Array
(
[text] =>
Đến Thượng Hải ngày thứ 17, thứ sáu, trời vẫn đầy mây.
Lúc ăn điểm tâm, Điền Chính Quốc xem tin tức thời tiết nói sẽ có mưa, lại xem thời tiết ở Bắc Kinh, gió lớn nhiệt độ thấp có mưa lẫn tuyết.
Cậu một bên húp cháo một bên gửi weixin cho Kim Thái Hanh: “Thời tiết lạnh, anh mặc dày một chút, lái xe cẩn thận.”
Kim Thái Hanh lại gửi tin thoại cho cậu, Điền Chính Quốc đưa di động dán lên bên tai nghe anh nói: “Em mua cho anh cái áo khoác mới để chỗ nào rồi? Anh tìm nãy giờ không thấy.”
Điền Chính Quốc sợ bị người khác nghe được, đánh chữ trả lời anh: “Ở bên phải tủ treo quần áo, bỏ vào túi chống bụi.”
Suy nghĩ một chút, cậu lại không yên lòng nhắn weixin: “Hôm nay mặc nó có hơi mỏng, anh mặc đồ dày hơn đi.”
Một lát sau, Kim Thái Hanh gửi tin thoại nói: “Không sao, anh mặc áo lông cừu rất dày, không nói nữa, anh tranh thủ thời gian.”
Điền Chính Quốc đánh chữ thật nhanh gửi đi: “Nhớ mua đồ ăn sáng! Không thể không ăn!”
Cậu ăn xong trở về phòng thay quần áo, lúc chuẩn bị đi ra cửa studio, Kim Thái Hanh gửi hình lại, mới vừa mua sữa nóng và bánh mì.
Điền Chính Quốc cầm điện thoại cười, gửi thoại cho anh: “Anh đi đi, buổi tối lại nói, moah moah.”
Kim Thái Hanh trả lời: “Moah moah.”
Trịnh Hạo Thạc mỗi ngày nhìn hai người như vậy, mặc dù cảm thấy buồn cười, nhưng lại có chút hâm mộ, hắn chưa có bạn gái, muốn được nhanh nhanh yêu đương.
Buổi sáng đoàn phim quay thuận lợi, xế chiều liền gặp phải chút chuyện, nam nữ diễn viên diễn cảnh hôn, không thể thông qua được.
Điền Chính Quốc trước kia không có quay qua cảnh hôn, chuyện này so với cậu tưởng tượng khó khăn hơn rất nhiều, lúc trước ngay cả cảnh diễn chăn gối lãng mạn cũng có, nhưng vừa đến hôn, cậu lại không hôn xuống được, thử hơn 10 lần cũng không được, ngay cả chưa chạm tới môi đã mắc kẹt lại.
Đạo diễn nhắc nhở cậu nhiều lần, mới bắt đầu còn có thể nhẹ nhàng, càng về sau càng nôn nóng, giọng nói cũng có hơi kịch liệt chút, “Cậu chưa từng hôn sao? Đừng giả ngây thơ! Thấy là người quen liền ngượng ngùng sao, đây là phim, lại không ý gì khác! Tiểu Tống xinh đẹp như vậy cậu còn không hôn được? Chẳng lẽ cậu tự luyến hả?”
Điền Chính Quốc bị bà nói rất lúng túng, cúi đầu không nói gì.
Tống Hoan Nhan hoà giải nói: “Anh ấy cũng không phải làm trò trước mặt nhiều người như vậy để hôn, lần đầu tiên đều như vậy, lần đầu tiên tôi quay cảnh hôn cũng NG rất nhiều lần.”
Đạo diễn bất đắc dĩ nói: “Hai người xem thời tiết đi, sắp mưa rồi, đến lúc đó không quay được, hơn nữa sau khi quay xong còn phải thu dọn thiết bị. Hai người xem rồi chuẩn bị đi, thử lại một lần, không được nữa chỉ có thể để ngày mai.”
Tống Hoan Nhan kéo Điền Chính Quốc qua một bên, nói đùa với cậu: “Anh đừng căng thẳng như vậy, đến lúc nhắm mắt lại, đừng xem em là Tống Hoan Nhan, anh cứ nghĩ em là Ngô Ngạn Tổ, hoặc Kim Thạc Trân là được.”
