Array
(
[text] =>
Chương 51 : Không phải chuyện một cô gái bình thường có thể làm được
Biến cố xảy ra quá chóng vánh, trước sau chẳng qua chỉ vài giây.
Khi Lục Đông Thâm phản ứng lại thì Tưởng Ly đã bị lôi đi rất xa rồi.
Căn lều trước mắt xảy ra một trận rung chuyển dữ dội, sau đó là âm thanh con quái vật khổng lồ kia đè lên mặt đất.
Dưới màn đêm, loáng thoáng nhìn thấy bóng của con quái thú, giống như nó đang lôi kéo gì đó. Lục Đông Thâm tức tốc lao lên, nhưng chỉ thấy cảnh con thú đó tung Tưởng Ly lên cao, rồi há rộng cái miệng đỏ khè những máu.
Anh dốc hết sức bình sinh để xông tới, nhưng thật ra trái tim đã lạnh ngắt đi quá nửa, nhất là khi phải giương mắt chứng kiến Tưởng Ly bị nuốt vào miệng con quái thú.
“Tưởng Ly!” Lục Đông Thâm gào lên điên cuồng.
Một giây sau, tình hình trước mặt đã xảy ra biến chuyển.
Con quái thú đó không thể ngậm miệng vào được, ra sức lăn lộn dưới đất. Cơ thể khổng lồ bỗng chốc đạp tung bùn dưới đất lên, hình thành lên một vòng xoáy bụi bẩn cực lớn, khiến Lục Đông Thâm nhất thời không nhìn rõ được rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Bụi đất mù mịt khắp trời, khiến người ta ho sặc ho sụa. Lục Đông Thâm đang định lao vào trong thì thấy xoáy đất từ từ rơi xuống.
Mọi thứ trước mắt đều đã trở nên bừng sáng, rõ ràng.
Nhưng cũng chính vào giây phút sáng sủa ấy, Lục Đông Thâm đã chợt khựng lại, đáy mắt sửng sốt.
Ánh trăng lạnh lẽo.
Giây phút này, nó mang một cái lạnh thực sự cắt da cắt thịt.
Ngay giữa miệng con quái thú bị đâm dựng đứng một cây gậy bằng gỗ thô kệch, trên cây gậy gỗ vẫn còn treo chiếc ba lô của anh, chính vì cây gậy này mới khiến nó không thể nào ngậm miệng lại được.
Khi nhìn sang Tưởng Ly, chẳng biết cô đã thoát ra khỏi miệng con quái thú từ khi nào, cưỡi lên trên người nó, một tay bám chặt lấy một bên sừng trên đầu nó, tay kia giơ cao con dao.
Ánh trăng mờ ảo càng khiến con dao Phần Lan trở nên sáng rực.
Dưới bầu trời đêm, chỉ nhìn thấy bóng dao lướt qua thật nhanh, tia sáng lạnh ngắt thoáng xuất hiện. Tưởng Ly giơ con dao lên rồi đâm xuống một cách gọn ghẽ, nhanh chóng. Lưỡi dao sắc nhọn xuyên mạnh vào trong đầu con quái thú.
Nó phát ra một âm thanh gào rú, cơn đau kịch liệt khiến nó liều mạng lăn lộn. Tưởng Ly cũng chao đảo theo, nghiêng ngả như một người giấy vậy.
“Cẩn thận!”
Lời nhắc nhở của Luc Đông Thâm vừa dứt thì thấy Tưởng Ly cầm chắc chuôi dao, cắn chặt răng, dùng sức. Lưỡi dao ánh lên quét thẳng một đường dọc cơ thể nó. Cô đã thẳng thừng rạch mở một lỗ lớn phía sau lưng con thú.
Máu cứ thế trào ra.
Lần này con thú kêu lên điên cuồng thật sự, cơ thể to lớn chao đảo hết sức, cố gắng giãy giụa lần cuối cùng. Ai ngờ Tưởng Ly sống chết không buông tay, vẫn một tay nắm sừng, một tay nắm dao.
