Người Tình Chí Mạng – Ân Tầm [Hoàn] – C560 – C564 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Người Tình Chí Mạng – Ân Tầm [Hoàn] - C560 - C564

Array
(
[text] =>

Chương 560 : Gần với sự thật nhất

Tộc trưởng Tần và mấy bô lão có trách nhiệm bảo vệ cấm địa, bao gồm quan tài của Tế y và những tội nhân đã phạm phải tộc quy. Những phép tắc của cấm địa đã được người Tần Xuyên truyền từ đời này qua đời khác, còn cả những nội dung trên bức tranh vẽ tại quan tài của Tế y, họ cũng đều biết rõ.

Nhưng bức tranh cuối cùng, hình ảnh bàn tay của một người phụ nữ chảy máu, bất luận là nội dung hay cách vẽ đều khác với những bức tranh còn lại. Mấy người họ biết rằng có ý nghĩa đặc biệt, nhưng cụ thể đặc biệt ra sao thì lại không nói lên được.

Bí mật của bức tranh trên quan tài chỉ có ở chỗ Vu chúc của Tần Xuyên. Trừ phi là trường hợp đặc biệt, bằng không những người khác không được hỏi đến. Vu chúc của Tần Xuyên được Vu chúc cao tuổi chọn ra, nuôi dưỡng bên cạnh từ nhỏ. Tới trước khi Vu chúc cao tuổi nhắm mắt lìa đời sẽ nói lại bí mật trong bức tranh quan tài cho Vu chúc mới.

Bí mật không bao giờ được viết ra giấy để lưu lại bằng chứng, mà chỉ lưu truyền bằng miệng.

Hôm nay được coi là một thời khắc đặc biệt, vì giấc mơ “đoán trước tương lai” của Tần Thiên Bảo, cũng vì phán đoán của Tần nhị nương sau khi nghe xong giấc mơ của Tần Thiên Bảo. Lúc đó bà ta nhìn chằm chằm Tưởng Ly một lúc rất lâu, sau đó hỏi cô: Nhất định phải tìm Huyền thạch sao?

Thái độ của Tưởng Ly vô cùng kiên quyết. Cô nói với Tần nhị nương mình phải thành công, mặc kệ Lục Đông Thâm ngồi bên nhíu mày. Tần nhị nương trầm mặc một lúc, sau đó giữ nhóm bốn người của Tưởng Ly cùng tộc trưởng Tần và các bô lão lại.

Trà của Tần Xuyên hơi thanh và đắng, người bản địa gọi nó là “trà Tần Cam”, được hái từ những cây cổ thụ đã cả ngàn năm tuổi trên sườn núi cao. Theo lời thím ba nói khi trò chuyện bâng quơ, năm xưa tiên tổ của Tần Xuyên khi tìm được tới vùng đất hẻo lánh và thanh tịnh này đã vô tình phát hiện ra những cây trà cổ phía sau Tịch Lĩnh. Tiên tổ quyết định định cư ở Tần Xuyên. Vì tiên tổ cho rằng cây cổ linh thiêng như trời, đây ắt là nơi đất lành.

Tưởng Ly không thích uống trà ở đây cho lắm, cho dù uống cũng chỉ là nhấm nháp. Sở dĩ nó được gọi là trà Tần Cam, là vì người bản địa đều cho rằng loại trà này uống vào ban đầu đắng chát lúc sau ngọt lịm. Tưởng Ly sau vài lần nếm thử ngoài vị đắng ra chẳng nếm thấy chút ngọt nào. Chắc đây chỉ là sở thích của tổ tiên người Tần Xuyên. Hậu bối sau này vì kính trọng tổ tiên nên sở thích của họ cũng lưu truyền cho con cháu.

Thế nên Tưởng Ly từ đầu tới cuối không uống tách trà Tần nhị nương pha, cô cũng không có tâm trạng thưởng trà.

Ngữ khí của Tần nhị nương tuy không khác gì lúc trước, không mặn không nhạt, nhưng chí ít đã không còn sự thù địch. Sau khi rót xong trà cho mọi người, bà ta nói rõ chuyện về bức tranh cuối cùng trên quan tài.

Tưởng Ly gạn hỏi: “Lời tiên tri gì? Liên quan gì tới giấc mơ của Tần Thiên Bảo?”

“Việc vì sao Thiên Bảo lại mơ giấc mơ ấy tạm gác sang một bên, nói về nội dung của bức tranh trước.” Tần nhị nương từ tốn nhấp một ngụm trà, sau đó nhổ ra một lá trà thô dính trong miệng: “Về lý mà nói, bốn người là người ngoài, không nên nói mới phải. Nhưng chuyện đã đến nước này, tôi nghĩ tộc trưởng Tần cũng không để ý nữa, phải không?”

Câu nói này khiến người ta chẳng hiểu gì. Nhưng nghe xong sắc mặt tộc trưởng Tần lại có phần ngượng ngập. Mấy vị bô lão kia tuy không nói gì, nhưng biểu cảm cũng chẳng dễ chịu chút nào.

Tần nhị nương không quan tâm tới sắc mặt của họ, lên tiếng: “Trên quan tài của Tế y, mấy bức vẽ trước đó rất dễ hiểu. Giống như Tưởng cô nương vậy, Tế y giống như một thần nữ hạ phàm, dẫn dắt người Tần Xuyên vượt qua nghịch cảnh, tìm sự bình yên. Trong lòng người Tần Xuyên, Người là thần linh, là sức mạnh thánh thần khiến người Tần Xuyên sùng bái nhất. Có điều…” Bà ta đặt tách trà lên bàn, đổi giọng: “Trong quan tài giấu một bí mật. Bí mật này chính là vị Tế y được người Tần Xuyên coi như thủ lĩnh tinh thần của mình, kỳ thực lại là một người bình thường.”

Tộc trưởng Tần và các vị bô lão nghe xong ai nấy đều thảng thốt, người lớn tuổi nhất tỏ thái độ không vui: “Nhị nương, bà nói bậy bạ gì vậy?”

Tần nhị nương ngước mắt nhìn về phía tộc trưởng Tần. Ánh mắt hai người họ trùng hợp chạm nhau đúng lúc ấy, ông ta nhất thời rơi vào khó xử, hắng giọng nói: “À… Nhị nương, chuyện này bà không được nói với mọi người trong tộc, bằng không sẽ khiến mọi người hoảng sợ.”

“Thế ư? Có lẽ vậy.” Tần nhị nương mỉm cười, trong nụ cười này có chút gì châm biếm. Sau đó bà ta lại nhìn Tưởng Ly: “Mấy người đã nhìn qua bức tranh, hôm nay cho dù tôi không nói ra thì Tưởng cô nương, tôi nghĩ cô cũng biết chủ nhân của bộ quần áo trong quan tài chẳng phải thần thánh gì.”

Tưởng Ly còn chưa kịp trả lời, người cao tuổi nhất đã đập bàn đứng dậy: “Phát ngôn hàm hồ! Năng lực của Tế y cho phép một hậu bối như bà tùy tiện hạ nhục sao? Làm gì có lý đó! Nhị nương, việc kính trọng Tế y đã được truyền từ đời này sang đời khác, bà muốn hủy hoại tín niệm của người Tần Xuyên ư? Đừng hòng! Bức tranh cuối cùng trên quan tài nói về Cúc huyết lệnh. Đây là quy tắc để lựa chọn ra một Vu chúc mới. Nhị nương, khi xưa bà được lên làm Vu chúc như thế nào, bà là người rõ nhất. Bà không tuân theo Vu chúc lệnh, thế nên bà cũng không có tư cách bôi nhọ đặt điều về quy tắc của Tần Xuyên!” Dứt lời, ông ta phủi áo bỏ đi.

Mấy vị bô lão khác thấy vậy cũng đứng lên, lắc đầu với Tần nhị nương, thở dài ngao ngán rồi lần lượt bỏ đi.

Cục diện này thật ngượng ngập, bao gồm cả sắc mặt tộc trưởng Tần cũng không dễ coi. Nhưng Tần nhị nương hoàn toàn thản nhiên, bà ta lần lượt thu dọn hết chỗ cốc trà của các bô lão để lại, sau đó hỏi: “Tộc trưởng Tần không muốn đi sao?”

Tộc trưởng Tần thở dài: “Nhị nương, không cần biết bà có được lựa chọn nhờ Cúc huyết lệnh hay không, bà chính là Vu chúc của Tần Xuyên. Điểm này không còn gì phải nghi ngờ, mọi người cũng đều thừa nhận.”

“Cúc huyết lệnh là gì?” Lục Đông Thâm hỏi thẳng. Bây giờ tất cả mọi thứ liên quan tới nội dung bức tranh cuối cùng anh đều quan tâm. Bàn tay một người phụ nữ chảy máu, Tần nhị nương và các bô lão mỗi người nói một kiểu khác nhau, hôm nay chắc chắn phải làm cho rõ mọi chuyện.

Tần nhị nương nói: “Liên quan tới Cúc huyết lệnh, vẫn nên đề tộc trưởng Tần đích thân nói ra thì hơn. Dù sao thì, tôi không thừa nhận cái gọi là Cúc huyết lệnh.”

