Array
(
[text] =>
Chương 550 : Không được phép thích anh ta
“Lần này mấy công ty của Lục Môn đồng thời bị đánh úp trên thị trường chứng khoán, kẻ đứng sau chuyện này không đơn giản vậy đâu.” Lục Đông Thâm nói.
“Tôi cũng chú ý đến chuyện này, tôi cũng đã tiếp nhận, cùng Dương Viễn điều tra.”
Sau khi cuộc điện thoại kết thúc, Tưởng Ly thấy Lục Đông Thâm cười. Lục Đông Thâm để di động lại tủ đầu giường, cố tình hỏi: “Sách để ở chỗ em mấy ngày rồi đấy, đọc được một nửa chưa?”
“Việc này không quan trọng.” Tưởng Ly bổ nhào vào lòng anh: “Chuyện thế nào rồi? Hòn đá tảng ngáng chân được anh nhấc đi chưa?”
Lục Đông Thâm ung dung điềm đạm đối mặt với sự nhiệt tình của cô: “Con đường đời dài đằng đẵng, còn rất nhiều hòn đá khác ngáng chân.”
“Đừng chơi mấy trò văn vở với em, xét về trình độ Hán ngữ, anh không bằng em đâu.” Tưởng Ly giơ tay liều mạng véo má anh: “Mau nói!”
“Những gì cần nghe chẳng phải em đã nghe hết rồi sao?” Lục Đông Thâm bị cô véo đến đỏ cả mặt: “Chuyện bốn năm trước, chú hai của anh là người đứng đằng sau. Người năm đó muốn giết anh cũng là ông ta. Bốn năm sau, con trai ông ta bắt chước làm theo. Đầu tiên nảy sinh ý định giết Charles Ellison, sai người mai phục ở khu trượt tuyết với ý đồ giết người trong im lặng, sau đó lại sắp xếp lính đánh thuê chờ sẵn chúng ta ở Tần Xuyên. Tất cả những tội trạng này đều cùng với việc Lục Khởi Bạch ngồi tù từ từ được Cận Nghiêm lôi ra ngoài.”
“Nhưng trước đó rất khó điều tra mà.”
“Phải.” Lục Đông Thâm thở dài: “Nhưng em đừng quên đạo lý cây đổ thì khỉ chạy. Chú hai anh tuy những năm gần đây vẫn luôn âm thầm tạo dựng quan hệ và nhân lực, nhưng ông ta không đảm nhiệm chức vụ ở Lục Môn, mọi lợi ích về nhân lực đều thể hiện thông qua Lục Khởi Bạch. Bây giờ Lục Khởi Bạch bị bắt, cho dù không có chuyện lính đánh thuê ở Tần Xuyên thì thế lực ở Lục Môn cũng không được bằng khi trước. Những mối quan hệ trên thương trường nói cho cùng chính là quan hệ lợi ích. Có mấy người thật sự có thể đợi cậu ta ra tù rồi kiếm tiền? Có kẽ hở thì dễ ngay, có một vài chứng cứ đã đóng bụi cũng sẽ lòi ra, cho dù là dùng tiền mua cũng sẽ mua được.”
“Tiền của anh ở đâu ra?” Tưởng Ly hỏi một vấn đề mấu chốt.
Lục Đông Thâm không chút ngượng ngập: “Dương Viễn có mà.”
Tưởng Ly đến đây đã hiểu, đúng là nghĩa khí huynh đệ.
“Nếu nhìn ở khía cạnh này, Lục Bắc Thâm coi như cũng đã giúp anh một việc.”
Lục Đông Thâm trầm ngâm giây lát: “Nó chưa bao giờ giúp ai làm gì, bằng không đã chẳng đoạt lại nhân chứng từ tay Cận Nghiêm. Còn về việc Cận Nghiêm đáp trả nó một đòn, cục diện này có lẽ trước đó nó không ngờ tới.”
Tưởng Ly gập hai chân lên, vòng hai tay qua ôm đầu gối: “Một khi lập án điều tra vậy thì sẽ có thể lôi ra ngoài nhiều chi tiết lằng nhằng hơn. Ví dụ như việc Lục Khởi Bạch sai khiến Vệ Bạc Tôn làm một số chuyện ở Trường Thịnh.”
“Cái chết của Thai Quốc Cường và tình thế rối ren trước đó ở Trường Thịnh quả thật nên lôi kẻ đứng sau ra rồi. Lần này Lục Khởi Bạch không tránh nổi.” Lục Đông Thâm dựa vào đầu giường, giơ tay là chạm được vào đuôi tóc cô. Anh vân vê một lọn nhỏ đùa nghịch trong tay: “Vệ Bạc Tôn cũng coi như nỏ mạnh hết đà, chuyện bí kíp lần này hắn chắc chắn sẽ quyết tâm hết sức.”
Tưởng Ly không hiểu: “Cho dù hắn có được bí kíp thì đã sao? Lục Khởi Bạch một khi chấp nhận điều tra, hắn cũng không chạy thoát.”
“Sau khi có được bí kíp, hắn sắp xếp thế nào anh chẳng buồn quan tâm, vì anh sẽ không để cho hắn có cơ hội giành được bí kíp.” Trong nụ cười khẽ của Lục Đông Thâm toát lên tinh thần chắc thắng.
Tưởng Ly quay đầu nhìn anh.
Lục Đông Thâm nhìn thẳng vào mắt cô, nói rành mạch: “Tần Diệu chính là Vệ Bạc Tôn.”
Tưởng Ly giống như bị ai thẳng thừng ném vào lò lửa hạt nhân vậy. Cô nhìn Lục Đông Thâm rất lâu mới “Á?” một tiếng. Lục Đông Thâm vươn tay ra đỡ lấy cằm cô, nâng nó lên để cô khép miệng lại: “Trên tường nhà thím ba có dán một bức ảnh, người trên ảnh chính là Vệ Bạc Tôn. Nguyễn Kỳ từng gặp hắn hội họp với tộc trưởng Tần ở trấn Thất Xá.”
Nói xong, Lục Đông Thâm thu tay về. Tưởng Ly lại tiếp tục há hốc miệng. Lần này mãi cũng không thấy cô “á” nữa. Lục Đông Thâm liên tục tung ra hai quả bom đã làm nổ tung khả năng phản ứng của cô.
Anh cố tình chọc cô, ngón tay chống lên cằm cô, hơi dùng sức tiếp tục giúp cô ngậm miệng.
Bấy giờ Tưởng Ly mới bước ra khỏi “khu vực phóng xạ”, cung phản xạ bị văng đi tận đâu cuối cùng cũng trở về: “Tần Diệu là Vệ Bạc Tôn? Người có liên lạc với tộc trưởng Tần chính là Vệ Bạc Tôn? Hắn là người Tần Xuyên?”
Lục Đông Thâm buồn cười không chịu nổi vì vẻ mặt ngơ ngác của cô. Anh rướn người túm lấy cô, ngay sau đó ấn cô xuống dưới người mình.
“Mau nói cho em biết đi.” Tưởng Ly sắp sốt ruột tưởng chết.
Lục Đông Thâm chẳng nói chẳng rằng, cúi đầu hôn lên môi cô.
Lúc này còn tán dóc với cô chuyện này ư? Trừ phi đầu anh bị kẹp cửa rồi.
***
Sau khi xách hai thùng nước đầy mang vào phòng Nguyễn Kỳ, Nhiêu Tôn không đi ngay. Sau khi đổ đầy nước vào bồn tắm, anh lúc lắc cái tay ê mỏi, thoải mái buông một tiếng thở dài: “Được rồi, nước tắm sáng sớm mai đủ rồi đấy.”
Từ sau khi anh tới Tần Xuyên, ngày nào cũng làm những việc bình dị nhất, không phải chẻ củi thì cũng là nhóm lửa, hoặc là xây nhà. Dù bận việc gì, tới khi Nguyễn Kỳ cần dùng nước, anh cũng xách đầy mang đến cho cô.
Nguyễn Kỳ “ừm” một tiếng, rồi dựa vào cửa phòng tắm, không nhúc nhích.
Nhiêu Tôn vò đầu, hỏi cô: “À… cô còn việc gì cần tôi làm không?”
Nguyễn Kỳ lắc đầu.
Bầu không khí nhất thời có phần gượng gạo. Nhiêu Tôn “ồ” một tiếng rồi chống tay lên hông nhìn xung quanh một lượt. Nguyễn Kỳ thấy thế cực kỳ hiếu kỳ, hỏi anh: “Sao vậy?”
“Không có gì, tôi đang xem xem còn việc gì tôi có thể làm giúp cô không.”
Nguyễn Kỳ ngẫm nghĩ một hồi lâu: “Tôi…”
“Cô nói đi.”
