Array
(
[text] =>
Chương 670 : Chung quy vẫn không môn đăng hộ đối
Liên quan đến chuyện Tưởng Ly bị đánh úp trong sa mạc, Lục Đông Thâm xử lý rất khéo léo. Đối với bên ngoài anh không tỏ thái độ gì, nhưng đối với bên trong lại điều tra cẩn thận, triệt để, mục đích thứ nhất là tìm ra kẻ đứng đằng sau, thứ hai là tung ra giả tưởng đối với những kẻ có dã tâm trong nội bộ tập đoàn về việc Tưởng Ly gặp nạn, dẫn rắn ra khỏi hang, một mũi tên trúng hai đích.
Nhưng việc Cận Nghiêm vào thăm tù thuộc về bí mật, không công khai với bên ngoài. Vậy mà Lục Chấn Dương vẫn hỏi được câu này, chứng tỏ ông vẫn mắt tinh tai thính lắm. Khi còn nắm quyền Lục Môn, Lục Chấn Dương rất hiếm khi nói chuyện riêng với Cận Nghiêm, nhất là trong tình huống gọi anh ta tới nhà như thế này. Hôm nay đã gọi anh ta tới thì chứng tỏ không phải để ôn chuyện cũ.
Cận Nghiêm không kinh ngạc mà đường hoàng thừa nhận: “Vâng, thưa ông Lục.”
Lục Chấn Dương nhìn thẳng vào mặt anh ta: “Chấn Danh nói gì?”
“Cũng không nói gì nhiều.” Thái độ của Cận Nghiêm rất cung kính: “Tuy rằng người được sai bảo đã bỏ mạng trong sa mạc, nhưng những chứng cứ khác vẫn đầy đủ, trong chuyện này không có khả năng oan khuất, nhất là trước khi chuyện này xảy ra đã có người vào thăm tù. Qua điều tra, tác dụng của người thăm tù đó phần lớn là để chuyển lời, sau đó người ấy cũng đã tới gặp sát thủ.”
“Thế nên?” Lục Chấn Dương bất ngờ hỏi.
Cận Nghiêm không hiểu: “Thế nên sao ạ?”
Lục Chấn Dương nhìn anh ta, không giận dữ tự tỏa ra uy quyền: “Chấn Danh đã chết như thế nào?”
Cận Nghiêm mỉm cười: “Ông Lục nhanh quên quá, ông ta chết vì một tai nạn ngoài ý muốn. Nói cách khác, người có tuổi rồi khó tránh khỏi đau chỗ này, bệnh chỗ kia. Về mặt này, pháp y đã đưa ra giám định, ông Lục còn nghi ngờ chuyện gì sao?”
Lục Chấn Dương im lặng.
Ngoài trời nổi gió, khiến những phiến lá rơi rụng lả tả, rơi xuống mặt cỏ lại không ngừng lăn đi, giống hệt một cuộc tranh đấu thương trường, trông thì có vẻ sóng yên biển lặng, nhưng không biết từ lúc nào cuồng phong bão tố đã ập tới. Người ngồi ở vị trí ấy từ nay về sau sẽ không sống được những ngày bình lặng.
Có lúc ông nghĩ, con đường ông để lại cho con trai rốt cuộc là đúng hay sai? Nếu là đúng thì con trai của ông phải vui vẻ mới đúng chứ, nhưng chỉ khi ở bên người con gái nó yêu, nó mới thật sự vui vẻ. Nếu sai thì sao?
Sai cũng có thể làm được gì?
Ai ai cũng nói Lục Môn tốt, nhưng sống trong Lục Môn, lòng người phức tạp, lợi ích rắc rối, đủ loại quy tắc, đủ loại bó buộc, lấy đâu ra sự tự do tự tại như người bình thường? Bước vào Lục Môn là không có đường quay đầu, giống như mọi sự mọi người trên đời đều có số phận của mình, tiến về phía trước không tìm thấy đường, nhìn về phía sau không thấy lối ra, đây cũng là số phận của Đông Thâm.
Lát sau, Lục Chấn Dương khẽ thở dài một tiếng: “Cận Nghiêm, cậu cuối cùng cũng không còn là Cận Nghiêm của Lục Môn nữa rồi.”
Nhưng như vậy cũng tốt.
Cậu ta có lòng riêng, vì Đông Thâm, lòng riêng này ông chấp nhận.
Con cái nhà họ Lục, có ai không phải nhẫn nhịn mà sống?
Lục Chấn Dương yên lặng nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt trôi đi rất xa, vượt qua những phiến lá rơi rụng ấy, hồi ức dừng lại lúc Đông Thâm vừa tham gia vào sự nghiệp của tập đoàn.
Đông Thâm của lúc đó đã hiểu thế nào là nhẫn nhịn, những lời của trưởng bối Lục Môn nó coi như mệnh lệnh, bảo nó đi về phía Đông nó không dám đi về phía Tây, lợi ích của các cổ đông trong tập đoàn nó cũng không bao giờ nhúng tay vào, chỉ cắm đầu làm việc của mình. Phàm là trưởng bối, không ai không khen Đông Thâm ngoan ngoãn, nghe lời. Phàm là cổ đông, không ai không coi nó là chủ nhân tương lai của tập đoàn.
Cho đến khi, nó viện cớ Trần Du để trở mặt công khai với các trưởng bối Lục Môn, họ mới chợt nhận ra, Lục Đông Thâm hiền lành biết an phận trong mắt họ từ lâu đã có một đôi cánh vững chắc.
Cũng bắt đầu từ lúc đó, các cổ đông của tập đoàn mới ý thức được bên trong Lục Môn giấu một con sói thật sự, con sói này chính là Lục Đông Thâm. Anh lợi dụng sự hờ hững và thiếu kiểm soát của mọi người đối với mình để âm thầm xây dựng thị trường và quan hệ của riêng mình, vào lúc không ai hay biết đã có một nền tảng thị trường quan trọng và vững chắc. Tới khi mọi người chợt phát hiện ra thì anh đã không thể thay thế.
Nhưng đây định sẵn là một con đường máu.
Nhưng chắc chắn sẽ lại có người muốn lật đổ, chuyện này đã xảy ra, đang xảy ra và sẽ còn tiếp tục xảy ra.
***
Về sau, ông Lục vẫn gọi Lục Đông Thâm và Tưởng Ly về nhà cũ ăn cơm.
Sau khi Tần Tô ra đi, căn nhà này trống vắng hơn nhiều. Con cái nhà họ Lục không có thói quen sống cùng bố mẹ, giống như Lục Đông Thâm hay Lục Nam Thâm, trưởng thành rồi đều bị ông Lục đuổi ra ngoài, dù có quay về ở cũng không ở quá lâu.
Lục Đông Thâm cũng từng lo lắng cho Lục Chấn Dương, đề nghị dọn về sống cùng ông. Lục Chấn Dương nghe xong thấy phiền, bèn nói bản thân ông cũng thích náo nhiệt, nhưng chung quy vẫn ở một mình yên tĩnh đã quen, đông người lâu dần cũng thấy chán.
Lục Đông Thâm và Tưởng Ly sẽ thường xuyên về nhà thăm ông. Tuy rằng có một dạo, quan hệ giữa Lục Chấn Dương và Lục Đông Thâm trông có vẻ khó nói, nhưng thi thoảng anh vẫn báo cáo chuyện công ty cho ông. Về sau Lục Chấn Dương nói: Bây giờ công ty do con quản lý, con xưa nay vẫn là người có chủ kiến nhất, thế nên không cần phải nói với bố nữa.
So với Lục Đông Thâm, Tưởng Ly được Lục Chấn Dương yêu quý hơn. Tuy rằng Lục Chấn Dương đã có tuổi nhưng cũng không phải là một ông già trẻ con. Một người đã tranh đấu tàn sát nửa đời người như ông, có lẽ đến chết cũng không thể trở về tính cách của một đứa trẻ nữa. Ông thích thảo luận chủ đề mùi hương với Tưởng Ly, đa phần cũng bắt đầu mày mò các loại cây cỏ.
Nhưng có một chuyện, Lục Chấn Dương rất sốt ruột.
Bế cháu.
Lục Chấn Dương không phải là một người hay càm ràm, ông làm việc xưa nay dứt khoát gọn gàng, vậy mà đối với chuyện mong muốn bế cháu, ông không ít lần trách móc hai vợ chồng Lục Đông Thâm.
