Lưu ý : chương này ooc nặng mấy pồ lưu ý nhee :>
_______________________________________________________________________
Lại 1 ngày chủ nhật nhàm chán . Cả Phạm Thiên như chỉ còn 2 con người rảnh rỗi nhìn nhau . Gã :
\” Sanzu đi mua Taiyaki cho tao \”câu hỏi gã hỏi nhiều nhất và đáp án lúc nào cũng là đồng ý
\” Không , ngài ăn nhiều vậy không tốt \”
Gã năn nỉ mãi không được , liền lăn đùng ra ăn vạ
\” được rồi vậy ngài đi với tôi không ? \” . Gã gật đầu , ngày nào cũng vậy , hai người lại đi cùng nhau trên con đường quen thuộc . Gã thật ra chả thèm khát gì món bánh đó nhưng vì muốn ở cạnh Sanzu gã luôn lấy đó làm lý do để đi cùng . Gã g:
\” Mày có ước mơ gì không \”
\” Ước mơ của thần là có thể đi cùng ngài suốt quãng đời còn lại \”
\” Đơn giản quá nhỉ … mày trung thành với tao đến vậy , không định bỏ rơi tao đi tìm hạnh phúc của mày à . Nếu cữ làm thuộc hạ của tao chỉ làm mày phí 1 đời \”
\” Được phục tùng đã làm ước mơ lớn nhất từ năm 15 tuổi của thần \” .
PHỤC TÙNG ???
Ồ hóa ra đối với hắn , gã chỉ là nhà vua chỉ là người cả đời hắn chỉ được phục tùng . Nghe được câu đó gã có chút buồn , gã cũng không biết vì sao , lẽ ra gã lên vui chữ nhỉ
Gã sẽ không bị bỏi rơi và có người thật sự cần hắn . Đêm qua trời lạnh như vậy , mà hôm nay cả bầu trời lại chàn ngập trong ánh nắng , làm gã nhớ lại ,lúc Sanzu thật sự xuất hiện trong cuộc sống gã