Tống Tuần bắt đầu giãy dụa còn kịch liệt hơn trước đó, cứ như điên rồi, tứ chi không ngừng quẫy đạp loạn lên.
Nếu chỉ dùng một tay gã thiếu chút nữa không kềm chế nổi cậu, còn bị còng trên cổ tay Tống Tuần đập trúng trán.
Máu tươi nóng ấp chảy dọc theo thái dương gã, thẳng từ hai mắt đến khoé môi, gã vươn đầu lưỡi liếm một chút, máu trên miệng còn rơi đến trên đất.
Tay sờ sờ lên mặt, lòng bàn tay gã bây giờ toàn máu đỏ tươi.
Gã buông Tống Tuần ra, đặt lên tường, chân dài ghì chặt giữa hai chân cậu, giam chặt.
Thấy Tống Tuần khóc, nước mắt đầy trên mặt, cái miệng đỏ sợ đến không ngừng run rẩy, thảm như sắp ngất đến nơi, một loại khoái ý muốn lăng ngược cậu càng dâng lên trong lòng.
Gã ghì chặt sau gáy cậu, bàn tay thô ráp bôi lên khuôn mặt nhỏ trắng bệch của Tống Tuần, đơn giản là quệt máu lên mặt cậu, còn dùng máu tươi trên môi trét lên khoé miệng run rẩy của cậu, tựa thiếu nữ đồ son lên đôi môi nóng bỏng đỏ tươi của mình.
Tống Tuần không dám cử động nửa bước, thậm chí vì sợ hãi mà yết hầu không cất nổi tiếng, cậu khựng lại, nước mắt cũng khô cạn.
Gã bôi xong còn nựng hai má cậu, nhẹ nhàng hôn lên khoé môi cậu, \”Thật ngoan, đừng lộn xộn nữa.\”
Tống Tuần quát kinh hoảng, mùi máu tươi tanh ngọt tựa như vật sống chui vào trong miệng, từ đầu lưỡi lan ra, nồng đậm đến buồn nôn.
Máu của gã đàn ông kia tựa như nung nóng mặt cậu, nóng đến phát bỏng, cậu càng khóc lên, từng giọt lệ tròn xoe rơi khỏi hốc mắt.
Nước mắt của cậu khiến hô hấp gã càng hưng phấn, tựa như một con mãnh thú khổng lồ đang thở lên mặt cậu, lộ ra dục vọng muốn cắn xé của nó.
Đầu lưỡi đáng ghét của gã lại bắt đầu động, từ khoé miệng liếm đến hai má cậu, dọc theo vải đen che mắt Tống Tuần, mút khẽ trên mắt cậu.
Tựa một con cát bị điện giật, mới đầu còn giãy dụa một chút, hồi lâu sau hoàn toàn không có chút cử động nào nữa.
Mặc cho đầu lưỡi và môi gã liếm sạch máu lẫn lệ trên mặt mình, mút lấy da thịt non mịn, từng bước từng bước, phủ kín cả khuôn mặt cậu bằng cái hôn hung ác.
Cậu ngoan ngoãn để gã cạy miệng mình ra, hai đầu lưỡi quấn lấy nhau, tiếng nước dần vang lên, vị rỉ sắt lẫn nước bọt tràn đầy khoang miệng, tựa như một con rối trên tay người khác.
Không động đậy, linh hồn sau nỗi kinh hoàng cực độ, thật sự đánh mất quyền khống chế nhục thể.
Gã kéo tay cậu treo lên tường, trong tầng hầm dường như có rất nhiều đinh móc, nơi nào cũng treo cậu lên được.
Lòng bàn tay nóng như lửa dán lên eo cậu dần trượt xuống, cởi cái quần tanh tưởi của cậu ra.
Cậu hét to miệng, nhưng ngay cả thanh âm trong cổ họng cũng nghẹn lại, yết hầu không phát nổi dù một âm, ngược lại càng khiến người kia dễ dàng cuồng nhiệt hôn lấy mình.