Array
(
[text] =>
Chú Kim vây xem khoảng nửa tiếng mới lưu luyến không rời trở về khách sạn, không phải hắn không muốn đến gần studio xem, mà là không muốn gây phiền phức cho Điền Chính Quốc.
Hôm qua lúc hắn tới gọi điện thoại cho Trịnh Hạo Thạc, là Trịnh Hạo Thạc đưa hắn vào, lúc ấy hắn đã cảm giác được nhân viên đoàn phim đoán ra chuyện gì rồi, hôm nay nếu như lại vào nữa, không khỏi quá mức lộ liễu.
Tuy mọi người đối với tính hướng của ngôi sao ngày càng thoải mái, còn có rất nhiều ngôi sao chiều ý fan bắn fan service, theo nhu cầu lập nên CP, nhưng nếu thật sự bị phát hiện là đồng chí, chỉ sợ rất khó xuất hiện lại trên truyền thông, dù sao phía chính phủ rất kiêng kỵ chuyện này.
Kim Thái Hanh biết Điền Chính Quốc rất thích công việc nghệ sĩ, không phải vì những phù hoa danh lợi kia, mà vì thích những chuyện đầy thú vị.
Rời khỏi studio, hắn trở về khách sạn, đi siêu thị bên cạnh khách sạn mua cho Điền Chính Quốc ít đồ ăn vặt, xách theo một bao lớn lên lầu.
Đoàn phim đã bao nguyên một tầng, phải có thẻ phòng thang máy mới dừng ở tầng đó, ban ngày mọi người đều đi làm việc, tầng trống rỗng không còn ai, hắn cũng không phải cố ý lén lút ra vào phòng Điền Chính Quốc.
Buồn chán ngồi xem trận bóng đá, thỉnh thoảng lại liếc nhìn giờ, mong chờ Điền Chính Quốc trở về.
Lúc chuông cửa vang lên, hắn cơ hồ nhảy dựng từ trên ghế sô pha xuống, hưng phấn đi mở cửa.
Ngoài cửa là một phụ nữ tóc xoăn dài, da trắng, khí chất cao lãnh, dáng người rất cao.
Đối phương cũng kinh ngạc nhìn hắn.
Kim Thái Hanh thấy bà có hơi quen, cẩn thận nghĩ lại, khi còn nhỏ xem TV có thấy bà, trong lòng nhất thời lộp bộp một tiếng, nói: “Xin chào Dương tổng, cháu là bạn của Điền Chính Quốc.” (Đ : Định để xưng hô tôi – ngài mà nghĩ lại là mẹ nuôi Tiểu Quốc rồi nên để kiểu khác luôn)
Dương Lộ nhíu mày, nói: “Chào. . . Cậu họ Kim, đúng không?”
Kim Thái Hanh bị bà nhìn một cái đã nhận ra ngược lại kinh hãi, nhưng hắn biết bà đã rõ tính hướng của Điền Chính Quốc, cũng không định che dấu thân phận nữa, dứt khoát hào phóng tự giới thiệu: “Cháu là Kim Thái Hanh, có thể ngài đã nghe qua, cháu là bạn trai Điền Chính Quốc.”
Dương Lộ gật đầu, hỏi: “Điền Chính Quốc còn chưa trở lại sao?”
Kim Thái Hanh nói: “Vẫn chưa.”
Dương Lộ nói: “Ta đã hỏi trợ lý của nó, hôm nay nó đã diễn xong các cảnh quay rồi, đoán chừng sắp trở lại, ta vào chờ nó.”
Kim Thái Hanh buộc lòng phải nhường đường, mời bà vào.
Dương Lộ quét mắt nhìn bao đồ ăn vặt trên bàn, vừa rồi Kim Thái Hanh thấy chán nên mở hộp kẹo cầu vòng ăn 2 viên, quên đậy kín nắp, hộp tròn nhỏ màu đỏ cứ mở rộng miệng đứng trên bàn trà, mà trên TV đang phát trận bóng đá.
Dương Lộ ngồi xuống ghế sô pha, Kim Thái Hanh tắt TV, rót ly trà đặt ở trước mặt bà, nói: “Ngài uống trà.”
Bà gật đầu, nói: “Cảm ơn. Tới hôm nào?”
