Array
(
[text] =>
Santa nhân lúc quay lưng về phía giường hít vào một hơi thật sâu. Ngay cả khi đã chuẩn bị tâm lý đầy đủ, vẫn không biết mình nên lấy tâm trạng như thế nào để làm chuyện này. Ý nghĩ làm tình với Riki giống như một luồng điện trong nháy mắt xuyên qua da, hung hăng làm đau nhói các dây thần kinh.
Santa bóp chặt thân chai dầu bôi trơn đến biến dạng, răng cắn chặt môi dưới, quay lại cạnh Riki. Riki liếc nhìn cậu, vẫn nghiêng đầu, nhưng chân từ từ co lại khi cơ thể Santa áp sát lên tấm đệm.
Rõ ràng là một tư thế rất phổ biến, anh đã thực hiện nó nhiều lần khi nhảy, thậm chí còn táo bạo và khiêu gợi hơn thế này. Nhưng khi nhảy sẽ không có cảm giác hoảng sợ mà chẳng thể ngăn nổi như vậy. Dù tim có đập dữ dội vì động tác mạnh đến đâu, sẽ không có cái cảm giác muốn thoát khỏi lồng ngực, để rồi không thể tìm lại. Rõ ràng khi nhảy phải đối mặt với nhiều người hơn — không thiếu những người lạ có ý xấu — nhưng anh chưa bao giờ cảm thấy mình sắp bị vô số ánh mắt lạnh lùng xuyên qua và bị vô số bàn tay lạnh lẽo sờ soạng.
Dường như đang biến Santa thành một diễn viên khiêu dâm hạng ba mới được thuê… Phải không? Vốn dĩ là như vậy, không có gì lạ khi kẻ thử nghiệm bắt mình phải mặc đồ lót nữ. Nếu không phải như vậy, Santa căn bản cũng không làm nổi đi, khi đó sẽ không thấy được kết quả mong muốn. Nếu đối phương ăn mặc như phụ nữ, thì dù có là hậu huyệt của đàn ông cũng sẽ miễn cưỡng cứng lên? Nhưng nếu mình không có khuôn mặt trai đẹp, làm như vậy sẽ chỉ thêm phần lố bịch mà thôi.
Những suy nghĩ hỗn loạn cứ thế tiếp tục cho đến khi bàn tay của Santa đang nâng đùi mình chậm rãi mở ra thì bỗng nhiên dừng lại.
Santa vén vạt áo nội y lên, thấy cơ bụng dưới của Riki siết chặt. Chiếc quần tam giác quá chật khiến dương vật đang ở trạng thái nằm úp phình lên tròn trịa, dải băng may phía sau thít chặt vào khe mông — cậu có thể nhìn thấy da thịt non mềm khi hai chân co lên vì dùng lực mở ra mà cặp mông trở nên căng tròn hơn.
Cậu nhận ra đáy quần lót có một dải băng bị đứt, khi mặc vào cần phải buộc lại, giờ đây cái nút thắt vụng về ấy kẹp chặt dưới hậu huyệt — Santa cuối cùng cũng hiểu tại sao Riki lại mất nhiều thời gian như vậy, mặc xong vẫn ngồi yên bên giường.
Đây căn bản là một sở thích tệ hại được thiết kế với mục đích hành hạ con người — nhưng cậu lại vì thế mà có phản ứng, một cách đột ngột, dữ dội và chẳng thể kiểm soát nổi.
Riki nhanh chóng liếc nhìn cậu rồi lại nhìn sang chỗ khác, vẫn im lặng, chỉ nắm chặt tay.
Santa không nhịn được chửi thầm.
— Bộ đồ này rõ ràng là không vừa người, không phù hợp, đầy tệ hại, thế nhưng đặt trong mắt càng lâu, càng sinh ra một loại mỹ cảm đầy sai trái. Rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu? Rõ ràng làn da dù có tốt đến đâu cũng không được mịn màng như con gái, cơ bắp có cân đối và thân hình mềm mại đến đâu cũng không được duyên dáng như con gái… Rõ ràng dù thế nào cũng không thể coi Riki là con gái được.
