Array
(
[text] =>
Trong nhóm chơi bóng cùng có hai người khá lớn tuổi, nhìn dáng vẻ ít nhất phải 50 tuổi, mới chơi chưa được nửa tiếng đã mãnh liệt yêu cầu nghỉ giữa trận, mọi người đành tạm thời ngừng lại.
Điền Chính Quốc rèn luyện thân thể rất tốt nên vẫn có thể tiếp tục, chỉ là hơi khát, lúc nãy cậu thấy cạnh sân bóng có đặt một túi đồ uống, muốn đi lấy nhưng lại không xác định được đó là của khách sạn hay những người ở đây, có cần trả phí khác hay không, đành lưỡng lự nhịn xuống, hai tay chống đầu gối điều chỉnh hô hấp, nghĩ thầm đợi lát nữa xem có ai tới lấy không, tốt nhất là của khách sạn cung cấp miễn phí.
Mạnh Lai ra hiệu cho một thanh niên trẻ bên cạnh, thanh niên kia liền chạy qua sân bên cầm hai chai nước về, trước tiên đưa cho hai bác lớn tuổi, còn những người khác thì tự đi lấy.
Điền Chính Quốc thấy tình hình này, xem ra đồ uống là do Mạnh Lai mua, thất vọng nghĩ hay là khỏi uống. Cậu ưỡn thẳng người lên, lấy vạt áo thun lau mồ hôi trên mặt, lại liếm liếm môi, mồ hôi mặn thật, khát quá làm sao bây giờ, lúc xuống đây nên ôm trái dừa chưa uống xong xuống luôn mới đúng, nếu không gọi cho Trịnh Hạo Thạc kêu hắn đem dừa tới đây, sờ túi quần, chết rồi, không đem điện thoại theo.
“Điền Chính Quốc, anh cũng uống nước đi.” Thanh niên kia chạy tới đưa cho cậu một chai nước tăng lực, cười híp mắt nói, “Em thấy anh ngại không đi lấy.”
Điền Chính Quốc cảm kích nhìn hắn cười cười, nhưng vẫn không nhận, nói: “Không cần… Anh không khát.”
Thanh niên đó giống như sớm biết cậu sẽ từ chối, nói tiếp: “Cái này không tốn tiền, khách sạn cung cấp miễn phí, cho anh, cầm lấy đi.”
Điền Chính Quốc vừa nghe là của khách sạn, liền ngay tức khắc không biết xấu hổ nhận lấy nói: “Cảm ơn em.”
Thanh niên kia nhìn cái người nói không khát mà lại uống một hơi hết hơn nửa bình, cảm thấy thật buồn cười, nhưng không tiện vạch trần cậu, nói: “Bạn gái em thường xem chương trình của mọi người, đặc biệt thích anh nhất, lát nữa anh có thể chụp chung với em một tấm không, để em về khoe với cổ.”
Điền Chính Quốc đồng ý, nói: “Nghe khẩu âm của em, hình như là từ Bắc Kinh tới?”
Thanh niên nói: “Đúng vậy, em đi theo Mạnh tổng làm việc, đầu xuân sang năm có một cuộc thi hoa hậu quốc tế tổ chức ở đây, công ty của tụi em là công ty duy nhất chịu trách nhiệm về truyền thông trong nước.” Hắn liếc mắt hướng về hai bác trung niên đằng kia, chép miệng thấp giọng nói, “Hai người đó nằm trong ban lãnh đạo.”
Điền Chính Quốc hiểu rõ, trong lòng cũng thở phào nhẹ nhỏm, Mạnh Lai thật sự tới vì công việc, thật tốt quá, mà cậu đúng là quá tự luyến rồi, người ta đào một cái hố, rồi chạy tới phía nam tổ quốc, sao có thể là vì bẫy hắn.
Mạnh Lai nói không biết Dương Lộ nhận cậu làm con nuôi, cũng là thật sao? Hai mẹ con nhà này toàn là doanh nhân thành đạt, suốt ngày chân không chạm đất, loại chuyện nhỏ nhặt như nhận con nuôi không báo cho con ruột, cũng có thể thông cảm. (Đ : Nhỏ chỗ nào….)
