Array
(
[text] =>
Sau khi Điền Chính Quốc đăng ảnh ký tên 360 độ lên weibo, quả nhiên có một số anti fan ở dưới comment nói cậu ôm đùi Kim Thạc Trân, nhưng fan Kim Thạc Trân lại hết sức thân thiện, ở dưới weibo gọi đùa cậu là hội rau diếp đắng fan Kim Thạc Trân, cầu ôm đùi vân vân.
Lý Linh Linh cũng không vì chuyện này mà tức giận, trái lại vì lần quay chương trình trước mà tìm cậu nói chuyện.
“Có phải trong lúc quay cậu làm mích lòng đội chế tác?” Giọng nói của cô như đang hỏi cung, “Một người bạn làm trong đài truyền hình bí mật nói với tôi, hậu kỳ cắt nối biên tập đem cậu cắt chẳng khác gì một khúc gỗ, một chút hài hước cũng không có, chỉ còn lại cái ngu xuẩn. Nếu chương trình cứ phát sóng như vậy, đừng nói là hút fan, chỉ có thể chiêu gọi cho cậu một đống anti.”
Điền Chính Quốc rất mờ mịt, nói: “Hẳn là không, ngoại trừ đạo diễn và quay phim tôi hầu như không nói nhiều với ai cả, nữ đạo diễn còn nói là fan của tôi rất thích tôi, quay phim là samida[1], tôi nói chuyện với anh ta luôn cười, anh ta nói tiếng anh tôi nghe cũng không hiểu, samida phát âm quá kỳ quái… Lẽ nào nhìn ra tôi ghét bỏ cách phát âm của anh ta? Nhưng tôi còn mời anh ta uống nước.”
[1] 思密达 viết phiên âm là sai mi da, giống như samida trong tiếng Hàn. Trong cuối câu tiếng Hàn hay có câu Samida, như 1 kiểu kính ngữ.
Lý Linh Linh: “…”
Điền Chính Quốc áy náy nói: “Ngược lại tối hôm đi ăn lúc quay xong ấy, Dương tổng nói tôi là đầu gỗ, không linh hoạt không hài hước, có lẽ là do tôi thật sự biểu hiện không tốt.”
Lý Linh Linh sửng sốt, nói: “Bà ấy ngay bữa tiệc nói trước mặt mọi người?”
Điền Chính Quốc gật đầu nói: “Bà ấy xem ra là người rất nghiêm túc, có lần bà ấy nói chuyện với tôi, tôi có hơi sợ.”
Lý Linh Linh cảm thấy kỳ quái, Dương Lộ mười mấy năm trước là MC nổi tiếng toàn quốc, sau này từ chức ở CCTV gây dựng sự nghiệp, chồng và ông già nhà đều là người có bối cảnh tốt, bản thân lại có nhân mạch, giải quyết chuyện cũng rất khôn khéo. Mấy năm trước là sản xuất phim truyền hình, nổi cái gì quay cái đó, hai năm qua show thực tế lên cao, liền kéo theo một đội ngũ chế tác bắt đầu quay show. Người như vậy, theo lý thuyết EQ phải rất cao, sao lại ở trước mặt mọi người chế nhạo một ngôi sao nhỏ chẵng có chút liên hệ gì.
Cô cũng chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, mắng: “Nhìn lại điểm tiền đồ của cậu đi, nói chuyện với cậu cậu sợ cái gì?”
Điền Chính Quốc ngượng ngùng nói: “Dung mạo của bà ấy rất giống cô giáo dạy số học hồi tiểu học của tôi, tôi khi đó học toán tệ, cô giáo luôn nhéo lỗ tai tôi, lúc Dương tổng nói chuyện với tôi, tôi chỉ muốn che lỗ tai.”
Lý Linh Linh: “…”
Điền Chính Quốc nói: “Tôi nhịn được, không che.”
Lý Linh Linh cả giận nói: “Nông như vậy còn muốn đòi khen ngợi hả? Cả ngày xách phạt thanh, nói cương giọng nói, trước kia sao tang đậu cho bà đây 13 điểm, đúng là gặp quỷ mà! Bà ấy cũng không phải người hung dữ, cho nông quá mấy bạt tai rồi? Sợ sợ, sợ cái gì!”
(Tạm dịch :Cậu như vậy mà còn muốn đòi khen ngợi hả? Suốt ngày không hiểu người khác nói gì, nói chuyện thì ngu ngốc, cấp trên tự dưng giao cho tôi một tên đần, đúng là gặp quỷ mà! Bà ấy cũng không phải người hung dữ, cho cậu mấy cái bạt tai rồi? Sợ sợ, sợ cái gì!