Hôm nay trên bàn ăn, Lục Chấn Dương mở miệng đã nói đến chuyện cháu nội. Đương nhiên, ông mưu toan cả cuộc đời, trong lúc băn khoăn chuyện này ắt cũng có tính toán và kế hoạch.
Ông nhấn mạnh tới Lục Bắc Thần và Cố Sơ, nói hai đứa đó là người biết sống tỉnh táo, tuổi nào làm việc ấy. Kỳ thực, ông chủ yếu nhắc đến chuyện Cố Sơ mang thai, bảo họ đã tới tuổi rồi thì phải làm cha mẹ đi thôi, rồi lại kể khoảng thời gian trước Cố Sơ đi khám thai, đứa bé rất khỏe mạnh.
Ông còn nói đứa bé đó hợp bố. Chẳng phải Bắc Thần đã tỉnh lại sao, còn hồi phục sức khỏe rất tốt.
“Tiểu Sơ mang thai một đứa con trai. Đương nhiên rồi, trai hay gái không quan trọng, đều là con cái nhà họ Lục.” Lục Chấn Dương bắt đầu nói: “Có cả trai lẫn gái là tốt nhất. Cả Lục Môn tính cả đời của các con quả thực cũng hiếm con gái, toàn con gái cũng không thú vị lắm.”
Tưởng Ly thì cắm đầu gặm xương sườn, nhưng tai nghe rất rõ ràng. Vậy là bắt cô sinh nhiều rồi… Cô lẳng lặng đánh mắt nhìn Lục Đông Thâm, nhưng chỉ thấy anh vẫn đang cố nhịn cười. Có lẽ cảm nhận được ánh mắt Tưởng Ly, anh buông đũa nói với Lục Chấn Dương: “Bắc Thần cưới trước chúng con, có con cũng là chuyện thường. Bé con vừa trở về không lâu…”
“Bố cũng không có ý định ép hai đứa, chỉ là hôm nay hai đứa về thăm nhà, bố tiện thì nói vậy thôi. Bố là người nôn nóng muốn bế cháu sao? Vả lại, bố có cháu rồi.” Lục Chấn Dương ngắt lời Lục Đông Thâm.
Lục Đông Thâm “ồ” một tiếng, không nói thêm gì khác.
Từ nhỏ, nhà họ Lục đã có phép tắc trên bàn ăn, người như Lục Chấn Dương càng tôn trọng truyền thống, khi ăn không ăn nói. Nhưng bây giờ chỉ cần nhắc tới cháu nội, ông liền nói như máy, sau đó đường hoàng bảo họ: Bố là người nôn nóng muốn bế cháu sao?
Thấy Lục Đông Thâm không đáp, Lục Chấn Dương im lặng một lúc rồi lại nói tiếp: “Cũng không biết hai đứa nó sau này có sinh thêm được đứa cháu gái cho bố không. Chi này của nhà họ Lục hơi ít con cháu. Hai đứa cũng tranh thủ đi, nhân lúc bây giờ chưa có chuyện gì trọng đại.”
Câu này thật là…
“Cái thằng oắt Nam Thâm đó không biết có kỳ vọng được gì không.”
Tưởng Ly hắng giọng: “Nam Thâm một lòng tập trung vào âm nhạc nên vẫn chưa vội kết hôn. Cậu ấy cũng được mấy cô gái trẻ yêu quý lắm, đừng đào hoa quá là được.”
Không nhắc đến thì không sao, vừa nhắc đến Lục Chấn Dương liền không còn tâm trạng ăn uống gì nữa: “Nó nào có tập trung vào âm nhạc? Người hiểu con nhất là cha, nó ra sao bố không biết ư?”
“Bố, Nam Thâm rất tốt mà.” Lục Đông Thâm bênh em trai.
Lục Chấn Dương nhíu mày, gõ đũa lên đĩa: “Ngày nào cũng đàn đúm với thằng nhỏ nhà họ Niên, gần mực thì đen, gần đèn thì rạng. Ngày trước em trai con nó nghe lời biết bao? Bây giờ thì sao? Chỉ khiến người ta thêm bực mình!”
Thằng nhỏ nhà họ Niên?
“Em trai của Niên Bách Ngạn?” Lục Đông Thâm hỏi.
Lục Chấn Dương bực dọc “ừm” một tiếng.
Lục Đông Thâm bật cười: “Hoàn cảnh hiện tại của Niên Bách Ngạn có hơi khó xử một chút nhưng không thể phủ nhận người nhà họ Niên, Niên Bách Ngạn làm việc gì cũng lo cho đại cục, em trai của anh ấy cũng không kém đâu.”
“Gây hấn, đánh lộn, đua xe, đây gọi là không kém? Bố thấy chính là không làm việc chính chỉ mải đua đòi, ngay cả em trai con cũng bắt chước mấy thói hư ấy.” Nói tới đây, Lục Chấn Dương cố kiềm chế cơn giận rồi mới nói tiếp: “Về cậu Niên Bách Ngạn đó bố cũng từng nghe qua, chuyện nhà họ Niên cũng biết đôi điều. Chỉ là Nam Thâm chơi chung với nhà họ…”
Lục Đông Thâm ngước mắt lên nhìn Lục Chấn Dương.
Lục Chấn Dương khựng lại, thở dài ngao ngán: “Chung quy vẫn không môn đăng hộ đối.”
Ông vừa dứt lời, Tưởng Ly đã suýt nữa ho sặc sụa vì ngụm canh uống dở. Cô cố nhịn cười. Cụm từ “môn đăng hộ đối” dùng cứ gọi là cao thâm.
Phản ứng của Tưởng Ly, Lục Chấn Dương đã nhìn thấy hết, ông cũng cảm thấy mình dùng từ này không ổn, bèn hắng giọng, đập bàn: “Tóm lại, hai đứa con đừng đợi Nam Thâm nữa, tự tranh thủ đi.”
Lục Đông Thâm lập tức tỏ thái độ: “Được, chuyện này không cần bố giục, con tranh thủ.”
Tưởng Ly nghĩ thầm: Xem anh giỏi chưa kìa. Chuyện con cái này em không nhè ra, anh nghĩ anh quyết được chắc? Nhưng suy nghĩ đi lại… Thật ra có đứa con cũng tốt, Tiểu Tiểu Tiểu Thâm chắc là cũng rất giống Tiểu Tiểu Thâm.
Nhận được lời bảo đảm chắc như đinh đóng cột của Lục Đông Thâm, Lục Chấn Dương vẫn chưa yên tâm, vì ông hiểu Tưởng Ly. Cậu con trai của ông có cứng rắn đến đâu, gặp Tưởng Ly cũng thành vũng nước, mọi sự đều theo nghe lời của Tưởng Ly. Nếu con bé không muốn… Nó hoàn toàn có bản lĩnh khiến Lục Đông Thâm cố gắng một mình thành ra công cốc.
Tưởng Ly phát hiện được ánh mắt của Lục Chấn Dương. Cô buông đũa, tỏ thái độ: “Bố yên tâm đi ạ.”
Câu nói này mới khiến Lục Chấn Dương yên tâm thật sự.
Lục Đông Thâm sao không nhìn ra những “thay đổi khôn lường” trong chuyện này? Anh cười khổ, chuyện quái gì đây? Chuyện sinh con mà cô cũng đè đầu cưỡi cổ anh? Chẳng phải chỉ có việc đè ra giải quyết thôi sao? Trước kia anh chiều cô, thương cô quá rồi…
Sau khi nhận được “bảo hiểm kép”, Lục Chấn Dương cũng dừng chủ đề này lại, bắt đầu chuyển sang sức khỏe của Lục Đông Thâm. Về chuyện này, cho dù bây giờ nó đã không còn là điểm yếu để uy hiếp nhưng cũng chỉ nhắc tới khi ở nhà.
Lục Đông Thâm nói mình không còn vấn đề gì nữa. Nhưng Tưởng Ly càng có quyền phát ngôn hơn. Cô nói Lục Chấn Dương cứ yên tâm thì ông mới yên tâm. Đáng tiếc cho ngón tay của cô, mỗi lần Lục Chấn Dương nhìn thấy cô là lại đau lòng. Tưởng Ly cười nói: “Đứt cũng tốt ạ, để Đông Thâm cảm thấy anh ấy nợ con cả đời, phải trả ơn nghĩa này cả đời, tốt quá ạ.”