Kim Thái Hanh ngồi xuống đối diện bà trên ghế sô pha, nói: “Ngày hôm qua, mai sẽ đi. . . Nghe nói gần đây ngài công tác ở Quảng Châu.”
Dương Lộ nói: “Bên kia đã xong, lại đây quan sát đoàn phim, ta dù sao cũng là nhà sản xuất. Cậu chủ nhật đến đây cũng tiện, cậu là nhà thiết kế trang sức đúng không?”
Kim Thái Hanh nói: “Vâng.”
Trong lòng hắn cảm thấy kỳ lạ, dường như Dương Lộ không thích hắn lắm, mặc dù vẻ mặt và giọng nói đều rất khách khí, nhưng mơ hồ lộ ra vẻ lạnh lùng ghét bỏ.
Hắn đã nghe Điền Chính Quốc kể về người này rất nhiều lần, đặc biệt là trong khoảng thời gian này, hắn và Điền Chính Quốc ở xa nhau, mỗi ngày dựa vào công cụ truyền tin yêu thương, Điền Chính Quốc nói với hắn, “Dì Dương ở Quảng Châu xa như vậy, cách ba bốn ngày còn gọi cho em một lần, bà ấy rất tốt với em”.
Hắn suy nghĩ, rất có thể là lần trước mẹ của hắn để lại ấn tượng quá kém cho đối phương, liền chủ động nhắc tới, cố gắng hòa hoãn không khí, “Nghe nói ngài đã gặp mẹ cháu hòa giải một lần, mẹ tính tình không tốt lắm, khiến cho ngài chê cười.”
Dương Lộ cười, nói: “Không sao, tính tình ta cũng không tốt.”
Kim Thái Hanh đã có thể khẳng định bà có địch ý với mình, lần đó mẹ hắn lại không buông tha, quả thật không phải ký ức gì vui vẻ, về sau mỗi lần mẹ hắn nhắc đến “Bà mẹ nuôi của Điền Chính Quốc” cũng đầy vẻ chán ghét.
Chỉ là bà rất tốt với Điền Chính Quốc, Điền Chính Quốc cũng thích bà.
Hắn cũng cố cười, tận lực khen tặng đối phương: “Điền Chính Quốc thường xuyên nhắc về ngài với cháu, nói ngài rất tốt, rất chiếu cố em ấy. Em ấy không có tâm nhãn, lại muốn làm nghệ sĩ, cháu cũng lo lắng em ấy bị người khi dễ, có thể gặp được người như ngài là may mắn của em ấy, cháu thật vô cùng cảm ơn sự chiếu cố của ngài với em ấy.”
[1] tâm tư, mưu trí
Dương Lộ ngẩng đầu nhìn hắn một cái, không lạnh không nhạt nói: “Cậu thật ra không cần cảm ơn, ta là mẹ nuôi Điền Chính Quốc, đối tốt với nó là chuyện hiển nhiên.”
Kim Thái Hanh vốn không rành câu thông cùng trưởng bối, nhờ kinh nghiệm khi còn nhỏ ban tặng, thấy mẹ hay những phụ nữ lớn tuổi lại luôn không nhịn được sợ hãi. Như bây giờ vấp phải cái đinh mềm, uốn xong đường lui, cảm thấy không thể nói chuyện, liền dứt khoát không chủ động mở miệng nữa.
Dương Lộ lại hỏi: “Cũng là cậu, cùng Điền Chính Quốc đã bao lâu?”
Kim Thái Hanh đáp: “9 tháng.”
Dương Lộ nói: “Cũng không quá lâu.”
Kim Thái Hanh: “. . .”
Dương Lộ nhìn hắn, nói: “Ta nhiều năm trước từng may mắn có duyên hợp tác với ba cậu vài lần, cũng rất rõ chuyện trong nhà của cậu, mạo muội hỏi một câu, cậu có kế hoạch gì cho tương lai của mình chưa?”
Kim Thái Hanh có chút mộng, hắn không dám gặp Tác Kiến Quân ba của Điền Chính Quốc chính là vì sợ trưởng bối hỏi câu này, không ngờ lại bị Dương Lộ hỏi trước. Hắn không có lo lắng, giọng nói tự nhiên hơn so với sự e sợ lộ liễu lúc nãy, cứng rắn nói: “Trước mắt là muốn làm tốt công việc hiện tại. . .”