Cuối cùng, con thú không chịu nổi vết thương, ngã rầm một cái xuống đất.
Tưởng Ly cưỡi trên người nó, thở hồng hộc vì mệt, bàn tay đang nắm chặt sừng cũng run lên lẩy bẩy. Cho tới khi con thú không còn giật lên đùng đùng nữa, cô mới thả tay ra, rồi lại dùng sức rút con dao ra, nhảy ra khỏi người con thú.
Khi chạm xuống đất, cô bỗng cảm thấy cả hai chân đều đang run lên từng cơn.
Lục Đông Thâm giắt con dao Thụy Sỹ vào hông, bước lên xem Tưởng Ly.
Bầu trời đen đặc như làm ngưng đọng cả cơ thể cô, đằng sau lưng là con quái thú đã bị giết chết. Cô đứng đó, mặt và tóc tai đều bê bết máu, còn có cả những tia máu bắn thẳng vào mắt, làm đôi mắt cô cũng đỏ rực lên.
Là máu của con thú.
Trong tình huống giao tranh giữa sống và chết ấy, cô lại hoàn toàn không tổn thất gì, có thể giết được con quái vật đó bằng tay. Quá trình ấy cực ngắn, nhưng đủ để nhìn thấy sự bình tĩnh, điềm đạm của cô, đủ để thấy sự tàn nhẫn, máu lạnh của cô.
Giây phút này Lục Đông Thâm đang nghĩ, rốt cuộc cô đã trải qua chuyện gì, mới có thể dữ dằn và tuyệt tình như vậy?
Cảnh tượng vừa rồi anh đã quan sát trọn vẹn. Khi giết con thú, đôi mắt cô không còn ôn hòa, thậm chí còn có một tia tàn độc hơn cả con thú. Động tác giơ dao lên và hạ dao xuống cực kỳ dứt khoát, đó không phải là chuyện một cô gái bình thường có thể làm được.
Bây giờ nhìn thấy cô như vậy, máu của con quái thú ở trong mắt cô càng giống như cô đã giết đến đỏ mắt, khắp người tràn ngập một mùi hoang dã.
Con dao trong tay Tưởng Ly đỏ rực, máu của con thú chảy thành dòng tập trung trên đầu dao, nhỏ xuống từng giọt. Cô ngẩng đầu lên nhìn Lục Đông Thâm và nói: “Ba lô của anh vẫn còn treo trên miệng nó, anh đi lấy đi, tôi hết sức rồi…”.
Dứt lời, chân cô lập tức mềm nhũn.
Lục Đông Thâm giơ cánh tay ra, kịp thời đỡ lấy cô: “Một cái ba lô thôi mà, cô có bị ngốc không vậy?”.
Chính vào khoảnh khắc vừa rồi, anh bỗng nhiên hoảng sợ. Anh sợ cô cứ thế biến mất. Cảm giác này, anh chưa bao giờ có.
Nghĩ như vậy, cánh tay anh bất giác siết chặt, ôm cô vào lòng.
Nhưng chỉ một giây sau, Tưởng Ly đã giết chết mọi xúc động. Cô nhe răng nói: “Anh, anh à! Đau! Bả vai tôi bị thương đó, này…”.
Lục Đông Thâm ban đầu sững người sau đó liền buông tay ra. Nhìn cô, anh không biết nên khóc hay cười, lại bỗng nhiên cảm thấy tâm lý vừa rồi của mình cũng thật buồn cười. Suýt nữa thì anh quên mất, cô là người của Đàm Diệu Minh.
Anh giơ tay lên lau vết máu trên mặt cô và nói: “Không ở đây được nữa rồi, dọn dẹp đi, chúng ta quay về ngay trong đêm nay”.