Lục Chấn Dương vờ quát nạt: Ai lại mang cơ thể của mình ra làm trò đùa.
Lục Đông Thâm thì thầm bên tai cô: “Từ lúc thích em, anh đã nợ em cả đời rồi.”
Tưởng Ly chống một tay lên má quay sang nhìn anh, nụ cười nửa chính nửa tà còn thêm phần mờ ám: Thích em…
Câu này quá đen tối*.
*Nghĩa mà Tưởng Ly nghĩ tới là: Từ lúc thích trèo lên người em.
Vợ chồng đồng lòng, Lục Đông Thâm đọc được nụ cười quỷ quyệt trong mắt cô, khẽ bổ sung một câu: “Cũng là có ý đó đấy.”
Tưởng Ly nhủ thầm trong lòng: Quả nhiên lưu manh.
Lục Chấn Dương không nhìn thấy họ mắt đưa mày liếc, ông chuyển chủ đề sang Lục Chấn Danh, nhưng cũng không nhắc nhiều, thậm chí cũng không bàn luận chi tiết việc Lục Chấn Danh thuê sát thủ, chỉ nói những chuyện khi ông ta còn sống.
“Em trai trong nhà, bây giờ như vậy, bố cũng có trách nhiệm.” Lục Chấn Dương có phần ảm đạm buồn thương.
Tưởng Ly sợ nhất mỗi lúc Lục Chấn Dương đau buồn. Sau khi Lục Chấn Danh qua đời, ông vẻ không quá đau khổ, nhưng dù sao cũng là em ruột của mình, nói không đau lòng là giả, huống hồ ông ta còn muốn hại con trai và con dâu của ông.
Nỗi đau lớn nhất dành cho người thân có lẽ chỉ đến thế mà thôi?
Cô lên tiếng an ủi, nói ông phải hết sức chú ý tới sức khỏe. Lục Chấn Dương nghe xong cũng áy náy, nói với Tưởng Ly: “Để con chịu thiệt thòi rồi.”
Tưởng Ly không cảm thấy vậy, chuyện này cô gặp nhiều rồi, có Lục Đông Thâm ở bên, cô không cảm thấy ấm ức gì nữa.
Lục Đông Thâm không còn thoải mái như ban nãy, ngược lại, khi bắt đầu chủ đề này, nụ cười trong mắt anh đã biến mất. Lục Chấn Dương không phải không nhìn thấy sự thay đổi trong cảm xúc của anh. Đều là người nhà cả, không cần phải giả vờ như không có chuyện gì.
“Đông Thâm, chú hai con…”
“Bố, về tang lễ con đã để ông ta ra đi trong vẻ vang rồi.” Lục Đông Thâm hiếm khi ngắt lời Lục Chấn Dương, ngữ khí hờ hững.
Tưởng Ly ngồi bên cạnh nghe, trái tim vô thức co thắt lại.
Lục Chấn Dương nhìn anh, lát sau thở dài, không nói gì nữa.
Khi lên tiếng lần nữa, ngữ khí của Lục Đông Thâm đã ấm áp trở lại, lại giống như ban nãy, anh múc một chén canh đặt trước mặt Lục Chấn Dương, và nói: “Canh hôm nay rất ngon, bố uống nhiều một chút.”
Chương 671 : Chỉ khi cô vui
Đổng sự Từ trở thành chim sa lưới, cá sa hũ.
Khi Tưởng Ly xuất hiện trong buổi họp báo cũng là lúc ông ta không còn đường tiến, không có đường lùi. Mà ngày hôm nay, tập đoàn đưa ra phán quyết cuối cùng cho việc đổng sự Từ với tư cách cổ đông làm tổn hại đến lợi ích của tập đoàn.
Từ mấy hôm trước, đổng sự Từ đã nhận được những thông báo bằng văn bản của Hội đồng quản trị. Ông ta không bày tỏ thái độ gì, trên thực tế cũng không còn gì để bày tỏ cả, tất cả đã bày rõ ràng ra đó, hơn nữa còn do chính Cận Nghiêm đích thân điều tra ra.
Hai “tội chứng”.
Thứ nhất, tiết lộ bí mật cấp cao của tập đoàn, nhất là bí mật liên quan tới quy hoạch phát triển tương lai của tập đoàn.
Thứ hai, tham ô tiền của tập đoàn, lợi dụng các khoản quỹ của tập đoàn, âm thầm thương thảo những chuyện hợp tác làm ăn không thể để ai biết với các đối thủ thương mại.
Đó coi như đã là tội nặng, còn chưa kể đến việc thu mua cổ đông, chấp nhận những lợi ích và thao túng báo chí, âm thầm nuôi dưỡng tâm phúc với dã tâm thay thế các chức vụ cấp trung của tập đoàn.
Nhưng ở trong mắt Lục Đông Thâm, chuyện còn nghiêm trọng hơn cả là đổng sự Từ cũng âm thầm qua lại với Lục Chấn Danh.
Vì sao hôm đó ở trong sa mạc, sát thủ phải đợi tới khi nhìn thấy Huyền thạch rồi mới ra tay giết người? Chẳng qua là muốn “một mũi tên trúng hai đích”. Nhưng Lục Chấn Danh đã ngồi tù, lẽ nào đích còn lại chỉ để giải hận?
Không, Lục Chấn Danh không rảnh rỗi đến thế.
Cái đích còn lại ông ta định dành cho đổng sự Từ.
Đổng sự Từ là một lão cáo già, ngay từ ban đầu ông ta đã biết Lục Đông Thâm không hề ưa mình, thậm chí có rất nhiều lúc ông ta cũng không hài lòng với cách làm của anh. Thế nên từ giây phút Lục Đông Thâm ngồi lên chiếc ghế quyền lực, ông ta đã biết ngày tháng thoải mái của mình không còn nhiều. Lục Đông Thâm vừa ngồi lên là quyết đoán mạnh mẽ, có sự tàn độc không niệm tình cũ, dĩ nhiên ông ta phải chuẩn bị cho tương lai.
Ông ta không được coi là người của Lục Chấn Danh, nhưng nếu đã đối mặt với cùng một đối thủ thì dĩ nhiên sẽ có chung chủ đề để nói. Ông ta âm thầm chuyển tiền công vào tài khoản công ty của đối phương, tốt nhất là trước hết có được một bản công thức giấy, một là có thể đả kích Lục Đông Thâm, hai là cũng bớt phiền cho bản thân.
Nói cách khác, ông ta từ lâu đã có lòng khác, đồng thời vì chuyện này chuẩn bị hai việc. Hoặc là Lục Đông Thâm bị đánh gục, phải xuống chức, ông ta sẽ đưa một bù nhìn lên thế chỗ anh; Hai là trước khi đầu mối của sự việc lộ ra, ông ta rút lui trước, giữ lại non xanh không sợ không có củi đốt.
Trăm tính ngàn tính lại không ngờ được Lục Đông Thâm sẽ đưa ông ta vào thế cờ, một chiêu diệt ông ta triệt để.
Lục Đông Thâm tuyên bố quyết định xử lý đổng sự Từ ngay trong buổi họp Hội đồng quản trị, bãi miễn các chức vụ và chức danh cổ đông, thu hồi lại cổ phần và các tài sản thuộc về công ty, thay đổi danh sách cổ đông, đồng thời, cảnh sát cũng lập tức đưa đổng sự Từ đi.
Tưởng Ly không tham gia.
Cô không thích họp hành.
Ai ai cũng biết dâu trưởng Lục Môn cao quý, thế nên trước khi buổi họp Hội đồng quản trị bắt đầu, phải là người trợ lý đắc lực của Lục Đông Thâm tới mời cô. Lúc đó Tưởng Ly đang ghi chép tỷ lệ của công thức mùi hương, không buồn ngẩng đầu lên, nói: “Tôi không đi đâu, lãng phí thời gian còn dễ ngủ gật.”
Câu nói này khiến người trợ lý run rẩy: Làm sao giải thích với sếp đây?
Tưởng Ly bày cho anh ta một chiêu: “Anh cứ đường hoàng nói với Lục Đông Thâm, anh ấy sẽ không trách anh đâu.”
