Array
(
[text] =>
Bộ dạng buồn bã của Điền Chính Quốc ngay lập tức thu hút sự chú ý của rất nhiều người, có vài tiểu thụ độc thân đều nhìn hắn chằm chằm, rục rịch.
Có kẻ đứng gần đó bắt đầu nhích lại gần hắn, thế nhưng bọn họ chưa kịp tới gần, Điền Chính Quốc liền bị một người đeo mặt nạ trắng kéo lại.
Người nọ thân hình cao lớn cường tráng, so với Điền Chính Quốc vốn đã dong dỏng cao còn cao hơn non nửa cái đầu. Người đàn ông này mang mặt nạ bao trùm cả khuôn mặt, chỉ lộ ra mắt, miệng cùng hai lỗ mũi, toàn bộ mặt nạ đều là màu tuyết trắng, dưới ánh đèn hôn ám thoạt nhìn thập phần ghê rợn.
Người nọ mỗi lần ghé sát vào Điền Chính Quốc lại dùng sức bóp cánh tay hắn. Cánh tay truyền đến cảm giác đau đớn là biết đối phương tức giận cỡ nào.
Nhìn người đối diện ánh mắt đen nhánh, Điền Chính Quốc run run hỏi: “Là anh à?”
Người nọ hừ lạnh một tiếng, mặc dù trong không gian ầm ĩ nghe không rõ lắm nhưng Điền Chính Quốc vẫn khẳng định suy đoán của mình là chính xác.
Thời điểm bị đối phương lôi đi, Điền Chính Quốc không hề có phản kháng, trong lòng hắn còn đang vang dội sấm sét, cảm giác có khi ngày mai mình sẽ lên báo trang nhất.
Tống Kiến Quốc nhảy nhót cả người nhễ nhại mồ hôi, bị người sờ sờ nắn nắn biến thành quần áo rối loạn, khi y lấy lại tinh thần mới phát giác mình lạc vào ổ sói. Bấy giờ Tống Kiến Quốc mới nhớ tới Điền Chính Quốc, nhưng y lại tìm không thấy Điền Chính Quốc, nhìn quanh bốn phía cảm giác mình như con dê đứng giữa bầy sói, lúc nào cũng có thể bị nuốt vào bụng. Dưới đủ loại ánh mắt như hổ rình mồi, Tống Kiến Quốc cô độc đứng thẳng lưng, không thể làm nhóm thẳng nam mất mặt !
Y ngẩng đầu thật cao, bộ dáng không coi ai ra gì nhưng thân thể lại từ từ di chuyển về phía cửa ra vào.
Trong khi Tống Kiến Quốc đi về, Điền Chính Quốc lại đang bị người ấn xuống giường nắm mông làm. Hắn “ai nha ai nha” kêu, thân thể nương theo động tác của người phía sau không ngừng nhún nhún đong đưa.
Hắn giật giật đầu ngón chân, cho rằng phải trao đổi với người phía sau một chút, quay đầu lại đập vào mắt là chiếc mặt nạ trắng bệch, nhất thời sợ tới mức tràng nhục co chặt, thít cho người phía sau thở dài một tiếng.
Hắn buồn bực nói: “Đừng đeo mặt nạ nữa, nhìn mà hoảng !”
Người nọ không trả lời, nắm chặt eo Điền Chính Quốc nâng mông hắn lên cao, ra sức đẩy vào.
Điền Chính Quốc hai tay chống trước người, tựa đầu lên gối, người phía sau chỉ xỏ xuyên chứ không đáp lời. Trên đường trở về đối phương vẫn luôn trầm mặc, Điền Chính Quốc biết anh thật sự tức giận, ngay cả hôn cũng không cho hắn hôn, vừa vào nhà liền lột đồ, bôi trơn cũng không được kiên nhẫn như bình thường, nhưng động tác lại không biểu hiện sự thô lỗ.
Rốt cuộc người này vẫn không nỡ, Điền Chính Quốc híp mắt cười rộ lên.
Người nọ dừng động tác, cúi xuống sờ mặt hắn, rốt cuộc mở miệng nói câu đầu tiên trong đêm nay.
