Array
(
[text] =>
Tác giả: Mạt Lị Mật Cao – hay còn gọi là Cao Cao đó, ko ai xa lạ, đu fanfic Shatou chắc phải biết chị này siêu nổi tiếng với “Người Ấy Tựa Cầu Vồng”.
Ngoại truyện của truyện “Thời Kỳ Bình Lặng” – Nguồn B trạm (Bilibili)
Số chương: 10 – nhưng thật ra chắc 30 chương vì mỗi chương của chỉ sẽ dài x3 lần truyện khác =)).
Hông biết tác giả này lấy chồng sinh con chưa mà viết cái ngoại truyện này nó sâu sắc và thực tế đến vậy.
Nhưng ko ai nói với tui là chị này viết 1 chương dịch mãi ko hết đếm ra hơn 10k chữ. Vì quá dài nên chắc sẽ updates chậm mọi người ơi vì quá mệt.
_______________
Đêm Vương Sở Khâm dọn khỏi nhà, gió như nổi điên, mưa rào rạt quất lên khung cửa sổ sát đất, tiếng rơi dồn dập và lạnh lẽo như từng nhát búa đập vào lòng người.
So với khí thế hừng hực của Sa Sa, anh trông thật tiều tụy như một người lính bại trận, đã mất hết niềm tin vào cuộc chiến mang tên “hôn nhân”.
“Con để tôi nuôi.” Cô nói, cổ họng nghẹn lại, giọng vẫn cố giữ vững. “Nhà này… cũng để tôi.”
“Tuỳ em.” Anh cúi đầu, khẽ đáp. “Chỉ cần em nghĩ kỹ là được.”
Cánh cửa lớn bật mở, rồi khép lại. Gió ào ạt tràn vào như muốn cuốn phăng mọi thứ trong phòng. Anh dừng lại đúng ba giây nơi ngưỡng cửa, bóng dáng cao lớn nghiêng nghiêng giữa màn mưa xối xả, rồi xách vali đi thẳng.
Cũng chính hai câu nói ngắn ngủi đó, sau này trở thành đoạn đối thoại cuối cùng giữa họ, trước khi cả hai đặt bút ký vào đơn ly hôn.
Đôi mắt đỏ hoe của Sa Sa trân trân nhìn cánh cửa đóng chặt. Trong lòng cô vẫn còn sót lại chút hy vọng mong manh, rằng anh sẽ quay lại, rằng cánh cửa kia sẽ bật mở thêm một lần nữa. Nhưng điều đó đã không xảy ra. Ánh mắt cô dần trĩu xuống, mi mắt run nhẹ, rồi cụp hẳn, dừng lại trên nền gạch men bóng loáng trước mặt.
Bỗng nhiên, cô nhớ đến căn nhà đầu tiên họ từng sống, nơi có một tấm ván sàn phồng lên, khiến họ từng cãi nhau không biết bao nhiêu lần.
Đứa trẻ của họ nay đã ba tuổi. Tối nay, thằng bé được ông bà ngoại đón đi, chính cô đã gọi điện nhờ bố mẹ qua đón, vì muốn có một buổi nói chuyện thẳng thắn với Vương Sở Khâm. Kết quả, cuộc nói chuyện ấy lại kết thúc bằng hai chữ “ly hôn”. Cô lỡ lời, anh im lặng thật lâu, rồi chỉ nói: “Tuỳ em.” Sau đó, giữa đêm mưa gió, anh mang hành lý rời đi, bỏ lại cô trong ngôi nhà từng vang tiếng cười của cả ba người.
Căn biệt thự không lớn, chỉ khoảng một trăm tám mươi mét vuông, nhưng khi chỉ còn một mình, không gian ấy bỗng rộng đến lạ. Đây cũng là đêm đầu tiên, kể từ khi con trai cai sữa, cậu bé không ngủ bên cạnh cô.
Nửa tiếng trước, mẹ Cao đã gửi đến một đoạn video ngắn: trong đó, bé Vương Fenda ôm chặt con gấu bông yêu thích, ngủ ngon lành, chẳng hề có chút nào bứt rứt vì thiếu vòng tay mẹ.
Sa Sa ngẩn ngơ nhìn màn hình, trong đầu lại vang lên câu nói từng khiến cô chết lặng của Vương Sở Khâm:
“Sa Sa, em phải hiểu, không phải con không rời được em, mà là em không nỡ buông tay nó.”
Dừng một nhịp, rồi lại như có ai thì thầm ngay bên tai:
“Nhưng em lại có thể, hết lần này đến lần khác, nhẫn tâm đẩy anh ra.”
——
Lại là một cuối tuần nữa.
Hai ngôi trường đại học của họ nằm kề nhau, từ cổng Đông trường anh đến cổng Tây trường cô, đường thẳng chưa tới hai cây số. Vương Sở Khâm quét mã thuê một chiếc xe đạp công cộng, mười phút sau đã dừng trước cổng trường cô.
Sa Sa cũng đến rất đúng giờ. Dù chỉ cách nhau vài con phố, nhưng vì mỗi người ở một trường, nên dù cùng một thành phố, cùng một quận, khoảng cách giữa họ vẫn chẳng khác gì một mối tình xa.
Anh vừa dựng xe xong, cô đã đeo ba lô, từ cổng trường chạy nhào đến.
Vương Sở Khâm theo thói quen mở rộng vòng tay, còn cô, như một chú chim nhỏ hớn hở, lao thẳng vào lòng anh.
