Array
(
[text] =>
Anh ấy giận rồi thì phải..
Đó là kết luận của Tiểu Vũ Nhi sau khi thấy Santa tránh em cả một ngày.
Buổi sáng không thèm gọi em dậy, cũng không thèm chờ em đi ăn cùng nữa.
Lúc cả nhóm lên xe đi luyện tập, cũng vội vàng leo lên xe ngồi cạnh Kha Vũ.
Quá đáng hơn là khi em thấy anh luyện nhảy mệt liền chạy đi mua nước cho anh, thế mà anh còn chẳng thèm đoái hoài.
Tiểu Vũ Nhi như mèo nhỏ bị bỏ rơi, meo meo tủi tủi cụp tai ngồi trong góc tự nghĩ lại mọi chuyện mấy ngày nay. Rốt cuộc là mình làm gì khiến anh ấy giận rồi?
Hay là tại dạo này lười quá toàn để anh đi lấy đồ ăn cho nên anh thấy phiền rồi?
Có khi nào thấy mình quấn anh ấy cả ngày nên anh ấy không thích không? Đọc trên mạng người ta bảo dính nhau cả ngày cũng nhanh chán mà!!!
Hôm bữa cũng trốn anh thức đêm tập luyện không chịu ngủ nữa, có thế mà cũng giận luôn hả!!!
Thế nhưng mà mình yêu anh ấy nhiều ơi là nhiều, vậy mà cũng dám nổi giận với mình à!!!
Tiểu Vũ Nhi nghĩ tới đây thì hai mày nhăn lại luôn, tai mèo vô hình cũng dựng thẳng lên rồi. Vậy là bé giận ngược lại anh người yêu một cách vô cùng logic như vậy đó~
Về phần Santa, đã cố tình tránh bé con cả một ngày rồi mà em ấy vẫn không chịu tới dỗ, thành ra anh muộn phiền kinh khủng. Một ngày dài không được ôm ôm hôn hôn, stress muốn khóc luôn đây nè.
Thực ra chuyện Tiểu Vũ Nhi phát hiện ra muộn thì cũng không thể trách em được. Kể ra lỗi là tại Santa thật.
Dù dỗi ơi là dỗi nhưng mà lại lo sáng ra em ấy ăn không đủ chất nên đã mua sẵn phần ăn sáng để trong nhà ăn cho cả nhóm luôn.
Không thèm ngồi ăn với em, nhưng mà khi em nhỏ ăn thì chịu không nổi, lén lén lút lút đứng sau cánh cửa nhìn tới khi em ăn hết mới thôi.
Lên xe cũng không thèm ngồi cạnh người ta, nhưng mà ngồi phía sau hai mắt dán chặt vào người phía trước. Thấy em cười nói với người bên cạnh thì giận dỗi quay sang tét ngay một phát thật mạnh vào Kha Vũ.
Chai nước em mua cho còn cố tình tỏ ra không muốn nhận. Nhưng khi thấy người khác định mở ra uống thì chạy lẹ giựt vội, lườm cháy xém ai có ý định nhăm nhe uống chai nước kia.
Giờ em í không thèm ra dỗ thì sầu đời ngồi trong nhà ăn uống hết ly nước trái cây này tới ly trái cây khác.
Uống tới khi đầy phè no bụng thì không nhịn nổi nữa rồi. Nhìn đồng hồ đã 12 giờ đêm, Santa lén lén lút lút vào phòng của Tiểu Vũ Nhi.
Đi tới giường em, vô cùng tủi hờn mà kéo kéo góc chăn của em. Anh cứ kéo một lần, là em lại giật lại một lần. Kéo tới khi Tiểu Vũ Nhi tức giận rồi giơ bàn chân nhỏ xíu ra đạp anh một cái.
Tiểu Vũ Nhi ngồi dậy, hai tay chống hông nhìn anh:
“Anh tới đây làm cái gì!!!”
