[SERIES – FANFIC] B.A.P – Phản ứng của B.A.P khi đọc fanfic (BangHim, DaeJae, JongLo) – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[SERIES – FANFIC] B.A.P - Phản ứng của B.A.P khi đọc fanfic (BangHim, DaeJae, JongLo)

Array
(
[text] =>

1. BangHim

HimChan ngồi đọc fanfic BangHim mà hai hàm răng cứ mài răng ken két. Mặt mũi đỏ gay lên vì nội dung cẩu huyết trong đó, cố gắng căng mắt ra để tỷ mỉ đọc lại. HimChan ngầm nghĩ đầu óc của bạn fan này quả thực vi diệu

” – Bang YongGuk! cậu đứng lại cho tôi

HimChan dùng hết sức bình sinh mà gào lên, cổ họng vì thế rát đến nóng bỏng, bên trong cảm tưởng như muốn nát vụn. Nước mắt cứ thế chảy nhiều đến kìm không nổi, nhưng còn con người kia? con người kia ư? hắn vẫn lãnh đạm như không. Từng tiếng bước chân của hắn, như từng nhát dao cứa vào tim cậu căn bản đau đến uất nghẹn không nói lên thành lời “

Cái đoạn đó HimChan đọc đi đọc lại đến lần thứ năm rồi đấy, cái cảm giác muốn đập bàn xâm chiếm lấy cơ thể thậm chí muốn đập luôn cả cái laptop trước mặt.

-Cái quái gì cơ ??? Kim HimChan này mà có lúc đau đớn khổ sở vì tên lười ăn, cuồng hổ? thích khoe hàng kia á?????

Nói xong đập bàn đập ghế như thật, Thiếu điều chưa đập laptop. Đúng lúc đó YongGuk đi vào phòng, giật mình khó hiểu nhìn HimChan đang như tên tâm thần trốn trại, Mặt YongGuk nhăn lại đầy khinh bỉ. Chán ghét mà tránh xa HimChan với khoảng cách vô cùng nhất định, HimChan sau khi đập bàn chán rồi mới quay ra nhìn YongGuk đang đi vào với tốc độ rùa bò về phía giường. Bất mãn bĩu môi lại mà nháo ấm lên

-Cậu đi cái kiểu gì đấy?

YongGuk thở dài nhìn HimChan, đi thêm vài bước nữa rồi ngồi xuống. Nhàm chán trả lời

-Cậu đang lên cơn điên..tớ không ngốc mà đụng vào.

HimChan thở hắt không thèm bắt bẻ YongGuk, Quay lại nhìn fanfic mình đang đọc, bày đặt làm mặt rầu rĩ mách YongGuk

-Cậu nhìn fan viết tớ thế nào này!!

YongGuk nghe vậy mới đầu không quan tâm nhưng thấy HimChan cứ lải nhải không ngừng, nên đành miễn cưỡng ngó sang nhìn laptop một tý rồi thôi, nhưng khi mặt HimChan bắt đầu đen xì như cái đít nồi thì chợt rùng mình, bất đắc dĩ đi đến vớ lấy cái ghế gần đấy ngồi cạnh HimChan.

Trầm ngâm mà đọc cái dòng chữ đã được bôi đen, mắt liếc liếc ra vẻ chú tâm lắm nhưng thật ra là lướt qua cho có. Đến lúc gọi là tạm đọc xong, YongGuk quay ra nhìn bản mặt phụng phịu của HimChan. Mà thở dài đầy ngao ngán, còn HimChan thấy YongGuk tỏ vẻ như thế uất ức nói

-Cậu không thấy fanfic này nó sai hả?? tớ không có vì cậu mà lụy tình như vậy!

-Thì đâu có ai bắt cậu lụy tình như thế đâu?!

Nói xong câu đáp trả ấy, YongGuk ngáp một cái rồi đi về phía giường. Để lại HimChan ngồi đơ ra đấy, ngớ ngẩn mở miệng hỏi

-Cậu không có cảm xúc gì khi đọc xong hả?

YongGuk nghe vậy lắc đầu như muốn gãy cổ, rồi thư thái mà chui vào trong chăn. Lấy điện thoại cắm tay nghe vào, mặc kệ HimChan đừng đấy mím môi lại, nhịn đi cơn tức đang bùng cháy trong lòng

+ Suy ra kết luận

– Phản ứng của Kim HimChan là không chấp nhận fic ấy, vì cảm thấy bản thân mình quá lụy tình, so với hiện thực là quá hư cấu.

– Phản ứng của Bang YongGuk là không quan tâm .

