[Sói x Thỏ] Ý trời – wanchengmoonlight – Chương 11 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Sói x Thỏ] Ý trời – wanchengmoonlight - Chương 11

Array
(
[text] =>

“Tôi chuẩn bị xong rồi.”

Cao Đồ tháo khẩu trang, cởi áo khoác và áo len cổ lọ, trên người chỉ còn lại chiếc áo mặc trong. Anh cúi đầu xuống, lộ ra tuyến thể sau gáy, “Xin hãy bắt đầu.”

Khi đầu kim mảnh đâm vào tuyến thể, anh vẫn đau đến mức không kìm được rên khẽ. Nước mắt sinh lý nhanh chóng trào ra, chất lỏng ấm nóng bị rút khỏi cơ thể theo ống tiêm. Nhiệt độ cơ thể anh dường như cũng bị rút đi cùng lúc, dù là đầu thu ở Giang Hỗ không hề lạnh, nhưng anh vẫn run bần bật.

Đây đã là lần thứ hai anh đến để trích xuất pheromone. Lần đầu là khi Thẩm Văn Lang bước vào kỳ mẫn cảm, để giảm bớt nỗi đau Alpha đang bị virus hành hạ, anh đã quyết định tự mình làm thuốc dẫn cho Thẩm Văn Lang. Tuy nhiên, việc hiến tặng pheromone ở bệnh viện phải đăng ký tên thật, mà giới tính thứ cấp trong căn cước công dân của anh lại là Beta, nên không thể đi theo quy trình chính thức.

“Muốn đưa Pheromone đến tay ngài Thẩm, bệnh viện không phải là con đường duy nhất.” Bác sĩ đã nói với Cao Đồ. Nếu trích xuất trực tiếp từ tuyến thể, các quy trình trung gian khác đều có thể bỏ qua. Nhưng phương pháp này quá đau đớn, không có tình nguyện viên nào chấp nhận được.

Cao Đồ vốn là người chịu đau giỏi. Anh nói, anh bằng lòng thử.

Di chứng của lần đầu rất nghiêm trọng, cộng thêm việc Thẩm Văn Lang quấy nhiễu anh suốt kỳ mẫn cảm khiến anh không được nghỉ ngơi đầy đủ, nên đã đổ bệnh một thời gian dài. Kết quả kiểm tra của bệnh viện cho thấy mức pheromone quá thấp, đã ảnh hưởng đến chức năng cơ thể. Tuyệt đối không được giải phóng pheromone lung tung trong thời gian ngắn nữa, cần phải tĩnh dưỡng tuyến thể thật tốt.

Thế nhưng, tác dụng trấn an mà pheromone của anh mang lại cho Thẩm Văn Lang lại tốt đến kinh ngạc. Nhìn bộ dạng thỏa mãn của Thẩm Văn Lang, Cao Đồ vẫn mềm lòng. Vì thế, anh buộc phải mạo hiểm ra ngoài đúng vào kỳ phát nhiệt để chuẩn bị trước cho kỳ mẫn cảm tiếp theo của Thẩm Văn Lang.

Trích xuất xong pheromone, Cao Đồ vội vàng mặc quần áo vào. Cảm giác choáng váng mãnh liệt khiến anh tạm thời không thể đứng dậy, đành phải dựa vào tường để lấy lại bình tĩnh.

Cao Đồ sờ trán mình, rất nóng. Những kỳ phát nhiệt gần đây đều không có triệu chứng gì, giờ đây đột nhiên bắt đầu sốt cao trở lại khiến anh cảm thấy có chút không quen.

Tuy nhiên, đây không phải là biến chứng của kỳ phát nhiệt, mà là do lượng lớn pheromone bị mất đi làm hệ miễn dịch suy giảm, cộng thêm việc anh bị gió lạnh thổi vào người lúc tan làm hôm qua, dẫn đến cảm lạnh.

Sáng nay, Thẩm Văn Lang thấy Cao Đồ hắt hơi ba lần trong hai giây, liền không nói hai lời chấp thuận cho anh nghỉ phép, bảo anh mau chóng đến bệnh viện kiểm tra, nhờ vậy anh mới có thời gian đến được đây.

Nhưng vẫn còn ổn, việc bị bệnh không ảnh hưởng gì đến dược tính.

Cao Đồ cẩn thận cất giữ chiếc lọ nhỏ đầy pheromone xô thơm, tiện đường ghé qua bệnh viện để lấy thuốc hạ sốt.

Trong lúc xếp hàng, Cao Minh lại gọi điện cho anh. Mấy lần trước Cao Đồ không nghe máy, nhưng sau đó thực sự bị làm phiền quá mức nên anh nhấn nút kết nối: “Alo.”

