Array
(
[text] =>
Điền Chính Quốc diễn tả lại cảnh tượng trên bàn ăn lúc nãy cho Kim Thái Hanh, sinh động y như thật. Lý Linh Linh không yên lòng lại gọi điện thoại cho cậu, chỉ sợ cậu bỏ mất cơ hội ôm đùi.
“Cậu bây giờ nhắn tin cho bà ấy, nói đêm nay hoảng quá nên nhất thời không kịp phản ứng.” Lý Linh Linh nói, “Bà ấy ở trước mặt nhiều người muốn nhận cậu làm con nuôi, cậu còn do dự không đồng ý, nói không chừng bà ấy đã rất khó chịu, cậu cứ hạ mình một chút, ôm vững cái đùi này, sau này sẽ có rất nhiều chỗ tốt.”
Điền Chính Quốc: “… Ừm.”
Lý Linh Linh nói: “Ừm cái gì mà ừm? Nhanh nhắn đi!”
Trong nhà yên tĩnh, loa điện thoại Điền Chính Quốc lại lớn, Kim Thái Hanh nghe vô cùng rõ ràng, nhìn cậu cúp điện thoại nửa ngày không làm gì, không nhịn được nói: “Đại diện em không phải nói em nhanh nhắn tin cho Dương tổng sao?”
Điền Chính Quốc nói: “Em có hơi sợ, luôn cảm giác bà ấy sẽ cho em một đống bài toán khó.”
Kim Thái Hanh: “…”
Điền Chính Quốc nói: “Ha ha ha, chuyện này buồn cười không?”
Kim Thái Hanh không thể không phối hợp: “Ha ha ha.” Buồn cười cái con khỉ.
Điền Chính Quốc chìm đắm trong chuyện cười nhạt của mình ha ha nửa ngày, mới cắn móng tay nói: “Chuyện lớn như vậy, không hỏi ba, sau này ông biết nhất định sẽ không vui. Hơn nữa, tuy rằng Dương tổng là người tốt, nhưng đang yên đang lành bắt em gọi một người ngoài là mẹ, em cũng không gọi được.”
Kim Thái Hanh kỳ thực cũng không muốn cậu nhận người mẹ nuôi này, nhưng vẫn hỏi: “Nếu như đại diện của em hỏi thì sao?”
Điền Chính Quốc buồn rầu, suy nghĩ một chút nói: “Vậy em nhắn tin cho Dương tổng đi, cứ ăn ngay nói thật, cũng không cần phải hạ mình như chị Linh Linh, vả lại em cũng không có muốn ôm đùi của bà.”
Cậu nhắn tin cho Dương Lộ, nói việc nhận mẹ nuôi này rất quan trọng, cần phải xin sự đồng ý của ba cậu.
Qua nửa tiếng, Dương Lộ mới nhắn lại cho cậu: “Được.”
Bảo là muốn hỏi Tác Kiến Quân, nhưng vì chuyện như vậy mà lại gọi cho ba dượng bận trăm công nghìn việc, Điền Chính Quốc cảm thấy không tốt lắm. Nhắc tới thật đúng dịp, cuối tuần đúng lúc Tác Duyệt trở về Bắc Kinh, nói rằng tuần này Trường Đại Học tham gia hoạt động giao lưu, cô làm đại biểu học sinh tới tham gia, đúng lúc có thể về nhà.
Cô gọi cho Điền Chính Quốc hỏi thứ 7 có rãnh rỗi, cả nhà cùng ăn một bữa cơm.
Điền Chính Quốc thứ 7 có chút việc nhưng chủ nhật thì không, liền hẹn cô ngày ấy, dự định lúc gặp mặt đem chuyện Dương Lộ nói với Tác Kiến Quân.
Thứ 7 cậu phải tham gia một lễ cưới.
Chú rể trước đây bạn học cao trung, quan hệ với cậu xem như không tệ, trước đó không lâu nhờ nhiều người gián tiếp liên lạc với cậu, hi vọng đại minh tinh cậu có thể thu xếp công việc bớt chút thì giờ tới dự lễ.
Cậu rất vui mừng, chỉ chọn lễ phục mà đã chọn hơn nửa ngày. Đây là lần đầu tiên cậu tham gia lễ cưới bạn học, lúc cậu học cao trung đúng lúc mẹ cậu qua đời, khi đó cậu rất hướng nội, tiếp xúc với các bạn học cũng không nhiều lắm, chỉ có vài người bạn xem như quan hệ không tệ, hiện tại hầu như không còn liên hệ.