(Nông = cậu/tôi/hắn/người
cương giọng nói = giọng điệu rất ngu
Xách phạt thanh = không hiểu ý tứ của người khác
liễu sao tang đậu = đột nhiên
13 điểm = ngu/chỉ người không có đầu óc
lão yêu = gặp quỷ/để mô tả bất cứ điều gì đó là lạ lùng hay kỳ lạ)
Điền Chính Quốc: “…”
Lý Linh Linh mắng cậu một trận, mới trở lại tiếng phổ thông nói: “Ngày mốt là thứ 4, lúc quay chương trình cậu để ý một chút, cũng không phải người mới, để ý ánh mắt người ta đi. Đài truyền hình bên kia tôi tìm người giúp đỡ, xem có thể nhờ bọn họ đừng dùng bản quay đó hay không, làm lại hậu kỳ một lần nữa.”
Điền Chính Quốc từ văn phòng của cô đi ra, Trịnh Hạo Thạc chào đón an ủi: “Chính Quốc ca, anh đừng để ở trong lòng nha, mắng anh cái gì anh ngồi nghe một chút là xong.”
Điền Chính Quốc nhỏ giọng nói: “Vậy cũng phải nghe hiểu được a, tôi còn không biết chỉ nói cái gì.”
Trịnh Hạo Thạc: “…”
Điền Chính Quốc nói: “Bất quá vừa mắng tôi xong liền nói giúp tôi tìm người, tôi biết chị ấy nói năng chua ngoa nhưng tâm thì mềm như đậu hũ mà.”
Trịnh Hạo Thạc đành phải phụ họa nói: “Vâng vâng vâng.”
Điền Chính Quốc nói: “Đợi lát nữa về đi ngang qua nhà sách, cậu vào mua dùm tôi cuốn bách khoa toàn thư phiên dịch tiếng Thượng Hải.”
Trịnh Hạo Thạc: “… Làm gì?”
Điền Chính Quốc nói: “Tôi học một chút, lúc nào cũng nghe không hiểu thì làm sao nói tiếp, chỉ cũng bị lúng túng a.”
Trịnh Hạo Thạc: “…”
Thứ 4 tuần này, lần thứ hai quay “Shiny Friends”[2], Điền Chính Quốc quyết tâm nỗ lực biểu hiện, không thể để người ta ghét bỏ nữa, vì vậy lúc chơi trò chơi so với bình thường còn liều mạng hơn.
[2] 闪亮的朋友 -“闪亮” lấp lánh, lóe sáng. “朋友” Bạn bè, bằng hữu => Chế thành Shiny Friends … =))
Hơn 11 giờ khuya mới quay xong, tổ chế tác mời mọi người đi ăn bữa khuya, thế nhưng nhóm khách mời lúc quay trò chơi đã ăn no rồi, khéo léo từ chối ngỏ lời hay là lần sau đi.
Điền Chính Quốc trái phải tìm một vòng, cảm giác cả ngày hình như không thấy cô giáo số học, liền hỏi đạo diễn: “Dương tổng của mọi người hôm nay không tới sao?”
Đạo diễn nói: “Trong nhà Dương tổng có việc nên hôm nay không đến. Cũng không phải mỗi lần quay đều đến hiện trường xem, lần trước là kỳ 1 nên Dương tổng mới đặc biệt tới xem.”
Điền Chính Quốc cảm thấy ngày hôm nay mình làm rất tốt, Dương tổng lại không ở hiện trường, có hơi tiếc, thế nhưng sự cố gắng và tiến bộ của mình sớm muộn cũng sẽ được nhìn thấy.
Cậu tự tin tràn đầy cùng mọi người tạm biệt, về nhà.
Về đến nhà, vừa mở cửa TV trong phòng khách truyền đến tiếng phim tài liệu kháng Nhật, Kim Thái Hanh thì nằm ngủ trên ghế sô pha.
Điền Chính Quốc rón rén thay giày đi vào, tắt TV sau đó vào phòng vệ sinh tẩy trang, định đi ra lấy quần áo sạch tắm rửa thì thấy Kim Thái Hanh vẻ mặt mỏi mệt dựa vào cửa phòng ngủ nhìn cậu.
Điền Chính Quốc nói: “Em thấy anh ngủ ngon quá, định tắm xong sẽ gọi anh về phòng.”
Kim Thái Hanh lấy tay lau mặt, nói: “Ăn rồi sao?”
Điền Chính Quốc gật đầu nói: “Còn anh?”
Kim Thái Hanh nói: “Chưa, hồi chiều anh đưa mẹ đi tái khám, sau đó mua ít đồ ăn cùng.”
Điền Chính Quốc hỏi: “Tay của dì đã đỡ chút nào chưa?”
Kim Thái Hanh cười nói: “Đỡ rồi, tay không đau, tâm tình cũng tốt lắm, hôm nay không biết tại sao không càm ràm anh, thực sự là muốn thắp hương cầu xin thần phật phù hộ để ngày nào mẹ cũng thoải mái như vậy.”