Giết được con thú rồi, không đồng nghĩa với việc họ đã bình an vô sự. Ngược lại, họ chỉ càng thêm nguy hiểm. Con thú trong đầm sâu thích mùi máu tanh. Tưởng Ly đã động dao, máu của nó giờ chảy lênh láng khắp nơi, chưa biết chừng lại kéo các con khác trong đầm lầy đến. Tới lúc đó sẽ không chỉ có một con, thế nên việc khẩn cấp trước mắt là phải chạy ngay.
Tưởng Ly cũng hiểu ý anh, lập tức gật đầu.
Dù sao thì cũng đã lấy được dịch xạ hương, lần lữa thêm ở núi Kỳ Thần cũng không còn ý nghĩa gì nữa. Ở đây vô vàn nguy hiểm, ở thêm một giây là sẽ nguy hiểm thêm một giây. Tuy rằng đi đêm cũng khá nguy hiểm nhưng cũng may là đường quay về, cô chỉ cần bám theo những ký hiệu mình đã đánh dấu lúc tới thì cũng không có quá nhiều vấn đề…
[…]
Thiên Thành Phú nằm tại một góc trong thành phố Thương Lăng, là một club cao cấp nơi những người có tiền hưởng thụ niềm vui. Xét về quy mô, tuy rằng nó không thể sánh với Hoàng Thiên tầm cỡ nhất nhì Thương Lăng, nhưng thắng ở chỗ có nhiều loại dịch vụ khác nhau.
Ông chủ đứng sau lưng Thiên Thành Phú là Long Quỷ, người ra mặt giải quyết các công việc làm ăn chính là người luôn đi bên cạnh hắn, Thiên Dư. Từ vài năm về trước, Thiên Thành Phú chắc chắn là một club danh nổi như cồn, hấp dẫn người có tiền ở cả các tỉnh lân cận Thương Lăng tới vui chơi. Mọi người lao đến, tất cả đều nhắm vào người đẹp hàng đầu, Phù Dung.
Nói đến Phù Dung thì đúng là người đẹp như tên, ra tay rộng rãi lại không đánh mất vẻ yêu mị, kiều diễm của mình. Nghe nói, nét quyến rũ của cô ấy toát ra từ từng lỗ chân lông, đàn ông chỉ cần liếc nhìn đã không cất bước đi được nữa.
Hoa khôi dĩ nhiên phải có quy tắc của hoa khôi, không phải hạng đàn ông nào cũng tùy tiện theo. Không phải một người có thân phận, có địa vị, sao có thể lọt vào mắt xanh của Phù Dung? Nhưng như vậy lại càng thu hút không ít người đàn ông có quyền có thế ngàn dặm xa xôi, nghe lời đồn tìm đến, không ngại vung tiền như rác.
Nhưng sau khi Hoàng Thiên ra đời, việc làm ăn của Thiên Thành Phú cũng lao đao theo. Thậm chí ngay ngày đầu tiên khai trương, Hoàng Thiên đã cắp được “nàng Phù Dung” đỉnh cao của Thiên Thành Phú, cú đánh bất ngờ khiến Long Quỷ trở tay không kịp.
Về mặt quy mô, Hoàng Thiên hoàn toàn áp đảo Thiên Thành Phú, về nguồn khách cũng cao hơn hẳn. Thiên Thành Phú nhắm vào những người có tiền để mở cửa tiếp đón, chỉ cần bạn có tiền, bạn sẽ được tiếp đón như khách quý. Còn Hoàng Thiên thì khác, người có tiền cũng phân cấp bậc, mấy kẻ nhãi nhép dĩ nhiên không thể bước vào cửa lớn của Hoàng Thiên, có tiền còn phải có thế, người quyền lực mới là nguồn khách quan trọng ở đây.
Ông chủ của Hoàng Thiên là một người đàn vạm vỡ ngoài bốn mươi tuổi, khuôn mặt dữ tợn. Long Quỷ nhận ra hắn. Người trong giang hồ đều gọi hắn là Ngũ ca. Nghe nói người này xuất thân là lính đánh thuê, sau này phạm tội, bị giam vài năm tù, sau đó ra ngoài trở thành ông chủ của Hoàng Thiên.
