Array
(
[text] =>
“Bảo bối ơi..”
Từ lần đầu tiên gặp, Santa đã gọi em như vậy rồi. Anh khi ấy chả hiểu nổi một từ tiếng Trung, vô tình nghe Bát Nhất ca ca của em gọi em một tiếng bảo bối, cứ vậy mà học theo thôi. Lúc đó anh nhầm tưởng ấy là tên gọi của em, vậy là cứ một hai mà bảo bối ơi, bảo bối à, khiến em đỏ bừng mặt mà xua tay liên tục. Anh không biết tiếng Trung mà em cũng chẳng giỏi tiếng Nhật, giải thích loạn xạ một hồi thì em cũng bất lực luôn, thôi thì anh thích gọi thì cứ gọi vậy đi, dù sao cũng chỉ là một danh xưng thôi mà.
Chỉ có điều, anh lại hơi lạm dụng danh xưng đó quá rồi. Có vẻ như là từ tiếng Trung đầu tiên anh học được nên hào hứng lắm nha, chỉ cần thấy em thôi là gọi liên hồi rồi. Để rồi khiến em phải ngại ngùng mà đỏ bừng hai vành tai. Gì đâu mà giữa chốn đông người lại hét ầm lên “BẢO BỐI!!!” như thế, em chỉ cách anh có 3 người thôi anh trai à, tự dưng mất hứng ăn cơm trưa như vậy luôn đó.
Những tưởng sau này khi anh đã học tiếng Trung ổn rồi thì cũng sẽ thay đổi thôi, nào ngờ tiếng Trung thì người ta học nhanh ghê luôn, còn từ bảo bối thì như là gắn chặt trên miệng không chịu buông. Em lôi anh ra một góc chất vất thì anh tỉnh bơ hỏi ngược lại em, sao người khác gọi thì được còn anh thì không? Thế rồi anh liệt kê một loạt ra, nào là Bát Nhất nè, xong lại Minh Minh nha, à còn cả mẹ em nữa chứ. Em nghe tới đây thì đánh anh cái bụp, ủa rồi sao, bộ anh với người ta giống nhau hả?
Anh bị em đánh thì ôm đầu gào thé lên, bình thường thì được đám con gái này kia mê muội kêu là Alpha khí ngập tràn sao giờ mới bị em đánh một cái thì như thiếu nữ yếu ớt ôm chặt cánh tay em làm nũng thế này!!?? Em quạo ra mặt nhưng nể tình hữu nghị quốc tế nên mới đưa tay ra xoa xoa đầu anh xíu á, người gì đâu mà như con cún, sao mà dính người thế không biết nữa!
Mà thực ra em cũng không có biết anh khác người ta ở điểm gì, Bát Nhất hay Minh Minh đều là anh em bạn bè thân thiết của em, nhưng sao mọi người gọi, em lại thấy là chuyện thường tình như việc lên cân, thế nhưng tới lượt anh thì hai tai em cứ đỏ bừng lên thôi.
Ngày cậu bạn thân của em về nước em mừng muốn ngất luôn, bạn của em là du học sinh Nhật đó nha. Nhờ cậu ta đứng ra giải thích xíu xiu là cái đồ cún ngốc kia sẽ hiểu ra nhỉ, cái từ kia ấy à, nhạy cảm phết á, tốt nhất là không nên gọi đâu, sau này khỏi làm em nóng bừng cả mặt chỉ vì cái danh xưng bảo bối đó nữa. Tối đó em dẫn bạn thân đi ăn một bữa lớn luôn, xong xuôi đâu đó thì kéo cậu ta đi gặp cái anh chàng ngoại quốc kia. Kì lạ là hai người này gặp nhau thì dòm nhau từ đầu tới chân, ánh mắt như muốn nảy lửa mà cháy xém luôn quá trời.
– Bảo bối, cậu ta là ai vậy?
Đấy, nghe hống hách ghét ghê hong, nhưng mà ghét hơn nữa là chả hiểu làm sao mà em nghe anh hỏi tự dưng lại thấy chột dạ ghê. Em quay ra chọt chọt bạn thân, ủa người ta hỏi mày là ai kìa mau trả lời đi!!! Bạn thân của em cũng chẳng vừa, đốp lại anh luôn:
– Anh là ai mà dám gọi Vũ nhà tôi là bảo bối??