“Nhị nương à, tính tình bà…” Tộc trưởng Tần vô cùng khó xử, muốn khuyên nhủ thêm nhưng cũng đành thôi. Thấy Lục Đông Thâm nhìn mình chằm chằm, ánh mắt như chim cắt, ông ta ít nhiều cũng áp lực, bèn nói hết mọi chuyện.

Tương truyền, Tế y trước khi qua đời sẽ sai người làm ăn quan tài cho mình. Trên dưới quan tài rất sạch sẽ, không trang trí bất cứ hoa văn gì, duy chỉ có bức tranh trên quan tài là do Tế y đích thân khắc lên. Mọi người thoạt nhìn thì đó là bàn tay của một người phụ nữ, đang chảy máu.

Lúc ấy, tổ tiên không ai hiểu dụng ý bức tranh này của Tế y. Về sau, Tế y trước khi mất bèn gọi Vu chúc đời kế nhiệm tới bên, nói một vài chuyện vào tai người đó.

Sau khi Tế y mất, người dân trong thôn cảm thấy chỉ có độc một bức tranh sẽ không thể dạy dỗ đời sau nhớ về công đức của Tế y, nên đã khắc những bức tranh khác xung quanh để kể lại sự tích Tế y. Cứ như vậy, chuyện này được truyền qua nhiều đời, trải qua hàng trăm năm.

Không ai biết cuối cùng rốt cuộc bàn tay đó có ý nghĩa gì. Vu chúc thời đó nói rằng, bàn tay ấy là Cúc huyết lệnh, là nghi lễ cần thiết cử hành để chọn lựa Vu chúc. Cái gọi là Cúc huyết chính là bàn tay đựng đầy máu tươi. Máu tươi tới từ những kẻ có tội. Nếu năm đó không ai phạm tội thì lùi lại, chọn cách giết dê, giết bò lấy máu. Vu chúc hứng một vốc máu trong tay tiến lên đài tế, nhìn lên cao, cầu phúc cho người dân, báo cáo với trời đất từ nay về sau sẽ có một Vu chúc mới xuất hiện, tiếp tục cầu nguyện cho mọi người.

Tưởng Ly nghe xong, sống lưng lạnh lẽo, cô lẩm bẩm: “Lấy máu người tế thần?”

“Phải.” Tộc trưởng Tần thở dài: “Đây là phương thức mà trăm năm trước mọi người đều có thể chấp nhận, đồng thời các Vu chúc đời trước đều thông qua Cúc huyết lệnh để khiến mọi người tin tưởng và tuân phục. Nhưng đến đời của Nhị nương, khi lên chức, bà ấy kiên quyết phản đối Cúc huyết lệnh, đây cũng là lý do khiến các bô lão bất mãn.”

Tần nhị nương cười khẩy: “Cái gì mà Cúc huyết lệnh, nói khó nghe chút chính là lấy sinh mạng của người khác đổi lấy danh dự của mình còn gì? Tôi tự nghĩ mình không phải người tài đức gì, nhưng cũng không làm được chuyện giết người rút máu!”

Một Tần nhị nương như vậy khiến Lục Đông Thâm và mọi người sửng sốt.

“Năm xưa quả thực có người dân phạm phải tộc quy. Hắn nảy sinh lòng đố kỵ, giật vợ người ta, giết chồng người ta, tội ác tày trời. Người như vậy dĩ nhiên chính là đối tượng của Cúc huyết lệnh, hơn nữa còn đúng vào năm Nhị nương lên nhậm chức. Nhưng Nhị nương sống chết không chịu lấy mạng kẻ đó, kiên trì lấy máu dê và máu bò tế trời đất. Trong mắt các bô lão, như vậy Cúc huyết lệnh dĩ nhiên sẽ mất đi một tầng ý nghĩa.” Tộc trưởng Tần bê cốc trà lên nhấp một ngụm, rồi lại buông tiếng thở dài nặng nề.

“Giật vợ giết chồng, loại người này quả thật đáng trừng phạt!” Nguyễn Kỳ nhíu mày.

Tần nhị nương đứng dậy cầm bình trà sôi sùng sục tới, lần lượt rót thêm cho mọi người, lạnh lùng nói: “Người tội ác tày trời dĩ nhiên có trời trừng phạt, người bên cạnh có tư cách gì tước đoạt tính mạng của người ta?”

Một câu nói khiến Nguyễn Kỳ á khẩu, sau đó cảm thấy xấu hổ. Cũng đúng, nhìn ra ngoài thế giới cũng vậy. Người phạm tội có pháp luật trừng trị, không có bất kỳ ai có quyền thay thế pháp luật dùng hình với họ.

“Đại gian đại ác, sau này người đó cũng đã trốn ra khỏi Tần Xuyên, ban ngày ban mặt đi leo vách núi dựng đứng, kết quả trong một giây phút không đề phòng đã ngã xuống chết tươi, đây chẳng phải là sự trừng phạt của trời sao?” Tộc trưởng Tần chân thành nói: “Những người như anh Lục và Tưởng cô nương đây cũng rơi từ trên vực cao xuống nhưng lại bình an vô sự, chứng tỏ hai người phúc trạch dài lâu.”

Nhiêu Tôn ngồi bên cạnh nghe chuyện nãy giờ cười khẩy một tiếng: “Lời này sai rồi, họ sở dĩ rơi xuống vực chẳng phải nhờ ông cả sao?”

Tộc trưởng Tần ái ngại, cười trừ: “Tất cả chỉ là hiểu lầm, đừng nhắc lại quá khứ nữa.”

Câu này thật sự qua quýt. Tưởng Ly chửi thầm trong lòng, quả nhiên chuyện không rơi xuống đầu mình lúc nào cũng nói nhẹ nhàng được. “Thế nên Nhị nương, thật ra nội dung của bức tranh cuối cùng không phải Cúc huyết lệnh, đúng không?”

Tần nhị nương bật ra một tiếng cười châm biếm: “Đó chẳng qua chỉ là một cách nói do các Vu chúc hàng trăm năm trước bịa đặt ra để thể hiện uy quyền mà thôi. Thực tế là, bàn tay chảy máy đó có liên quan đến bí kíp, cũng tức là thứ mọi người muốn xin tôi, Vong ưu tán.”

Tưởng Ly rùng mình, Tần Thiên Bảo thì sốt sắng lên tiếng: “Có phải liên quan đến Tưởng cô nương phải không? Con mơ thấy tay của chị ấy cũng chảy máu. Người trên bức tranh chính là Tưởng cô nương phải không?”

Tưởng Ly thật muốn tát một phát cho nó bất tỉnh. Chỉ là một giấc mơ mà thôi, nó phải mong cô xảy ra chuyện đến mức nào chứ. Tần nhị nương có lẽ cảm thấy đau đầu, nhíu mày quát thằng bé: “Bình thường rất bình tĩnh, hôm nay làm sao vậy? Giấc mơ của con rất kỳ lạ, nhưng ai có thể chứng minh bàn tay trong tranh là của Tưởng cô nương? Vả lại, Tế y cách Tưởng cô nương cả trăm năm, sao Người dự liệu được chuyện của Tưởng cô nương? Thế nên, quan trọng là lời dặn trước lúc lâm chung của Tế y.”

Tần Thiên Bảo hoảng sợ, không dám lên tiếng nữa.

Tần nhị nương đổi tư thế ngồi cho thoải mái hơn một chút: “Ban nãy tôi cũng nói rồi, bức tranh đó là lời tiên đoán. Là Tế y muốn nhắc nhở các Vu chúc đời sau. Một khi nguyên liệu quan trọng nhất của Vong ưu tán đứt đoạn, thì con đường tìm nguyên liệu sẽ sống chết khó lường.”

Nghe xong, sắc mặt Lục Đông Thâm cứng lại. Nhiêu Tôn cũng nhíu mày. Họ chắc chắn không tin vào Cúc huyết lệnh gì đó. Nhưng, lời giải thích của Tần nhị nương có vẻ sát thực tế hơn cả.

Đây cũng là lần đầu tiên tộc trưởng Tần nghe nói về chuyện này nên rất kinh ngạc: “Bức tranh của Tế y chỉ đơn thuần ám chỉ Vong ưu tán? Sao có thể?”

“Sao lại không thể?” Tần nhị nương bình tĩnh nhìn thẳng ông ta, nói rành mạch từng câu từng chữ: “Tộc trưởng đừng quên, Tần Xuyên sở dĩ là Tần Xuyên vì có sự tồn tại của Vong ưu tán.”

Chương 561 : Tưởng cô nương sẽ không đi đâu

Trong tay người Tần Xuyên không chỉ có một bí kíp Vong ưu tán, nhưng Vong ưu tán quả thực là thứ dồn tất cả mọi điều quan trọng của các bậc tiền bối Tần Xuyên. Cũng gần giống như lúc trước Lục Đông Thâm và mọi người phân tích, Tần nhị nương đề cập tới sự ra đời của Vong ưu tán và quan hệ của tổ tiên với thần y… Tất cả những điều này đều không có gì khác biệt.

