Array
(
[text] =>
[thời điểm: 2 năm trước – phòng tập số 3, gmmtv]
đó là buổi tập đầu tiên khi lykn còn chưa biết rằng họ sẽ trở thành một nhóm.
chỉ là sáu cậu trai được chọn cho một dự án thử nghiệm – không tên, không định hướng.
phía góc phòng, nut đang nhìn hong nhảy freestyle.
cậu nhóc nhỏ con, tóc dài, mặc áo hoodie rộng thùng thình, nhảy như đang chiến đấu với cả thế giới.
nut (lẩm bẩm):
“Chắc mình phải học nhảy lại quá…”
tui ở phía đối diện, vừa nhép lời rap vừa tranh thủ soi gương.
tui:
“Này p’nut, ánh mắt anh nhìn em không giống như đang học đâu nha.”
nut suýt sặc nước.
hong chỉ bật cười, cột lại tóc và nhún vai:
“vậy anh học nhanh lên. em còn muốn debut.”
~
[3 tháng sau – phòng họp nội bộ lykn]
lần đầu tiên cả nhóm được thông báo sẽ có trưởng nhóm chính thức.
cái tên được đọc ra: william jakrapatr.
est – khi đó chỉ là phó quản lý, đã đề cử william đêm trước đó.
không ai biết rằng, lúc cậu bé ấy vừa bước ra khỏi phòng, est đã nói một câu với giám đốc:
“Nếu em ấy không đủ làm thủ lĩnh, thì tụi nhỏ sẽ chẳng đủ để gọi là nhóm.”
william sau khi biết tin chỉ im lặng.
đêm đó, cậu đứng trước gương, lặp lại từng cái tên:
“hong. tui. lego. est. phuwin. em sẽ không làm ai thất vọng.”
~
[6 tháng sau – buổi tập debut đầu tiên]
đèn sân khấu chớp tắt liên tục.
lego ngã hai lần khi xoay. phuwin bị chảy máu đầu gối.
william căng thẳng đến mức hét lên:
“nếu cứ như vầy, tụi mình sẽ bị cắt!”
không khí chùng xuống.
est bước vào, ném chai nước xuống sàn, ngắt nhạc.
est:
“anh không cần nhóm hoàn hảo. anh cần tụi em nhớ vì sao tụi em đứng ở đây!”
tui là người đầu tiên ngẩng lên:
“tụi em đứng ở đây… vì không ai khác tin tụi em có thể làm được.”
và từ câu nói đó, một buổi tập thành đêm ghi hình debut.
không một lời than vãn, không ai bỏ cuộc.
~
[1 năm sau – sân khấu concert đầu tiên]
ngay sau hậu trường, một cảnh không ai thấy:
hong – mắt đỏ hoe, run rẩy. nut ôm cậu vào lòng.
nut:
“bé sợ gì vậy?”
hong:
“em sợ… nếu hôm nay không làm tốt, tụi mình sẽ mất đi cả chặng đường này.”
nut đặt tay lên trái tim hong:
“tụi mình không cần sân khấu để giữ nhau lại. tụi mình cần nhau để đứng được trên sân khấu.”
william lặng lẽ chụp lại khoảnh khắc đó.
tấm ảnh mãi về sau được in thành poster đặc biệt trong album thứ hai – nơi nut và hong đều lặng lẽ nhìn nhau trong hậu cảnh.
~
[phía cuối thời gian – studio riêng est’s lighthouse – hiện tại]
tấm bảng trắng ghi lại dòng chữ nguệch ngoạc:
“what kept lykn alive?”
est xóa nó đi.
rồi viết lại bằng nét chữ thật rõ:
“we did.”
~
ngoại truyện 2 – rehearsal room
họ không chỉ là nhóm nhạc.
họ là vết thương, là phép màu, là sự sống sót và là những người đã từng chọn nhau – trong cả ánh sáng lẫn bóng tối.
[text_hash] => f26e43b4
)