Kim Thái Hanh giúp cậu chọn quần áo, hắn nhìn về phía gương, có chút suy nghĩ.
Kim Thái Hanh nói: “Em đẹp trai như vậy, đúng là muốn cướp tiếng của chú rể mà.”
Điền Chính Quốc đắc ý nói: “Vậy thì sao.”
Kim Thái Hanh nhìn cậu thay quần áo, quanh co lòng vòng hỏi: “Bạn học cao trung tụi em đều đi hết?”
Điền Chính Quốc nói: “Bạn học này hồi đó là cán bộ lớp, cũng rất hòa đồng, nhân duyên rất tốt, ai ở Bắc Kinh chắc sẽ đi hết.”
Kim Thái Hanh nói: “Ừm.”
Điền Chính Quốc mặc quần áo xong, nhìn gương xịt keo tóc.
Kim Thái Hanh còn nói: “Muốn anh đưa em đi không?”
Điền Chính Quốc nói: “Không cần, Trịnh Hạo Thạc sắp đến.”
Kim Thái Hanh nói: “Ừm.”
Điền Chính Quốc tạo kiểu tóc xong, lại soi gương nói: “Anh thấy em có nên make up không?”
Kim Thái Hanh: “…”
Điền Chính Quốc tự hỏi tự trả lời: “Vẫn là thôi đi, lỡ bị các bạn học thấy mình quá ẻo lả.”
Kim Thái Hanh muốn hỏi mối tình đầu của Điền Chính Quốc có đi hay không, lại không thể mở miệng, nên hắn giả bộ rất quan tâm. Chỉ là sợ vì tham gia lễ cưới bạn mình mà ôn lại giấc mộng tình cũ ngày xưa, tuy rằng Điền Chính Quốc không phải loại người như vậy… Vạn nhất mối tình đầu có đi? Vạn nhất Điền Chính Quốc không chịu được sức hấp dẫn của soái ca?
Thực sự là càng nghĩ càng thấy đáng sợ, quả thực muốn lột lễ phục Điền Chính Quốc khóa cậu ở nhà, đừng nói tham gia lễ cưới, tốt nhất chỗ nào cũng không đi.
“Nếu anh hẹn bạn đi chơi thì uống ít thôi.” Điền Chính Quốc đổ dầu vào lửa, “Lễ cưới kết thúc xong sẽ họp lớp một lúc, buổi tối em có thể sẽ về muộn.”
Kim Thái Hanh nhất thời vặn vẹo mặt mũi, cố gắng nhẫn nhịn nói: “Khoảng mấy giờ về? Anh hôm nay không đi chơi, lúc đó tới đón em, cũng không thể họp lớp còn dẫn theo Trịnh Hạo Thạc.”
Điền Chính Quốc suy nghĩ một chút, nói: “Cũng đúng, bất quá em cũng không biết sắp xếp cụ thể, chỉ nghe chú rể nói trong điện thoại là lớp trưởng tổ chức, có thể là hát Karaoke, tối lại ăn một bữa gì gì đó đi.”
Kim Thái Hanh lập tức nghĩ đến cảnh ánh đèn mờ trong KTV, lại có bài hát làm nền, thật sự là tình cũ không rủ cũng tới. Buổi tối ăn cơm khó tránh khỏi uống rượu, Điền Chính Quốc ngu ngốc nếu bị chuốc mấy ly, chờ cậu tỉnh, chỉ sợ tiện nghi đã bị chiếm hết rồi.
Điền Chính Quốc hỏi anh: “Có phải anh không muốn em đi không? Từ nãy đến giờ mặt mũi tối sầm.”
Kim Thái Hanh dùng mũi xả giận: “Hừ.”
Điền Chính Quốc vẻ mặt lấy lòng nói: “Vậy em buổi tối cố gắng về sớm một chút, lúc kết thúc liền gọi điện cho anh, anh đến đón em được không?”
Kim Thái Hanh cố ý hỏi: “Bị bạn em nhìn thấy giới thiệu làm sao? Nói anh cũng là trợ lý của em?”
Điền Chính Quốc có chút xấu hổ nói: “Thì nói anh là bạn trai em, bạn của em đã sớm biết em là gay hết rồi.”