Ủaaaaaa, sao tự dưng mày to tiếng với người ta chi!! Có to tiếng thì cũng chỉ em được to tiếng thui nhá. Nghĩ lại bực, thế là em lại đưa cái ngón tay bé xíu ra chọt chọt thêm phát nữa, lần này thì cả hai người kia cùng đồng thanh:
– Mày đừng chọt tao nữa!!/ Bảo bối, em đừng động vào cậu ta nữa!!
Ủaaaaa, không dưng to tiếng với người ta chi???? Em tủi thân lắm đứng im một chỗ, hai tay nắm chặt thành nắm đấm bé xíu nhưng sức lực khủng lù, mắt cố gắng trợn thiệt to, tỏ ra hung dữ mà nhìn chằm chằm vào Santa. Đang cố sức bày tỏ thái độ tức giận thì lại bị bạn thân chen vô mà đập cho cái:
– Ơ tưởng đi cãi nhau sao tự dưng mày mở to mắt long la long lanh quyến rũ ổng làm gì?
Sao bạn thân em lại mất não thế nhỉ, người ta đang tức giận muốn phát hỏa rồi mà lại còn gì mà quyến với chả rũ, đây mà đi quyến rũ thì mấy người chắc chảy máu mũi ngay rồi nhá!!!
Santa hết nhìn em rồi lại nhìn bạn thân em, sau đó quay ra nói một tràng tiếng Nhật gì đó với cậu bạn thân em rồi quay người đi thẳng, còn chẳng thèm nhìn em luôn. Em thấy người ta đi thì theo thói quen cũng tính đi theo luôn mà bị bạn thân lôi lại, ghê thật, bị cái đẹp mê muội con mắt tí thì tự đi bán mình!!!
– Rồi nãy anh í nói gì với mày vậy?
– Thì cũng không có gì..
– À, thế bye, tao đi gọi ảnh đi uống trà sữa nhá
– Ổng hiểu nhầm tao với mày là người yêu nên chúc chúng mình hạnh phúc mong tao chăm sóc mày cẩn thận í mà.
????????? Em đang cầm điện thoại tính mè nheo người kia mua trà sữa cho mà nghe thằng bạn thân nói xong thì hoảng hồn xém rớt luôn điện thoại luôn á.
– Thế sao mày bảo không có gì???????? Lại để anh ấy hiểu nhầm tao như thế?? Không được, tao phải đi gặp anh ấy mới được!!
– Ơ thế chả dứt điểm luôn à, mày không muốn ổng gọi mày là bảo bối nữa, giờ hiểu nhầm vậy thì ổng hết kêu mày như thế luôn.
– Ừ, đúng ha
– Chứ còn sao!!!!!
– Ò..
Nhưng mà em buồn ghê gớm..
– Santa này coi bộ cũng đẹp trai mà có tài phết nhỉ, để tao giới thiệu cho em gái tao mới được. Cho xin cái nick wechat nào?
– KHÔNG ĐƯỢC!!!!!!
Em ôm chặt điện thoại chạy vội về phòng, cho gì mà cho, tự đi mà xin người khác ấy, em không có rảnh đâu!!
.
Dạo gần đây Lưu Vũ có chút sầu, cả sáng nay đã lượn vượn qua lại cái hành lang này mấy chục lần rồi, ghé qua lớp Santa cũng trăm lần chứ không ít, vậy mà ai đó cũng chẳng thèm kêu tên em luôn. Mãi cho tới khi em thất thểu định đi về thì người đó mới nhìn về phía em. Tự dưng lại có cảm giác hồi hộp như sắp được tỏ tình í nhỉ, tai em cũng đỏ hết lên, bàn tay tê tê cứ phải duỗi ra duỗi vào. Chờ mãi xong Santa gọi em kiểu:
– Ể, Lưu Vũ sao cậu lượn vượn hoài trước cửa lớp tui?