“Cười cái gì?”
Điền Chính Quốc mở mắt lườm anh, thò tay tháo mặt nạ đối phương ra, “Hắc hắc” cười, nói: “Cười anh yêu tôi a.”
Người nọ thân thể tựa hồ cứng ngắc, thứ gì đó chôn trong cơ thể hắn run lên một chút. Điền Chính Quốc vụng về co rút hậu môn, trước sau di động, mặc dù động tác của hắn có hơi trúc trắc nhưng một động tác nhỏ như thế hàm chứa ý lấy lòng cực độ.
Nếu là bình thường đối phương khẳng định sẽ càng thêm hưng phấn, nhưng lúc này trong lòng anh lại là kinh đào hãi lãng, dục niệm dần lui.
Anh nắm bả vai Điền Chính Quốc, có chút chần chờ nói: “Em… Có ý tứ gì?”
Điền Chính Quốc ánh mắt như phủ đầy sương mù, hiển nhiên là đang đắm chìm trong khoái cảm. Người nọ bình tĩnh nhìn hắn, chậm rãi rút tính khí ra.
Anh xuống giường nhanh chóng mặc quần, áo cũng chưa mặc, chỉ khoác qua loa áo khoác ra ngoài, khuôn mặt như sương lạnh, nói với Điền Chính Quốc vẫn còn mờ mịt: “Tôi không phải gậy mát xa, nếu em chỉ muốn quan hệ thế này vậy chúng ta kết thúc ở đây thôi.”
Anh nói xong không đợi Điền Chính Quốc phản ứng, xoay người bước nhanh ra cửa.
Điền Chính Quốc bối rối.
Kim Thái Hanh đứng ở cổng chậm rãi sửa sang lại quần áo, không mặc áo sơ mi trực tiếp mặc áo khoác thật sự rất không thoải mái, nhưng anh không thèm để ý. Anh từ bên kia gấp gáp trở về chính vì biết Điền Chính Quốc người này không chịu an phận, may mà lúc trước ‘động tay chân’ lên di động của hắn, bằng không sẽ không bắt được người nhanh như vậy.
Phần mềm định vị này dùng rất tốt, tuy chỉ có thể khoanh vùng định vị cho di động nhưng như vậy là đủ rồi, Kim Thái Hanh cũng không phải là muốn theo dõi mấy chuyện cá nhân của Điền Chính Quốc.
Mặc dù làm như vậy là vì chuyện của Long Quân Diệp lúc trước, nhưng không thể phủ nhận một phần là do Kim Thái Hanh không có cảm giác an toàn.
Kim Thái Hanh tự giễu cười cười, vừa rồi không phải anh hiểu lầm lời nói của Điền Chính Quốc, chỉ là mượn cớ để nói chuyện của mình, lấy lùi làm tiến khiến Điền Chính Quốc ý thức được tầm quan trọng của mình với hắn mà thôi.
Kim Thái Hanh đối với kế sách này thập phần vừa lòng, trước nay người chủ động luôn là anh, làm cho Điền Chính Quốc có loại cảm giác không sợ hãi, cho nên anh phải để Điền Chính Quốc tự ngẫm nghĩ lại, để hắn biết Kim Thái Hanh tuy mê luyến hắn nhưng chỉ trong một mức độ nhất định, vượt qua anh cũng sẽ rời đi.
Mặc đồ xong Kim Thái Hanh đứng yên tại cổng thật lâu, mà có lẽ cũng không quá lâu, có thể người chờ đợi là anh nên cảm giác thời gian trôi đi lâu hơn mà thôi.
Thời điểm chân bắt đầu lạnh cũng là lúc Kim Thái Hanh đợi không nổi nữa, Điền Chính Quốc cư nhiên không đuổi theo ! Anh thậm chí hoài nghi Điền Chính Quốc đã ngủ ! Loại chuyện này cái tên vô lương tâm kia tuyệt đối làm được.