Cái cảm giác hỗn loạn khác thường đó lại trào dâng. Rõ ràng lúc ban đầu rất chán ghét, rất phẫn nộ, sao giờ lại biến thành ham muốn tình dục khó giải thích khiến cậu chần chừ lùi lại? Rõ ràng cậu không thể tự lừa dối bản thân bằng cách đẩy tất cả ham muốn của mình cho lý do hoàn cảnh, nhưng làm sao dám cho rằng những ham muốn được tạo ra trong hoàn cảnh này là do “chợt nhận ra là thích và yêu” đây?
Những ngón tay cứng đờ của Santa đè lên dương vật của Riki, kéo dây băng nằm sâu xuống, cậu siết chặt quai hàm, cố gắng hoàn thành động tác một cách nhanh chóng. Dây băng trong tay cậu càng chặt hơn — bởi vì dương vật bên trong lớp vải đang dần dần ngẩng đầu.
Riki dùng cánh tay che mắt. Santa cởi bỏ lớp vải vóc rồi nhẹ nhàng kéo lên trên, dương vật bán cương của Riki nảy ra, hạ thân không còn gì che chắn bại lộ hoàn toàn trước mắt cậu.
Cậu lúc này không thể thổ lộ những suy nghĩ trong lòng với Riki, không thể khi mà đối phương bị làm nhục còn phải khó khăn chịu đựng, cậu muốn ghé vào tai anh thì thầm, hy vọng anh sẽ ôm lấy mình thật chặt.
“Riki-kun…”
Santa cũng không biết mình muốn nói gì, chỉ thốt ra một tiếng gọi không đầu không đuôi. Cậu rất thích cách gọi này — cho dù chỉ là gọi theo người khác — có khoảng dừng ở giữa nên rất dễ đọc, rất dễ thương. Bất giác, cậu lặp lại âm thanh nơi đầu lưỡi với vẻ khẩn trương.
Santa đổ rất nhiều dầu bôi trơn theo hướng dẫn, bôi bóng loáng khắp các ngón tay, rồi bôi lên giữa chân Riki. Tay còn lại của cậu đặt phía sau đùi Riki, ngay lúc đầu ngón tay chạm vào hậu huyệt, bàn chân đang buông thõng mềm mại trong lòng bàn tay đột nhiên đạp tung lên trên không.
Santa giật mình, dừng động tác, nhìn Riki cũng đang lúng túng.
“Anh…” Riki lạc giọng thốt ra nửa chữ, không thể nói thêm nữa.
Santa trầm mặc ngồi quỳ chân về phía trước — sau đó duỗi tay về phía trước, nắm lấy chân Riki, ôm toàn bộ chân của anh. Cả hai vì thế mà bỗng sát lại gần nhau, điều này khiến Santa đột nhiên cảm thấy kéo gần khoảng cách hơn cũng được — cậu cúi sát vào khuôn mặt lo lắng của Riki, vén tóc mái có phần lộn xộn của mình lên, chỉ có khoảng cách gần như vậy mới có thể nghe được thanh âm, cuối cùng thêm nửa câu sau vào đoạn “Riki-kun” không đầu không đuôi khi nãy: “Không sao đâu.”
Sau cùng thì mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Bờ mông theo động tác của Santa bất giác được nâng lên, cơ thể lơ lửng trên không mang đến cảm giác xa lạ ngày càng rõ ràng, ngày càng không thể chịu nổi.
Động tác của cậu quá cẩn thận, quá chậm — quá nhẹ nhàng. Riki thà quay lại mấy ngày trước, lấy máy mát xa nhét nó vào tay Santa, thay cho những ngón tay xấu xa của cậu. Thứ đó thực sự rất đau, khiến nơi ấy cảm thấy lạnh lẽo mà run rẩy không ngừng, không thể chịu nổi — nhưng so với đớn đau thì sự dịu dàng lại khiến người ta khó chịu đựng hơn.
Chuyện này là sao? Santa nên chán ghét mới đúng chứ, sao lại vì mình mà làm đến mức này? Riki nhìn thấy phần dưới của Santa trở nên nổi bật hơn vì tư thế quỳ hai chân — không chỉ vì điều kiện trời cho, mà thực sự là đang cương cứng.
Là cậu nhóc này — cậu nhóc suốt ngày nói về chuyện kết hôn và sinh con, đến hôm qua vẫn còn nói về chuyện đó. Chỉ mình thôi thì tốt rồi, chỉ mình thôi thì cắn răng là sẽ qua, những chuyện khác đợi khi ra ngoài hãy nói, dù thế nào đi nữa, mọi chuyện rồi sẽ tốt hơn thôi. Nhưng anh phải đối mặt với cậu nhóc này như thế nào đây?
