[TaeKook] ĐIỀN TIÊN SINH luôn không vui-Từ Từ Đồ CHI – Chương 5 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[TaeKook] ĐIỀN TIÊN SINH luôn không vui-Từ Từ Đồ CHI - Chương 5

Array
(
[text] =>

Tối muộn, Kim Thái Hanh tắm xong bước ra, thấy Điền Chính Quốc đang nằm trên giường đọc sách, liếc nhìn, bất ngờ phát hiện vậy mà lại không phải “Thám tử lừng danh Conan” — Cậu là fan Conan đó.

Kim Thái Hanh hiếu kỳ hỏi: “Sách gì vậy?”

Điền Chính Quốc vung bìa lên cho hắn xem, “Giáo trình diễn xuất – Động tác hình thể”.

Kim Thái Hanh: “…”

Điền Chính Quốc bỏ sách xuống, lại nhìn qua, đau khổ nói: “Không xem nổi, chữ nhiều quá.”

Kim Thái Hanh nói: “Đừng xem nữa, ngủ đi.”

Điền Chính Quốc đóng sách lại, đặt bên cạnh chồng truyện “Thám tử lừng danh Conan” ở đầu giường, rồi trở mình nằm thẳng người trên giường.

Kim Thái Hanh cúi xuống hôn cậu.

Hôn xong, Điền Chính Quốc mở đôi mắt có chút ướt át ra, hỏi: “Muốn làm sao?”

Kim Thái Hanh cười cười, nói: “Em nói xem?”

Điền Chính Quốc vươn tay sờ soạng bụng dưới của Kim Thái Hanh, rối rắm một hồi mới nói: “Làm đi, anh đã cứng như vậy rồi… Hôm nay đừng bóp ngực em được không?”

Kim Thái Hanh không hiểu, “… Tại sao?”

Điền Chính Quốc lúng túng nói: “Lúc lên lớp luyện thể hình phải cởi áo khoác, anh lần nào cũng bóp chỗ này làm nó sưng, cách áo cũng có thể nhìn thấy, to đến mức không bình thường.”

Kim Thái Hanh có chút buồn cười, đáp ứng nói: “Được, không bóp.”

Nhưng chưa đầy một lát hắn đã không nhịn được, tay liền lần mò tới chỗ đó, Điền Chính Quốc lập tức kháng nghị: “Dừng tay!”

Kim Thái Hanh vội thu tay về. Còn chưa tới nửa phút, hắn lại sờ soạng tiếp.

Điền Chính Quốc bất mãn nói: “Đã nói rồi mà, anh làm gì vậy?”

Kim Thái Hanh bất đắc dĩ nói: “Càng không muốn, càng không quản được tay mình.”

Điền Chính Quốc nghĩ thầm, nói hưu nói vượn, anh là tên cuồng bóp vếu.

Kim Thái Hanh nói: “Em xoay người nằm sấp đi, không nhìn thấy nói không chừng sẽ không ngứa tay.”

Điền Chính Quốc cảm thấy anh nói cũng đúng, liền nghe lời xoay người nằm sấp trên giường.

Kim Thái Hanh giữ lấy hông cậu tiến vào, hai người từ trạng thái chậm rãi đến kịch liệt, đệm giường vang kẽo kẹt nha kẽo kẹt.

Điền Chính Quốc vốn đang rên rĩ vui vẻ, đột nhiên âm điệu to lên, quát: “Anh lại nữa!”

Kim Thái Hanh vội thả tay ra đặt bên hông cậu.

Cứ lặp lại như vậy mấy lần, Điền Chính Quốc có chút tức giận nhưng lại thoải mái đến không nói thành câu, Kim Thái Hanh chiến đấu say sưa, dần dần quăng luôn chuyện này ra sau đầu, phóng túng vừa xoa vừa bóp.

Cuối cùng, hai người phóng thích ngã ở trên giường thở dốc.