Kim Thái Hanh do dự tại chỗ một lát sau rốt cuộc nhịn không được mở cửa quay về phòng. Anh đi vào phòng ngủ liền thấy Điền Chính Quốc đang ngồi trên giường ngẩn người, ngược lại là không ngủ.
Anh lạnh lùng nhìn Điền Chính Quốc, Điền Chính Quốc thấy Kim Thái Hanh quay về thì mắt sáng lên, lại bị ánh mắt băng lãnh của Kim Thái Hanh nhìn cho chùn bước.
“Đây là nhà tôi, em về đi.”
Điền Chính Quốc khựng lại, nói: “Còn chưa làm xong mà, cứ như vậy đuổi tôi về rất không có đạo đức.”
Kim Thái Hanh mặt lạnh rốt cuộc duy trì không nổi nữa, trong lòng anh bốc lửa, giận dữ cười gằn, âm thanh lạnh lùng nói: “Em trừ cơ thể tôi ra không có nhu cầu khác sao? Nếu vậy cũng nên trả tôi tiền công chứ nhỉ.”
Điền Chính Quốc há miệng thở dốc, chớp chớp mắt nhìn Kim Thái Hanh, nửa ngày không nói nên lời.
Kim Thái Hanh lẳng lặng nhìn hắn, ánh mắt ẩn ẩn có ngọn lửa bốc lên, tựa hồ Điền Chính Quốc mà có hành động gì kỳ cục là anh đốt chết.
Điền Chính Quốc bỗng nhiên quấn chăn một cục, lật người nằm xuống nhắm hai mắt lại.
Kim Thái Hanh ngây ngẩn cả người, không biết phản ứng này là thế nào, nửa ngày không thấy hắn nhúc nhích, chắc hắn ngủ rồi. Kim Thái Hanh thật sự là bị hắn chọc cho tức quá hóa cười.
“Khốn kiếp.”
Người này thật sự là không biết nên làm thế nào mới tốt.
Kim Thái Hanh thoát quần áo trèo lên giường nằm bên cạnh hắn, chậm rãi nhắm hai mắt lại, anh bỗng thấy hơi mệt.
Bỗng nhiên bên tai có trận gió thổi qua, lập tức có người áp lên, Kim Thái Hanh mở mắt, bắt gặp Điền Chính Quốc đang nằm sấp trên người mình, ánh mắt tỏa sáng nhìn anh.
“Anh yêu tôi.”
Kim Thái Hanh nhìn hắn không nói lời nào.
“Anh yêu tôi.” Điền Chính Quốc lặp lại một lần, vẻ mặt cố chấp chờ anh trả lời.
“Ừ.” Kim Thái Hanh thở dài.
Điền Chính Quốc cười, hàm răng trắng lấp lóe.
“Nếu anh tiếp tục yêu tôi, nói không chừng tôi cũng sẽ yêu anh.”
“Nói không chừng?” Kim Thái Hanh nhướn mày.
Điền Chính Quốc thấy thế lập tức sửa miệng: “Nhất định.”
Kim Thái Hanh theo dõi hắn hồi lâu, tựa hồ cảm nhận được thành ý của Điền Chính Quốc mới thò tay qua ôm lấy hắn, nói: “Nói chuyện giữ lời.”
“Đương nhiên !” Điền Chính Quốc cười cắn Kim Thái Hanh một ngụm, nói: “Vấn đề được giải quyết, chúng ta tiếp tục đi.”
Kim Thái Hanh nổi giận, lửa đều nhanh đốt tới cổ họng rồi, anh nghiến răng nghiến lợi nói: “Được, chúng ta tiếp tục !”
Ngày hôm sau Điền Chính Quốc không thể bò dậy, Kim Thái Hanh được dịp thể nghiệm sự bất mãn của mình với Điền Chính Quốc. Điền Chính Quốc sâu sắc cảm nhận nếu Kim Thái Hanh xuất toàn lực không phải cái dạng hắn có thể chịu đựng được.
Nhưng hắn thực sự thích tối hôm qua, có điều hơi mệt một chút thôi, đúng kiểu đau mà khoái hoạt.
[text_hash] => d47d32c0
)