Array
(
[text] =>
Chương 585 : Ông trời lại chiếu cố một lần
Phải một lúc lâu sau Tưởng Ly mới có chút phản ứng.
Những văn bản đó ký xong là lập tức phát sinh hiệu lực pháp luật. Thấy Lục Đông Thâm lần lượt cất gọn, cô vội ôm chặt cánh tay anh: “Em không cần anh làm như vậy, em lấy anh đâu phải vì nhắm vào tiền của anh đâu.”
Lục Đông Thâm cực kỳ hưởng thụ cảm giác được cô ôm lấy cánh tay vào lòng. Sự mềm mại đó khiến anh điên đảo thần hồn. Anh nói: “Lúc trước là ai nói với anh phải xẻo đi một nửa giang sơn của anh?”
“Lúc đó em nói như vậy không phải vì…” Tưởng Ly cự nự, lẩm bẩm: “Hờn dỗi thôi mà…”
Lục Đông Thâm bật cười vì ngữ khí của cô: “Em có thể nói đại được nhưng anh không thể nghe cho có phải không?”
“Đông Thâm…”
“Em nghe anh nói này.” Lục Đông Thâm không cười nữa, sắc mặt chuyển sang nghiêm túc.
Tưởng Ly im bặt.
“Bé con.” Lục Đông Thâm rút cánh tay ra, vuốt nhẹ mấy lọn tóc trước trán cô, chân thành nói: “Tính cách của em thật ra không thích hợp ở lại Lục Môn. Là anh ích kỷ, muốn giữ em ở bên cạnh mình cả đời. Lục Môn phức tạp, em thông minh, thế nên có không thích hợp cách mấy cũng không có nghĩa là em không thể thích ứng nổi. Nhưng trong tay em phải có những quân bài để kiểm soát Lục Môn, chí ít phải có quyền phát ngôn mà một dâu trưởng nên có. Anh không ép buộc em phải nhận một chức vụ trong Lục Môn, nhưng cổ phần tuyệt đối phải có, không phải muốn dồn vinh hoa phú quý cho em, chỉ hy vọng em có thể có vũ khí để bảo vệ bản thân. Đương nhiên, anh sẽ dốc hết sức để cho em một không gian sống vô lo vô nghĩ.”
Tưởng Ly nghe mà thật sự cảm thấy sóng lòng cuộn trào. Mẫu đàn ông như Lục Đông Thâm không hay nói lời ngon tiếng ngọt, thậm chí anh còn chẳng thề non hẹn biển. Nhưng anh luôn dùng cách của riêng mình để bảo vệ cô, yêu thương cô, đây chính là lời hứa hẹn của anh.
Cô không kìm được lòng, vòng tay ôm chặt lấy anh, trong bụng có vô vàn lời muốn nói mà không thể nói ra. Cô muốn nói với anh: Em sẽ tự bảo vệ thật tốt cho mình, anh cứ yên tâm làm việc của mình; Muốn nói với anh: Nếu em đã đồng ý lấy anh thì đã chuẩn bị tinh thần cho mọi hoàn cảnh phức tạp của Lục Môn; Muốn nói với anh: Em muốn trở thành một người vợ có thể giúp anh ngồi lên chiếc ghế quyền lực chứ không phải một người con gái trốn sau lưng anh hóng mát…
Những lời muốn nói quá nhiều quá nhiều, nhiều như biển lớn, cuối cùng rơi vào tai anh chỉ còn lại câu nói chân thành nhất của cô: “Đông Thâm, em yêu anh.”
***
Ngày bắt đầu phiên giao dịch của thị trường chứng khoán, bao nhiêu ánh mắt thì có bấy nhiêu suy nghĩ, có người mong chờ, có người lo lắng.
Hôm nay, sự chú ý của mọi người gần như đều dồn vào Lục Môn. Nguồn sức mạnh đứng trong bóng tối mấy ngày trước gần như tham lam nuốt trọn cổ phần, nhất là 24 tiếng đồng hồ trước ngày mở cửa thị trường, tốc độ đạt tới mức điên cuồng.
Tất cả mọi người đều đang nhìn, chỉ cần thị trường mở cửa, liệu Lục Môn có thật sự đổi chủ hay không. Vậy thì không chỉ Lục Môn mà các công ty con dưới quyền và các đối tác làm ăn qua lại lâu này cũng sẽ bị ảnh hưởng dù ít dù nhiều, thậm chí là nặng nề.
Nhưng đúng vào lúc tất cả mọi người đều nín thở chờ đợi thì cục diện sau đó khiến họ sửng sốt.
Sức mạnh như hổ đói vồ mồi phía sau không còn nữa, Lục Môn cũng không đổi chủ cũng không bị ăn sạch đến mẩu xương cũng không còn, đương nhiên, đây chỉ là một mặt.
Mặt khác chính là tình trạng hiện tại của cổ phiếu Lục Môn, không có bất kỳ sự lên xuống nào. Nói một cách khác, giá cổ phiếu của các công ty dưới quyền đều như bị đóng băng vậy, không lên không xuống, vẫn giữ nguyên như trước khi mở bán.
Quang cảnh này khiến mọi người vô cùng khó hiểu.
Người đứng sau không tiếp tục nữa, chứng tỏ chiêu âm thầm nuốt trọn cổ phần đã không thành công, cũng chứng tỏ Lục Môn chắc chắn đã có người đứng giữa can thiệp, vậy… sao không cứu thị trường?
Tất cả mọi người ngơ ngác, Lục Môn đang có dự định gì? Có người có niềm tin, thử mua cổ phiếu của mấy công ty dưới quyền, nhưng bị thông báo thất bại. Không mua được, không bán được?
Vào lúc thị trưởng cổ phiếu khiến mọi người không ai nắm bắt được chiêu trò tiếp theo của Lục Môn thì Tưởng Ly cũng không rảnh tay, cũng bận bù đầu như Lục Đông Thâm.
Cô ở trong phòng điều chế cả một buổi sáng. Khi Quý Phi đẩy cửa đi vào, cô vừa làm xong thí nghiệm chiết tách mùi hương.
Quý Phi mang đến cho cô những thông tin liên quan đến Lục Môn. Tưởng Ly nghe xong thì thản nhiên “ồ” một tiếng. Quý Phi lấy làm lạ, tò mò hỏi cô: “Sau khi ngồi vào ghế dâu trưởng Lục Môn, tố chất tâm lý của cô mạnh hơn rồi hay cô đã nắm rõ trong lòng bàn tay mọi tình hình của Lục Môn sau khi thị trường cổ phiếu mở cửa?”
Tưởng Ly miệng đeo khẩu trang, tay cầm đồ đựng thủy tinh, vừa quan sát vừa nói thản nhiên: “Cả hai đều không phải.”
Quý Phi tiến tới, nhìn cô chằm chằm qua một dãy ống nghiệm. Cô không buồn ngước mắt, biết Quý Phi đang đợi mình nói tiếp, cô bèn bổ sung một câu: “Chỉ là tôi có niềm tin với Lục Đông Thâm thôi.”
Thế nên chuyện của Lục Môn cô không hỏi han nhiều. Trong suy nghĩ của cô, là phúc chẳng phải họa, là họa chẳng tránh được, huồng hồ xưa nay Lục Đông Thâm làm việc gì cũng rất có cân nhắc. Tuy rằng bây giờ anh vẫn du đãng bên ngoài Hội đồng quản trị nhưng trong đó vẫn còn tâm phúc của anh. Một điểm quan trọng là bây giờ ngay cả Cận Nghiêm cũng phục vụ cho anh thì càng chẳng phải sợ hãi gì nữa.
