Array
(
[text] =>
Điền Chính Quốc thấy đã đóng gói đồ gần xong, ngồi trên sô pha nghỉ ngơi chốc lát, nhìn lại nơi mình đã ở một năm này, có chút không nỡ.
Tết năm ngoái công ty sắp xếp cho cậu căn nhà này, chỉ là cậu chuyển vào ở chưa tới nửa tháng đã nhanh chóng cấu kết cùng Kim Thái Hanh ở chung, nơi này gần như là “Ngôi nhà” đầu tiên của họ.
So với cậu túi lớn túi nhỏ, hành lý của Kim Thái Hanh chỉ có một cái rương lớn, bên trong là quần áo và vài cuốn sách của anh, lúc anh kéo cái rương tới lấy quần áo trong tủ bỏ vào, Điền Chính Quốc ở một bên giương mắt nhìn, cảm thấy anh rất đẹp trai cực đẹp trai đặc biệt đẹp trai.
Lúc hai người chưa yêu nhau, Điền Chính Quốc rất mê mẩn Kim Thái Hanh, không riêng gì vẻ đẹp trai, mà còn do cậu trước kia chưa từng giao tiếp với bất cứ thẳng nam nào, khí gay của cậu quá rõ ràng, bản thân lại không che dấu, phần lớn thẳng nam đặc biệt là trai đẹp thẳng nam, trên cơ bản đều đi đường vòng khi gặp cậu. Nhưng Kim Thái Hanh thì không, một mặt hết lần này tới lần khác nói “Tôi là thẳng nam”, một mặt lại xem như không có chuyện gì xảy ra trêu chọc cậu khắp nơi.
Điền Chính Quốc trước kia là bạn của Phương Sĩ Thanh, Phương Sĩ Thanh sợ cậu bị đùa bỡn, từng nhiều lần nói với cậu đừng thân thiết với Kim Thái Hanh, miệng nói vô cùng độc địa để cậu đừng tiếp cận Kim Thái Hanh. Chỉ là lúc đó cậu u mê không phải ngày một ngày hai, trong lòng dù biết rất rõ có thể Kim Thái Hanh chỉ cảm thấy trêu cậu thú vị, nhưng lại không quản được ánh mắt không quản được tay chân, hễ nhìn thấy Kim Thái Hanh là không nhịn được chảy nước miếng dại trai, Kim Thái Hanh trêu cậu cậu liền vui vẻ, một khi Kim Thái Hanh tìm cậu đi chơi cậu liền giống như cây thông không thể chạy, chỉ biết đi theo anh thật nhanh.
Sau đó Kim Thái Hanh bày tỏ với cậu, cậu cảm giác như đang nằm mơ, kể cả bước đi cũng bay bổng mấy ngày, giống như giẫm trên bông.
Chính là lúc hai người mới ở cùng nhau, ảo tưởng của Điền Chính Quốc tan thành mây khói.
Kim tiên sinh tuy nhìn anh tuấn bất kham, phong lưu phóng khoáng công tử ca, nhưng thật ra có vô vàn thói xấu, anh kén ăn rất nghiêm trọng, không ăn cay thì thôi, còn không ăn gừng không ăn ớt không ăn cà rốt không ăn hành không ăn ngò; Nghiện thuốc lá nặng lại thích uống rượu, mỗi ngày gần như hút hết một hộp thuốc, mỗi tuần sẽ đi uống say ba lần; Không nói tới vệ sinh, mỗi lần thay quần lót và vớ bẩn là ném hết vào máy giặt, râu mép chưa bao giờ cạo cho đàng hoàng, chỉ cạo ở chính diện; Đặc biệt vô cùng lãng phí, luôn để thừa cơm, sữa chỉ uống một nửa là ngưng, đùi gà cánh gà cũng chỉ gặm hai ba cái là ném xuống, táo và lê… trái cây nào cũng vậy, cạp mấy cái rồi bỏ hột còn thịt cực nhiều, Điền Chính Quốc mỗi lần nhìn đều đau lòng muốn chết.
Ghét nhất chính là, anh đi tiểu không bao giờ nhắm trúng, luôn tiểu sang bồn bên cạnh.