Không trách? Không trách mới lạ đó.
Lần này buổi họp Hội đồng quản trị khác với bình thường, hơn nữa còn liên quan tới chuyện thay đổi cổ đông, Chủ tịch Lục đã đặc biệt nhấn mạnh Lục phu nhân phải tham gia.
Kết quả…
Lục phu nhân không quan tâm tới anh ta, cầm theo bản ghi chép mùi hương quay ngoắt đầu, đi vào phòng thí nghiệm.
Người trợ lý nói lại với Lục Đông Thâm bằng tâm trạng tế cả trái tim lên phần mộ. Không ngờ, nghe xong, Lục Đông Thâm khẽ gật đầu, dặn dò anh ta báo lại với phòng thư ký, chuẩn bị cho phu nhân trà chiều cùng một ít lê tươi, gần đây cổ họng cô không được khỏe lắm.
Người trợ lý trong phút chốc cảm thấy… phu nhân quả thật thần thánh.
Tưởng Ly đã ăn hết sạch đĩa lê mọng nước rồi mới đủng đỉnh đi tới phòng họp. Cô cảm thấy buồn ngủ là chuyện nhỏ, người ta đã quan tâm đến mày như thế, mày tham gia buổi họp, cổ vũ cho anh ấy có mất gì đâu.
Kết quả khi cô lên tới tầng họp, bên trong đang bừng bừng khí thế, muốn vào trong cũng đành thôi, cô đành quan sát Lục Đông Thâm qua khe cửa ở góc khuất nhất của phòng họp.
Lục Đông Thâm đang ngồi nghiêm chỉnh trên ghế Chủ tịch, cũng không biết là bộ vest tôn lên khí chất cao quý của anh, hay khí chất ấy khiến bộ vest thêm thẳng tắp. Tóm lại, ở trong mắt Tưởng Ly thì chính là: Chồng mình đẹp trai thật đấy…
***
Sau khi tan họp, Lục Đông Thâm về thẳng phòng làm việc, Tưởng Ly đã đợi ở đó sẵn.
Nhưng đừng kỳ vọng cô đang dịu dàng ngồi đó chờ đợi như một người vợ hiền lương thục đức, hoặc nhào vào lòng anh như một cô vợ bé nhỏ, làm nũng rằng cô đến đây vì nhớ anh.
Mấy lời sến súa anh thích nghe, cũng tự cho rằng mình nghe không biết chán. Vậy mà, khi nào Tưởng Ly chịu làm nũng, chứng tỏ cô đang vui.
Tưởng Ly đang tưới hoa.
Chậu mai trắng ngọc điệp đó.
Sau khi nhìn thấy Lục Đông Thâm đi vào, cô chỉ khẽ liếc anh một cái, tay cầm bình xịt không hề dừng lại, uể oải nói: “Anh vừa họp xong, ngồi xuống nghỉ ngơi đi.”
Nói cứ như đây là phòng làm việc của cô vậy.
Lục Đông Thâm đặt tài liệu lên mặt bàn, cởi hai cúc áo trên ngực ra, thư giãn để xoa dịu sự mỏi mệt và nghiêm khắc trong buổi họp. Anh tiến tới, nhẹ nhàng vòng tay ôm cô từ phía sau, khẽ cười: “Em được chiều đến không coi ai ra gì nữa rồi.”
“Bị ai chiều?” Tưởng Ly hơi nghiêng đầu, khẽ hỏi.
Lục Đông Thâm tranh thủ cắn nhẹ lên môi cô, Tưởng Ly bật cười giơ tay đẩy anh.
Cô không đẩy được, anh vẫn ôm chặt cô, nhưng không tiếp tục giở trò lưu manh nữa.
“Anh cứ tưởng cây mai trắng ngọc điệp này sẽ nảy mầm vào ngày em trở về, kết quả nó khiến người ta thật thất vọng.” Lục Đông Thâm nhìn những cành hoa trơ trụi trên chậu hoa được dòng nước tưới tắm, cảm khái nói một câu.
Tưởng Ly dựa vào người anh, quá nửa sức nặng cơ thể dồn vào người anh. Cô cười nói: “Nó đâu phải mai trắng thành tinh, làm sao có thần giao cách cảm với em được.”
“Thế này tính là nó còn sống hay đã chết?” Lục Đông Thâm cứ băn khoăn mãi vấn đề này.
Tưởng Ly nghiêng đầu, nhìn trái ngó phải, hết nhíu mày lại dãn mày, cuối cùng đưa ra kết luận: “Sống dở chết dở chăng.”
Lục Đông Thâm phá lên cười, còn tưởng cô đưa ra được kết luận gì cao siêu chứ. Chẳng phải cô là cao thủ ư?
Cây mai này anh cũng đã dồn vào nhiều tâm sức.
Nó theo anh lắc lư suốt dọc đường sang Trung Quốc rồi lại về Mỹ, chỉ vì một câu nói của quản gia: Đây là cây hoa phu nhân thích nhất… Anh đã lập lời thề dù thế nào cũng phải trồng sống nó, tốt nhất là đợi tới khi Tưởng Ly quay về, cô sẽ được nhìn thấy mai trắng đâm chồi.
Trên thực tế, khi Tưởng Ly bước vào cửa, thứ đầu tiên cô nhìn thấy chính là… cây mai trơ cành.
Anh rất áy náy, lại cảm thấy mất hết thể diện. Một người đã trải nhiều sóng gió như anh mà không chế ngự nổi một cây hoa. Thế là anh bỏ hết sĩ diện, vô sỉ hỏi cô một câu. Kết quả người ta đáp lại rất tự nhiên: Em cũng đã trồng bao giờ đâu.
Một câu nói khiến anh suýt phun ra máu.
Thấy vậy cô bèn nhấn mạnh: “Em là ai chứ, nhà tạo hương, không được nói em cưng nhất thứ mùi nào. Nói cách khác, cũng không được cưng nhất loại hoa nào, anh hiểu chứ?”
Hiểu rồi, chắc là cây hoa già anh tốn tâm huyết gần bốn tháng, nâng niu trân trọng chỉ sợ nó bị thương tích gì chỉ là một cây hoa cô mua đại về chơi, còn việc có nuôi sống được nó không, tất cả tùy duyên.
Vậy đào đâu ra cái gọi là “loài hoa phu nhân thích nhất”? Xem ra, quản gia chỉ muốn lấy lòng cô mà thôi.
Nhìn điệu bộ rầu rĩ của anh, Tưởng Ly chắc chắn anh đã hiểu lầm, lập tức chuyển nó tới văn phòng của anh, đồng thời nói: “Không ngờ anh thích mai trắng. Cứ tận tâm nuôi trồng, chưa biết chừng sẽ có kỳ tích, em sẽ giúp anh.”
Lục Đông Thâm thầm nghĩ: Ai thích cái cây trụi lá này chứ? Chẳng phải vì em sao. Nhưng ở lâu với nó anh cũng đã có chút tình cảm. Anh nói: Để ở văn phòng thì để ở văn phòng đi vậy.
Còn về sự giúp đỡ của cô…
Ha ha, chỉ khi nào cô vui, nó mới xuất hiện.
Chương 672 : Hiện thực xã hội
Khi thư ký gõ cửa đi vào, Lục Đông Thâm vẫn đứng ôm Tưởng Ly không chút kiêng dè. Thư ký chuẩn bị một chút trà bánh đặt lên mặt bàn, đều là mấy món Tưởng Ly dặn họ chuẩn bị trước khi cô đi vào phòng anh, tiện cho Lục Đông Thâm bổ sung chút năng lượng sau buổi họp vừa rồi.
Các loại bánh và trà cũng đều do Tưởng Ly lựa chọn và quyết định, nhưng đa phần do chính tay cô làm, nhất là những thứ Lục Đông Thâm ăn uống tại tập đoàn đều được cô kiểm soát nghiêm ngặt. Cái gì được ăn, cái gì không được ăn, cái gì nên ăn chung với cái gì…
Đối với sự chuẩn bị của Tưởng Ly, Lục Đông Thâm xưa nay không có ý kiến gì, hoặc có thể nói là một chút ý kiến cũng không có. Về điểm này, phòng thư ký hiểu rất rõ. Có mấy thư ký còn xì xào bàn tán: “Chủ tịch Lục của chúng ta cũng chẳng phòng bị gì cả, nếu sau này phu nhân trở mặt thì…”
Một giây trước có người nói, một giây sau đã có người chặt đứt mọi suy nghĩ: “Làm gì có chuyện đó? Chủ tịch Lục thương phu nhân của anh ấy, đã nâng niu trên tay sao có thể trở mặt chứ? Nghe nói Lục phu nhân vào phòng của Chủ tịch còn không cần thông báo, cứ đẩy cửa vào như cổng thành vậy thôi.”
