Array
(
[text] =>
làm sao cắt nghĩa được tình yêu!
có nghĩa gì đâu, một buổi chiều
nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt,
bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu…
(Xuân Diệu – Vì sao)
.
nắng tháng ba dịu dàng hôn lên mí mắt rung động của thuân.
lờ mờ, y tỉnh dậy. màu thế giới mông muội sau lớp sương giăng đáy mắt đen. tiếng người trò chuyện, cười nói vang vọng đằng xa, một vài tiếng thân quen, số khác lại khôn cùng xa lạ. mẹ y trầm lặng hiền từ. thằng khuê líu lo rối rít. tâm hồn chìm
nổi giữa những tiếng chơi vơi và gian phòng nhuộm nắng, thuân cảm thấy khoan khoái như vừa sực tỉnh từ giấc ngủ ngàn năm. cuộc sống chợt hiện lên nhẹ bẫng và đẹp xinh như nó từng một năm xa chầm chậm xa, khi y độ bảy tuổi. ngày mà, mở cửa ra, đóm chào y là một mái nhà đông đủ.
cuộc gặp gỡ đêm qua với cậu bân lẩn trốn giữa trái tim, bâng khuâng như thể là mộng. có thể lắm, tiếng tỏ tình và nụ hôn chỉ là sản phẩm thêu dệt của những giấc mơ nghiêng. hiện thực ư? – một mình y cô đơn trong truyện tình không đầu không cuối. cái chạm quá đỗi dịu dàng vương trên tay khiến lòng y bối rối, ngẩn ngơ; nó vừa có cái huyễn hoặc của trí tưởng tượng bay xa, vừa có hơi ấm chân thật đương chừng đọng lại. thuân chẳng dám tin rằng chuyện đã xảy ra. có lẽ không tin sẽ tốt hơn – ít nhất trái tim y vẫn hoài tin thế. và tất cả những điều đẹp đẽ ở cậu bân, từ ánh mắt rất tình đến trái tim chân thành chở che, đều sẽ phai mờ trong ký ức y tựa gót chân năm xưa. nhanh gọn.
chợt, cảm nhận một vật vướng víu kỳ lạ chỗ vành tai, y rụt rè nhấc tay. ai đó đã giắt nhành hoa quỳnh lên mái tóc thuân. ồ. hoá ra không chỉ là mơ. thế là y không thể lừa dối bản thân, thế là lời yêu đã thực sự bật thốt ra khỏi bờ môi, với người cuối cùng trong làng nghi lâm nhiên thuân được tỏ tình.
khoảnh khắc bóng áo lương đâm chồi trong trí não, một giọng nói thân thuộc vọng sang. cậu bân? y có đang mơ? không – chính là cậu bân. tại sao chàng thư sinh lại ở đây?
phải rồi, nụ cười tủm tỉm trên môi bỗng cứng đơ, hôm nay là đám cưới liên cơ mà.
thuân vội vàng vớ lấy bộ quần áo duy nhất của y cho những dịp quan trọng: vẫn chỉ là quần cồng cộc xẫng với áo cánh nâu. có một thời, cậu bé nhiên thuân được mặc bộ cánh mới nhất làng, kênh kiệu đi đi lại lại trước cánh cổng đình sơn son.
đứng trước cánh cửa khép chặt, y bỗng ngập ngừng. một phần vì đoá hoa quỳnh đẫm sương đêm hẵng còn thơm trên tóc. một phần vì y chẳng muốn nhìn mặt đám họ hàng xa gần đang xúm xít xung quanh đôi uyên ương. y còn nhớ – và sẽ mãi nhớ – vẻ thích chí giấu sau hàng chục mặt nạ giả tạo trong đám tang cha, chỉ bởi cái chết của một người thân đồng nghĩa với chuyện họ được ăn hôi, xâu xé. phần còn lại chẳng đáng là bao (y thuyết phục bản thân): thuân sao có dũng cảm để cậu bân như xưa khi mà giờ đây, không chỉ ân tình đắp thuốc, không chỉ món nợ đôi khuyên, họ muốn san sẻ với nhau tròn một đời?
thuân thở dài, lòng y chắc nịch. thời khắc ánh sáng ban mai lọt qua khe cửa mở, đoá hoa quỳnh vẫn kiêu hãnh cài trên vành tai y.
“a! anh hai!”
suỵt, đặt ngón tay lên khuôn miệng nhỏ của cô em gái út, y vừa bế tâm lên, vừa ngó nghiêng tìm em nhỏ và mẹ. đám họ hàng xa gần hệt bầy sâu đất chui nhung nhúc sau mưa, nhồi kín nhà y đến độ không còn khe hở. béo, gầy, cong quèo, núc ních, già và trẻ, gái và trai, thể loại nào cái đám ăn hôi cũng tụ tập đủ. hoặc xanh lét ốm yếu tựa như bầu lá chuối, hoặc bóng nhẫy mỡ màng với nốt ruồi to tướng bên má, những gương mặt sinh động thể hiện rành rõ sự thất vọng: có vẻ bọn họ thương tình đến đám cưới liên chỉ vì tưởng gia cảnh nhà họ vẫn sung túc tựa ngày xưa, và mỗi cái bụng reo sẽ no nê cỗ đầy.
hầu như ai nấy đều chú ý đến sự có mặt của y: lòng mắt trắng dã của bọn họ sáng rỡ lên, còn đôi môi dày như hai miếng thịt trâu thi nhau buông câu khen ngợi. mặc thây, thuân không buồn đáp lại. bóng lưng cong oằn của mẹ đã thấp thoáng nơi khoé mắt duyên.