“Xem ra cậu cũng không có kế hoạch gì.” Dương Lộ nói, “Cậu đừng trách ta nói thẳng, ta bây giờ 53 tuổi, từng thành công cũng từng thất bại, đã làm rất nhiều chuyện, gặp qua rất nhiều người, người còn trẻ như cậu ta cũng đã gặp rất nhiều, từ nhỏ không thiếu vật chất, cái thiếu chính là sự rèn luyện, tựa như nhà ấm nơi hoa, bên ngoài nhìn rất đẹp nhưng một khi gặp phải phiền toái cũng chỉ có thể ẩn núp lừa mình dối người.”
Kim Thái Hanh: “. . .”
Dương Lộ nâng ly trà lên thổi thổi, uống xong một ngụm, còn nói: “Điền Chính Quốc đúng là không có tâm nhãn, nhưng nó và cậu không giống nhau, nó không phải là kiểu người cam tâm sống uổng phí thời gian, có thể người khác cảm thấy nó may mắn, nhưng nó có thể đi đến ngày hôm nay ngoại trừ vận may, càng nhờ vào sự cố gắng, nó quay nhiều chương trình cậu không phải không biết. Hai người bây giờ thời gian ở cùng nhau đã ít, nhưng còn trẻ có thể tiết hormone mạnh mẽ, nhưng càng về sau, có lẽ nó rất nhanh sẽ phát hiện, cậu không phải là người thích hợp của nó.”
Kim Thái Hanh bị bà tàn nhẫn xuyên uy hiếp, trong lòng tức giận, còn có xen lẫn một chút khủng hoảng.
Hắn luôn tò mò ngày đó rốt cuộc Dương Lộ đã nói gì với mẹ hắn, mẹ hắn là người cố chấp mấy chục năm, sao lại đột nhiên giống như quả cả tím mềm ngoặt ỉu xìu.
Hiện tại, hắn rốt cục đã hiểu.
Mẹ của hắn là vợ bé, hắn lại hoàn khố như vậy [2], ở trước mặt Dương Lộ hắn cũng giống như hộp kẹo cầu vồng trên bàn kia, vừa trẻ con vừa chướng mắt.
[2] chỉ con em nhà giàu sang quyền quý
Nhờ phúc Tống Hoan Nhan, Điền Chính Quốc vô cùng vui vẻ xong việc trở về sớm, nhưng không có báo cho Kim Thái Hanh biết, cậu muốn cho Kim Thái Hanh một bất ngờ.
Đến khách sạn, cậu đi tìm quản lý trước, muốn mượn nhà bếp dùng một chút, bởi vì chưa tới giờ ăn tối, nhà bếp để trống, quản lý liền hào phóng đồng ý, còn nói nguyên liệu nấu ăn và gia vị trong bếp cũng có thể dùng thoải mái — Dù sao đoàn phim cũng sẽ trả.
Cậu ở trong nhà bếp chơi đùa gần một tiếng, làm sáu món ăn, giấm khoai tây, nấm hương nấu cải, thịt heo khô xào súp lơ, cá chiên, tôm luộc, xương sườn kho tàu, toàn là món Kim Thái Hanh ở nhà thích ăn nhất, cuối cùng còn làm canh cà chua trứng, đánh lên một tầng trứng hoa, Kim Thái Hanh rất thích húp cái này, có đôi khi không muốn ăn cơm, chỉ cần làm món này thôi anh ấy cũng có thể húp hết một nồi nhỏ.
Mỗi món ăn đều làm rất nhiều, Điền Chính Quốc chia thành hai phần vui vẻ bỏ vào hộp, một phần cho Trịnh Hạo Thạc đưa cho Tống Hoan Nhan.
Còn một hộp còn lại cậu đem về phòng, lòng đầy vui vẻ muốn dỗ ngọt bạn trai.
Kết quả vừa quẹt thẻ mở cửa đã thấy bạn trai và mẹ nuôi ngồi mặt đối mặt, không khí cổ quái.
“Về rồi sao.” Dương Lộ đứng lên, cười nói, “Chờ con đã lâu.”
Điền Chính Quốc ngẩn người, lắp bắp nói: “Dì Dương, dì từ Quảng Châu trở lại rồi?”
Dương Lộ nói: “Chuyện bên Quảng Châu đã xong rồi, có thể ở lại Thượng Hải mấy ngày xem mọi người quay phim.”