Nhưng cũng lại có người nói Ngũ ca chỉ là bù nhìn, ông chủ lớn thật sự đằng sau Hoàng Thiên là Đàm Diệu Minh.
Long Quỷ tin vào lời đồn trên giang hồ. Đàm Diệu Minh là kẻ tinh ranh, rất nhiều việc làm ăn đều không lộ mặt, cứ lẳng lặng âm thầm kiếm tiền là được…
Chương 51 : Bị đào quá nửa giang sơn
Nhưng mấy ngày nay, Thiên Thành Phú lại đông người đến phát sợ, nguyên do là vì Hoàng Thiên đang nghỉ để sửa chữa. Trong tình hình này, Long Quỷ càng tin rằng Đàm Diệu Minh chính là ông chủ đứng phía sau Hoàng Thiên. Sao có thể trùng hợp như vậy chứ, mấy ngày nay Đàm Diệu Minh bị điều tra thì Hoàng Thiên cũng tạm dừng hoạt động?
Long Quỷ mấy hôm nay rất dễ thở. Thiên Dư giữ cho hắn một phòng VIP, rồi lại lệnh quản lý tìm hai em gái mới tới để hắn ngắm chơi.
Nói ngắm chơi chẳng qua chỉ là một cái cớ.
Phàm là những cô gái mới tới club đều sẽ phải đưa tới cho Long Quỷ duyệt trước. Tướng mạo bình thường thì sẽ bị Long Quỷ đuổi đi ngay hôm đó, còn ai được Long Quỷ ưng ý sẽ bị giữ lại một đêm. Hôm sau khi bước ra khỏi phòng của Long Quỷ, chắc chắn người đó sẽ thương tích đầy mình, sau đó mới có được một chân ở Thiên Thành Phú từ đó về sau.
Các cô gái đến với Thiên Thành Phú đều biết Long Quỷ hành hạ người ta biến thái đến mức nào. Các cô gái từng bị hắn chà đạp nếu không vì tiền thì đã nghĩ tới chuyện tự sát từ lâu. Cũng có người muốn chuyển sang nương tựa Hoàng Thiên, nhưng điều kiện nhận gái của Hoàng Thiên yêu cầu quá cao, không những phải xinh đẹp lại còn phải học cao, có giáo dục, có văn hóa, trên thông thiên văn, dưới tường địa lý, chủ đề Nam Bắc Tây Đông gì cũng nói được hết, cầm kỳ thi họa thứ nào cũng rành, đây cũng là lý do các cô gái đều phải lần lượt lùi bước.
Hai cô gái mới tới khá hợp mắt Long Quỷ. Hắn trái ôm một người, phải ôm một người, há to cái miệng với hàm răng dát vàng ra định hôn lên mặt một cô. Có lẽ cô gái đó chịu không nổi mùi rượu hôi hám trong miệng hắn nên khẽ nhíu mày, lập tức bị đôi mắt tinh ranh của Long Quỷ phát hiện ra.
Hắn giơ tay tát một cú trời giáng, khiến cô gái lăn từ trên sofa xuống thảm trải sàn, một bên má đỏ rực lên. Trong phòng VIP còn vệ sỹ đứng đó, thấy vậy bèn tiến lên, đá bay cô gái ra xa, chửi rủa lia lịa: “Mẹ kiếp, dám đắc tội với Long gia của bọn tao, mày không muốn sống nữa hả?”.
Cô gái đó đau đớn lăn lông lốc trên mặt đất. Cô còn lại người run lên như cầy sấy. Thấy Long Quỷ đánh mắt quá, cô ấy lập tức tươi cười như hoa, nép vào lòng hắn.