2. DaeJae

DaeHyun hôm nay không ngủ được, lý do hả ? chả có lý do gì đặc sắc, căn bản là do DaeHyun hôm nay lên hứng kiếm fanfic để đọc mà thôi.

Lúc còn ở trong phòng hắn ngồi lướt twitter cả nửa giờ, chỉ để xem xem có fan nào tweet cho hắn fanfic hay không .

Có đấy, nhiều là đằng khác nhưng toàn fic hắn yêu đơn phương YoungJae, chết vì YoungJae bla bla các kiểu con đà điểu.

Mà lúc hắn tìm fic, Junhong bên cạnh cứ ngó sang ipad của hắn, làm hắn rén không dám tìm, đành phải đi ra ngoài phòng khách nằm sofa kiếm fic tiếp.

Lần này hắn rất tự giác mà lên google tìm, phải đến tầm 10 phút sau hắn mới mò ra một fic DaeJae hợp gu hắn đến không tả. Lại còn là longfic nữa chứ, trong fic này nôn na là YoungJae yêu thầm DaeHyun. Nhưng DaeHyun không yêu lại, thế là một loạt tình tiết máu chó xảy ra khiến người đọc phát hờn … Riêng DaeHyun thì khác hắn vừa đọc vừa cười như thằng thần kinh lâu ngày chưa tiêm thuốc, và cái tiếng cười ấy lọt vào phòng của YoungJae với JongUp . YoungJae rõ là đã ngủ không được ngon giấc rồi, nên chỉ cần nghe thấy tiếng động lạ là bừng tỉnh ngay. Và đúng rồi đấy, cái tiếng cười của DaeHyun thực sự đã làm YoungJae tỉnh giấc, gắt ầm lên mà ngồi dậy. YoungJae mìm môi cố thở đều để hạ cơn tức, miễn cưỡng đứng dậy mở cửa đi ra ngoài. Đập vào mắt là bộ dạng DaeHyun cầm ipad, dựa lưng vào ghế sofa. Nhe răng ra cười .. trông rõ là thoải mái. Hắn càng thoải mái thì YoungJae lại càng thấy ngứa ngáy trong người, hận không bóp chết hắn ngay tức khắc.

Từ từ đi từng bước về phía hắn … YoungJae muốn xem hắn đang làm cái trò gì mà cười như thằng điên thế .

DaeHyun đang đọc hăng say, không hiểu sao lại có cảm giác ai đó đang tiến về phía mình thở phì phò, lưng bỗng chốc nổi lên ba tầng da gà .

Run run để ipad xuống mà quay người lại, mặt hắn bắt đầu xanh xao trông đến tội nghiệp. YoungJae thấy bản mặt đấy thì cảm thấy buồn cười chết đi được, nhưng đang làm vẻ nghiêm túc nên cố nhịn. È hèm một tiếng YoungJae mở mồm hỏi

-Cậu đang làm cái trò gì ở đây vậy?

Hắn hiện tại đang rất run nên là ứ biết trả lời cậu thế nào cho hợp lý. Lần đầu tiên trong cuộc đời hắn muốn đấm mình vài cái . Tự nhiên cười to thế làm gì, để cậu tỉnh giấc nếu như cậu thấy fanfic hắn đang đọc thể nào cũng xù lông lên, sau đòi tát hắn các kiểu các kiểu cho mà xem

Thấy hắn không trả lời mình mà cứ mải suy nghĩ lung tung. YoungJae nhíu mày, hai tay đưa ra véo má hắn làm hắn ré lên vì đau. Bực bội hăm dọa

-Thế có trả lời hay không?

DaeHyun bị véo đến tê hai bên má, mắt nhắm mắt mở nhịn đau mà trả lời

-Tại JunHong nó nói mớ nên tớ chạy ra đây ngủ !

Trả lời không ngượng mồm một tý nào, đổ tội cho người ta mà mặt không chuyển sắc. YoungJae thở hắt không véo má hắn nữa mà đi tới ngồi ghế sofa cùng. DaeHyun lần này rén đến phát kinh hồn . Nhanh tay ngồi xuống cái ipad, mặc kệ cách này có khả quan hay không .

YoungJae mới ngồi xuống thôi, mà thấy DaeHyun loay hoay làm trò, bất mãn nhìn chằm chằm cái thứ hắn đang ngồi lên. YoungJae có chút ảo não, nghiến răng nói

-Điên vừa thôi! cho người ta còn điên với. Ipad không phải cái để ngồi lên đâu .