Kim Thái Hanh yên lặng đi tới, nhận lấy hai túi đồ ăn trong tay Điền Chính Quốc.
Điền Chính Quốc có hơi đỏ mặt, nói: “Đây, đây, đây chính là bạn trai của con Kim Thái Hanh, tới thăm con. . .Hai người đang nói chuyện gì vậy?”
Dương Lộ nói: “Chỉ nói chút chuyện phiếm, cơm con gọi bên ngoài sao? Đồ ăn của khách sạn không ngon?”
Điền Chính Quốc vội nói: “Không không, con mượn nhà bếp khách sạn làm.”
Dương Lộ cười nói: “Còn rất thơm.”
Điền Chính Quốc không muốn lắm nhưng lại thấy nên lễ phép một chút, nói: “Nếu không dì cùng ăn đi? Con làm nhiều lắm.”
Dương Lộ nhìn Kim Thái Hanh một cái, nói: “Thôi, tụi con ăn đi, ta không quấy rầy nữa, sau này chúng ta lại trò chuyện.”
Điền Chính Quốc đưa bà ra ngoài rồi trở lại đóng kín cửa, nhảy tới trước mặt Kim Thái Hanh, vẻ mặt hào hứng tranh công nói: “Thơm không? Thơm không?”
Kim Thái Hanh nói: “Thơm.”
Điền Chính Quốc càng vui vẻ hơn, nói: “Dụng cụ làm bếp của khách sạn rất tốt, không hổ là chuyên nghiệp. Có hai đầu bếp luôn túc trực bên cạnh chụp lén em, còn không thèm tắt flash, hại em khẩn trương muốn chết, chỉ sợ không cẩn thận làm quá mặn hoặc quá nhạt, bất quá cuối cùng em nếm cũng ok, có thể ăn.”
Kim Thái Hanh tâm tình cực kém, cố cười nói: “Chỉ cần là em làm, đừng nói mặn hay nhạt, cho dù em bỏ thạch tín [3] vào anh cũng ăn.”
[3] Thạch tín : Asen, là một chất á kim giòn có màu kim loại, phần lớn tồn tại ở dạng hợp chất. Thạch tín là chất gây ngộ độc khét tiếng trong lịch sử con người, trước đây được sử dụng rất nhiều ở Trung Quốc để đầu độc giết người bởi thạch tín không vị, không mùi và các triệu chứng ngộ độc là không rõ ràng và lâu dài tùy theo liều lượng. Trong sách đông y cổ truyền cũng có một số bài thuốc sử dụng thạch tín ở liều lượng rất nhỏ để chữa bệnh. Ngày nay thạch tín và các hợp chất của nó được sử dụng như là thuốc trừ dịch hại, thuốc trừ cỏ, thuốc trừ sâu, v…v…
Điền Chính Quốc ha ha nói: “Em cũng không phải là Phan Kim Liên.”
Kim Thái Hanh: “. . .”
Hắn khổ sở nghĩ, nhưng anh ở trong mắt người khác, còn không bằng Võ Đại Lang.
Hai người ngồi ăn cơm, Điền Chính Quốc dần dần cảm nhận được Kim Thái Hanh không vui, nói: “Anh sao vậy? Nói chuyện với dì Dương không vui sao?”
Kim Thái Hanh không muốn nói, chỉ nói: “Em cũng không phải không biết, anh sợ nói chuyện với các bà dì. Đúng rồi, xế chiều anh có tới studio tìm em.”
Điền Chính Quốc bị dời lực chú ý, “A? Em không thấy anh.”
Kim Thái Hanh nói: “Không vào, ở xa xa nhìn, nói chuyện với fan của em.”
Điền Chính Quốc lột vỏ tôm chấm tương bỏ vào trong chén Kim Thái Hanh, hỏi: “Thật sao? Nói gì vậy?”
Kim Thái Hanh nói: “Không có gì, chỉ là mấy cô bé học sinh, gọi anh là chú.”
Điền Chính Quốc: “Ha ha ha.”
Kim Thái Hanh nói: “Họ có một con thú nhồi bông hình chibi của em, là hàng của « Shiny Friends » sản xuất, nhìn rất được, sao không nghe em nói? Còn không? Cho anh một con đi.”
Điền Chính Quốc cười nói: “Để em hỏi xem còn không. . . Chú, sao chú lại thích thú nhồi bông?”