“Nhiêu Tôn, tôi muốn tắm rồi…”
“À…”
Nguyễn Kỳ nhìn anh chằm chằm. Thấy vậy, anh cũng nhìn cô, lát sau đột ngột hiểu ra, vội nói: “Thật ngại quá, tôi… tôi đi đây.”
Trước khi ra khỏi cửa, Nhiêu Tôn lại đột ngột dừng bước, quay đầu nhìn Nguyễn Kỳ.
Khiến cô giật nảy mình.
“Cô qua đây.” Nói rồi, Nhiêu Tôn lại đóng cửa phòng vào.
Khẩu khí bỗng nhiên nghiêm túc và hành động ấy khiến Nguyễn Kỳ buột miệng: “Làm gì vậy?”
“Tôi có ăn thịt người đâu, cô qua đây.” Nhiêu Tôn làm mặt khó xử.
Ngẫm nghĩ một chút, Nguyễn Kỳ tiến lên.
Nhiêu Tôn cũng chẳng làm gì cô, bất ngờ hơn là càng không có hành động mang tính tổn thương. Anh chỉ nhìn cô, ánh mắt cực kỳ nghiêm túc: “Hãy hứa với tôi một chuyện.”
“Hả?”
Nhiêu Tôn nắm lấy cánh tay cô, kéo cô sát lại gần một chút: “Sau này hãy tránh xa Lục Đông Thâm một chút, đừng nói cười với anh ta.”
Một câu nói khiến Nguyễn Kỳ chẳng hiểu chuyện gì. Nói cười? Khi nào chứ?
“Nghe rõ chưa?”
“Vì sao?” Nguyễn Kỳ hỏi ngược lại.
Câu này thật sự làm Nhiêu Tôn sững người, tới khi phản ứng lại, thoạt nhìn trông anh có phần thiếu tự nhiên. Anh bực dọc nói: “Vì sao vì trăng cái gì, sao hả, không lẽ cô thích anh ta rồi?”
Đồ thần kinh.
Nguyễn Kỳ mở cửa đẩy Nhiêu Tôn ra ngoài. Nhiêu Tôn thấy vậy càng không yên tâm, một tay chống lên cửa: “Tôi cảnh cáo đó, không được phép thích anh ta.”
“Nhiêu Tôn, đầu anh bị kẹp cửa rồi đấy!” Nói rồi, Nguyễn Kỳ đẩy anh thật mạnh, cửa phòng đóng “sầm” lại.
Nhiêu Tôn đứng đờ người ở cửa một lúc rất lâu.
Không ngờ, tiếng quát và tiếng đóng cửa ấy cũng len lỏi vào một căn phòng khác. Lục Đông Thâm đang chìm đắm trong mộng đẹp bỗng nảy ra một suy nghĩ dành cho Nhiêu Tôn: Quả nhiên đầu bị kẹp cửa…
Chương 551 : Khiến người chết sống lại
Sáng sớm hôm sau, tộc trưởng Tần mang tin tức tới.
Không chỉ mang theo tin tức, ông còn dẫn cả Tần nhị nương tới. Sương sớm vừa tan, Nguyễn Kỳ chân trước vừa mở cửa sân, chân sau tộc trưởng Tần đã đi vào, nét mặt có phần mỏi mệt. Bên cạnh, Tần Thiên Bảo vẫn luôn đi theo sát, tiểu thiếu niên trông vẫn còn khá tinh thần.
Tần nhị nương vẫn không đi vào, chỉ đứng ngoài cửa. Bà ta đã thay một bộ đồ khác, nhưng vẫn là kiểu áo choàng rất dài, sắc mặt sa sầm. Tưởng Ly sau khi biết được tình hình cũng không tỏ thái độ kẻ trên gì nữa. Cô ra khỏi nhà, hơn nữa cô cũng tin chắc rằng việc Tần nhị nương không vào cửa lớn chẳng phải cố làm ra vẻ. Vị Tần nhị nương này luôn có cảm xúc chống đối lại cô, thậm chí nói rằng bà ta có tâm lý phòng bị cô.
Tộc trưởng Tần đứng giữa sân, nói với Tưởng Ly vè kết quả “đàm phán” của họ. Ý tứ đại khái là ông đã cố gắng hết khả năng để thuyết phục Nhị nương. Ý của Nhị nương là muốn thi với cô một ván, nếu thua sẽ hai tay dâng bí kíp cho đối phương một cách vô điều kiện.
Nguyễn Kỳ nghe xong câu này rất không vui: “Tộc trưởng Tần, mấy người làm vậy không hay thì phải? Còn phải thi? Thi thố cái gì? Tưởng cô nương đây đã chữa trị được cho niềm hy vọng của Tần Xuyên các người đó.”
Tộc trưởng Tần nét mặt khó xử, nhưng biểu cảm qua đôi mắt trông cũng áy náy thật sự. Ông muốn giải thích với Tưởng Ly, lại cảm thấy mọi lời giải thích đều vô nghĩa. Ông lẳng lặng đánh mắt nhìn Lục Đông Thâm đang ngồi bên cạnh chiếc bàn trúc ngay gần đó. Những lời anh nói lúc trước vẫn còn văng vẳng bên tai, ông buông một tiếng thở dài ai oán trong lòng.
Cửa vẫn còn mở hé, từ góc độ của Tưởng Ly có thể nhìn thấy Tần nhị nương. Tần nhị nương vẫn đứng nghiêm đó không nhúc nhích, hai mắt nhìn chòng chọc qua khoảng không hướng thẳng và cô, mang đầy sự khiêu khích rõ ràng. Tưởng Ly không nhiều lời thừa thãi với tộc trưởng Tần nữa, di chuyển ra ngoài.
Cô đứng trên bậc thềm, nhìn thẳng vào Tần nhị nương.
Tần nhị nương nói thẳng vào chuyện chính: “Họ tâm phục khẩu phục cô là chuyện của họ. Bí kíp do tôi gìn giữ, nếu cô muốn, phải có bản lĩnh khiến tôi tâm phục khẩu phục.”
“Làm sao mới có thể khiến bà tâm phục khẩu phục?” Tưởng Ly lạnh lùng hỏi.
Tần nhị nương cất giọng u ám: “Người Tần Xuyên chúng tôi xưa nay làm việc lỗi lạc, còn thủ đoạn chữa trị cho Thiên Bảo của cô thì quỷ dị, không công khai. Cô nghĩ có thể khiến bao nhiêu người tâm phục khẩu phục? Người Tần Xuyên chưa chắc ai ai cũng phục cô, cô có tư cách gì khiến tôi thừa nhận thân phận thần nữ của mình?”
Tưởng Ly chắp tay sau lưng, khóe miệng nở nụ cười khẽ khàng: “Không thành vấn đề, tôi chấp nhận sự khiêu chiến của bà.”
Lời cam kết coi như đã được lập.
Nhưng thật ra, cho dù không có chuyện Tần Thiên Bảo bị bệnh, chỉ cần dính dáng tới bí kíp, cô chắc chắn sẽ phải kết thù kết oán với Tần nhị nương.
Sau khi Tần nhị nương rời khỏi đó, tộc trưởng Tần chân thành nói với họ: “Mọi người cũng biết nhị nương không chịu sự quản thúc của các bô lão. Người Tần Xuyên còn phải lịch sự với bà ấy vài phần, bà ấy có thể nói được như vậy thật ra cũng đã khó khăn lắm rồi.”
Tưởng Ly không lên tiếng, chỉ ngồi xuống rót tách trà nhạt.
Thấy vậy, tộc trưởng Tần không yên tâm. Ông liếc nhìn Lục Đông Thâm. Lục Đông Thâm lần này lên tiếng: “Nếu Tưởng cô nương đã nhận lời thì phải xem tạo hóa thế nào.”
Tưởng Ly giữ lại Tần Thiên Bảo, trước khi tộc trưởng Tần đi hẳn còn nhìn Tần Thiên Bảo bằng một ánh mắt đầy hàm ý. Tới khi cánh cửa khép lại, Tần Thiên Bảo mới ngồi xuống đối diện Tưởng Ly. Không đợi cô hỏi, nó đã nói ngay: “Tối qua em mới được biết chuyện về Tần Diệu. Có một số chuyện nguyên nhân kết quả mọi người cũng đoán ra tám chín phần rồi, còn những chuyện liên quan tới danh tiếng của Tần Xuyên, em sẽ không nói nhiều được.”
Thật ra Tưởng Ly hy vọng nó nói nhiều. Còn về việc tối qua cô không hỏi được tường tận từ miệng Lục Đông Thâm là vì anh chỉ dùng một câu “Em sẽ sớm biết thôi” để qua quýt đáp lại cô. Cô gạn hỏi Tần Thiên Bảo nhưng xem ra nó có chuyện khó xử của mình. Lục Đông Thâm ngồi cạnh từ tốn nói: “Tuy chỉ là một đứa trẻ nhưng việc nó tích cực bảo vệ lợi ích và thanh danh cho thôn làng của mình là chuyện tốt.”