DaeHyun một lần nữa giật nảy mình, méo mặt đứng lên ôm ipad vào lòng xoa xoa nhưng kiểu muốn xin lỗi . YoungJae thấy vẻ mặt đấy của hắn thì có cảm giác rợn da gà. Nhưng bỗng nhớ đến chuyện gì đấy YoungJae nói

-Vừa nãy cậu đọc cái gì mà cười ghê vậy?

DaeHyun ngừng động tác đang xoa xoa ipad, mà nhìn YoungJae bằng ánh mắt vô cùng kinh sợ. YoungJae hơi khó chịu vì DaeHyun cứ có mấy cái biểu cảm chả ra đâu vào với đâu. Dứt khoát tiến tới muốn lấy ipad, thì DaeHyun bật dậy chạy luôn ra chỗ khác, YoungJae nhìn về hướng DaeHyun chạy, bức xúc tột độ mà gắt lên

-Làm cái trò gì thế hả??? tớ mượn ipad thì làm sao

-Không được!!

YoungJae nghe DaeHyun bật lại mình thế thì có chút giật mình, tức tối mà thở một câu đe dọa ác độc

-Một là cho tớ mượn ipad , hai là cấm dục bảy tháng!!! CHỌN ĐI

DaeHyun suýt tý ngất lâm sàn vì câu YoungJae thở ra .. Cấm dục bảy tháng, ôi thần linh hơn, bà trẻ anadi ơi, con mẹ bán rau ngoài chợ ơi !!!

Mặt DaeHyun hiện tại đúng kiểu sắp tuôn trào nước mắt. Nhưng vẫn ngầm ngầm nghĩ dù sao cũng chỉ là cái fanfic thôi, cả kể YoungJae có tức .. nhưng chắc không chơi lại trò cấm dục bảy tháng đâu nhỉ? .. Khịt khịt mũi vài cái , DaeHyun nhỏ giọng nói

-Cho cậu .. mượn cũng được ..nhưng đọc xong không được cấm dục tớ đâu nhé!!

YoungJae nghe vậy có chút tò mò tận lực gật đầu cho có, đưa tay lấy ipad, mới đầu DaeHyun cứ rụt tay lại không cho YoungJae lấy, mãi đến lúc YoungJae lườm thì mới miễn cưỡng đưa cho , Youngjae ức chế mà cầm Ipad, mở ra và đập vào mắt là một đoạn văn cẩu huyết sặc mùi tiết canh chó

“- Nói cho em lý do tại sao anh không thích em đi?

YoungJae hơi mất mát mà nói lên tâm tư của mình , nước mắt không cầm được mà lã chã rơi xuống khiến DaeHyun cảm thấy chán ghét cực độ, YoungJae căn bản đã cố hết sức mìm môi lại, để ngăn đi tiếng nức nở nhưng vẫn là không ngăn nổi “

YoungJae đọc lướt qua, cười lạnh một tiếng đầy đáng sợ. Đi chầm chậm như con ma về phía DaeHyun … âm thanh lãnh đạm bắt đầu phun ra câu chí tử làm DaeHyun sợ đến toát mồ hôi

-Đừng bao giờ mơ đụng đến tớ nữa !!!!

DaeHyun mếu máo nhìn con mèo nhỏ của mình gào xong, đi thẳng về phòng mà có cảm giác. Ngày tháng sau này “tiểu đệ đệ” của hắn sống không yên ổn rồi

+Suy ra kết luận

Phản ứng của Jung DaeHyun là chấp nhận fic ấy vì nó hư cấu quá hay

Phản ứng của Yoo YoungJae là không thích fic ấy. Vì đơn giản người ta là ngạo kiều thụ nhé, đừng hư cấu người ta là nhược thụ .

3. JongLo

JunHong được một fan giới thiệu cho fanfic “JongLo NC-17” !? Nhóc có chút khó hiểu cái chỗ NC-17 , NC-17 là gì vậy? JunHong căn bản không hiểu, chỉ biết các fan cứ bảo JunHong đọc đi hay lắm, nhiều ý nghĩa nhân văn và có ích cho xã hội, làm JunHong thắc mắc cực điểm đành cầm lấy ipad để mò vào. Lúc ấn vào link nó còn hỏi “Bạn đã đủ 18 tuổi chưa ?”

JunHong cảm thấy có chút gì đó sai sai, nếu là fanfic bình thường cần gì phải hỏi như thế? bâng khuâng mãi JunHong mới liều ấn vào “Tôi đã đủ 18 tuổi” . Sự thật thì JunHong cũng đủ tuổi rồi mà, fanfic horror chứ gì ? JunHong lớn rồi, JunHong không có sợ đâu !! …..