Kim Thái Hanh cùng cậu trò chuyện một lát, tâm tình tốt hơn vừa rồi, cũng cười lên, nói: “Anh thấy chân của con thú nhồi bông kia không tệ, có thể chơi một chút.”
Điền Chính Quốc: “. . . Anh chơi dơ quá!”
Cậu nhét thẳng tôm vào trong miệng Kim Thái Hanh, quát: “Ăn tôm đi!”
Kim Thái Hanh ăn tôm, cười trêu cậu: “Ăn, có thể cho chú chơi chân của cháu không?”
Điền Chính Quốc kiên quyết nói: “Không cho!”
Bất quá đợi cơm nước xong, Điền Chính Quốc dọn dẹp nhanh gọn, vẫn là ngoan ngoãn dâng chân ra cho chú chơi.
Ghế sô pha của khách sạn cực lớn, Kim Thái Hanh ngồi dựa trên đó, Điền Chính Quốc tách hai chân ra ngồi trên đùi hắn, hai người mặt đối mặt ôm hôn, cũng không kịch liệt, chỉ nhẹ nhàng triền miên.
Kim Thái Hanh tay cách quần ở trên đùi cậu sờ tới sờ lui, từ bắp chân vuốt tới bắp đùi, tới tới lui lui, thích không buông tay.
Điền Chính Quốc bị sờ có hơi động tình, nói: “Hay là lên giường đi.”
Kim Thái Hanh nói: “Không làm, hôm qua làm nhiều rồi.”
Điền Chính Quốc thất vọng nói: “Chú, chú không được?”
Kim Thái Hanh bóp đùi cậu, “Chú đương nhiên là được, làm tiếp ngày mai sao cháu quay phim được?”
Điền Chính Quốc ủy khuất nói: “Nhưng anh tối mai phải về rồi, em lại hơn một tháng nữa mới về nhà.”
Kim Thái Hanh buồn cười nói: “Cho nên phải ăn no một lần?”
Điền Chính Quốc có hơi đỏ mặt, nhưng thẳng thắn thừa nhận: “Đúng vậy, rất muốn làm.”
Kim Thái Hanh vốn rất muốn nhưng lại lo lắng công việc của cậu, sợ cậu chịu không được, cũng không do dự nữa, nâng mông ôm cậu đứng lên, bước thật nhanh vào phòng ngủ, đè cậu ngã xuống giường hun một cái, nói: “Em lại gầy rồi, nhẹ như vậy.”
Điền Chính Quốc nhìn anh cười, hai mắt sáng trong suốt, nói đùa: “Nhẹ chút nha, nếu không anh lại không được, chú.”
Kim Thái Hanh đột nhiên thấy ở trên giường gọi như vậy rất có cảm giác, vươn tay lên đầu giường lấy bao, tay khác cách áo sờ cơ ngực Điền Chính Quốc, nói: “Sau này chú bất lực, cháu còn yêu chú không?”
Điền Chính Quốc: “. . .”
Chưa từng chơi tới bến như vậy, cậu nhất thời chết máy, không biết nên đón nhận thế nào, cái từ “Chú” nói đùa này sao bỗng nhiên trở nên sắc tình?
Cậu lại dường như cảm thấy có chút hưng phấn không giải thích được. AA! Thật biến thái! Quá dâm đãng!
Hôm qua đã làm, cũng không cần chuẩn bị thêm, mang bao xong là có thể ăn.
Kim Thái Hanh vừa ăn vừa chấp nhất hỏi: “Điền Tiểu Quốc, em yêu anh không?”
Điền Chính Quốc được ăn trước mắt biến thành màu đen, choáng váng nói: “Yêu anh, yêu anh.”
Kim Thái Hanh hỏi: “Yêu anh cả đời?”
Điền Chính Quốc ôm chặt anh, nói: “Kiếp sau cũng yêu anh.”
Kim Thái Hanh nói: “Sau này anh không đẹp trai còn bất lực, em còn yêu anh không?”
Điền Chính Quốc cảm giác quá mạnh mẽ rồi, cơ hồ rít chói tai đáp: “Yêu anh! Vĩnh viễn yêu anh!”
Kim Thái Hanh cười cười, nhưng vẫn vĩnh viễn thấy không đủ, chỉ có thể càng thêm kịch liệt vận động bổ khuyết cho nội tâm bất an về tương lai.
. : .
[text_hash] => e8594521
)