[Nhật Nhật Tư Quân] – Khó Thoát – Chương 17 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Nhật Nhật Tư Quân] – Khó Thoát - Chương 17

Array
(
[text] =>

Từ Tư đứng giữa biển nước mênh mông, xung quanh đều là màn khói, dày đặc đến hắn cũng không nhìn thấy được bản thân. Từng đợt khói tràn vào khoang phổi theo nhịp hít thở, càng thở càng nghẹn, càng thở càng đau đớn. Hắn vùng chạy thoát thân, mỗi bước đều bị biển nước hút lấy, kiệt sức đến chìm sâu xuống đáy.

“Quân Quân!!!”.

“Bác sĩ! Bác sĩ! Mau gọi bác sĩ!”.

“Tiểu Tư, là anh”.

Từ Tư mở mắt vùng ngồi dậy, xung quanh là khung cảnh bệnh viện, không có Cố Trì Quân. Hắn chụp lấy cánh tay Từ Tấn, nước mắt vô thức trào ra.

“Anh, Quân Quân đâu? Quân Quân đâu?”.

Từ Tấn vỗ vỗ lên mu bàn tay hắn, nhẹ giọng “Anh gọi bác sĩ vào khám cho em”.

“Bảo Quân Quân gọi bác sĩ cho em, anh ở đây”.

“Tiểu Tư, em nghỉ ngơi cho tốt trước đã, trợ lý Cố có việc sẽ đến thăm em sau”.

Từ Tư gấp gáp xoay người lần tìm xung quanh “Điện thoại em đâu? Anh cho em mượn điện thoại. Em phải gọi cho Quân Quân”.

Từ Tấn nắm lấy cánh tay Từ Tư, lực tay bất chợt buông lỏng khi nhìn thấy ánh mắt thê lương của hắn “Tiểu Tư, em hôn mê hai tuần rồi, mộ của trợ lý Cố cũng đã xây xong”.

Ánh mắt Từ Tư tối lại, hắn thẫn thờ giây lát rồi bất chợt rút mạnh dây truyền nước khỏi tay, lao ra khỏi bệnh viện. Cái gì mà hôn mê? Cái gì mà xây mộ? Hắn ở nhà chờ Cố Trì Quân mới chỉ chợp mắt được một chút.

Cố Trì Quân lại đang muốn chơi trò gì nữa đây. Hắn không muốn chơi nữa. Hắn đã nằm bệnh viện không lo còn bày trò đùa giỡn. Lát nữa gặp lại hắn sẽ không dễ dàng bỏ qua, không được cưng chiều Cố Trì Quân đến sinh hư như vậy.

Từ Tư cũng không biết mình chạy như thế nào đến chung cư nhà Cố Trì Quân, chỉ thấy trước mắt là một bể hoang tàn. Căn phòng Cố Trì Quân ở sớm chỉ còn lại một đống bụi tro đổ nát, không còn chút dấu vết sót lại nào của hai người.

Tan biến như một giấc mộng.

Nhưng dẫu là ác mộng hắn cũng không muốn tỉnh lại.

Hắn gào lên với Từ Tấn đang đứng trước cửa, bảo với anh Cố Trì Quân chắc chắn lại bày trò rồi, mau đưa hắn về nhà cậu. Hắn phải tìm ba mẹ Cố nói cho ra lẽ.

Xe vừa dừng bánh Từ Tư đã chạy như bay đến đập cửa, nhưng cửa nhà khoá kín không một động tĩnh. Hắn đứng đó chờ, chờ mãi chờ mãi cũng không có ai trở về.

Một người hàng xóm đi qua tốt bụng lên tiếng hỏi “Hai cậu tìm nhà anh Cố à?”.

Là Từ Tấn trả lời “Vâng chú có biết nhà họ đi đâu rồi không?”.

“Chuyển đi được mấy ngày rồi, nghe nói là con trai lớn nhà họ bị chết cháy, không chấp nhận được sự thật. Căn nhà này hình như cũng bán cho người khác rồi”.

“Vậy họ chuyển đi đâu chú có biết không?”.

“Không biết, đi vội trong đêm, nếu không phải mấy người bán hàng về khuya nhìn thấy thì cả xóm không ai biết”.

“Cảm ơn chú!”.

Người hàng xóm nhìn thấy Từ Tư có chút quen mắt, có lẽ ông đã thấy hắn đến đây vài lần, chỉ biết cúi đầu thở dài một tiếng.

Từ đầu đến cuối Từ Tư đều không lên tiếng, cũng không biết hắn có nghe được hay không. Hắn vẫn cứ đứng yên đó, ngón tay chậm chạp sờ lên từng hoa văn trên cánh cửa đóng kín.

Lần trước hắn đến Cố Trì Anh đã vào được đội tuyển võ thuật thành phố, sức khoẻ của ba Cố chuyển biến rất tốt, mẹ Cố mừng việc kinh doanh thuận lợi đã nấu một bàn ăn to đến hắn ăn đi không nổi. Bữa tiệc đó Cố Trì Quân đã biết hắn thích ăn món gì, dặn mẹ Cố đặc biệt mua cho hắn.