Câu này không sai.
Cũng không cần nghe nói.
Về chuyện này, cả phòng thư ký đều biết.
Ban đầu, khi Tưởng Ly ngang nhiên đi vào văn phòng của Lục Đông Thâm không cần đợi thông báo, phòng thư ký cứ gọi là thấp thỏm lo âu. Nhưng thấy Lục Đông Thâm không phản ứng gì, họ liền thở phào nhẹ nhõm, nghĩ bụng lần sau nhớ phải làm đúng quy trình.
Nhưng lại thêm một lần Tưởng Ly không đợi thông báo đã vào phòng, đúng lúc Lục Đông Thâm và mấy cán bộ cấp cao đang bàn công việc, lúc đó cô thư ký đi ngay sau cô sợ đến tái cả mặt, chỉ lo Lục Đông Thâm mắng té tát và cho mình nghỉ việc luôn. Kết quả, cô thư ký nhìn thấy cảnh… Lục Đông Thâm mỉm cười, nói với Tưởng Ly: Ngồi đó đợi anh một chút.
Ngồi đó đợi anh…
Câu nói này lọt vào tai cô thư ký là một sự dịu dàng khó tả, giống như lời tình yêu đẹp nhất, khiến người bên cạnh cảm thấy tim đập rộn ràng.
Kể từ ngày đó, phòng thư ký bớt một mục đi thông báo. Mỗi lần Tưởng Ly tới phòng, họ đều chủ động mở rộng cửa. Đương nhiên, nếu là người khác thì không được phép, những lúc Lục Đông Thâm chỉ nghiêm mặt không giận dữ cũng đủ khiến người ta sợ mất mật.
Từ ngày Lục phu nhân trở về, từ trên xuống dưới trong công ty đều biết chủ tịch Lục càng yêu thương cô hơn, chuyện gì cũng nghe theo cô, cưng chiều cô, cho dù là trước mặt mọi người, nếu cần bày tỏ tình cảm với cô thì vẫn cứ bày tỏ.
Giống như quang cảnh trong phòng làm việc lúc này đây.
Lúc ra khỏi cửa, thư ký nhìn thấy Tưởng Ly đút cho Lục Đông Thâm một miếng bánh, lòng ngưỡng mộ: Lục phu nhân của họ đúng là có cách dạy chồng, có thể huấn luyện một con sói thành… một con cún.
Tưởng Ly thì chẳng quan tâm mọi người xung quanh nghĩ thế nào. Ngay khi cửa văn phòng đóng lại, cô liền đẩy Lục Đông Thâm xuống sofa. Lục Đông Thâm theo đà ngồi phịch xuống, còn cô thì vắt chân ngồi lên đùi anh.
“Em chỉ cảm thấy đổng sự Từ quá ngu ngốc.” Cô nói: “Ông ta quá đề cao năng lực của bản thân hay cảm thấy bất kỳ ai chỉ cần cầm được Huyền thạch là xong chuyện? Ông ta nên hiểu một điều, là em quan trọng hơn công thức. Nếu mà là em, ông ta nên đợi em quay về, bắt cóc em hoặc uy hiếp em gì đó, khiến em ngoan ngoãn chịu trận.”
Lục Đông Thâm lười biếng dựa vào ghế, vòng tay qua eo cô, hơi dùng sức kéo cô lại gần, cười hỏi: “Nói chuyện nghiêm túc với anh bằng tư thế này đấy à?”
“Thì cứ coi như là buôn chuyện linh tinh đi.” Tưởng Ly bò rạp lên người anh: “Ban ngày ban mặt, anh nghĩ em định làm gì anh?”
Lục Đông Thâm rướn môi cười: “Anh hoan nghênh em làm gì đó với anh mà.”
Tưởng Ly giơ một ngón tay ra chọc chọc xuống dưới cằm anh: “Sau đó thì sao?”
“Sau đó…” Lục Đông Thâm vui vẻ vì thấy cô dính sát vào mình: “Nói theo lời của bố anh chính là, tới tuổi nào thì làm việc tuổi ấy, ví dụ như, lên kế hoạch sản xuất con người.”
Tưởng Ly cũng không có ý kháng cự, cô cười hì hì: “Vậy phải xem bản lĩnh của anh rồi.”
Lục Đông Thâm không nhịn được, vùi đầu vào hõm cổ cô, lẩm bẩm: “Đảm bảo khiến em hài lòng.”
Đúng vào lúc tình ý nồng đậm thì điện thoại đổ chuông.
Vốn đang là giờ làm việc, Lục Đông Thâm muốn ngang bướng cũng khó. Anh ôm lấy cô và khẽ nói: “Vào phòng nghỉ đợi anh.”
Tưởng Ly mím môi cười, nhẹ nhàng đẩy anh một cái rồi đứng lên đi vào phòng nghỉ.
Lúc này việc Lục Đông Thâm muốn làm nhất chính là nói xong cuộc điện thoại kia càng nhanh càng tốt, đồng thời răn dạy cho người “có duyên” kia một bài.
Anh nghe máy, là Nhiêu Tôn.
Ngữ khí uể oải đi kèm với bắng nhắng, đại để nói một số chuyện liên quan tới dự án đầu tư.
Cũng coi như việc chính, nhưng Lục Đông Thâm hơi bốc hỏa. Anh quát lên với Nhiêu Tôn: “Cậu rảnh quá phải không? Mấy việc vớ vẩn này nói lúc nào chẳng được? Hơn nữa có cần cậu nói cho tôi nghe không?”
Dứt lời, liền có người ho khẽ.
Lục Đông Thâm quay đầu nhìn, cả người mềm nhũn ra.
Tưởng Ly đang đứng dựa vào cửa phòng nghỉ, áo sơ mi hơi hé mở, bả vai lộ ra gần hết, cả người toát lên một vẻ quyến rũ. Thấy anh nhìn về phía này, cô lại nở một nụ cười mê hồn. Cô nhanh lẹ chuồn vào phòng nghỉ, để cánh cửa khép hờ hững, giống hệt như cách dụ dỗ của cô.
Trái tim Lục Đông Thâm ngứa ngáy, giống như có một chiếc móc câu móc nó lên vậy.
Nhiêu Tôn ở đầu kia đang định lên tiếng thì anh đã ngắt lời: “Nói sau đi.”
Anh để di động đó, sải bước đi vào phòng nghỉ.
Đầu này điện thoại, Nhiêu Tôn chẳng hiểu chuyện gì. Anh ấy nhìn giờ, qua giờ ăn trưa và chưa đến giờ tan ca thì đúng là giờ làm việc mà… Tay Lục Đông Thâm này ăn nhầm thuốc nổ à?
***
Xuân qua hè tới.
Một ngày rất đẹp, trong ánh nắng có niềm vui, trong không khí có vị ngọt ngào.
Hôn lễ này của Lục Đông Thâm và Tưởng Ly được cử hành rất long trọng, hoàn toàn đi ngược lại với ý nguyện muốn tổ chức kín đáo lúc trước của Tưởng Ly. Người vui nhất phải kể tới Lục Chấn Dương. Ông an ủi Tưởng Ly: Sao có thể kín đáo được? Biết bao con mắt đang chờ đợi lễ cưới này của hai đứa đấy?
Kể cũng phải, cũng phải bắt nguồn từ địa vị ngày hôm nay của Lục Đông Thâm.
Ngoài đổng sự Từ ra, các cổ đông đều đã được tiến hành điều chỉnh lại. Lục Đông Thâm coi như đã dọn dẹp sạch sẽ Hội đồng quản trị một cách đường đường chính chính, thậm chí các nhân viên quan trọng từ cấp cao tới cấp trung đều một lòng với anh. Cộng thêm việc, bây giờ việc làm ăn của Lục Môn lại to ra, nhất là dự án có Hoa Lực và Trường Thịnh đầu tư đang hừng hực khí thế…
Có ai không muốn nhân đám cưới lần này có chút hời từ Lục Đông Thâm?