Quý Phi vòng tới bên cạnh cô, đeo găng tay vô trùng vào, nói với vẻ không hài lòng: “Tiểu Hạ, nói thế nào chúng ta cũng từng thân thiết. Lúc trước tôi có lỗi với cô, khiến cô tức giận, nhưng dẫu sao bây giờ chúng ta cũng đang hợp tác, phải không?”
“Thế nên?” Tưởng Ly lắc lắc ống nghiệm trong tay, thấy màu sắc không đúng, cô lại đặt các lọ khác lên máy phân ly.
“Thế nên khi cần thiết vẫn phải tâm sự những lời thầm kín, không được sao? Hỏi cô chuyện gì cô cũng đáp hời hợt.”
Tưởng Ly mặc kệ cô ta, chỉ nhìn chăm chú vào ống thủy tinh.
“Hạ Trú!” Quý Phi nhìn cô.
Tưởng Ly ấn công tắc máy phân ly xuống, khi rút ống nghiệm ra thì màu sắc đã có thay đổi. Cô thêm vào giấy thử hương, đợi giấy thử biến màu mới lấy ra. Bấy giờ cô mới nhìn Quý Phi: “Cô tưởng tôi muốn hợp tác với cô à? Nếu không phải vì cô đã ăn cắp Huyền thạch trong Giang sơn đồ, tôi thèm vào quan tâm tới cô.”
Sắc mặt Quý Phi có chút gượng gạo: “Thế nào gọi là ăn trộm? Tôi đã bỏ qua một số tiền lớn để mua lại đấy.” Thấy Tưởng Ly quắc mắt, cô ta lại nói ngay: “Chí ít, tôi vẫn giữ Huyền thạch giúp cô nghiên cứu còn gì.”
“Cô không tìm tôi thì tìm ai? Bản thân cô có đủ trình độ phá giải bí kíp không?”
Quý Phi bĩu môi, mặt khó chịu nhưng vẫn không dám cãi lại cô. Quý Phi quá hiểu tính khí của cô, đúng là như nước như lửa, cô là người ngay cả cửa phòng điều chế cũng không buồn bước vào. Nhưng dù hiểu điểm này, Quý Phi vẫn tham lam nhớ về những ngày tháng trước kia, họ không có chuyện gì không nói với nhau.
“Đúng vậy, Huyền thạch không những là nguyên liệu của công thức gốc mà còn là nguyên liệu không thể thiếu của thuốc giải.” Tưởng Ly nói vào chuyện chính, đưa giấy thử mùi cho Quý Phi: “Trước kia tuy tôi có cách phá giải nhưng vẫn có thiếu sót. Lợi dụng Huyền thạch để làm thuốc giải thì chưa chắc nhưng có thể trung hòa sạch sẽ những mùi hương còn sót lại của bí kíp.”
Quý Phi cũng quay về việc chính, sắc mặt dần trở nên nặng nề: “Nói vậy là việc tìm Huyền thach là phương pháp duy nhất rồi.”
Tưởng Ly không đáp lại, chỉ dựa vào bàn điều chế trầm tư.
Có lẽ ông trời cũng thương người có lòng, chí ít Tưởng Ly cho là như vậy. Bao nhiêu năm nay, cho dù gặp nhiều nguy hiểm, ông trời cũng luôn cho cô một con đường, cho dù là trong hoàn cảnh tuyệt vọng của bệnh viện tâm thần, cuối cùng cô cũng có một Đàm Chiến.
Huyền thạch trở thành cơn ác mộng của Tưởng Ly, chưa từng buông tha cô từ lúc ra khỏi Tần Xuyên. Cô những tưởng lần này đã cùng đường, không ngờ, ông trời lại một lần nữa chiếu cố cô.
Chương 586 : Không phí công làm bạn gái cũ của Lục Đông Thâm
Khi Trần Du gọi điện thoại cho cô đã là buổi chiều, một ngày nóng phát sợ, ánh nắng cũng rất dữ dội. Từ trong phòng điều chế đi ra, Tưởng Ly chui vào trong ô tô, hưởng thụ bầu không khí điều hòa một lúc.
Một thai phụ gọi điện cho cô vào lúc này chẳng qua là rảnh quá. Tưởng Ly cũng thong thả hỏi cô ấy đứa bé trong bụng thế nào rồi. Nhưng Trần Du không có ý định trò chuyện tâm tình cùng cô mà nói với vẻ thần bí: “Cô đoán xem, tôi đang ở đâu?”
Còn có thể ở đâu? Bắc Kinh thôi, Hà Tư Nghi và Thai Nghiệp Dương đều đã bị tuyên án. Nếu không có gì ngoài ý muốn thì cả đời này sẽ phải ngồi trong tù. Sự nghiệp của Trường Thịnh tại thị trường Trung Quốc hiện tại đều do Thai Nghiệp Phàm quản lý. Cái tên công tử trông có vẻ kém cỏi đó, cô quả thật xem thường anh ta rồi.
Nhưng Trần Du đã hỏi vậy thì chắc chắn không đơn giản chỉ ở Bắc Kinh. Tưởng Ly uể oải dựa vào ghế ô tô, hỏi đại một câu: “Lẽ nào cô chạy tới Thương Lăng chắc? Hay là cô đang hờn dỗi cậu thủ Thai nhà cô, mang theo đứa nhỏ chạy sang Mỹ, đợi trước cửa nhà chờ tôi bao nuôi đấy hả?”
Cô vừa dứt lời, liền nghe thấy đầu kia kêu inh lên một tiếng. Tưởng Ly kịp thời để xa di động khỏi tai mới tránh khỏi số phận bi thảm bị âm thanh ấy xuyên thủng màng nhĩ.
Đầu kia hưng phấn vô cùng: “Làm dâu trưởng Lục Môn rồi có khác, cô có tài tiên tri sao!”
Tưởng Ly ngẩn người: “Hả? Đứng trước cửa nhà tôi thật sao?”
“Vậy thì chưa, nhưng cũng rất gần với cô rồi.” Trần Du ở đầu kia rất vui vẻ: “Tôi đã tới New York, ‘yết kiến’ đi!”
***
Cái bụng của Trần Du chính là một quả bóng. Cô ấy để mặc mộc, ăn uống cũng khá kiểm soát, tay chân cũng chưa sưng to, không nặng nề quá mức như các thai phụ bình thường.
“Đứa con này coi như cũng ngoan ngoãn, không hành hạ tôi quá mức.” Lúc nói chuyện, cô ấy còn đặt tay lên bụng nhẹ nhàng vuốt ve, ngón tay trắng trẻo đeo một chiếc nhẫn cưới. Cô ấy mặc một bộ váy liền chui đầu dành cho bà bầu, màu xanh lơ, càng tôn lên làn da trắng.
Hai người họ hẹn gặp ở một quán uống trà chiều, ngồi sát cạnh cửa sổ. Cửa sổ mở hé, căn phòng yebe tĩnh, qua cửa sổ chính là góc phố nơi người Hoa đi qua đi lại tấp nập. Họ đều là những cô gái không trang điểm lòe loẹt nhưng rất bắt mắt.
Khoảng thời gian này trời nóng, Tưởng Ly ăn không ngon miệng mấy. Trần Du càng không thể thứ gì cũng ăn, thế nên họ chỉ gọi mấy món bánh và hoa quả ăn cho thanh đạm.
Tưởng Ly “ừm” một tiếng rồi nói: “Tôi đã gặp không ít thai phụ, nhưng những người mang thai vẫn xinh thì không nhiều, cô cũng được coi là một trong số ít ỏi đó rồi. Cố gắng mà giữ dáng, tuyệt đối đừng ăn uống vô tội vạ, nếu không người chịu thiệt chỉ có cô thôi. Mà cũng chẳng hiểu cô nghĩ gì, cưới và có con quá chớp nhoáng, tốt nhất gã họ Thai đó nên đối tốt với cô.”