Cao Minh nói một tràng dài vô nghĩa, nhưng ý chính vẫn là đòi tiền. Cao Đồ đã lấy xong thuốc, chỉ đứng một lát mà chân đã mềm nhũn, anh tìm một chỗ ngồi dựa vào tường, bực dọc nói:

“Tôi đã nói là tôi không có tiền.”

“Không có tiền?”

Cao Minh ngẩng đầu nhìn tòa nhà cao tầng trước mặt, hai chữ “HS” sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời.

“Thằng ranh con, tao đang ở dưới công ty mày đây. Hôm nay mày nói gì cũng phải chuyển tiền cho tao, nếu không, bây giờ tao sẽ vào làm ầm lên.”

Bộ não đang quay cuồng của Cao Đồ bỗng tỉnh táo trong khoảnh khắc. Anh giơ cổ tay lên nhìn đồng hồ, giờ này Thẩm Văn Lang vừa tan họp. Anh không muốn dây dưa với Cao Minh, nhưng càng không muốn để mọi chuyện ầm ĩ đến trước mặt Thẩm Văn Lang.

Nếu có thể lựa chọn, ai mà không muốn giữ hình tượng tốt nhất trước mặt người mình yêu chứ? Nhưng Cao Đồ không có quyền lựa chọn, anh đã đủ thê thảm rồi, không thể để Thẩm Văn Lang nhìn thấy gia đình đổ nát mà anh không muốn nhắc đến nhất.

“Ông mà đi vào làm loạn, tôi mất việc, sau này ông sẽ không nhận được một xu nào đâu!”

Cao Đồ gầm lên vào điện thoại, loạng choạng đứng dậy, “Tôi chỉ đưa cho ông hai ngàn, ông muốn lấy hay không thì tùy.”

Nói xong, anh cúp điện thoại, mặc kệ đầu óc còn choáng váng hay không, anh xa xỉ gọi taxi quay về công ty.

Cao Minh nhận được tiền chuyển khoản như ý muốn, nhưng gã không rời đi ngay lập tức.

“Hừ, thằng ranh con còn muốn lừa tao à.” Gã nhổ toẹt một bãi xuống đất. “Hôm nay tao cứ đợi ở đây, tao không tin là không bắt được mày.”

Gã nghe nói tiền thuốc thang cho Cao Tình đã được gom đủ, hơn nữa là thanh toán hết một lần. Thằng Cao Đồ này ngày nào cũng than không có tiền, vậy mà khi chi tiền cho con ma ốm đó thì chẳng chớp mắt. Tức mình, gã đã xông vào bệnh viện kiểm tra hồ sơ thanh toán, nhưng nhân viên bệnh viện lại nói với gã ta rằng có một Alpha vừa cao vừa đẹp trai đã thay Cao Đồ trả tiền.

Thảo nào dạo này Cao Đồ luôn lờ gã đi, hóa ra là đã bám được cành cao rồi. Cao Minh khinh bỉ nghĩ, không ngờ đứa con trai có vẻ lầm lì này của mình, sau lưng lại học được cả cách câu dẫn Alpha.

Cao Minh rình rập ở ngoài cửa HS một lúc lâu, cuối cùng cũng thấy người từ xe taxi bước xuống, liền chạy vội tới túm lấy cánh tay Cao Đồ. “Mày cũng chịu thò mặt ra rồi nhỉ. Hai ngàn đồng thì làm được gì? Bây giờ mày phải nhả hết tiền ra cho lão tử!”

Cao Đồ vốn đã chóng mặt, bị gã ta kéo mạnh một cái suýt ngã xuống đất. Cao Minh thấy anh ốm yếu, liền ác độc mắng chửi: “Mẹ kiếp, mày sao lại nửa sống nửa chết như con bệnh đó vậy? Cả nhà có mỗi mày kiếm ra tiền, mày còn dám sinh bệnh à?”

Cao Đồ dùng sức đẩy gã ra, mất kiểm soát hét lên: “Cút đi!”

Anh thở dốc dữ dội, hơi nóng bị khẩu trang cản lại, làm hơi nước bốc lên lớp kính, thế giới trước mắt anh dần trở nên mờ ảo. “Cút, đừng có làm loạn ở đây…”

Những lời chửi rủa của Cao Minh càng lúc càng khó nghe, càng lúc càng lớn tiếng. Nhân viên bảo vệ chú ý đến động tĩnh bên này, nhận ra một trong hai người là thư ký bên cạnh Thẩm tổng của họ, vội vàng đi báo cho nhân viên lễ tân.

Tin tức được truyền đến thư ký trưởng Tần, anh ta nghe xong suýt chút nữa thì hét lên, run sợ đi vào báo cáo với Thẩm Văn Lang.

“Cái gì? Bắt nạt Cao Đồ?”

Thẩm Văn Lang đạp đổ chiếc ghế giám đốc của mình, giữa hàng lông mày toát ra sát khí. Pheromone bùng nổ ngay lập tức, thư ký trưởng Tần đứng bên cạnh phải nín thở đến đỏ bừng cả mặt, anh ta chưa từng thấy sếp mình đáng sợ đến mức này.

