Người Tình Chí Mạng – Ân Tầm [Hoàn] – C525 – C529 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Người Tình Chí Mạng – Ân Tầm [Hoàn] - C525 - C529

Array
(
[text] =>

Chương 525 : Khu Tế y

Lục Đông Thâm ngước mắt nhìn sắc trời rồi lại nhìn Tưởng Ly, khi ấy cô đã đi ra xa vài mét rồi. Anh sải rộng bước chân đuổi theo cô, khoác chặt cánh tay để cô đi chậm lại một chút, đề nghị tìm một nơi trống để nghỉ chân.

Hoàng hôn đậm màu là trời tối rất nhanh, tuy rằng trước đó anh dự tính đi bộ mất khoảng hai tiếng, nhưng lỡ như tính nhầm thì sao?

Ai ngờ Tưởng Ly không nghe anh, hất tay anh ra, tiếp tục đi về phía trước.

Lục Đông Thâm tiến nhanh về phía trước: “Sao vậy?”

“Đi tìm khu Tế y.”

“Ngày mai trời sáng lại đi tiếp.”

“Không vội nghỉ ngơi.”

“Trời sắp tối rồi.” Lục Đông Thâm tiến theo bước chân mạnh mẽ của cô, nhắc nhở.

“Ừm… Nhưng chẳng phải trời vẫn chưa tối sao? Đi thêm chút nữa đi.”

Lục Đông Thâm kéo giật cô lại, cô lảo đảo theo quán tính. Anh đỡ cô đứng thẳng dậy, bật cười: “Em căng thẳng về chuyện dựng lều nghỉ ngơi như vậy là sao?”

Một câu hỏi khiến Tưởng Ly đỏ bừng mặt: “Em… Em đâu có, chẳng phải em đang đi gấp đấy sao?”

Lục Đông Thâm có phần hứng thú: “Anh nói gì mà em lại đỏ mặt?”

Lục Đông Thâm không nói câu này còn đỡ, vừa nói đã như một chiếc kim đâm mạnh vào quả bóng bay, khiến mọi thứ cô đang cố ra vẻ bỗng chốc không còn nơi thể hiện. Thế là cô vừa ngượng vừa giận, giơ tay đẩy anh, anh né cô đuổi, quyết tâm nhặt lại “lớp sĩ diện” đã rơi rụng gần hết.

Hiếm khi được thoải mái như vậy.

Hoàng hôn quét chiếc đuôi dài của mình, vạch một đường màu đỏ về phía tận cùng của bầu trời. Bóng hình hai người đùa giỡn hoặc chồng lên hoặc tách nhau ra, tiếng cười không ngớt.

Cho đến khi Lục Đông Thâm ôm chặt lấy cô từ phía sau, cô mới quay người lại, đang định tình cảm ôm chặt cổ anh, bỗng cảm giác hai bàn tay của anh đặt trên eo đang bấu mình. Rồi anh siết chặt, hơi dùng sức quay ngược người cô lại, để lưng cô dựa sát vào lồng ngực anh.

Tưởng Ly thầm nghĩ trong lòng: Hay lắm Lục Đông Thâm, em chủ động tiếp cận anh, anh còn đẩy em ra, sau này đừng kỳ vọng em dịu dàng như nước với anh… Nghĩ vậy và cô cũng định lên tiếng tố cáo như vậy, ai ngờ bỗng nghe thấy Lục Đông Thâm nói thầm: “Nhìn phía trước kìa.”

Tưởng Ly ngước lên, phóng tầm mắt ra xa, ngay sau đó sững người.

Tầm mắt vượt qua thung lũng trước mặt, nơi ngày đang tàn, thấp thoáng giữa bóng cây có thể nhìn thấy một đài hình vuông, xây dựng trên một khu đất trống hình vòng tròn. Bên dưới đài vuông có bậc thềm. Trên hai bên trái phải của đài có dựng hai cây cột cao. Trên cột có một chiếc áo khoác bằng vải bảy màu, tung bay đón gió.

Khu Tế y!

Suy nghĩ ấy vừa nảy sinh, chút hoàng hôn cuối cùng phía chân trời cũng bị bóng đêm nuốt mất, đêm phủ kín cả Tịch Lĩnh.

***

Sau tang lễ của Charles Ellison, Lục Chấn Dương đã trở về Hội đồng quản trị. Nhưng dẫu sao cũng đã tới những năm cuối đời ốm yếu bệnh tật, trong một số công việc ông không thể nhanh nhạy như trước đây.

Có người chuyên nghiệp phân tích, một Lục Môn rạng rỡ một thời đã chính thức bước vào giai đoạn phân tranh quyền lực.

Phàm là những công ty lớn, mỗi khi có sự thay đổi một vị trí nhân sự quan trọng đều sẽ nảy sinh biến động. Con thuyền lớn Lục Môn có thâm niên lâu năm, sở hữu một lượng tài sản lớn, việc thay đổi người đứng đầu chắc chắn sẽ là một lần bão táp, dù sao cũng không phải là những con thuyền nhỏ dễ quay đầu. Hơn nữa kiểu doanh nghiệp như Lục Môn, bên dưới lại liên quan tới nhiều sản nghiệp, các công ty hợp tác cũng đông. Đừng nói là thuyền lớn dừng lại, cho dù nó chỉ hơi khựng một chút cũng có thể gây ra hiệu ứng bươm bướm.

Chủ đề tranh quyền đoạt vị của Lục Môn không còn xa lạ nữa. Trước kia từ khi Lục Đông Thâm vẫn còn ở Lục Môn chống đỡ những sản nghiệp quan trọng, tấn công tứ phía, chủ đề này đã bắt đầu lên men rồi.

Nhưng lúc đó bản đồ quy hoạch quyền lực khác với lúc này.

Charles Ellison ra đi, Lục Chấn Dương tuổi cao sức yếu, những sức mạnh quyền lực vốn dĩ đứng đằng sau Lục Đông Thâm người thì ra đi, kẻ thì tan rã, dường như bị rút cạn trong chốc lát. Đến nay, vị trí của anh không còn giữ chắc, vị trí con trưởng nhà họ Lục đang để trống dường như đã trở thành một con cờ phế để tranh giành quyền lực.

Hiện tại, nhận được sự chú ý giữa màn phân tranh này chính là Lục Khởi Bạch và Lục Bắc Thâm. Tài năng mới Lục Bắc Thâm liên tục đánh bại Lục Khởi Bạch, khí thế bừng bừng. Nhưng Lục Khởi Bạch cũng không phải dạng vừa. Đằng sau lưng anh ngoại trừ một số cổ đông kỳ cựu trong Hội đồng quản trị ra còn có những người khác trong dòng tộc họ Lục và đằng ngoại.

Có người suy đoán, chưa biết chừng Lục Chấn Dương đang đi những bước cờ hiểm, bỏ già lấy trẻ. Người gọi là già chính là con trưởng Lục Đông Thâm, rõ ràng đã bị người ta lãng quên. Ngay cả lúc này khi Lục Môn mưa gió vần vũ đến mức này, Lục Chấn Dương cũng không hề tính chuyện sẽ gọi con trưởng trở về, rõ ràng đã nhận định cho dù anh có quay về cũng chưa chắc đã giành được sức mạnh chống đỡ; Trẻ chính là Lục Bắc Thâm. Cậu ta xuất hiện bí ẩn, chưa biết chừng chính là sát thủ Lục Chấn Dương dùng để giữ vững huyết thống và lợi ích của mình.

