Array
(
[text] =>
Chương này như bonus – cuộc sống vợ chồng trẻ :))).
Fic mới: Mẹ em ép em cưới à?! – Đã end, mọi ng đọc nha, cũng khá hay và thú vị ó.
_______
Bắc Kinh tiêu rồi.
Thật sự là… nóng vãi chưởng.
Không chỉ nóng, mà còn oi. Như thể có trận mưa to nào đó đã hẹn sẵn với ai mà mãi không chịu trút xuống, khiến cả thành phố bí bách như cái nồi hấp.
Vương Sở Khâm cứ nhìn thấy bàn bóng bàn là lại đau đầu. Điều hoà ở sân huấn luyện của Tổng cục Thể thao yếu xìu, anh chỉ mới cầm vợt đứng yên một chỗ thôi mà mồ hôi đã túa ra như tắm. Mà đúng lúc oái oăm thay, cái tivi mới mua của hai người lại được giao đến giữa trưa, đúng lúc nắng gắt nhất. Hôm nay anh có thi đấu nội bộ, đành khổ thân tiểu thư Tôn ra trận một mình.
“Anh ơi, khỏi thay giày, vào thẳng đi, nhanh lên.” Cô vừa ra khỏi thang máy đã thấy anh thợ lắp đặt đứng ngoài cửa, mồ hôi vã ra như tắm. Cô nhìn thấy người ta vất vả là không chịu được, vội vàng chạy ra đón vào nhà. Dưới sự “chỉ đạo” chẳng giúp ích gì của cô, hai người lụi hụi nửa ngày mới lắp xong cái tivi.
Đến khi cô tắm rửa thay đồ xong cũng đã bốn, năm giờ chiều. Cô đói đến mức ngực dính vào lưng, mà trong tủ lạnh toàn là đồ phải nấu mới ăn được. May mà trời nóng, người cũng chẳng thấy thèm ăn, cô tiện tay lấy một cây kem ra gặm rột rột trên ghế sofa.
“Sao lại ăn kem? Ăn cơm chưa đấy?” Vương Sở Khâm tắm xong ở Tổng cục rồi mới về nhà, chỉ đi vài bước từ bãi đỗ xe lên nhà mà lại toát thêm một tầng mồ hôi. May mà trong nhà điều hoà đủ mát. Anh vừa vào cửa đã ngồi phịch xuống cạnh Tôn Dĩnh Sa, giơ tay giật nốt nửa que kem còn lại trong tay cô, ba miếng là ăn sạch.
Tôn Dĩnh Sa chẳng giận, gác chân ngang lên đùi anh, hỏi: “Hôm nay đánh thế nào?”
“Còn phải hỏi à?” Anh mặt mày rạng rỡ: “Anh đây chắc chắn giành hạng nhất chứ sao.”
“Được thôi.” – Cô gật đầu, tiện thể giơ ngón cái khen một cái, rồi nói: “Em đói rồi, anh đi nấu cơm đi.”
“Anh đánh bóng cả ngày mệt chết đi được, vừa đặt mông ngồi xuống ghế là em đã bắt anh đi làm việc rồi.” – Vương Sở Khâm trợn tròn mắt.
Tôn Dĩnh Sa bật cười, nói: “Em cũng mệt, vừa mới lắp cái tivi to đùng này xong đấy. Nhưng mà em đói.”
“Ơ em không nói thì anh cũng quên mất luôn.” – Anh cầm điều khiển đổi vài kênh, chăm chú nghiên cứu chất lượng hình ảnh: “Phải nói là tiền nào của nấy, tivi này đúng là rõ nét hơn hẳn.”
“Xem xong chưa? Xem xong thì đi nấu cơm đi.” – Cô giật lấy điều khiển, chỉ tay về phía bếp.
“Vợ ơi, hôm nay mình gọi đồ ăn ngoài nha? Trong bếp nóng muốn chết luôn…” – Vương Sở Khâm xáp lại hôn vào má cô một cái, trong lòng nghĩ: món khai vị nếm tí đậu hũ của bà xã chắc không sao đâu nhỉ.
Tôn Dĩnh Sa lắc đầu: “Anh ăn đi ăn lại mấy quán cũ kỹ đó, em ngán lắm rồi.” – Cô hôn lại anh một cái rõ kêu, rồi nói: “Luộc vắt mì là được, mau đi mau đi.”
Vương Sở Khâm giờ đã rèn được khả năng đoán tâm trạng của Tôn Dĩnh Sa qua ngữ điệu. Ví dụ như bây giờ, nếu còn chần chừ lèm bèm hai câu nữa, chắc chắn sẽ bị cô lườm cháy mặt. Vậy nên anh đứng dậy, dứt khoát bước vào nhà bếp đang hầm hập 39 độ.
