Array
(
[text] =>
Cả một tuần liền ở nhà, Sunoo đâm ra chán.
Em nũng nịu xin anh Hanbin cho ra ngoài chơi, nhưng anh còn sợ lắm, chưa dám cho Sunoo ra ngoài vội. Đôi tai cáo cứ cụp xuống ủ rũ hoài, trông đến là thương, Hanbin tất nhiên không thể làm ngơ trước cái vẻ tội nghiệp đó của đứa em mình, đành gật đầu đồng ý, tất nhiên không quên dặn em đừng la cà quá xa.
Cũng không quên dặn Jongseong đừng quên trông Sunoo. Jongseong nghĩ một lúc, rồi quyết định sẽ bay trên trời mà trông đứa nhỏ, dù sao cáo con cũng thích được tự do đi chơi hơn.
Được ra ngoài tắm nắng, Sunoo bắt tay vào tìm hoa silky ngay. Chú cáo con len vào vùng cây rậm rạp, bắt đầu tìm kiếm, đôi tai dỏng cao nghe ngóng động tĩnh xung quanh nhưng rồi vì mải mê mà hạ dần xuống. Jongseong ở trên bay đến là mỏi, hết chịu được, đành ngồi trên cành cây nào đó mà trông.
Đứa nhỏ chăm chú thật đấy, Jongseong ngồi ngay gần cũng không để ý, chỉ vội lật lá lên mà tìm hoa.
“Ơ…”
Cơ thể Sunoo cứng ngắc, em hoảng hốt nhìn người nọ đang đứng trước mặt, sợ đến đơ cả chân.
Jongseong ngay lập tức nâng cao cảnh giác. Nó nhìn Sunoo, rồi lại nhìn người nọ.
Người này trông có vẻ hiền, nhưng ngoài kia bao nhiêu kẻ trông hiền lành vẫn không ngại bẩn tay đấy thôi?
Heeseung nhìn thấy em mà vui đến quên cả mỏi mệt. Anh vốn định tiến tới, nhưng nhìn thấy nét sợ hãi trong mắt cáo con, Heeseung có chút tủi thân, chỉ đành đứng yên mà bắt chuyện.
“Em còn nhớ anh không?”
“Anh…anh là người xấu ạ?”
Đến cả Jongseong đang căng thẳng cũng phải phụt cười. Đứa nhỏ này được anh Hanbin bao bọc kĩ quá, gặp người lạ vẫn vô tư hỏi có phải người xấu không.
“Anh không phải người xấu, anh giống em mà”
“Anh trai em nói anh chỉ giả vờ giống em thôi”
“Anh trai em chưa gặp anh mà, sao anh trai em biết được?”
“Em không biết, em chỉ tin anh trai em thôi”
Jongseong ngồi trên cành cây gật gù, giỏi, thế này cũng đỡ hốt hẳn.
“Nhưng lần trước anh cho em biết tên anh rồi, em cũng phải cho anh biết tên em chứ?”
Cái gì thế này? Jongseong bắt đầu cảm thấy hơi khó chịu, phần vì đứa nhỏ biết tên cậu ta mà chẳng nói nó, phần vì người kia đưa đứa nhỏ một cái tên chẳng biết thật hay giả rồi lại tự cho mình cái quyền được biết tên em.
Có hơi quá phận không vậy?
“Tên anh…là gì nhỉ?”
Được rồi, Jongseong phải công nhận sự ngây ngô của Sunoo cũng rất dễ chọc cười. Nó nhìn bản mặt ngơ ngác của người nọ, cảm thấy đứa nhỏ này mà cáu lên có khi cũng chả ai sợ, trông cái mặt nó vô hại thế kia cơ mà.
“Anh là Heeseung, em nhớ chứ? Lần đó anh tặng em một bông hoa silky mà”
“Nhưng em đâu có nhận hoa của anh?”
Tên anh thì không nhớ nhưng có nhận hoa không thì trả lời nhanh như máy, Jongseong càng xem càng thấy thú vị, quên luôn cả việc phải đề phòng người lạ mặt kia, nó với tay vặt lấy một trái táo, rồi vừa ăn vừa theo dõi xem cặp đôi này đối đáp ra sao.
“Anh thấy em hay đi quanh chỗ có hoa silky, em đang tìm nó sao?”
“Không nói đâu” – Sunoo lắc lắc đầu – “Không nói cho người xấu biết”
“Anh xấu lắm hả?”
“Em không biết, anh trai em nói anh xấu thì là anh xấu”
“Nai không ai xấu đâu mà bé con”
“Nhưng chắc gì anh là nai cơ chứ?”
Heeseung đến là rối, anh vô thức vò xù cả mái tóc. Rồi như chợt nhận ra điều gì, Heeseung cúi đầu xuống, vuốt tóc ngược ra đằng sau, để lộ cặp sừng nhỏ trên đầu.
“Bây giờ không có gì nguy hiểm nên không lộ hẳn, nhưng mà trên đầu anh có sừng này”
Sunoo giương đôi mắt tròn nhìn hai “cục u” trên đầu người nọ. Em vươn tay chạm vào, nhấn nhấn.
Rồi lại lăn ra cả nền đất mà cười.
