[Poohpavel] [Abo] Hơi Ấm Cạnh Bên – 5 – Tiếng sét ái tình – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Poohpavel] [Abo] Hơi Ấm Cạnh Bên - 5 - Tiếng sét ái tình

Trời đêm bắt đầu lạnh dần, Pooh khẽ rùng mình, trên người cậu chỉ có độc một chiếc áo sơ mi đen bằng lụa mà cậu lấy từ trong tủ anh.

Mùi của chiếc áo không còn là mùi của anh như ban đầu nữa, sau một đêm làm việc thì trên người Pooh chỉ còn lại mùi mồ hôi, khói thuốc lá và thoang thoảng mùi xịt phòng của quán. Pooh rút điện thoại ra, nhắn một dòng tin nhắn rồi nhanh bấm gửi đi.

\”Làm sao thế? Lo lắng cho người thương của mày à?\” – Jason liếc nhìn bạn mình, hai tay tách mạnh đôi đũa tre.

Ban nãy vừa mới tan làm xong thì cậu đã nhận được tin nhắn rủ đi ăn đêm của hai đứa bạn. Thiết nghĩ thấy dù gì cũng hiếm có dịp đi chơi đêm với tụi nó nên Pooh đành đồng ý. Vốn dĩ viễn cảnh thường ngày là sau khi tan làm thì cậu sẽ cùng anh về, tiếp đó viện cớ mệt mỏi rồi tá túc ở lại ngủ với anh. Đó luôn là lẽ thường tình mỗi ngày khi cậu đi làm cùng với Pavel. Trừ những ngày tâm trạng anh cực kì tệ và không muốn ở cùng cậu.

Pooh lắc đầu đáp lời thằng bạn mình. Cậu im lặng đặt điện thoại lên bàn, hai tay cầm lấy đôi đũa tre bên cạnh rồi tách ra.

Quán vỉa hè này là quán mà anh hay dắt cậu đi ăn mỗi khi cậu than đói. Chị chủ quán ở đây cũng đã quen mặt hai người, ban nãy lúc cậu bước vào tiệm thì chị chủ đã ngạc nhiên hỏi \”Cái thanh niên đẹp trai hay đi cùng nhóc đâu rồi?\”

Nghe xong Pooh Krittin liền cười: \”Sao thế ạ? Hôm nay anh ấy mệt nên về trước rồi, em không đủ đẹp trai hay sao mà chị lại quan tâm mỗi anh ấy?\”

Đùa giỡn nói với chị chủ vài câu thì Pooh Krittin chợt cảm thấy nhớ anh da diết. Cậu liếc nhìn đồng hồ, đã là 3 giờ 30 phút sáng. Pooh im lặng trộn tô mì trước mặt mình.

\”Ê Pooh, mày toàn làm giờ khuya thế này thật à?\” – Nhỏ Naree vừa đảo tay trộn tô mì vừa hỏi.

\”Không, bình thường đa số là ca 11-12 giờ đêm. Vì hôm nay là cuối tuần, chưa kể quán tao còn thiếu người.\” – Pooh cau mày, không kìm được liền buột miệng chửi \”Mẹ nó, thiếu nhân lực trầm trọng luôn ấy chứ!\”

Naree đợi hai chân mày của thằng bạn mình dãn ra rồi bắt đầu cất giọng hỏi::

– Khách quán mày đúng nghĩa là đa giới tính luôn ấy nhỉ? Tao thấy Alpha, Omega hay Beta đều có cả.

– Ông chú quán tao được cái nghiêm chỉnh luật lệ rõ ràng, nhờ vậy lượng khách cũng đa dạng hơn, doanh thu cũng tăng.

– Ờ, cái chiến lược kinh doanh này thì tao có thể hiểu được. Nhưng mày là người nhạy mùi mà không phải sao Pooh? Mày làm ở đây ổn không vậy?

Thấy vẻ mặt có chút lo lắng của nhỏ bạn mình, cậu nhếch môi rồi cúi đầu ăn tiếp tô mì trên bàn.
Pooh biết rõ, bản thân cậu rất khó chịu với những mùi trộn lẫn trong quán. Một Alpha mũi nhạy như cậu mà phải hít không ít mùi pheromones từ những người khác là một chuyện khá nguy hiểm.

Nhớ lại khoảng thời gian đầu đi làm, lúc đó cậu chưa bắt cặp với anh, vì là người mới nên khi nào thiếu người hay phải hỗ trợ cho một cặp khác thì mới cần tới cậu. Khoảng thời gian đó ngày nào Pooh Krittin cũng đều đeo khẩu trang. Nhiều mùi hương trộn lẫn vào nhau luôn khiến cậu khó chịu và có chút đau đầu. Nhưng vì yêu thích không khí và đồng nghiệp ở đây, nên cậu quyết tâm cố gắng chịu đựng đến cùng.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.