Cậu thanh niên kia đi rồi, ảnh đế đi WC trở lại lấy chai nước uống, đi tới trước mặt Điền Chính Quốc uống ừng ực rồi hỏi: “Tiểu Quốc, em và Mạnh Lai thật sự là bạn học?”
Điền Chính Quốc giấu đầu hở đuôi nói: “Vâng, chỉ là bạn học bình thường, một chút cũng không quen.”
Ảnh đế nhìn cậu cười, nhỏ giọng nói: “Em làm trò gì vậy, không quen sao còn nhớ rõ lớn hơn em 4 tháng? Anh còn không biết ngày tháng năm sinh của bạn cũ cao trung.”
Mắt Điền Chính Quốc trợn ngày càng to, khẩn trương nói: “Cậu, cậu ấy là lớp trưởng, lý lịch vân vân của mọi người đều biết.”
Ảnh đế nói: “Anh cũng là lớp trưởng, sao anh không nhớ?”
Điền Chính Quốc vắt hết óc suy nghĩ, nói: “Chắc là do anh tốt nghiệp trung học quá lâu?”
Ảnh đế tuổi hơn 40 cười ha ha, sau đó mặt bán manh nói: “Đáng ghét hà, người ta mới tốt nghiệp năm ngoái có biết không?” (Đ : =)))) )
Sau đó cũng không nhắc lại chuyện này nữa.
Ảnh đế trong giới cũng nổi danh là thương nhân, nhân duyên lại vô cùng tốt. Anh ấy và Dương Lộ còn là bạn tốt, « Shiny Friends » có thể mời được ảnh đế là nhờ Dương Lộ, nếu như bị anh ấy nhìn ra mình trước kia cùng Mạnh Lai như vậy như vậy, chắc sẽ tới tai Dương Lộ rất nhanh.
Điền Chính Quốc sợ hết hồn hết vía cả người toát mồ hôi lạnh, nếu mẹ nuôi biết rồi có khi nào đánh chết cậu không? Cậu nhớ tới mấy câu mà mẹ Kim Thái Hanh hay nói, “Tiểu yêu tinh không biết xấu hổ”, “Đồ tâm cơ câu dẫn con trai tao”, mấy lời như thế nếu thay mặt mẹ Kim thành Dương Lộ… Độ đáng sợ up hơn 100 lần còn chưa hết.
Nghỉ ngơi mười mấy phút, lại chơi thêm nửa tiếng, thể lực hai vị lãnh đạo này thật sự không chịu nỗi nữa liền trở về nghỉ ngơi, ba bốn nhân viên đi theo đành phải về theo họ.
Ảnh đế còn chơi chưa đã: “Gọi mấy người trong đoàn tới chơi luôn đi?”
Điền Chính Quốc vội nói: “Em không chơi nữa, em phải về học lời thoại.”
Bởi vì cậu xin phép nghỉ từ studio tới đây nên lý do này được thông qua, ảnh đế không cưỡng cầu, Mạnh Lai cũng không nói gì, Điền Chính Quốc sau khi tạm biệt mọi người liền vội vàng chạy về.
Vừa về tới phòng, cậu cầm điện thoại di động, thấy Kim Thái Hanh trả lời weixin của mình.
Kim Thái Hanh: “Đệt! Trái dừa gì lớn như vậy!”
Kim Thái Hanh: “Uống ngon không?”
Kim Thái Hanh: “Cái dừa chắc ăn rất ngon.”
Kim Thái Hanh: “Anh hồi nãy đang họp.”
Kim Thái Hanh: “Em đang làm gì vậy?”
Kim Thái Hanh: “Đăng hai trái dừa xong là không thèm để ý anh?”
Kim Thái Hanh: ” “
Kim Thái Hanh: “Điện thoại rớt xuống biển?”
Kim Thái Hanh: “Em cũng phải để ý tới anh một chút aaa!”
