Mọi người vote, comment để mình có thêm động lực edit truyện nhé ❤️bản edit này ĐƯỢC UP DUY NHẤT TRÊN WATT @bunchanee, những nơi khác đều là ĂN CẮP o(・x・)/
Đoạn Cảnh nói như thế nhưng Tang Chẩm vẫn bướng bỉnh đứng im ở chỗ ấy, hai mắt say sưa dán vào quầy hàng.
Đoạn Cảnh thật sự cạn lời, cúi đầu ghé vào tai em nói nhỏ: \”Nếu như ngươi không đi, thì để ta cõng ngươi trở về.\”
Lúc này Tang Chẩm mới như vừa tỉnh giấc chiêm bao mà rời ánh mắt sang Đoạn Cảnh, cũng may là em không có hứng thủ để bị vác đi trước mặt bao nhiêu người đâu, nên vội vội vàng vàng nắm lấy tay hẳn rời đi.
Hai người chậm rãi đi dạo trên phố, Đoạn Cảnh đang suy nghĩ xem khi nào nên dẫn đứa nhỏ đi ăn tối, dù sao đoàn kịch cũng đã đề suất hắn huỷ buổi diễn, nhưng đồ ăn thì đã được dâng lên đặt trong phòng riêng. Trước khi Đoạn Cảnh kịp mở miệng, Tang Chẩm đã kéo hắn nhìn đông nhìn tây một lần nữa.
\”Đại nhân ơi, ngài thấy cái này đẹp không ạ?\” Đầu óc hắn vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, một con châu chấu rơm đã được giơ lên trước mắt.
Hắn nhìn con châu chấu chằm chằm vài giây, qua loa nói: \”Được, mua đi.\”
Sau đó hắn ra hiệu cho người hầu đang chật vật chen qua đây: \”Mua tất cả sọt này.\”
Tang Chẩm bĩu bĩu môi nói: \”Em không phải là muốn mua cái này đâu ạ…\”
Em thoáng nhìn qua con châu chấu rơm trên tay, có chút nổ nói: \”Em bện cái này còn đẹp hơn nhiều, một ngày bện được hẳn mấy trăm con luôn.\” Mười mấy con châu chấu rơm mà tận ba quan, chủ sạp đúng là ăn lãi dày quá đi, một ngày chắc thu về được cả đống tiền.
Nhưng em đã ngưng làm công việc này kể từ khi được đưa vào Hợp Hoan Lâu rồi.
Đoạn Cảnh chữ được chữ mất nghe được Tang Chẩm đang kể về thời thơ ấu của mình, trong lòng đột nhiên lại thấy hoảng hốt, nắm chặt lòng bàn tay em, nói: \”Đi thôi, ăn cơm.\”
Tang Chẩm hỏi: \”Ngài có muốn ăn hoành thánh không ạ?\” Cách đó không xa có một quầy bán hoành thánh.
Đoạn Cảnh đáp: \”Đi Phúc Mãn Viên.\”
Hắn liếc mắt nhìn sạp hoành thánh kia, bàn ghế đầy dầu mỡ dây bẩn, đây là giới hạn của hắn rồi.
Tang Chẩm lại hỏi: \”Ở đây ăn hoành thánh được không ạ?\”
Đoạn Cảnh giả ngu, bảo Tang Chẩm đến đó mua một bát hoành thánh mang về rồi kéo em đi mất.
Khi hai người đến nơi, chủ quản của Phúc Mãn Viên đã đợi sẵn ở cửa đại sảnh, phát hiện ra Đoạn Cảnh mang theo một thiếu niên xa lạ, kệ đi, thần tài đã tới thì bụng cũng vui như mở cờ rồi: \”Đại nhân, tiểu nhân đã chuẩn bị xong cho ngài.\” Phòng ốc đã được quét dọn hai lần, ngay cả rèm che, ga giường cũng được thay mới hết.
Quan lớn này còn chưa bao giờ đặt phòng ở qua đêm đâu, lần này nhất định phải may túi ba gang đựng tiền thì mới yên giấc.
Đoạn Cảnh gật đầu tỏ ý đã biết, đuổi chủ quản đi.
Món ăn của Phúc Mãn Viên được bày trí rất đẹp mắt, đồ ăn nóng hổi cùng canh được phục vụ từng món một, chủ yếu là đặc sản vùng núi, còn có cả gà rừng nướng lò, ăn rất thú vị.