Ở chung hơn nửa tháng, Điền Chính Quốc phát hiện thêm nhiều thói quen xấu của anh, nhưng không dám nói, không thể làm gì khác hơn ngoài việc cố gắng thích ứng. Anh không thích ăn rau, Điền Chính Quốc sẽ không mua cũng không làm; Anh hút thuốc, Điền Chính Quốc sẽ siêng năng mở cửa sổ thông gió, lại đem sách tuyên truyền hút thuốc lá có hại cho sức khỏe đặt ở chỗ bắt mắt; Lúc anh thay quần lót và vớ, Điền Chính Quốc nhân lúc anh đi tắm chia ra giặt sạch, lại lên Taobao mua hai cây dao cạo râu màu sắc tươi sáng, mình một cái anh một cái; Anh ăn cơm, uống sữa bỏ mứa, Điền Chính Quốc sẽ đem lại ăn hết uống hết, lúc ăn đùi gà cánh gà, Điền Chính Quốc sẽ trực tiếp rút xương ra hết, trái cây thì gọt vỏ bỏ hạt xong mới đặt lên dĩa. (Đ : Má ơi……vợ hiền vợ đảm. ಥ_ಥ)
Sau này Kim Thái Hanh từ từ sửa lại, khó khăn nhất là bỏ thuốc hút, cũng ít đi uống rượu cùng đám bạn xấu, tan tầm liền trở về nhà. Lúc về nhà mẹ ăn cơm, ngay cả mẹ hắn cũng kinh ngạc, đã ngoài 30 rồi, đến bây giờ mới bỏ thói quen chừa cơm lại, trong chén ngay cả một hột cơm cũng không còn.
Chỉ còn một vấn đề là lúc đi tiểu, có một ngày hắn đứng trước bồn cầu, mới vừa kéo khóa quần ra, Điền Chính Quốc liền đi vào theo, ân cần nói: “Không bằng em đỡ cho anh?”
Kim Thái Hanh: “…”
Cậu quả thật nâng tay lên, cầm “nó” hướng về phía bồn cầu.
Sau đó Kim Thái Hanh còn chưa tiểu xong đã cứng, một nửa nước tiểu đi không ra, Điền Chính Quốc không thể làm gì khác hơn là tiếp tục đứng tư thế đó quay tay cho anh.
Một tuần sau đó, Kim Thái Hanh hễ đi tiểu là kêu cậu tới đỡ. (Đ : =)))) )
…
…
…
Dù sao, cuối cùng Kim Thái Hanh cũng nhắm được ngay đích.
Điền Chính Quốc một bên nhớ lại chuyện cũ, một bên cười đến không dừng được.
Mặc dù không nỡ rời khỏi căn nhà đầy kỷ niệm này, nhưng chỉ cần ở cùng Kim Thái Hanh, sau này khẳng định sẽ có càng nhiều kỷ niệm thú vị hơn.
Bởi vì Kim Thái Hanh thật sự là một người vô cùng thú vị, hmm.
Xế chiều, Kim Thạc Trân lầu trên xuống thăm, nói rằng cuối tuần mình và Kim Nam Tuấn cũng sẽ chuyển đi.
“Nhà tụi anh nhiều đồ, Kim Nam Tuấn lại ngại điện gia dụng gia cụ lúc trước không tốt, nên mua mới hết.” Kim Thạc Trân nói, “Hẹn công ty chuyển nhà, thứ ba sẽ chuyển.”
Đồ của Điền Chính Quốc và Kim Thái Hanh không nhiều lắm, chủ yếu là quần áo giày dép, sách và đồ vụn vặt, không cần gọi công ty chuyển nhà, Kim Thái Hanh lái xe chở, lại gọi Trịnh Hạo Thạc đem xe bảo mẫu tới hỗ trợ, một chuyến là chuyển xong.
Nhà mới của bọn họ dù cách nhau không xa lắm, nhưng so với tầng trên tầng dưới xa hơn rất nhiều, Điền Chính Quốc có chút không nỡ xa Kim Thạc Trân, Kim Thạc Trân phải an ủi cậu mấy câu, nói lúc rãnh rỗi sẽ tìm cậu đi chơi.
Sau đó hai người tán gẫu về công việc của Điền Chính Quốc, Điền Chính Quốc cùng nam thần tám đến siêu cấp hưng phấn, khen khen Tống Hoan Nhan, kể kể phong thổ Hải Nam, rồi lại nhắc đến Ảnh đế trước kia.
Cùng là ảnh đế Kim Thạc Trân nói: “Anh chỉ gặp được anh ta mấy lần, không có nói chuyện nhiều, cũng chưa từng hợp tác, trước kia từng có một cơ hội nhưng không kịp chuyến bay nên đành bỏ lỡ, anh cũng rất thích anh ta.”
Điền Chính Quốc đều là bạn của hai vị ảnh đế, đặc biệt tự hào nói: “Ảnh cũng ở Bắc Kinh, đợi khi nào ảnh rãnh rỗi…, em làm chủ xị, mời hai người đi ăn.”
Kim Thạc Trân có chút khẩn trương, nhưng vẫn nói: “Được.”
Hai người lại mời lẫn nhau lúc chuyển nhà xong đến ăn tân gia, bởi vì hôm nay Kim Nam Tuấn ở nhà, Kim Thạc Trân không thể ở lâu, rất nhanh liền trở về.
