[Reup] Cẩu Cẩu – Chương 2 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Reup] Cẩu Cẩu - Chương 2

Ngày hôm sau dưới sự uy hϊếp của mẹ và chị hai, Tống Tuần đành phải gói theo bánh quy nhà làm đến, lắp bắp gõ cửa nhà Lý Thời Trữ.

Lý Thời Trữ mỉm cười đầy vẻ thân thiết tiếp đón cậu, \”Cún Con, lại đây, nhanh vào đi.\”

Cậu vẫn xấu hổ như thường lệ, do dự đứng đứng bên cửa, Lý Thời Trữ đóng cửa, lấy một đôi dép lê từ ngăn đựng giày ra, trên dép còn hình cún Snoopy, \”Đôi dép này là mua cho em, đừng nói lại với Tiêu Tiêu nha, cô bé sẽ ghen tị đó.\”

Tống Tuần nhìn khuôn mặt Lý Thời Trữ gần sát mình trong gang tấc, có chút lúng túng không biết làm sao, gật gật đầu, trong lúc bối rối đã bị Lý Thời Trữ nửa dắt nửa ôm vào nhà.

Cậu có thể cảm giác được bàn tay lớn của hắn mơ mơ hồ hồ vuốt ve quần áo mình.
Lý Thời Trữ ngồi bên cạnh cậu, tay tựa lên lưng ghế phía sau cậu.

Lúc giảng đề hắn cúi rất gần, môi cứ như dán bên tai cậu nói chuyện, còn thổi nhiệt khí vào bên cổ, làm cậu xấu hổ đến hai tai đều đỏ bừng, phải lui về một bên.

Nếu nghiêng mắt đánh giá Lý Thời Trữ, hắn hiện tại đang giảng đề cho Tống Tuần rất nghiêm túc, tay phải viết chữ vẽ hình trên giấy, hoàn toàn không chút lúng túng vì khoảng cách quá gần giữa hai người, nhìn vô cùng thản nhiên.

Tống Tuần biết chính mình có hơi quá mức, nhưng cậu thật tình không quá thích khoảng cách như vậy.
\”Thời Trữ ca ca, ưm, xin lỗi, em thấy hơi nóng.\”
\”Hả? Điều hòa không đủ lạnh sao?\”
Hắn càng cúi gần đến hơn, hơi thở đều sượt qua mặt Tống Tuần, còn mang vị thuốc lá rất đạm, âm thầm truyền mùi hóc môn đầy nam tính đến, kíƈɦ ŧɦíƈɦ người khác đến hai chân đều mềm xuống.

Đầu Tống Tuần thấp đến không thể thấp hơn, chỉ có thể lắc đầu.
Lý Thời Trữ nhìn qua liền biết người kia ngượng, đứng dậy hâm nóng sữa cho cậu.
Tống Tuần sững một chút, rốt cuộc vẫn nhận lấy rồi uống.

Lý Thời Trữ nhìn cậu nuốt từng ngụm nhỏ, có chút buồn cười, \”Dễ xấu hổ như em làm sao mà theo đuổi con gái nhà người ta?\”

Tống Tuần bị hắn nói, quẫn bách đến mức cả người đều khô nóng, hận không thể lập tức biến mất, \”Không có mà, Thời Trữ ca, đừng nghe chị hai nói bừa!\”

\”Phải không? Nhưng Tiêu Tiêu nói, trong nhật ký, em phác hoạ rất nhiều tranh của cô bé kia?\”

Mặt Tống Tuần đỏ như trái cà chua, buông ly sữa, vội xua tay, \”Không có, không phải không phải cậu ấy, chẳng qua em thấy cậu ấy rất ưa nhìn mới tập phác hoạ thôi.\” 

Phần lớn tranh của cậu chủ yếu vẽ quần áo mình thích, căn bản không có mặt, nhìn không ra ai là ai, thực chất cũng không phải cô bé đó.

Nhưng vì người kia đột ngột nói mình, cậu đành phải xấu hổ giải thích.
\”Ha? Phải không? Vậy thì tốt rồi.\” Lý Thời Trữ tựa mặt lên tay, nhìn cậu cười một cái đầy thâm ý.

Mắt hắn cười lên cong cong, ẩn giấu trêu chọc, tìm tò soi mói lại lạnh lùng, khiến Tống Tuần không dám đối diện hắn, chỉ có thể gật đầu như gà mổ thóc.

Lý Thời Trữ vuốt ve tóc sau gáy cậu, \”Cún Con, đừng nói cho Tiêu Tiêu chuyện nhật ký.\” Hắn dùng ngữ khí nhẹ nhàng giống như sợ bị trách, \”Tiêu Tiêu biết anh nói cho em sẽ rất giận anh.

Nên đây chỉ là bí mật của chúng ta thôi nhé?\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.