Cô không kịp về dự đám cưới của Trần Du và Thai Nghiệp Phàm, nhưng chuyện này cũng không thể trách cô hoàn toàn.
Việc Trần Du có con buộc đám cưới phải tổ chức sớm, lý do là vì cô ấy sợ có bầu mặc váy cưới không đẹp. Về điểm này, Thai Nghiệp Phàm cũng rất đàn ông, vì nhan sắc của vợ, hoàn toàn thay đổi kế hoạch đám cưới. Phải hiểu rằng cho dù là một gia đình bình thường, việc thay đổi ngày cưới cũng rất vất vả, huống hồ là nhà họ Thai.
Lần này Trần Du rõ ràng đi công tác theo chồng. Gần đây Trường Thịnh cũng đã làm ăn lớn, bên trong có Thai Nghiệp Phàm quản lý, bên ngoài có Thai Tử Tân ra mặt. Cụ thể họ đang bàn dự án gì thì Trần Du không nói chi tiết. Tưởng Ly cũng không hỏi rõ ràng, hơn nữa cũng là không tiện hỏi quá sâu.
Nghe xong, Trần Du cười ngượng: “Anh ấy rất tốt với tôi.” Nói xong câu này, cô ấy cũng quan sát Tưởng Ly một lượt, nhìn đến mức Tưởng Ly quắc mắt, cô ấy mới cười nói: “Tôi đang nhìn xem cô làm dâu trưởng Lục Môn rồi trông có gì khác không.”
Tưởng Ly phì cười, thi thoảng lại rít một ngụm nước hoa quả.
“Cũng chẳng khác mấy, không thêm cánh tay cũng chẳng mọc thêm con mắt nào.” Trần Du chọc cô: “Đám người ngoài kia hình dung về cô không khác gì quái thú trong Sơn hải kinh, mê hoặc chúng sinh. Tôi suy nghĩ nhân cơ hội lần này tới đây phải lập tức đi thăm cô, xem cô trông có dị hơn trước không.”
Tưởng Ly không chịu nổi cô ấy.
“Theo như tôi thấy, người mê hoặc chúng sinh là Lục Đông Thâm chứ không phải cô.” Trần Du xiên một miếng táo, ăn từ tốn từng miếng nhỏ: “Cô ấy à, cũng đừng chó chê mèo lắm lông. Nói tôi cưới vội, cô thì sao? Chắc chắn là bị Lục Đông Thâm lừa phỉnh, chỉ biết ngơ ngơ ngác ngác. Lục Môn đang trong tình thế như vậy mà cô cũng dám về làm dâu.”
“Lục Môn bị làm sao?” Tưởng Ly uể oải hỏi.
“Biết rõ còn giả vờ hồ đồ, cô biết tôi đang nói gì mà.” Trần Du thở dài: “Nói dễ nghe một chút, bây giờ Lục Đông Thâm gọi là không còn gì bó buộc, còn nói khó nghe một chút chính là một chân đang giẫm vào Quỷ môn quan. Đổi lại là một cô gái nào khác, có lấy chồng cũng nên đợi tới khi tình hình sáng sủa hơn mới lấy chứ. Nhưng mà, tôi cũng chẳng có tư cách nói cô. Chuyện tình cảm đâm mạnh trong một khoảnh khắc, chẳng ai kiểm soát nổi. Tính cô lại thẳng thắn như vậy. Hơn nữa, Lục Đông Thâm quả thực cũng là người duy nhất có thể cứu Lục Môn, vượt qua được ải này, anh ấy sẽ thắng thôi.”
“Được lắm Trần Nam Nam.” Tưởng Ly mỉm cười: “Coi như không phí công làm bạn gái cũ của Lục Đông Thâm, phân tích rất hay.”
Trần Du hình dung không sai, giai đoạn hiện tại Lục Đông Thâm quả thực một chân ngoài sống một chân trong chết. Nếu Lục Môn thay vua đổi chúa trong vòng một đêm thật, có lẽ người khác sẽ rút lui an toàn, nhưng anh là người nhà họ Lục, lùi cũng chẳng lùi nổi.
Hôm nay trời còn chưa sáng hẳn, Lục Đông Thâm đã tới công ty, chuyện thị trường cổ phiếu cô muốn giúp anh cũng lực bất tòng tâm, chỉ có thể âm thầm cầu nguyện trong lòng. Cũng vì sợ mình ngồi mãi ở nhà suy nghĩ lung tung, cô mới tới phòng điều chế. Thật ra khi Quý Phi nói với cô chuyện liên quan tới Lục Môn, cô đã thầm thở phào nhẹ nhõm, chí ít đến thời điểm này Lục Môn vẫn là của người nhà họ Lục.
Cánh tay cô bị Trần Du phát mạnh một cái, Tưởng Ly đau đớn nhe răng, xoa xoa cánh tay: “Chiêu phản kích này của cô là vì bị tôi gọi Trần Nam Nam hay vì tôi đã tiết lộ chuyện tình cũ của cô?”
“Cô nghĩ tôi sợ cô gọi tôi là Trần Nam Nam chắc? Tôi nói cho cô biết, tên tôi viết trên giấy đăng ký kết hôn chính là Trần Nam Nam.” Trần Du dứ dứ nắm đấm về phía cô: “Tôi có chuyện tình cũ gì chứ? Tôi khi trước cũng đã có ý định ‘phong lưu’ với Lục Đông Thâm nhà cô, kết quả cũng đâu có làm được gì. Cái gì mà bạn gái cũ. Cô đúng là thích ăn đòn. Người ta chỉ muốn né tránh chủ đề này, cô thì hay, đi đâu cũng bô bô!”
“Đã có bầu rồi mà sao vẫn khỏe quá vậy!” Cánh tay Tưởng Ly đỏ rực lên một mảng, cô chìa ra cho cô ấy xem: “Chắc chắn những mặt hiền thục khác để dành cho cậu chủ Thai rồi, đối xử với người cùng giới tính thì ra tay tàn nhẫn.”
“Dĩ nhiên.” Trần Du lại tỏ thái độ không nghiêm túc, nét mặt lẳng lơ: “Những gì tốt đẹp của tôi chỉ có Nghiệp Phàm nhà tôi mới được nhìn thấy.”
Tưởng Ly nổi da gà khắp người: “Vờ vịt, cô cứ vờ vịt đi. Cũng chỉ có tay khờ như Thai Nghiệp Phàm mới mắc bẫy cô thôi, bị lường gạt bởi gương mặt vô tội của cô.”
Trần Du hai tay nâng mặt, bày ra điệu bộ một đóa hoa. Tưởng Ly cố nhịn cười, tuy bên ngoài cứng miệng nhưng trong lòng vẫn chúc phúc cô ấy. Ngẫm nghĩ một chút, cô chân thành nói: “Nói thật lòng, lúc trước khi cô nói muốn lấy Thai Nghiệp Phàm tôi vẫn rất lo lắng. Tạm thời không tính tới chuyện anh ta là người ra sao, chỉ riêng Thai Tử Tân đã không phải dạng vừa rồi. Chủ yếu là tôi sợ cô về đó làm dâu sẽ bị thiệt thòi.”
“Tôi cũng lo lắng mà. Dù sao thì Thai Tử Tân cũng không phải mẫu phụ nữ dễ tiếp xúc, hơn nữa năm xưa cô ấy còn từng có hôn ước với Lục Đông Thâm, rất nhiều người đều cho rằng tôi và cô ấy là quan hệ tình địch.” Trần Du bộc bạch: “Nhưng điều khiến tôi bất ngờ là Thai Tử Tân lại rất tốt với tôi, cũng không làm khó tôi, không bao giờ nhắc lại chuyện quá khứ.”
