Array
(
[text] =>
Khi Điền Chính Quốc tỉnh lại, đập vào mặt hắn là lồng ngực rộng lớn; hắn sửng sốt một lúc, ngửa đầu nhìn thấy Kim Thái Hanh mới nhớ ra đang ở nhà anh.
Hắn cảm nhận được tiểu huynh đệ nhà mình đang rục rịch, phản ứng sinh lý gì đó phiền thật !
Điền Chính Quốc xốc chăn lên, Kim Thái Hanh chỉ mặc độc chiếc quần ngủ nằm bên cạnh, cho dù lúc ngủ cơ thể thả lỏng thì tám khối cơ bụng kia vẫn rắn chắc căng cứng như cũ. Ánh mắt hắn dán vào nửa người trên trần trụi của Kim Thái Hanh quét tới quét lui, cuối cùng khẽ cười một tiếng, lúc này mà không cương không phải đàn ông !
Điền Chính Quốc xoay người ngồi lên bụng Kim Thái Hanh, anh mặc áo ngủ của hắn, quần thì đang trên người Kim Thái Hanh. Nửa người dưới của Điền Chính Quốc chỉ có mỗi chiếc quần lót tam giác, cách một tầng vải mềm, nhiệt độ cơ thể Kim Thái Hanh từ bộ vị kia truyền đến, Điền Chính Quốc cảm giác phản ứng sinh lý ngày càng rõ ràng.
Điền Chính Quốc liếm môi, cúi xuống nói thầm bên tai Kim Thái Hanh: “Kim Thái Hanh…”
Kim Thái Hanh không mở mắt nhưng tay lại vuốt nhè nhẹ lên cái đùi trần trụi của hắn, Điền Chính Quốc cắn cắn vành tai anh, lẩm bẩm: “Dậy…”
Kim Thái Hanh cào cào móng tay vào đùi non Điền Chính Quốc khiến hắn nhịn không được rụt vai khẽ run. Vừa ngủ dậy giọng nói còn khàn khàn, nghe vào tai lại là gợi cảm khác thường.
“Tự làm đi…”
Điền Chính Quốc triệt để bị Kim Thái Hanh khơi dậy hứng thú, dùng cái mông chậm rãi mài cọ lên bụng anh, cúi người từng chút từng chút di chuyển xuống dưới đến khi đụng tới tính khí bán cương của Kim Thái Hanh, hắn cách một lớp quần dùng thịt mông ma sát, hi vọng có thể khiêu khích được đối phương.
Rốt cuộc Kim Thái Hanh cũng mở mắt, nhìn Điền Chính Quốc ngồi trên người mình vẻ mặt khó kiềm chế, thắt lưng uốn éo cũng chẳng dễ nhìn, hành động có chút cứng nhắc trúc trắc, nhưng thế này cũng đủ làm Kim Thái Hanh động tình. Anh nhổm người dậy, một tay thò vào áo ngủ xoa nắn bụng Điền Chính Quốc, tay kia kéo quần lót hắn xuống, “qua qua” Điền Chính Quốc lập tức thò đầu ra ngoài thăm dò.
Kim Thái Hanh muốn thò tay sờ sờ nó nhưng Điền Chính Quốc đối với loại tiếp xúc này lại thập phần kháng cự, anh không biết vì sao, nhưng anh sẽ không bao giờ miễn cưỡng người mình yêu.
Điền Chính Quốc thấy Kim Thái Hanh đã tỉnh, cao hứng vội vàng nhào qua ôm đầu anh gặm cắn, vừa cắn vừa lôi chai gel bôi trơn trong tủ đầu giường ra nhét vào tay Kim Thái Hanh, sau đó nhanh chóng cởi quần lót, xoay lưng về phía anh thúc giục: “Nhanh lên !”
Kim Thái Hanh nhìn gel bôi trơn trong tay, trong lòng lượn lờ hàng trăm tư vị khó mà diễn tả bằng lời, cuối cùng thở dài một hơi, cam chịu đổ dịch trơn làm khuếch trương cho hắn.
“Em ôn tồn một chút với tôi không được sao?”
Điền Chính Quốc sửng sốt, vẻ mặt nghi hoặc quay lại nhìn anh.
Kim Thái Hanh lại gần gác cằm lên vai hắn, nói kiểu giận dỗi: “Tôi cảm giác mình giống công cụ tiết dục hơn là người yêu.”
Điền Chính Quốc cười một thoáng, liếc mắt nhìn anh mang đầy ý cười, nói: “Vậy anh muốn tôi làm thế nào?”
Kim Thái Hanh bị ánh mắt xẹt điện lướt qua làm cả người tê tê, thầm nghĩ tên ngốc này thoạt nhìn chẳng hề quyến rũ nhưng lại toát ra cái vẻ quyến rũ chết người, khiến anh nổi lên hứng thú dạt dào.
