Array
(
[text] =>
“Ở lại với tôi đi. Đêm khuya như vậy, một mình cô đi ngoài đường không an toàn.”
“Nhưng mà, tôi… tôi lạ giường không ngủ được.”
Jeon Jungkook rũ mắt, nhẹ nhàng buông tay: “Vậy được rồi, cô về cẩn thận.”
Parj Chaeyoung gật đầu, đi ra cửa, khoảnh khắc cánh cửa khép lại, Jeon Jungkook bỗng ôm đầu, không ‘cẩn thận’ rên rỉ thành tiếng.
Park Chaeyoung: “…” Anh cứ thế này làm sao tôi về được!!!
Jeon Jungkook nằm trên giường chỉ thấy cánh cửa đóng lại không đầy một phút lại mở ra. Khóe miệng nhếch lên một độ cong khó phát hiện, nhưng rất nhanh đã biến mất.
Park Chaeyoung đến bên giường hỏi: “Anh khó chịu ở đâu à?”
Jeon Jungkook lắc đầu, đôi mày cau chặt: “Chỉ là hơi đau đầu một chút, cô cứ về đi, tôi không sao đâu.”
“Bây giờ cũng muộn rồi, sáng mai tôi về vậy.” Park Chaeyoung lạch bạch chạy vào nhà tắm , lấy ra một chiếc khăn ấm đắp lên trán Jungkook. “Anh ngủ đi, tôi trông anh.”
Parj Chaeyoung nằm trên sofa rồi ngủ quên lúc nào không hay, tỉnh dậy thì trời đã sáng rồi.
Jeon Jungkook còn chưa dậy. Cô kiểm tra nhiệt độ một chút, thấy Anh cũng đã hạ sốt rồi liền yên tâm.
Đang định ra về thì người nào đó vừa ngủ say đã thức giấc. Đôi mắt mơ màng, đầu tóc rối bời, quần áo xộc xệch…. vô số hình ảnh không trong sáng xuất hiện trong não bộ của cô gái nào đó.
Park Chaeyoung vội vàng bịt mũi. Khụ, khụ, không thể trách cô nha, cô đã 26 tuổi rồi, chẳng cô gái ngây thơ gì cho cam. Hơn nữa bức tranh mĩ nam thức giấc quả thật khiến người ta muốn ‘phạm tội’… khụ, khụ!
Jeon Jungkook thấy cô bịt mũi liền hỏi: “Sao vậy?”
“Không có gì, không có gì đâu, tôi… tôi về đây.”
“Khoan đã.”
“Còn, có chuyện gì sao?”
Jeon Jungkook ôm bụng: “Tôi đói, cô nấu ít đồ ăn đi.” Ngữ khí ba phần năn nỉ bảy phần ra lệnh.
Park Chaeyoung nghĩ nghĩ một chút nói: “Được, nhưng anh phải trả tôi tiền.”
Jeon Jungkook nhất thời không hiểu: “Tiền?”
Park Chaeyoung quả quyết gật đầu, bắt đầu giơ ngón tay ra đếm: “Tiền taxi đưa anh về là 20 nghàn won , tiền tăng ca mỗi giờ 10 nghàn won , từ 22 giờ đến 8 giờ, 10 tiếng là 100 nghàn won . Phí chăm sóc, phí nấu ăn, phí thức khuya mỗi thứ 5 nghàn won tổng cộng 135 nghàn won .
Jeon Jungkook rất chăm chú lắng nghe, chỉ là mỗi thứ phí được liệt kê, mặt anh lại đen thêm một chút.
Park Chaeyoung lại cười khà khà trong lòng, bây giờ mà không lấy lại tiền thì còn đợi đến bao giờ. So với sắc thì cô vẫn thích tiền hơn nha!!!
“Được, nhưng với một điều kiện.”
“Điều kiện gì?”
“Tôi chỉ trả cho cô nếu như cô ở lại đây hết ngày hôm nay, sẽ trả lương gấp đôi số vừa nãy. Thế nào?”
Park Chaeyoung mắt sáng như sao, lập tức đồng ý.
Jeon Jungkook nhoẻn miếng cười , nụ cười thoắt ẩn thoắt hiện: “Vậy bây giờ nấu cơm được rồi chứ?”
Park Chaeyoung tinh thần hăng hái đi vào bếp, chẳng mấy chốc mùi thơm lan toả trên dưới căn biệt thự.
Jeon Jungkook quần áo thoải mái nhẹ nhàng, ngồi chờ sẵn ở bàn ăn, Bamie cũng được một slot ở ngay bên cạnh chủ của mình.
Park Chaeyoung đặt trước mặt Jeon Jungkook một tô cháo thịt và một ly sữa tươi. Còn trước mặt cô là bánh mì sandwich đủ màu sắc và một ly nước cam.
Jeon Jungkook chống cằm: “Cô không nhầm đấy chứ?”
“Không hề, anh mới ốm dậy, ăn cháo mới tốt!”
Jeon Jungkook : “…”
Ăn sáng xong, Jungkook ngồi trên sofa xem ti vi, Park Chaeyoung vui vẻ chơi với Bamie .
“Nhanh nhanh , lại đây nào!”
Bam “gâu gâu” hai tiếng, chạy bình bịch về phía ổ chó kéo ra một thùng đồ chơi.
Đầu tiên là chơi bóng, Park Chaeyoung ném bóng đi, Bấm liền đem bóng trở về, ném đi lại đem về không biết bao nhiêu lần.
Đổi sang trò khác, cô bày ‘chướng ngại vật’ cho Bam dẫn bóng vượt chướng ngại vật, nó vui vẻ dùng hai chân trước đẩy cho bóng lăn đi, chán đẩy thì công luôn bóng chạy về đích. Thi thoảng dụng phải chướng ngại vật, thi thoảng lại nhầm hướng chọc cho Chaeyoung cười không ngớt.
Một người một chó chơi vô cùng vui vẻ, một buổi sáng mà mỗi trò trong thùng đồ chơi của Bam đều chơi qua.
Hiện tại, cảnh tượng trong phòng chỉ có thể miêu tả bằng hai từ: Hỗn độn.
Chaeyoung cùng chú chó nhor đang ngồi trên tấm thảm lông trắng mịn màng.
“Bamie, nằm xuống.”
Bam ngoan ngoãn nằm xuống.
“Bamie, ngửa bụng lên.”
Bam liền ngửa cái bụng trắng phau lên, bốn chân khua khoắng giữa không trung. Bộ dạng muốn bao nhiêu đáng yêu liền có bấy nhiêu đáng yêu.
Park Chaeyoung nhìn không nổi, ôm bụng cười ha ha.
“Tổng tài, Bamie nhà anh thông minh thật đấy, hại tôi cười đến đau cả bụng rồi.”
Từ đầu đến giờ, Jeon Jungkook không hề tham gia, vẫn lẳng lặng ngồi xem ti vi chỉ là thi thoảng ánh mắt dừng trên người cô gái đang vui vẻ .
“Đương nhiên rồi. Chó của tôi có thể không thông mình được sao?”
“Nhưng mà cả ngày gọi một con chó đực là Bamie, anh không sợ nó dắt thêm một con chó đực khác về nhà à?”
Jeon Jungkook nghĩ ngợi một lát nói: “Như thế cũng tốt mà, có thể sinh thêm một đứa là tốt nhất!”
Park Chaeyoung : “…” Được rồi, cô không nên coi thường trình độ biến thái của hắn
*** 10 ***
[text_hash] => 294b0391
)