“… Đủ rồi, Santa.” Riki nói bằng một giọng kỳ lạ trước khi có thể tìm lại được giọng điệu ổn định của mình, “… Vào đi.”
“Vẫn—”
“Đủ rồi, vào đi.”
Giọng Riki đột nhiên lớn hơn, khiến động tác của Santa ngừng lại. Cậu dường như chưa từng nghe thấy ngữ khí mệnh lệnh đầy cương quyết như vậy của Riki, cảm giác như một người lớn tuổi đang nói nên mình không được xen vào. Cậu im lặng một lúc rồi nhẹ nhàng đáp lại, đồng thời rút ba ngón tay từ trong hậu huyệt ra. Hậu huyệt thấm đầy dầu bôi trơn khép lại theo động tác rút ra, phát ra âm thanh nhóp nhép — Ôi, thật sự có thể làm ở nơi đó sao? Thật sự có thể nhét vào sao? Santa không khỏi lo lắng, bàn tay vẫn không rời đi lại tiếp tục giống như lúc bắt đầu — nhẹ nhàng mát xa phần da thịt xung quanh.
Riki không nói gì, nhưng anh vỗ nhẹ lưng Santa với vẻ không hài lòng.
Santa đành rút tay ra rồi cởi quần. Dương vật chưa bao giờ hoàn toàn thỏa mãn, gần như đã cương cứng hoàn toàn mà không cần chạm vào, mà khi lòng bàn tay chạm vào càng kích thích mà căng phồng lên.
Khi Riki chuyển ánh nhìn sang hướng khác, vừa vặn thấy Santa đang cau mày và cúi đầu, cắn môi dưới và nhanh chóng tuốt lộng dương vật của chính mình. Nơi đó đã trướng đến thô to, đầu nấm lộ ra khỏi nắm tay có màu đỏ.
Trái tim lơ lửng của anh đập nhanh hơn một nhịp, các bắp thịt phần thân dưới từ lúc bắt đầu đã kéo căng bỗng trở nên đau nhức.
Santa cảm thấy đôi chân vòng quanh eo mình bỗng nhiên tuột xuống. Riki lại đặt tay lên che mắt — lần này là cả hai tay.
Trong khi giả vờ bình tĩnh đổ dầu bôi trơn lên dương vật của mình, Santa nhận ra trong những thứ được gửi đến từ phòng trao đổi không có bao cao su. Mỗi khi cảm thấy tệ hại, sẽ luôn có điều tồi tệ hơn xảy ra. Mặc dù cơ bản không có sự khác biệt giữa việc mang bao hay không mang, nhưng…
Nếu như không phải trong tình huống này, sẽ rất sung sướng khi làm điều đó mà không cần phải đắn đo gì cả, điều này hẳn sẽ khiến cả hai đều hưng phấn.
Santa lặng lẽ nhìn cánh tay che trên mặt Riki, cổ họng không biết bao lần cứ vô thức nuốt không khí. Cậu nắm lấy hai đầu gối của Riki, nhấc chân anh lên cao hơn, để chiếc quần lót lụa bị đứt một cách hài hước ở đáy, trượt lên đến thắt lưng của anh, những nếp gấp lộn xộn dồn vào một chỗ.
Bản năng luôn khiến người ta cảm thấy bất ngờ. Santa vẫn đang ngơ ngẩn nhìn chằm chằm vào chiếc vòng ren trên cái cổ ửng đỏ của Riki. Hạ thân của cậu đã chủ động chen vào giữa hai chân của Riki, mở rộng nơi mà anh đã vô thức gập lại, ép vào cho đến khi hơi thở của Riki bắt đầu trở nên hỗn loạn và hậu huyệt dần hé mở.
Tâm trí của cậu bỗng nhiên nhớ đến chuyện cười của một cặp vợ chồng.
Muốn em tiến vào không?
➖➖➖
Ơ hỏi khó nhờ (☉.☉)
Hôm qua spoil anh mèo mà bị thịt mà các cô hào hứng quá thể
(๑•́ㅿ•̀๑)
[text_hash] => a4f8670c
)