Chuyện này quả thực cũng khiến Tưởng Ly khá ngạc nhiên.
“Cô từng nhìn thấy một khúc gỗ Kỳ nam to như vậy bao giờ chứ?” Trần Du mô tả cho Tưởng Ly.
Tưởng Ly ngẩn người, lắc đầu: “Chỉ từng nhìn thấy khúc nhỏ.”
“Đúng không, Kỳ nam quý hiếm, một miếng nhỏ xíu cũng đắt cắt cổ rồi. Chẳng phải tôi dự định mở một cửa hàng bán hương liệu sao? Cô ấy bèn tặng tôi một khúc Kỳ nam rất to, giá trị vô cùng, tôi dự định coi nó như báu vật trấn giữ cửa hàng.”
Nghe xong câu này, Tưởng Ly đúng là vô cùng hiếu kỳ. Trần Du mở cửa hàng hương liệu, Thai Tử Tân tặng Kỳ nam cũng là hơp lý, có thể tìm được một khúc Kỳ nam to cỡ đó, quả thực không dễ dàng gì, nhất là đối với một người không phải nhà buôn nguyên liệu như Thai Tử Tân.
Cô bèn hỏi nguồn gốc của khúc Kỳ nam đó.
Về điểm này, Trần Du nhớ rất rõ ràng: “Thai Tử Tân có quan hệ khá tốt với một nhà buôn nguyên liệu người Karamay*, là một ông lão rất kỳ quặc. Nhà buôn nguyên liệu thông thường thì đi khắp thế giới sưu tầm, còn người đó chỉ quan tâm tới khu sa mạc, nghe nói phàm là những nguyên liệu tới từ sa mạc, không có gì ông ấy không tìm được.”
*Karamay là một địa cấp thị thuộc Khu tự trị dân tộc Uyghur, Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa. Địa khu này có diện tích 9252 ki-lô-mét vuông, dân số 290.000 người.
Chương 587 : Nếu như
Tối hôm đó Lục Đông Thâm không về nhà, hơn mười giờ đêm anh gọi cho Tưởng Ly thông báo, nói rằng công việc hiện tại còn quá nhiều, có thể anh sẽ về rất muộn thậm chí là không về, bảo cô cứ ngủ trước đừng đợi anh.
Tưởng Ly dĩ nhiên rất xót, cũng biết vào thời khắc quan trọng này cần thấu hiểu và ủng hộ anh, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được: “Thị trường cổ phiếu tạm thời coi như đã ổn định, anh cũng phải quan tâm tới sức khỏe đấy.”
Ở đầu kia điện thoại, Lục Đông Thâm “ừm” một tiếng, rồi lại im lặng rất lâu, nói với cô: Đang xảy ra vài chuyện khác cần phải giải quyết.
Lúc đó Tưởng Ly giật mình, trong đầu lóe lên một suy nghĩ là Lục Môn đã xảy ra chuyện. Nhưng Lục Đông Thâm trả lời cô là không phải, bảo cô đừng suy nghĩ lung tung.
Sau khi ngắt máy rồi, Tưởng Ly có chút bất an. Tâm trạng bất an này không thể miêu tả được, có lẽ chính là câu “xảy ra chuyện” mà Lục Đông Thâm nói. Cô ngồi khoanh chân trên sofa, gáy lạnh toát từng cơn, giơ tay lên sờ cảm thấy da gà nổi lên rần rần.
Quay đầu nhìn ra ngoài, sau lưng là một phòng khách rộng lớn chìm trong bóng tối, không có gì khác thường. Không liên quan đến việc trong nhà có người hay không, cô biết rõ cơn lạnh lẽo này dâng lên từ đáy lòng.
Đêm nay cô ngủ không yên giấc lắm, mơ rất nhiều giấc mơ, thậm chí còn mơ thấy Lục Bắc Thần, nhưng cũng có thể là Lục Đông Thâm, tóm lại chính là một gương mặt, ẩn nấp trong bóng tối, lại giống như bước ra từ bóng tối, khuôn mặt đó đầy máu.
Khi cô mơ mơ hồ hồ phát hiện bên cạnh có người, ngoài cửa sổ cũng đã tờ mờ sáng. Tưởng Ly mơ màng mở mắt ra nhìn, là Lục Đông Thâm đã quay về. Tắm rửa xong, anh có vẻ rất sảng khoái, nhưng nét mặt vẫn có phần mỏi mệt.
Giống như sự kết thúc của rất nhiều giấc mơ lộn xộn, anh ở bên là cô sẽ có cảm giác an toàn. Cô vươn tay ôm chầm lấy anh, vùi đầu vào lòng anh. Lục Đông Thâm cứ nghĩ mình đánh thức cô, bèn đưa một cánh tay ra cho cô gối, cúi đầu khẽ hôn lên trán cô: “Ngủ đi.”
Tưởng Ly ngủ một mạch tới khi mặt trời lên cao, không mơ mộng gì nữa. Khi tỉnh dậy thấy bên cạnh không còn ai, cô nghĩ là Lục Đông Thâm đã đi. Không ngờ quản gia lại thông báo, anh Lục đã dậy từ sớm rồi, ở mãi trong phòng sách chưa ra ngoài.
Cuối cùng quản gia còn bổ sung thêm một câu: Anh Lục cũng chưa ăn uống gì.
Đối với lòng trung thành tỉ mỉ của quản gia, Tưởng Ly cực kỳ hài lòng, nhưng cô đồng thời cũng thấy lo lắng. Anh dậy từ rất sớm, có nghĩa là anh chưa ngủ được bao nhiêu, lại không ăn uống gì, xem ra việc khiến anh nói “xảy ra chuyện” cũng không phải việc nhỏ.
Làm đơn giản một vài món điểm tâm dễ ăn, kết hợp với tách trà lọc gan, lần lượt xếp tất cả lên khay, rồi quản gia đứng cạnh chân thành nói: “Anh Lục kết hôn rồi, ngôi nhà này mới càng giống một mái ấm gia đình.”
Cửa phòng không đóng kín, chỉ khép hờ.
Chưa đi tới cửa Tưởng Ly đã ngửi thấy mùi thuốc lá, không phải mùi thuốc lá truyền thống, mà là loại thuốc lá do cô làm riêng, cho dù là vậy anh cũng hút hơi nhiều. Lúc gõ cửa đi vào, cô tinh mắt nhìn thấy Lục Đông Thâm ấn tay lên ngực thở dốc, cơ thể có vẻ hơi loạng choạng, cô sửng sốt.
Nghe thấy tiếng động, Lục Đông Thâm giấu nhẹm đi những biểu cảm khó chịu, giả vờ không sao. Nhưng Tưởng Ly nhìn rất tỉ mỉ, trên thái dương của anh đổ mồ hôi.
Đặt chiếc khay lên mặt bàn, Tưởng Ly cầm khăn giấy tiến lên, giúp anh lau mồ hôi: “Tôi đã nói rất nhiều lần rồi, anh cảm thấy có bất kỳ chỗ nào khó chịu trong người cũng phải nói với em.”
Lục Đông Thâm tựa lưng vào góc bàn, kéo tay cô xuống, tiện thể kéo cô vào lòng, khẽ nói: “Không nghiêm trọng vậy đâu, gần đây nhiều việc nên hơi bí bách thôi.”
Anh mặc bộ đồ ngủ, không phải kiểu áo sơ mi lạnh lùng cứng ngắc thường ngày. Bộ đồ ngủ màu trắng xám, pha màu rất cao cấp, bớt một phần sẽ ngả về xám, thêm một phần sẽ ngả về trắng. Bộ đồ này được cô đích thân lựa chọn, lúc đó vừa nhìn thấy bộ đồ ngủ màu này cô đã không đi rời bước được nữa. Quả nhiên, Lục Đông Thâm mặc lên người rất đẹp, có cái lạnh của màu xám, lại có cái ấm áp của màu trắng, không xa không gần nhưng đa phần vẫn là ấm áp.