Kim Thái Hanh: “Bãi biển có quần bơi dễ nhìn?”
Điền Chính Quốc xem một câu rồi một câu, cầm điện thoại cười như thằng khờ.
Xem xong hai trái dừa lớn rồi không ai trả lời Kim Thái Hanh đang buồn khổ thiết kế, điện thoại rốt cục leng keng, mở ra nhìn, Điền Chính Quốc nhắn: “Ha ha ha hồi nãy em gặp dễ nhìn!”
Kim Thái Hanh không tin, không nhịn được cười, trả lời: “Vậy em đừng chỉ nhìn một mình, chụp cho anh xem nữa.”
Điền Chính Quốc: “Anh bận không? Gọi điện thoại được không?”
Kim Thái Hanh liền gọi tới.
Điền Chính Quốc đón: “Alo, quẩy quẩy quẩy.”
Kim Thái Hanh hung dữ: “Quẩy cái gì? Lâu như vậy mới để ý anh, em toàn xem dễ nhìn thôi.”
Điền Chính Quốc: “Ha ha ha.”
Kim Thái Hanh nói: “Còn cười?”
Điền Chính Quốc nhịn cười, nói: “Dễ nhìn đi rồi, em rất nhớ anh, nếu anh ở đây thì tốt rồi.”
Kim Thái Hanh nghe ra cậu có hơi mất mác, cũng không trêu cậu nữa, đứng đắn nói: “Lần sau chúng ta cùng qua đó chơi.”
Điền Chính Quốc dùng sức đáp ứng: “Ừm! Mua hai trái dừa to hơn nữa!”
Kim Thái Hanh cười lên, nói: “Anh còn có thể dạy em lướt sóng nha.”
Điền Chính Quốc đầy ngưỡng mộ: “Anh còn biết lướt sóng? Lợi hại!”
Kim Thái Hanh có chút đắc ý, còn nói: “Bất quá Hải Khẩu không đủ sóng, Tam Á sóng tốt hơn.”
Điền Chính Quốc: “…”
Kim Thái Hanh: “Ha ha ha.”
Hai người trò chuyện đã rồi, Điền Chính Quốc mới nói: “Em hồi nãy đi chơi bóng rổ với đồng nghiệp, giờ đi tắm đây, anh làm việc đi, chờ anh tan tầm rồi chúng ta về nhà gọi video!”
Kim Thái Hanh nói: “Được, ngày mai quay chương trình?”
Điền Chính Quốc dũng cảm nói: “Đúng vậy, Suga còn chưa tới nữa.”
Kim Thái Hanh nói: “Không cho nhìn!”
Điền Chính Quốc: “Ha ha ha.”
Kim Thái Hanh nói: “Phác Chí Mẫn nói sẽ đi theo.”
Điền Chính Quốc kinh ngạc nói: “Thật?”
Kim Thái Hanh đe dọa: “Nếu em còn dán mắt lên người yêu nó, cẩn thận nó gọt em, tới lúc đó anh không đi cứu đâu.”
Điền Chính Quốc một chút cũng không sợ hãi, nói: “Em từng thấy Phác Chí Mẫn bị đánh rồi, anh ta là tra nam!”
Kim Thái Hanh: “…”
Điền Chính Quốc còn nói: “Rõ ràng Phác Chí Minh lợi hại như vậy đẹp trai như vậy! Em trai của ảnh sao lại yếu như sên vậy nè?”
Kim Thái Hanh: “…”
Điền Chính Quốc chỉ cây dâu mà mắng cây hòe: “Bất quá Phác Chí Mẫn bị đánh là đáng đời, có người yêu đẹp trai như vậy mà cả ngày còn nhớ thương ngực con gái, hư hỏng, đáng đánh.”
Kim Thái Hanh: “…”
Phác Chí Mẫn đang cùng người yêu đẹp trai của mình bay ra Hải Khẩu, hắn không tham gia chương trình, vé máy bay là tự bỏ tiền mua, khách sạn cũng tự mình đặt, hoàn toàn là kiểu đi theo bạn trai chơi.