Nghĩ tới lúc trước khi Lục Đông Thâm quyết định làm đám cưới, ngày cưới vừa định, anh không thông báo với ai khác, Tưởng Ly chỉ báo cho vài người bàn, kết quả chuyện này vừa bị lộ ra, liên tục có những người tới gửi lời mừng, gần như định làm sập cánh cửa nhà họ Lục.
Tưởng Ly bĩu môi nói: Đúng là lòng người dễ đổi.
Lục Đông Thâm thì nhìn thấu, chỉ bật cười: Hiện thực xã hội mà.
Đông người náo nhiệt, đây là ý của Lục Chấn Dương. Đương nhiên, còn có một nguyên nhân quan trọng hơn khiến ông sốt sắng muốn giúp Lục Đông Thâm tổ chức đám cưới này…
Trong phòng trang điểm của cô dâu, Tưởng Ly đã vào nhà vệ sinh nôn hai lượt rồi. Lúc ra, cô uể oải ngồi vật xuống bàn trang điểm, sống chết không chịu ngồi dậy nữa. Nguyễn Kỳ đứng cạnh vừa vuốt lưng cho cô vừa nói: “Chẳng phải đã qua giai đoạn nghén rồi sao? Sao vẫn nôn nhiều như vậy chứ?”
Chương 673 : Sống là điều thực tế nhất
Tưởng Ly nằm bẹp ra đó không muốn nói nhiều, chỉ giơ tay lắc đầu nguầy nguậy với họ, cử động một chút là muốn nôn.
Trần Du có kinh nghiệm, vội cầm đĩa điểm tâm qua, chọn riêng bánh quy giòn cho Tưởng Ly: “Bận rộn đến mức không có thời gian ăn uống tử tế, dạ dày chắc chắn sẽ khó chịu rồi. Hơn nữa, không phải cô gái nào cũng qua thời kỳ nghén rồi là hết nghén, còn phải xét thể chất của từng người nữa. Há miệng ra nào, ăn chút bánh quy vào là đỡ, uống thêm chút nước cho đỡ khô.”
Tưởng Ly đã thành công sống một cuộc sống tới bữa có người cơm bưng nước rót. Sau khi bị nhét vài miếng bánh quy vào miệng rồi uống nước cho mềm cổ họng, cô cũng thoải mái hơn một chút. Cô uể oải đứng lên, ôm lấy eo Trần Du, dáng vẻ như không muốn sống nữa: “Ngưỡng mộ cô chết đi được, cứ thế sinh được một Tiểu Đào Tâm mà không đau không đớn gì.”
Tiểu Đào Tâm là con gái của Trần Du và Thai Nghiệp Phàm, sinh đủ tháng, không quá mập không quá gầy, mũm mĩm đáng yêu, thế nên mới gọi cô bé là Tiểu Đào Tâm, tính đến nay vừa tròn một trăm ngày. Lúc mang thai, Trần Du cũng nghén nhưng không quá nghiêm trọng, thậm chí có thể nói là không có mấy. Lúc sinh con, cô ấy cũng không đau đến chết đi sống lại như các thai phụ khác, đẩy vào phòng sinh chưa bao lâu đã có tin mừng loan ra. Sau khi đẻ xong, cô ấy cũng giữ dáng rất tốt nhờ chế độ ăn uống và những bài tập thể dục.
Chửa đẻ không chịu khổ, sinh con lại thuận lợi, lúc Tưởng Ly tới bệnh viện thăm còn nói đùa: Cô bảo, cô cũng chẳng phải người hiền lành lương thiện gì, sao ông trời lại tha thứ cho cô dễ dàng như vậy chứ, chí ít cũng phải khiến cô đau mấy tiếng đồng hồ trên bàn đẻ đã.
Sau khi đẻ xong, tâm trạng của Trần Du cũng tốt, nên cố tình nói một cách nghiêm túc: Tôi cũng nghĩ mãi không hiểu vì sao. Một là có thể vì con gái tôi ngoan ngoãn, hai là…
Khi đó cô đã nhìn thấy nụ cười gian của cô ấy…
Bây giờ thì Tưởng Ly sắp nôn hết cả cơm kiếp trước ra ngoài rồi, liền nhớ tới điểm thứ hai mà hôm đó Trần Du nói sau điệu cười bí hiểm: Tôi chỉ chưa từng lương thiện hiền lành với cô, chưa biết chừng vì kiếp trước cô nợ tôi nên kiếp này tôi trả cô. Còn về việc cô khó chịu như vậy là trời trừng phạt người ác thôi.
Chỉ là một câu nói đùa mà khiến Tưởng Ly bỗng dưng cảm thấy mình thật sự là kẻ ác.
Bên này, Nguyễn Kỳ an ủi cũng sai mà không an ủi cũng sai. Đối với chuyện này, cô ấy hoàn toàn không có kinh nghiệm, cô ấy ngẫm nghĩ rồi nói: “Hay là cô uống thêm chút nước đi, uống nhiều nước chí ít lúc nôn ra cũng là nước, nhìn không ghê.”
Một câu nói đã suýt nữa khiến Tưởng Ly phát điên tới mức trợn tròng trắng.
“Cô vô lương tâm ghê.”
Nguyễn Kỳ cũng rất oan uổng, một đề nghị tốt bụng biết bao.
Tưởng Ly đè nén cảm giác buồn nôn xuống, ngồi thẳng dậy, bằng không không thể nào để thợ trang điểm đánh son đánh phấn chuẩn bị cho buổi lễ được.
“Cô ấy à, đừng có cười người hôm trước. Đã kết hôn rồi, lẽ nào còn xa ngày có con ư? Nhà họ Nhiêu đến đời chồng cô vẫn là độc đinh, đừng hòng nghĩ chuyện không đẻ con.” Nói rồi, Tưởng Ly sờ tay lên eo Nguyễn Kỳ: “Tới lúc đó, cô mà nôn thốc nôn tháo như tôi bây giờ, để xem tôi vùi dập cô thế nào.”
Nguyễn Kỳ cử hành đám cưới trước cô và Lục Đông Thâm, nhưng họ tổ chức nhỏ gọn, không ồn ào. Việc này đối với nhà họ Nhiêu mà nói là khó mà tưởng tượng được, nhưng vì Nhiêu Tôn là người từng một lần chết đi sống lại, là viên ngọc minh châu của nhà họ Nhiêu, chỉ cần anh ấy sống khỏe mạnh, yêu cầu gì cũng không quá đáng.
Đối với việc này, Nguyễn Kỳ cũng có phần áy náy. Cô ấy từng khuyên Nhiêu Tôn vẫn nên để tâm tới các đối tác làm ăn. Nhiêu Tôn cười nói: Đâu phải là hôn nhân thương mại, anh cưới cô gái anh yêu cơ mà, anh phải để em thoải mái trong lòng chứ. Vả lại, Hoa Lực càng không phải một tập đoàn cần một đám cưới để phô trương.
Kể cũng phải, Nguyễn Kỳ vui vẻ chấp nhận.
Họ chọn đám cưới du lịch, địa điểm tổ chức hôn lễ cũng cực kỳ biến thái.
Là sa mạc.
Tưởng Ly bị xách cổ tới làm phù dâu lúc đó khi nhìn thấy địa điểm in trên thiệp cưới thì cực kỳ sụp đổ. Cô gọi ngay một cuộc điện thoại mắng chửi Nhiêu Tôn rảnh rỗi kiếm chuyện. Kết quả, Nhiêu Tôn hoàn toàn không muốn nói nhiều với cô, gọi thẳng Lục Đông Thâm nghe điện thoại.
Lúc đó Lục Đông Thâm vừa đi làm về, bước vào cửa nhà đã thấy Nhiêu Tôn nói câu này, khiến Tưởng Ly nghi ngờ nghiêm trọng, không biết hai người này có liên tục thống nhất một giờ nghỉ ngơi hay không.
Lục Đông Thâm cầm lấy máy, trực tiếp bật loa ngoài, nghe thấy chất giọng uể oải của Nhiêu Tôn: “Lục Đông Thâm, vợ anh không có ý định tới làm phù dâu, phải chăng vẫn chưa dứt tình với tôi?”