“Hôn tôi.” Kim Thái Hanh thích hôn.
Điền Chính Quốc nghiêng đầu hôn đối phương, Kim Thái Hanh cùng hắn miệng lưỡi giao triền trao đổi nước bọt, chỉ chốc lát sau hai người bắt đầu hô hấp dồn dập hẳn lên.
Điền Chính Quốc không nhịn nổi nữa, hắn cúi người cởi quần Kim Thái Hanh, cầm lấy tính khí đang ngẩng cao đầu, vươn đầu lưỡi liếm láp.
Hắn dùng đầu lưỡi liếm quanh quy đầu, ngón tay nghịch ngợm khều khều hai quả trứng phía dưới, dùng sức mút mạnh một cái. Cảm nhận được thứ trong tay mình run rẩy phình to hơn, Điền Chính Quốc liếm dọc từ quy đầu xuống tận gốc, cảm giác ngón tay đang khuếch trương của Kim Thái Hanh có chút vội vàng, hắn trong lòng phi thường đắc ý.
Kỹ thuật khẩu giao của mình đúng là không tồi !
Kim Thái Hanh khẽ cắn vai Điền Chính Quốc, chọc cho hắn cả người run lên. Động tác trên tay càng nhanh, anh đem gel bôi trơn đổ vào tràng đạo ẩm ướt, ngón tay khều nhẹ vách ruột, được tràng thịt ôn nhu bao bọc, cảm giác đúng là quá mức tuyệt vời, Kim Thái Hanh nhịn không được chỉ muốn hung hăng đâm chọc hưởng thụ một phen.
Kim Thái Hanh vì quan tâm đến cảm xúc của Điền Chính Quốc mà có thể nhẫn nại, nhưng Điền Chính Quốc lại không thể. Hắn đứng dậy giãy ra khỏi ôm ấp của Kim Thái Hanh, trở người, tay đỡ tính khí Kim Thái Hanh chuẩn bị ngồi xuống. Kim Thái Hanh vội vàng giữ chặt hắn, nói: “Còn chưa đeo bao mà.”
Điền Chính Quốc chớp mắt nhếch môi cười với anh, trong mắt ba quang lưu chuyển, khuôn mặt phiếm hồng sáng ngời khác thường nhất thời khiến Kim Thái Hanh nhìn đến ngây ngốc. Trong lúc anh sửng sốt, Điền Chính Quốc đã ngồi xuống rồi.
Chỉ nuốt vào được một nửa, Điền Chính Quốc hít sâu một hơi cố gắng thả lỏng thân thể. Kim Thái Hanh đỡ hắn, lấy ngón tay giúp hắn mát xa cửa huyệt, ôn nhu nói: “Từ từ thôi…”
Điền Chính Quốc lại gần hôn anh, đem tất cả mồ hôi trên trán bôi lên mặt Kim Thái Hanh, hạ thấp eo, nuốt vào toàn bộ tính khí, hắn ngửa đầu thở dài một tiếng vừa thống khổ vừa sung sướng.
Kim Thái Hanh xoa nắn hai phiến mông Điền Chính Quốc, ngậm nụ hoa hắn khẽ cắn liếm láp khiến hắn không khỏi run rẩy.
Điền Chính Quốc dần thích ứng, cảm thấy không thành vấn đề liền vội vàng lay động cơ thể. Kim Thái Hanh phối hợp đồng thời quan sát kỹ vẻ mặt hắn, thăm dò bí mật thân thể làm sao để hắn hưng phấn. Mấy lần thừa dịp Điền Chính Quốc xuất thần, anh lặng lẽ sờ sờ “qua qua” hắn, thấy hắn không có biểu hiện bất thường gì thì không khỏi khó hiểu.
“Phắc ! Anh quá tuyệt vời ! A ha ha ha ha !”
Thời điểm Điền Chính Quốc đạt cao trào, hắn ôm đầu Kim Thái Hanh kêu to. Kim Thái Hanh đã quen với phong cách gào hét trên giường của hắn, mặc kệ hắn kêu linh tinh, chỉ chuyên tâm hưởng thụ cảm giác bị vách ruột co rút gắt gao vặn xoắn, này so với lên đỉnh càng có tư vị triền miên hơn.
Điền Chính Quốc thở phì phò, cảm nhận được tính khí Kim Thái Hanh vẫn còn cứng rắn rục rịch trong cơ thể, hắn thở dài nói: “Lần sau giúp anh bắn một lần trước rồi làm sau.”
Kim Thái Hanh sờ tấm lưng hắn vì ướt mồ hôi mà trở nên trơn trượt, khẽ cười: “Được thôi, không biết thủ nghệ của em thế nào…”
Điền Chính Quốc thò tay niết niết nụ hoa Kim Thái Hanh, nói kiểu trêu tức: “Cam đoan cho anh dục tiên dục tử.”
