Array
(
[text] =>
Ở nhân gian ngắn ngủi lưu lại mấy ngày, khuyên bảo Trường Dược không có kết quả, các nàng lại quay về Ma Vực. Nhân gian đang là mùa đông tuyết bay, Ma Vực thì vẫn còn say trong nắng ấm, trên sườn núi từng mảng hoa sơn đào nở rực rỡ đỏ tươi, khắp nơi đều là hài đồng hoan thanh tiếu ngữ.
Thẩm Kỳ Khi ghét nóng, về phòng chuyện thứ nhất chính là cởi bỏ chiếc áo lông xù, chuẩn bị chọn một bồ đồ ngủ mỏng nhẹ để thay. Nàng kéo tủ quần áo ra, đầu ngón tay lướt qua lớp lụa trơn mát lạnh, bỗng nhiên nhớ tới cái gì, không quay đầu lại mà kêu lớn: “Sư tỷ ——”
Liễu Sương quay qua xem nàng: “Làm sao vậy?”
Thẩm Kỳ Khi lục tung tủ quần áo, vô cùng căng thẳng: “Bộ y phục khi đó ta mặc từ Dạ Cương trở về, còn cả những thứ trong tay ta, đều còn giữ lại chứ?”
Liễu Sương suy nghĩ một lát, mới nhớ ra nàng nói chính là bộ y phục kỳ quái dính đầy máu kia. Thấy Thẩm Kỳ Khi lật tung cả đống trung y trong tủ thành một mớ rối bời, Liễu Sương không khỏi lắc đầu, nói: “Ta đã cất rồi, không ở đây.”
Thẩm Kỳ Khi ngẩng đầu: “Ở nơi nào?!”
Nhìn tủ quần áo lộn xộn, Liễu Sương một phen nắm lấy cổ tay nàng, “Ngươi đừng động, ta lấy cho ngươi.”
Thẩm Kỳ Khi ngoan ngoãn đứng tại chỗ, nhìn Liễu Sương từ ngăn bí mật phía dưới giá sách lấy ra đồ ngủ, dép bông, thậm chí còn có điện thoại di động. Nàng không kìm được kích động trong lòng, bước tới xem, chợt bật cười: “Sư tỷ, cây trâm này không phải trước kia ta từng đeo sao? Ngươi ‘trộm’ từ đâu về vậy?”
Liễu Sương không đáp. Thẩm Kỳ Khi trực tiếp ngồi xổm xuống xem, ngăn bí mật này rất khó thấy, nếu không phải hôm nay Liễu Sương mở ra, e rằng nàng sẽ mãi không phát hiện.
Chỉ thấy trong ngăn bí mật có đủ thứ đồ vật linh tinh, cây trâm của nàng, đủ loại trang sức từng đeo, thậm chí còn có đủ loại tập tranh nàng thích, mấy gói đồ ăn vặt ưa thích….tất cả đều được xếp gọn gàng cùng một chỗ, bảo quản rất tốt, chỉ là không biết đã để bao lâu, những món ăn vặt kia trông đều có chút biến màu rồi.
Nàng trợn tròn mắt, kinh ngạc cảm thán nói: “Đây đều là……”
Cạch một tiếng, Liễu Sương đóng lại ngăn bí mật: “Không có gì.”
Thẩm Kỳ Khi bỗng hiểu ra, trong lòng chợt dâng lên chua xót.
Giữ lại những thứ vô dụng này, lại còn bảo quản cẩn thận đến vậy, thì còn có thể làm gì? Hẳn là dùng để nhìn vật nhớ người.
Nàng vòng hai tay ôm lấy eo Liễu Sương, cả người tựa lên đối phương, vùi đầu vào hõm cổ, lắc lư như là đang làm nũng.
Cái đầu lông xù cọ qua cọ lại, hơi thở ấm nóng rơi xuống bên cổ, ngứa ngứa. Liễu Sương thấy buồn cười, vỗ vỗ bàn tay đang quấn ở eo mình, nói: “Buông ra đi.”
Thẩm Kỳ Khi chợt nhẹ nhàng cắn lên cổ nàng một cái, giống như chó con ư ử kêu: “Ta không.”
Liễu Sương khựng lại, hai ngón tay thon trắng đưa ra sau tìm kiếm, chính xác không sai mà véo lấy mũi đối phương.
“Không được cắn bậy.”
Thẩm Kỳ Khi ưm một tiếng, răng tì lên chiếc cổ mảnh khảnh, khẽ ma sát nơi da thịt trơn mịn bên cổ, nàng thấp giọng lẩm bẩm: “…… Ta muốn đánh dấu ngươi.”
Liễu Sương chợt thấy bên cổ đau nhói, đầu răng đã cắm sâu vào da thịt, chất lỏng mằn mặn tanh mùi sắt trào ra.