Sét đánh toang cái đùng!! Lưu Vũ bặm môi đứng chết trân tại cửa lớp người ta. Cũng không phải tại anh, tôi mới thế này mà anh còn hỏi!! Anh còn gọi tôi là Lưu Vũ!!!
Càng nghĩ càng tức, giận muốn biến thành cá mập khổng lồ ngoạm chít Santa luôn. Lưu Vũ chống nạnh quay lưng trở về.
Kể từ ngày đó, Santa bắt đầu chỉ gọi tên thật của em.
– Lưu Vũ, đi ăn chưa?
– Lưu Vũ, tháng tới cậu chuẩn bị bài vũ đạo gì?
– Ê Lưu Vũ, cậu mập ra đó hả?
– Lưu Vũ cậu mau ăn nhiều chút cho cao lên đi!!!
Em cảm thấy cần chiến tranh lạnh. Santa đúng là một tên cún bự ngốc nghếch mà, phiền chết em rồi!!!
Thế rồi vào một buổi sáng mây mù giông tố, gió xoay vần vần hất ngược cả tóc mái của em. Vừa đặt chân tới cửa lớp thì em nghe được tin sét đánh: “SANTA CÓ BẠN GÁI!!!”
Trong lòng tự dưng nghe tiếng lộp bộp, mắt cũng hoa lên luôn, cả ngày hôm đó cũng không tập trung học hành được gì cả. Bữa trưa đi ăn thì gặp cảnh Santa ngồi cùng bạn gái, anh một câu, em một câu, cười đùa vui vẻ tới mắt cũng tít lại.
Tối hôm đó Lưu Vũ bỏ bữa, mọi người hỏi em sao không ăn, em chỉ bảo ăn không vào. Tủi thân quá lôi giấy ra vẽ một con cún bự khổng lồ ở đó rồi lấy bút đâm đâm chọc chọc cho hả giận, thấy chưa đủ bèn viết thêm một dòng to tướng: SANTA LÀ ĐỒ NGỐC!!!
– Sao lại viết anh là đồ ngốc?
Giật muốn nổ cái mình, Lưu Vũ quay lại phía sau thì đã thấy Santa đứng đó từ bao giờ, ngó đi ngó lại thì chả thấy tụi bạn đâu, đúng là cái bọn rảnh ra là bán bạn cho trai mà!!
Nhìn anh, Lưu Vũ lại càng tủi thân hơn, nhìn được 5 giây thì òa lên khóc nức nở. Santa hoảng quá vội ngồi xuống bế em lên ôm gọn trong lòng. Lưu Vũ tranh thủ khịt khịt mấy cái hỉ mũi vào áo anh.
Santa nâng mặt em lên, dịu dàng hỏi:
– Thế sao lại tủi thân đến mức này hả?
Lưu Vũ hờn dỗi không thèm nhìn anh, quay ngoắt mặt đi:
– Đi mà về với bạn gái của anh đấy.
Santa phì cười, bẹo má bé cưng trong lòng:
– Làm gì có bạn gái nào hả?
– Thế cái người hồi sáng đấy thi, anh đừng có mà chối!!
– Là em họ của anh.
– …
– Bạn gái đâu không thấy, chỉ thấy một bé con ghen tới khóc cả lên đây này.
– Tôi không thèm ghen!!
– Ừ em không ghen.
– …
– …
– Em ghen!!! Huhuhuhuhu ghen muốn tức xỉu rồi!!!
Santa cúi đầu hôn hôn không ngừng vào má em dỗ dành. Lưu Vũ như nhớ lại thù cũ, đem ra lên mặt với anh.
– Anh còn gọi em là Lưu Vũ!!!
– Thì em muốn anh gọi tên thật cơ mà?
– Thế em nói gì anh cũng nghe à? Em kêu anh biến về Nhật đi thì anh có chịu không?
– Bé cưng muốn anh về Nhật thật hả?
– Mau biến đi!!!!
Sau đó để dỗ bé cưng nhỏ, Santa phải một thân phục vụ ngồi gọt 3 quả táo, đút em ăn hai phần bánh bao, ăn xong thấy nhạt mồm nhạt miệng lại phải bonus thêm cốc trà sữa cho tỉnh người.
