[One Shot] Abo [Phan Lê Ái Phương X Bùi Lan Hương] – [EA] I. \”Beta\” và Phenomenon mùi máu – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[One Shot] Abo [Phan Lê Ái Phương X Bùi Lan Hương] - [EA] I. \"Beta\" và Phenomenon mùi máu

Buổi tiệc xa hoa của mấy tên nhà giàu mới nổi, Hương phát chán rồi, nếu không phải vì nể mặt Tóc Tiên, ả cũng không đến đây dự làm gì, không có gì thú vị ở đây. Ngồi không đến sắp ngủ gục, Hương tự rót cho mình hết ly này đến ly khác, uống đến khi mắt mờ đi, tay không còn vững nữa.

\”Hương! Bà say lắm rồi đó, về phòng nghĩ đi.\” -Minh Hằng thấy Lan Hương uống hết hai chai vang đỏ rồi, liền cản lại.

\”Ừ, tôi thấy choáng quá. Chắc tôi về phòng trước.\”

\”Tôi đỡ bà.\”

\”Không sao, tôi tự đi được. Bà cứ ở lại với Tóc Tiên đi, ở đây toàn mấy tên alpha thô bỉ, bà đi họ lại ve vảng cô ấy ngay.\”

\”Có chắc là ổn không vậy?\”

\”Được mà, cứ ở đây đi. Tôi tự đi được.\”

Hương kéo ghế, xin phép rời đi, tuy chân bước xiêu bước vẹo nhưng vẫn cố đứng thẳng lưng, tránh làm mất đi cái vẻ uy nghị thường thấy để không phải hoà vào đám những tên kệch cỡm.

Đến tận khi bóng lưng Hương khuất dạng. Ả vẫn không biết từ đầu buổi tiệc tới giờ luôn có một ánh mắt dán chặt, đăm đăm vào người mình.

Lê thân tới gần cầu thang, Hương choáng váng tựa mình vào tường, đầu óc xoay mòng mòng, lẽ ra không nên uống nhiều như thế.

\”Này, cô gì đó ơi? Có sao không?\” -Giọng một ai đó khác dịu dàng cất lên từ sau lưng.

Mắt Hương đã nhoè đi từ bao giờ, ả không nhìn rõ được đó là ai nữa, chỉ biết đó là một người phụ nữ cao ráo trong cái măng tô đen.

\”Cô ở phòng nào đấy? Tôi đưa cô về.\” -Vừa dứt lời, cô đã vòng tay sang kéo Hương dậy, ả cũng mặc cô đỡ mình đi, nếu bây giờ mà Hương tự về thì chắc ngày mai ả sẽ lên báo vì nằm vật vã đâu đó trên hành lang khách sạn cũng nên.

Tiếng khoá từ vang lên, theo sau đó là tiếng sầm cửa nặng nề. Người phụ nữ kia ném ả lên giường, tay đặt lên đôi má nóng bừng của Hương xem xét.

\”Cô còn tỉnh táo không vậy? Tôi lau mặt cho cô nhé.\”

Hơi ấm từ lòng bàn tay cô khiến người ả phừng phừng, hơi thở đột nhiên gấp gáp.

Phải rồi, kỳ động dục chết tiệt của alpha, sao ả lại quên mất chứ.

Pheromone được phóng thích ra ngoài mất kiểm soát, cái mùi hắc hắc toả lên trong không khí.

\”C-cô đi đi… Tôi… Tôi không ổn rồi.\”

\”Cô đến kỳ à? Không sao đâu, tôi là beta, tôi không bị ảnh hưởng đâu. Cô có mang thuốc không.\”

\”Không! Arg-… Mẹ nó, tôi không nhớ hôm nay là ngày đó… Kh-khó chịu quá!\” -Hương co người lại, vặn vẹo, siết chặt vào ngực.

Cái cảm giác bức bối như muốn nổ tung.

\”T-tôi nghĩ… Cô-… Vẫn nên đi thì tốt hơn… Hah~\”

\”Đi làm sao được, cô đang níu lấy tôi đấy.\”

Ả chẳng nhận ra trong vô thức chân đã câu lấy eo người kia từ lúc nào.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.