Array
(
[text] =>
Vừa về đến Bắc Kinh, việc đầu tiên Vương Sở Khâm làm là thay mới toàn bộ đồ đạc, giường cũng đổi cái mới tinh. Trong lòng anh tính toán cả rồi, đợi Tôn Dĩnh Sa thi đấu xong trở về sẽ dọn vào ở cùng. Ai ngờ Dĩnh Sa vừa bước vào đã quét mắt một vòng, thẳng thừng từ chối:
“Nhà anh người ra kẻ vào, em không ở.”
Cô ngồi tựa lưng trên sofa, vừa nhàn nhã ăn long nhãn vừa nói. Vỏ mỏng tang, cắn một miếng nước ngọt tràn ra, thơm mát đầy miệng.
“Cái gì mà người ra kẻ vào? Anh đã dẫn ai về mấy lần đâu, giường anh còn đổi mới nguyên!” Vương Sở Khâm cau mày.
Dĩnh Sa chẳng thèm vội, tiếp tục tách long nhãn, ăn hết quả này đến quả khác, hạt nhả ra như bắn đậu. Thấy Vương Sở Khâm sốt ruột đợi, cô mới ngước lên nhả một câu:
“Em không thích thôi.” Nói xong còn chỉ tay: “Lấy khăn giấy lau tay cho em đi. Hay là… anh dọn sang chỗ em ở?”
Một câu khiến Vương Sở Khâm khó lòng từ chối.
“Nhà em cách trung tâm huấn luyện đâu có xa, hôm nào anh không ở ký túc thì đi lại cũng tiện. Em khỏi phải dọn qua dọn lại, phiền chết đi được. Thế nào? Ở chỗ em nhé?”
“Em nói sớm đi, anh đã thay hết đồ rồi…” Anh nhìn đống nội thất mới toanh còn chưa kịp xài, hơi tiếc rẻ.
“Thế ai bảo anh tự ý quyết rồi mới gọi em về? Có bảo em sẽ dọn sang đâu.” Dĩnh Sa bình thản: “Anh hỏi trước thì đỡ bao nhiêu công.”
Vương Sở Khâm không nói nữa. Anh mà im thì mặt mày lại như sầm xuống, nhìn qua cứ tưởng anh đang giận. Dĩnh Sa tưởng thật, vội lẩm bẩm:
“Yêu đương mà… cái gì cũng phải bàn bạc với nhau chứ, không thì… không thì…” Cô không biết nói tiếp thế nào, từ bé đến lớn chưa có mối tình nào gọi là “đến nơi đến chốn”, bạn trai mà giận thì dỗ kiểu gì đây?
“Ê mà nhà em rộng không? Anh muốn mang cái ghế massage này qua.” Vừa nghĩ xong, cô đã thấy người ta chẳng để bụng. Vương Sở Khâm im lặng là vì đang tính xem mấy món nội thất nào chuyển sang bên cô được. Chuyện dọn về chỗ Dĩnh Sa, trong đầu anh chẳng hề lăn tăn.
Thân chưa dọn mà lòng đã dọn sang trước rồi.
Tôn Dĩnh Sa nghĩ bụng: ‘Ờ, quả nhiên không phải kiểu bạn trai bình thường, thế nên mới chẳng giận mấy chuyện vặt.’
Cô giơ ba ngón tay, cong mắt cười: “Ba phòng ngủ, anh muốn mang gì cứ mang. Còn món nào nữa không?” Nói rồi cô đứng dậy đi về phía phòng, Vương Sở Khâm lẽo đẽo theo sau. Đến mép giường, cô hỏi:
“Giường mới à?”
“Ừ, đắt lắm đấy.” Vương Sở Khâm bắt chước giọng nhân viên bán hàng, đắc ý giới thiệu: “Đệm này chỉnh được độ cao, có điều khiển nâng hạ, sáng dậy khỏi cần ngồi dậy. Còn có chế độ rung nữa! Ngon chưa?”
“Ồ~” Dĩnh Sa nhìn anh cười đầy ẩn ý, cô ngồi xuống, ấn tay thử đệm: “Cũng êm phết.” Rồi cô nghiêng người nằm xuống, mắt nhìn anh, không nói gì.
Nếu trên đời có hai Đường Tăng thì chắc một là trong Tây Du Ký, một là Vương Sở Khâm lúc này. Anh đứng cạnh giường, lải nhải giới thiệu tính năng đệm như thể Tôn Dĩnh Sa là khách hàng đầu tiên cần chốt sale cho bằng được.
________
Đọc full chương tại http://noname2601.com nhé ạ
[text_hash] => 00205251
)