[Song Tính/Thô Tục] Có Làm Thì Mới Có Ăn – Chương 18:Khám sức khỏe – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Song Tính/Thô Tục] Có Làm Thì Mới Có Ăn - Chương 18:Khám sức khỏe

Commision by: Cơm
Cp: Dục Ninh- Phong Trình.
Em học sinh nhút nhát và anh thầy tốt bụng

Từng tốp học sinh tới lui, Dục Ninh đứng cuối hàng lén lút liếc nhìn vào trong phòng. Lúc này Phong Trình đang giúp một cậu học sinh đo chiều cao, bỗng nhiên hắn ngước nhìn ra ngoài. Hai người vô tình chạm mắt nhau, Dục Ninh chột dạ như thể tên trộm bị bắt tại trận, vội vã lủi thủi đi mất tăm.
Thế nhưng chạy trời không khỏi nắng, sau năm lần bảy lượt cố tình kiếm cớ bỏ qua việc khám sức khoẻ, Dục Ninh đã bị giáo viên chủ nhiệm dắt thẳng lên phòng y tế để gặp Phong Trình, cũng coi như lần này cậu không thể trốn thoát được.
\”Thầy ơi…\” Giọng nói lí nhí như muỗi kêu, hai tay run run bấm vào nhau. Dục Ninh cẩn thận quan sát xung quanh, sau khi thấy giáo viên chủ nhiệm đã đi rồi mới nói tiếp: \”Em có thể không khám được không?\”
Phong Trình chờ đợi cơ hội này lâu lắm rồi, dễ gì mà hắn bỏ qua cơ chứ.
\”Việc này là bắt buộc, cũng không tiêm thuốc hay làm gì cả. Hôm qua không thấy em đến làm tôi lắm đấy.\” Nói rồi Phong Trình đứng dậy đi khoá trái cửa lại, kéo rèm che khuất chỗ ngồi của bọn họ.
Đợt khám sức khoẻ lần này là điều kiện bắt buộc giữa năm học, các học sinh đều phải tiến hành khám và đo chiều cao cân nặng. Tuy nhiên, cơ thể Dục Ninh có đặc điểm dị dạng, không muốn để ai trông thấy được điều đó. Nếu như để Phong Trình biết cậu nhóc mình quý mến được không bình thường, chắc hẳn thầy cũng sẽ ghét bỏ cậu, không còn đối xử tốt với cậu nữa. Suy nghĩ này khiến Dục Ninh tính tình nhút nhát hiền lành càng chùn bước, không dám để cho Phong Trình đích thân khám sức khoẻ.
Cuối cùng vẫn phải tiến hành kiểm tra, thiếu niên chỉ có thể ngoan ngoãn phối hợp. Phong Trình cũng không hề lố lăng vội vã, thực hiện các bước như đo mắt, huyết áp và cả cân nặng chiều cao. Sau khi có những chỉ số cần thiết, đột nhiên người đàn ông bày ra vẻ đăm chiêu cau mày.
\”Hmm… có vẻ như em hơi thiếu chất, suy dinh dưỡng cấp độ 1.\” Thầy y tế nhìn cậu một lượt từ đầu xuống chân, \”Em cởi quần áo ra đi, để thầy kiểm tra kĩ hơn.\”
Nghe nói phải cởi quần áo, Dục Ninh sợ tái mặt lúng túng quơ tay nói: \”Em không sao mà, không, không cần đâu.\”
\”Những bạn khác cũng phải khám như vậy, vả lại bây giờ chỉ có thầy với em thôi, không cần ngại.\”
Tuy có chút xấu hổ, nhưng nghĩ đến việc dù sao cũng còn mặc quần lót nên không phải lo bị Phong Trình phát hiện. Dục Ninh cố gắng bình tĩnh lại, cúi đầu chầm chậm cởi áo len ra.
Cơ thể cậu phát triển không giống như những nam sinh bình thường, chính vì vậy cậu mới phải mặc nhiều lớp áo hòng che đi vóc dáng gầy ốm của mình. Đặc biệt là cặp vú nhỏ hơi nhô lên hệt mấy bé gái, điều này làm cậu rất sợ bị mọi người trêu chọc.
Dưới ánh nhìn của Phong Trình, Dục Ninh đỏ mặt bừng bừng cởi hết quần áo trên người ra và chỉ chừa lại cái quần chíp che đi vùng nhạy cảm.
\”Được rồi, em giơ tay lên nào.\”
Hiện tại, Dục Ninh trong trạng thái căng thẳng hồi hộp không hề đề phòng, cũng chẳng nhận ra giọng nói của Phong Trình đã trở nên trầm thấp hơn. Hắn đang cực kỳ hưng phấn khi được ngắm nhìn cơ thể mềm mại trắng nõn của thiếu niên, kích thích từ thị giác lớn đến mức dương vật bắt đầu có dấu hiệu cương lên.