Hôm nay ánh nắng rất đẹp, cửa sổ phòng làm việc mở hé, phóng mắt nhìn ra ngoài chính là một vườn hoa rộng không nhìn thấy điểm tận cùng. Trên người anh có mùi của nắng và mùi hoa quả được cơn gió nhẹ đưa đẩy. Tưởng Ly áp sát vào anh, lẩm bẩm: “Mạnh miệng.”
Lục Đông Thâm cười khẽ, xoa đầu cô: “Cứ vài ba hôm em lại ép anh tới chỗ bác sỹ báo danh, sức khỏe của anh thế nào em còn không rõ ư?”
“Giống nhau được sao?” Tưởng Ly ngước lên nhìn anh chăm chú, định nói gì lại thôi, lát sau cô thở dài: “Tóm lại, anh có một chút khó chịu cũng phải nói với em, hiểu không?”
“Hiểu.”
“Ban nãy chỉ là tức ngực thôi sao?”
“Phải.” Lục Đông Thâm mỉm cười, cánh tay thu chặt lại ôm eo cô: “Yên tâm đi, vì em, anh sẽ cố gắng giữ gìn sức khỏe.”
Tưởng Ly khẽ tựa đầu vài ngực anh, thở dài.
Cô không sợ điều gì khác, chỉ sợ có những tình hình bác sỹ bình thường hay máy móc bình thường không kiểm tra ra được. Việc mùi hương gây ảnh hưởng tới sức khỏe con người, cả về thời gian và tác động, đến bây giờ vẫn chưa có kết luận chuẩn xác. Nó khác với thuốc trung dược. Những tàn dư sót lại của thuốc có thể theo cơ quan bài tiết của cơ thể thải ra ngoài. Nhưng còn mùi hương thì giống như những nanh vuốt vô hình, len lỏi vào tất cả các ngóc ngách, có thể phát ra ngoài da, cũng có thể ngấm vào máu, thấm vào phổi, cuối cùng gây ảnh hưởng như thế nào tới sức khỏe con người không thể suy đoán được, chỉ có thể quan sát dần theo thời gian.
Ban nãy cô không giải thích với Lục Đông Thâm với nhiều như vậy, nói rồi thật ra cũng vô ích, cách giải quyết duy nhất chính là Huyền thạch.
“Xảy ra chuyện gì vậy?” Tưởng Ly đổi chủ đề: “Chắc là liên quan đến người đứng sau mua hết cổ phần của Lục Môn phải không?”
Nếu không với thái độ hùng hổ đó sao có thể đột ngột dừng lại.
Lục Đông Thâm không giấu cô: “Người đó chính là Lục Bắc Thâm.”
Trái tim Tưởng Ly như thắt lại.
Tuy rằng cô có linh cảm chuyện này liên quan đến Lục Bắc Thâm. Nhưng cho dù sự thật bày ra trước mắt, cô vẫn thổn thức trong lòng. Còn cả một nỗi buồn khó nói thành lời, vốn cùng một gốc rễ sinh ra, sao lại đốt nhau mãnh liệt vậy chứ?
“Cậu ta…”
Cô ngừng lại, vốn dĩ muốn hỏi làm sao Lục Đông Thâm phát hiện ra, và tiếp theo đây sẽ phải làm gì. Nhưng không ngờ Lục Đông Thâm lại lên tiếng, chỉ là khi lên tiếng ánh mắt nghiêm nghị hơn rất nhiều, giọng cũng trầm trầm: “Bắc Thâm bắt cóc Cố Sơ, nhưng nghe nói không chỉ bắt cóc mình cô ấy.”
Gì cơ?
Tưởng Ly càng lúc càng trợn tròn mắt, hơi thở suýt nữa thì ngừng lại, khó khăn lắm cô mới hoàn hồn: “Bắt cóc? Lục Bắc Thâm bắt cóc Cố Sơ?”
“Sau lưng nó là một tập đoàn sản xuất và buôn bán ma túy.” Lục Đông Thâm lại tung tiếp quả bom thứ hai.
“Hả?”
Lục Đông Thâm ôm cô sát hơn một chút nữa, thì thầm: “Nó quả nhiên là một kẻ điên, không có chuyện gì là nó không dám làm.”
“Vậy tình hình bây giờ ra sao rồi?” Tưởng Ly sốt sắng hỏi một câu, sau đó rùng mình: “Cố Sơ mang thai rồi, không phải sao?”
Lục Đông Thâm nặng nề gật đầu, nói: “Cảnh sát đang ra lệnh truy nã. Chuyện này dính líu tới vợ của Bắc Thần, e là cả Bắc Thần cũng không tránh khỏi liên lụy.”
“Ý của anh là…” Tưởng Ly hoảng sợ: “Chú ấy sẽ vì tình riêng mà làm việc trái pháp luật?”
Ánh sáng trong đôi mắt Lục Đông Thâm lại đậm thêm một tầng: “Nó đã vì tình riêng từ lâu rồi.”
Tưởng Ly cảm thấy hô hấp hơi khó khăn, khó trách anh cũng tức ngực. Chuyện này lọt vào tai cô rõ ràng trở thành kiếp nạn, cả cô cũng không thở nổi, lồng ngực như bị một hòn đá tảng nặng nề đè xuống: “Nói như vậy thì cô Tần… mẹ của chúng ta bị hại chết?”
“Cho dù không phải nó đích thân ra tay thì cũng gian tiếp sát hại.” Cằm Lục Đông Thâm căng ra, sắc mặt lạnh lùng: “Hơn nữa, trong tay nó chưa chắc chỉ có mạng của một người.”
Tưởng Ly thảng thốt nhìn anh.
Lục Đông Thâm cúi xuống nhìn thẳng vào mắt cô, nói rành mạch: “Lục Khởi Bạch ở trong Lục Môn âm thầm đấu đá bao nhiêu năm nay, anh hiểu cậu ta, thủ đoạn mà cậu ta sở trường là mượn dao giết người. Thế nên, chuyện sai người tới khu trượt tuyết ngang nhiên đâm bị thương Charles Ellison không phải là việc cậu ta làm, ngược lại việc diệt khẩu Charles Ellison ở bệnh viện mới giống tác phong của cậu ta. Sở dĩ trước đó mọi chuyện anh chỉ nghi ngờ, nhưng đến hôm nay, mọi tình nghi anh dành cho Lục Bắc Thâm đều đã được chứng thực.”
Tưởng Ly không nói nổi thành lời, chỉ còn biết sững sờ, nhưng cơn lạnh lẽo nơi đáy lòng thì cứ ào ào dâng lên, lớp sau tràn qua lớp trước, sau đó cô bất giác nhớ tới cảm giác khó hiểu tối qua, còn cả những giấc mơ ấy. Khuôn mặt đầy máu trong giấc mơ…
Cô bỗng níu lấy vạt áo anh, lẩm bẩm: “Cậu ta điên rồi.”
“Phải.” Lục Đông Thâm hằn học bật ra chữ này, lát sau bi thương và tự trách trào dâng trong ánh mắt, anh thì thầm: “Anh cũng điên rồi.”
Một giây sau, Tưởng Ly ôm chặt lấy anh: “Không, không thể trách anh, thật sự không thể trách anh.”