“Vong ưu tán là trí tuệ và tâm huyết của tổ tiên. Khi Tế y còn sống, bí kíp thịnh hành, nhất là Vong ưu tán đã giúp người dân càng coi Người như thần thánh.” Tần nhị nương từ tốn nói: “Nhưng gốc rễ của bí kíp nằm ở nguyên liệu. Một khi nguyên liệu đứt, bí kíp cũng phế theo. Trong các bí kíp của Tần Xuyên, thứ khó điều chế nhất chính là Vong ưu tán. Trong Vong ưu tán, nguyên liệu trân quý nhất chính là Huyền thạch, thế nên sinh thời Tế y rất lo lắng. Người đã dự liệu trước qua nhiều đời Vu chúc kế thừa, chỗ Huyền thạch còn sót lại sớm muộn cũng sẽ bị dùng hết. Thế gian xoay vần đổi dời, hoàn cảnh biến đổi, Huyền thạch rồi sẽ tuyệt tích. Bức tranh Người khắc lại là lời tiên tri về sự thật này, cũng là một lời cảnh cáo. Người đang nhắc nhở các Vu chúc đời sau. Một khi Huyền thạch cạn kiệt, tuyệt đối không được liều mạng đi tìm, muốn được người đời tôn trọng, vẫn phải tôi luyện bản lĩnh của chính mình mới được.”

Trên đời có không ít chuyện như vậy. Khi ngắm hoa trong gương, nhìn trăng dưới nước sẽ luôn có một lớp màu sắc và thần bí chụp lên, thậm chí là quỷ quái. Nhưng một khi chạm tới sự thật, quay đầu lại nhìn những chuyện trước đây, chẳng qua cũng chỉ là lời đáng chê cười mà thôi.

Nói tới đây, Tần nhị nương buông một tiếng thở dài, sau đó là nói những lời chân thành: “Tôi cũng đã từng thở dùng các nguyên liệu khác để thay thế Huyền thạch, nhưng đều thất bại. Thế nên lời của Tế y không sai. Huyền thạch là tối quan trọng, một khi đứt thì bí kíp cũng phế. Vong ưu tán là món quà trời cao ban tặng cho Tần Xuyên, không thể cưỡng ép, cũng không thể tham lam đòi hỏi quá nhiều.”

Nghe xong câu này, Tưởng Ly có vài phần kinh ngạc. Cô không ngờ Tần nhị nương cũng đã từng thử cải thiện bí kíp, càng khẳng định thêm nhiều hơn về năng lực của bà ta.

Tộc trưởng Tần nghe xong đưa ra nghi vấn: “Nếu bức tranh trên quan tài chỉ là một lời nhắc nhở, vậy thì vì sao không công khai với mọi người? Để đến mức sau này ai ai cũng nghĩ đó là Cúc huyết lệnh? Đây chẳng phải là một sự lừa đảo rõ ràng sao?”

“Đây chính là lừa gạt.” Tần nhị nương không bực mình, không giận dữ, chỉ từ tốn nói: “Cúc huyết lệnh vốn dĩ chính là một lời nói dối mà các Vu chúc đời sau của Tế y đã cùng bảo vệ để củng cố và giữ gìn sự thần bí của mình. Ngay cả Tế y cũng có lòng riêng, nếu không Người đã chẳng cần khắc lên quan tài một bức tranh, cố làm ra vẻ bí ẩn. Nhưng may mắn là Người không giấu giếm các Vu chúc đời sau, lời nói dối của Người chí ít còn có thiện ý.”

Sắc mặt tộc trưởng Tần không dễ coi chút nào, hơi thở của ông ta cũng trở nên gáp gáp, lát sau ông ta nói: “Không thể nào… Người không cần làm như vậy mà. Còn biết bao nhiêu đời Vu chúc nữa, các người…”

“Tần nhị nương nói không sai, dù là Tế y hay các Vu chúc đời sau, họ đều chỉ là những con người quá đỗi bình thường.” Lục Đông Thâm lên tiếng. Vị trí ngồi của anh không nổi bật, khi nói khuôn mặt tuấn tú cũng thâm trầm chìm vào bóng tối. Nhưng những lời anh nói ra đều nhắm trúng tim đen, đủ để phá mọi ảo vọng của tộc trưởng Tần. “Chỉ là họ kế thừa được y thuật và bí kíp của tổ tiên, có những thủ pháp cao minh hơn những người xung quanh mà thôi. Sự xuất hiện của Cúc huyết lệnh phần nhiều phản ánh lòng tham của các Vu chúc đời sau đối với vinh quang và sự nổi tiếng. Họ không tiếng lấy máu tế thần, thật sự. Tế y thì khác, Người có y thuật tuyệt thế, nhưng vì niên đại và hoàn cảnh đành phải khoác lên người lớp áo ngoài thần bí. Nhưng tôi nghĩ, tổ tiên của Tần Xuyên cung kính Tế y không chỉ đơn thuần vì Người là thánh thần trời ban, phần nhiều là vì đức hạnh của Người. Người dẫn dắt dân chúng đi tìm kiếm một nơi bình yên để lánh nạn, khai hoang cày cấy, trồng rau nuôi tằm… Tất cả những việc làm này mới đáng để kính trọng.”

Tộc trưởng Tần khẽ mấp máy môi.

Tần nhị nương không phản bác lời của Lục Đông Thâm. Quả thực là như vậy, bà ta nói: “Kể cả tôi chẳng qua cũng chỉ là có thêm bản lĩnh mà mọi người không có. Còn cả Tưởng cô nương, tuy rằng tôi không nắm được bản lĩnh của cô ấy, nhưng tôi tin cô ấy cũng chẳng phải thần nữ gì.”

Tộc trưởng Tần nhìn về phía Tưởng Ly, trong ánh mắt ít nhiều vẫn mang chút chờ đợi. Tưởng Ly cũng không định giấu giấu giếm giếm. Cô nói thẳng: “Không sai, tôi không phải thần nữ, không có bản lĩnh nói chuyện trực tiếp với ông trời. Nhưng tôi có năng lực, e là mấy đời Vu chúc của các người cộng lại cũng chưa chắc bằng.”

Nói lời tự mãn nhưng hoàn toàn là phong cách của cô.

Nhiêu Tôn ngồi bên uể oải lên tiếng: “Ừm, cô ấy nói không sai.” Nói xong câu đó, anh ấy lại dựa vào người Nguyễn Kỳ, có lẽ là mệt, cũng có lẽ thuần túy muốn chấm mút.

Từ sau nụ hôn đột ngột ấy, Nhiêu Tôn bắt đầu thích động tay động chân với Nguyễn Kỳ. Còn cô, trước kia ôm trong lòng tình yêu và sự mê đắm dành cho Nhiêu Tôn, không thể giải thoát. Nhưng bây giờ khi anh đơn phương tuyên bố cô là bạn gái của mình, cô bỗng dưng không biết nên trả lời ra sao. Vui mừng là điều chắc chắn, nhưng lại ngại ngần thừa nhận một cách công khai, thậm chí là không dám nhìn thẳng vào mắt Nhiêu Tôn.

Anh là bạn trai của cô, cô là bạn gái của anh, mối quan hệ này nghe vừa hạnh phúc vừa thần kỳ. Ngoài ra còn có cảm giác thấp thỏm. Liệu anh có thể nắm tay cô đi mãi tới cuối cùng không?

Trên thực tế Lục Đông Thâm và Tưởng Ly thật sự không có tâm trạng quan tâm tới hai người kia, vì sự kích động khác thường của Tần Thiên Bảo đã trở thành tiêu điểm. Thằng bé nói: “Không đúng, Tưởng cô nương chính là thần nữ. Chị khác với tất cả mọi người, khi em rơi vào hư ảo, em chỉ có thể nhìn thấy hình bóng của chị, chỉ có thể nghe thấy chị gọi em.”

Tưởng Ly cảm thấy cuộc đời này mình có hai điều kiêu hãnh nhất. Một là bản lĩnh của cô, hai là vóc dáng diện mạo của cô. Chỉ riêng hai điểm này thôi cũng đủ khiến cô tự tin đầy mình rồi. Thế nên, nghe xong câu nói này của Tần Thiên Bảo, cô dĩ nhiên sung sướng trong lòng, đồng thời cũng không khiêm tốn. Cô nói với nó: “Tiểu Thiên Bảo, đây chính là bản lĩnh của chị. Đương nhiên, em cũng có thể coi chị là thần nữ, thần nữ nhất định rất xinh đẹp, phải không.”

Bên này Lục Đông Thâm đang lo lắng, vừa nghe thấy Tưởng Ly nói vậy, trong giây lát, anh thật sự vừa tức vừa buồn cười. Anh tuyệt đối tin tưởng Tưởng Ly là kiểu người này, tới lúc sinh tử mong manh vẫn không quên tìm gương nhìn lại xem mặt mình có bẩn không.

Tần nhị nương và tộc trưởng Tần cũng không ngờ Tưởng Ly lại nói lời này. Họ sửng sốt giây lát. Trong suy nghĩ của họ, người này vẫn nên khiêm tốn một chút là hơn…

Nhiêu Tôn khẽ bật cười thành tiếng. Đây là tính cách của Tưởng Ly.