Thế nhưng ngoài mặt người đàn ông vẫn tỏ ra chuyên nghiệp, nghiêm túc dùng thước dây đo vòng một của cậu trai. Hắn nhìn cặp vú núng nính như miếng thạch nhỏ mà thèm chảy dãi, bên trên lại còn điểm xuyết hai hạt đậu hồng phấn khiến người ta muốn cắn mút ngay lập tức. Ban đầu Phong Trình chỉ đo phần trên, một lúc sau đã chuyển xuống ngang núm vú, kéo chặt thước đo rồi giả vờ cúi đầu quan sát.
Khuôn mặt Dục Ninh đỏ như gấc, thỉnh thoảng lại không nhịn được mà run lên. Bị sợi dây mỏng ma sát một hồi lâu làm đầu ti dựng đứng lên, ấy vậy mà Phong Trình vẫn không có ý định dừng lại. Trông hắn có vẻ rất tỉ mẩn, thế nên cậu cũng không dám nói gì. Hắn liên tục chỉnh thước, cạ tới cạ lui. Mặc dù xấu hổ, nhưng cậu không thể phủ nhận được cảm giác thoải mái kì lạ đang len lỏi vào trong cơ thể.
\”Xong chưa ạ?\”
\”Ngực của em nở hơn các bạn nam khác nên thầy phải kiểm tra cẩn thận một chút.\” Phong Trình ngồi xích lại gần cậu trai, vươn tay ra nắn nhẹ một cái.
\”Ưm…\” Dục Ninh giật thót mình co người lại, vô thức bật ra tiếng rên rỉ.
Người đàn ông liếm môi hắng giọng, tháo găng tay y tế ra. Trong lòng chỉ muốn đè Dục Ninh ra mà chịch, ngoài mặt vẫn cứ như thể đứng đắn hỏi han: \”Đau à? Để thầy xem có khối u nào không.\”
Sau đó, Phong Trình nắn nắn bóp bóp, vân vê đầu vú. Trái ngược với người đàn ông chơi rất sướng tay, Dục Ninh lại gồng cứng người, âm thầm khép chân lại, cảm giác được bướm nhỏ của mình đã ướt rồi…
Suốt hơn mười phút đồng hồ, hai tay Phong Trình không rời khỏi cặp vú mềm mụp. Qua một hồi lâu sau mới chịu rời xuống vòng eo thon gầy, tiếp tục siết thước đo \”thả dê\” cậu trai. Hắn cạ dây rốn làm cho Dục Ninh không khỏi cựa quậy vì nhột, thế là lại có cớ chạm vào eo cậu, giả vờ như đang cố định mà bóp nhẹ một cái.
Tuy chiều cao và cân nặng đều dưới mức trung bình của lứa tuổi, trông vẻ ngoài thấp bé nhưng da thịt trắng mềm mát mẻ, cực kỳ gọi mời. Nếu hắn ôm chặt lấy vòng eo này, sau đó chịch từ phía sau thì sẽ tuyệt đến nhường nào…
Trong đầu loé lên suy nghĩ đen tối khiến con cặc của Phong Trình cũng cứng ngắc búng lên một cái, hắn thậm chí còn không mặc quần lót, cứ thế để nó đội đũng quần trước mặt thiếu niên. Ấy vậy mà Dục Ninh ngây thơ chẳng để ý gì cả, chỉ lo cho bướm nhỏ chảy nước của mình.
\”Đứng dậy đi.\”
\”Dạ…\”
Dục Ninh đứng dậy để thầy y tế đo mông mình, đối phương cúi xuống làm cậu không dám thở mạnh. Dù vẫn còn một lớp quần lót, cảm giác tiếp xúc lại rõ rệt như thể chạm vào trực tiếp. Phong Trình điều chỉnh thước dây cạ lên lạ xuống chim non, tay thì vòng ra sau bóp mông cậu. Hành động càng lúc càng bạo dạn, nhưng Dục Ninh chẳng thể làm gì được, cứ tưởng tại mình nghĩ nhiều nên mới thành ra như vậy.
\”Hmm… chim cũng cứng lại rồi này, em mẫn cảm thật đấy.\” Phong Trình thấy cậu dễ nứng như vậy, khoé môi cũng nhếch lên trêu chọc.
\”Không, không phải đâu mà… tại, tại, tại…\” Dục Ninh không tìm ra cái cớ nào cho hợp lý, ấp úng một hồi vẫn chưa nói được.