“Em hiện tại đã làm tôi dục tiên dục tử…”
Kim Thái Hanh cắn cắn cằm hắn, chôn đầu vào gáy Điền Chính Quốc hít ngửi hương vị da thịt, ưỡn hông, dùng giọng điệu làm nũng lẩm bẩm nói: “Làm sao bây giờ?”
Điền Chính Quốc vỗ vỗ đầu Kim Thái Hanh, ngồi dậy nằm sấp xuống giường, quay lại dùng biểu tình ‘Lão tử cưng chiều ngươi’ nói: “Lại đây.”
Kim Thái Hanh cười rộ lên, đột nhiên có một loại cảm xúc muốn vuốt ve lồng ngực hắn. Anh vuốt lưng Điền Chính Quốc, cúi đầu hôn nhẹ lên vị trí trái tim trên lưng hắn.
Thích, rất thích, rất rất thích, có phải đó là yêu không ?
Kim Thái Hanh không có đáp án khẳng định, nhưng lúc này tình cảm của anh vì con người này mà được lấp đầy, hẳn là anh rất rất thích hắn.
Ngực Kim Thái Hanh dán lên lưng Điền Chính Quốc khiến hai người kết hợp càng thêm kín kẽ, thong thả mà kiên định tiến vào cơ thể hắn giống một loại nghi thức, một loại xác nhận.
Ngay khi hai người đang gắt gao thiếp hợp, Kim Thái Hanh dài thở dài một tiếng, lúc này kết hợp so với cao trào càng làm người ta thỏa mãn.
Điền Chính Quốc không biết ý nghĩ trong đầu anh, chỉ cảm thấy cả người Kim Thái Hanh so với trước đây nóng hơn rất nhiều, như là muốn bốc cháy. Hắn bị loại ấm nóng này làm phỏng, thò tay sờ mặt Kim Thái Hanh. Kim Thái Hanh nhẹ nhàng cọ vào tay hắn, nửa làm nũng nửa tán tỉnh nỉ non nói: “Điền Chính Quốc… Cho anh đi…”
“Anh muốn cái gì?”
“Muốn em.”
Điền Chính Quốc không biết đây là mấy câu gia tăng tình thú hay lại có ý gì khác, nhưng tình huống lúc này không cho phép hắn nghĩ nhiều, vì thế hắn cười cười, dứt khoát trả lời: “Được thôi.”
Kim Thái Hanh ôm hắn hung hăng húc một cái, cắn lên vai hắn, ôm chặt lấy thân thể hắn mới kiềm chế được run rẩy hưng phấn.
Anh bắn.
Điền Chính Quốc có chút ngoài ý muốn, đầu tiên là nghĩ chắc Kim Thái Hanh mới tỉnh lại nên trạng thái cơ thể không tốt, cảm giác người anh run run, cho rằng anh đang ảo não, hắn liền vỗ vỗ tay Kim Thái Hanh an ủi: “Đàn ông nhịn lâu sẽ bị thế này, đừng quá để trong lòng, anh vẫn còn hăng chán.”
Kim Thái Hanh nửa ngày sau mới hiểu Điền Chính Quốc đang nói cái gì. Anh cảm giác có chút vô lực, đang lúc tình cảm lại bị hắn làm hỏng mất, nhất thời ỉu xìu.
Anh đánh mấy cái vào mông Điền Chính Quốc, trong lòng căm giận bất bình, người này đúng là sát phong cảnh !
Điền Chính Quốc nhất thời bất mãn kêu lên: “Tự anh bắn sớm không thể trách tôi nha ! Cũng không phải tôi làm anh như vậy !”
Kim Thái Hanh hung hăng véo cái mông hắn một cái, cả giận nói: “Chính em khiến tôi không giữ được lâu !”
“Anh cố tình gây sự !” Điền Chính Quốc buồn bực, nhưng nghĩ làm một tình nhân hẳn là phải bao dung đối phương, vì thế quay sang an ủi Kim Thái Hanh: “Lâu bắn cũng không tốt, tương lai có khi mau già…”
Kim Thái Hanh bóp chặt gáy Điền Chính Quốc, nghiến răng hung tợn nói: “Ngậm miệng !”
Điền Chính Quốc nhất thời lòng tràn đầy ủy khuất.
Phải làm một thụ sủng công quả là khó, không biết các tiểu thụ khác trải qua thế nào, khó trách bây giờ tiểu thụ đi lộ tuyến ngạo kiều càng ngày càng đông, loại hình ngoan hiền quá là gian nan.
Điền Chính Quốc thở dài, đầu năm nay làm công khó, làm thụ càng khó, nhất thời ném luôn chuyện Kim Thái Hanh oan uổng hắn ra sau đầu.
[text_hash] => 58997f44
)