“Ăn đi nào.” – Anh nấu rất nhanh, chắc là do có kinh nghiệm rồi. Tô mì nóng hổi được mang ra bàn, Tôn Dĩnh Sa ngoan ngoãn ngồi đợi ở phòng ăn. Cô khen ngợi anh một hồi rồi mới cầm đũa bắt đầu ăn. Trong khi đó, Vương Sở Khâm thì mồ hôi nhễ nhại như vừa từ nồi mì đi ra.
Tôn Dĩnh Sa mới ăn được vài miếng, đã nghe tiếng húp rột rột bên kia, ngẩng lên thì thấy Vương Sở Khâm đã bắt đầu húp nước canh. Cô bất lực nói: “Anh ăn chậm lại một chút được không? Em còn chưa kịp húp được mấy miếng…”
“Anh ăn xong nóng quá.” – Anh đánh một cái ợ no: “Đi tắm cái đã. Em ăn từ từ nhé, lát anh ra ngồi với em.” – Anh vừa đi vừa nói, vừa vào phòng lấy quần áo: “Bát cứ để đấy, lát nữa anh dọn.”
Vương Sở Khâm là kiểu người nóng tính điển hình, nhưng lại rất kiên nhẫn trong một vài chuyện. Ví dụ như lúc tập luyện, lúc chơi bi-a, và cả khi ở bên Tôn Dĩnh Sa. Còn cô thì ngược lại, tính cách chậm rãi, làm gì cũng chậm, đặc biệt là ăn rất chậm. Trái với Vương Sở Khâm, cô cực kỳ thiếu kiên nhẫn trong việc chờ đợi, cảm thấy rất mất thời gian. Thế nên sau khi ở bên nhau, cả hai đã phải mất một khoảng thời gian để hòa hợp trong những chuyện nhỏ nhặt kiểu này.
“Vòi sen trong phòng tắm hơi tệ đấy.” Vương Sở Khâm lau tóc đi ra, trần trụi nửa thân trên.
“Em mua cái mới rồi, mai giao tới.” Cô cuối cùng cũng ăn xong mì, bắt đầu húp canh. “Tìm phim xem đi?”
“Được đấy, xem bộ phim kinh dị lần trước nói đi.”
“Chốt!”
Tôn Dĩnh Sa ăn xong không để Vương Sở Khâm rửa bát, tự tay dọn dẹp sạch sẽ. Vương Sở Khâm còn khen cô, khiến cô ngại ngùng: “Em có phải con nít ba tuổi đâu, chuyện nhỏ thế này em làm được, được chưa.”
“Ừm ừm, anh biết mà, đang khen em đó bảo bối.” Anh cười nói, bị Tôn Dĩnh Sa lườm cho hai cái.
———
Phim kinh dị là thể loại duy nhất mà khi hai người xem cùng nhau, Vương Sở Khâm sẽ không tay chân lóng ngóng. Tôn Dĩnh Sa thì vẫn giữ phong cách quen thuộc:
“Sao cô ta lại phải đi vào cái hẻm đó? Không đi có phải là khỏi chết không?”
“Ơ, gã đàn ông này là ai đấy?”
“Không phải cô ấy chết rồi à? Sao lại ở đây?”
“Trời má, sợ quá đi, này anh nói xem đây là kỹ xảo hay hóa trang thật đấy?”
“Em là mười vạn câu hỏi vì sao à?” Vương Sở Khâm bóp má cô, “Sao em xem phim gì cũng nhiều câu hỏi thế?”
Tôn Dĩnh Sa xoa xoa chỗ vừa bị anh bóp, “Tại em xem không hiểu mà.”
Vương Sở Khâm thì cằn nhằn là vậy, nhưng Tôn Dĩnh Sa nói gì anh cũng trả lời được, đến mấy câu hỏi ngớ ngẩn nhất cũng có thể bịa ra câu trả lời cho cô. Vì thế Tôn Dĩnh Sa rất thích xem phim với anh, xem hiểu được không ít. Có điều cô không biết là, nhiều đáp án trong số đó đều là Vương Sở Khâm bịa tại chỗ.
Xem phim xong cũng đã mười một giờ, hai người vật lộn hồi lâu với chuyện có nên ăn khuya hay không, cuối cùng kết thúc cuộc tranh luận bằng lời hứa của Vương Sở Khâm: sáng mai sẽ mua bánh tart trứng cho cô ăn sáng.
…
_________
Đọc full chương tại http://noname2601.com nhé ạ
[text_hash] => 3077eef2
)