Tần Thiên Bảo cảm kích gật đầu với Lục Đông Thâm. Từ lần trước bị Lục Đông Thâm đe dọa, nó ít nhiều có bóng ma tâm lý với anh, khi gặp lại anh luôn có chút dè dặt sợ hãi, cũng không dám len lén nhìn Tưởng Ly như trước. Nhưng hôm nay, nó quả thực cảm thấy con người Lục Đông Thâm cũng rất tốt, ít nhất đã bảo vệ cho tôn nghiêm của một tộc trưởng Tần Xuyên tương lai như nó.
Tưởng Ly thấy cả Lục Đông Thâm cũng nói vậy, cả một bụng tò mò cũng được kìm xuống. Cô bĩu môi, hằn học liếc xéo Lục Đông Thâm, gần như rơi cả con ngươi ra ngoài. Quay về chuyện chính, cô lại hỏi Tần Thiên Bảo về chuyện tối nay.
Tần Thiên Bảo không định giấu giếm chuyện này nên nói ngay: “Sở dĩ Nhị nương chọn thời gian vào lúc hoàng hôn là vì trong mắt người Tần Xuyên, hoàng hôn là thời khắc giao thoa giữa ánh sáng và bóng tối, là ranh giới nối tiếp giữa ngày và đêm.”
Tưởng Ly chống cằm “ừm” một tiếng, câu này nghe như lời bài hát vậy: “Rồi sao nữa?”
“Thế nên lúc đó là thời điểm thích hợp nhất để gọi những du hồn*.”
*Những hồn ma không thể siêu thoát, lãng vãng khắp nơi.
Gọi du hồn chẳng phải đều vào lúc nửa đêm sao? Đợi chút…
“Gọi du hồn? Gọi hồn của ai?” Tưởng Ly giật mình.
Tần Thiên Bảo nhìn Tưởng Ly, nghiêm túc nói: “Tần tứ thúc hôm nay vừa ngã từ trên vách núi xuống, đã tắt thở rồi, được đưa tới chỗ Nhị nương. Đến tầm hoàng hôn, Nhị nương sẽ gọi hồn cho chú ấy.”
“Nói cách khác là…” Tưởng Ly ngập ngừng.
Tần Thiên Bảo chỉnh lại tư thế ngồi, gần như rất nghiêm trang: “Nói cách khác là, chuyện thần nữ phải so tài với Nhị nương chính là khiến người chết sống lại.”
“Khụ… Khụ…” Tưởng Ly chưa kịp nuốt hớp nước, bỗng ho sặc sụa.
***
Từ thím ba tới Tần nhị nương giờ lại tới Tần tứ thúc, mối quan hệ nhì nhằng dây dưa không dứt của người Tần Xuyên khiến Tưởng Ly đau cả đầu. Nhưng trên thực tế gọi là “tứ thúc” cũng chỉ là một danh xưng mang tính tôn trọng. Tóm lại, đây không phải chuyện Tưởng Ly đau đầu.
Không cần biết cô không cam tâm tình nguyện tới đâu, mặt trời trên đỉnh đầu cũng sốt sắng lặn xuống như vội đi đầu thai vậy. Đường chân trời bị thiêu cháy đỏ rực khiến cô thảng thốt lo sợ. Hoàng hôn có đẹp tới đâu cũng chỉ là giả tưởng, nó sẽ nhanh chóng bị màn đêm nuốt chửng, không còn hạt bụi. Trước kia cô rất không thích khoảnh khắc này, bây giờ khó khăn lắm mới yêu quý nó, kết quả lại bày ra trò này khiến cô ghê tởm.
Tần tứ thúc có vẻ như đã ngoài sáu mươi, xem ra “Tứ thúc” theo lời người Tần Xuyên chỉ là một danh xưng.
Khi Tưởng Ly tới đài tế trong thôn, chút vạt sáng cuối cùng nơi chân trời cũng đã tắt ngấm. Ngay sau đó, trước mắt chợ sáng lên, là ngàn vạn “ánh lửa” trong thôn, gần như sáng cả bầu trời, soi rõ xung quanh đài tế không khác gì ban ngày.
Trên đài tế đã được bố trí xong xuôi.
Ngoài những tế phẩm thường thấy, còn dựng mười cây cờ gọi hồn, trên đỉnh đầu cũng được viết đầu những bùa chú chiếm chọn tầm mắt, nâng lên từng chút một từ chính giữa như những lá cờ cầu nguyện của Tây Tạng rồi hướng về bốn phương tám hướng. Gió thổi qua, tiếng chuông gió kêu inh ỏi. Chúng được làm bằng đồng vàng, réo rắt êm tai.
Tần nhị nương đứng trên đài, mặc lại bộ áo dài màu đen, đầu đội mũ cao, dáng vẻ cao cao tại thượng. Bên cạnh cờ gọi hồn có đặt bè được làm bằng trúc, xung quanh bày đầy hoa tươi, giữa hoa tươi chính là người cần được gọi hồn hôm nay – Tần tứ thúc.
Thấy Tưởng Ly đến, Tần nhị nương giơ tay ra hiệu cho cô đi lên, ánh mắt cao ngạo đó nhìn xuống như toát ra một sự kiêu căng và xem thường sâu sắc…
Chương 552 : Đứng sau khắc phục hậu quả
Một người chết rồi lại muốn sống dậy, điều này xét về lý luận là không thành lập. Thế nên trước khi tới đài tế theo lời hạn, Tưởng Ly lại xác nhận thêm lần nữa với Tần Thiên Bảo có chắc chắn rằng Tần tứ thúc đã chết hẳn rồi không? Tần Thiên Bảo đáp chắc nịch rằng Tứ thúc đã chết rồi, ngã từ một nơi cao như thế xuống là không thể nào sống nổi.
Nghe nói thi thể của Tứ thúc đã được mang tới chỗ Tần nhị nương, Tưởng Ly muốn xem qua là chuyện không thể. Thế là cô bèn Tần Thiên Bảo tìm một số người đi nghe ngóng những thông tin liên quan đến tình hình của Tứ thúc trước và sau khi xảy ra chuyện. Tần Thiên Bảo không hiểu nhưng vẫn làm theo.
Lục Đông Thâm và Nhiêu Tôn cũng tới từ đường thăm dò tin tức.
Việc cải tạo tu sửa từ đường đã đi vào giai đoạn cuối, thế nên ban ngày có người dân ở đó tiếp tục làm việc. Họ đã quen mặt Lục Đông Thâm và Nhiêu Tôn, nên có một số chuyện tiện nghe ngóng.
Khoảng tầm trưa, một vài thông tin cũng đã liên tục được rót vào tai Tưởng Ly.
Sau khi kêu Tần Thiên Bảo ra về, Tưởng Ly đóng chặt cửa nẻo lại, bắt tay vào chuẩn bị một số thứ.
Thế nên, khi Tưởng Ly đi về phía đài tế, Nguyễn Kỳ nói bằng vẻ mặt lo lắng: “Thật sự không vấn đề gì chứ? Trông có vẻ như Tần tứ thúc chết thật rồi.”
Trước đó họ nghi ngờ có khi nào Tần nhị nương bày ra trò lừa đảo này không, nếu không sao đang yên đang lành lại trùng hợp có một người ngã chết? Về sau nghe ngóng một vòng, Tần tứ thúc lúc đó quả thật được khiêng nằm trở về thôn. Có người tận mắt chứng kiến kể rằng lúc đó trông thấy khắp người Tần tứ thúc toàn là máu, cơ thể cũng không nhúc nhích nữa.
Bây giờ nhìn lại lên đài tế, tuy rằng còn một chút khoảng cách, nhưng xung quanh đài tế cũng đã được soi rõ như ban nãy. Người nằm giữa vòng hoa tươi chính là Tần tứ thúc, khuôn mặt đó trắng nhợt, đờ đẫn, nhìn thế nào cũng giống một người đã tắt thở thật sự.
Nhiêu Tôn không nói gì. Sự thật là anh ấy cũng không quá chắc chắn trong lòng. Thông tin thu thập được cũng đã thu thập rồi. Về sau Tưởng Ly một mình ra ngoài một chuyến, cũng không cần ba người họ đi theo, khi trở về thì nhốt mình trong phòng, đến tận hoàng hôn cô mới đi xuống, nhìn sắc trời mà mặt mày bình thản không gợn sóng, thậm chí cô còn uể oải hướng về phía chân trời đỏ rực vươn vai một cái, rồi nói: Đi thôi, tới điểm hẹn.
Người bình thản nhất trong số ba người còn lại chắc chắn là Lục Đông Thâm rồi.