Tưởng Ly đứng bên cạnh hậm hực.
Lục Đông Thâm từ tốn tiếp chiêu: “Có thể là chưa dứt tình với Nguyễn Kỳ.”
Về sau Lục Đông Thâm đã phải làm công tác tư tưởng với cô. Sa mạc cũng rất tốt mà, họ chọn nơi đó nhất định có dụng ý của họ, một nơi chết đi để sống lại, mở một trang mới của cuộc đời, đầy ý nghĩa.
Vậy nên cô đã mang theo ý nghĩa đó tới. Quan trọng hơn là Nguyễn Kỳ không có bạn bè nào, cô coi như là người bạn vào sinh ra tử với Nguyễn Kỳ rồi.
Cô làm phù dâu, Lục Đông Thâm làm phù rể, thật ra xét về góc độ pháp luật, họ đều không phải người chưa kết hôn, còn đăng ký kết hôn trước cả Nhiêu Tôn và Nguyễn Kỳ. Nhưng Nhiêu Tôn và Nguyễn Kỳ không để ý chuyện này, chủ yếu là Nguyễn Kỳ thích.
Đúng là khác biệt.
Không phải là mùa gió cát nên sa mạc cũng dịu dàng hơn nhiều.
Tối đó, Nhiêu Tôn uống say, tay trái ôm Nguyễn Kỳ, tay phải ôm Tưởng Ly, lẩm bẩm: Tốt thật, mọi người đều còn sống, thật tốt.
Thật tốt.
Con người sống trên đời, có người ngu ngơ một đời, có người vấp váp một đời. Nhưng bất luận là cảnh ngộ nào, đều phải sống trọn đời, thế nên, sống là điều thực tế nhất.
Một đám cưới ấm áp, sau khi kết thúc Tưởng Ly vẫn còn quyến luyến.
Ghen ghét đố kỵ ngưỡng mộ, chủ yếu là ghen tỵ và căm hận.
Vì đám cưới của cô và Lục Đông Thâm đừng hòng lướt qua nhẹ nhàng.
Lục Môn có bao nhiêu người đến dự cô chẳng buồn đếm nữa, dù sao thì nhà họ Lục nhiều bà con thân thích, vớ đại một chi nào đó ra Tưởng Ly cũng không thuộc hết mặt, nói gì đến lớp con cháu sinh sôi nảy nở sau này của họ Lục.
Còn có những gương mặt đối tác, tuyệt đại đa số là những người có vai có vế, cũng đã từng xuất hiện trước truyền thông, đương nhiên cũng có không ít người sống kín đáo. Tưởng Ly phát hiện, càng là những người thành công lại càng kín đáo.
Những người này cô cũng mặc kệ.
Lục Đông Thâm lấy lý do vợ mình đang có bầu, sức khỏe không ổn định để ngăn cản không ít những người bà con hoặc những phu nhân tiểu thư con nhà quyền quý muốn tạo quan hệ tới làm quen, thậm chí là các chính khách… tất cả đều do anh tiếp đón.
Nhưng anh cũng có trợ thủ, ví dụ như Dương Viễn, ví dụ như Thai Nghiệp Phàm hay ví dụ như Nhiêu Tôn.
Dự án hợp tác của ba doanh nghiệp được mọi người chú ý, hôn lễ này, ba người đàn ông dĩ nhiên sẽ tỏa sáng.
Tưởng Ly chỉ cần xuất hiện thật đẹp là được.
Quan trọng là, làm sao để đẹp?
Không có phù dâu.
Điều bi thương là những người bạn xung quanh Tưởng Ly đều đã lần lượt tổ chức đám cưới. Cho dù là những người chỉ đăng ký chưa kết hôn cũng không có.
Nguyễn Kỳ và Trần Du thì khỏi phải nói.
Bụng của Cố Sơ thì đã to như quả dưa hấu rồi, Tố Diệp… đám cưới năm xưa của cô ấy còn long trọng hơn ai khác.
Ngay cả Phù Dung cũng đã sớm kết hôn với Mark, ngay ở Thương Lăng, đồng thời, Tưởng Ly cũng tham gia.
Thế nên Tưởng Ly hận đến nghiến răng kèn kẹt, nói với Lục Đông Thâm: Họ đều cố tình phải không, đồng loạt cưới trước em, sao bực thế không biết?
Lục Đông Thâm trả lời cô câu này trong lúc vẫn còn đang say sưa tưới nước cho cây mai trắng ngọc điệp, không chút cảm thông: “Đáng đời em, bảo cưới anh sớm đi chí ít còn có một dàn phù dâu.”
Tưởng Ly tức giận cắn một cái lên yết hầu của Lục Đông Thâm.
Kết quả là buổi tối hôm ấy cô bị anh cắn ngược lại, cắn cho hoa đào đỏ nở khắp người…
Chưa 674 : Chị phải chém chết Lục Đông Thâm!
Sau cùng, Tưởng Ly hướng sự chú ý về phía Lục Nam Thâm, hỏi cậu: Tiểu Nam Thâm, em dắt bạn gái của em đến làm phù dâu đi.
Trước khi hỏi câu này cô đã phải làm cho Lục Nam Thâm một bàn đầy thức ăn.
Cực ngon.
Đây là lời nhận xét của Lục Nam Thâm.
Cũng không thể trách Tưởng Ly để ý tới Lục Nam Thâm. Cậu nhỏ này ngồi xuống bên cạnh bàn, từng cử chỉ, động tác tao nhã tới mức cả xe quý tộc cũng không đuổi kịp, khiến người ta nhìn mà thích mắt.
Vậy mà cậu trả lời của Lục Nam Thâm lại không khiến người ta vui vẻ như thế. Cậu nói: Em không có bạn gái.
Tưởng Ly không từ bỏ: “Quen một cô đi.”
Ai dè Lục Nam Thâm bình thản tập trung ăn uống, chỉ là không nể mặt Tưởng Ly, cười vô hại và lương thiện: “Em còn nhỏ, không vội quen bạn gái, sự nghiệp đặt lên hàng đầu.”
Tưởng Ly nghiến răng quay đầu nhìn Lục Đông Thâm và nói: “Con cái nhà họ Lục các anh hai mấy tuổi rồi vẫn còn tính là nhỏ?”
Lục Đông Thâm chỉ im lặng mỉm cười. Lục Nam Thâm là cậu em anh cưng chiều, nó nói nó còn nhỏ thì tức là còn nhỏ.
Vậy mà có một ngày Tưởng Ly nói chuyện Lục Đông Thâm một cách rất nghiêm túc: “Em cảm thấy Nam Thâm có vẻ không ngoan ngoãn như vậy.”
Lục Đông Thâm không đồng ý với cách nghĩ của cô: “Nam Thâm từ nhỏ tới lớn luôn là đứa ngoan ngoãn và hiểu chuyện nhất, cả Lục Môn không ai không yêu quý nó.”
“Anh cứ đợi đó mà xem, chắc chắn nó sẽ là đứa không an phận nhất.” Tưởng Ly cực kỳ khẳng định.
Lục Đông Thâm thì không muốn thảo luận với cô về vấn đề Nam Thâm có an phận hay không. Dù sao nó cũng đến tuổi trưởng thành rồi, có an phận hay không anh cũng không kiểm soát được. Anh ôm cô vào lòng, thở dài: “Phù dâu thật ra cũng không khó tìm, chỉ tại yêu cầu của em cao quá thôi.”
“Tìm mấy người không quen biết hoặc không thân thiết tới làm phù dâu thì còn gì ý nghĩa nữa.”
Câu này cũng không sai.
Có lẽ trong mắt không ít người hôn lễ chỉ là hình thức, là bày ra cho người ngoài xem, càng giống như làm một buổi tổng kết cuộc sống của bản thân thông báo cho mọi người. Nhưng Tưởng Ly thì khác, đối với hôn lễ, cô rất nhạy cảm và nghiêm túc. Cô nói với anh: Đông Thâm, cả đời em chỉ có một lần, em muốn được cưới người đàn ông em yêu một cách thoải mái và sung sướng nhất.
Nghe mà anh cũng cảm động vô cùng. Nhưng sau đó anh lại nghĩ, cô nói cứ như anh thì vẫn còn lần kết hôn thứ hai vậy.