Nhưng Tần Thiên Bảo không bị qua mặt, nó nói: “Chuyện này không liên quan gì tới đẹp hay không đẹp. Nếu chị không thừa nhận mình là thần nữ, thì làm sao giải thích được giấc mơ của em? Em dám thề với trời, người em mơ thấy chính là Tưởng cô nương!”

Tưởng Ly nhất thời á khẩu.

Khi Tần Thiên Bảo sinh ảo giác, nó chỉ nhìn thấy cô, chỉ nghe tiếng cô, tất cả những chuyện này đều dễ giải thích. Cô dùng mùi hương chữa bệnh, đây chính là tác dụng có thể phát huy của mọi người. Cô không cần giải thích nguyên lý trị liệu cho Tần Thiên Bảo, nhưng bản thân cô thì hiểu rõ trong lòng. Nhưng giấc mơ của Tần Thiên Bảo thì thật sự nằm ngoài khả năng của cô.

Cô không thể giải thích rõ ràng, cũng không biết nếu có Tố Diệp ở đây, liệu cô ấy có thể dễ dàng phá giải cục diện này không?

Những người có mặt, không ai có thể cho Tần Thiên Bảo một câu trả lời mãn nguyện. Im ắng chốc lát, cuối cùng Nhiêu Tôn lên tiếng: “Có lẽ trong mơ em gặp một người phụ nữ bị thương, nhưng khuôn mặt đó chưa chắc đã là cô ấy. Chỉ là sau này em đã nhìn thấy cô ấy, nên cảm giác người trong mơ là cô ấy mà thôi. Anh không thể nói theo một cách thức chuyên ngành, nhưng anh cảm thấy, những tình huống kiểu này cũng không hiếm gặp.”

Lục Đông Thâm đồng tình với suy nghĩ của Nhiêu Tôn, anh nói giọng trầm trầm: “Khởi điểm của cái gọi là giấc mơ, đa phần đều là từ những trải nghiệm trong quá khứ hoặc những điều đang suy nghĩ trong lòng. Em không nhìn rõ khuôn mặt cô gái trong mơ, nhưng sau khi trải qua cảnh tượng trên đài tế, em chợt nhớ ra người ấy là ai, thế nên đây có thể không phải nhớ lại, mà là gán ghép.”

Tưởng Ly và Nguyễn Kỳ cũng đồng ý với cách giải thích này. Tộc trưởng Tần và Tần nhị nương sau khi cố gắng thấu hiểu rất lâu cũng coi như có chút thông suốt. Tần Thiên Bảo mím môi, rất lâu sau nó lập tức giữ chặt tay Tưởng Ly, gần như van nài: “Em không quan tâm người em mơ thấy rốt cuộc có phải chị hay không, tóm lại, chị tuyệt đối không thể đi tìm Huyền thạch gì đó.”

Tưởng Ly nhìn mà thấy ấm lòng, đang định an ủi nó rằng con người sống trên đời nhất định phải có tinh thần vượt khó. Nhưng cô chưa kịp lên tiếng thì cánh tay Lục Đông Thâm đã vắt sang, ngang nhiên kéo tay cô ra khỏi tay Tần Thiên Bảo, nói: “Tưởng cô nương sẽ không đi đâu.”

“Lục Đông Thâm!” Tưởng Ly khẽ kêu, nghiến răng.

“Im miệng.” Lục Đông Thâm kiên quyết như không cho phép cô bàn bạc thêm.

Chương 562 : Tạm thời không liên lạc được

Tưởng Ly hiểu cá tính của Lục Đông Thâm. Anh trước giờ nuông chiều cô, nói theo lời của anh thì: Ngoài những chuyện nguy hiểm tới tính mạng và phản bội anh ra, em muốn làm gì cũng được. Thế nên rất rõ ràng, chuyện tìm Huyền thạch đã chạm vào giới hạn của anh.

Thật ra cô muốn nói với anh rằng chuyện đi tìm Huyền thạch nghe athì nguy hiểm vậy thôi, trên thực tế không ảo diệu đến vậy. Nhưng quá rõ ràng, bây giờ không phải thời cơ thích hợp nhất để tâm sự.

Cô lại hỏi Tần nhị nương, Huyền thạch liệu có thể nào tìm được ở nơi khác không. Tần nhị nương cực kỳ chắc chắn: “Chỉ ở sa mạc, tương truyền khi xưa lúc tổ tiên phát minh ra Vong ưu tán cũng tìm ra Huyền thạch ở tận sâu trong sa mạc.”

Tần Thiên Bảo từ đầu tới kiên định với lời gợi ý của giấc mơ, một lần nữa dặn dò cô tuyệt đối không được đi tới sa mạc.

Bỗng dưng Tưởng Ly thấy hối hận vì đã đánh thức Tần Thiên Bảo tỉnh dậy. Sao lúc trước cô không phát hiện ra thằng nhóc này nhiều chuyện vậy chứ? Tốt nhất vẫn là lúc rơi vào mộng ảo, một mỹ nam tử đẹp và yên tĩnh như một bức tranh.

Bí kíp dù sao cũng đã chấp nhận giao ra, Tần nhị nương cũng không định thu về nữa. Bà ta bất ngờ đích thân rót cho Tưởng Ly một tách trà, khiến Tưởng Ly trong giây lát có phần cảm động. Bà ta buông một tiếng thở dài nặng nề: “Tưởng cô nương, đây có lẽ chính là sự sắp xếp của trời cao. Bản lĩnh của cô quả thực mấy đời Vu chúc chúng tôi đều không so bì được. Thế nên Vong ưu tán định sẵn phải là của cô. Nếu có một ngày cô thật sự tìm được Huyền thạch, mở lại được bí kíp, vậy… có thể giúp người dân Tần Xuyên được chút lợi không?”

Trái tim Tưởng Ly chợt ấm lên: “Nếu mở lại được bí kíp, tôi sẽ không quên Tần Xuyên.”

Nếu cô có thể tìm ra Huyền thạch, nếu cô có thể mở lại Vong ưu tán đích thực… Không, cô nhất định phải tìm được Huyền thạch, nhất định phải khiến bí kíp Vong ưu tán hiện hữu trên thế gian. Không vì điều gì khác, chỉ vì Lục Đông Thâm nên cô phải làm vậy. Vì sức khỏe của anh, để xóa sạch hoàn toàn vết nhơ bốn năm trước, để giúp anh giành phần thắng trong ván bài cuối cùng…

Mọi tâm tư này đều phải giấu kỹ, vì rõ ràng, Lục Đông Thâm không định để cô can dự vào.

Tần nhị nương lại nói thêm một số chuyện liên quan đến tổ tiên của Tần Xuyên. Chỗ nào thiếu sót, lại tới lượt tộc trưởng Tần bổ sung. Những chuyện liên quan tới sự ra đời và phát triển của Tần Xuyên đa phần đều tương đồng với những gì họ nghĩ trước đó. Hơn nữa sau khi nghe phiên bản cuối cùng, Tưởng Ly lại càng chắc chắn hơn về suy luận của mình lúc trước. Dù là Quắc thái tử hay Tế y, khứu giác của họ nhất định đặc biệt hơn mọi người. Nói một cách khác, những gì họ học được cũng không khác ngành chế tạo mùi hương của cô là bao.

Nhớ tới Cúc huyết lệnh trước đó họ nhắc tới, Nguyễn Kỳ đưa ra nghi vấn: “Nếu bây giờ người Tần Xuyên đã không thích nhìn thấy máu vậy thì việc Tần Vũ bị trừng phạt rồi chết phải giải thích thế nào?”

Xã hội văn minh hiện đại, thứ con người không thể chấp nhận được nhất chính là tự tiện cho mình quyền giết hại người khác, cho dù là một người bốn bể là nhà, sống nơi man di thô bạo như Nguyễn Kỳ, trong bụng vẫn còn một ranh giới cuối cùng như vậy. Tần Xuyên có quy định của mình, nhưng không đồng nghĩa với việc họ có quyền quyết định chuyện sống chết.

Cái tên Tần Vũ vừa được tung ra, người buồn nhất chắc chắn là Tần Thiên Bảo. Thằng bé không lên tiếng, chỉ cúi mặt rầu rĩ tang thương. Tộc trưởng Tần sắc mặt có phần khó coi, ngập ngừng định nói gì lại thôi. Rất lâu sau ông ta mới lên tiếng: “Cậu ta… là tự gieo gió gặt bão.”

Nhiêu Tôn tuy rằng cảm thấy tổng thể người Tần Xuyên rất tốt, nhưng đối với lời giải thích của tộc trưởng Tần, anh ấy cũng bất mãn, bèn nửa nghiêm túc nửa trêu đùa nói: “Các người cũng lợi hại lắm, một bên đề cao lương thiện chân thành, một bên tự ý phán người ta chết, tưởng trên đời này không còn pháp luật nữa sao.”