Lúc Tưởng Ly chui vào trong phòng không ra ngoài, anh cũng không hề giục giã, chỉ ngồi bên chiếc bàn trúc trong sân uống trà đọc sách, đọc cuốn sách mà tối qua bị Tưởng Ly quăng qua một bên. Tới khi Tưởng Ly đi ra ngoài, sách đã được anh đọc hết quá nửa.
Hoặc là hoàn toàn không quan tâm, hoặc là quá hiểu cô. Không cần nói, Lục Đông Thâm chính là trường hợp sau. Vì vậy sau khi Nguyễn Kỳ phát biểu sự lo lắng, Lục Đông Thâm lên tiếng: “Nếu cô ấy đã dám tới đúng hẹn thì nhất định không có vấn đề gì.”
Nguyễn Kỳ ngước mắt nhìn Lục Đông Thâm, ánh mắt anh luôn bám sát theo bóng lưng Tưởng Ly, dịu dàng vô cùng. Nguyễn Kỳ ngẫm nghĩ một chút rồi hỏi: “Lỡ như cô ấy đang gắng gượng thì sao?”
“Không đâu.” Lục Đông Thâm đáp rất chắc chắn: “Cô ấy không phải một người hữu dũng vô mưu. Cô ấy dám làm, vậy thì chắc chắn tràn đầy tự tin. Thế nên, cho dù gắng gượng, thì cũng là sự gắng gượng nhờ bản lĩnh của riêng cô ấy.”
“Anh có từng nghĩ đến trường hợp thật sự xảy ra vấn đề hoặc cô ấy không giải quyết nổi không?” Nguyễn Kỳ gạn hỏi.
Lục Đông Thâm bật cười: “Cho dù xảy ra vấn đề cũng chẳng có gì đáng ngại. Còn tôi ở đây. Cô ấy không giải quyết được, tôi giúp cô ấy. Chỉ cần là chuyện cô ấy muốn làm thì tôi tình nguyện đứng sau khắc phục hậu quả cho cô ấy.”
Một câu nói khiến Nguyễn Kỳ nghe mà thảng thốt trong lòng.
Tình yêu tới tận cùng chính là sự cưng chiều này chăng, tin tưởng là điều kiện tiên quyết, ủng hộ là mấu chốt quan trọng.
Đương nhiên cũng có một kiểu đàn ông mặc cho nước chảy bèo trôi. Khi hỏi chuyện, Nguyễn Kỳ thấy Lục Đông Thâm tự tin đầy mình như thế, cô ấy thật sự nghĩ rằng chẳng qua anh chỉ muốn dồn toàn bộ chuyện quan trọng lên người Tưởng Ly mà nói, nói trắng ra là muốn dồn trách nhiệm cho đối phương. Nhưng câu nói cuối cùng này đã khiến cô ấy phải triệt để nhìn Lục Đông Thâm bằng con mắt khác.
Anh thật sự cưng chiều Tưởng Ly, tin tưởng cô đồng thời có thể vì cô chuẩn bị đầy đủ mọi tình hình. Tình yêu anh dành cho cô không ích kỷ, không hẹp hòi mà bao la như trời cao, cũng sâu nặng như đại dương. Trên con đường tình yêu này, anh ngưỡng mộ cô, mang tới cho cô không gian trưởng thành lớn nhất, có thể khiến cô giữ nguyên được tính khí trời sinh tự do tự tại như một đứa trẻ.
Nói thật, Nguyễn Kỳ bỗng nhiên hâm mộ Tưởng Ly vô cùng.
Có thể gặp một người đàn ông như vậy giữa biển người mênh mông đúng là có phúc ba đời.
Đúng vào lúc cô ấy cảm thán vì chuyện này thì nghe thấy Nhiêu Tôn cười khẩy, nói với Lục Đông Thâm: “Yêu một người, vì cô ấy làm những chuyện này là quá đỗi bình thường, bằng không khiến con gái nhà người ta ấm ức còn ra dáng đàn ông gì nữa.”
Nói một cách khác là: Việc này có gì phải thể hiện.
Lục Đông Thâm liếc nhìn anh ấy, hiếm có dịp không cãi vã, không đối địch, ngược lại ánh mắt này toát lên một ý tứ sâu xa. Nhiêu Tôn bất giác quay sang nhìn Nguyễn Kỳ thật nhanh, Nguyễn Kỳ cũng trùng hợp ngước lên ngay lúc ấy. Ánh mắt của hai người chạm vào nhau. Nguyễn Kỳ cảm thấy trái tim như bị thứ gì va đập rất mạnh vậy, vội vàng quay đi.
Có điều cô ấy nghe được Nhiêu Tôn khẽ nói: “Tôi nói thật mà.”
Trái tim Nguyễn Kỳ run lên, nhưng cô ấy không dám ngẩng đầu nhìn, càng không dám hỏi anh ấy câu này có ý gì…
Tối nay có lẽ toàn bộ thôn làng đều ra trận.
Nam nữ thanh niên, già trẻ gái trai đều vây kín ba vòng trong ngoài xung quanh đài tế. Những đứa trẻ còn quá nhỏ thì được người lớn dùng khăn quấn chặt cõng sau lưng. Chúng không khóc, cũng không nhắm mắt ngủ, mà tròn mắt nhìn mọi thứ kỳ lạ trên thế gian.
Khi Tưởng Ly đi về phía đài tế, đám đông tự động nhường một lối đi cho cô. Sau khi cô đi qua, con đường ấy lại được khép vào, giống như cơn sóng vậy. Dù sao cũng đang ở xa, quần áo mang theo có hạn, những trường hợp này không thích hợp mặc áo gió lâm trận nên thứ duy nhất cô mang theo là bộ đồ trắng muốt.
Cô đi lên đài, ánh lửa bốn phương tám hướng gần như đều tập trung vào cô. Bộ quần áo trắng đó khiến cô trông cực kỳ phóng khoáng, nhìn từ dưới như lấp lánh ánh sáng vậy. Cô không buộc tóc, cứ thế để thả tự nhiên sau lưng, cộng thêm gương mặt trắng như trăng rằm, so với Tần nhị nương, về mặt thị giác cô chiếm thế thượng phong rất lớn. Dù sao thì người thường ai cũng thích nhìn thứ gì đó sáng sủa hơn.
Tưởng Ly đại diện cho ánh sáng, cho gió mát, cho trăng thanh, xung quanh cô đều ôn hòa, thật sự phù hợp với danh hiệu “thần nữ”.
Bên dưới có những tiếng rì rầm bàn tán.
“Cô ấy chính là thần nữ đó, trông đã khác biệt rồi.”
“Nghe nói cô ấy được thần linh trên trời phái xuống, có thể nói chuyện với thần linh, nếu không sao Thiên Bảo khỏi bệnh được.”
“Nhưng Vu chúc của chúng ta cũng rất lợi hại mà.”
“Thiên Bảo nói rồi, cô ấy giỏi hơn Vu chúc nữa.”
“Chưa chắc đâu…”
Những tiếng nói khác nhau, những ý kiến khác nhau, có ngưỡng mộ, cũng có bài xích. Tần nhị nương nói không sai, đừng tưởng Tần Xuyên sống cách xa thế giới, tuy vậy con người nơi đây luôn có những tư tưởng độc lập, càng không hùa theo bầy đàn mà sống. Mọi người được quyền phát biểu ý kiến của mình, muốn khiến mọi người tâm phục khẩu phục thì quả thật phải thể hiện bản lĩnh thật sự.
Những tiếng nói ấy lọt vào tai Lục Đông Thâm rồi xa dần. Anh nhìn Tưởng Ly đứng trên đài, trong đầu lại hiện lên hình ảnh cô xuất hiện trong rừng bốn năm trước, giống như ánh sáng thuần khiết nhất lúc sớm mai, từ phía chân trời xa xa chiếu tới, vì anh mà tới.
Bốn năm sau, cô vẫn trong bộ lông vũ trắng muốt, đứng bên cạnh anh, bảo vệ cho anh. Có được cô gái tốt đẹp này là niềm may mắn lớn nhất cuộc đời anh.
Trên đài tế thì lại âm thầm cuộn trào một cơn “mưa máu gió tanh”.
Chương 553 : Quay phim sao?
Tần nhị nương đứng bên cạnh xác của Tần tứ thúc, giơ tay lên. Vạt áo rộng lớn nhẹ nhàng phủ qua gương mặt nạn nhân, bà ta nhìn về phía Tưởng Ly: “Tưởng cô nương, chúng tôi chỉ dựa vào bản lĩnh nói chuyện. Hôm nay Tần tứ thúc không may gặp nạn. Nếu cô là thần nữ thì dĩ nhiên cũng phải có năng lực cải tử hoàn sinh.”
“Cũng có?” Tưởng Ly chắp tay sau lưng, đứng đối diện với Tần nhị nương, cười khẽ: “Xem ra Nhị nương có bản lĩnh này.”
