Phong Bình Lãng Tĩnh – chap 6 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Phong Bình Lãng Tĩnh - chap 6

Sakura rời đi đã một lúc lâu. Phòng bệnh dần trở nên yên ắng khi Minato và Kushina cũng rời khỏi sau khi thấy Naruto ổn định và đang nghỉ ngơi. Mặt trời đã ngả về chiều, ánh nắng cam nhạt chiếu qua ô cửa sổ mờ, nhuộm không gian một màu trầm lặng.

Tiếng cửa mở rất khẽ. Sasuke bước vào, từng bước chân chậm rãi như sợ phá vỡ sự yên bình của căn phòng. Naruto vẫn đang nằm nghiêng, ánh mắt lặng lẽ nhìn trần nhà, có vẻ vẫn đang nghĩ ngợi điều gì đó.

Sasuke không nói gì ngay, chỉ ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường bệnh, hai bàn tay đan vào nhau. Một lúc sau, cậu mới nhẹ nhàng lên tiếng:

“Nghe em nói đã nhé…”

Naruto quay đầu nhìn, ánh mắt có chút bất ngờ, rồi trầm mặc gật đầu.

Sasuke cúi đầu, nhìn bàn tay đang đặt trên đùi mình, ngón tay vô thức siết chặt lại. “Em biết… chuyện vừa rồi, em phản ứng thái quá. Em giận… không phải vì anh liều lĩnh, mà là vì em sợ. Sợ rằng… nếu hôm đó em đến trễ một chút, em sẽ không còn nhìn thấy anh nữa.”

Cậu dừng một nhịp, rồi nhìn thẳng vào mắt Naruto, lần đầu tiên ánh mắt ấy không còn lạnh lùng, mà có chút mong manh.

“Chúng ta chỉ mới bắt đầu, đúng không? Em nhận ra… mình biết rất nhiều về anh, nhưng cũng có quá nhiều điều chưa hiểu. Về cách anh suy nghĩ, cách anh yêu, cả cách anh chọn hy sinh.” Cậu thở nhẹ. “Nhưng em không muốn vì vậy mà bỏ cuộc.”

“Thật ra… em thích anh từ lâu rồi. Chỉ là… em mất quá nhiều thời gian để nhận ra điều đó. Vì anh luôn ở đó, ồn ào, phiền phức, sáng rực như mặt trời..\”

Naruto khẽ cử động, ngồi dậy dù vai còn hơi đau. Anh vươn tay nắm lấy tay Sasuke, nhẹ nhàng siết chặt.

Sasuke nhìn bàn tay ấy, cảm thấy lòng mình dịu lại một chút. “Em không muốn mất anh. Thế nên… em mới nổi giận như thế. Em xin lỗi.”

Naruto cười nhẹ, giọng khàn khàn, Vừa nói, hắn vừa vỗ vỗ đùi mình, như một lời mời nửa đùa nửa thật nhưng đầy thành ý “Lên đây ôm anh.”

Nghe Naruto nói vậy, Sasuke hơi nhíu mày, mắt đảo qua cánh cửa đã được khép hờ, rồi nhìn lại người đàn ông đang ngồi trên giường với tay áo vẫn còn vết băng trắng.

Naruto như hiểu ánh mắt đó, liền nở một nụ cười trêu chọc:
\”Yên tâm đi, không ai vào đâu. Mà nếu có… thì cũng không quan trọng bằng việc anh muốn ôm em lúc này.\”

Sasuke do dự trong một khắc ngắn ngủi, rồi cuối cùng cũng chậm rãi trèo lên giường bệnh. Cậu ngồi vào lòng Naruto, hơi nghiêng người, vòng tay qua vai anh một cách gượng gạo nhưng chân thành. Naruto siết nhẹ cậu vào lòng, cằm tựa lên vai Sasuke, hơi thở phả vào cổ khiến cậu khẽ run.

Một cái ôm bình thường, nhưng lại mang theo tất cả những gì họ đã giấu kín bấy lâu nay: nỗi sợ, sự mong chờ, cả những điều chưa từng dám nói thành lời.

“Anh vẫn còn đau đấy,” Sasuke thì thầm, giọng nhỏ như sợ phá vỡ giây phút này.

“Vậy em phải chịu trách nhiệm… chữa cho anh đi,” Naruto đáp, và khi Sasuke ngẩng đầu lên, anh đã cúi xuống.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.