Giữa cổng trường đông người qua lại, đôi tình nhân đang yêu chẳng hề bận tâm đến những ánh nhìn tò mò. Anh siết chặt eo cô, bật cười đến mức cả lồng ngực rung lên, niềm vui tràn đầy như muốn vỡ ra, ngay cả hơi thở cũng ngọt đến lạnh răng.
Sa Sa rúc trong lòng anh, tham lam hít lấy hơi thở quen thuộc của người mình thương — mùi hương chỉ thuộc về anh. Nhưng lần này, cô chợt phát hiện trong đó thoang thoảng một mùi lạ.
Anh xưa nay không bao giờ xịt nước hoa. Cô cũng vậy.
Sa Sa khẽ chau mày, lại cố ý hít sâu một lần nữa. Đúng thật! Có một mùi hương ngọt ngào, thoang thoảng mà lạ lẫm. Một cảm giác khó chịu mơ hồ trỗi dậy trong lòng. Cô ngẩng đầu lên, cố giữ nụ cười:
“Anh xịt nước hoa à?”
Lần đầu nghe, Vương Sở Khâm còn chẳng hiểu cô hỏi gì.
Anh cúi xuống, nhìn gương mặt mà mình đã nhớ đến phát điên suốt cả tuần. Không kìm được, anh khẽ cúi người hôn lên môi cô, chỉ là một cái chạm nhẹ, nhưng lại nhanh chóng trở nên nghịch ngợm hơn: anh cắn lấy bờ môi mềm, nhẹ nhàng mút một cái.
“Ngọt quá.”
Anh khẽ liếm môi mình, giọng khàn khàn, ánh mắt lấp lánh, cười hỏi:
“Em bôi cái gì thế, hả bé con?”
“Một chút son dưỡng vị đào thôi.”
Sa Sa bị anh trêu đến tim đập loạn, má cũng ửng lên, nhưng vẫn không quên ôm lấy eo anh, truy hỏi:
“Thế còn anh? Anh có xịt nước hoa không?”
“Hử?”
Anh hơi ngẩn ra, giơ hai cánh tay lên ngửi thử hai bên, rồi lắc đầu cười:
“Anh là đàn ông mà, xịt nước hoa làm gì. Chắc là mùi nước giặt khô thôi?”
Vẻ ngạc nhiên của anh hoàn toàn tự nhiên, không giống giả vờ. Ánh mắt anh nhìn cô sâu đến mức khiến người ta khó lòng nghi ngờ được điều gì.
Sa Sa cũng theo phản xạ cúi xuống ngửi lại lần nữa, mùi hương ấy, đột nhiên, dường như cũng không còn ngọt đến vậy nữa.
Có lẽ thật chỉ là chút hương sót lại từ nước giặt mà thôi.
Bình thường Sa Sa không hay nhạy cảm đến thế.
Chỉ là tuần này, cô bạn cùng phòng của cô vừa bị người yêu “cắm sừng”, mà người thứ ba lại chính là cô bạn thân nhất của bạn ấy. Đêm hôm đó, cô gái ấy uống thuốc ngủ trong ký túc xá, may mà có một người bạn khác phát hiện kịp thời, đưa đến bệnh viện rửa ruột. Chuyện ầm ĩ đến mức cả nhà trường lẫn phụ huynh đều bị gọi đến. Không ai biết sau đó họ xử lý ra sao, chỉ biết rằng khi Sa Sa tan học trở về phòng, chiếc giường của cô bạn ấy đã trống trơn.
Cũng chính chuyện đó, gián tiếp khiến Sa Sa hôm nay trở nên đa nghi đến mức thần hồn nát thần tính.
Hai người họ mỗi tuần chỉ có một ngày được gặp nhau, và lịch trình hầu như chẳng thay đổi: dạo trung tâm thương mại, uống trà sữa, ăn tối, rồi xem phim. Cuối cùng, như một nghi thức quen thuộc, họ sẽ ghé vào khách sạn gần đó, nơi cả hai từng ở vô số lần để ôm nhau, nói những lời yêu đương lặng lẽ, cho đến sáng hôm sau lại bịn rịn chia tay, chờ đợi đến tuần kế tiếp.
Mỗi lần gặp gỡ, đối với Sa Sa, đều ngắn ngủi mà hạnh phúc.
Nhưng lần này, niềm hạnh phúc ấy chỉ kéo dài đến đoạn giữa bộ phim.
Rạp chiếu tối om, ánh sáng mờ mờ phản chiếu lên gương mặt người bên cạnh. Khi cảnh trong phim chuyển từ đêm sang ngày, màn hình sáng bừng lên và chỉ trong khoảnh khắc ấy thôi, Sa Sa vô tình nhìn thấy trên vai áo của anh… một sợi tóc dài, màu nâu.
Dĩ nhiên, không phải tóc của cô.
Tóc cô là tóc ngắn, đen nhánh, mềm mịn và gọn gàng.
Bộ phim chiếu hôm đó là một tác phẩm hài nổi tiếng gần đây, ai nấy đều cười nghiêng ngả trước những tình tiết dí dỏm của đạo diễn.
Chỉ riêng Sa Sa, gục đầu trên vai anh, người cứng đờ, ánh mắt trống rỗng.
Cô khẽ ngồi thẳng dậy, động tác cứng nhắc đến nỗi anh cũng nhận ra.
Anh vẫn còn đang cười theo đoạn cao trào của phim, nhưng cảm giác thấy cô rời khỏi lòng mình, anh tưởng cô khát nước, liền tự nhiên đưa ly trà sữa đến sát môi cô, giọng dịu dàng:
“Uống đi, còn lạnh lắm.”
_______
Đọc hết chương tại http://noname2601.com nhé ạ
[text_hash] => 8d61989f
)