Tần nhị nương mặt không đổi sắc: “Dĩ nhiên.”
“Trước đó Nhị nương đã gọi về không ít linh hồn?” Tưởng Ly lại hỏi.
Tần nhị nương lại nói: “Chỉ cần không phải người tội nghiệt quá nặng, tôi đều có bản lĩnh khiến người chết sống lại.”
Tưởng Ly cố tình làm ra vẻ hiểu mọi chuyện, cười khẩy trong lòng. Quả nhiên, khi nói chuyện cũng phải giữ vài phần. Chỉ cần không phải người tội nghiệt quá nặng. Tội nghiệt này có tiêu chuẩn gì không? E rằng là do bà ta tự đặt ra chăng? Một khi không cứu được người thì hoàn toàn có thể dùng lý do này để giải thích.
“Vậy Tần tứ thúc gì sao? Nhị nương có nắm chắc thành công không?” Tưởng Ly lại hỏi.
Tần nhị nương cười khẩy: “Tần tứ thúc cả đời quang minh lỗi lạc, linh hồn dĩ nhiên có thể triệu hồi. Ngược lại là Tưởng cô nương, cô có nắm chắc thành công không?”
Tưởng Ly không trả lời mà đi bộ tới bên cạnh Tần tứ thúc. Cô mượn ánh lửa để quan sát tình hình thi thể. Sắc mặt dĩ nhiên không cần nói, giống hệt một người đã chết, miệng hơi tím hồng lại. Cô lại nghiêng đầu quan sát. Thái dương của Tứ thúc có gân xanh nổi lên, làn da lộ ra có vết thương. Xem ra đúng là ông ta bị thương rất nặng, hơn nữa quả thực không còn hơi thở.
Cô lại ngồi xuống.
Mọi người đều không biết cô đang làm gì, chỉ thấy khuôn mặt cô gần như áp sát vào khuôn mặt trắng nhợt của Tần tứ thúc, cảnh này trông có hơi rợn người. Tần nhị nương cảnh giác hỏi: “Cô đang làm gì vậy?”
“Không có gì.” Nói rồi, Tưởng Ly đứng thẳng lên, giơ tay ấn nhẹ lên trán nạn nhân, sau đó lần sờ xuống dưới, rút tay về: “Chỉ là giao lưu một chút với người chết thôi.”
Mọi người đứng dưới đài đều thảng thốt.
Tần nhị nương mặt biến sắc, quát lạnh lùng: “Ăn nói hàm hồ!”
“Nhị nương có bản lĩnh khiến người chết sống dậy thì tôi có bản lĩnh nói chuyện với người chết. Sao lại thành ăn nói hàm hồ?” Tưởng Ly hỏi ngược lại.
Một câu nói khiến Tần nhị nương á khẩu. Dĩ nhiên, sắc mặt bà ta cũng càng khó coi hơn.
“Nếu Nhị nương có bản lĩnh khiến Tần tứ thúc sống lại, vậy được, xin mời.” Tưởng Ly đường hoàng rộng rãi, giơ tay làm động tác mời Tần nhị nương.
Tần nhị nương cười khẩy: “Sao hả? Cô không có bản lĩnh này sao? Nếu để tôi cứu sống người này, vậy thần nữ cô phải làm sao để khiến người ta tâm phục đây?”
Tưởng Ly từ tốn nói: “Có bản lĩnh hay không không phải dựa vào nói mà được. Người đã chết rồi, ai có thể cứu người sống dậy coi như có công lao. Có điều tôi cho rằng, cho dù Tần tứ thúc trước khi chết không làm nhiều chuyện ác thì Nhị nương bà cũng không thể khiến người chết sống lại.”
“Cô đang khích tôi à? Không muốn ứng chiến?” Tần nhị nương sa sầm mặt mày nhìn cô chằm chằm.
Tưởng Ly bật cười: “Không, tôi ứng chiến. Nếu Tần nhị nương có thể khiến người chết sống lại, tôi xin chịu thua, cũng không đọ sức thêm nhiều nữa.”
“Đây là lời cô nói đấy.” Tần nhị nương khẽ rướn khóe môi.
“Đương nhiên.”
Dưới đài bắt đầu sôi sục. Có người kỳ vọng vào sự tự nhiên của Tưởng Ly, cũng có người ủng hộ Vu chúc. Đó đều là những người cao tuổi trong thôn, thường xuyên được nhận ơn huệ từ Vu chúc, thấy vậy bèn đồng loạt quỳ rạp xuống đất, giơ hai tay cầu nguyện lên trời cao, dáng vẻ như muốn tăng thêm sức mạnh cho Vu chúc vậy.
Tưởng Ly nhìn xuống dưới, thầm nghĩ: Người Tần Xuyên thật là thú vị.
Ánh mắt cô vô tình liếc qua Lục Đông Thâm. Anh đứng nổi bật giữa mọi người. Những âm thanh đua chen nhau, những bóng người hoang mang bất an, chỉ có anh uy nghiêm không động. Qua đám đông, ánh mắt anh vẫn luôn nhìn về phía này. Thấy cô nhìn lại, một nụ cười như được vo tròn trong mắt anh, nụ cười ấy có sức mạnh khiến trái tim người ta bình yên.
Cô thích nhìn anh như vậy, không khoa trương, không thể hiện nhưng lại khiến cô biết bất luận vào lúc nào và ở nơi nào, dù cô đang ở trong cảnh ngộ gì, anh cũng đều là nguồn sức mạnh phía sau lưng cô.
Tần nhị nương không cho cô cơ hội nuốt lời, lập tức tiến lên phía trước. Tưởng Ly thấy vậy bèn lùi sang một bên, đứng cách Tần nhị nương một khoảng.
Theo quan sát của Tưởng Ly, cái gọi là “gọi hồn” và “chiêu hồn” trong dân gian chính là một khái niệm. Dù thế nào cô cũng không tin. Trời có đạo của trời, người có mệnh của người. Tới khi bạn cần rời khỏi thế gian dĩ nhiên không ai níu giữ được. Chuyện gì cũng nên thuận theo tự nhiên, đây cũng là tôn chỉ mà bình thường cô dùng mùi hương chữa cho người. Khi mệnh chưa tuyệt thì dĩ nhiên cô sẽ phấn đấu hết sức. Nhưng những người khiến cô bó tay chịu chết, cô cũng đành buông tiếng thở dài ngao ngán.
Cách thức của Tần nhị nương có chút đặc biệt.
Giống như tế trời, vì có tế phẩm. Ngoại trừ hoa quả gà vịt thường thấy, bên cạnh còn đặt những bộ xương đầu bò được vẽ những hình bùa kỳ dị, bên cạnh xương đầu đặt một chiếc hũ nhỏ bằng đồng xanh miệng rộng, bên trong hũ chất một lớp muội hương dày dùng để cắm hương.
Không giống với cách thức làm phép của đạo sỹ áo vàng, sau khi thắp hương, Tần nhị nương bèn giữ cái trống tròn, vỗ theo tiết tấu rồi nhảy múa phía sau chỗ đặt tế phẩm. Chẳng biết trong miệng bà ta hát cái gì, thanh âm lúc thì trầm thấp nghẹn ngào, lúc lại cao vút bừng sáng. Sợi lông vũ dài trên mũ bà ta giống như có sinh mạng vậy, lắc lư hai bên trái phải theo nhịp bước chân của bà ta.
Tưởng Ly vẫn đứng đó, chắp tay sau lưng, thoải mái nhẹ nhàng, nhìn Tần nhị nương thỉnh nguyện trời cao. Cảnh tượng trước mắt khiến cô vô tình nhớ tới các pháp sư Sa Mãn ngày xưa. Tuy rằng có chút khác biệt nhưng cảm giác về cơ bản rất giống. Nhưng thông thường mà nói, phong cách kiểu này thường dùng để trừ tà, lẽ nào Tần nhị nương dùng lẫn lộn?
Cô đang mải nghĩ thì thấy Tần nhị nương hét vang một tiếng rồi quỳ xuống bên cạnh xác của Tần tứ thúc, giơ cao hai cánh tay lên trời, miệng lẩm nhẩm những lời khó hiểu, hơn nữa âm thanh càng lúc càng lớn, càng lúc càng gấp gáp. Chẳng bao lâu sau, chiếc chuông trên đỉnh đầu bắt đầu rung lắc, tiếng chuông thanh mà gấp, sợi dây mảnh thắt chuông cũng điên cuồng chao đảo.
Bỗng giữa đám đông có người hét lên: “Trời cao hiển linh rồi!”
Ngay sau đó, mọi người đồng loại quỳ xuống đất, trong giây lát khiến Lục Đông Thâm, Nhiêu Tôn và Nguyễn Kỳ trở thành ba người nổi bật nhất…
Tưởng Ly ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy phía chân trời có thứ gì đen xì xì đang bay về phía này, tốc độ cực nhanh. Cô giật thót mình: Thứ gì kia?