Người đàn ông ngước lên nhìn cậu, mỉm cười an ủi: \”Đừng căng thẳng, đây chỉ là nhu cầu bình thường thôi. Để thầy giúp em.\” Nói xong, hắn vươn tay ra kéo cậu ngồi lên đùi mình. Phong Trình chỉ kéo mép quần lót xuống đủ để lộ ra chim nhỏ, sau đó bắt đầu vuốt ve nó.
Dục Ninh hoảng hốt cuống cuồng đẩy tay hắn ra, giọng nghẹn lại như sắp khóc cầu xin hắn: \”Buông ra, ưm… thầy tha cho em đi mà, đừng nghịch chim, kì cục lắm!\”
\”Cứ như vậy sẽ khó chịu lắm, Ninh Ninh ngoan…\” Vừa nói, Phong Trình vừa sục thật nhanh.
Cúc cu của Dục Ninh trắng hồng rất đáng yêu, chỉ có điều nhỏ hơn hắn nghĩ. Trông như mấy bé trai chưa dậy thì, ba ngón tay chụm lại cũng đủ tuốt cho cậu.
\”A ha… thầy, hức… thầy không buông ra thì em sẽ mách…\” Dục Ninh phụng phịu nhìn người đàn ông, khoé mắt đỏ hoe vô cùng ấm ức.
\”Mách ai cơ? Em xem, chim nhỏ đang sướng lắm mà.\” Phong Trình khum tay lại chèn quy đầu, sục nhanh thêm mấy cái.
Chẳng mấy chốc, khoái cảm mãnh liệt kéo đến. Dục Ninh vẫn còn lạ lẫm với cảm giác sung sướng đê mê này, cứ thế xuất tinh ra tay Phong Trình.
\”Thầy… ư, hức…\” Khuôn mặt cậu trai đỏ bừng lên, lúng túng xấu hổ nói không nên lời.
Thế mà Phong Trình lại cảm thấy chưa đủ kích thích, đưa bàn tay dính đầy tinh dịch của thiếu niên đến miệng, sau đó thè lưỡi liếm sạch. Hắn trưng ra vẻ mặt hưởng thụ, nhấm nháp từng chút một rồi nói: \”Khá ngọt.\”
\”Thầy đừng nói nữa!\” Dục Ninh thẹn quá hoá giận quay mặt đi chỗ mắt, nếu không phải còn bị ép ngồi trên đùi hắn thì cậu đã chạy đi rồi.
Phong Trình vốn định dừng lại ở đây, mới kéo quần lên cho cậu thì phát hiện dưới đáy đã ướt một mảng. Hắn có chút tò mò luồn tay vào sờ thử, nào ngờ đâu lại chạm đến hai mép thịt mềm ướt át. Bỗng chốc, trong đầu hắn xuất hiện một ý nghĩ chưa từng có. Thế là chẳng nói chẳng rằng lột cả quần lót của cậu ra…
Dục Ninh theo phản xạ tự nhiên vội vã vươn tay che mắt đối phương lại, không cho hắn nhìn bướm mình. Phong Trình cũng không hề gấp gáp, bản thân hắn đã có câu trả lời cho suy nghĩ của mình. Thiếu niên đáng yêu làm hắn rung động còn có lồn non hồng hào như vậy, đúng là ông trời đang đứng về phía hắn.
\”Hức… thầy, thầy đã thấy gì chưa?\”
 Phong Trình thành thật gật đầu, \”Thầy thấy một bé bào ngư mọng nước…\”
Chưa nói hết câu, Dục Ninh đã lấy tay còn lại bịt miệng hắn. Trong lòng cậu bây giờ vừa buồn vừa sợ, cảm giác tự ti tủi thân dâng trào. Ngay từ đầu biết sẽ thành ra như vậy nên cậu mới không muốn để Phong Trình khám, mà hắn lại nhìn thấy hết mất rồi.
\”Hu hu… thầy ơi, thầy đừng ghét em, đừng bỏ rơi em được không?\” Dục Ninh oà khóc, cầu xin người đàn ông đừng ghét mình.
Phong Trình gật đầu, nắm lấy tay em và an ủi: \”Thầy thương em, yêu em đến vậy mà em còn sợ ư? Thầy nghiện em mất rồi, không ghét được.\” Mất một lúc để vỗ về xoa dịu cảm xúc của thiếu niên, đợi cho Dục Ninh không còn hoảng loạn nữa, hắn mới nói: \”Nhưng mà, hình như bướm nhỏ cũng khóc rồi, để thầy kiểm tra nhé?\”

Câu chuyện đến đây là hết…🤡🤡🤡…bạn tin không?

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.