Tiễn người ta về xong, Điền Chính Quốc lại phiền muộn, cậu cho tới bây giờ vẫn cảm thấy Kim Nam Tuấn không xứng với Kim Thạc Trân, lại không nhịn được não bổ Phác Chí Minh thành CP với Kim Thạc Trân, mặc dù có lỗi với Phương Sĩ Thanh nhưng thật sự Phác Chí Minh và Kim Thạc Trân rất đẹp đôi, bá đạo tinh anh công x ôn nhu nam thần thụ cực kỳ xứng đôi, vô cùng xứng đôi!
Bởi vậy, cái tên Kim Nam Tuấn lưu manh cà lơ phất phơ kia rốt cuộc có cái quỷ gì tốt… nam thần Kim Thạc Trân điểm nào cũng tốt, chỉ có ánh mắt quá kém. (Đ : Anh nhà cưng ngày xưa ít có lưu manh lắm =)) )
Chủ nhật, Trịnh Hạo Thạc tới giúp họ chuyển nhà, bận rộn hơn nửa ngày, Điền Chính Quốc mời Trịnh Hạo Thạc đi ăn tối nhưng Trịnh Hạo Thạc lại từ chối không đi.
Kim Thái Hanh xách cái rương đi vào, cũng nói: “Đừng khách khí, đợi lát nữa đi Tiện Nghi Phường ăn vịt nướng, Điền Chính Quốc ăn không nhiều, còn không bằng một nửa của hai chúng ta, một con ăn không hết vừa lúc dẫn cậu theo mới không uổng.”
Trịnh Hạo Thạc mắt sáng lên, quả nhiên động tâm, nhưng vẫn nói: “Không đi, tôi còn có việc.”
Người này ngày thường rất thích cọ cơm, hôm nay mời lại không đi? Điền Chính Quốc kỳ quái hỏi: “Có việc gì, quan trọng vậy sao?”
Trịnh Hạo Thạc xấu hổ một cách kỳ lạ, nhỏ giọng nói: “Tôi buổi tối hẹn gặp bạn gái trên mạng.”
Điền Chính Quốc kinh ngạc, “Hả?”
Kim Thái Hanh nói đùa: “Ối yà, vậy phải chú ý an toàn, gây ra tai nạn chết người thì phiền toái.”
Điền Chính Quốc không hiểu ý, còn nói: “Hạo Thạc không phải người xấu.”
Trịnh Hạo Thạc hiểu được ám chỉ của Kim Thái Hanh, lúng túng nói: “Không phải kiểu bạn trên mạng đó, cũng không phải kiểu hẹn 419, chỉ là nói truyện cảm thấy hợp nên muốn gặp người thật một lần… Tôi thật ra trước kia cũng chưa từng gặp bạn trên mạng, không phải như hai người nghĩ.”
“Mấy ngày cuối ở Thượng Hải thấy cậu cả ngày ôm điện thoại cười khúc khích, là cô gái đó sao?” Hết sức chú ý đến thời sự Điền Chính Quốc rất không an tâm, thật tình dặn dò, “Cậu ngàn vạn lần đừng mang quá nhiều tiền, nhớ để ý điện thoại di động và chìa khóa xe.”
Trịnh Hạo Thạc đáp ứng rời đi.
Điền Chính Quốc đóng kín cửa, cung phản xạ đột nhiên lóe lên, cuối cùng cũng hiểu được câu “Tai nạn chết người” là có ý gì, toàn thân như bị sét đánh, ngây ngẩn cả người.
Trong phòng, Kim Thái Hanh ngồi xổm xuống dọn đống sách trong rương ra, buồn cười nói: “Cái đồ ngốc em, còn dặn dò người ta.”
Điền Chính Quốc yên lặng đi vào, nói: “Em mới không ngốc.”
“Được được được, không ngốc.” Kim Thái Hanh có lệ, giống như dỗ con nít nói, “Anh đi sắp chồng sách này, giờ đi thôi, chủ nhật nhiều người, không đến sớm sẽ phải xếp hàng đợi.”
Điền Chính Quốc “Ừ” một tiếng, đứng ở phía sau chăm chú nhìn anh.
Kim Thái Hanh định bê một chồng sách đặt lên kệ, vừa nghiêng đầu nhìn, hỏi: “Sao vậy?”
Điền Chính Quốc dáng vẻ muốn nói lại thôi.
Kim Thái Hanh đi cất sách rồi hối: “Em thay đi đồ đi, mình chuẩn bị đi.”
Điền Chính Quốc lại nhìn anh một cái, chậm chạp lấy áo khoác trong tủ mặc vào, nhìn mình trong gương cài nút áo.
Kim Thái Hanh cảm thấy hình như không đúng lắm, suy nghĩ một chút, nói: “Điền Tiểu Quốc, có phải em lại suy nghĩ nhiều không? Anh chưa từng gặp bạn trên mạng.”
Điền Chính Quốc lại nói: “Em gặp rồi.”