Cô nheo mắt tập trung nhìn, đợi đến khi thứ đó tới gần hơn mới nhìn rõ được, hóa ra là một đàn quạ, gào thét inh ỏi, gần như bọc theo một cơn gió độc xuất hiện. Khi nhìn lại Tần nhị nương, bà ta đang ra sức hét về phía bầu trời đêm, âm thanh đó như chỉ muốn xuyên qua tầng mây đen trên đỉnh đầu, khiến người ta nghe mà nổi da gà khắp người.
Bà ta thỉnh nguyện với trời cao: Xin thần linh trả lại linh hồn của Tần tứ thúc…
Nhị nương hét hết lần này tới lần khác. Đàn quạ kia thì bay vòng vòng trên đỉnh đầu ba ta, gió lốc nổi lên. Mười cây cờ gọi hồn bị gió thổi rung lắc kịch liệt, hòa trộn với tiếng chuông inh ang, gấp gáp thúc giục, cảnh tượng trước mắt vô cùng hoành tráng. Cho dù là Tưởng Ly nhìn thấy cũng phải sửng sốt. Tần nhị nương này làm cách nào để gọi cả đàn quạ tới vậy?
Suy nghĩ ấy vừa dấy lên thì cô đã thấy Tần nhị nương đứng dậy tới bên cạnh thi thể, hai tay run rẩy. Trong phút chốc có hai ngọn lửa bùng ra từ hai tay áo của bà ta. Bà ta khua về phía thi thể. Lửa từ trong tay áo Tần nhị nương thoát ly, bay lên, va đập, di chuyển ngay trên đầu thi thể.
Tần nhị nương nâng trống tròn lên, đánh vào mặt trống thùng thùng. Đó là mặt trống da bò được thấm máu, cực kỳ chắc chắn, tiếng đánh ra cũng rất trầm. Nhị nương vừa đánh trống vừa hét lên lần nữa về phía trời cao: “Tần tứ thúc, trở lại đi!”
Kể thì chậm, thật ra lúc đó rất nhanh. Đàn quạ theo âm thanh ấy lao thẳng xuống, đậu vào xác của Tần tứ thúc, phủ từng tầng từng lớp lên xác ông ta… Quạ sống, nhưng cũng chỉ trong giây lát, chúng đã lại bay ào ào đi.
Giây phút đàn quạ bay đi, những người Tần Xuyên quỳ ở phía dưới cũng kêu lên một tiếng, đinh tai nhức óc.
Tưởng Ly nhìn mà thất kinh: Ôi trời, quay phim sao?
Chương 554 : Là lời nguyền hay tiên đoán
Nhưng ngay sau đó, tình hình đã không bình thường.
Tất cả mọi người đều nhìn ngó lên trên đài tế, sự mong chờ trong ánh mắt trở thành nghi hoặc. Đàn quạ kia sau khi bay lên không hề đi chỗ khác mà cứ xoay tròn trên bầu trời. Tần nhị nương nhìn chằm chằm vào thi thể của Tần tứ thúc, sắc mặt có chút biến đổi. Bà ta gõ trống lần nữa, rồi hét lớn về phía bầu trời đêm. Đàn quạ đó lại một lần nữa hạ cánh giống như ban nãy.
Mọi người nghiêng đầu nhìn.
Rất nhanh, đàn quạ lại bay lên.
Thi thể của Tần tứ thúc vẫn ở đó, không có chút phản ứng gì.
Lần này, sự biến đổi trên sắc mặt Tần nhị nương đã rõ ràng hơn nhiều. Bà ta nhìn Tần tứ thúc với vẻ khó tin, có vẻ như cảnh tượng này vượt xa ra ngoài sự dự đoán của bà ta. Tưởng Ly nãy giờ vẫn đứng một bên lúc này đã hiểu ra. Nếu cô suy đoán không nhầm thì theo cách “gọi hồn” của Tần nhị nương, khi đàn quạ bay lên cũng phải là lúc Tần tứ thúc sống dậy.
Bây giờ thì…
Im phăng phắc.
Những người ở bên dưới ai nấy đều thảng thốt. Tần nhị nương đứng trên đài đứng im bất động như tượng sáp. Duy chỉ có đàn quạ kia là vẫn sống động, bay lượn vòng vòng, thi thoảng lại kêu lên đôi ba tiếng. Có lẽ cũng phát giác ra mọi chuyện không ổn, sau khi lượn thêm một vòng nữa trên đỉnh đầu Tần nhị nương, chúng bay về phía bầu trời đêm vô tận.
Có một sợi lông quạ bay lơ lửng rồi từ từ rớt xuống thi thể của Tần tứ thúc.
Như một sự châm biếm.
Tần nhị nương dịch chuyển từng bước tới bên cạnh Tần tứ thúc, miệng lẩm bẩm: Không thể nào… Cuối cùng, bước chân bà ta thể hiện một sự loạng choạng rõ ràng, tay chống lên đài hoa tươi, miệng gọi tên Tần tứ thúc. Nhưng ông ta vẫn như vậy, không có dấu hiệu “hiện hồn về”.
Tưởng Ly đứng bên này hiểu rõ mọi chuyện, thấy sắc mặt Tần nhị nương càng lúc càng tệ, càng lúc càng sốt sắng, cô bèn lên tiếng: “Theo ý của Nhị nương, một khi không thể cứu sống người đó tức là tội nghiệt nặng nề?”
Cô vừa dứt lời, Tần nhị nương lập tức quay đầu nhìn cô chằm chằm, ánh mắt tàn nhẫn và lạnh lẽo.
Những người ở dưới nghe thấy lời nói của Tưởng Ly, xôn xao lên tiếng: “Ai nói vậy? Tứ thúc là một người vĩ đại, suốt cả đời luôn sống thật thà, chân thành!”
“Không sai, Nhị nương, bà gọi hồn của Tứ thúc về đi, Tứ thúc ra đi như vậy thật quá đáng tiếc.”
Thậm chí còn có người quỳ xuống trước mặt Tần nhị nương. Có người phụ nữ cao tuổi, còn có một vai thanh niên trai tráng dẫn theo vợ và con, đều quỳ ở đó van xin Tần nhị nương nghĩ thêm cách, xem ra đều là người thân của Tần tứ thúc.
Tần nhị nương quay đầu nhìn bên dưới, rồi lại nhìn xuống tay của mình, tay bà ta đang run lên.
“Xem ra bản lĩnh hồi sinh người chết của Nhị nương vẫn còn thiếu chút đẳng cấp.” Giọng nói của Tưởng Ly cực kỳ lạnh lùng.
Tần nhị nương đứng lên, không nói gì, buông thõng hai tay bên người, nắm chặt lại.
“Nếu bà không có cách khiến Tần tứ thúc mở mắt thì để tôi.” Tưởng Ly cố tình thở dài.
Mí mắt Tần nhị nương run rẩy, khi lên tiếng, giọng bà ta trầm xuống: “Tôi không tin…”
Đừng nói là Tần nhị nương không tin, ngay cả những người ở dưới cũng sửng sốt. Tuy rằng ai ai cũng biết Tần Thiên Bảo được cô chữa khỏi, nhưng nói cho cùng Thiên Bảo vẫn là người còn sống, cô có bản lĩnh lớn đến đâu cũng không thể đến mức có thể cải tử hoàn sinh. Nhưng khả năng của Tần nhị nương thì người Tần Xuyên đều biết, khi xưa cũng không phải chưa từng có người chết, cũng đã được Nhị nương gọi hồn về. Chỉ cần người Nhị nương nói có thể gọi hồn thì nhất định có thể sống lại. Sao lần này lại không được?
Nếu như cô gái trẻ đứng trên đài tế có thể gọi hồn người mà Tần nhị nương không thể thì Thiên Bảo ra sức gọi thần nữ cũng không phải là khoác lác.
Cả gia đình Tần tứ thúc nghe thấy cô nói vậy giống như nhìn thấy niềm hy vọng, gần như muốn lao ngay lên đài, van xin cô: “Thần nữ, cầu xin cô cứu ông ấy, đừng để ông trời đưa ông ấy đi.”
“Yên tâm đi.” Tưởng Ly hờ hững nói.
Tần nhị nương nhìn Tưởng Ly chằm chằm, ánh mắt gần như có thể phun ra lửa, bặm môi lại rất chặt. Không cần lại gần thì cũng cảm nhận được xung quanh bà ta tỏa ra một luồng khí lạnh. Tưởng Ly không quan tâm tới ánh mắt gần như có thể giết người của Tần nhị nương. Đổi lại là cô, cô cũng muốn giết người như vậy.