Nàng khép hờ mi mắt, có chút choáng váng.
Một lúc sau, Thẩm Kỳ Khi cuối cùng cũng buông nàng ra, cổ thiên nga thon dài trắng như tuyết, một vòng dấu răng xinh đẹp hiện lên hết sức rõ ràng. Nàng cúi đầu đặt một nụ hôn lên dấu răng, đuôi mày khóe mắt đều lộ vẻ đắc ý thoả mãn: “Của ta.”
Liễu Sương cười cười, khẽ đáp: “Của ngươi.”
Rồi xoay người nhét đồ vào lòng Thẩm Kỳ Khi, thần sắc bất đắc dĩ mà dung túng, “Đừng nghịch nữa.”
Nàng nhìn mấy món vải mỏng kia, trông như y phục, nhưng nàng ở Tu Tiên giới và Ma Vực đều chưa từng thấy loại y phục kỳ lạ như vậy, rộng thùng thình, vậy mà lại không cần buộc đai lưng. Còn một cái hộp đen dẹt dẹt càng kỳ quái hơn, trên đó không biết là những cục lồi nhỏ gì, ấn vào thì sáng lên, nhưng những ký tự cổ quái phía trên lại là thứ nàng chưa từng thấy.
Thẩm Kỳ Khi ném bộ đồ ngủ lên giường, gấp không chờ nổi mà mở khóa điện thoại.
Đã lâu không dùng, may mà pin vẫn còn hai phần ba, vẫn có thể mở lên xem.
Góc trên bên phải vẫn hiển thị không có tín hiệu, nàng lần lượt mở vài ứng dụng, ngoài mấy trò chơi không cần mạng vẫn chơi được, những cái khác đều lần lượt đình công. Thẩm Kỳ Khi cau mày phiền não, Liễu Sương cúi đầu ghé lại nhìn, hỏi: “Đây đều là cái gì?”
Thấy dáng vẻ mê hoặc của nàng đặc biệt đáng yêu, Thẩm Kỳ Khi không nhịn được bật cười, giải thích nói: “Đây là một loại….phương tiện dùng để truyền tin ở quê hương ta, gọi là điện thoại di động. Ừm, ngươi cứ coi nó như bồ câu đưa thư đi!”. Nàng bổ sung nói, “Bất kể khoảng cách xa đến đâu, chỉ cần có điện thoại di động, hai người có thể giao lưu với nhau.”
Liễu Sương nghĩ tới ngàn dặm truyền âm, gật gật đầu: “Thần kỳ. Vậy chiếc điện thoại di động này vận hành như thế nào? Cũng do linh lực điều khiển sao?”
“À cái này……” Thẩm Kỳ Khi khựng lại, “Chắc là vận hành nhờ điện….”
Lông mày Liễu Sương nhăn đến càng sâu: “Điện lại là cái gì? Lôi điện sao?”
Là một người học khối văn, Thẩm Kỳ Khi cảm thấy bất lực hít thở không thông: “Chắc….chắc là vậy!” Nàng nhanh chóng chuyển đề tài, “Nhưng ở thế giới của ta, tất cả mọi người không có linh lực và tu vi, ai cũng chỉ là người bình thường.”
Vẫn còn có thế giới kỳ diệu như vậy sao, Liễu Sương sâu sắc cảm thấy ngạc nhiên, như biến thành một đứa trẻ hiếu kỳ, lại hỏi: “Vậy ngươi hiện tại cầm điện thoại di động, là muốn liên lạc với người ở một thế giới khác sao?”
“Không phải, bây giờ không có tín hiệu, không thể liên lạc……”
Liễu Sương mang vẻ mặt “ông lão tàu điện ngầm nhìn điện thoại.jpg”, thắc mắc: “Tín hiệu lại là cái gì?”
Thẩm Kỳ Khi: “……”
Biết ngươi trước kia là học bá, nhưng có thể đừng ham học hỏi đến mức này không?!
Ta cũng không biết giải thích thế nào a!!!
Nàng bỗng đổi sắc mặt, ngữ khí nghiêm túc: “Đó là một loại sức mạnh thần bí đến từ thế giới khác, rất khó lý giải, nói rồi ngươi cũng không hiểu đâu.”
Liễu Sương:?
Nghe không đáng tin lắm.
Nàng không có lựa chọn tiếp tục miệt mài theo đuổi, chỉ gật đầu nói: “Thôi được.”
Thẩm Kỳ Khi cười gượng hai tiếng, cúi đầu, ngón tay không cẩn thận mở nhầm phần mềm ngày thường dùng để viết lách. Nàng tùy ý nhìn thoáng qua, lại sững người.
Phần mềm viết lách này có chức năng đồng bộ sao lưu, nội dung viết trên máy tính cũng sẽ được lưu lại trên điện thoại ngay lập tức.