Khoảng thời gian này, Lục Chấn Danh bắt đầu hoạt động mạnh chưa từng thấy, sau khi từng lướt ngang qua chiếc ghế quyền lực, ông ta gần như đã sống im ắng quá nửa đời người. Mà bây giờ Lục Khởi Bạch trở thành người cạnh tranh có tiền đồ nhất họ Lục. Người làm cha như ông ta cũng không thể rảnh rang, người cần gặp vẫn phải gặp, đường cần trải vẫn phải trải.

Mọi người thật ra đề cao bố con Lục Khởi Bạch hơn, dẫu sao thì cánh quyền lực của Lục Chấn Dương đang có dấu hiệu rơi rụng. Cho dù bây giờ Lục Bắc Thâm đã thay thế Lục Đông Thâm tiếp quan những công việc quan trọng tại thị trường Trung Quốc đại lục, nhưng trên thực tế, xét về sức mạnh ủng hộ của mọi người thì khá mỏng.

Còn có người mơ hồ cảm thấy, nguy cơ tiềm ẩn của Lục Môn không phải là sự biến động nhân sự, mà là một cơn sóng gió sắp sửa phải đối mặt. Cơn sóng gió ấy cụ thể là gì không ai nói rõ, suy luận này cũng nhanh chóng chìm trong làn sóng dư luận xôn xao.

Bên ngoài đồn thổi ầm ĩ, bên trong sóng ngầm rối ren. Giữa cuộc phân tranh, Lục Khởi Bạch và Lục Bắc Thâm cũng chỉ có thể dựa vào bản lĩnh của riêng mình.

Hai hôm nay trời mưa nhiều, mưa không quá to, cứ rả rích làm người ta bực dọc.

Cũng không biết có phải vì cơn mưa hay không mà thời gian gần đây Cảnh Ninh càng lúc càng bất an. Nhất là sau đám tang, đêm nào cô cũng tỉnh giấc vì cơn ác mộng.

Thực ra cũng chẳng phải ác mộng gì.

Cô luôn mơ thấy ngày tổ chức tang lễ cho Charles Ellison, giữa làn mưa bụi mịt mù, cô bước xuống bậc thềm, thi thoảng quay đầu liền nhìn thấy Lục Khởi Bạch đứng ở bậc cao hơn. Anh đứng chung với Lục Bắc Thâm, hai người họ hình như đang bàn chuyện lại hình như đang tâm sự. Nhưng cô biết, hai người này không có chuyện gì để tâm sự.

Lục Khởi Bạch hơi nhíu mày, cô cảm giác như có cơn mưa lạnh táp vào mắt, buốt giá vô cùng.

Mỗi lần tỉnh giấc như vậy, Cảnh Ninh đều cảm giác đôi mắt lạnh đến phát sợ, giống như hôm đó thực sự đã có mưa ướt nhòe đôi mắt cô. Cơn lạnh ấy lan từ hiện thực vào trong mơ, quấn chặt lấy cô không buông.

Cô không còn nhớ rõ hôm đó Lục Khởi Bạch có thật sự nhíu mày hay không, có khi nào chỉ là cô mơ mộng.

Chính cái nhíu mày ấy khiến trái tim Cảnh Ninh bắt đầu chao đảo.

Có người đang gọi cô, giọng nói ấm áp: “Trợ lý Cảnh?”

Bấy giờ Cảnh Ninh mới chợt nhận ra mình đã nhìn ra cơn mưa nhỏ bên ngoài rất lâu rồi. Cô quay người lại, không ngờ người đến lại là Lục Bắc Thâm. Điều này quả thực khiến cô kinh ngạc. Điều kinh ngạc hơn còn ở phía sau, Lục Bắc Thâm tới tìm Lục Khởi Bạch.

“Phó tổng giám đốc Lục sau khi tan họp đã về thẳng phòng làm việc, nhưng còn người của bộ phận thị trường ở bên trong.

Việc Cảnh Ninh kinh ngạc không phải là không có lý do.

Một là Lục Khởi Bạch không có tình cảm anh em quá sâu đậm với Lục Bắc Thâm, cũng không đến mức có thể đi dạo loăng quăng trong văn phòng của nhau; Hai là, lĩnh vực của hai người họ cũng không giống nhau, giữa các dự án không có dính líu gì. Cho dù thật sự có việc công cần bàn bạc, cũng sẽ nhờ cấp dưới truyền đạt, tất cả đều theo quy trình.

Việc Lục Bắc Thâm bất ngờ xuất hiện ở địa bàn của Lục Khởi Bạch như hôm nay, quả thực là hiếm gặp…

Chương 526 : Thật may

Lục Bắc Thâm nghe thấy Cảnh Ninh nói vậy bèn cười nhẹ nhàng: “Vẫn phiền trợ lý Cảnh thông báo một tiếng.”

Con cái nhà họ Lục ai nấy đều có một cái miệng sắc sảo, ai nấy cười lên cũng mê hoặc lòng người. Về hai điểm này, Lục Bắc Thâm cũng không thiếu. Cảnh Ninh dĩ nhiên không thể từ chối, cũng hoàn toàn không từ chối nổi, dù sao chức vụ của anh ta cao hơn cô.

Cô đích thân vào thông báo.

Chưa đầy một phút, người của bộ phận thị trường đã lục tục đi ra khỏi văn phòng của Lục Khởi Bạch. Cô thư ký của phòng thư ký đi theo phía sau, trong lòng ôm một xấp tài liệu dày cộp. Chẳng bao lâu sau, Cảnh Ninh đi ra ngoài, mời Lục Bắc Thâm đi vào.

Lục Bắc Thâm cảm ơn, đang định rời đi thì chợt dừng bước, quay người lại nhìn cô: “Nghe nói sau khi anh cả của tôi bị cách chức, trợ lý Cảnh có một thời gian đã muốn xin nghỉ việc?”

Cảnh Ninh hơi sững người, nhanh chóng che giấu cảm xúc, cung kính trả lời: “Vâng.”

“May thật.”

Cảnh Ninh ngẩn ra, may thật?

May gì chứ? May là cô không nghỉ việc?

Nhưng Lục Bắc Thâm không nói rõ may vì điều gì, chỉ mỉm cười, quay người đi vào phòng làm việc.

Cảnh Ninh đứng yên tại chỗ, không hiểu tại sao sống lưng lại lạnh ngắt.

Cảm giác giống như mỗi lần choàng tỉnh khỏi giấc mơ vậy, bất an, hoảng sợ…

***

Khu Tế y, là một khu vực được xây hoàn toàn bằng đá, đá nhẵn như gương, vừa nhìn là biết được hàng đời người Tần Xuyên mài nhẵn bằng những bước chân của mình.

Đêm xuống, Lục Đông Thâm sau khi dựng lều xong xuôi thì châm đuốc lên, khoảng mười cây, lần lượt cố định xung quanh khu Tế y. Ánh lửa bập bùng, sáng bừng như ban ngày, soi rõ toàn bộ khu Tế y.