Kim Thái Hanh: “…”
Điền Chính Quốc lại đeo thêm kính gọng đen, nói: “Em từng gặp ba người trên mạng.”
Kim Thái Hanh hết sức khó chịu, nhưng cố ra vẻ không để ý hỏi: “Thật không? Vậy tụi em làm gì?”
Điền Chính Quốc nói: “Chỉ đi ăn, đi bar, còn có KTV.”
Kim Thái Hanh càng nghĩ càng tức giận, nhưng đó là chuyện trước khi Điền Chính Quốc gặp hắn, ngẫm nghĩ lại Điền Chính Quốc cũng sẽ không làm gì, nhiều nhất chỉ ngu ngốc bị người ta ăn đậu hủ hay lấy đồ, cái tính này của cậu quá dễ bị lừa, không thể làm gì khác hơn là chịu đựng, nhịn đến mức răng còn thấy ê.
Điền Chính Quốc lén nhìn anh trong gương, không nhịn được nhỏ giọng nói: “Nhưng mà em không có tạo thêm mạng người… Muốn cũng không ra.”
Kim Thái Hanh sửng sốt, kinh hãi nói: “Anh cũng không có!”
Điền Chính Quốc hoài nghi nói: “Vậy sao anh lại có kinh nghiệm chỉ Hạo Thạc?”
“Thật sự không có!” Kim Thái Hanh còn oan hơn Đậu Nga, “Anh chỉ trêu cậu ta thôi.”
Điền Chính Quốc không lên tiếng, cúi đầu đứng trước gương.
Kim Thái Hanh đi qua kéo tay áo cậu, nói: “Em não bổ cái gì vậy?”
Điền Chính Quốc nhỏ giọng nói: “Em còn tưởng anh làm to bụng người ta thật.”
Kim Thái Hanh: “…”
Điền Chính Quốc đè ngực, nói: “Vừa rồi dọa em hết hồn, tim suýt chút nữa ngừng đập.”
Kim Thái Hanh bẹo má cậu một cái, nói: “Ngốc.”
Điền Chính Quốc lúc này không phản bác, trên mặt còn thấp thoáng vẻ kinh hồn chưa định, cậu thật sự lo lắng.
Kim Thái Hanh không nhịn được hỏi: “Nếu như trước kia anh thật sự như vậy?”
Điền Chính Quốc mân mê môi, giống như không biết phải làm sao.
Kim Thái Hanh thử dò xét: “Em có tức giận không? Có đánh anh mắng anh không?”
Điền Chính Quốc: “… Sẽ tức giận, nhưng không thể đánh anh mắng anh.”
Kim Thái Hanh nói: “Âm thầm tức giận?”
Điền Chính Quốc cảm thấy có chút khó khăn, nhưng vẫn gật đầu, nói: “Chuyện cũng đã qua rồi, bây giờ là anh là anh.”
Kim Thái Hanh chưa từ bỏ ý định, hỏi tới: “Nếu như hiện tại một ngày nào đó em phát hiện anh bắt cá hai tay[1] thì sao? Bỏ đi? Âm thầm tức giận?”
[1]Nguyên văn 劈腿 – phách thối : phách thối vốn là thuật ngữ thể thao, chỉ hai chân tách ra ở độ lớn nhất, hiện tại còn có ý nghĩ về tình cảm – bắt cá hai tay.
Điền Chính Quốc kinh ngạc nhìn anh, nói: “Anh bây giờ còn bắt cái hai tay sao?”
Kim Thái Hanh nói: “Anh là nói nếu như.”
Điền Chính Quốc chắc chắc nói: “Em cảm thấy anh sẽ không, anh không phải người như vậy, sẽ không có nếu như.”
Kim Thái Hanh vui mừng, ít nhất Điền Chính Quốc tin tưởng hắn.
Hắn nhân cơ hội uy hiếp: “Anh sẽ không, nhưng nếu em dám bắt cá hai tay với thằng nào khác, hừ hừ.”
Điền Chính Quốc nghiêng đầu cố gắng suy nghĩ, tưởng tượng ra cảnh Kim Thái Hanh ở cùng em gái da trắng ngực to, đáy mắt dần nổi lên sát khí, chậm rãi nói: “Nếu như bây giờ anh dám bắt cá hai tay…”
Kim Thái Hanh chưa từng thấy dáng vẻ này của cậu, nhất thời bất ngờ, nhưng cũng có chút mong chờ, càng hung dữ càng chứng tỏ Điền Chính Quốc quan tâm hắn.
Điền Chính Quốc căng môi mấy lần cũng không nói được câu gì độc ác, khí thế đột nhiên yếu đi, lắp bắp nói: “Em liền, em liền bỏ nhà đi.”
Kim Thái Hanh: “…”
. : .
[text_hash] => 2d733212
)