Nàng mở tài liệu viết của quyển sách này ra, quả nhiên, dòng chữ cuối cùng chính là đoạn nàng đã viết trước khi xuyên qua.
Trong khoảnh khắc, Thẩm Kỳ Khi nảy ra một ý nghĩ táo bạo, ngón tay kích động đến mức khẽ run lên.
Thấy sắc mặt nàng không đúng, Liễu Sương trầm giọng hỏi: “Làm sao vậy?”
“Sư tỷ,” Thẩm Kỳ Khi nhìn về phía nàng, trong mắt lóe một tia sáng quỷ dị, “Ngươi muốn đi thế giới kia nhìn xem không?”
……
Phòng ngủ không một bóng người bỗng vang lên mấy tiếng động lớn, leng keng loảng xoảng, như có thứ gì đó bị húc đổ xuống đất.
Thẩm Kỳ Khi vừa ngẩng đầu đã đụng phải chiếc bàn máy tính bên cạnh, ôm đầu nhăn nhó: “Má ui!”
Liễu Sương ở bên cạnh đưa tay kéo nàng dậy, phủi phủi bụi trên người: “Không sao chứ?”
“Không sao không sao.” Thẩm Kỳ Khi xua xua tay, nhìn chung quanh, thần sắc dần dần hưng phấn, “Trời ơi, thật sự xuyên về rồi!”
Phòng ngủ chính quen thuộc, hành lang quen thuộc, đồ đạc bài trí quen thuộc!
Thiệt không ngờ chứ, Thẩm Hán Tam ta lại quay về rồi!
Ánh sáng trong phòng u ám, Thẩm Kỳ Khi đứng dậy đi đến trước cửa sổ sát đất, rẹt một tiếng kéo phăng rèm cửa, ánh nắng chiều chói lọi chiếu vào phòng ngủ, ngoài cửa sổ từng toà nhà hiện đại san sát nhau dưới ánh nắng lấp lánh rực rỡ.
Biểu cảm của Liễu Sương dần thay đổi: “Đây là……”
“Đây là quê hương của ta.” Thẩm Kỳ Khi xoay người lại, tựa lưng vào ánh nắng, tươi cười rạng rỡ, “Sư tỷ, hoan nghênh ngươi tới nhà ta làm khách!”
Cuối cùng cũng bắt được wifi, trong nháy mắt vô số tin nhắn ào ào tràn vào như tuyết rơi, điện thoại suýt nữa bị đơ. Thẩm Kỳ Khi kéo Liễu Sương ngồi xuống sofa phòng khách, mở WeChat, lại tiếp tục biến mất mấy tháng liền, trong nhóm độc giả đã là một mảnh than khóc.
Nhân thượng nhân: “Huhu, đại đại mất tích gần nửa năm QAQ, truyện mới không lẽ bỏ hố nữa rồi!!!”
Vũ hồ cất cánh: “Mẹ ( song ngữ Trung Nhật )! Nàng còn không ra truyện, đồng nhân bách hợp của ta sắp viết xong luôn rồi.”
Bất tiện xuân phong: “Haizz, phải tin là đại đại sẽ quay lại lấp hố thôi……. Ta chỉ mong tiếp theo là truyện ngọt, nữ chính đừng thảm như Tiểu Sương nữa….”
Ninh ninh tương: “Tỉnh lại đi chị em, khả năng nàng viết truyện ngọt còn thấp hơn khả năng nàng quay lại lấp hố.”
Đau khổ trào dâng: “Kết hợp với thời gian mất tích, đại đại sau khi kết thúc là lập tức biến mất, hơn nữa không hề có tin tức gì. Ta hợp lý nghi ngờ nàng xuyên vào trong sách rồi bị nữ chính trừng trị, bị các loại play tới play lui…..”
Nhân thượng nhân: “A a a a a đợi đã!! Ta nhìn thấy avatar của đại đại sáng lên! Nàng online!!!!”
Tin nhắn trong nhóm nháy mắt tăng lên 99+, Thẩm Kỳ Khi đang lén rình cũng đại kinh thất sắc, lập tức lựa chọn ẩn thân, nhưng đã muộn. Tin nhắn riêng của độc giả vẫn ùn ùn kéo tới, làm sao cũng bấm không xuể.
Nàng tức khắc đau đầu xoa xoa nhân trung, dứt khoát thoát khỏi “Ma Hoa Đằng”, mở ra một phần mềm màu xanh nào đó.
Liễu Sương không hiểu chữ viết hiện đại, nàng nhìn những khối chữ đen liên tục bật lên trên màn hình, nghi hoặc hỏi: “Đây là gì?”
“Đây là một công cụ chat tức thời.” Thẩm Kỳ Khi sờ sờ mũi, chột dạ nói, “Mấy người vừa rồi đều là người đọc truyện của ta, họ đang trò chuyện.”
