Họ bắt đầu chiến tranh lạnh với nhau, nhưng thật ra là Tống Tuần đang đơn phương lạnh nhạt.
Cậu không còn nhận điện thoại của gã đàn ông, cũng chẳng nói gì nhiều với hắn. Tống Tuần ăn cơm xong liền lên giường đi ngủ. Nhưng sau tất cả những hành động này gã đàn ông vẫn rất dung túng cậu, hắn vẫn sẽ ôm Tống Tuần ngủ như thường lệ, cậu không hề chối bỏ vì cậu cần vòng tay và hơi ấm của Lít Thời Trữ.
Khi ngủ Tống Tuần luôn quay lưng với gã đàn ông, nhưng khi thức dậy vào buổi sáng cậu luôn bị hắn ôm vào trong lòng đối mặt với nhau. Điều này không quan trọng, nó chẳng ảnh hưởng gì đến thái độ kiên quyết và dũng cảm hiếm có của Tống Tuần. Cậu không để ý đến Lít Thời Trữ, cũng không tiếp xúc và thân mật quá nhiều với hắn.
Đến tận khi Lít Cảnh Hòa đã khỏi bệnh và tham gia trại hè ngắn hạn do bà nội dẫn đi, đã qua một tuần mà Tống Tuần vẫn duy trì thái độ quyết tâm của bản thân, dù cho càng ngày cậu càng khao khát đôi môi và dương vật của hắn.
Gã đàn ông vẫn yên lặng nằm sau lưng cậu như cũ. Tống Tuần cũng chẳng hiểu vì sao, mà nỗi oán hận trong lòng lại chuyển thành tủi thân và tức giận. Mũi cậu cay cay, nước mắt không ngừng chảy. Tống Tuần xoay người đối mặt với gã đàn ông, cậu không ngẩng lên nhìn rồi giơ một ngón tay chọc lên vị trí trái tim hắn, nhẹ nức nở, \”Anh là đồ xấu xa đúng không? Sao anh xấu thế? Hả?\”
Gã đàn ông không trả lời cậu. Tống Tuần nuốt nước bọt tiếp tục tự lẩm bẩm, \”Anh xấu nhất, đồ độc ác.\” Cậu hít mũi rồi lại kể tội, \”Cảnh Hòa ốm như vậy mà em gọi, gọi điện thoại chẳng ai nghe máy, em gọi nhiều như vậy, chẳng ai nghe cả. Anh còn, còn chẳng biết em sợ đến mức nào.\”
\”Em có biết phải làm gì đâu! Em ngu ngốc thế này, em chỉ biết khóc!\” Những tiếng khóc thút thít ngắt lời cậu nói, \”Một lúc lâu em mới nghĩ ra phải gọi cho xe cứu thương, nhưng em không có tiền, tiền ở đâu! Em tìm mãi mà chẳng thấy.\”
Cậu bấu chặt lấy cổ áo gã đàn ông, làm như vậy đem lại cảm giác an toàn và tin tưởng cho cậu, \”Em mang theo thật là nhiều thứ đến bệnh viện, em không muốn đến nơi đông người đó, nhưng Cảnh Hòa ốm nặng như thế! Em sợ lắm anh có biết không?\”
Tống Tuần cắn lấy áo gã đàn ông khóc nức, cậu trút hết tủi thân trong lòng ra. Cánh tay của gã đàn ông lại vòng qua eo cậu, hắn cúi đầu hôn lên tóc Tống Tuần chào thua, \”Anh biết, sẽ không có chuyện như vậy xảy ra nữa, ông xã yêu em.\”
Tống Tuần ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy của gã đàn ông, cậu chu môi lên, cả gương mặt đỏ bừng vì khóc, \”Anh nói điêu, anh chẳng yêu em gì cả, anh không yêu em.\” Cậu tủi thân như vậy, giọng nói hờn tủi lí nhít chẳng giống như đang chất vấn, \”Em sợ lắm mà anh chẳng đến, có mình em đứng đấy, nhiều người như vậy.\”
Gã đàn ông ôm chặt lấy cơ thể nhỏ bé đang run rẩy, dịu dàng vỗ về cậu, \”Anh xin lỗi, anh sai rồi được không? Anh chừa rồi, thật đấy, tha thứ cho ông xã một lần này thôi, đừng khóc nữa nhé.\”
Hắn nâng mặt Tống Tuần rồi dùng đôi môi khô ấm hôn mút những giọt nước mắt lăn dài trên mặt cậu, Tống Tuần bèn nín khóc. Không biết cậu đang nghĩ đến điều gì mà bỗng tuyên bố, \”Em muốn có tiền, thật nhiều tiền.\”