Cứ thế mơ mơ màng màng cho tới sáng hôm sau bị tỉnh giấc vì ngạt thở, thấy đồ cún bự ôm em chặt dí, Lưu Vũ mới bàng hoàng nhận ra hôn cũng hôn rồi vậy mà tên tra nam này vẫn chưa thèm tỏ tình với em.
Lưu Vũ một tay đập bẹp vào mặt người bên cạnh. Santa ăn đau la oai oái, tay ôm má tủi thân nhìn em:
– Sáng sớm ra sao em đã đánh anh, đêm qua mình đã làm cái gì đâu?
– Lại còn làm cái gì?? Anh đòi làm cái gì??
– Nói ra em lại đập anh..
Lưu Vũ đập anh thật, đập liền mấy cái.
– Đồ tra nam nhà anh, anh hôn cũng hôn tôi rồi, ôm cũng ôm rồi, ngủ cũng ngủ rồi, mà anh còn chưa tỏ tình tôi???
Santa ngớ ra một lúc, định thần lại từ “ngủ” em đang nhắc tới, “ngủ” này của em khác “ngủ” của anh, anh mới chưa được “ngủ” em đâu!!! Sau đó thấy bản thân đi sai trọng điểm, nên lại ngẫm lại câu nói của em một lúc, nghĩ rồi thì ngớ người ra:
– Ê, Lưu Vũ, rõ ràng anh tỏ tình với em rồi!!!
– Lúc nào????
– Lúc em uống trà sữa đó.
Lưu Vũ nghĩ lại. Hình như thế thật, đêm qua đang uống trà sữa thì Santa tranh thủ đánh nhanh thắng nhanh “Này bảo bối ơi, muốn em làm bảo bối của anh suốt đời, nên là mình thành đôi em nhỉ?” Mà trà sữa ngon quá thì lú đầu, em mải tu trà sữa nên quên luôn.
Lưu Vũ che miệng, e thẹn cười hì hì. Em áp hai tay vào má Santa, lấy lòng hôn chụt chụt vài phát:
– Sao người yêu em lại đẹp trai thế nhỉ?
Đấy, tự dưng ngủ dậy thành có người yêu. Sướng ghê!
Kể từ hôm đó, đám bạn cứ nhìn thấy Santa Lưu Vũ cạnh nhau là ghét bỏ. Dính chặt lấy nhau, anh anh em em nhớ nhớ nhung nhung, có ai đời mới xa nhau để về lớp được 5 phút đã hẹn nhau ra ngoài kêu gặp tí cho đỡ nhớ.
Nói về chuyện yêu đương thì Lưu Vũ giỏi giận dỗi, Santa giỏi dỗ dành, giây đầu cãi nhau, ba giây sau đã em iu anh nhìu chít.
Bởi vì có em cạnh bên nên mỗi ngày qua đi đều hạnh phúc, chuyện sau này mình cùng nhau trải qua.
Còn cái đoạn đối thoại tiếng Nhật ngày đó Santa nói với cậu bạn thân của Lưu Vũ:
– 4 bữa lẩu, 5 bữa nhậu, ông giúp tôi cưa đổ em í.
– 6 bữa lẩu, 8 bữa nhậu, tôi nói cho ông một bí mật.
– 5 bữa lẩu, 7 bữa nhậu, ok?
– 7 bữa lẩu, 9 bữa nhậu?
– …
– Ok?
– Ok..
– Thực ra Lưu Vũ nó mê ông lắm rồi nó không thể hiện ra thôi.
“Em yêu anh nhiều lắm đấy nhưng em ngại không nói ra thôi, người yêu ơi 🥺”
Santa nhìn tin nhắn trong điện thoại vừa được gửi mấy giây trước, khoé miệng cũng cong lên không ngừng. Có em ở bên thật tốt mà, bảo bối.
——–
Fact: oneshot này tôi viết từ đầu tháng 6 lận, bữa FM lúc Santa gọi Lưu Vũ baobei tôi hú hét điên cuồng cảm thấy mình tiên tri như thần, bảo tối đăng fic này xong mải sìn đường quên luôn, nay lọc file trên lap xong thấy mới nhớ ra =))))))))
[text_hash] => 3dd6546c
)