Ta cùng nữ chủ đều thật thơm – 92. Phiên ngoại 2: (3) – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Ta cùng nữ chủ đều thật thơm - 92. Phiên ngoại 2: (3)

Array
(
[text] =>

Chỉ nghe tiếng gió vun vút, một thanh trường kiếm màu đen lóe lên quang mang rực rỡ, như sao băng lao ngang trời không gì cản nổi, thẳng hướng trán Liễu Sương bay tới!
Nàng nghiêng đầu tránh đi, trường kiếm sượt qua tóc mai, vừa vặn cắt đứt mấy sợi tóc bên má. Thân kiếm cắm thẳng vào tường, ghim sâu hơn ba tấc, đủ thấy công lực thâm hậu.

Thanh kiếm ngọc đen đó chính là Huỳnh Hoặc!
Thẩm Kỳ Khi lập tức mở to mắt, vẻ mặt mừng rỡ: “Sư tỷ!”

Trái ngược với nàng, sắc mặt Liễu Sương dần trầm xuống.
Nàng lạnh giọng quát: “Các hạ không cần trốn trốn tránh tránh, chi bằng ra đây đánh một trận.”

Trong bóng tối nơi góc cửa sổ vang lên tiếng ma sát rất nhẹ của vải áo, một lúc sau, một nữ tử áo đen chậm rãi bước ra.
Dung mạo nàng giống Liễu Sương không sai một li, da trắng như tuyết, sống mũi cao đẹp, thân hình thanh thoát, mái tóc dài buộc bằng dải lụa, buông lỏng phía sau, đôi mắt đỏ trong bóng tối sáng đến lạ thường.

Thẩm Kỳ Khi nhìn gương mặt nàng, lại nhìn sang Liễu Sương bên cạnh gần như giống hệt, thần sắc chấn động.
Cái này bảo ta phân biệt kiểu gì đây!
Hai người các ngươi ở đây chơi trò nối hình à!?

Nữ tử áo đen thấy Liễu Sương bên cạnh nàng, khẽ nhíu mày, nhưng khi nhìn thấy Thẩm Kỳ Khi, vẻ lạnh nhạt lập tức trở nên dịu dàng.
Nàng nhẹ giọng gọi: “Tiểu sư muội.”

Thẩm Kỳ Khi vui mừng như điên: Đúng người rồi!
“Ta đây!” Nàng định lật người xuống giường, lại nhớ bên cạnh còn một đại ma vương âm u, nhất thời tiến thoái lưỡng nan.

Bên cạnh, Liễu Sương ánh mắt trầm xuống, nheo mắt hỏi: “Ngươi muốn đi tìm nàng?”

Thẩm Kỳ Khi chớp chớp mắt, nhìn gương mặt tái nhợt không chút huyết sắc của nàng, trong lòng lại có chút không đành.
Dù không biết xảy ra chuyện gì, nhưng người này lại mang dáng vẻ của Liễu Sương, cách ăn mặc và nói chuyện cũng cực kỳ giống, thậm chí tu vi cũng không thể nhìn thấu, tồn tại mạnh đến mức không thể bỏ qua, cũng không thể mặc kệ.

Lúc này, nữ tử áo đen vươn tay thu hồi Huỳnh Hoặc, nhìn nàng, thấp giọng nói: “Lại đây.”

Thẩm Kỳ Khi: “……”
Các ngươi đây là đang ép ta chết!
Nàng bây giờ mà động một cái, rất có thể sẽ bị một Liễu Sương khác bóp chết ngay tại chỗ!

Trong ánh mắt ngày càng nguy hiểm của Liễu Sương, Thẩm Kỳ Khi rụt về sau, cố gắng đổi đề tài: “Đợi đã, các ngươi không ai tò mò sao? Tại sao ở đây lại có hai sư tỷ?”

Liễu Sương áo đen lắc đầu: “Không biết. Trước đó từ quê hương của ngươi trở về, vừa ngủ một giấc tỉnh lại đã đến Ma vực.” Nàng do dự một chút rồi nói thêm, “Ma vực nơi này… dường như không giống trước kia.”

Thẩm Kỳ Khi: “Xác thật như thế, vừa rồi Tư Đồ Vân còn không nhận ra ta. Sư tỷ, ngươi còn thấy có chỗ nào khác?”

Liễu Sương áo đen thần sắc nghiêm túc: “Ta cảm thấy, giống Ma Vực của kiếp trước hơn….”

Thẩm Kỳ Khi nghe vậy lập tức kinh hãi: “Cái gì?! Chẳng lẽ trước khi xuyên qua ta mở nhầm file rồi ?!”

Đúng lúc đó, bên cạnh vang lên một tiếng cười lạnh: “Các ngươi định nói nhảm đến bao giờ.”
Liễu Sương nghe hai người này nói những thứ nàng không hiểu, hoàn toàn coi nàng như không tồn tại, đối đáp trôi chảy, ăn ý vô cùng, như thể chỉ có một mình nàng bị gạt ra ngoài. Nàng càng thêm bực bội, sát khí trong mắt dâng lên, thần sắc cũng u ám đi.