Ánh mắt tộc trưởng Tần lóe lên một sự khó xử, nhưng cũng biến mất rất nhanh. Ông ta không nói gì, để mặc cho Nhiêu Tôn châm biếm, chế giễu. Tần nhị nương từ tốn nhấp một ngụm trà rồi nói: “Tục ngữ nói người tham lam ắt có trời trừng phạt. Tần Vũ bán đứng Tần Xuyên để mưu lợi, vốn dĩ những người trong tộc đã không thể dung thứ. Nếu là trước kia chắc chắn sẽ chịu trừng phạt nghiêm khắc. Nhưng cái chết của cậu ta không do chúng tôi tạo thành.”

“Nhị nương.” Tộc trưởng Tần lên tiếng, có ý nhắc nhở.

“Họ đều là người hiểu chuyện, không cần phải giấu giếm nữa.” Tần nhị nương không đồng tình.

Nghe xong, tộc trưởng Tần đăm chiêu giây lát rồi thở dài, coi như mặc nhận với suy nghĩ của Tần nhị nương. Tưởng Ly cảm thấy Tần nhị nương nói câu này có phần kỳ lạ, bèn đặt tách trà trong tay xuống: “Chúng tôi từng nhìn thấy thi thể của Tần Vũ, khi còn sống anh ta phải chịu hình phạt gì, nhìn qua là rõ.”

“Cậu ta chết vì bệnh tật.” Tần nhị nương nhìn về phía Tưởng Ly, ánh mắt bừng bừng như lửa: “Khi từ bên ngoài trở về thôn, chẳng hiểu vì sao cậu ta lại sinh bệnh, nhiều ngày ho ra máu không ngừng. Tôi đã cố gắng hết sức để cứu cậu ta, phát hiện cuối cùng cậu ta chỉ còn lại chút hơi thở tàn. Cậu ta tự biết mình nghiệt nặng, thế nên đã chủ động chấp nhận hình phạt. Trong Tần Xuyên có quy định, người có tội nếu chủ động chịu phạt, thì sau này cho dù thi thể bị khiêng tới cấm địa vẫn có cơ hội đầu thai. Bằng không sẽ đời đời kiếp kiếp phải chịu lời nguyền của Tế y, linh hồn mãi mãi không được siêu thoát.”

Tưởng Ly sững sờ.

“Chuyện của Tần Vũ khi đó đã tạo ra ảnh hưởng rất không tốt từ trên xuống dưới trong Tần Xuyên. Tôi và tộc trưởng Tần không công bố ra bên ngoài nguyên nhân thực sự về cái chết của Tần Vũ, chỉ nói với mọi người cậu ta phạm phải tộc quy, chịu trừng phạt mà chết, mục đích cũng là để răn đe trên dưới Tần Xuyên, rằng quy củ phải tôn thủ thì vẫn nên tuân thủ.” Tần nhị nương kể lại tình hình lúc đó rồi bổ sung thêm một câu: “Hơn nữa làm như vậy cũng là suy tính tới quyền uy của tộc trưởng và các bô lão.”

Tần Thiên Bảo ngồi bên cạnh nghe rất rõ ràng, gấp gáp hỏi: “Nói vậy là khi con nhìn thấy Tần Vũ ở khu Tế y, anh ấy đã bị bệnh nặng?”

“Phải.” Lần này là tộc trưởng Tần lên tiếng, giọng nói nặng nề: “Việc chịu phạt cũng là sự thật, chỉ là khi đó ông và Nhị nương đã biết rõ cậu ta không còn sống được bao lâu nữa. Có lẽ đây là sự trừng phạt của trời cao, khiến cậu ta phải mắc bệnh nặng như vậy.”

Tần Thiên Bảo không hỏi thêm nhiều nữa, cụp mắt xuống, giấu đi những giọt lệ.

Nhắc tới Tần Vũ là dính dáng tới bí kíp. Dính dáng tới bí kíp ắt sẽ liên tưởng tới Vệ Bạc Tôn. Vệ Bạc Tôn từng liên lạc với Tần Vũ, đồng thời cũng có liên lạc với tộc trưởng Tần. Ồ đúng, tên hắn là Tần Diệu.

Nếu đã công khai mọi chuyện về Tần Vũ thì chắc cũng không cần giấu giếm gì về Tần Diệu nữa chứ? Tưởng Ly đang định hỏi tộc trưởng Tần cho rõ ràng, không ngờ lại bị Lục Đông Thâm ngăn cản bằng một ánh mắt. Anh hiểu rõ suy nghĩ của cô.

Tưởng Ly nghi hoặc trong lòng, vì sao không để cô hỏi chứ?

Căn phòng im ắng trong một giây phút ngắn ngủi, sau đó Tần nhị nương lên tiếng, nhưng là nói với tộc trưởng Tần: “Bây giờ ở thời đại này, Tần Xuyên đã không còn thích hợp với việc tiếp tục sống khép kín nữa.”

Tộc trưởng Tần chợt sững người, ngước mắt nhìn Tần nhị nương.

Tần nhị nương thở dài: “Trước kia tổ tiên Tần Xuyên lựa chọn quy ẩn nơi vùng núi, sống cuộc sống lánh đời là vì thời buổi chiến loạn. Tộc trưởng Tần, ông từng ra khỏi Tần Xuyên, có lẽ hiểu rất rõ bây giờ thế giới ngoài kia ra sao. Tôi cảm thấy, chúng ta buộc phải đưa ra một vài thay đổi.”

Tộc trưởng Tần không điên cuồng giận dữ, câu nói này của Tần nhị nương cũng cùng quan điểm với Tần Thiên Bảo, chắc bình thường ông ta cũng đã thường xuyên nghe Tần Thiên Bảo nói vậy. Ông ta im lặng, trong mắt là sự suy tính nặng nề.

Liên quan tới chuyện tương lai Tần Xuyên còn sống khép kín hay không, không phải là vấn đề Lục Đông Thâm và mọi người cần suy nghĩ.

Tuy rằng Huyền thạch khó kiếm, nhưng bí kíp vẫn được Tưởng Ly cất giữ như báu vật. Trong lòng cô có chút tính toán, tuy rằng ánh mắt Lục Đông Thâm nhìn cô chằm chằm như tia X chỉ hận không thể lọc qua một lớp.

Cầm được bí kíp cũng có nghĩa họ sắp phải rời khỏi Tần Xuyên. Để an ủi mọi người, Tưởng Ly vẫn dẫn người Tần Xuyên tới khu Tế y, làm một nghi lễ cầu phúc cho ra dáng. Trong nghi lễ, thím ba cực kỳ nghiêm túc, nhắm mắt ngẩng đầu cần khấn với trời.

Tưởng Ly thở dài, đúng là thương thay tấm lòng cha mẹ.

Cô cũng âm thầm cầu phúc cho Tần Vũ, dù thế nào, cô cũng hy vọng linh hồn đã chết được siêu thoát.

Hôm sau, thím ba sắp cho họ không ít đồ đạc, khiến Tưởng Ly cũng phải cảm động. Tần Thiên Bảo và không ít người dân Tần Xuyên tới đưa tiễn. Duy chỉ có Tần nhị nương là đứng bên ngoài đám đông, từ biệt Tưởng Ly và mọi người từ phía xa.

Người Tần Xuyên nói gì thì nói vẫn rất ưa sĩ diện.

Trước khi ra khỏi cửa, Lục Đông Thâm nhận được điện thoại của Cận Nghiêm. Đầu bên này là màn tiễn biệt náo nhiệt ầm ĩ, đầu bên kia là giọng nói nặng nề: “Có người bắt đầu hút cổ phần theo biên độ rộng. Hơn nữa, chuyện cậu bảo tôi điều tra, tôi đã điều tra được rồi, Lục Bắc Thâm là người nguy hiểm.”

Lục Đông Thâm nghiêm mặt lại, né tránh hoàn cảnh ồn ào, im lặng một lát rồi bất thình lình nhớ ra một chuyện: “Mẹ tôi có phải vẫn đang ở Trung Quốc không?”

“Phải, nhưng tạm thời không liên lạc được.”

Sống lưng Lục Đông Thâm bỗng cững đờ lại: “Tìm ngay!”

Bên này Tưởng Ly đang tạm biệt những người dân trong thôn. Nguyễn Kỳ nhận không ít đồ, balo sắp không trụ nổi tới nơi. Nhiêu Tôn tranh thủ đi vào trong vườn nhìn ngó, thấy Lục Đông Thâm mặt mày sát khí, anh ấy khẽ nhíu mày, không biết lại có chuyện gì vừa xảy ra.

Chẳng bao lâu sau, Lục Đông Thâm kết thúc cuộc gọi, tiến lên. Anh đã giấu biểu cảm ban nãy đi, ôm lấy vai Tưởng Ly, nói với cô một câu: Phải đi rồi.

Tưởng Ly gật đầu.

Đúng, phải đi rồi.

Người và chuyện trên thế gian này, gặp nhau xa nhau là do duyên phận, quãng đường phía trước còn dài đằng đẵng, duy chỉ có niềm tin là vẫn tiếp tục song hành…

[Hoàn chính văn]

*Toàn bộ phần sau chương này trở đi, Tầm nói sẽ cho vào ngoại truyện.