Điền Chính Quốc cũng không đặc biệt thích Ngô Ngạn Tổ, lại nghĩ tới hình ảnh mình và Kim Thạc Trân hôn nhau, vẻ mặt thoải mái hơn chút.
Tống Hoan Nhan khích lệ nói: “Cố gắng lên.”
Song Điền Chính Quốc lại não bổ ra Kim Nam Tuấn đánh cậu, cả khuôn mặt lại rối rắm.
Mọi người vào vị trí, đánh bản tại trường quay hô “Action”.
Điền Chính Quốc và Tống Hoan Nhan đứng mặt đối mặt tỏ nỗi lòng, hai người đều cao, đứng nói chuyện yêu đương hết sức đẹp đôi, thâm tình nhìn nhau vừa ngọt ngào vừa lãng mạn.
Đạo diễn nhướng mày ngồi ở phía sau máy nhìn.
Tống Hoan Nhan đầy yêu thương nhìn Điền Chính Quốc, giống như thật sự đã yêu cậu.
Điền Chính Quốc nghĩ thầm, cô diễn xuất thật tốt, quá tốt, chỉ có cậu làm cản trở. Cậu một bên đọc lời thoại một bên ở trong lòng không nhịn được bồn chồn, nếu lại không được, sẽ làm phiền mọi người ngày mai tới đây một lần nữa, chỉ bởi vì một mình cậu, một phút diễn này có sức ảnh hưởng đến cả tiến độ đoàn phim.
Nhưng càng nghĩ như vậy, cậu càng khẩn trương, sắp đọc xong lời thoại rồi, đôi môi Tống Hoan Nhan kiều diễm như hoa biện gần ngay trước mắt, làm sao bây giờ? Căn bản là không hôn xuống được!
Tốc độ cậu đọc lời thoại ngày càng chậm, nhưng là nói tình cảm nha, chậm một chút cũng bình thường, đạo diễn cũng không còn hối thúc, nhẫn nại chờ cậu nói xong.
Sắp đến thời khắc hôn, ánh mắt Tống Hoan Nhan lóe lên niềm yêu thương, cô có thể trở thành Tiểu Hoa cũng không phải hoàn toàn dựa vào sửa mũi.
Điền Chính Quốc bị cô nhìn đến mức muốn lùi bước, mắt cũng nhịn không được tránh né, làm bộ như quá mức kích động mà ngẩng đầu nhìn loạn về phía trước, trong miệng đọc lời thoại chầm chậm: “Anh đã nghĩ vô số lần, trời cao đã cho anh gặp được em…”
Cậu trợn to mắt, người đứng bên cạnh Trịnh Hạo Thạc sao giống bạn trai cậu vậy?
“Vuột mất những người trước kia…”
Không giống, mà là chính anh! Cái áo khoác đó, chính là cái buổi sáng Kim Thái Hanh muốn tìm!
“Anh một chút cũng không cảm thấy tiếc nuối…”
Tại sao Kim Thái Hanh lại ở đây?
“Vuột mất là vì lần gặp gỡ tiếp theo…”
Là tới gặp cậu sao? Sao lại tốt như vậy!
“Những thứ anh đánh mất…”
Muốn bổ nhào qua ôm Kim Thái Hanh ngay lập tức, muốn hôn anh, dùng sức hôn anh!
“Cũng là vì, gặp em.”
Điền Chính Quốc cúi đầu, hôn Tống Hoan Nhan.
Kim Thái Hanh: “…”
Hắn vốn đang rất vui vẻ, Điền Chính Quốc luôn nhìn hắn, tựa như tình thoại kia là nói với hắn, đang rất có cảm xúc, cuối cùng lại trơ mắt nhìn Điền Chính Quốc hôn người khác.
Trịnh Hạo Thạc hiền lành khai đạo: “Đừng để ý nha Kim tiên sinh, cũng là vì công việc.”
Kim Thái Hanh ngạt thở nói: “Vừa rồi sao cậu không nói cho tôi biết là đang diễn cảnh hôn?”
Trịnh Hạo Thạc giả bộ vô tội.