Cô đi tới bên cạnh Tần tứ thúc, vừa giơ tay lên thì nghe thấy Tần nhị nương lạnh lùng quát: “Cô định làm gì?”
Tưởng Ly nực cười nhìn bà ta: “Để cho bà thấy thế nào gọi là cải tử hoàn sinh thực sự.”
“Không làm gì cả?” Tần nhị nương nghi hoặc.
“Làm gì? Gọi thần linh như bà sao? Tôi chỉ nhìn thấy một đàn quạ bay qua lại, đáng tiếc, tôi không ưa gì loài chim đó.” Nói rồi, Tưởng Ly giơ tay lần lượt bỏ hết hoa tươi trên đài trúc ra, chỉ để lại đúng thi thể của Tần tứ thúc, để mọi người bên dưới nhìn cho rõ ràng, cô nói: “Đừng quên tôi là thần nữ, tôi không cần cầu xin trời đất cũng có thể khiến người chết sống lại.”
Dứt lời, cô giơ tay vuốt một cái lên mặt Tần tứ thúc, khẽ gọi: “Tần tứ thúc, tỉnh dậy đi.”
Mọi người bên dưới hoàn toàn nín thở.
Nói xong câu này, Tưởng Ly bèn thu tay về, lại đứng chắp tay sau lưng như lúc này, nhìn Tần tứ thúc từ trên xuống.
Chính vào lúc tất cả mọi người đang thấp thỏm vì chuyện này thì bất ngờ, một tiếng ho vang lên. Ngay sau đó, Tần tứ thúc vốn dĩ đang bất động đột ngột ngồi dậy khỏi đài trúc, bắn lên như cương thi vậy, thở dốc một tiếng rất mạnh rồi sau đó là một chuỗi ho dài.
Mọi chuyện xảy ra rất nhanh, Tưởng Ly lại giơ tay, vỗ mạnh vào lưng Tần tứ thúc. Tần tứ thúc không kịp phòng bị, “ọc” một tiếng phun đầy máu tươi ra ngoài, tất cả đều bắn lên bộ xương đầu bò được vẽ đầy bùa chú.
Sau đó ông ta bắt đầu thở dốc, giống như một người bị chết đuối được vớt lên bờ vậy, sốt sắng hít thở không khí trong lành.
Mọi người ồ lên, ai nấy đều trợn tròn mắt, giơ tay chỉ trỏ lên đài.
Chỉ có hai người yên lặng nhất.
Một là Lục Đông Thâm. Anh đang mỉm cười, nhìn dáng vẻ cao ngạo “vờ tỏ ra giỏi giang” đó của Tưởng Ly, cảm thấy cô gái này thật sự quá tự tại, cũng cực kỳ huyênh hoang. Còn Nhiêu Tôn và Nguyễn Kỳ đứng cạnh anh, tuy rằng phản ứng không dữ dội như người Tần Xuyên, nhưng trong ánh mắt cũng đầy bất ngờ. Nhiêu Tôn biết về bản lĩnh của Tưởng Ly, nhưng không nghĩ lại khủng khiếp đến thế. Còn Nguyễn Kỳ, quả thực là sùng bái trong lòng.
Còn một người nữa không điên cuồng, Tần Thiên Bảo.
Phản ứng của nó rất lạ, là nhìn chằm chằm Tưởng Ly, nhìn không rời mắt. Sự yên lặng ban đầu chuyển sang căng thẳng, bất ngờ, hơi thở của nó bắt đầu gấp gáp dần, trán cũng đổ những giọt mồ hôi nhỏ.
Những người xung quanh không ai chú ý đến sự khác lạ của Tần Thiên Bảo. Sức tập trung của họ dồn cả vào đài tế, và Tần tứ thúc vừa mới tỉnh lại.
Người nhà Tần tứ thúc xông lên đài trước tiên, nhất là người phụ nữ đó. Sau khi tới bên cạnh Tứ thúc, bà bắt đầu quan sát từ trên xuống dưới, xác định ông ta đã thật sự sống lại mới bắt đầu gào khóc inh ỏi, cực kỳ kích động.
Cảnh tượng trên đài nhất thời vô cùng náo nhiệt.
Tần nhị nương ngẩn người đứng đó, nhìn cảnh tượng trước mặt mà không dám tin vào mắt mình. Chuyện Tần tứ thúc mở mắt ra là hoàn toàn chính xác. Huống hồ giờ ông ta còn đứng dậy, vết thương trên người vẫn còn, ông ta chỉ hơi động đậy là đau đớn vô cùng.
Cảm nhận được cơn đau tức là quả thực còn sống.
Tần tứ thúc không hiểu mình bị làm sao, bàng hoàng nhìn tứ phía, rồi lại thấy rất kỳ lạ khi người thân của mình hết khóc lại cười. Vẫn là người phụ nữ kia đơn giản dễ hiểu nhất, nắm lấy tay ông ta và nói: “Ông à, ông có biết ông đã đi một vòng dưới địa phủ rồi không. Chính thần nữ khiến ông sống lại.”
Tần tứ thúc chẳng hiểu chuyện gì, một lúc sau mới nhìn qua. Đầu tiên ông ta nhìn Tần nhị nương, sau đó chuyển hướng sang Tưởng Ly, cuối cùng nhìn bố cục xung quanh và bàng hoàng tỉnh ngộ: “Tôi… Tôi chết rồi?”
Một số ký ức dần dần quay trở lại.
Ông ta giơ tay ấn lên đầu, hơi đau, còn có vết thương, chạm vào là đau rát.
Không sai, ông ta rơi từ trên cao xuống. Sau đó thì sao? Sau đó mất mạng ư?
Người phụ nữ kia lảo đảo tiến lên, rồi quỳ rạp xuống trước mặt Tưởng Ly, nước mắt giàn giụa: “Đa tạ đại ơn đại đức của thần nữ, đa tạ…”
Sau đó, cả gia đình Tần tứ thúc đều nhào tới, ngay cả Tần tứ thúc cũng kéo lê cơ thể đầy vết thương loạng choạng di chuyển lên, cả nhà quỳ lạy Tưởng Ly. Tưởng Ly sao dám nhận sự vái lạy của nhiều người như vậy, nhất là khi còn có người lớn tuổi. Cô vội vàng đỡ người phụ nữ dậy, rồi lại qua dìu Tần tứ thúc đứng lên.
“Dễ như trở bàn tay thôi mà.” Cô nói: “Vết thương ngoài da của Tứ thúc e là phải nghỉ ngơi một thời gian đấy.”
Mạng sống đã giữ được rồi, vết thương ngoài da thì sợ gì chứ? Tần tứ thúc cảm kích Tưởng Ly vô cùng.
Nhưng đúng vào lúc này, bên dưới không biết ai đó hét lên một tiếng, cực kỳ không khách khí: “Đây vốn là công lao của Nhị nương, bị cô gái này giật mất!”
Một câu nói như làm dậy cả ngàn lớp sóng. Bên dưới ầm ĩ lên, ngay sau đó có vô số những âm thanh đua nhau vang dồn: “Không sai, người có thể cứu sống người chết là Tần nhị nương, chúng ta đều đã nhìn thấy. Còn cô gái này chẳng làm gì cả, cô ta chỉ đợi tới khi Tần tứ thúc gần tỉnh dậy thì làm bộ làm tịch mà thôi!”
“Đúng đấy, bản lĩnh của Nhị nương chúng ta từng thấy rồi.”
“Người cũng không thể gọi cái dậy ngay, nhưng chắc chắn sẽ tỉnh, chính cô gái này đã tranh thủ cơ hội kiếm hời.”
Bên dưới bắt đầu rối ren ầm ĩ. Tiếng của mấy người dân đưa ra ý kiến khác mỗi lúc một lớn hơn, rõ ràng đang kích động cảm xúc của những người khác.
Tần Thiên Bảo sốt sắng, gào lên với mấy người đó: “Các vị nói lung tung gì vậy? Tần tứ thúc rõ ràng được Tưởng cô nương cứu sống mà!”
Không mấy ai quan tâm tới lời thằng bé nói, tiếp tục gào lên.
Tần Thiên Bảo nhìn về phía tộc trưởng và mấy bô lão. Họ không phát biểu ý kiến, rõ ràng là không muốn can dự vào chuyện này. Thằng bé giậm chân một cái rất mạnh, kéo vạt áo của tộc trưởng Tần. Tộc trưởng Tần quay đầu lại, thở dài: “Ông biết trong lòng cháu hướng về Tưởng cô nương. Cô ấy cũng có bản lĩnh mà mọi người không có. Nhưng trong tình huống này, nếu ông hay mấy bô lão ra mặt, ắt sẽ khiến người dân không phục.”
“Nhưng mà…”
“Cháu phải tin tưởng Tưởng cô nương. Cô ấy đã dám đồng ý thách đấu thì chứng tỏ cô ấy nắm chắc phần thắng.”