“u ơi.”, mãi mới thoát khỏi cái bẫy da thịt ngạt thở của đám đông chen chúc, y thì thào hỏi, “sao u không gọi tôi?”
mẹ gật gù, “à, con liên bảo đêm qua anh có chuyện bận, chắc hẵng còn thấm mệt. chẳng hiểu sao nó tự dưng cứng đầu, nhất quyết bắt mẹ phải cho anh ngủ giấc ngon.”
tim y hẫng một nhịp. lẽ nào liên biết về nụ hôn?
chừng như có linh cảm, y bỗng ngẩng đầu lên. đôi mắt mơ màng khoá chặt mắt cậu bân – à, phải gọi cậu là “em rể”, “chồng của liên”. cậu nhìn y, nhìn cả bông hoa ngạo nghễ đương nở màu trăng. dẫu khoác tấm áo the thay vì cái áo lương quen thân, cậu mãi thế, mãi vầng trăng phủ dáng đứng liêu xiêu. tựa rằng một khắc trước, môi họ còn hôn bên giàn hoa mong manh, tựa rằng giấc mơ của y vừa bước chân vào đời thật.
người ơi, xin đừng nhìn tôi thêm nữa. hãy nhìn cô dâu của người, trăm năm của người, đáp trả lại cái ánh mắt lấm lét thoáng hiện nét sầu ở em.
sau một hồi chuyện trò chán ngán, đoàn rước dâu cất bước đi. cả hàng dài lê thê hàng chục những đói nghèo, khốn cùng, dối lừa, xác xơ lết thân tàn qua các con đường phủ sương, nom giống đội quân ma hơn là con người. ai nấy đều im lặng. ở phía xa xa, thằng hiện cúi gằm, bám áo mẹ, còn thằng khuê vốn trẻ con đã thút thít khóc. ngay cả bé tâm tuổi còn nhỏ dường như cũng hiểu chuyện, gương mặt đang rạng rỡ tươi cười bỗng u buồn hẳn đi. mẹ phải gắng lắm mới theo kịp dòng người, cái tuổi già kìm kẹp đôi chân mẹ xé toạc cái hồn thuân. đám cưới liên vốn phải là ngày vui. vậy tại sao, tại sao, nó lại biến thành đám tang thê thảm và chết chóc?
có lẽ vì nó là đám tang cho một đoá tình chết yểu ngay khi chực nở bung, khi chưa kịp khoe sắc thắm giữa thế thái bộn bề. tháng ngày chảy trôi, cảnh tượng ngày tiễn đưa cha đã phôi phai trong miền ký ức. y ngỡ mình đã chai lì, đã quên đi cơn đau nhói của chia lìa vĩnh biệt, đã không còn là cậu bé mít ướt của ngày xưa. ôi chao, nhiên thuân mới lầm lạc làm sao. đứng trước nấm mồ của một cuộc tình, bao cảm xúc bị kìm nén trồi lên – mặn đắng lẫn chua cay – như chưa từng mờ nhạt.
nếu đã là đưa tang, nếu đã đánh mất nhau, hãy để đoá hoa quỳnh gửi lời giã từ hộ tôi. người cứ đi đi, mặc lòng tôi sống mãi. thuân đã quyết. y sẽ ép khô cánh hoa này, sẽ giữ gìn nó dưới gối để, nếu ông trời rủ lòng thương hại kiếp nhân, cho y gặp lại cậu trong mơ. cho y trốn chạy hiện thực.
hiện thực của y sẽ có hình dáng nao? một mái tóc rối bù bỗng chốc ẩn hiện giữa hàng chục đỉnh đầu. lẩn giữa dòng người bất tận, đôi mắt long sòng sọc trên hai hõm sâu đem ngóm nhìn chằm chặp vào bông hoa đẹp nhất trong làng. mụ đàn bà điên. luồng linh cảm lạnh người trườn ngược đốt sống lưng, thâm nhập trí óc y rồi khiến y tê dại. bởi, trong thoáng chốc rất nhanh, phía sau thân hình tàn tạ vì thiếu tình và gò má hốc hác vì trống vắng nụ hôn, nhiên thuân thấy được bóng dáng chính mình của tương lai, điên dại, tàn phai. nhớ ai không ngừng.
y là hoa quỳnh đen của làng nghi lâm.
và, chẳng hiểu tại sao, một khung cảnh ghê rợn ngập đáy mắt y. người dân làng – bao gồm cả thuân – kéo đến chúc mừng liên mẹ tròn con vuông, chỉ để tìm thấy một người con trai trong tấm áo lương lơ lửng từ trần nhà, đôi tay buông thõng, gương mặt xám xịt chẳng hướng ánh trăng thanh.
trên tay bà đỡ, đứa trẻ vẫn khóc oe oe…
[text_hash] => a43c91ee
)