[Nữ A Nam O] Kịch Bản Mà Ta Và Nam Chủ Cầm Không Giống Nhau – Chương 2 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Nữ A Nam O] Kịch Bản Mà Ta Và Nam Chủ Cầm Không Giống Nhau - Chương 2

Thiệu Bình Dương cảm thấy chuyện xảy ra hôm nay hết thảy đều thực quỷ dị. 

Đầu tiên là trong khảo thí đột nhiên xuất hiện trùng tộc, bản thân vì cứu người lâm vào nguy cơ tử vong. Thời khắc gần chết thì đối thủ một mất một còn đuổi tới, không cần tốn nhiều sức đã cho trùng tộc cấp cao nhất toàn trường đi bán muối. 

Cảm giác vi diệu mà hơi khó chịu trong lòng còn chưa có biến mất, người đã bị cô ấy ôm lên. 

Ôm ngang người, lấy phương thức ôm công chúa mà dựa vào trong lòng cô. 

Thiệu Bình Dương cả người đều kinh ngạc.

Hình ảnh này, ở thế giới cũ của cậu ta, chính là thiếu nữ mảnh mai bế lên nam sinh cường tráng 1m9.

Mà ở thế giới này, hoàn toàn chính là hai người cùng giới tính ôm lên.

Nghĩ như thế nào đều không thích hợp á.

Thiệu Bình Dương đỏ mặt, ý muốn phản kháng, mới vừa giật giật cánh tay, đã bị ấn trở lại.

Hai mắt vừa vặn chạm được bả vai cô, dưới cổ mảnh khảnh nhảy lên gân xanh, hô hấp hơi nóng vừa vặn rơi xuống trán cậu, hương tuyết tùng khinh phiêu phiêu tràn vào trong mũi.

Ý thức được điểm này Thiệu Bình Dương cảm thấy mặt càng nóng.

Vì sao mình lại luôn có thể ngửi được vị tin tức tố của cô ấy, này có khác nào chơi lưu manh đâu chứ. 

Người trong ngực luôn động đậy, sợ cậu ta ngã xuống Trần Tú một hồi phải thay đổi vài tư thế. Vì  thế cô có chút không kiến nhẫn, dùng giọng điệu bình tĩnh chậm rãi biểu đạt bất mãn của mình: 

\”Tóc của ngươi có đến cổ ta thực ngứa.\”

Trần Tú rõ ràng cảm thấy đối phương thân thể cứng đờ, vì thế tự nhận rộng lượng mà vỗ vỗ nhẹ đầu hơi xù xù của cậu ta như là khen ngợi.

Cái này khiến Thiệu Bình Dương hoàn toàn bất động. Cũng không biết là xấu hổ hay là tức giận, tóm lại là trái tim như tắc nghẽn. 

Cửa sân đấu mở ra, mấy cái thí sinh may mắn còn sót lại dìu đỡ lẫn nhau mà đi ra. Đội chữa bệnh ùa lên trước tiên, nhanh chóng làm công tác cứu hộ khẩn cấp cho họ.

Trần Tú cùng Thiệu Bình Dương là người cuối cùng đi ra. Tư thế hai người có lẽ quỷ dị nhưng kỳ thật căn bản không ai sẽ để ý. 

Trong tình huống tai nạn ngoài ý muốn như vậy, chỉ cần còn sống ra tới, ai sẽ để ý ngươi là cái dạng gì. 

Có người vừa muốn tiếp nhận Thiệu Bình Dương từ trong ngực Trần Tú, cô lại nhìn như không thấy, thẳng tắp đi hướng người đàn ông mặc quân trang nổi bật như hạc giữa bầy gà trong đại sảnh. 

\”Nguyên soái, con trai ngài.\”

Mọi người xung quanh đều hít vào một hơi. Cô là một alpha ôm Thiệu Bình Dương cũng là alpha đi ra tới, còn trực tiếp đến trước mặt gia trưởng nhà người ta. 

Hành vi của Trần Tú như vậy không thua gì khiêu khích. 

Nhưng, lại không có một ai ngăn trở. 

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.