Vâng không sợ? vậy mà mới đọc được vài đoạn đầu thì mặt đã tái xanh như tàu láu chuối, miệng không kìm được hét ầm lên

-AAaaaaaaaaaaaa !!!!!!

Tiếng hét ấy làm nháo loạn cả ký túc xá, mọi người đang ngủ trưa đều phải bừng tỉnh hết, DaeJae với JongUp khỏi phải nói chạy nhanh sang phòng JunHong như ma đuổi. Còn đôi BangHim không góp mặt vì bận lịch trình cá nhân .

JongUp là người chạy sang nhanh nhất, vội ôm chầm bé con của mình vào lòng, ôn nhu mà hỏi

-Em làm sao vậy?

JunHong thấy được vòng tay quen thuộc bao bọc mình thì không hét nữa, mặt tội nghiệp nhìn JongUp, chỉ chỉ ra phía ipad được ném tít xuống cuối giường

JongUp nhìn theo phía tay JunHong chỉ, định bụng qua đấy xem có gì hot, thì DaeHyun đã nhanh nhảu cướp mất, to mồm nói

-Để anh xem cho!

DaeHyun cười cười hớn hở cầm cái ipad, chú tâm ấn vào đường link rồi đọc , đọc một lúc lâu mặt bắt đầu biến sắc đến đần thối ra, Cơ miệng hơi cứng lại căn bản không biết nói gì cho phải. YoungJae thấy DaeHyun như vậy thì quái lạ, tiến đến cầm lấy ipad xem thử

Thế mà mới xem được có một tý thôi, mặt mũi YoungJae đã đỏ lử hết cả. Hai hàng lông mày cứ nhíu lại . Không nói không rằng để ipad xuống, quay mặt đi để cho bớt rùng mình .

Nhìn DaeHyun với YoungJae có biểu cảm như vậy, JongUp triệt để thấy thắc mắc vô cùng tận. Lúng túng hỏi

-Có cái gì trong đấy vậy hai anh? Đưa em xem nào!

DaeHyun hơi chột dạ nhìn JongUp nửa muốn đưa, nửa không muốn đưa. Nhưng cuối cùng đành phải cầm ipad đưa cho JongUp, JongUp lúc nhận lấy ipad. Thì JunHong theo phản xạ , không ôm JongUp nữa mà ngồi xa JongUp một chút. Miệng khẽ nói

-Em không muốn đọc nữa đâu, anh cứ đọc đi !!

JongUp ngớ ngẩn nhìn JunHong, rồi gật đầu “ừ” một tiếng. Cầm ipad bắt đầu đọc

“JunHong rên đến ứa nước mắt, cái lỗ dâm đãng bị thao đến cảm tưởng sắp nát đến nơi .

-Không …chịu nổi nữa rồi aaaa~~~ tha cho em … huhuhu… chậm thôi …

Nhưng căn bản JongUp vẫn là không tha cho cậu, mỗi phát thúc mạnh mẽ là mỗi lần JunHong sướng đến phát điên, phát dại”

Đọc có vài câu như thế nhưng JongUp căn bản đã hiểu JunHong đụng phải fanfic gì rồi, tắt ipad đi JongUp ngồi dịch về phía JunHong nhẹ nhàng xoa đầu cậu

-Chỉ là fanfic thôi mà!

JunHong nghe vậy cúi mặt xuống, bối rối nói

-Nhưng nó …. bậy quá

DaeHyun nghe mà có chút chối tai nên nhảy bổ vào nói

-Thì ai kêu em đọc ??

YoungJae chép miệng, lườm DaeHyun đến toét khói , rồi không nhanh không chậm kéo hắn ra ngoài để JongLo được riêng tư. Trước lúc bị kéo đi , DaeHyun vẫn còn hét

-Tớ nói gì sai chứ?

Cánh cửa dần dần bị đóng lại, JongUp thở phào vì cái loa phát thanh đã đi rồi, quay ra nghiêm túc nhìn JunHong rồi hỏi

-Sao em đọc được fanfic như thế vậy?

JunHong xấu hổ, thành thật kể JongUp sự tình, JongUp ngồi nghe JunHong kể mà buồn cười đến nẫu ruột gan.

-JunHong em ngây thơ quá rồi đấy hahaha

+Suy ra kết luận

-Phản ứng của Choi JunHong là đọc sợ đến hét ầm lên

-Phản ứng của Moon JongUp là vô cùng vô cùng bình tĩnh

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

[text_hash] => cd192b30
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.