Điền Chính Quốc cũng cười cười, nói: “Chỉ cần thân thể dì thoải mái, tâm tình cũng tốt, vậy là tốt nhất.”
Kim Thái Hanh không muốn nhắc tới mẹ hắn nữa, nhìn quần áo trên tay Điền Chính Quốc, ngả ngớn nói: “Nha, tắm sao? Cùng nhau tắm?”
Vào phòng tắm, hắn nhanh chóng cởi sạch sẽ, Điền Chính Quốc chậm hơn một chút, chỉ cởi áo, ở trần đưa lưng về phía hắn, khom lưng đem quần cởi ra, mặc một cái quần lót màu cam.
Kim Thái Hanh từ phía sau ôm lấy cậu, thấp giọng nói: “Sáng nay không chú ý, em lại mặc màu tao như vậy.”
Điền Chính Quốc giải thích: “Lúc đi mặc quần đen, kết quả lúc chơi trò thứ nhất rớt xuống vũng bùn, bất đắc dĩ mới thay đồ dự bị này. Màu này có gì sao? Em tưởng là màu trắng.”
Kim Thái Hanh cắn cắn lỗ tai cậu, nói: “Kỳ thực em mặc cái gì cũng trắng.”
Điền Chính Quốc hơi mặt đỏ, lấy cùi chỏ thúc thúc anh, “Để em cởi quần lót trước đã.”
Kim Thái Hanh nói: “Anh giúp em cởi nha.”
Nói là nói như vậy, hắn lại không có làm, trái lại cách quần lót sờ mó Điền Chính Quốc, bản thân đã cứng rồi.
Điền Chính Quốc: “… Hình như không ổn.”
Kim Thái Hanh ý loạn tình mê nói: “Không ổn chỗ nào? Hôm nay không dùng bao được không?”
Điền Chính Quốc nói: “Chờ đã, thật sự không ổn!”
Kim Thái Hanh nói: “Không ổn cái gì mà không ổn? Lát nữa anh giúp em vệ sinh, ngày mai không phải được nghỉ sao?”
Điền Chính Quốc tránh khỏi anh, xoay người lại, sắc mặt khó coi nói: “Em không có giỡn đâu!”
Kim Thái Hanh câm nín nói: “Làm gì? Không muốn làm mà em còn câu dẫn anh tắm chung?”
Điền Chính Quốc ủy khuất nói: “Không phải, muốn làm.”
Kim Thái Hanh vươn tay muốn ôm cậu, “Vậy còn lề mề cái gì? Ông xã em sắp bạo phát rồi.”
Điền Chính Quốc đẩy ngực của anh ra, lúng túng nói: “Anh, anh, anh mau nhìn giúp em, có phải em bị rách trứng không?”
Kim Thái Hanh: “…”
Điền Chính Quốc vội la lên: “Em nói thật mà, hồi nãy anh sờ em thấy hơi đau.”
Ban ngày quay chương trình, có phân đoạn đua xe nhưng là xe đạp trẻ em. Con trai khi trưởng thành ngồi cái đó vốn rất khó, Điền Chính Quốc chân quá dài, so với người khác còn khổ hơn mấy phần, mới đạp được mấy mét đã thấy đau. Nhưng hôm nay cậu một lòng muốn biểu hiện tốt, thấy người khác bỏ cuộc liền kiên trì, còn là người đứng nhất. Sau đó tuy rằng hơn nửa ngày cảm thấy không thoải mái, nhưng có thể nhịn, mãi đến tận vừa nãy Kim Thái Hanh xoa bóp cậu mới thấy đau rát.
Kim Thái Hanh kiểm tra giúp cậu, nói: “Trứng không có bị vỡ, chỉ bị xước.”
Điền Chính Quốc thở ra một hơi, may mắn nói: “May quá may quá.”
Kim Thái Hanh nổi nóng nói: “May cái rắm, em còn té xuống bùn! Bị nhiễm trùng thì làm sao!”
Điền Chính Quốc nói: “Vũng bùn là thi trước, không sao.”
Kim Thái Hanh mắng cậu: “Điền Tiểu Quốc, em nói em có bị ngốc không? Quay chương trình chứ không phải thế vận hội Olympic, liều mạng như vậy làm gì?”
Điền Chính Quốc: “…”
Kim Thái Hanh nhìn vẻ mặt ủy khuất của cậu, không đành lòng lại nói: “Thôi, ngày mai đi bệnh viện đi, phải thoa thuốc, nhiễm trùng thì tiêu.”
Điền Chính Quốc kinh hãi: “Hả? Còn phải cho bác sĩ xem sao?”
Kim Thái Hanh nổi khùng: “Bộ em tưởng anh muốn để cho thằng khác xem trứng em sao!”
. : .
[text_hash] => 270b3f8a
)