Giống như một đàn tế, chí ít lúc trước khi còn cách bóng cây, Tưởng Ly nhìn qua có cảm giác như vậy, tới khi lại gần cũng đánh giá được kết cấu khác biệt của đàn tế.

Đài hình vuông được dựng trên một khu đất trống hình cung, chắc là tuân theo khu vực trời tròn. Hai cây cột dựng trên đài cao khoảng mười mấy mét, cây nào cũng có xà, độ cao của xà đến ngực của một người đàn ông trưởng thành. Trên đỉnh đầu có lá cờ bảy màu, vẽ vân mây lành rất đẹp, một bên viết chữ “Trời”, một bên viết chữ “Đất”.

Trời, Đất… Trời đất.

Lục Đông Thâm tay cầm đèn pin, đứng trên đài vuông tỉ mỉ quan sát cột gỗ. Tưởng Ly xuống dưới đài, vòng xung quanh tìm hiểu địa hình vòng cung, sau đó men theo bậc đá chính giữa từ từ đi lên trên.

Có trời, có đất… Ánh mắt Tưởng Ly dừng ở chỗ trống chính giữa đài. Có một đài thấp bằng gỗ hình tròn nhỏ, cách đất không quá hai mươi phân, trông giống một thứ như móng nhà. Sau khi so sánh với vị trí của hai cột “Thiên”, “Địa” thì ba thứ này hình thành nên chữ “Phẩm” viết ngược.

Cô đứng yên tại chỗ có phần đăm chiêu, đến tận khi Lục Đông Thâm gọi cô qua.

Ban đầu Lục Đông Thâm đứng trên đài quan sát một vòng, sau đó đứng trước chiếc cột không rời nửa bước. Tới khi Tưởng Ly tiến lên, anh chuyển hướng soi của chiếc đèn pin trong tay, hắt lên xà của chiếc cột: “Em xem đi.”

Ban đầu khi mới chú ý tới chiếc cột gỗ, Tưởng Ly đã nhìn thấy chiếc xà này, cùng cột tạo thành hình chữ thập, là dùng cả cây cột gỗ tròn bổ đôi ra từ giữa rồi đóng chặt vào. Trên xà có dấu vết, giống như vết bẩn, không nhiều, từng mảng từng mảng, thấm vào chất gỗ tạo ra vết loang lổ.

Phân biệt một thứ gì, người bình thường sẽ dùng mắt, sau đó mới lựa chọn các cơ quan khác. Tưởng Ly thì quen dùng mũi, cô ghé sát về phía chiếc xà, ngửi ngửi, nhíu mày.

Lục Đông Thâm di chuyển đèn pin, tỏ ý bảo cô nhìn xuống dưới.

Cột gỗ được cố định trong một rãnh vuông. Rãnh vuông không được phong kín, chỗ trống chính là đất sét, cột gỗ được cắm sâu xuống lớp đất sét. Tưởng Ly quỳ một gối ngồi xuống, cứ cảm thấy màu sắc của lớp đất sét đó khác lạ. Cô giơ tay vét một nhúm đất sét lên, lấy ngón trỏ vân vê tách chúng ra, sau đó ngửi thử…

Lục Đông Thâm đi qua cây cột còn lại, quan sát một lát rồi quay trở lại, không nói gì. Tưởng Ly rút từ trong balo ra một chiếc túi vải tự chế, đổ lớp đất sét trong tay vào trong, rồi rướn người bốc thêm một ít đất nữa, cất chung, siết chặt dây buộc kín, rồi vòng thêm hai vòng thắt nút, bỏ vào trong balo.

Cô đứng lên, phủi lớp bụi đất trên đầu gối, rồi lại nhìn cây xà, sau đó quay người, tựa lưng lên cột, dang rộng hai tay, song song với xà. Độ dài xà vừa trùng khớp với sải tay của một người.

Ánh trăng treo đỉnh đầu, xua bớt cái lạnh lẽo của gió, ngoài ra còn có cả bầu trời sao. Khí hậu của Tịch Lĩnh nếu có thể ổn định ôn hòa thì chắc chắn sẽ khiến người ta yêu thích như một mỹ nam tử yên tĩnh.

“Người Tần Xuyên vẫn tuân thủ phương thức tế bái truyền thống nhất, tế trời, tế đất, tế thần. Cột lớn của trời và đất chúng ta đã nhìn thấy rồi, khoảng trống ở giữa trước đó có lẽ là nơi dựng tượng gỗ của Tế y. Bà ấy chính là thần trong mắt họ.”

Hai người họ ăn một bữa tối đơn giản. Trở về lều, Tưởng Ly dùng chỗ lá cây tang, bạc hà, lá trúc và cam thảo sáng nay tiện hái được kết hợp cùng hoa cúc và hoa thược dược để pha trà. Bình trà không to, là kiểu tiện mang theo, được treo trên bếp lửa, hơi nóng theo miệng bình bay ra ngoài.

Cửa lều để mở, không sáng đèn, sợ sẽ kéo nhiều côn trùng xuất hiện. Chỉ với ánh lửa đó, Tưởng Ly và Lục Đông Thâm ngồi bệt trong lều. Trong lúc uống trà, Tưởng Ly trình bày ý kiến của mình: “Có thể sánh ngang trời đất, từ cổ chí kim phải là người vừa có đức vừa có tài, xem ra Tế y thật sự đã được thần thánh hóa trong lòng người Tần Xuyên. Ở thôn Tần Xuyên cũng có đài tế, có lẽ dùng để tế bài hằng ngày. Khu Tế y này ngoài các hoạt động tế bái trọng đại ra còn dùng vào việc khác. Đây cũng là nguyên nhân kết cấu của khu Tế y không hoàn toàn giống một đàn tế.”

Lục Đông Thâm cẩn thận lửa một đoạn cỏ nhỏ trong ly trà ra. Bình trà nhỏ không có lưới lọc, lên núi mọi thứ đều phải giản đơn. Trà sôi kiểu gì cũng có chút hoa lá cỏ nhảy vào trong cốc, thế nên mỗi khi rót một câu, Lục Đông Thâm đều phải dùng cây tăm nhỏ tỉ mỉ gạt ra thanh lọc “yêu nghiệt”, khiến Tưởng Ly nhìn mà con ngươi đau nhức.

“Ví dụ như đối với màn trừng phạt Tần Vũ.” Anh nhấp một ngụm trà, thản nhiên nói: “Cái gọi là sám hối trong khu Tế y, thực chất chính là chịu phạt ở đó, đối mặt với trời đất, đối mặt với Tế u. Trên xà và trong lớp đất sét đều là máu phải không? Để lại lúc Tần Vũ chịu phạt.”

Tưởng Ly gật đầu. Máu thấm vào xà gỗ rất khó rửa sạch, lâu dần sẽ để lại dấu vết. Đất sét cũng vậy, hấp thu máu tươi sẽ đổi màu. Lục Đông Thâm tinh mắt có thể nhìn ra vấn đề, cô ngửi qua đã chắc chắn đó chính là máu. “Xung quanh cột gỗ có những móc ngầm bằng sắt, trên mắt của móc có dấu vết, có lẽ dùng để cố định dụng cụ hành hình. Lúc đó Tần Vũ đã bị cố định hai cánh tay dạng rộng trên cột, chịu hình phạt.”