Đạo diễn vỗ tay hô cắt, rốt cục hài lòng, lớn tiếng khen ngợi nói: “Điền Chính Quốc hôn tốt lắm!”
Điền Chính Quốc vội vàng lui về phía sau, đỏ mặt mãnh liệt cúi người trước Tống Hoan Nhan, nói: “Thật xin lỗi thật xin lỗi.”
Tống Hoan Nhan không nhịn được cười, “Không sao không sao, chúc mừng ‘Nụ hôn đầu’ của anh thành công.”
Mọi người rối rít vỗ tay.
Điền Chính Quốc đứng thẳng người, cẩn thận nhìn lén Kim Thái Hanh.
Kim Thái Hanh nhanh chóng đưa ngón giữa cho cậu xem.
Cậu đỏ mặt vội lấy tay lau miệng.
Trời bắt đầu mưa.
Đạo diễn nói: “Mau dọn máy móc thiết bị! Hôm nay đến đây thôi! Mọi người cực khổ!”
Hiện trường một trận rối ren, tháo máy xếp lại, một mảnh lộn xộn.
Điền Chính Quốc thấy không ai để ý tới cậu, nhỏ giọng nói với Tống Hoan Nhan: “Anh đi trước.”
Tống Hoan Nhan đang được hai trợ lý vây quanh, bung dù bung dù, khoác áo khoác áo, nói: “Đi đâu? Thời gian còn sớm, đi uống cà phê đi.”
Điền Chính Quốc có chút xấu hổ nói: “Anh có bạn đến thăm.”
Tống Hoan Nhan nhìn thoáng qua người Trịnh Hạo Thạc, thấy Kim Thái Hanh, chợt hiểu ra cười nói: “À…”
Điền Chính Quốc vội vả muốn đi, một giây cũng không chờ được, nói: “Anh đi đây, tạm biệt.”
Tống Hoan Nhan kéo cậu lại, ghé sát vào cậu nhỏ giọng nói: “Nhìn rất ngay thẳng nha, sao không nói sớm, biết vậy hồi nãy em hôn lưỡi anh trước mặt anh ta.”
Điền Chính Quốc: “…”
Tống Hoan Nhan cười ha ha nói: “Trêu anh thôi, đi nhanh đi.”
Điền Chính Quốc chạy tới, đứng ở trước mặt Kim Thái Hanh, hai người anh nhìn em em nhìn anh, một bụng muốn nói nhưng không thể công khai.
Trịnh Hạo Thạc đứng ở bên cạnh, lúng túng hỏi: “Cái kia… là về khách sạn? Hay là đưa hai người đến chỗ khác?”
Điền Chính Quốc giương mắt trông mong nhìn Kim Thái Hanh: “Anh nói đi?”
Kim Thái Hanh vẻ mặt đứng đắn nói: “Em quyết định đi, nghe em.”
Điền Chính Quốc nói: “Hạo Thạc, cậu đi nhờ xe bọn họ về, đưa chìa khóa xe cho tôi đi.”
Mưa càng lúc càng lớn, Điền Chính Quốc miễn cưỡng che, dẫn Kim Thái Hanh đến bãi đậu xe tìm chiếc Crown, vui vẻ nói: “Anh xem, đây là dì Dương cho em mượn, để em dùng ở Thượng Hải, xe bảo mẫu đi lại không tiện, không bằng cái này.”
Kim Thái Hanh “Ừ ” một tiếng.
Hai người lên xe, Điền Chính Quốc lái xe, Kim Thái Hanh ngồi ghế phó, đóng kỹ cửa xe, đem tiếng mưa rơi và khí lạnh cản lại bên ngoài.
Giữa bãi đậu xe không một bóng người, chỉ có mấy chiếc xe và mưa to.
Rốt cục yên tĩnh lại.
Điền Chính Quốc nhìn Kim Thái Hanh, hỏi: “Sao anh lại đột nhiên tới?”
Kim Thái Hanh quay đầu nhìn cậu, nhưng không lên tiếng.
Điền Chính Quốc hít một hơi, chồm qua nâng mặt anh hôn lên.
Mới vừa chạm môi, Kim Thái Hanh lại như điên nhào đầu về phía trước, đẩy Điền Chính Quốc lưng chạm vào góc chết trong xe hôn, như hận không thể đem cậu xé nát ăn hết.