Nhân viên trong đoàn không biết có tới hai người đến, còn chưa hiểu ra sao, nhưng hai người họ nhìn không khác gì nhau, màu tóc nhuộm giống nhau, quần áo trên người cũng cùng một nhãn hiệu, nhân viên còn chưa rõ hai người họ ai là ai, cũng không dám hỏi, im lặng đón cả hai về khách sạn.
Ăn xong cơm tối, Điền Chính Quốc nghe nói bọn họ đã đến liền chủ động đi chào hỏi.
Suga rất lễ phép: “Chính Quốc ca, xin chào.”
Điền Chính Quốc vui vẻ vươn tay phải nắm lấy, Phác Chí Mẫn lại nhanh chóng bước lên một bước, chụp tay cậu vẻ mặt sáng chói nhỏ giọng nói: “Chị Kim, xin chào.”
Điền Chính Quốc đỏ mặt, quên luôn việc mê mẩn nhìn mặt Suga, dập đầu vướng chân nói: “Chào, chào anh.”
Trời ơi cái xưng hô này xấu hổ chết đi được! Nhưng mà tại sao lại thích đến như vậy? Ha ha ha ha chị Kim! Nghe hay quá!
Trước khi ngủ, cậu và Kim Thái Hanh gọi video, không nhịn được trần truồng tám 2 tiếng, hai người đều mệt thở hổn hển. (Đ : Này thì chat sex =))) )
Kim Thái Hanh nhìn cậu cười: “Ngủ đi, ngày mai còn phải quay, cố lên!”
Điền Chính Quốc cảm thấy anh thật dịu dàng, suy nghĩ một chút, đem chuyện siêu cấp xấu hổ Phác Chí Mẫn gọi cậu như vậy nói ra, xấu hổ nói: “Thật ra thì, người khác gọi cũng được.”
Kim Thái Hanh: “…”
Cùng lúc đó, Phác Chí Mẫn và Suga hai người đang ở trong phòng đánh nhau, chính xác mà nói là Phác Chí Mẫn bị Suga đánh, khóc lóc cầu xin tha thứ nói: “Dừng tay! Em sai rồi!”
Suga lạnh giọng nói: “Sai chỗ nào?”
Phác Chí Mẫn nói: “Không nên nhìn khe ngực nữ tiếp viên hàng không … Tại cổ khom lưng lộ ra, em không nhịn được!”
Suga cả giận nói: “Sao anh nhịn được?”
Phác Chí Mẫn ủy khuất nói: “Làm sao em biết?”
Suga ngừng đánh, nói: “Bởi vì anh đang nhìn em nhìn em nên không nhìn thấy nó!!!”
Phác Chí Mẫn đang khóc híc híc, nghe cậu nói vậy liền mừng rỡ: “Anh nhìn em cả đường hả?”
Suga: “…”
Phác Chí Mẫn tự luyến nói: “Màu tóc em mới nhuộm có phải rất đẹp không?”
Suga lách qua một bên không muốn để ý, hắn liền vểnh cái mông đầy dấu tay đến trước mặt Suga, vẻ mặt hèn hạ nói: “Đánh mệt không? Chúng ta thư giãn tí?”
Hôm sau, Suga ôm trọn tinh thần đi quay chương trình.
Điền Chính Quốc lặng lẽ hỏi hắn: “Phác Chí Mẫn đâu? Đi chơi 1 mình rồi?”
Suga mặt không đổi sắc nói: “Không có, đang ngủ nướng.”
Điền Chính Quốc động não một phen, thấu hiểu gật đầu, ánh mắt đầy kính nể, nói: “Cơ thể em khỏe thật, còn có thể vui chơi.”
Suga nhìn cậu, sắc mặt cổ quái, ghé sát vào nhỏ giọng nói: “Chính Quốc ca, em là 1.”
Điền Chính Quốc: “…”
. : .
[text_hash] => 985f8d5d
)