Khi Thiên Dư bước vào trong phòng VIP, cô gái bị đánh đang phải chịu phạt. Quỳ rạp xuống đất với cơ thể không một mảnh vải, tay giơ cao một chiếc khay, trên khay bày đủ các loại rượu. Có vệ sỹ đang đứng bên cạnh nhỏ nến vào người cô ấy, chỉ cần cô ấy hơi cử động, làm rớt rượu, đòn roi sẽ chờ sẵn.
Thiên Dư nhìn thấy cảnh ấy, vẫn lẳng lặng không nói gì, tình huống này anh ta đã nhìn riết thành quen. Anh ta đi tới bên cạnh Long Quỷ, cúi đầu thì thầm một câu bên tai hắn. Long Quỷ nghe xong chợt nhíu mày: “Hắn đến đây làm gì?”.
Đang nói thì cánh cửa phòng VIP đã bị đẩy ra.
Vệ sỹ của Long Quỷ đứng trước cửa bị đám vệ sỹ đi vào ép qua một bên. Tề Cương đi trước dẫn đường. Sau khi Tề Cường đẩy cửa ra, vệ sỹ lập tức xếp thành hai hàng, tay chắp sau lưng. Đàm Diệu Minh bước vào, mặc áo vest đen, quần Âu đen, khoác thêm một chiếc áo dạ lông cừu cùng màu dài tới đầu gối, khí thế vô cùng rầm rộ.
Trên hành lang, nhân viên phục vụ và các cô gái trong club đứng đầy, đang bàn tán xôn xao.
Cửa phòng được đóng lại, ngăn hoàn toàn các ánh mắt bên ngoài.
“Thì ra là Đàm gia ghé chơi.” Long Quỷ cười ha ha, đứng lên, thực ra trong lòng đang tính toán mục đích của anh khi tới đây.
Đàm Diệu Minh không hùa theo sự nhiệt tình của Long Quỷ, anh đi thẳng tới trước sofa, ngồi xuống. Long Quỷ đã quá quen với phong cách lầm lì, u ám của Đàm Diệu Minh, nên cũng không phẫn nộ chỉ vòng sang ngồi phía đối diện, đánh mắt ra hiệu cho Thiên Dư.
Thiên Dư tiến tới, chủ động châm thuốc cho Đàm Diệu Minh.
Nhưng anh không nhận, chỉ nghiêng đầu nhìn Tề Cương. Tề Cương đưa thuốc lá cho anh. Anh đón lấy, ngậm vào miệng. Tề Cương lục tìm bật lửa rồi châm thuốc cho anh.
Khói thuốc vấn vít, làm mờ đi khuôn mặt cương nghị của Đàm Diệu Minh.
Cô gái ngồi bên cạnh Long Quỷ len lén liếc nhìn Đàm Diệu Minh ở đối diện. Đàm gia danh nổi như cồn, dù cô gái nào nhìn thấy lòng cũng phải ngứa ngáy không yên.
“Long Quỷ, club này kinh doanh cũng khá đấy.” Đàm Diệu Minh hững hờ mở lời.
Long Quỷ là kẻ sành sỏi giang hồ, dù bây giờ địa vị của hắn ở đâu thì người trên giang hồ gặp mặt vẫn phải gọi hắn một tiếng “Long gia”. Đàm Diệu Minh rõ ràng trẻ tuổi hơn hắn vậy mà xưa nay luôn gọi thẳng tên hắn, việc này khiến Long Quỷ bất mãn vô cùng, nhưng cũng chẳng biết phải làm sao.
Long Quỷ nghe xong cười phá lên: “Chỉ là hạng tép riu thôi, làm sao so được với Hoàng Thiên? Nghe nói Hoàng Thiên bây giờ mỗi ngày thu về hàng ngàn, Thiên Thành Phú của tôi làm sao dám bì. À, nói tới đây tôi mới chợt nhớ ra…” Hắn hơi đổ người về phía trước: “Sao Hoàng Thiên lại trùng hợp đóng cửa sửa chữa vậy? Lẽ nào ông chủ của nhà ấy cũng giống như Đàm gia, gần đây bận không ngóc đầu lên được?”.