“Cách chịu nạn” có lẽ là cách trói người phổ biến và thuận tiện nhất lưu truyền từ trước đến giờ. Ban nãy cô đứng trước xà, tuy chiều cao chưa đạt tới nhưng chắc chắn đây là cách chịu phạt.

Lục Đông Thâm uống cạn trà trong cốc, rồi đứng lên nhấc bình trà đã sôi sùng sục trên bếp lửa xuống, quay người lại nói: “Sau khi Tần Vũ chịu phạt tiếp tục ở lại khu Tế y sám hối. Điều này cũng có thể nói rõ một chuyện khác. Tần Thiên Bảo lúc đó chắc chắn không tận mắt chứng kiến Tần Vũ chịu phạt, nhưng sau đó thằng bé nhất định đã nghe nói gì rồi lén lút chạy đến khu Tế y, cũng đã nhìn thấy Tần Vũ sau khi bị chịu phạt.”

Chương 527 : Vẫn luôn ở trong bẫy

“Không sai.” Tưởng Ly thử nghĩ về cảnh tượng lúc đó, luôn cảm thấy ghê người, hơn nữa cảm thấy da thịt gân cốt trong người cũng đau nhức theo. “Có lẽ khi đó Tần Vũ vẫn còn chút hơi thở, anh ta van nài Tần Thiên Bảo thả mình đi, khổ sở cầu xin. Tần Thiên Bảo lúc ấy chắc chắn đã sợ đến ngây người, hơ nữa cũng không dám ngang nhiên thả một phản đồ của Tần Xuyên đang ở trong khu Tế y, thế nên đành để mặc Tần Vũ mất đi tính mạng. Hơn nữa bình thường quan hệ giữa hai người họ đã rất tốt, nhưng vì tổ quy và sự kính trọng với Tế y mà không dám mạo phạm, việc này đã để lại một bóng ma tâm lý cực lớn trong lòng Tần Thiên Bảo, là một sự hủy hoại khủng khiếp đối với tâm lý thằng bé.”

Cô đón lấy tách trà Lục Đông Thâm rót sẵn, nói tiếp: “Tố Diệp từng nói, Tần Thiên Bảo đã dùng đối tượng yêu thầm trong lòng để phản xạ lại vấn đề thực tế. Vậy thì việc chứng kiến Tần Vũ sống không bằng chết nhưng lại không thể cứu giúp chính là tâm bệnh Tần Thiên Bảo không thể nói ra cũng không thể chạm vào, cũng là chân tướng thằng bé chôn giấu trong giấc mơ.”

Lục Đông Thâm chậm rãi uống trà không lên tiếng, như đang đăm chiêu suy nghĩ, Tưởng Ly cũng không thúc giục anh. Nguyên nhân kết quả trước sau của Tần Thiên Bảo có thể nói là đã điều tra triệt để rồi. Nhưng ngoài chuyện của Tần Thiên Bảo ra, Tưởng Ly luôn cảm thấy còn có chuyện gì khác chưa nghĩ thông suốt, cụ thể là chuyện gì cô vẫn không thể nói rõ được.

Rất lâu sau, cô lên tiếng: “Anh có một cảm giác không?”

Lục Đông Thâm ngước mắt nhìn cô.

“Nói thế nào nhỉ, cứ cảm thấy chuyện này vẫn chưa kết thúc…” Tưởng Ly không biết phải diễn đạt sao cho dễ hiểu: “Chí ít em có cảm giác này, giống như mình vẫn luôn đi giữa một cái bẫy, từ đầu đến cuối luôn bị người ta kiểm soát vậy.”

Lục Đông Thâm không kinh ngạc với suy nghĩ này của cô, đặt tách trà lên tấm đệm chống ẩm: “Rất bình thường.” Anh cũng bất ngờ nói như vậy.

Tưởng Ly nhìn anh không hiểu.

Lục Đông Thâm nói tiếp: “Cắt đứt sợi dây thừng, sử dụng đội đánh thuê bất chấp tính mạng là một kẻ đứng sau sai khiến. Kẻ này quyết tâm lấy mạng chúng ta, thế nên lợi dụng thiết bị theo dõi, chia làm hai ngả mai phục ngày đêm. Vậy ai đã thông báo cho đám người của tộc trưởng Tần đứng đó ôm cây đợi thỏ?”

Tưởng Ly không cần suy nghĩ: “Đương nhiên là những người đưa tang rồi.” Trước đó chẳng phải họ đã phân tích rồi sao?

Lục Đông Thâm lắc đầu: “Đoàn người đưa tang lúc đó có lẽ đã phát giác ra, nhưng cũng có thể chưa phát giác ra. Về sau anh suy nghĩ tỉ mỉ lại, việc tộc trưởng Tần cử người bày thiên la địa võng rất có thể là đã sớm nhận được tin tức. Em nghĩ mà xem, lúc đó sợi dây leo núi của chúng đầu trên bị người ta cắt đứt, đoạn khác bị ai đó ngang nhiên kéo thẳng xuống. Mà tộc trưởng Tần cũng đã thừa nhận đích thực do họ kéo dây xuống, mục đích là gì? Khác với người muốn lấy mạng chúng ta, họ chỉ muốn nhốt chúng ta trong vách động mà thôi.”

Trong đầu Tưởng Ly lóe lên một tia sáng, một suy nghĩ chợt thoáng qua.

Lục Đông Thâm nói tiếp: “Không có dây, người ta dĩ nhiên sẽ phải ở lại trong vách động không thể sống được. Nhưng tộc trưởng Tần lại có sự chuẩn bị thứ hai. Chiếc lưới lớn đó dù là thu vào hay mở ra đều rất tốn công tốn sức, không mất chút thời gian là không thể. Nếu nói tộc trưởng Tần biết không thể ghìm chân chúng ta được rồi mới bố trí giăng lưới thì chắc chắn không kịp.”

Trong câu nói của có ý khác, chút ánh sáng le lói ban nãy trong đầu Tưởng Ly bỗng chốc đan thành một tấm lưới, triệt để ngăn chặn những suy nghĩ bay tán loạn ban nãy. Cô kêu lên: “Thế nên, tộc trưởng Tần đã sớm biết không thể giữ chân chúng ta mới bố trí sẵn tấm lưới!” Nói tới đây, cô thảng thốt: “Chứng tỏ ông ta đã sớm biết rõ người xông vào thôn có thân thủ như thế nào!”

Lục Đông Thâm gật đầu.

Tưởng Ly men theo hướng suy nghĩ của anh, nghĩ tới vấn đề mấu chốt: “Ai đã báo tin cho ông ta biết?”

Lục Đông Thâm lại thay cô bổ sung một điểm quan trọng: “Người báo tin cho tộc trưởng Tần có mục đích gì.” Anh khẽ nhấp một ngụm trà, từ tốn đưa ra lời tổng kết: “Đây cũng chính là đáp án cho câu em nói: Chúng ta luôn ở trong một cái bẫy.”

Ban đầu, thật ra tất cả mọi người đáng nghi ngờ họ đều đã xác định rồi, có điều sau một cái gảy khẽ của Lục Đông Thâm, cô mới nhận ra trong chuyện này còn vấn đề. Cô hỏi Lục Đông Thâm: “Người muốn giết chúng ta, anh chắc chắn là không còn nghi ngờ gì nữa chứ?”