“Haha, đầu anh có cái gì giống hai cục u á, giống như lần em bị cụng đầu hồi cạnh bàn, anh Hanbin cũng nói em u đầu rồi”
Đến tầm này thì Jongseong hết chịu nổi nữa, nó cúi người, áp hẳn mặt xuống cành cây mà giấu đi tiếng cười. Jongseong có thể ẩn ẩn nhận ra người kia là hybrid nai thật, nhưng nó không bao giờ có thể ngờ rằng cặp sừng đáng tự hào của loài nai qua mắt đứa nhỏ lại thành hai cục u trên đầu.
Heeseung, cũng như mọi con nai khác, đều xem cặp sừng là một vũ khí đáng tự hào. Lẽ dĩ nhiên, nếu như ai đó khác trêu cặp sừng của anh, có lẽ Heeseung sẽ đẩy cặp sừng lên cao hẳn mà dọa người ta đến trắng mặt.
Nhưng buồn thay, người trêu lại là chú cáo nhỏ anh luôn kiếm tìm.
Heeseung nhìn em cười đến chảy cả nước mắt, trong đầu như có tiếng chuông ngân vang.
Em cười lên xinh quá.
Jongseong bất ngờ nhìn phản ứng người tên Heeseung kia. Nó biết niềm tự hào của loài nai đối với cặp sừng cũng không khác gì loài đại bàng với đôi cánh. Nhưng người kia không cáu, lại còn cười hỏi Sunoo thích không.
Cũng có vẻ là an tâm được đấy nhỉ?
Nhưng Jongseong không muốn tin người lạ nhanh đến thế, Sunoo là trân quý bé nhỏ của anh Hanbin, thằng bé chỉ cụp tai thôi anh đã mềm lòng rồi, cho Sunoo làm quen với người lạ là cả một chuyện lớn chứ không phải giỡn chơi. Nó quyết định đáp xuống đất, trước tiên là để đứa nhỏ cảm thấy được bảo vệ, sau là để nói chuyện với người kia.
“Ơ, anh Jongseong”
Heeseung nhìn “con-đại-bàng-chết-tiệt-phá-hỏng-bầu-không-khí-riêng-tư” đi lại gần, lại thấy em reo tên người ta như đã quen từ rất lâu rồi, bỗng dưng có hơi tủi thân.
Khi nào mới được nghe em gọi tên anh thân thuộc như thế, em ơi?
“Nhóc con ngoan về nhà trước nhé, anh hỏi anh bạn u đầu này chút chuyện”
Sunoo cười toe lên, em chào Jongseong, chào người nọ, rồi ôm giỏ mây chạy mất.
Jongseong thấy rõ người kia nhìn mình rõ khó chịu, chắc là do vừa gọi anh ta là anh bạn u đầu.
Nhưng cũng đúng mà, anh ta tung cái đùng vào sự đáng yêu của Sunoo thế thì xứng đáng u đầu là phải thôi.
“Cậu là ai? Sao cậu biết em ấy?”
“Thôi nào, tương lai nhóc con ấy có thích anh không đều phụ thuộc vào tôi đấy nhé?”
“Cậu là người nhà em ấy? Vô lý! Đại bàng mà lại cùng nhà với cáo, ai cũng thấy sai”
“Anh làm như cáo ở cùng nai thì đúng lắm mà mơ với chả tưởng” – Jongseong xoa mắt, ra chiều khổ sở lắm.
“Tôi là người yêu anh trai em ấy, theo một nghĩa nào đấy thì hẳn anh xem tôi là anh rể?”
Heeseung bắt đầu nghĩ liệu có nên đẩy cặp sừng lên không.
“Làm quen lại một chút. Tôi là Jongseong, hybrid đại bàng”
“Heeseung, hybrid nai”
“Sao tôi chưa bao giờ thấy anh ở khu rừng này?”
“Tôi sống ở bìa rừng, cũng khá xa ở đây, cậu đương nhiên sẽ không thấy”
“Xa như thế mà anh vẫn tới đây à?”
“Biết sao được, chỉ ở đây mới có hoa silky”
“Ồ, vậy ra anh chỉ tới đây vì hoa cỏ, chứ liên quan gì đến anh em chúng tôi đâu phải không? Có lẽ tôi nên nói em ấy tránh xa anh một chút”
Jongseong phải công nhận trêu người này rất vui, nai đa phần hiền lành, miễn Jongseong không động vào những điều cấm kị, người kia sẽ chẳng nghiêm trọng hóa.
“Em cậu tên gì?”
“Ơ hay anh phải hỏi thằng bé chứ? Lỡ thằng bé không muốn đưa tên cho anh thì sao? Tôi không muốn bị anh trai em ấy mắng đâu”
Dù anh ấy chẳng bao giờ mắng được ai cả. Jongseong nghĩ thầm.
“Bỏ chuyện đó qua một bên, anh sống một mình?”
“Không, có ba đứa nữa, nhưng một đứa sang nhà hàng xóm ở rồi”
“Họ đều là hybrid?”
“Ừ, cậu hàng xóm là hybrid cún đấy, khá lạ”
“Tôi có thể đến nhà anh chơi chứ?”
“Cậu thân với tôi đến mức được vào nhà tôi chơi à?”
“Không, nhưng ít ra tôi cũng cần biết anh là kiểu người gì trước khi để thằng nhóc làm quen với anh”
[text_hash] => f970a858
)