Tần Thiên Bảo buông tay, không van nài nữa, nhưng vẫn phải cố nhịn cục tức trong lòng. Nó có lòng riêng muốn Tưởng cô nương được như ý nguyện, nhưng không hiểu vì sao, từ tận đáy lòng nó lại xuất hiện một cảm giác mơ hồ: Có lẽ, để cô ấy thất bại cũng là một chuyện tốt…
Tình hình tại đó không ngừng có biến chuyển, khung cảnh loạn cào cào. Tiếng của mấy người đó sang sảng, ngôn từ xác đáng mang tính chia rẽ. Dần dần, tiếng bàn tán của người dân dưới đài càng lúc càng lớn, những người nghi ngờ Tưởng Ly cũng càng lúc càng đông.
Sau khi thấy vậy, cả nhà Tần tứ thúc cũng ngẩn ra, đứng ngây trên đài không biết phải làm gì tiếp theo, cũng không biết nên cảm ơn ai. Tưởng Ly mặc kệ mọi âm thanh hỗn loạn, có lẽ vì cô cũng đoán trước được, dù sao thì Tần nhị nương ở Tần Xuyên cũng là một người đức cao vọng trọng, bảo vệ bà ta là chuyện rất bình thường; Cũng có thể cô không quan tâm thật. Tôn chỉ của Tưởng Ly là khi có thể động thủ thì tuyệt đối không động khẩu. Chút ầm ĩ bên dưới kia chưa đủ khiến cô động thủ.
Cô đi tới trước mặt Tần tứ thúc, kiểm tra lại một lần nữa tình hình thương tích của ông ta, dặn dò ông ta sau này về nhà phải chú ý những gì, sau đó bảo mấy người họ đi xuống.
Cô quay người lại nói thẳng với Tần nhị nương: “Nếu đã dám thách đấu, vậy thì chung quy phải có thắng thua, Nhị nương phán quyết thế nào đây?”
Sắc mặt Tần nhị nương tốt hơn ban nãy nhiều rồi, ánh mắt cũng không còn sa sầm mù sương, bà ta cười mà như không cười: “Sự nghi ngờ của mọi người cũng không phải không có lý.”
“Xem ra Nhị nương định thất hứa rồi.” Tưởng Ly cười khẩy.
Tần nhị nương cũng không né tránh, chỉ tay xuống dưới: “Cô cũng nhìn thấy tình hình lúc này đó.”
Bên dưới lại là một đám hỗn loạn, mọi người có vẻ rất ủng hộ Tần nhị nương.
Tưởng Ly khinh thường trong lòng, đi về phía Tần nhị nương. Khi khoảng cách chỉ còn một cánh tay, cô dừng lại, nhìn bà ta rồi giơ một ngón tay lên trời, nghiêm giọng hỏi: “Trời ở trên cao, Nhị nương làm vậy không sợ bị báo ứng sao?”
Tần nhị nương cất giọng hờ hững: “Tôi tin ông trời là công bằng.”
“Được.” Khi Tưởng Ly buông tay xuống, vạt áo trắng khẽ quẹt qua gương mặt Tần nhị nương rồi rơi xuống. Cô không nói nhiều lời thừa thãi với bà ta nữa, quay người đi tới trước đài, nhìn xuống mọi người, lạnh giọng: “Mọi chuyện xảy ra tối nay các vị đều đã chứng kiến.”
Bên dưới yên ắng, mọi người nhìn Tưởng Ly chằm chằm, không biết cô định làm gì.
Tưởng Ly khẽ dang hai cánh tay ra giơ cao, lòng bàn tay hướng lên trên, dáng vẻ như một đấng cứu thế. Nhưng những lời sau đó cô nói lại khiến người ta sửng sốt: “Hôm nay là Vu chúc của các người nuốt lời trước, thế nên chắc chắn phải chịu nỗi đau của kẻ hứa mà không làm. Bà ta coi thường quy tắc công đạo của trời đất, nhẹ thì sẽ đau đớn ngứa ngáy khó chịu khắp người, nặng thì sẽ bị si khờ ngớ ngẩn, sống không bằng chết.”
Những âm thanh thảng thốt vang lên khắp nơi, mọi người bên dưới xôn xao hết cả lên.
Tần nhị nương thì không hề sợ hãi. Trong mắt bà ta, sự uy hiếp của Tưởng Ly là thể hiện của sự cùng đường cạn lối.
Chỉ có Tần Thiên Bảo là nhìn chằm chằm lên đài, bờ môi run rẩy, lẩm nhẩm: Phải tin chị ấy, chị ấy nói thật đấy…
***
Giống như một vở náo kịch, bắt đầu thì ầm ĩ, kết thúc lại hoang đường, qua quýt.
Trong Tần Xuyên lời nào cũng có, ủng hộ ai cũng có.
Sau khi trở về chỗ ở, Tưởng Ly đóng chặt cửa nhà lại để ngăn cản những âm thanh bên ngoài. Khoảng thời gian này, người nhà của Tần tứ thúc có tới, không dám gõ cửa bèn đứng ngoài ra sức cảm ơn Tưởng Ly. Họ coi như là người sáng suốt, trong mắt họ, Tưởng Ly chính là ân nhân cứu mạng.
Tộc trưởng Tần cũng tới và cũng bị chặn ngoài cửa. Qua cánh cửa, ông khuyên Tưởng Ly đừng nổi nóng, đồng thời thể hiện rõ rằng sẽ tiếp tục nghĩ cách lấy được bí kíp cho cô, dù sao đây cũng là chuyện ông đã hứa. Cực kỳ có thành ý, nhưng phía sau thành ý này có vẻ vẫn còn lo lắng.
Khi những tiếng gõ cửa vang lên, Tưởng Ly đang ngồi bên bàn trúc trong vườn, tay cống cằm nhìn Lục Đông Thâm. Lục Đông Thâm hạ thấp giọng giải thích cho cô sự lo lắng phía sau của tộc trưởng Tần: “Hai điểm, một là sợ anh khai ra chuyện của Vệ Bạc Tôn; Hai là vẫn còn chút kiêng dè năng lực của em.”
Vẫn còn chút?
Tưởng Ly bĩu môi, buông tay, nằm bò ra bàn.
Sau khi tộc trưởng Tần đi thì Tần Thiên Bảo tới, cũng không mở cửa ra. Nhưng nó ngồi trước cửa rất lâu, nói không ít lời, đại ý là thay mặt người Tần Xuyên và Tần nhị nương xin cô giơ cao đánh khẽ. Sau khi chắc chắn nó đã đi khỏi, Nguyễn Kỳ bê trà tươi đã nấu xong và bánh ngọt lên, nói: “Trước kia sao không nhận ra thằng nhóc Thiên Bảo này cũng nhiều chuyện thế nhỉ, mới có 12 tuổi mà khẩu khí già dặn không khác gì người lớn.”
“Trách nhiệm khiến người ta trưởng thành mà.” Tưởng Ly bày bốn chiếc cốc ra, với lấy bình trà, lần lượt rót đầy.
“Tần Thiên Bảo đúng là tin tưởng sâu sắc vào câu nguyền của em đấy.” Nhiêu Tôn cầm một quả ô mai đã được ngâm lên tay: “Lúc trước vì cứu nó, em tốn công tốn sức, bây giờ nó tin tưởng em như vậy cũng đáng.”
Lục Đông Thâm đẩy tách trà ra trước mặt Tưởng Ly: “Em nói đi.”
“Đúng đúng đúng, mau nói đi, tôi sắp tò mò chết rồi.” Nguyễn Kỳ sốt sắng: “Từ chuyện của Tần Thiên Bảo tới chuyện của Tần nhị nương, nhất là lời nguyền cuối cùng của cô trên đài, tôi biết chắc đều có liên quan tới mùi hương. Nhưng cũng thần kỳ quá đấy, vị Tần tứ thúc đó rõ ràng Tần nhị nương đã hết cách, vậy mà cô vừa chạm vào, ông ta đã mở mắt ra.”
Tưởng Ly nhàn nhã nhấp một ngụm trà, rồi đặt nghiêm chỉnh tách trà xuống: “Vừa vừa phai phải thôi. Cô và Nhiêu Tôn đúng là trời sinh một cặp đấy, nói chuyện cũng giống nhau y hệt. Cái gì mà lời nguyền? Đó gọi là tiên đoán của thần nữ.”
“Cho em sân khấu là em bắt đầu diễn đấy.” Nhiêu Tôn câm nín.
“Được được được, là tiên đoán của thần nữ. Tôi nói sai được chưa?” Nguyễn Kỳ lắc lắc cánh tay cô: “Thần nữ đại nhân à, mau, mở mang tầm mắt cho tôi đi.”
[text_hash] => a05523d3
)