Array
(
[text] =>
Giữa đêm khuya tĩnh lặng, khi chỉ còn mình Vương Sở Khâm trằn trọc xoay trở trong căn phòng ngủ phụ, một cơn lo âu mơ hồ lại dâng lên dữ dội.
Ban đầu, anh vẫn cho rằng việc cô cứ liên tục nhắc đến chuyện ly hôn chỉ là vì muốn trút bực dọc về cuộc sống hôn nhân, muốn anh thay đổi, muốn anh quan tâm cô hơn.
Nhưng càng về sau, khi những lý do cô đưa ra ngày càng vô lý, anh bắt đầu thấp thoáng nhận ra, có lẽ cô thực sự muốn ly hôn, thực sự muốn rời khỏi anh, nên mới liên tục nhắc tới, như một liều “vaccine” cho chính mình và cho anh chuẩn bị sẵn tâm lý.
Cho đến cái đêm đó,
Khi cô xách theo chiếc áo khoác anh mặc hôm trước, ném vào giỏ quần áo bẩn, chỉ vào vết son trên cổ áo và hỏi anh: “Cái dấu hôn này là thế nào?” rồi lạnh lùng buông một câu “Chúng ta ly hôn đi”
Lần này, anh không còn im lặng như trước.
Anh không biết đó là vết son gì.
Anh chỉ biết suốt cả ngày, mình chẳng hề chạm đến người phụ nữ nào bên ngoài, mà ngay cả về nhà, anh cũng không thể chạm vào chính vợ mình.
Anh chỉ biết, người duy nhất có thể tiếp xúc với chiếc áo ấy là cô, nên nếu thật sự có vết son, thì cũng chỉ có thể là do cô vô cớ để lại.
Anh chỉ biết, cô từ lâu đã chán ngán anh, mệt mỏi với anh, và cái ý định muốn rời khỏi anh đang ngày càng rõ rệt.
Ý chí anh gắng gượng bấy lâu, cuối cùng cũng tan vỡ khi trông thấy dấu son vô duyên vô cớ đó.
Đã muốn kết tội, thì cần gì lý do.
Nếu cô đã quyết tâm ly hôn, cô có thể tự tạo ra cả nghìn lý do để làm được điều đó.
Một vết son tùy tiện in lên áo, cũng đủ để trở thành một “bằng chứng” khiến anh không sao chống đỡ nổi.
Lần đầu tiên, anh phá vỡ sự im lặng thường lệ. Anh chỉ nói một câu:
“Em nghĩ kỹ rồi thì cứ làm đi.”
Cô nói, căn nhà này cô muốn.
Anh bảo, “Được.”
Cô nói, con cái để cô nuôi.
Anh đáp, “Được. Tất cả đều được. Tất cả đều là của em.”
Khi kết hôn, anh từng nói với cô:
“Của anh là của em.
Còn của em, vẫn là của em.”
Anh không cần gì hết. Tất cả, đều để lại cho cô đi.
——
Đơn ly hôn là do hai người họ cùng nhau đến Cục Dân chính đăng ký vào sáng hôm sau. Đối với Sa Sa mà nói, cảm giác như anh đã đứng đợi sẵn ở ngoài cửa từ lâu.
Cả đêm cô trằn trọc không ngủ, sáng dậy đầu nặng như chì. Trong đầu cứ luẩn quẩn hình ảnh vết son trên áo anh, nghĩ đến chuyện anh nói đi là đi trong cơn mưa tầm tã, bỏ mặc cô một mình ở lại. Nghĩ đến cảnh khi cô – người cũ – đang trùm chăn trong căn nhà cũ mà khóc, còn anh có lẽ đang cười vui với “người mới” trong căn nhà mới…
Càng nghĩ, lửa giận trong cô càng bốc lên, máu nóng lại dồn về, tinh thần cũng tỉnh táo hẳn.
Cô vừa lật tung tủ tìm giấy đăng ký kết hôn, sổ hộ khẩu, chứng minh thư, vừa gọi điện cho anh, bảo anh cùng đi làm thủ tục ly hôn.