“Lục Khởi Bạch.” Lục Bắc Thâm vô cùng chắc chắn: “Giết anh là chủ yếu, mọi người chỉ chết chung, đề phòng vạn nhất.”

Tưởng Ly cảm thấy hụt hơi, muốn nhấc bình trà lên nhưng không còn sức. Lục Đông Thâm nhấc cho cô, rót trà, hỏi cô: “Tình hình bí kíp em là người hiểu rõ nhất, ngoài Vệ Bạc Tôn đáng nghi ngờ, còn có thể có ai?”

Tưởng Ly nhìn chiếc cốc trước mặt, trong nước trà có cánh hoa cúc dại vụn vỡ đang xoay tròn, cuối cùng chìm hẳn xuống đáy. Trong lòng cô rõ như gương, cô lắc đầu nói: “Chỉ có Vệ Bạc Tôn, Quý Phi không có bản lĩnh lớn đến vậy.”

“Đúng vậy, thế nên chỉ còn Vệ Bạc Tôn.” Lục Đông Thâm khẽ nói: “Vệ Bạc Tôn lợi dụng Tả Thời muốn hoàn thiện bí kíp. Bí kíp đó, không cần biết cậu ta có được bằng cách nào, tóm lại vẫn không phải công thức gốc của Vong ưu tán. Sau khi việc chế xuất bí kíp thất bại, ánh mắt của cậu ta chỉ có thể nhắm vào em. Từ quyết tâm muốn lấy mạng anh của Lục Khởi Bạch, có thể thấy cho dù mất đi hai đội sát thủ, Lục Khởi Bạch cũng không từ bỏ, nhưng đến bây giờ chúng ta lại vẫn bình an vô sự. Điều này chứng tỏ hai điểm. Thứ nhất, ngoài mặt Vệ Bạc Tôn cùng chung tiếng nói với Lục Khởi Bạch nhưng trên thực tế lại có dự tính của mình. Mục đích của cậu ta không phải là mạng người, cậu ta chỉ cần công thức gốc, vì vậy cậu ta báo tin cho tộc trưởng Tần. Tạm thời bỏ qua việc cậu ta liên lạc với tộc trưởng Tần như thế nào, tóm lại là đã liên lạc được, sau đó muốn thông qua em giành được bí kíp. Ôm mục đích này, thậm chí cậu ta có thể lá mặt lá trái với Lục Khởi Bạch, giải quyết mọi nguy hiểm chúng ta có thể gặp phải trong quá trình lấy bí kíp.”

Bấy giờ Tưởng Ly mới hoàn toàn hiểu được. Không sai, Vệ Bạc Tôn không cần đuổi cùng giết tận họ, nhất là cô, cô chết rồi có ích gì cho anh ta chứ? Còn sống ngược lại càng có lợi hơn. Vệ Bạc Tôn có một điểm rất giống Tả Thời, đó là chấp niệm và sự si mê dành cho lĩnh vực chuyên ngành. Nhưng có một điểm anh ta khác Tả Thời chính là anh ta còn có dục vọng với danh lợi, còn Tả Thời thì không.

Anh ta có thể báo tin với tộc trưởng Tần, đây quả thực là một bí ẩn. Nhưng giống như Lục Đông Thâm nói, không cần quan tâm, tóm lại đã liên lạc được rồi, khiến tộc trưởng Tần biết không bao lâu nữa sẽ có người ngoài xông vào Tần Xuyên, hơn nữa đám người này có võ rất khá. Nhưng có lẽ anh ta không nói cụ thể với tộc trưởng Tần, chí ít thì không nhắc đến chuyện bí kíp, bằng không lúc trước tộc trưởng Tần khi nghe nói họ muốn lấy bí kíp đã không có biểu cảm và phản ứng như vậy. Quan trọng hơn là, Vệ Bạc Tôn chắc chắn sẽ không nhắc đến chuyện bí kíp với tộc trưởng Tần. Một khi nhắc, khả năng để họ vào thôn, tiếp xúc với tộc trưởng Tần cũng không còn nữa.

Tưởng Ly cảm giác mình đang đi giữa một cái bẫy là không sai chút nào, hơn nữa Lục Đông Thâm cũng đưa ra đáp án.

Trên thực tế, họ đang tiến dần từng bước đến với bí kíp. Vệ Bạc Tôn đợi họ lấy được bí kíp rồi mới ngấm ngầm tiến hành bước tiếp theo. Họ nói trắng ra là tay chân giúp Vệ Bạc Tôn giành được bí kíp mà thôi.

“Điểm thứ hai là gì?” Tưởng Ly hỏi Lục Đông Thâm.

Trong ánh mắt Lục Đông Thâm có bóng tối, như cả đám sương mù, khi nhìn qua khiến lòng người bí bách. Anh nói: “Thứ hai, Lục Khởi Bạch có quyết tâm lấy mạng của anh, nhưng chúng ta không còn gặp sát thủ nữa, có thể cũng là do nguyên nhân từ chính cậu ta.”

“Nguyên nhân gì từ chính anh ta?” Tưởng Ly gạn hỏi.

“Có lẽ bây giờ cậu ta cũng “ốc không mang nổi mình ốc” rồi.”

Chương 528 : Chấp niệm không thể hoá giải

Lục Bắc Thâm châm một điếu thuốc, sau đó mới hỏi Lục Khởi Bạch có đồng ý không. Lục Khởi Bạch không nói gì, chỉ đẩy tập tài liệu trên bàn sang một bên, tiện tay đẩy cả chiếc gạt tàn ra trước mặt Lục Bắc Thâm.

“Không có việc không lên điện Tam Bảo”, câu nói này đặt vào người đột ngột xuất hiện – Lục Bắc Thâm là thích hợp nhất.

Cảnh Ninh đích thân bưng café vào. Trên khay có hai chiếc tách, một tách đặt trước mặt Lục Khởi Bạch, một tách đặt bên cạnh Lục Bắc Thâm. Cô tiện thể liếc nhìn Lục Khởi Bạch. Lục Khởi Bạch cũng trùng hợp ngước mắt nhìn cô. Trong đôi mắt cô, anh phát hiện được sự thận trọng và dè dặt.

Không sai, cô đang lo lắng.

Nếu không việc trà nước đâu phải việc một người ở vị trí như cô phải làm?

Trước khi ra khỏi cửa, Lục Bắc Thâm còn đặc biệt gọi Cảnh Ninh lại. Cảnh Ninh cung kính quay trở vào. Lục Bắc Thâm đặt tách trà xuống, mỉm cười: “Ai cũng bảo trợ lý Cảnh làm việc tỉ mỉ, quả nhiên danh bất hư truyền.”

Cảnh Ninh không chưa từng tiếp xúc với anh ta, nói chi tới việc biết sợ thích café của anh ta. Vậy mà chỗ café anh ta vừa uống đều đúng theo sở thích. Chỉ trong một thời gian ngắn, Cảnh Ninh đã thăm dò được thói quen của anh ta, trong một chuyện đơn giản nhỏ nhặt như vậy cũng không qua quýt, quả thực là nhân tài.