Kim Thái Hanh kinh hãi nói: “Em come out sớm thế?”
Điền Chính Quốc sờ sờ mặt, lúng túng nói: “Không phải em chủ động, em khi đó viết thư tình cho Mạnh Lai, không tiện đưa ngay mặt nên kẹp trong quyển vở cậu ấy để trên bàn, em lúc đó run quá cũng không để ý tới quyển vở kia dùng để làm tài liệu, sau đó cậu ấy cầm đi photo cũng không chú ý tới bên trong có thừa một tờ giấy, lúc phát giấy xuống, lớp tụi em 32 học sinh, mỗi người đều nhìn thấy bức thư tình đó.”
Kim Thái Hanh: “…”
Điền Chính Quốc hỏi: “Anh có đi đón em không?”
Kim Thái Hanh sắp bị cậu chọc tức chết, trực tiếp hỏi: “Tóm lại tên Mạnh Lai này ngày hôm nay có đi không?”
Điền Chính Quốc đáp đương nhiên: “Đương nhiên sẽ đi, cậu ấy chính là lớp trưởng.”
Kim Thái Hanh: “…”
Điền Chính Quốc kinh hãi nói: “Anh làm sao vậy? Sao sắc mặt trắng bệch, có chỗ nào không thoải mái?”
Kim Thái Hanh tức giận nói: “Chỗ nào cũng không thoải mái! Mau gọi điện thoại cho Trịnh Hạo Thạc, bảo hắn đừng đến! Anh đi chung với em!”
Điền Chính Quốc: “…”
Kim Thái Hanh càng tức hơn: “Không muốn để anh đi?”
Điền Chính Quốc vội nói: “Không phải, nhưng mà Trịnh Hạo Thạc nói chưa từng ăn tiệc cưới nhà hàng 5 sao, muốn đi cọ cơm.”
Kim Thái Hanh: “…”
Trịnh Hạo Thạc vui vẻ mượn bộ lễ phục, kết quả còn chưa có ra khỏi nhà đã nhận được điện thoại Điền Chính Quốc nói hắn không cần đi, cuối cùng không cọ đựơc bữa tiệc cưới 5 sao này, ở nhà bi phẫn đan xen, quả thật hận Kim Thái Hanh thấu xương.
Đường đường là con trai của Đại Vương Đá quý, cái gì mà chưa từng ăn? Một bữa cơm cũng cướp của hắn! Có biết xấu hổ hay không hả!
Kim Thái Hanh đúng là đi theo, nhưng tiệc cưới ngoại trừ bạn học Điền Chính Quốc còn có thân bằng hảo hữu khác của chú rể và cô dâu, Điền Chính Quốc dù sao cũng là nhân vật công chúng, hơn nữa gần đây độ nổi tiếng tăng cao, hắn cũng không thể cùng Điền Chính Quốc đi khắp nơi khoe khoang quyền sở hữu.
Hắn đưa Điền Chính Quốc đến nhà hàng, nhìn Điền Chính Quốc đi vào trước, một lát sau mới xuống xe, làm như bạn bè thân thích đưa tiền mừng, nghênh ngang tiến vào tiệc cưới.
Điền Chính Quốc được sắp xếp ở hàng ghế đầu khách quý, lúc này đang bị các khách nữ vây quanh chụp ảnh chung.
Kim Thái Hanh tìm một cái bàn ngồi xuống, cũng không để ý người khác, lẳng lặng chờ tình địch xuất hiện.
Lúc Mạnh Lai đến, khách mời trong phòng tiệc đã rất nhiều, nhưng hắn được dẫn trực tiếp đến bàn khách quý, cái bàn kia chỉ có vị trí bên cạnh Điền Chính Quốc là còn trống, cũng không biết đám bạn kia có cố ý hay không. Mạnh Lai rất tự nhiên tiêu sái ngồi vào chỗ trống đó, Điền Chính Quốc và mọi người đứng lên, Mạnh Lai liền khoát tay lên vai cậu ấn xuống, mỉm cười ra hiệu cậu ngồi đi, thoạt nhìn hai người rất thân mật rất quen thuộc.
Kim Thái Hanh đã nghe Phương Sĩ Thanh kể về Mạnh Lai, đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khi thật sự nhìn thấy người, vẫn là tức chết đi được, nội chiều cao thôi đã thua triệt để.
. : .
[text_hash] => 6db689ff
)