Liễu Sương ừ một tiếng, hỏi: “Đang nói chuyện gì?”
“Đang nói vì sao ta mất tích.” Thẩm Kỳ Khi đáp, “Có người còn nói ta xuyên sách rồi, chậc, đúng là nhà tiên tri. Nhưng bọn họ đều rất thích ngươi, trước đây còn thấy kết cục của ngươi cô độc quá, cứ nhắc ta sắp xếp cho ngươi một phu quân làm bạn quãng đời còn lại.”
Liễu Sương liếc nàng một cái: “Vậy lúc đó vì sao ngươi không sắp xếp?”
Thẩm Kỳ Khi đúng lý hợp tình: “Bởi vì bọn họ đều không xứng với ngươi a! Con gái của ta sao có thể ở bên tra nam! Hơn nữa, vì sao nhất định phải dây dưa triền miên với nam chính, đi tuyến nữ cường làm sự nghiệp không phải thơm hơn sao?!”
Liễu Sương nhướng mày: “Con gái?”
Dưới ánh nhìn thâm trầm chăm chú của đối phương, giọng Thẩm Kỳ Khi dần dần nhỏ lại, lập tức hèn: “Khụ, ai mà ngờ có một ngày, loại tình mẫu tử thuần khiết này cũng sẽ biến chất…..”
Liễu Sương cười như không cười, đưa tay nhẹ nhàng gõ một cái lên trán nàng, nhàn nhạt nói: “Xem ra, con gái của ngươi không chỉ có một.”
Ta không phải, ta không có!
Thẩm Kỳ Khi nhớ lại những truyện mình đã viết, bỗng dưng có cảm giác kỳ quái như bị bắt gian tại trận.
Nàng hai tay ôm mặt, từ khe hở ngón tay lộ ra đôi mắt tròn xoe, dè dặt nói: “Không không không, các nàng đều thật là con gái, còn ngươi là chính cung, tức phụ, bạn gái, lão bà.”
Liễu Sương nhìn nàng, đột nhiên hỏi: “Về sau còn có con gái mới nữa không?”
“Không có nha!” Ta bây giờ lập tức ngay lập tức phong bút!
Thẩm Kỳ Khi đáp ngay, “Ngươi là người cuối cùng!”
Liễu Sương bình tĩnh gật đầu: “Rất tốt.”
Thẩm Kỳ Khi cười hì hì với nàng, hai má nở ra hai lúm đồng tiền ngọt ngào, người khác nhìn cũng không đành lòng trách cứ.
Nàng mở điện thoại, tin nhắn trên phần mềm màu xanh không nhiều như vậy, có lẽ vì trước đó nàng đã thông báo mình đi du lịch, nên biên tập viên và bạn bè tác giả trên web đều rất yên tâm, không quấy rầy gì.
Ngược lại có một người đã lâu không liên lạc lại gửi tin nhắn tới.
Ba ba: “Mấy ngày nữa anh họ ngươi kết hôn, cả nhà đều phải đi dự. Đến lúc đó ngươi cũng đi cùng, địa chỉ ở khách sạn XXX, đừng đến trễ.”
Ông dường như cũng không quá để ý việc hồi đáp, gửi xong câu này liền không nói thêm gì, không giống lời mời, trái lại càng giống một thông báo mệnh lệnh lạnh lùng.
Không thể không đến, cần thiết phải đi.
Thẩm Kỳ Khi nhìn chằm chằm hai cái xưng hô xa lạ kia, hơi sững người, liếc nhìn thời gian, tin nhắn vừa vặn gửi từ hai ngày trước.
Tính toán lại, hình như ngày mai chính là tiệc cưới.
Nàng không có ấn tượng gì với người anh họ này, có lẽ lúc nhỏ từng chơi cùng, nhưng từ khi nàng dọn ra khỏi nhà, đã cắt đứt liên lạc với một đám họ hàng.
Với cha mẹ cũng khoảng năm sáu năm không liên hệ, đột nhiên bị mời như vậy, nàng còn tưởng là gặp phải lừa đảo……
Nàng nghĩ nghĩ, quyết định hỏi ý kiến Liễu Sương bên cạnh: “Sư tỷ, ta có một người thân rất lâu không liên lạc, ngày mai thành thân, mời ta đi dự. Ngươi nói ta có nên đi không?”
Liễu Sương nghiêng người dựa sofa, thần sắc lười biếng, như một nàng mèo Ba Tư xinh đẹp: “Tùy ý ngươi, không muốn đi thì thôi.”
Thẩm Kỳ Khi chợt nói: “Vẫn là đi đi.”
Liễu Sương khó hiểu nhìn nàng.
Thẩm Kỳ Khi nắm điện thoại di động, vẻ mặt đắc ý: “Ta muốn đi khoe với bọn họ bạn gái của ta!”
[text_hash] => 6fdc698e
)