Cảnh Ninh hiểu Lục Bắc Thâm muốn nói gì, bình thản đáp: “Lục phó tổng quá khen rồi, việc nhỏ thôi.”

“Không hổ danh là người từng được anh cả tôi hướng dẫn.” Lục Bắc Thâm bất ngờ nói một câu.

Lục Khởi Bạch ngồi phía sau bàn làm việc mặt hơi biến sắc.

Cảnh Ninh vẫn thản nhiên: “Người nhà họ Lục đều có ơn dìu dắt tôi.”

Lục Bắc Thâm nhìn cô bật cười: “Không kiêu căng không tự ti, rất tốt. Trợ lý Cảnh, có hứng thú muốn qua làm trợ lý đặc biệt cho tôi không?”

Cảnh Ninh lần này hơi bất ngờ, nhưng cũng bình tĩnh lại rất nhanh, mỉm cười: “Bên cạnh Lục phó tổng người tài chen chúc nhau, anh đùa rồi.”

“Cô ra ngoài đi.” Lục Khởi Bạch khẽ lên tiếng.

“Vâng.”

Sau khi Cảnh Ninh đi khỏi, Lục Bắc Thâm dựa hẳn người ra sau ghế, cười nhạt: “Cảnh Ninh này là một cô gái thú vị đấy. Cô ấy vào sinh ra tử với anh cả của em, coi như cũng có tình cảm với Skyline. Bây giờ em tiếp quản Skyline, về lý mà nói cô ấy nên về làm cho em mới phải.”

Lục Khởi Bạch không khách khí, ánh mắt sáng như đuốc: “Nghe nói chú đã đến núi Tây Nại, đi đi về về mà cũng không biết mệt. Chú tới đây không chỉ vì Cảnh Ninh đâu, phải không?”

Không vào phòng tiếp khách cũng không ngồi ở sofa nghỉ mà ngồi đối diện anh, càng giống một sự khiêu chiến.

“Dĩ nhiên không phải vì cô ấy. Chỉ là nhìn thấy một cô gái tốt như vậy, luôn không kìm được lòng muốn nói thêm về hiện trạng của cô ấy.” Lục Bắc Thâm không uống thêm café nữa, gạt tàn thuốc: “Anh cả của em, Lục Đông Thâm, đến bây giờ mất cả tiền lẫn quyền, đám dòm ngó lợi ích trong Hội đồng quản trị cũng chưa chắc sẽ niệm tình cũ. Công ty niêm yết, giây phút nhảy vào đầm cá sấu cũng có nghĩa là không còn tình người. Đương nhiên, việc vận hành công ty cũng không cần có tình người, chỉ có quy tắc và hiệu quả mới là động lực chính thúc đẩy công ty. Ai ai cũng nói anh cả em đã trở thành quân cờ phế để con cái họ Lục tranh giành chiếc ghế quyền lực, không còn khả năng trở lại như trước. Nói thật, em cũng đồng tình với điểm này, anh cả anh ấy…”

Nói tới đây, nụ cười của anh ta càng đậm hơn: “Quả thật chưa chắc còn khả năng phản kích ở bước đường cùng, đừng nghĩ là có Dương Viễn cố thủ ở đây. Hơn nữa…” Anh ta nhướng mắt nhìn Lục Khởi Bạch, cười khẩy: “Anh cũng sẽ không cho anh ấy cơ hội, phải không?”

Sắc mặt Lục Khởi Bạch chưa từng đổi sắc: “Lục Đông Thâm có thể trở về hay không, tôi không rõ. Cổ phiếu đóng băng, việc anh ta tự nhận lỗi rút lui cũng là quyết định Hội đồng quản trị đưa ra, thế nên, tôi không hiểu cậu đang nói gì.”

“Vậy em sẽ nói điểm mà anh hiểu vậy.” Lục Bắc Thâm nhàn nhã rít một hơi thuốc lá, khẽ phả ra: “Bây giờ, tình hình ngân hàng Quốc tế đang không ổn, việc làm ăn của anh họ cũng khó phải không. Tuy rằng bên ngoài nhìn thấy anh họ hoành tráng vẻ vang, trên thực tế sao em lại nghe nói cách đây không lâu anh họ phải đóng cửa không ít nhà xưởng nhỉ? Dự án công nghệ sinh học cứ lần lữa mãi, nguồn vốn lớn trên cao hình như cũng không bàn bạc thành công, một trong hai mẫu xe mới ra mắt của ngành sản xuất ô tô vừa bị thu hồi toàn thế giới vì chất lượng có vấn đề. Bất động sản thì càng không cần nói. Thị trường cổ phiếu biến động không ngừng. E là tiếp theo đây những dự án anh muốn đầu tư càng cần thận trọng hơn nữa.”

Lục Khởi Bạch cười khẩy: “Một đứa nghịch tử của nhà họ Lục như cậu có tư cách chỉ trỏ trước mặt tôi sao? Làm ăn có lên có xuống là việc quá đỗi bình thường. Sao hả, chút chuyện nhỏ này trở thành sóng to gió lớn trong mắt cậu sao? Lục Bắc Thâm, đừng nói là vì tôi khinh thường cậu, cậu thật sự không có tác phong của người làm kinh doanh.”

Câu nói này không thể khiến Lục Bắc Thâm kích động, ngược lại anh ta cười khẽ lắc đầu: “Anh họ à anh họ, câu nói này từ nhỏ tôi đã nghe quá nhiều rồi. Tôi hiểu rất rõ trong mắt người nhà họ Lục tôi có vai trò gì. Sinh ra trong Lục Môn, mấy người dĩ nhiên có cốt cách của người họ Lục, có niềm kiêu hãnh của nhà họ Lục. Nhưng anh đừng quên, cho dù anh có không muốn thừa nhận, bây giờ tôi cũng đang chân thực xuất hiện trước mặt anh, Hội đồng quản trị của Lục Môn cũng có một vị trí của tôi, đây chính là sự thật. Anh nghĩ đám già trong Hội đồng quản trị nhìn vào cốt cách và huyết thống à? Đừng ngu muội nữa, thứ họ cần chỉ là một người có thể kiếm tiền cho họ mà thôi.”

Lục Khởi Bạch khẽ nheo mắt lại, sắc mặt lạnh lùng.

“Cốt cách tôi không cần, nhưng tôi cũng chưa từng dùng mấy chiêu hủy hoại người khác trăm ngàn lần. Đứng trước lợi ích nhà họ Lục, tôi không đọ xem ai thâm độc hơn mà đọ xem ai tàn nhẫn hơn. Thế nên anh họ, xét về thủ đoạn tàn nhẫn, anh chưa chắc là đối thủ của tôi, dù anh có cử người đi đòi mạng anh cả tôi.”

Nói tới đây, anh ta cầm tách café lên uống một ngụm trước biểu cảm cứng đờ và lạnh lẽo của Lục Khởi Bạch, từ tốn nói tiếp: “Thế nên chủ đề lại được vòng lại. Một cô gái thông minh nhanh nhẹn như Cảnh Ninh, nên nhìn rõ tình hình và hướng đi tương lai của mình mới phải, vậy mà lại kiên quyết ở lại bên cạnh anh. Chỉ có thể nói, một cô gái dù có thông minh cách mấy cũng có những chấp niệm không thể hóa giải.”