Chương 563 : Thế nào mới là người bạn gái tốt?

Muốn ra khỏi Tần Xuyên bắt buộc phải đi mật đạo. Đích thân tộc trưởng Tần đưa lời, sai một người thường xuyên trông coi mật đạo dẫn đường cho họ. Mật đạo là một kiệt tác xuyên núi, đừng tưởng nó eo hẹp ngoằn ngoèo như vậy, ở thời tổ tiên của người Tần Xuyên, đây được coi là một công trình giao thông vĩ đại lắm rồi. Hai bên có treo đèn dầu, trong bóng lửa mơ hồ luôn có mùi tùng hương nhàn nhạt tỏa ra.

Đường quay trở ra nhanh hơn rất nhiều.

Khi đến là đường dốc, dù ban ngày hay ban đêm cũng luôn phải đề phòng sự nguy hiểm khi leo Tịch Lĩnh, thế nên dọc đường họ đã lưu lại không ít dấu hiệu, mục đích chính là để thuận tiện cho lúc trở về.

Thế nên thời gian đoàn bốn người Lục Đông Thâm leo qua Tịch Lĩnh trở về thôn Tiểu Khê tiết kiệm được hơn nửa ngày trời so với lúc đi.

Thôn Tiểu Khê vẫn hoang vắng như lúc tới, không một bóng người, ngay cả tiếng chim kêu vượn hót cũng không quá lộ liễu ầm ĩ. Thôn này chắc chắn đã bị bỏ hoang rồi. Xe của họ vẫn còn. Lúc rời đi, Tưởng Ly còn dùng những cành cây làm một lớp che đậy dày cộp, lúc về chúng vẫn ở yên đó không nhúc nhích.

Vừa gạt đám cành cây ra, bỗng có hai con chim bay vụt ra ngoài. Có lẽ chúng tạm coi đây là một bến đỗ vui vẻ, hưởng thụ chút yêu thương.

Trên xe có sạc dự phòng, việc đầu tiên khi chui vào trong xe của Lục Đông Thâm chính là sạc pin điện thoại. Sắc mặt anh có vẻ trầm đi, chí ít ở trong mắt Tưởng Ly là như vậy.

Tưởng Ly khoanh chân ngồi trên bờ cỏ hoang cách chiếc xe không xa, vừa sắp xếp lại những nguyên liệu hái lượm được dọc đường vừa âm thầm quan sát Lục Đông Thâm. Dọc đường, anh rất ít nói, động tác cũng vội vàng. Ban đầu cô nghĩ Lục Đông Thâm sốt sắng muốn lên đường, về sau lại có cảm giác sự tình không đơn giản như vậy.

Anh có vẻ như đang lo lắng chuyện gì, lại có vẻ như đang mưu tính chuyện gì, Tưởng Ly cũng không muốn quấy nhiễu nhiều tới cảm xúc của anh. Cô chuyển hướng chú ý sang Nhiêu Tôn, người đang dựng lều. Nhớ tới ban nãy khi họ vừa ra khỏi Tịch Lĩnh, anh ấy nhận được một cuộc điện thoại. Cuộc điện thoại không dài, cũng không rõ là do tín hiệu bị đứt đoạn hay vốn dĩ đối phương chỉ nói đôi ba câu như thế. Tóm lại, sau khi nhận điện thoại xong, nét mặt Nhiêu Tôn cũng có vẻ kỳ lạ.

Tưởng Ly lấy sợi cói trong tay buộc gọn chỗ đơn buốt lại, đặt chung với các nguyên liệu khác đã phân loại xong. Cô nghĩ tám, chín phần là chuyện của Lục Môn rồi. Tuy rằng lần này vào Tần Xuyên, Lục Đông Thâm và Nhiêu Tôn coi như hoạn nạn kết bằng hữu, nhưng quan hệ gốc rễ nhất vẫn là đối thủ cạnh tranh. Nhiêu Tôn có thể không lo lắng tới tình hình kinh doanh của Hoa Lực, nhưng vẫn luôn luôn dõi theo mọi động tĩnh của Lục Môn.

Có điều…

Động tác quấn cói của cô hơi khựng lại.

Tuy rằng cô không hiểu rõ Lục Đông Thâm bày bố ván cờ gì, nhưng dựa vào linh cảm, cô nghĩ anh luôn chắc thắng. Tuy nhiên bây giờ nhìn vào biểu cảm của anh, hình như mọi chuyện lại không được như vậy? Đã xảy ra chuyện gì vượt ra khỏi kế hoạch và dự tính của anh sao?

Lục Đông Thâm ở mãi trong xe không ra ngoài. Có lẽ di động vừa có chút điện anh đã gọi điện thoại ngay, trong lúc nói chuyện đầu mày luôn nhíu chặt lại. Cuộc gọi cũng không dài, ngắt máy xong, anh dựa vào ghế rút điếu thuốc ra, ngậm lên miệng, châm lửa.

Cô cảm thấy, anh đang đợi tin tức của một người nào đó.

Nhiêu Tôn đang dựng lều bỗng cảm thấy sau lưng khác thường, bèn quay đầu nhìn một cái, đúng lúc chạm phải ánh mắt Tưởng Ly. Cô nháy mắt với anh ấy, rồi hất cằm về phía Lục Đông Thâm ra hiệu, ý tứ rất rõ ràng. Nhiêu Tôn dùng một ánh mắt rất đơn giản nói với Tưởng Ly một đề nghị rất phức tạp: Em đi hỏi anh ta đi…

Tưởng Ly lườm nguýt, mặc kệ anh ấy luôn.

Tiếng kêu của Nguyễn Kỳ ở bên cạnh thu hút sự chú ý của Nhiêu Tôn, anh vừa quay đầu liền nhìn thấy cô đang ôm đầu ngón tay. Anh lập tức kéo tay cô qua, nhìn kỹ thì tay cô đã bị mép lều quẹt qua một cái, rách một ít da.

“Sao lại không cẩn thận như vậy? Nghĩ gì thế?” Nói rồi, Nhiêu Tôn kéo đầu ngón tay của cô qua, ngậm vào miệng, nhẹ nhàng mút vào chỗ bị thương.

Động tác của Nhiêu Tôn quá đỗi tự nhiên, trái tim Nguyễn Kỳ như sắp nhảy vọt ra ngoài. Cô đột ngột rút mạnh tay lại. Khiến Nhiêu Tôn sững người. Anh những tưởng cô hiểu lầm, bèn nhẹ nhàng mỉm cười, giải thích: “Lúc nhỏ tay anh bị rách da hoặc bị thương đều làm như vậy. Nước bọt khử độc mà, sợ để hở bị nhiễm trùng thôi.”

Nguyễn Kỳ ấp lấy đầu ngón tay: “Ban nãy em toàn động chạm vào lều, tay bẩn lắm, vả lại, có chảy máu đâu.”

“Anh có chê em đâu.” Nhiêu Tôn nói đại một câu rồi đứng lên, đi cố định lại lều cho chắc chắn.

Nguyễn Kỳ nhìn theo bóng lưng rộng lớn của anh, càng nhìn tim càng đập dộn dập dữ dội. Nghĩ lại lúc nãy khi anh quay đầu nhìn Tưởng Ly, thật ra trong lòng cô vẫn có chút chua xót.

Cô luôn cảm thấy, giữa Nhiêu Tôn và Tưởng Ly tồn tại một sự ăn ý. Sự ăn ý này dù là Lục Đông Thâm hay cô đều không thể phá vỡ và thay thế. Cô hiểu rõ nó không liên quan tới tình yêu, nhưng luôn bất chợt nghĩ về, kết quả làm xước ngón tay.

Nắm chặt ngón tay vào lòng bàn tay, cô cảm thấy rất ấm áp, dường như vẫn còn dính hơi ấm trên bờ môi anh.

“Này…” Nguyễn Kỳ khẽ lên tiếng.

Nhiêu Tôn đang giẫm chân cố định đinh, quay đầu nhìn cô. Cô hắng giọng, đè nén sự ngượng ngập và đôi chút bất an trong lòng xuống, hỏi anh: “Anh cảm thấy… em có thể làm một người bạn gái tốt không?”

Câu hỏi này khiến Nhiêu Tôn buồn cười. Anh giẫm mạnh một cái cố định nốt cây đinh, rồi tiến tới, ngồi xuống trước mặt cô, đối mặt với cô: “Trước tiên em phải nói cho anh nghe, thế nào mới là người bạn gái tốt?”

“Là kiểu… không khiến đối phương phải lo lắng, không tạo cho đối phương thêm nhiều gánh nặng tâm lý, kiểu như vậy.”

Nhiêu Tôn cười hỏi: “Vậy trước kia em yêu đương kiểu gì?”

“Em…” Ánh mắt Nguyễn Kỳ trông cực kỳ thiếu tự nhiên.

Thấy dáng vẻ này của cô, Nhiêu Tôn càng hứng thú: “Anh là lần đầu tiên của em à?”