Lục Đông Thâm hơi kéo cô ra, nhìn cô chăm chú, đôi mắt anh đen đặc như bị bóng tối cắn nuốt. Anh phẫn uất, áy náy nhưng anh chưa từng nói với cô rằng lúc trước chính vì cô từng hỏi dò những chuyện liên quan đến sức khỏe của em trai nên mới khiến anh nghi ngờ. Sức khỏe của Nam Thâm trước nay vẫn rất tốt, người duy nhất có vấn đề là một đứa em trai khác đã mất tích, Lục Bắc Thâm. Biết nguyên nhân mất tích thì dễ giải quyết rồi, anh ra tay từ những người thân cận của bố, lần theo manh mối tìm được Lục Bắc Thâm…
Nếu như lúc trước anh không tìm ra nó, nếu như anh không lợi dụng Lục Bắc Thâm để đạt được mục đích của mình… Nếu như tất cả đều có thể quay về giây phút trước khi đưa ra quyết định thì tốt biết bao…
Chương 588 : Nhưng cậu lại chỉ cho một chiếc lồng chim bằng vàng
Tưởng Ly đặt một vài cây và mầm giống từ Thương Lăng tới, chủng loại không ít, có dược thảo, cũng có cả những loài chỉ để ngắm.
Lý do là lúc Lục Đông Thâm đưa cô tới biệt thự, sau khi tham quan một vòng, anh nói: “Sau này nơi đây chính là nhà của em, cảm giác thế nào, em cứ đưa ra ý kiến.
Kết quả Tưởng Ly thật sự không khách sáo, liệt kê ra cả đống vấn đề, nhưng tổng kết lại thì có hai điểm: Không có sức sống, không giống một căn nhà.
Đối với vườn hoa, cô càng đưa ra nhiều ý kiến hơn.
Trong mắt cô, diện tích của khu vườn lớn quá mức cần thiết nhưng số hoa cỏ trồng bên trong chủng loại lại hiếm hoi đáng kể.
“Dễ dàng lợi dụng, một vài nguyên liệu em còn có thể tiết kiệm công ra ngoài tìm kiếm.” Tưởng Ly ôm bụng oán trách: “Lục Đông Thâm, em cần một khu rừng, còn anh thì chỉ cho em một cái lồng chim bằng vàng!”
Lục Đông Thâm sợ nhất là nghe được câu này, sợ cô cảm thấy dù chỉ một chút khó chịu, bèn nói với cô, trong nhà trên dưới tùy ý cô muốn sửa chữa như thế nào cũng được. Chê vườn hoa đơn điệu, anh có thể sai người nhập thêm một số mầm giống, nếu cần có thể chuyển tới bằng đường hàng không.
Lúc đó khi quản gia báo cáo chuyện này, Tưởng Ly đứng ngay trước cửa phòng làm việc. Cô đẩy hé cửa thò mặt vào, nhìn Lục Đông Thâm, đôi mắt long lanh như đang van vỉ. Lục Đông Thâm suýt nữa chết chìm trong ánh mắt cô, cả người mềm nhũn không nói gì, quyết định đưa ra cũng đầy “nghĩa khí”: “Điều thẳng chuyên cơ riêng qua.”
Đối với việc này, Tưởng Ly mừng như mở cờ trong bụng, đêm đêm sốc sức dâng hiến sắc đẹp, xong việc còn không quên hỏi một câu: Ông chủ Lục có hài lòng không ạ?
Lúc đó mọi cảm xúc đè nén của Lục Đông Thâm đều bị tích tụ vào chuyện Tần Tô bị hại, vui vẻ về đêm trở thành cách duy nhất để anh xả stress. Nghe cô hỏi như vậy, anh lại ôm cô vào lòng, xoa đầu cô như xoa đầu một con mèo vậy: “Phẩm chất tốt nhất của em chính là biết ơn báo đáp.”
Ý tứ thì là vậy nhưng nghe cứ thấy kỳ lạ sao sao.
Đặt giống hoa ở Thương Lăng, một là tiện, hai là nhiều chủng loại. Chuyện này cô chỉ cần gọi cho Tưởng Tiểu Thiên một cuộc là xong ngay.
Lúc nhận được video call của Tưởng Ly, Tưởng Tiểu Thiên hưng phấn chưa từng thấy. Sau khi ghi lại tên của những loài thực vật cô cần cùng địa chỉ nơi có nguyên liệu ở Thương Lăng, cậu ra sức hỏi: “Chị thích người ta gọi chị là Lục phu nhân hay gọi chị là Tưởng gia đây?”
Mấy anh em khác cũng có mặt, chắc lại đang túm tụm lại với nhau, đều ghé sát vào màn hình mồm năm miệng mười, liên tục hỏi han tình hình của cô, nói rằng họ biết hết tình hình của Lục môn rồi. Ấn Túc Bạch thì chân thành khuyên nhủ: “Cô nói xem, cô đâu phải loại lõi đời, với tính chất của Lục Môn liệu cô có thích ứng được không? Nếu không ổn thì quay về tạm đây.”
Tưởng Tiểu Thiên bĩu môi: “Tưởng gia của chúng ta không phải loại lõi đời thì đã có Tưởng gia phu*, sợ gì chứ?”
*Chồng của gia.
Tưởng Ly ở bên này phì cười: “Tưởng gì cơ?”
Tưởng gia phu. Tưởng Tiểu Thiên uể oải lặp lại lần nữa, nói cho cô biết đây là xưng hô thích hợp nhất mà cậu băn khoăn suy nghĩ mãi mới quyết định dùng để gọi Lục Đông Thâm.
Tưởng Ly càng ngẫm càng thấy hài hước.
Cuối cùng, Tưởng Tiểu Thiên nói cho cô biết một chuyện: Phù Dung đã theo Mark rồi.
“Thế nào gọi là theo Mark?” Tưởng Ly nghi hoặc.
“Chính là theo Mark đó.” Tưởng Tiểu Thiên nhấn mạnh: “Phù Dung và Mark đã hẹn hò rồi.”
Tưởng Ly lập tức hiểu ra, bỗng chốc bùng nổ: “Mark đâu? Phù Dung đâu? Ấn Đường Đen, Mark là người của anh đúng không? Trước khi đi tôi đã nói thế nào với anh? Có phải tôi đã dặn đi dặn lại anh phải trông chừng Mark, đừng để anh ta quấy rối Phù Dung nữa không? Thế này là sao? Nhân lúc tôi không có mặt, cưỡng ép con gái nhà người ta? Anh gọi ngay anh ta tới đây, tôi phải chửi chết mới thôi!”
Ấn Túc Bạch thấy cô bực thật, lập tức giải thích: “Tưởng cô nương, hai người họ một người chấp nhận đánh một người không ngại chịu đòn, chứ đâu có chuyện cưỡng ép. Tên Mark đó thích Phù Dung, lúc cô ở đây không dám bộc lộ, chắc cũng vì chưa rõ tâm ý của mình. Sau khi cô đi cậu ta mới theo đuổi Phù Dung, đối với Phù Dung là thật lòng, tướng mạo nhìn cũng khoan khoái tinh thần, đừng nói là Phù Dung, đổi lại là các cô gái khác chắc cũng phải rung rinh thôi.”
Sau đó anh ta lại miêu tả đầy sinh động cho cô nghe bình thường Mark bảo vệ Phù Dung ra sao, nói đến mức cuối cùng ngọn lửa trong lòng Tưởng Ly cũng tắt.
“Phù Dung đúng là vô lương tâm, chuyện lớn như vậy cũng không kể với chị.” Tưởng Ly oán trách. Lúc đó khi ở Thương Lăng, cô cũng nhìn ra chút vấn đề, vì chỗ nào có Phù Dung thì lại xuất hiện bóng dáng của Mark. Nhưng lúc đó cô chỉ lo Mark vì không phục nên muốn chiếm hữu Phù Dung.
Tưởng Tiểu Thiên cười sằng sặc: “Lúc trước chị cứu chị ấy ra khỏi biển lửa, bây giờ chị ấy lại quay đầu đâm vào, chị bảo chị ấy có dám nói với chị không?”