Cuối cùng Tưởng Ly đập bàn quyết định: Em không cần phù dâu!
Không có phù dâu, tức là không có phù rể. Mấy bạn học còn độc thân bên phía Lục Đông Thâm liên tục kêu khổ, còn đang định tranh thủ đám cưới này vợt vài cô bạn gái.
Ví dụ như Dương Viễn.
Vì chuyện này, Dương Viễn còn muối mặt tới hỏi Tưởng Ly: Thật sự không có phù dâu sao?
Tưởng Ly cười ha ha liếc xéo anh ấy: Sao hả? Hay là anh làm phù rể rồi đưa mấy cô bạn gái cũ của anh tới làm phù dâu?
Một câu nói đã thành công đẩy lùi suy nghĩ tham lam của Dương Viễn.
…
Bây giờ Nguyễn Kỳ không còn là một quả hồng nát mặc cho cô bóp nữa, sau khi cưới chồng nói chuyện cũng rắn hẳn lên: “Khó chịu tôi cũng vui lòng.”
Tưởng Ly buông một tiếng thở dài. Cô cũng tình nguyện mà, nhưng chỉ cần có cảm giác ghê người ấy xuất hiện là cô lại muốn bóp chặt cổ Lục Đông Thâm mà nói: Anh không thể kiềm chế một chút hay sao!
Sau khi đi vào, Cố Sơ nhìn thấy sắc mặt của Tưởng Ly, giật thót: “Thế này là sao? Thợ trang điểm mau dặm lại phấn đi!”
Tưởng Ly trắng, thật ra không cần đánh quá nhiều phần, cộng thêm đang có bầu, cô cũng không muốn bôi bôi trát trát quá nhiều lên mặt. Nhưng trông thật ra vẫn rất rực rỡ, chỉ là sắc mặt cô lúc này hơi tệ một chút.
Thấy Cố Sơ tới, Tưởng Ly lại dựa vào người Cố Sơ, nhưng khéo léo né cái bụng bầu của cô ấy ra.
“Đợt đầu em cũng bị nôn dữ lắm sao?”
Cố Sơ ngạc nhiên: “Chị vẫn nôn sao? Đã qua thời kỳ nghén rồi mà nhỉ? Em vẫn ổn, tuy có nôn nhưng không dữ dội như thế này.”
Một câu nói đủ khiến Tưởng Ly mất hết mong muốn sống.
“Sao chị chưa thay váy cưới?” Cố Sơ hỏi.
Tưởng Ly như không thiết tha yêu đương gì nữa, nằm bẹp ra nhưng ánh mắt thì hung dữ: “Chị phải chém chết Lục Đông Thâm!”
***
Trong chuyện đám cưới này, Lục Đông Thâm giống một nhà đối ngoại hơn, nói một cách khác, tiếp khách chu đáo là được. Nghi thức có người phụ trách riêng, lúc trước đối phương đã soạn ra một bản nghi thức dài dằng dặc.
Thông thường, mấy đám cưới kiểu này đều cần duyệt chương trình trước.
Nhưng Tưởng Ly hỉnh mũi, duyệt chương trình? Đùa gì chứ, kết hôn là chuyện của riêng cô, đâu phải là đóng kịch, là tốt hay tệ đều phải thật lòng thật dạ. Sao hả? Kết hôn mà cô vẫn phải trưng ra mấy tiết học diễn xuất à?
Đối với việc duyệt chương trình, Lục Đông Thâm cũng không tán đồng lắm. Suy nghĩ của anh đồng nhất với Tưởng Ly, tuy rằng khách khứa khá đông nhưng không cần phải làm như chuẩn bị quay phim vậy, chỉ cần những chuẩn bị về mặt an ninh đều tốt là được.
Các chương trình trong đám cưới được đưa cho họ xem. MC do Dương Viễn tìm tới, là một người dẫn chương trình nổi tiếng, thân phận và năng lực hoàn toàn đủ để gánh vác một đám cưới của Lục Môn.
Về điểm này, Lục Đông Thâm không có ý kiến gì.
Vậy mà khi buổi lễ sắp bắt đầu, MC vuốt mồ hôi nói với Lục Đông Thâm: “Lục phu nhân nói, hôm nay tôi chỉ cần lo phối hợp là được, tùy cơ ứng biến.”
Thế nào gọi là tùy cơ ứng biến?
Lục Đông Thâm ban đầu chưa hiểu, hôn lễ mà cũng tùy cơ ứng biến ư? Thế là thế nào?
Không phải anh sợ đám cưới bị đổ bể. Trong suy nghĩ của anh, đám cưới có nhọc nhằn thế nào, vô lý đến đâu cũng chỉ cần Tưởng Ly vui vẻ là được. Thế nên nghe xong lời của người dẫn chương trình, anh bèn tò mò muốn đi hỏi.
Kết quả, cửa phòng nghỉ của cô dâu bị chặn kín, đứng đầu là Nguyễn Kỳ, Trần Du, nói với anh một cách ngạo mạn, đồng thời nhắc nhở anh hôn lễ sắp bắt đầu rồi, anh cần chú ý giờ giấc.
Ngoài mấy người họ ra, Tưởng Tiểu Thiên cũng dẫn một đám anh em ở Thương Lăng đứng vây xung quanh hóng hớt, ai nấy đều vận áo vest quần Âu, nhưng thoạt nhìn có vẻ đều đứng về phía Tưởng Ly.
Tưởng Tiểu Thiên cũng đã kịp thời sửa chữa sự “phản bội” của mình trước đó, nói đầy nghĩa khí: “Lục tổng, Tưởng gia nhà chúng tôi muốn xuất hiện một cách long trọng, tới lúc đó anh cố mà đỡ.”
Khẩu khí này, nói cứ như Tưởng Ly định đeo dây cáp rơi từ trên trời xuống vậy.
Nhưng mà…
Khi hôn lễ bắt đầu, Lục Đông Thâm vẫn thật sự vô thức ngước nhìn lên cao, thi thoảng lại nhìn lên, đến mức cả MC và khách khứa cũng bất giác nhìn theo anh.
Nhìn gì thế nhỉ?
Lục Chấn Dương ngồi ở hàng đầu tuy rằng không hùa theo nhưng thấy vậy cũng hơi bất an, bèn nói với Dương Viễn ngồi cạnh: “Không xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì chứ? Sao mãi không thấy Tiểu Hạ xuất hiện?”
Dương Viễn cũng thấy khó hiểu, nghĩ rất lâu mới nói: “Không thể có chuyện gì được ạ. Bác xem, Đông Thâm rất bình tĩnh, thêm nữa, hội trường được bảo vệ nghiêm ngặt như thùng phi vậy, mấy kẻ có dã tâm xấu xa không lọt vào được.”
Nghe vậy Lục Chấn Dương cũng yên tâm. Quan trọng hơn là, trông Lục Đông Thâm có vẻ rất bình tĩnh.
Nhưng thực sự thì sao?
E rằng chỉ có Lục Đông Thâm mới hiểu rõ tâm trạng của mình, thật ra anh rất căng thẳng.
Càng tới giờ càng căng thẳng.
Đời này e rằng anh chưa bao giờ hồi hộp đến vậy, cho dù là thời đi học, trong trường có đủ các kỳ thi lớn nhỏ nhưng hình như thi mãi, thi mãi cũng trở nên tê dại.
Bây giờ anh bỗng cảm thấy toàn bộ các dây thần kinh của mình đều căng ra, tim đập nhanh, hơi thở dồn dập, huyệt thái dương giật lên từng cơn, lòng bàn tay cũng bắt đầu có mồ hôi.
Ý thức được mình quá căng thẳng, anh bất giác phì cười. Rốt cuộc anh đang căng thẳng gì chứ? Dù gì đi nữa anh và Tưởng Ly cũng đã là vợ chồng hợp pháp, chẳng phải chỉ làm bù một đám cưới thôi sao?
Về sau, nửa phút trước khi đám cưới bắt đầu, một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu anh đã giải đáp triệt để mọi nghi hoặc.
Không thể nắm bắt chắc chắn.
Đúng, chính là như vậy.
Con người ta sở dĩ ung dung không sợ hãi, hoặc là tâm tư quá bình thản, hoặc là phải tự tin chắc chắn.
[text_hash] => 0ff0362f
)