Kim Thái Hanh lúc này mới nhớ tới, trốn tránh trách nhiệm nói: “Cũng không thể trách anh toàn bộ.”

Điền Chính Quốc không để ý tới anh.

Kim Thái Hanh nói: “Giận thật rồi?”

Điền Chính Quốc không nói gì.

Kim Thái Hanh cảm thấy hoảng hốt, tính tình Điền Chính Quốc cực kỳ tốt, từ xưa đến nay chưa từng xảy ra tình huống không để ý tới mình như vậy.

Hắn nhéo nhéo lắc lắc vai Điền Chính Quốc, lấy lòng nói: “Điền Tiểu Quốc?”

Điền Chính Quốc xoay đầu lại nhìn anh, trên mặt còn một tầng đỏ ửng chưa tán, mím chặt môi, nửa ngày mới nói: “Sao anh nói mà không thèm giữ lời?”

Kim Thái Hanh lập tức nói: “Anh sai rồi.”

Điền Chính Quốc giật giật, nói: “Anh đi xuống trước, ép chân em tê.”

Kim Thái Hanh tung mình qua một bên, đem bao ném vào sọt rác cạnh giường.

Điền Chính Quốc chậm rãi ngồi dậy, tủi thân lên án: “Anh xem, sưng lên rồi.”

Kim Thái Hanh nhịn cười, nghiêm túc nói: “Ừ, anh sai rồi, không khống chế được.”

Điền Chính Quốc cau mày nói: “Đã hứa rồi, nếu không làm được cũng đừng hứa.”

Kim Thái Hanh không nhịn được, cười lăn lộn trên giường.

Điền Chính Quốc tức tới mặt đỏ bừng, nói: “Còn cười! Ngày mai lên lớp làm sao bây giờ?”

Kim Thái Hanh vừa cười vừa nói: “Không sao đâu, không ai nhìn chằm chằm vào chỗ đó.”

Điền Chính Quốc nói: “Sao không có? Cũng bởi vì ngày hôm nay lên lớp có người nhìn, em mới không cho anh bóp.”

Kim Thái Hanh bỗng cười không nổi nữa, “Ai? Ai nhìn?”

Điền Chính Quốc nói: “Bạn cùng lớp, không nhớ rõ tên gì, lên lớp luôn quay đầu nhìn em, em cảm giác cậu ta đang nhìn ngực em, chắc chắn cảm thấy em rất kỳ quái.”

Kim Thái Hanh trong lòng tự nhủ cái thằng bạn của em mới kỳ quái đó có biết không! Hắn ngồi xuống, hỏi: “Có đẹp trai không?”

Điền Chính Quốc suy nghĩ một lát, nói: “Xem như đẹp, chỉ là có chút ẻo.”

Kim Thái Hanh: “…”

Hắn nhìn cơ ngực Điền Chính Quốc, làn da tiểu mạch, tâm tình hơi phức tạp.

Điền Chính Quốc xuống giường đến trước gương nhìn, phát điên nói: “Sưng to như vậy!”

Hôm sau ăn xong bữa sáng, Kim Thái Hanh liền ra ngoài, Điền Chính Quốc rửa chén dĩa, còn chưa lau bàn xong Kim Thái Hanh đã trở lại.

“Anh nghỉ việc?” Điền Chính Quốc không đồng ý nói, “Cho dù không ai quản, anh cũng không thể phóng túng bản thân như vậy.”

Kim Thái Hanh cũng không đi vào, nói: “Mua cho em ít đồ, xong anh lại đi.”

Điền Chính Quốc đi tới xem, thì ra Kim Thái Hanh mua cho cậu đồ lót ti [1].

[1] Không phải áo ngực nha, chỉ là cái miếng nhỏ che đầu ti tình thú thôi =))).

Kim Thái Hanh nói vòng vo: “Ngày hôm qua là anh không đúng, sau này sẽ không như vậy nữa, sẽ không tùy tiện hứa với em.”