Điền Chính Quốc sợ hết hồn, sững sờ bị hôn hồi lâu mới đưa tay ôm lấy anh.
Tiếng mưa rơi trên mui xe cùng tiếng thở gấp hai người đan xen, tựa như một khúc nhạc triền miên, kinh tâm động phách lại kiều diễm lưu luyến.
Hai người hôn thật lâu, lúc tách ra Điền Chính Quốc cảm thấy môi vừa nóng vừa tê dại, nhưng nụ hôn thô bạo này làm cậu cảm nhận được tâm ý của Kim Thái Hanh, cậu rất vui vẻ, lưu luyến dán qua, lại hôn Kim Thái Hanh một cái, xấu hổ nói: “Anh mặc cái áo khoác này thật là đẹp, đẹp trai kinh hồn.”
Kim Thái Hanh cười, hắn cũng chưa thỏa mãn lắm, nhưng dù sao cũng là ban ngày ban mặt, Điền Chính Quốc lại là nhân vật công chúng, xe chấn không thoải mái, sau khi loại phiền toái đi, nhẫn nại nói: “Về khách sạn đi.”
Điền Chính Quốc lại đề nghị: “Hay là ăn cơm trước đi, đi Tiểu Dương Sinh Tiên ăn được không? Chỗ này ít người, em và Tống Hoan Nhan đã ăn một lần, rất ngon!”
Kim Thái Hanh: “…”
Điền Chính Quốc hết sức phấn khởi mở GPS.
Kim Thái Hanh nhìn gò má của cậu, lại muốn hôn.
Điền Chính Quốc vui vẻ nói: “Được rồi, cài chặt dây an toàn. Chỗ này ăn rất ngon, cắn một miếng miệng đầy nước súp, ăn cực ngon.”
Kim Thái Hanh khổ bức nghĩ, anh ngàn dặm xa xôi tới đây để ăn bánh bao súp[1] sao? Anh là tới ăn ‘súp’ em!
[1] Do trong nhân bánh có nước canh/súp nên bánh còn có tên gọi là bánh bao súp. Quán này có đặc sản là bánh bao súp.
Hắn cài xong dây an toàn, lại đổi tư thế ngồi, phải tĩnh táo một chút.
“Không lừa anh, ăn ngon đúng không? ” Trong quán ăn Sinh Tiên, Điền Chính Quốc đeo kính đen, một bên bị nước súp nóng le lưỡi, một bên đắc ý nói, “Em nói ăn được mà.”
Kim Thái Hanh ăn quả thực nhạt như nước ao bèo, nhưng thấy Điền Chính Quốc rất thích, phối hợp nói: “Rất ngon.”
Điền Chính Quốc hỏi anh: “Có thể ở lại Thượng Hải mấy ngày?”
Kim Thái Hanh nói: “Tối chủ nhật lên máy bay.”
Điền Chính Quốc vạch đầu ngón tay đếm hai lần, vui sắp điên luôn, được hai đêm đó!
Rốt cục trở về khách sạn, sau khi vào cửa, đồng tiểu ca chăm chỉ làm việc ở cửa bị Kim Thái Hanh ghét bỏ trợn mắt nhìn vài lần, hết sức khó hiểu, trên mặt vẫn phải duy trì mỉm cười, trong lòng chửi thẳng má nó.
Về phòng, không thể nhịn được nữa hình thú của Kim Thái Hanh xuất hiện.
Nửa tháng không có làm, Điền Chính Quốc từ trong ra ngoài đều xấu hổ không thả lỏng được, nhưng cậu lại rất nghe lời cố gắng phối hợp, biến Kim Thái Hanh vừa muốn thô bạo với cậu một chút, lại không nỡ quá mãnh liệt, giằng co hồi lâu cuối cùng cũng tâm đầu ý hợp.
Điền Chính Quốc thật ra thì có đau một chút, nhưng không nói ra.
Cậu cảm thấy Kim Thái Hanh thật tốt, cậu muốn Kim Thái Hanh cũng cảm thấy cậu tốt như vậy.
. : .
[text_hash] => 626538fb
)