Santa hai mắt long lanh như cún bự:
“Nhớ emm :((“
Tiểu Vũ Nhi lại đạp anh thêm một phát nữa:
“Thích tránh tôi cơ mà!! Tránh đi!! Cho anh tránh mãi mãi!!!”
Santa đã buồn vì mình nổi giận mà người yêu cũng không thèm để tâm, em í lại còn đánh mình, thế là tủi thân tới mức sụt sịt luôn, với tay ra ôm luôn bàn chân nhỏ nhỏ đang đạp mình:
“Anh say rồi em còn đánh anh. Em không thèm thương anh!!!”
Tiểu Vũ Nhi ghé sát lại người Santa, bĩu môi khinh bỉ, cố đạp anh thêm một cái nữa:
“Anh uống nước trái cây cũng say được hả!!!”
Bất thình lình Santa nhấc người dậy, mau lẹ trèo lên giường, ấn Tiểu Vũ Nhi vào trong lòng rồi kéo chăn lên ôm chặt em, ép sát em vào trong lòng mình.
Tiểu Vũ Nhi đẩy anh ra một hồi mà không được, một lúc sau thì luồn bàn tay be bé ra sau lưng anh, xoa xoa cún bự đang hờn dỗi:
“Thế làm sao hả? Anh giận em cái gì?”
Không nhắc đến thì thôi, nhắc tới rồi Santa lại càng tủi thân hơn, hung hăng nâng mặt em lên hôn liền hai phát cho hả giận, sau lại rúc vào cổ em, dụi dụi liên hồi làm nũng:
“Em chụp ảnh cho người khác, mà cũng không thèm chụp ảnh cho anh..”
Tiểu Vũ Nhi đơ người ra một lúc, mãi mới định hình nổi Santa là giận dỗi chuyện gì. Hoá ra là do hai bức ảnh của Kha Vũ và Lưu Chương đều là do em chụp sao? Hiểu ra lý do rồi thì em nằm trong lòng anh cười ngặt một trận. Người yêu mình đáng yêu quá làm sao bây giờ!!!
Tiểu Vũ Nhi đẩy cái đầu đang không ngừng dụi dụi vào cổ em lấy lòng kia. Em đưa tay nâng mặt anh lên, hôn hôn không ngừng mọi chỗ trên gương mặt anh, hôn tới khi anh người yêu bị trêu đùa tới cười cả lên mới thôi.
Hôn qua hôn lại một hồi thì Santa lấy cớ muộn rồi không muốn quay về giường mình, cứ vậy mà nằm yên trên giường của Tiểu Vũ Nhi không chịu di chuyển. Tiểu Vũ Nhi bất lực nhìn anh, sau đó đành cười yêu chiều mà kéo chăn lên đắp cho cả hai người. Santa tranh thủ đòi thêm được một nụ hôn chúc ngủ ngon nữa, xong xuôi mới an tâm ôm em trong lòng mà say giấc.
Sáng tỉnh dậy thì không thấy Tiểu Vũ Nhi đâu rồi. Cầm điện thoại lên xem giờ thì thấy thông báo từ wechat, lại còn là từ Tiểu Vũ Nhi. Xem thời gian thì là em gửi từ đêm qua lúc anh đã ngủ rồi.
Mở tin nhắn ra coi xong, Santa ngồi trên giường cười ngây ngốc, xem đi xem lại tin nhắn tới 30 phút đồng hồ. Lúc đi ăn, lúc trên xe, hay lúc luyện tập, cứ tí tí lại mở ra coi lại, coi rồi thì ngồi cười khùng luôn.
Tiểu Vũ Nhi ngoài mặt thì tỏ ra ghét bỏ, còn trong lòng ngọt tới tràn ngập hoa đào phơi phới.
Hỏi em đã gửi cho anh cái gì sao?
Chính là một bức ảnh khi anh đã say ngủ, em ôm anh, hôn anh một cái, lưu giữ lại khoảnh khắc đôi mình.
Vậy đấy, nhà nuôi một cún bự hay giận dỗi mệt ghê luôn~
[text_hash] => bba2fb1a
)