Điền Chính Quốc nhìn anh, nói: “Ưm.”

Kim Thái Hanh nói: “Chiều đi học nhớ dán lên… Cách tên kia xa một chút, đỡ phải bị hắn nhìn.”

Điền Chính Quốc nói: “Ừm.”

Kim Thái Hanh nói: “Anh đi đây.”

Điền Chính Quốc bỗng kéo tay áo anh lại, nói: ” Thật ra ngày hôm qua, em cũng không có tức giận lắm.”

Kim Thái Hanh: “…”

Điền Chính Quốc có chút xấu hổ, “Thái độ của em đối với anh không tốt, lúc đó em đã hối hận rồi.”

Kim Thái Hanh cố ý nói: “Thật? Anh còn tưởng em không để ý đến anh.”

Điền Chính Quốc nói: “Làm sao có khả năng!”

Kim Thái Hanh yên lặng nhìn cậu.

Điền Chính Quốc nhỏ giọng nói: “Em yêu anh như vậy.”

Tâm Kim Thái Hanh mềm thành một vũng nước, từ một thẳng nam playboy biến thành ngày hôm nay, hắn thật sự là cam tâm tình nguyện mà.

Lớp diễn xuất tổng cộng 12 tiết, bất tri bất giác, Điền Chính Quốc đã hoàn thành một nửa.

Tết trung thu gần ngay trước mắt, nhiều năm không cha mẹ không gia đình đối với Điền Chính Quốc mà nói ngày lễ này có cũng được không có cũng chẳng sao, nhưng năm nay lại không giống như trước.

“Kim tiên sinh sinh ngày 15 tháng 8 sao?” Trịnh Hạo Thạc cười nói, “Chẳng trách số tốt như vậy.”

Điền Chính Quốc nói: “Có gì tốt?”

Trịnh Hạo Thạc nói: “Sinh ra là con trai Vua đá quý còn không tốt? Không giống tôi, ba tôi là tài xế taxi, ha ha ha.”

Điền Chính Quốc cau mày nói: “Cũng không thể nói như thế, thật ra anh ấy… Haizz không nói ảnh, ba tôi không việc làm, là con ma cờ bạc, số tôi còn khổ hơn cậu.”

Trịnh Hạo Thạc: “…”

Điền Chính Quốc nói: “Bất quá từ sau khi ly hôn với mẹ, tôi mười mấy năm rồi chưa gặp ông ấy, cũng không biết ông ấy đi đâu.”

Trịnh Hạo Thạc cẩn thận nói: “Vậy cũng tốt, đỡ phải quay về liên lụy dì và anh.”

Điền Chính Quốc thở dài, nói: “Liên lụy không được, mẹ tôi cũng đã chết gần 10 năm rồi.”

Trịnh Hạo Thạc đồng cảm nói: “Đột nhiên tôi cảm thấy số mình tốt vô cùng… Vậy, những năm đó anh làm sao vượt qua?”

Điền Chính Quốc nói: “Dượng đối với tôi rất tốt nha, cho tôi đi học, còn cho tôi ra nước ngoài.”

Trịnh Hạo Thạc cảm thấy vô cùng cảm động về gia đình bước thêm bước nữa này, cảm khái nói: “Trên đời thật sự có chân tình, thật sự có tình…”

Điền Chính Quốc chỉ ra ngoài cửa xe, nói: “Cậu xem, đó là dượng tôi.”

Trịnh Hạo Thạc thuận theo ngón tay cậu chỉ nhìn sang, là một banner tuyên truyền, bên trên có hình một người đàn ông trung niên hòa ái dễ gần, nhất thời kinh hãi nói: “Dượng anh là thị trưởng ! ?”

Điền Chính Quốc nói: “Phó nha.”

Trịnh Hạo Thạc vặn vẹo nói: “… Vẫn là số tôi khổ nhất.” (Đ : =))) )

. : .

[text_hash] => 129f5648
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.