Lục Khởi Bạch với lấy bao thuốc trên mặt bàn, lấy một điếu châm lên rồi ném lại bao thuốc xuống: “Lục Bắc Thâm, cậu nói thẳng vào chuyện chính đi.”

“Được.” Lục Bắc Thâm cũng không nhiều lời thừa thãi. Anh ta rút di động, tìm ra một đoạn clip, đẩy ra giữa bàn: “Xem đi.”

Lục Khởi Bạch hồ nghi, lát sau cầm di động lên, bấm mở clip.

Đoạn clip rất ngắn, chỉ khoảng ba bốn giây.

Là một người đàn ông bị đánh đến sưng mắt sưng mũi, có thể nhận ra người đó khá cao lớn vạm vỡ, nhưng đang thảm hại ngồi sụp trong góc tường. Hắn nói to về phía ống kính: “Không sai, chính tôi đã ngắt máy thở của Charles Ellison. Nhưng, nhưng mà… là Lục Khởi Bạch sai khiến tôi làm vậy.”

“Anh tên là gì?” Người hỏi trong clip giọng tàn độc.

“James…”

Đoạn clip đã hết, màn hình tối đen, phản chiếu gương mặt đờ ra của Lục Khởi Bạch.

“James, cái tên này anh họ không lạ chứ?” Lục Bắc Thâm phả ra một làn khói: “Tối đó chính hắn là người giả dạng bác sỹ đi vào phòng bệnh, ngắt ống thở của Charles Ellison, thủ đoạn dứt khoát nhanh nhẹn, không để lại dấu vết.

Lục Khởi Bạch đặt di động lên bàn, dựa người ra sau, đặt bàn tay kẹp điếu thuốc lên tay vịn của ghế, cười khẩy: “Chỉ dựa vào lời khai của một kẻ như vậy? Khiến cậu thất vọng rồi, tôi không quen ai là James cả.”

“Mượn dao giết người xong, bước tiếp theo phải làm chính là tiêu hủy chứng cứ.” Lục Bắc Thâm từ tốn tiếp lời: “James làm xong việc cho anh, không nhận được khoản tiền lớn như đã hứa, ngược lại đợi được sát thủ. Hắn trốn rất kỹ, muốn lôi hắn ra ngoài thật không dễ đang gì. Cũng may đã làm được, bằng không, kết cục của hắn cũng giống như hai người có ý đồ mưu sát Charles Ellison trước đó ở bãi trượt tuyết, phải không?”

Chương 529 : Khi cần thiết cũng sẵn sàng vứt bỏ

“Cậu muốn dùng một đoạn clip như vậy để uy hiếp tôi?” Lục Khởi Bạch nực cười nhìn anh ta: “Lục Bắc Thâm, tôi thấy cậu không những không phải người làm ăn mà đến cả đầu óc cũng có vấn đề đấy.”

“Anh họ, anh có từng thuê James giết người hay không trong lòng anh hiểu rõ nhất.” Lục Bắc Thâm nhìn chằm chằm khuôn mặt anh: “James bây giờ chỉ hận không thể băm vằm xé xác anh, thế nên hắn tình nguyện ra tòa làm chứng vạch mặt tên hung thủ là anh.”

Câu nói này chưa thể khiến Lục Khởi Bạch biến sắc mặt. Ngược lại anh cười khẩy, dáng vẻ như đã tính toán từ trước: “Tôi cũng hoàn toàn có thể phản tố cậu vu oan giá họa.”

Điếu thuốc trong tay Lục Bắc Thâm đã cháy quá nửa, rất lâu không thấy anh ta hút tiếp. Nghe xong lời của Lục Khởi Bạch, anh ta gạt tàn thuốc, khẽ thở dài: “Phải, chỉ dựa vào một James muốn trị tội anh quá khó khăn. Nếu anh dám thuê người giết người thì dĩ nhiên phải xử lý sạch sẽ đường dây này. James coi như kà kẻ may mắn sống sót. Người liên lạc, thông tin liên lạc, cách thức liên lạc còn cả tài khoản… tất cả đều không tra ra được, ngay cả bản thân James trong tình trạng không có chứng cứ mạnh mẽ cũng khó bảo đảm có thể kiện anh ngồi tù.”

Lục Khởi Bạch nhìn Lục Bắc Thâm, nụ cười có phần khiêu khích.

Sự khiêu khích ấy có thể nhìn thấy rõ, nhưng Lục Bắc Thâm không quá để tâm. Anh ta rít một hơi thuóc, đám khói mơ hò bay ra làm mờ đi vẻ đắc thắng ánh lên trong đáy mắt giây lát, anh ta nói tiếp: “Thế nên tôi đang trăn trở, nhất định sẽ có kẽ hở. Anh làm nhiều việc như vậy, không thể chuyện nào cũng may mắn không để lại dấu vết. Cho dù anh làm hoàn toàn kín kẽ thì vẫn phải có điểm yếu chứ.”

Nói tới đây, Lục Bắc Thâm dừng lại, nụ cười nơi khóe mắt càng đậm thêm: “Thế nên, tôi đã nghĩ đến Cảnh Ninh.”

Nụ cười bên khóe môi Lục Khởi Bạch ngưng đọng trong chốc lát, trên điếu thuốc có một đoạn tàn nhỏ, không biết là vì sức nặng của đầu lọc hay vì ngón tay anh run rẩy, tóm lại, nó đã rơi xuống đất. Anh cũng không định hút nữa, đổ người dập tắt nó vào trong gạt tàn, lạnh lùng nói: “Lục Bắc Thâm, cậu đúng là một tên chó điên. Sau vu vạ tôi giết người không thành liền chuyển hướng định vu vạ Cảnh Ninh? Cậu mưu cùng kế cạn rồi à? Chỉ biết nhắm vào một cô gái mà ra tay?”

“Cảnh Ninh không phải một cô gái tầm thường. Lúc ở nghĩa trang tôi đã nói với anh rồi. Cô ấy là sai lầm của anh, thế nên cô ấy phải gánh tội thay anh. Có trách thì trách anh bảo vệ cô ấy chưa đủ tốt, cũng trách anh không biết giấu kín tình cảm của mình mà thôi.”

“Cậu định làm gì?” Lục Khởi Bạch nheo mắt lại cảnh giác.

“Cảnh Ninh là một tai mắt anh từng giữ bên cạnh Lục Đông Thâm phải không?” Lục Bắc Thâm nói thẳng vào chuyện chính: “Theo dõi hành tung, tiết lộ các kế sách quan trọng, ăn cắp các tài liệu thương mại. Còn nữa, việc Hạ Trú phải nuốt oan ức, cũng là do anh và Cảnh Ninh liên thủ phải không?”