Kể cũng phải.
Nhưng Tưởng Ly cảm thấy chuyện tình cảm đúng là “ấm lạnh chỉ có người trong cuộc mới biết”.
Chương 589 : Rất ghét cảm giác không thể kiểm soát
Một máy bay chở đầy giống hoa và đủ các loại nguyên liệu được chuyển thẳng tới Mỹ, tới biệt thự nơi cô đang sống, giống như ngữ khí chua loét mà Tưởng Tiểu Thiên nói với cô: “Đủ quý giá lắm rồi. Mấy thứ rơi rụng rẻ tiền ở Thương Lăng sau một chuyến phi cơ riêng chắc chắn giá trị sẽ tăng vòn vọt đúng không ạ?”
Các mầm cây được các nhân viên cẩn thận chuyển từ trên xe xuống rồi lại thận trọng mang vào trong vườn hoa. Những người làm vườn và các người làm khác trong biệt thự đều không rảnh rang, tề tựu đông đủ. Tưởng Ly coi như đã có việc để làm rồi, cô xắn tay áo lên, đổi sang một đôi ủng rồi ra chỉ huy công việc trồng trọt.
Ngọc lan là loài hoa được Tưởng Ly tỉ mẩn nhất.
Tưởng Tiểu Thiên cũng rất nghiêm túc. Lúc đó cô nhắc tới một gốc ngọc lan, cần một mầm giống khoảng mười năm, sau khi vận chuyển qua đây cô sẽ từ từ nuôi trồng. Ngọc lan khác với mộc lan, mộc lan nhiều cành nhánh, một gốc ngọc lan sẽ tiện ký gửi và vận chuyển. Ai dè sau khi chỗ mầm cây được chuyển tới, cô đã sửng sốt vô cùng. Đây đâu phải một gốc ngọc lan, phải nói là một cây… ngọc lan mới đúng.
Lời giải thích của Tưởng Tiểu Thiên cũng tới rất nhanh chóng, bất chấp việc giữa hai quốc gia chênh lệch múi giờ: “Cây ngọc lan trong cửa hàng bán trống cầm tay là cây chị thích nhất, nhưng em không dám động vào, lỡ mang qua bên đó chị làm nó chết thì sao. Thế nên em sai Mặt béo sang nhà người ta đào một cây gửi cho chị. À đúng rồi, còn cả đất, đều là đất của Thương Lăng, em sợ nó vừa qua Mỹ, không hợp thổ nhưỡng.”
Suy nghĩ cũng thật là thấu đáo.
Đất ở Thương Lăng là đất đỏ, chất đất hơi dính. Tưởng Ly đích thân trồng, mấy người làm vườn khác đỡ cây. Quản gia đứng bên cạnh nhìn mà run rẩy, ra sức muốn làm giúp, đồng thời nói: “Anh Lục mà nhìn thấy sẽ xót lắm, mấy việc này cứ để chúng tôi làm cho.”
Tưởng Ly khéo léo chối từ. Cây ngọc lan này do cô “khâm điểm”, sao có thể để người khác làm thay? Không chỉ riêng ngọc lan, còn cả mầm của những loài hoa quý, cô đều đích thân ra tay.
Ngọc lan là ký ức cô dành cho Thương Lăng. Cô thích mùi hương đó, vì luôn khiến cô quyến luyến những người và những chuyện khi trước và cả những ngày tháng phóng túng không kiêng sợ.
Không làm hỏng phần rễ, công việc trồng cây đối với Tưởng Ly là rất dễ dàng. Sau đó cô lại dùng đá sỏi xếp thành một bồn hoa xinh xắn. Xong việc, mặt mũi, quần áo của cô đều dính đầy đất đỏ. Sau khi dặn dò người làm vườn những việc liên quan xong, cô giơ cao hai tay đeo găng tay cao su đi vào trong nhà, trên găng tay cũng toàn là đất đỏ.
Vừa vào phòng khách, cô liền nhìn thấy Lục Đông Thâm từ trên gác đi xuống, theo sau là Dương VIễn. Thấy bộ dạng này của Tưởng Ly, họ sửng sốt, Lục Đông Thâm phản ứng lại rất nhanh: “Mầm giống tới rồi sao?”
Tưởng Ly gật đầu, tiến lên muốn ôm anh một cái thật tình cảm, nhưng nhìn lại quần áo của mình cô đành từ bỏ. Không phải cô sợ anh phát bệnh sợ bẩn mà xót cho bộ đồ ngủ của anh. Hai mắt cô vẫn còn sáng bừng, khua tay múa chân trước mặt anh: “Chuyên cơ riêng chuyển qua đúng là kịp thời, mọi mầm giống đều rất tươi mới, cảm thấy tỷ lệ sống của chúng rất cao.”
Lục Đông Thâm mỉm cười nhìn cô, giữ cổ tay cô, giúp cô tháo chiếc găng tay dính đầy đất đỏ ấy xuống, cưng chiều: “Xem còn thiếu gì không, có thể bổ sung bất cứ lúc nào.”
“Được, được! Yêu anh chết mất!” Tưởng Ly hân hoan, không nhịn được hôn lên má anh một cái, tiện thể lưu lại ít bùn đất. Cô cười hì hì, giơ tay lau sạch mặt anh: “Em đi rửa đã.”
Đợi cô nhảy chân sáo đi lên gác, Dương Viễn mới hỏi Lục Đông Thâm với vẻ kỳ quặc: “Khoảng thời gian trước cậu điều chuyên cơ riêng vì chuyện này sao?”
Lục Đông Thâm “ừm” một tiếng, ném đôi găng tay bẩn vào thùng rác. Tay anh cũng dính đất, anh vân vê, không nhịn được cười, đến đất cũng phải vận chuyển bằng đường hàng không sao? Cô vợ của anh sao lại đáng yêu thế chứ?
Dương Viễn chép miệng: “Sao cậu không tặng cô ấy cả quả núi cho cô ấy làm vua núi luôn đi. Lục Đông Thâm, đừng trách tôi không nhắc nhở cậu, cậu đã cưới về một hiệp khách giang hồ, hoặc cũng có thể là Đào Uyên Minh phiên bản nữ.”
*Đào Tiềm, biểu tự Nguyên Lượng, hiệu Uyên Minh, lại có biệt hiệu là Ngũ liễu tiên sinh, là một trong những nhà thơ lớn của Trung Quốc thời nhà Tấn và Lưu Tống. Ông là đại diện cho tinh thần không màng danh lợi, quan chức, chỉ một lòng vui thú với rừng núi, cỏ cây.
Lục Đông Thâm hiểu ý anh ấy, rút ra mấy tờ giấy ướt, lau sạch sẽ từng ngón tay và nói: “Nghe cũng hay đấy. Những cô gái đã trải hết sự đời sau đó quay về rừng núi ở ẩn thường là những người thông minh tuyệt đỉnh. Thế nên, cậu nghĩ cô ấy không đối phó nổi với cục diện phức tạp của Lục Môn ư? Có lẽ cô ấy còn làm tốt hơn bất kỳ ai trong số chúng ta nữa.”
Dương Viễn ngồi vắt vẻo xuống bàn uống nước, nhìn Lục Đông Thâm nửa đùa nửa thật. Lục Đông Thâm vứt khăn giấy vào thùng rác, nhìn thẳng vào Dương Viễn: “Cậu muốn nói gì?”
“Trước đây tôi không dám nghĩ nhiều rằng khi yêu vào cậu sẽ như thế nào, nhưng ít nhiều cũng tưởng tượng ra được cuộc sống sau hôn nhân của cậu.”
“Có giống bây giờ không?” Lục Đông Thâm từ tốn hỏi.