Câu nói của anh làm Nguyễn Kỳ bỗng đỏ bừng mặt. Cô đẩy anh một câu: “Thế nào gọi là lần đầu tiên? Anh định giở trò gì?”

Nhiêu Tôn theo đà ngồi bệt xuống đất, cười sảng khoái: “Anh đang hỏi em trước đó đã từng yêu bao giờ chưa. Em bảo là anh đang định giở trò hay là em suy nghĩ quá nhiều vậy?”

Nguyễn Kỳ trừng mắt nhìn anh.

Nhiêu Tôn ngồi nhích sang bên cạnh cô, vươn cánh tay, ngang nhiên khoác lên vai cô, rồi cúi xuống nhìn cô: “Kể cho anh nghe nào, mối tình trước đó của em kéo dài bao lâu? Bạn trai là người ở đâu? Làm nghề gì? Có đẹp trai như anh không?”

Nguyễn Kỳ cảm thấy động tác này của anh quá có ý đồ tuyên bố rõ ràng. Cô lại đẩy anh thêm cái nữa, lần này không đẩy được ngược lại càng bị anh ôm chặt hơn. Cô thẳng thừng quay sang quát anh, nhưng không dám quá to tiếng, chỉ dám hạ thấp giọng: “Anh ăn nói linh tinh gì vậy? Bạn trai cũ gì, bạn trai cũ ở đâu ra?”

Nụ cười của Nhiêu Tôn mang ý đồ quá rõ ràng. Anh trừng mắt nhìn cô, bày ra điệu bộ “quả nhiên”: “Chẳng trách hôn thôi cũng không có kinh nghiệm gì, thì ra…”

Nguyễn Kỳ mất hết thể diện. Bản thân cũng không phải mấy cô gái mười bảy, mười tám tuổi gì nữa, nhưng bị Nhiêu Tôn chọc quê, vẫn khiến cô cảm thấy khác lạ, như anh đang cười cô vẫn còn trong trắng vậy.

“Cái gì mà thì ra, cứ làm như anh biết rõ vậy.” Cô phản bác, khi lên tiếng đã có phần ấp úng: “Cũng không được tính là từng yêu, chỉ là đôi bên đều có thiện cảm với nhau. Vẫn là lúc em còn đi học, có từng nắm tay này nọ, chỉ đơn giản vậy thôi. Chuyện nhà em… khiến em không có thời gian yêu đương, cũng không muốn yêu đương.”

Không ai có thể quyết định thân thế của mình, thân thế của cô đã tự khóa một lớp gông cùm lên người, khiến cô không thể thoát ra, cũng không được phép quên đi. Sự ra đi của mẹ là lúc cô quyết tâm dốc sức phá vỡ gông cùm. Cô từng liều mạng, từng tính toán, nhưng không ngờ trên đời vẫn còn một thứ gọi là “tạo hóa trêu ngươi”.

Từ ban đầu, trong cuộc đời cô chỉ có mẹ, hai người sống nương tựa vào nhau. Cô không có tâm tư nghĩ về chuyện khác, cũng không dám mơ ước viển vông. Giống như có lần mẹ xoa mặt cô và nói: Sau này nhất định phải tìm một người đàn ông chịu bao dung mọi thứ của con, nhất định phải hạnh phúc…

Cô không hiểu hạnh phúc của người ta là gì, chỉ biết, giây phút mẹ qua đời, hạnh phúc của cô cũng bay đi theo.

Nhiêu Tôn hiểu cô đang nói gì, trái tim chợt thắt lại, nhưng anh cũng không muốn vô duyên vô cớ động vào nỗi đau của cô. Anh nắm lấy cằm cô, hỏi một câu nửa đùa nửa thật: “Nắm tay em rồi hả? Hắn tên là gì? Để anh đi chặt tay hắn.”

Nguyễn Kỳ nhìn anh, nỗi đau nơi đáy mắt tan đi. Cô mím môi cười, cảm kích anh đã vì mình mà chủ động âm thầm chuyển chủ đề. Cô nói: “Người ta nắm tay em là anh chặt tay người ta à, vậy sau này thì sao? Người ta đến bắt tay em cũng không dám nữa.”

Nhiêu Tôn giơ tay xoay mặt cô lại: “Tóm lại, sau này bất kỳ ai cũng không được động chạm vào em. Kẻ đó chạm vào chỗ nào của em, anh phế chỗ đó của hắn.”

Nguyễn Kỳ hoảng hốt vì sự nghiêm túc trong ánh mắt anh.

Nhưng ngày sau đó, Nhiêu Tôn lại bật cười, xua tan đi sự cố chấp gần như khăng khăng nơi đáy mắt. Anh khẽ thở dài, giọng dịu dàng hơn: “Kỳ Kỳ, em là bạn gái của anh, là cô gái anh chân thành thật lòng muốn hẹn hò. Thế nên em không cần lo lắng gây thêm phiền phức hay đặt nhiều gánh nặng cho anh, những điều này đều là anh cam tâm tình nguyện. Lúc trước em nói em thích anh, vậy thì sau này càng phải một lòng một dạ thích anh, dùng trái tim để yêu thương anh. Trong mắt anh, trong tim em chỉ được có anh thôi, hiểu không?”

Chương 564 : Nâng em lên ngôi vua

Kỳ Kỳ, anh gọi cô là Kỳ Kỳ.

Điệp từ này bật ra từ miệng Nhiêu Tôn nghe thật dịu dàng và thân thiết, rót vào tai cũng khiến người ta dấy lên những cơn ngứa ngáy nhẹ, khó chịu. Đã lâu lắm rồi không có ai gọi cô ấy như vậy, giống như con người sống trên đời đã định sẵn phải cô độc vậy, tên cũng là một biểu hiện của sự lẻ loi đó.

Nằm trong lều, Nguyễn Kỳ buông một tiếng thở dài, chẳng hiểu sao lại trằn trọc không ngủ được. Bên ngoài lều là đêm núi hoang vắng, nghe kỹ sẽ có động tĩnh của các loại chim rừng, côn trùng tạp nham. Gió thổi qua, lá cây kêu xào xạc. Một đêm như thế này lại khiến cô ấy có thể nghĩ tới bốn chữ “năm tháng bình yên”.

Bên cạnh ngay gần đó Tưởng Ly đang nằm. Từ lúc cô ấy nằm xuống, Tưởng Ly không mấy động đậy, không biết là đã ngủ hay chưa.

Lều bên cạnh cũng yên tĩnh, giống với hoàn cảnh đêm nay. Lúc phân chia lều, Nguyễn Kỳ chủ động chọn ngủ với Tưởng Ly. Lúc đó Lục Đông Thâm và Nhiêu Tôn tuy đều đưa mắt nhìn nhau bằng thái độ chán ghét, nhưung vẫn tôn trọng sự lựa chọn của hai cô gái.

“Tưởng Ly?” Giọng Nguyễn Kỳ rất khẽ. Cô ấy nghĩ nếu như Tưởng Ly ngủ rỗi thì không làm phiền nữa, giả sử chưa ngủ thì nói nhỏ như vậy chắc vẫn nghe được.

Tưởng Ly chưa ngủ, đáp ngay một tiếng.

Nguyễn Kỳ hỏi cô: “Tên thân mật của cô là gì?”

Câu hỏi này khiến Tưởng Ly bất ngờ. Cô quay người lại, nói: “Cũng không có tên nào cố định, mọi người gọi đủ thứ tên luôn.”

Giống như Trần Du thì gọi cô là Tiểu Hạ, Nhiêu Tôn và Tả Thời gọi cô là Hạ Hạ, Đàm Chiến gọi cô là A Ly, Lục Đông Thâm gọi cô là bé con…

Cô cảm thấy tên gọi chỉ là một danh xưng, dù là Hạ Trú hay Tưởng Ly, cô vẫn là cô.

Nguyễn Kỳ cũng quay người lại, nằm đối mặt với cô: “Vậy cô thích cách gọi nào nhất?”

Tưởng Ly rất hiếu kỳ, vì sao cô ấy lại cố chấp với vấn đề tên thân mật đến thế, nhưng vẫn thành thật nói: “Tôi thích cách Đông Thâm gọi tôi.”

“Vì sao chứ? Bé con, bé con giống gọi con gái lắm.”

Tưởng Ly cười: “Gọi tôi là gì không quan trọng, quan trọng là ai gọi tôi. Anh ấy là Lục Đông Thâm, thế nên anh ấy gọi tôi thế nào cũng đều xuất phát từ trong trái tim, vậy là đủ rồi.”

Nguyễn Kỳ ngẩn người nhìn bóng Tưởng Ly trong đêm tối. Ngoài lều vẫn còn ánh lửa lâm râm, giống như ánh sáng của những con đom đóm vậy. Chúng hắt lên đầu mày, sống mũi của Tưởng Ly, tôn lên làn da trắng và đôi mắt sáng của cô. Khoảnh khắc này, cuối cùng Nguyễn Kỳ cũng hiểu. Tưởng Ly là một cô gái rất thông suốt. Cô nhìn mọi chuyện thông suốt, nói cũng rõ ràng, đối mặt với tình yêu lại càng tỉnh táo.