Lục Khởi Bạch nhìn anh ta chằm chằm, mặt tối đi: “Cậu có…”

“Cần chứng cứ chứ gì?” Lục Bắc Thâm cười: “Chứng cứ của anh họ không dễ tìm nhưng của Cảnh Ninh thì chưa chắc đã không tìm được. Cô ấy là phụ nữ, có giỏi giang đến đâu thì cũng có lúc làm việc theo cảm tính. Việc làm gián điệp thương mại này tung ra ngoài không vẻ vang gì, tâm lý cô ấy không mạnh mẽ đến mức một chút sơ hở cũng không có. Nghĩ mà xem, giả sử Cảnh Ninh vào tù vì tội ăn cắp bí mật thương mại, khi ra tù cảnh ngộ của cô ấy sẽ ra sao? Anh họ cũng hoàn toàn có thể nuôi cô ấy ở nhà, cả đời không cần cô ấy ra ngoài kiếm tiền nữa. Có điều, phần đãi ngộ này trong mắt Cảnh Ninh chưa chắc đã là ân tình đâu nhỉ. Cô ấy sẽ chấp nhận ở bên cạnh một người đàn ông đã hại mình vào tù ra tội sao?”

Lục Khởi Bạch lặng lẽ cuộn chặt tay lại.

“Cái mũi của Hạ Trú chính là uy quyền của giới mùi hương. Lúc trước cô ấy vô duyên vô cớ chịu oan, đồng thời vạch mặt quan hệ giữa anh và Cảnh Ninh trước mặt mọi người. Muốn tìm ra sơ hở của Cảnh Ninh từ những tin tức và hành tung trước kia khó lắm sao?” Lục Bắc Thâm chậm rãi nói: “Tôi đúng là không tìm ra chứng cứ anh sai James giết người, cũng không thể ngang nhiên đổ tội danh đó lên đầu Cảnh Ninh. Nhưng tội phạm thương mại thì không khó định đoạt. Chỉ cần cảnh sát lập án điều tra, không bao lâu sau những chuyện Cảnh Ninh từng làm sẽ nổi lên mặt nước. Đương nhiên, anh có thể ngồi đó ngoảnh mặt làm ngơ, vì anh quả thực có thể khiến Cảnh Ninh gánh bom một mình.”

Sắc mặt Lục Khởi Bạch hoàn toàn lạnh hẳn xuống, anh nghiến răng: “Cậu định lợi dụng Cảnh Ninh để uy hiếp tôi?”

“Có phải uy hiếp hay không cần nhìn hai mặt.” Lục Bắc Thâm nhàn nhã. Tách café trước mặt đã nguội, anh ta cũng không buồn uống thêm mà đẩy qua một bên, chống hai khuỷu tay xuống mặt bàn, mười đầu ngón tay đan vào nhau: “Nếu anh họ không buồn quan tâm, không để ý tới sự sống chết của Cảnh Ninh thì chuyện này đâu gọi là uy hiếp. Trừ phi anh họ cảm thấy, có thể dùng nửa đời tù tội còn lại của mình để đổi lấy một cuộc sống bình yên cho Cảnh Ninh, bấy giờ uy hiếp mới thành lập.”

Lục Khởi Bạch cắn chặt răng, nghiến đến đau nhức.

“Cảnh Ninh là một cô gái tốt, cho dù bị anh lợi dụng cô ấy vẫn cam tâm tình nguyện ở bên cạnh anh.” Lục Bắc Thâm chép miệng mấy tiếng: “Chuyện tình cảm phải là người trong cuộc mới biết nóng lạnh thế nào. Tôi đang nghĩ, nếu đổi lại là cô ấy, e rằng đã sớm cứu anh khỏi khốn cùng như thiêu thân lao vào lửa rồi.”

Anh ta buông tay, dựa người ra sau ghế, nhìn thẳng vào đôi mắt Lục Khởi Bạch: “Không nhiều, tôi đã thu thập được ba phần tài liệu liên quan tới tội ăn cắp bí mật thương mại của Cảnh Ninh, nếu phán tù thì vẫn sẽ có ngày nhìn thấy ánh sáng, chỉ là nửa đời sau của cô ấy, danh tiếng không dễ nghe mà thôi.”

Lục Khởi Bạch nhìn Lục Bắc Thâm chằm chằm, ánh mắt tàn nhẫn và lạnh lùng như một con sói đã đi đến bước đường cùng, chỉ hận không thể nhào tới cắn chết đối phương, kéo đối phương cùng xuống địa ngục. Rất lâu sau, anh bật cười, nhưng nụ cười không chút ấm áp mà lạnh tới cực điểm: “Lục Bắc Thâm, cậu giỏi thật đấy. Đi được nước cờ này, thật sự khiến tôi khâm phục.”

“Nếu có thể, tôi thật sự không muốn lôi đàn bà phụ nữ vào bàn chuyện, nhưng hết cách rồi, có lúc muốn thắng đành phải bất chấp thủ đoạn.” Lục Bắc Thâm nhìn thẳng vào nụ cười khẩy ấy: “Tôi không cho anh quá nhiều thời gian để suy xét đâu. Bản lĩnh của anh họ tôi hiểu quá rõ, thế sự thay đổi thất thường, sự mạo hiểm này tôi không có nhiều thời gian chịu đựng. Còn một tiếng nữa là hết giờ làm việc, tôi sẽ ngồi đợi ở đây. Nếu không đợi được quyết định của anh họ, con đường lát nữa Cảnh Ninh đi sau khi tan làm sẽ không phải là đường về nhà đâu.”

Lục Khởi Bạch mím chặt môi.

Lục Bắc Thâm đặt một tay lên tách café, ngón cái vuốt nhẹ mép cốc, cười mà như không cười: “Đã định sẵn là một người phải xuống địa ngục, lúc trước sao còn kéo người ta theo?”

Một câu nói nhẹ nhàng nhưng như một lưỡi dao đâm thẳng vào trái tim Lục Khởi Bạch. Anh ngước mắt nhìn ra, đối diện chính là một bức tường kính khổng lồ, trên tường có ô cửa chớp không khép kín, thế nên có thể nhìn rõ tình hình bên ngoài.

Anh có thể nhìn thấy bóng Cảnh Ninh, cô đang bàn giao công việc với cô thư ký, bộ quần áo công sở mượt mà, dáng vẻ cô nghiêm túc lão luyện. Lục Khởi Bạch nhìn cô qua khe cửa chớp như vậy, bên tai là những lời cô từng gào khóc trong điên dại: Lục Khởi Bạch, vì sao anh phải dồn ép tôi như vậy? Anh muốn ép tôi chết sao?

Anh biết cô hận anh, nhưng giây phút cô lựa chọn ở lại bên cạnh anh, anh cũng từng có một suy nghĩ chớp nhoáng: Cô yêu anh.

Tình yêu là một thứ anh không xứng để sở hữu. Lục Bắc Thâm nói đúng, một khi có rồi sẽ phạm sai lầm, phạm sai lầm không thể sửa chữa, đến tận khi anh bị lôi xuống tận sâu vực tối, không còn cơ hội xoay chuyển. Anh nhớ có một đêm Cảnh Ninh uống say, nằm bò trong lòng anh và hỏi: Lục Khởi Bạch, anh có từng yêu tôi không?

Anh nhìn cô, những lời chôn sâu tận đáy lòng xoay chuyển mấy lần vẫn không nói ra được. Cô liền bật cười, nhìn anh lẩm bẩm: Anh đâu có yêu, nếu anh yêu tôi, sao nỡ chà đạp tôi như vậy chứ… Tôi chỉ là một chút ấm áp anh muốn ôm vào lòng, khi cần thiết, anh cũng sẵn sàng vứt bỏ mà thôi…

[text_hash] => a18fccda
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.