Cô vừa bước xuống nhà, xe anh đã đỗ sẵn ngoài cổng biệt thự.
Cô cười lạnh “Đến mức đó rồi à, sốt sắng đến vậy sao.”
Trong Cục Dân chính, người đăng ký kết hôn không nhiều, nhưng đến ly hôn thì lại khá đông.
Những cặp vợ chồng chen chúc trong hàng, nhìn qua ai nấy cũng chẳng khác gì họ, một đôi oán ngẫu.
Cứ như thể chỉ cần đi một vòng quanh bức tường thành hôn nhân ấy thôi, mọi kẻ mù quáng đều đã được “chữa khỏi mắt”.
Nhân viên ở đó đã quá quen, chỉ tượng trưng hỏi dăm ba câu, rồi nhanh chóng hẹn ngày xử lý hồ sơ cho họ.
Ra khỏi Cục Dân chính, anh ngồi trong chiếc Mercedes của mình, không rời đi, chỉ cúi đầu trượt điện thoại liên tục, cũng chẳng gọi cô lên xe. Sa Sa vốn là đi xe anh đến, nhưng vì đang tức, nên kiên quyết không quay lại xe anh nữa, tự bắt taxi về.
Vương Sở Khâm không đuổi theo. Anh dùng điện thoại hỏi luật sư rất chi tiết về thủ tục, sau khi nhận được câu trả lời rõ ràng thì mới thở phào nhẹ nhõm.
Rồi anh chợp mắt trong xe một tiếng, đến khi Cục Dân chính sắp hết giờ làm thì lại mang theo hồ sơ quay vào một lần nữa, sau đó mới rời đi.
Còn Sa Sa, cô không về nhà.
Cả ngày hôm đó cô như người mất hồn, chẳng biết vì sao lại bảo tài xế taxi chở đến tiệm thú cưng của hai người, chính xác mà nói, chẳng bao lâu nữa sẽ thành tiệm của anh.
Tối qua cô không nhắc đến chuyện đó, chỉ nói đến căn nhà và đứa trẻ, không nói đến xe hay cửa tiệm.
Đến cửa hàng rồi, cô mới phát hiện mình chẳng rõ đến đây để làm gì. Cô không biết rốt cuộc điều khiến cô bực bội chưa nguôi là do vết son kia, hay do cách anh dứt khoát đồng ý ly hôn không chút do dự.
Sau khi kết hôn, cô mang thai, rồi sinh con, mọi trọng tâm đều dồn hết vào đứa nhỏ.
Bất kể là tiệm thú cưng hay tiệm hoa, số lần cô ghé qua trong một năm có thể đếm trên đầu ngón tay.
Tiệm hoa bên kia, Dương Dương vài năm trước lấy chồng xa, rút vốn, để lại cô tự trông nom.
Sau này cô thuê một cô em gái đáng tin quản lý giúp, gần như không phải bận tâm nữa.
Còn tiệm thú cưng, từ đầu đến cuối đều do Vương Sở Khâm lo liệu, đến mức cô đoán mình thậm chí còn không nhận ra hết nhân viên trong đó.
Người ta thường nói giác quan thứ sáu của phụ nữ là chính xác nhất. Cô tin rằng có lẽ mình sẽ tìm thấy “người mới” của anh ở một trong những cửa tiệm này.
Nhưng nếu thật sự tìm được thì sao? Có thể nào như trong mấy video trên mạng, xông tới túm tóc đối phương, mắng chửi cô ta không biết xấu hổ, quyến rũ chồng người khác?
Chắc là cô không làm được. Nước mắt cô, tối qua đã khóc cạn rồi. Giờ mắt vừa đau vừa khô, cô chỉ muốn nhìn xem, rốt cuộc, người mà cô thua là một người như thế nào.
______
Đọc hết chương tại http://noname2601.com nhé ạ
[text_hash] => 6cc65d32
)