Hôm đó hắn ăn rất vui vẻ, cũng là bữa cơm hắn cười nhiều nhất trong đời. Cố Trì Quân tựa như cô vợ nhỏ đưa chồng về thăm nhà sau hôn lễ, vừa phấn khởi vừa ngại ngùng, vừa khiến người ta muốn chở che lại làm người ta muốn trêu chọc.

Quân Quân….

“Anh!” Thật lâu sau Từ Tư lên tiếng gọi.

“Em ấy được chôn ở đâu?”.

“Nghĩa trang thành phố”.

“Hậu sự của em ấy có được chu toàn không?”.

“Do anh tự tay lo liệu”.

“Cảm ơn anh”.

Từ Tấn vừa định bước đến gần thì chân chợt cứng đờ.

Từ Tư mặc bộ quần áo bệnh viện, vết kim tiêm trên tay hãy còn chưa khô máu, gục xuống trước cửa nhà Cố Trì Quân thất thanh khóc rống.

Hắn khóc đến tê tâm phế liệt, đến bóp nghẹt trái tim Từ Tấn.

Chưa bao giờ trong đời anh nghĩ đến sẽ nhìn thấy cảnh này.

Nghĩa trang thành phố ngày đầu hè trời trong nắng đẹp.

Từ Tư mặc quần tây màu xanh dương đậm phối cùng áo sơ mi trắng cổ nhọn cổ điển và ghim cài áo màu bạc. Là hắn đặc biệt ra cửa hàng chọn mua về, trước đây Cố Trì Quân đều thích hắn mặc như vậy. Sắc mặt hắn có chút nhợt nhạt nhưng tinh thần không tệ, lúc đi mua hoa còn cười với ông chủ cửa tiệm.

Hắn lấy khăn tay lau bụi trên tấm bia mộ màu xám, đặt xuống đó bó hoa cúc dại màu trắng lấm tấm điểm nhuỵ vàng, lấy một bông để vào túi áo ở ngực trái.

“Đánh dấu”.

Từ Tư mỉm cười xoa lên tấm ảnh trước bia mộ, xoa đến dòng chữ màu xám tối phía dưới, Cố Trì Quân.

“Tặng cho em, có thích không?”.

“Không cần trả lời, anh biết là thích mà”.

“Anh bây giờ mới đến, có giận anh không?”.

“Cũng không cần trả lời, anh biết là không mà”.

Hắn đứng đó thêm một lúc, dọn dẹp mấy cành lá rơi xung quanh, lau chùi cẩn thận vài vệt ố, hôn lên tấm ảnh trước bia mộ rồi mới chậm rãi ra về.

Từ Tư lái xe đến căn biệt thự đời trước hắn và Cố Trì Quân cùng nhau sống, trước khi đến hắn đã cho người dọn dẹp một chút.

Từ khi trở lại đời này hắn chưa từng đến đây, có lẽ những kí ức từ đời trước khiến hắn âm thầm sợ hãi. Mọi thứ vẫn như cũ, vẫn là bày trí khiến hắn cảm thấy dễ chịu. Sở thích của hắn từ đời trước đến đời này không hề thay đổi, người hắn yêu cũng vậy, tiếc là đều không kịp lúc.

Từ Tư tưới một ít xăng xuống sàn, lấy bao diêm từ trong túi quần ra quẹt một que vứt xuống phòng khách, hắn cũng không muốn lửa cháy quá nhanh. Ánh lửa rực rỡ bùng lên trước mắt Từ Tư, hắn mỉm cười quay người đi vào phòng ngủ.

Căn phòng này trước đây hắn và Cố Trì Quân đã bên nhau vô số lần cũng là căn phòng đưa tiễn cậu. Hắn đưa tay chạm lên ánh nắng chiếu xuyên qua cửa sổ, xúc cảm ấm áp len lỏi vào tận tâm can.

“Quân Quân, kiếp sau em có nguyện yêu anh thêm lần nữa không?”.

Từ Tư nằm xuống giường, lấy từ trong túi ra một con dao găm nhỏ nhẹ nhàng cắt xuống cổ tay.

Hắn mỉm cười nhấm nháp cơn đau, nhìn tấm ga giường trắng muốt dần dần chuyển đỏ. Lửa cũng sắp cháy đến rồi. Kiếp trước kiếp này, mọi nỗi đau Cố Trì Quân trải qua hắn cũng muốn chân chính tự mình cảm nhận.

“Quân Quân, đời trước sau khi em đi anh không biết mình phải làm như thế nào nhưng bây giờ anh thông minh hơn được một chút rồi”.

“Anh đến gặp em”.

“Yêu em đời đời kiếp kiếp….”.

Ánh nắng rực rỡ xuyên qua khung cửa chiếu vào căn phòng rộng lớn, len lỏi đến cạnh thân thể đơn bạc của người đang nằm trên giường. Gương mặt người đó tuy nhợt nhạt không huyết sắc nhưng không thấy có chút khổ sở, trên môi còn nồng đậm ý cười.

Bên ngoài ngập trời khói lửa….

– Hết chương 17 –

[text_hash] => 61156fe7
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.