Cô ấy nhất thời cảm thấy ngưỡng mộ Tưởng Ly, thoải mái tự tại, tâm tư sáng sủa.

“Cô và Nhiêu Tôn xác định quan hệ rồi phải không?”

Nguyễn Kỳ ngồi bật dậy, nhìn Tưởng Ly chằm chằm. Một câu nói mang đầy tính khẳng định, không hề có chút ngữ khí nghi vấn nào. Còn “tên đầu sỏ” Tưởng Ly thì lật người, lẩm bẩm một câu: “Có gì mà phải giấu giếm chứ, đã quá lộ liễu rồi.”

Cô định ngủ, chỉ ném lại cho Nguyễn Kỳ một ngọn lửa nhỏ xíu. Nguyễn Kỳ ngồi ở đó, nghĩ tới lời của Tưởng Ly, càng nghĩ càng muốn cười. Phải đấy, mọi người đâu có mù đâu. Cô ấy ghé sát tới, lắc lắc Tưởng Ly: “Này… cô cảm thấy, Nhiêu Tôn là một người như thế nào?”

“Anh ấy là bạn trai của cô mà, sao cô hỏi tôi?” Tưởng Ly không quay người lại, chỉ nhắm mắt vào.

Nguyễn Kỳ nằm nghiêng người xuống, khẽ lẩm bẩm: “Chẳng phải cô đã quen anh ấy một thời gian rất dài rồi sao?”

Thảo luận với Tưởng Ly về Nhiêu Tôn là suy nghĩ lần đầu dâng lên trong Nguyễn Kỳ. Thật ra có một dạo cô ấy coi Tưởng Ly là tình địch, cuối cùng lựa chọn rút lui sau câu nói “Xin lỗi” của Nhiêu Tôn. Cô ấy vẫn luôn cảm giác Nhiêu Tôn có một tình cảm đặc biệt với Tưởng Ly, ý thức được điều này khiến cô ấy cảm thấy rất không thoải mái.

Nhưng tối nay cô ấy bỗng nhiên giải phóng được tâm trạng. Tưởng Ly nói không sai, Nhiêu Tôn là bạn trai của cô ấy, chuyện này hiện thực hơn bất cứ điều gì. Thế nên chính vào khoảnh khắc này, cô ấy chân thành chấp nhận Tưởng Ly.

Nghe xong, Tưởng Ly ngẫm nghĩ, rồi quay người lại: “Nguyễn Kỳ, tôi cảm thấy thế này. Chuyện tình yêu là không có lý trí. Ví dụ như tôi nói với cô, Nhiêu Tôn là người không được, xấu xa, không việc gì gian ác chưa làm, liệu cô có kìm được lòng mình không yêu anh ấy nữa không? Cô yêu anh ấy, thế nên trong mắt cô, anh ấy trăm ngàn điều tốt. Dĩ nhiên, cũng hy vọng được nghe những lời tốt đẹp từ người khác.”

Nguyễn Kỳ nhấm nháp câu nói này của Tưởng Ly. Đúng thật, đa số con gái khi yêu cái gọi là muốn nghe người khác nói, chẳng qua là muốn được người ta chúc phúc. Phàm những lúc này, các câu nói lọt qua tai lúc này đều là những lời dễ nghe, những thứ khó nghe đều tự động bị lọc đi.

Đâu có mấy người được như Tưởng Ly, yêu ai là chuyện của một mình cô, không liên quan đến người bên cạnh. Cho dù lúc trước có không ít người đều nói Lục Đông Thâm là người tâm tư sâu như biển, cô cũng không quan tâm. Trong suy nghĩ của cô, người đàn ông cô yêu chắc chắn là người tốt nhất trên đời.

“Nhưng nói đi cũng phải nói lại, thật ra con người Nhiêu Tôn quả thật không tệ.” Tưởng Ly ôm cả túi ngủ ngồi dậy, chỉ để lộ ra khuôn mặt trắng trẻo. Mái tóc dài của cô xõa xuống hai bên túi ngủ, thoạt nhìn không khác gì yêu quái mặt người mình sâu.

Câu nói này Nguyễn Kỳ thích nghe, cô ấy lập tức hỏi: “Không tệ như thế nào?”

Tưởng Ly ngồi đó suy nghĩ một lúc lâu rồi mới nói: “Để tôi nói những điểm không tốt của anh ấy trước nhé. Ví dụ như ưa sĩ diện, thích tỏ vẻ cool ngầu, luôn bày ra điệu bộ “đứng trên vạn người”, vừa xấu xa vừa tà ác, thực tế chỉ là một con nhóc chưa lớn. Không ai dám tùy tiện đắc tội với anh ấy, vì anh ấy sẽ ích kỷ trả thù đó, hơn nữa thủ đoạn không dịu dàng đâu. Cô nói xem, đó không phải tính trẻ con thì là cái gì? Anh ấy…”

“Khụ khụ!” Ngoài lều có tiếng ho cố tình vang lên ngăn cản Tưởng Ly “vu vạ”, ngay sau đó là giọng bất mãn của Nhiêu Tôn: “Nha đầu chết tiết, bảo em nói mấy điểm tốt của anh mà khó thế à? Ai trẻ con? Em đi ra đây cho anh!”

Tưởng Ly lập tức im miệng, cùng Nguyễn Kỳ tròn mắt nhìn nhau.

Cô đang nghĩ bụng sao người đó lại chui ra khỏi lều thì chợt nghe thấy tiếng Lục Đông Thâm cũng từ ngoài lều vọng vào: “Bé con, em mặc quần áo gọn gàng vào đi, đừng ngủ vội, lát nữa nghe thấy tiếng động hẵng ra ngoài.”

Tưởng Ly giật mình, bọc kín túi ngủ lại nhích người ra ngoài cửa lều, hạ thấp giọng hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy?”

Bên ngoài hơi sáng lên một chút, có lẽ hai người đàn ông đã đốt thêm củi. Giọng Lục Đông Thâm vọng vào: “Tối nay sẽ có vị khách không mời mà đến, chúng ta ngủ quá say sẽ tiếp khách không chu đáo.”

Tưởng Ly chợt nín thở. Khách không mời mà đến? “Vậy là ý gì?”

“Ý rất đơn giản.” Nhiêu Tôn dựa vào cửa lều, cười nói: “Người đàn ông của em định ra tay tàn nhẫn.”

“Hả?”

“Haizz, Hạ Hạ.” Nhiêu Tôn lại nói: “Nhân lúc đêm khuya thanh vắng, em cố gắng suy nghĩ thêm về ưu điểm của anh đi, phổ cập cho Kỳ Kỳ một chút.”

Tưởng Ly đã bò ra khỏi túi ngủ, xách áo khoác lên người. Bên kia Nguyễn Kỳ cũng đã mặc lại quần áo chỉnh tề, đang buộc lại tóc gọn gàng. Bên này Tưởng Ly vừa gấp túi ngủ vừa mờ ám lẩm bẩm: “Kỳ Kỳ à… Nghe hay quá nhỉ.”

Dứt lời, cô cũng nhanh gọn né được một đòn đấm tấn công của Nguyễn Kỳ.

“Nói về ưu điểm của anh phải đính kèm giải thưởng đó Tôn thiếu?” Tưởng Ly lại nói vọng ra ngoài.

Nhiêu Tôn rộng rãi: “Không thành vấn đề, ít nhất là mười ưu điểm, nói thêm được cái nào cộng thêm tiền, số tiền thưởng em tùy ý nói.”

“Có tiền thưởng hay không tạm gác một bên, dù sao đây cũng là chuyện chắc chắn phải thực hiện.” Tưởng Ly vẫn chưa quên câu nói ban nãy của Nhiêu Tôn: “Anh bảo người đàn ông của em định ra tay tàn nhẫn là ý gì? Ra tay tàn nhẫn với ai?”

Nhiêu Tôn cười phá lên: “Người đàn ông của em muốn nâng em lên ngôi vua, chắc chắn phải diệt trừ mấy hòn đá tảng trên con đường thành công của em.”

Tưởng Ly sững người, nâng cô lên ngôi vua?

Ngôi vua gì?

Ngay sau đó trong đầu cô bất chợt lóe lên một cái tên: Vệ Bạc Tôn!

Suy nghĩ ấy vừa xuất hiện, cô đã nghe thấy Lục Đông Thâm tiến lên, nghe nói qua lớp vải lều: “Ổn thỏa rồi thì ra ngoài đi.”

Tưởng Ly không nói không rằng, lập tức đứng lên đi ra khỏi lều, Nguyễn Kỳ bám sát theo sau.

Trong một đêm khuya yên ắng bỗng có tiếng sột soạt, rồi nhanh chóng có những tiếng bước chân càng lúc càng gần, cùng với đó là ánh lửa lập lòe. Tưởng Ly nhìn theo hướng mà Lục Đông Thâm nhìn. Bầu trời đêm như một dòng sông ngân dài đằng đẵng, sự tĩnh mịch của nó đã bị những bóng đen ấy xé rách.

Người tới quả thật không ít.

[text_hash] => ef9b87eb
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.