Mùi diên vĩ nồng nặc như ngọn lửa cháy lan đồng cỏ, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi của nó bằng những chiếc đao lửa tàn khốc. Lượng pheromone Alpha thịnh nộ gần như khiến người ta không còn ngửi thấy hương hoa đặc trưng, mà trở nên đầy sát khí, tựa như khói thuốc súng lan tràn trên chiến trường.

Thẩm Văn Lang thậm chí không thèm đi thang máy. Nói đi thang bộ không bằng nói là nhảy lầu. Thể chất cực kỳ mạnh mẽ của Alpha giúp hắn dễ dàng nhảy qua những bậc cầu thang cao nhất, xuống từ tầng trên cùng đến tầng một chỉ mất chưa đầy nửa phút, hơi thở ổn định.

Hắn ba bước thành hai, hai bước thành nửa mà lao đến cửa, vừa lúc thấy Cao Đồ đang bị người ta lôi kéo. Hắn giận tím mặt sải bước tới, túm lấy cổ áo kẻ kia, nhấc bổng lên như nhấc một con gà con rồi quăng mạnh xuống đất.

Cao Minh còn chưa kịp nhìn rõ người vừa tới là ai, đã bị pheromone áp chế của Alpha cấp S nhắm thẳng vào mặt, đè cho nằm rạp trên mặt đất, không thể nhúc nhích.

Thẩm Văn Lang đá người đàn ông một cước như đá bao tải, gằn giọng độc địa: “Thằng chó chán sống rồi, dám động vào người của tao trên địa bàn của tao.”

Cao Đồ cuối cùng cũng thoát khỏi sự giằng co của Cao Minh, kiệt sức ngồi bệt xuống đất. Anh tháo cặp kính mờ hơi nước ra, nhận thấy thế giới trước mắt mình vẫn cứ nhòe nhoẹt.

Anh thở dồn dập, cảm giác như sống sót sau thảm họa, nhưng lại bị mùi diên vĩ nồng đậm hun sặc đến mức ho khan không ngừng.

Thẩm Văn Lang vội vàng thu pheromone lại, đỡ Cao Đồ từ dưới đất đứng lên, đau lòng ôm chặt lấy anh: “Cao Đồ, cậu không sao chứ?”

Cao Minh nằm dưới đất đột nhiên bật cười: “Thì ra mày chính là thằng tình nhân của thằng ranh con này.”

“Tao là bố mày!” Thẩm Văn Lang lại đá gã ta thêm một cú, rồi đưa một tay rảnh rỗi ra giơ ngón giữa.

Cái vai vế này quả thực quá loạn.

Cao Đồ mệt mỏi dựa vào lòng hắn, bất lực gỡ ngón giữa đang giương thẳng của Thẩm Văn Lang xuống: “Văn Lang, đừng để ý đến ông ta…”

Thẩm Văn Lang cảm thấy như mình đang ôm một chiếc lò lửa, hắn áp trán mình vào trán anh: “Cao Đồ, cậu bị sốt rồi à? Nóng thế này cơ mà.”

Cao Đồ yếu ớt gật đầu. Anh cụp mắt nhìn xuống Cao Minh: “Mau đi đi, tiền tôi sẽ không đưa cho ông nữa đâu.”

“Ông ta tống tiền cậu?” Khả năng nắm bắt từ khóa của Thẩm Văn Lang lúc này mạnh mẽ bất thường. “Tôi đây sẽ tìm người xử lý gã.”

“… Giang Hỗ là xã hội pháp trị.” Cao Đồ nói được nửa câu thì im bặt. Anh nhớ đến việc gia đình Thẩm Văn Lang đã khởi nghiệp bằng nghề gì, nhưng anh không muốn Thẩm Văn Lang vì những chuyện nhỏ nhặt này mà tự mình dính vào rắc rối.

Công dân thủ pháp – Thẩm Văn Lang gọi bảo vệ đến đuổi Cao Minh đi. Hắn vẫn không yên tâm về tình trạng của Cao Đồ, kiên quyết đòi đưa Cao Đồ đến Hòa Từ kiểm tra.

Cao Đồ không đồng ý, nói rằng chỉ cần về nhà nghỉ ngơi là được. Thẩm Văn Lang bắt đầu giở trò ăn vạ: “Chẳng lẽ cậu không muốn mau chóng khỏe lại à? Cao Đồ, cậu có biết hôm nay tôi họp một mình thấy kỳ quái đến mức nào không!”

“… Được, được rồi.” Không thể trách Cao Đồ mềm lòng, bộ dạng đánh nhau và bộ dạng làm nũng của Thẩm Văn Lang quá tương phản, anh thực sự không chịu nổi.

[text_hash] => 1377bda2
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.