Thẩm Kỳ Khi nhìn nàng, đột nhiên thấy hơi xấu hổ.
Trước đó nàng còn nói người này không phải sư tỷ, kết quả giờ bị chính chủ vả mặt.
Vậy ra… đây là sư tỷ của kiếp trước! Chính là sư tỷ đáng thương, không ai yêu, toàn thân đầy gai góc đó!
Nghĩ đến đây, lòng nàng mềm xuống, giọng nói cũng ôn hoà hơn: “Ta muốn nói với ngươi một chuyện, ngươi đừng sợ.”

“Liễu Sương” của kiếp trước lạnh giọng: “Có gì liền nói.”

Thẩm Kỳ Khi ho nhẹ, nghiêm túc nói: “Ta và sư tỷ không phải người của thế giới này, chúng ta đến từ kiếp sau của ngươi.”

“Liễu Sương” nhìn nàng, không trả lời, cũng không rõ đang nghĩ cái gì, ánh mắt nặng nề.

Liễu Sương áo đen đưa tay xoa đầu Thẩm Kỳ Khi, nhẹ giọng: “Thôi, chi bằng nghĩ cách trở về.”

“Cũng đúng ……” Thẩm Kỳ Khi trầm ngâm, “Hay là chúng ta……”

“Trở về?”
“Liễu Sương” vẫn luôn trầm mặc nãy giờ bỗng nhiên cười, nâng mắt lên, ánh nhìn đầy u ám.
“Đã đến rồi, cần gì vội đi.”

Hai người nhìn nhau, Liễu Sương nhận ra địch ý trong mắt đối phương, không khỏi nhíu mày.

“Ờ thì ……” Thẩm Kỳ Khi ngẩn ra, nhất thời không biết xưng hô thế nào, đành phải nói, “Ma chủ ngươi……”

“Liễu Sương” nghe vậy lập tức siết chặt ngón tay, khớp xương trắng bệch, giọng mang theo lạnh lẽo thấu xương: “Vừa rồi còn thân mật gọi ta là sư tỷ, giờ đã thành Ma chủ?”

Thẩm Kỳ Khi cảm thấy không ổn, đứng dậy theo bản năng né ra sau lưng Liễu Sương, quả nhiên, sắc mặt sư tỷ kiếp trước càng tái nhợt hơn.

Cảm nhận được vạt áo bị nắm chặt, Liễu Sương lộ ra ý cười, thuận tay nắm lại nàng, nghiêng đầu nói nhỏ: “Đừng sợ.”

Thẩm Kỳ Khi vô cớ thấy chột dạ, rụt cổ lại, nhìn qua vai nàng về phía “Liễu Sương”, thấy nàng ấy cô độc ngồi trên giường, mắt rũ xuống, tóc rơi che nửa mặt, nửa sáng nửa tối, vô cớ khiến người ta cảm thấy cô đơn.

Thẩm Kỳ Khi không nhịn được lúng túng nói: “Sư tỷ……”

Hai người đồng thời ngước mắt nhìn nàng.

Thẩm Kỳ Khi nói:……

Theo lý mà nói, sư tỷ kiếp trước hẳn phải hận không thể xé “Thẩm Kỳ Khi” ra làm tám mảnh. Nhưng “Liễu Sương” không những không bóp chết nàng, còn kịp dừng tay tha cho nàng, điều này khiến Thẩm Kỳ Khi càng không nỡ mặc kệ đối phương.
Nàng nghĩ: Nếu chúng ta cứ như vậy rời đi, bỏ “Liễu Sương” lại một mình trong thế giới lạnh lẽo này… thật sự ổn sao…

“Liễu Sương” nhìn hai bàn tay đan vào nhau, bỗng cong môi, chậm rãi nói: “Tiểu sư muội, vừa rồi ngươi không phải nói muốn thành thân với ta sao.”

Thẩm Kỳ Khi: !!!
Cứu mạng a! Sao tự dưng có cảm giác bị ép ngoại tình vậy!

Động tác của Liễu Sương khựng lại, nghiêng đầu hỏi: “…Nàng nói thật sao?”

Thẩm Kỳ Khi lùi ra sau theo phản xạ, dè dặt nói: “Sư tỷ nghe ta giải thích, lúc nãy là vì ta nhầm nàng ấy thành ngươi…”

“Liễu Sương” lại nói: “Ngươi cũng biết, ta và nàng ấy vốn là cùng một người. Nói cho ai nghe, có gì khác nhau.”

Liễu Sương siết chặt tay Thẩm Kỳ Khi, giọng lạnh lẽo: “Có khác hay không, trong lòng ngươi đã rõ.”

Không khí lập tức căng như dây đàn, như có tia lửa bắn ra. Tim Thẩm Kỳ Khi đập như trống, cảm giác hai người sắp đánh nhau: “Đợi đã, các ngươi bình tĩnh một chút…”

“Liễu Sương” nhìn nàng, lông mi khẽ run, thấp giọng: “Vậy ngươi chọn nàng ấy, đúng không?”

Thẩm Kỳ Khi há miệng, trăm miệng cũng không giải thích nổi: “Không phải, ta…”

Liễu Sương trước người cười nhạo một tiếng: “Tự lừa mình dối người.”

Thẩm Kỳ Khi: …Cảm ơn, hiện tại đang ở Tu La tràng, sắp chuyển vào lò thiêu hoả táng luôn rồi.
Nàng buông xuôi, dang tay: “Hay là hai người đánh một trận đi, dù sao Lỗ Tấn cũng có câu, người đẹp chỉ thuộc về kẻ mạnh. Thỉnh!”

[text_hash] => 0720cbc2
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.