Dương Viễn cười khẩy: “Hoàn toàn khác. Cuồng công việc thì vẫn là cuồng công việc, nhưng rõ ràng vẫn có thời gian dỗ dành phụ nữ. Coi như cả đời này cậu bị Tưởng Ly bóp chẹt rồi, cũng khó trách bên ngoài người ta đồn cậu bị trúng bùa ngải. Cậu tự nhìn lại mình đi, thản nhiên như không ngồi lau tay. Nếu là trước kia, có khi cậu muốn chặt đứt ngón tay rồi ấy chứ.”
“Cậu ấy à.” Lục Đông Thâm ngồi xuống sofa, buông một câu: “Nên nghiêm túc yêu một lần cho biết.”
Tưởng Ly tắm rửa sảng khoái đi xuống, đúng lúc bên ngoài cửa sổ thoáng qua một cái bóng. Gió bên ngoài có mùi mưa ẩm, sắc trời âm u. Không thấy Dương Viễn đâu, cô lấy làm lạ, hỏi: “Anh ấy không định ăn tối ở nhà mình sao?”
Lục Đông Thâm hiếm khi nào ngồi thoải mái dựa vào sofa như thế, trước mặt là một ấm trà, trà bên trong chưa được pha. Anh đang xem di động, nghe cô hỏi bèn đặt di động sang một bên, đáp: “Nhà chúng ta đâu phải trung tâm từ thiện để cậu ta ngày ngày tới ăn chùa uống chùa chứ.”
“Nói thì nói vậy, mà em cũng nghĩ như vậy. Nhưng, chẳng phải anh còn từng vay tiền anh ấy sao? Nói cho cùng người ta cũng được coi là “kim chủ” của anh, trước khi trả tiền anh cũng phải ngọt nhạt với anh ấy một chút chứ.” Nói rồi, Tưởng Ly đi tới trước cửa sổ, thò quá nửa người ra ngoài: “Em đúng là con cưng của ông trời đấy. Tối nay mà đổ mưa thì những bông hoa cỏ của em chắc chắn sẽ nảy mầm.”
“Em qua đây.”
Tưởng Ly như một con bướm xinh đẹp “bay” tới trước. Lục Đông Thâm giơ tay giữ cô lại, cô theo đà trượt vào lòng anh. Anh thu chặt cánh tay, cúi mặt vùi sâu vào hõm cổ cô, cắn một cái, rồi lẩm bẩm kháng nghị: “Cả ngày trong mắt em chỉ có đống hoa cỏ đó.”
Anh kiểm soát độ lực, thế nên chỉ đủ khiến cô ngứa ngáy. Cô phì cười rụt cổ lại, né tránh những đợt tấn công tiếp theo của anh: “Ai không quan tâm tới anh chứ? Chẳng phải anh cũng bận ư?”
Lục Đông Thâm không đáp, càng không ngẩng đầu lên, bờ môi mỏng theo da thịt thơm phức của cô trượt xuống, giống như anh bị chìm đắm trong chuyện tình yêu, nhưng lại giống như trong lòng còn đầy tâm sự.
Tưởng Ly hơi né ra, giơ tay nâng mặt anh lên: “Phía Lục Bắc Thâm có tin gì rồi phải không?”
Lục Đông Thâm nhìn cô, đáy mắt trầm buồn như đại dương. Anh khẽ đáp: “Chưa có.” Dứt lời, không đợi Tưởng Ly kịp phản ứng, anh đã hôn xuống, rồi đẩy cô ra sofa, cơ thể cường tráng đè chặt cô xuống.
Cả trái tim của Tưởng Ly như sắp nhảy ra khỏi cổ họng. Qua cửa ban công phòng khách, cô loáng thoáng nhìn thấy bóng mấy người làm vườn. Cô hiểu Lục Đông Thâm, tuy rằng trong chuyện này anh tham lam vô độ nhưng cũng tuyệt đối không phải là một người hứng lên là làm ở đâu cũng được.
Nghĩ vậy, Tưởng Ly cũng không giãy giụa, để mặc cho cảm xúc của anh lan tràn và giằng xe, sau đó nhẹ nhàng vòng tay ôm cổ anh, nhưng lại đánh thức lý trí của Lục Đông Thâm. Anh ngừng lại, vùi mặt vào ngực cô một lúc mới từ từ ngẩng đầu, ánh mắt nhìn cô tối thẫm lại, có một sự hỗn độn và thâm trầm khiến người ta nhìn không thấu.
Tưởng Ly khẽ thở dài: “Không có tin tức cũng tốt, chí ít vẫn chưa có tin gì xấu hơn đúng không?”
“Phải.” Lục Đông Thâm cúi thấp xuống, gần như chạm vào đầu mũi cô, thì thầm: “Chỉ là anh rất ghét cảm giác không thể nắm bắt chuyện gì.”
Tưởng Ly hoàn toàn hiểu được.
Một người luôn quen nắm giữ đại cục như anh, cho dù đối mặt với chuyện sinh tử cũng chưa từng hoảng loạn, anh khó chấp nhận và bức bối nhất khi bị người ta dắt mũi đi. Anh rất ít khi có những thời điểm như thế này.
Nói thật, cô cũng không biết nên an ủi anh ra sao, có những lời nói ra chẳng qua chỉ là tự lừa mình lừa người.
Ngẫm nghĩ một chút, cô nói: “Để em hầm canh cho anh nhé, bảo đảm anh uống xong sẽ hừng hực sức sống, thoải mái trong người.”
Cô có lòng muốn anh tập trung vào chuyện khác, anh hiểu ý của cô, cảm thấy ấm áp trong lòng, ánh mắt cũng dịu dàng đi nhiều: “Hoặc có thể tối nay em hãy tận tâm chuẩn bị một bữa ăn “mỹ nhân”, anh ăn xong sẽ càng thoải mái.”
“Gấp gì chứ…” Tưởng Ly dài giọng, ngón tay chọt chọt vào ngực anh, ánh mắt cực kỳ quyến rũ.
Nếu ban nãy Lục Đông Thâm chỉ trút hết cảm xúc trong lòng ra thì lúc này đây cô đã thực sự khơi dậy dục vọng của anh. Anh khẽ nói: “Ăn tạm một cái bánh ngọt trước cũng được.” Dứt lời, anh định bế cô về phòng.
Tay chân Tưởng Ly rất linh hoạt. Cô vòng hai chân ngoắc vào hông anh, tiện đà đẩy anh ngồi lại xuống ghế. Cô ngồi vắt ngang lên chân anh, hai tay giữ chặt mặt anh, ra sức bóp hai bên má anh vào giữa. Nhìn gương mặt tuấn tú của Lục Đông Thâm biến dạng trong tay mình, cô phì cười: “Điểm tâm lúc nào cũng phải ăn sau bữa chính. Anh ngoan đi, bằng không tối nay bữa điểm tâm ấy chẳng thể khiến anh no bụng được đâu.”
Lục Đông Thâm mặc kệ cho cô chà đạp mặt mình. Bàn tay anh vòng qua eo cô bắt đầu không an phận: “Có đã hay không tới cuối cùng cũng không phải do em quyết định.”
Tưởng Ly vươn tay ra sau, giữ chặt tay anh lại: “Anh muốn cưỡng ép cũng được thôi, nhưng anh thật sự không tin em có bản lĩnh khiến anh tối nay không thể làm bá vương sao?”
Lục Đông Thâm nhìn cô chăm chú. Trong đôi mắt cô có những tia sáng, gian xảo, giảo hoạt, nhìn là biết không có ý đồ gì hay ho. Anh hắng giọng: “Anh bỗng dưng thấy đói, đi hầm canh đi.”
[text_hash] => 4aa4ac72
)