Mấy ngày nay, Đàm Diệu Minh bị các cơ quan có liên quan treo niêu tuy không bắt được chứng cứ gì xác thực nhưng các club, vũ trường cũng không còn rầm rộ như trước, rõ ràng là có ý né tránh, chỉ kinh doanh những ngành được cho phép. Đây chính là một cơ hội cho Long Quỷ thở.
Đàm Diệu Minh nhả ra một làn khói, nửa đùa nửa thật: “Hoàng Thiên không tạm dừng thì làm sao Thiên Thành Phú thở nổi? Sao, anh bị Hoàng Thiên chèn ép lâu quá thành quen à?”.
Long Quỷ bị Đàm Diệu Minh nói có phần bẽ bàng, nhưng cũng không dám lật bàn. Ngừng một lát, hắn đánh mắt nhìn cô gái đang chịu phạt bên cạnh, quát tháo: “Sao có mắt mà không thấy Thái Sơn? Bò qua phục vụ Đàm gia đi!”.
Cô gái kia dè dặt đặt chiếc khay xuống, cũng không dám đứng lên, cứ thế bò tới trước mặt Đàm Diệu Minh, quỳ gối rót rượu cho anh.
“Đám gà non mới tới chưa hiểu chuyện, để Đàm gia chê cười rồi.” Long Quỷ đón lấy ly rượu cô gái trong lòng đưa, bàn tay béo tốt bấu qua bấu lại trên người cô ấy một cách không yên phận: “Cô gái này trông cũng khá lắm. Đàm gia có ưng không? Nếu ưng thì cứ mang đi, dạy bảo cho tử tế”.
Cô gái chịu phạt ngay từ đầu đã biết người bước vào là Đàm gia, không dám ngẩng đầu lên nhìn. Giờ nhân lúc đưa rượu mới dám ngước mắt, vừa liếc đã bắt gặp một khuôn mặt tuấn tú, sự ấm ức trong lòng quả thực cũng giảm đi nhiều, cơ thể linh hoạt tự động áp sát.
Nhưng ly rượu còn chưa chạm được vào tay Đàm Diệu Minh, anh đã chặn lại. Tề Cương quát lên với Long Quỷ: “Bắt Đàm gia dạy bảo gái hộ các người ư? Long Quỷ, anh chán sống rồi phải không?”.
Long Quỷ mặt lạnh ngắt, trong ánh mắt toát ra nộ khí rõ ràng.
Thiên Dư nhìn thấy hết, tiến lên giật tóc cô gái kia, tránh xa ra khỏi Đàm Diệu Minh rồi quát: “Mẹ kiếp! Ngốc nghếch vụng về làm cả hai gia không vui. Người đâu, lôi cổ nó ra ngoài, giải quyết gọn gàng!”.
Trong phòng có người của Long Quỷ, nghe xong bèn tiến lên bắt lấy tóc của cô gái kéo ra ngoài. Cô gái kia ra sức giãy giụa, gào lên điên cuồng, liều mình thoát thân, bò tới trước mặt Đàm Diệu Minh không ngừng dập đầu: “Đàm gia, ngài khoan hồng độ lượng, hãy tha cho tôi đi!”.
“Ồn chết đi được, lôi ra ngoài cho tao!” Long Quỷ nổi giận.
Vệ sỹ vừa định tiến lên thì Đàm Diệu Minh lên tiếng: “Long Quỷ, xuất phát từ nghĩa khí giang hồ, hôm nay tôi đến là để thông báo với anh một tiếng. Tôi muốn lấy bốn nơi hoạt động anh đang nắm quyền: Vọng Giang Lầu, Thiên Hi Hội, Lạc Đô và cả Thiên Thành Phú hiện tại”.
“Cái… Cái gì?” Long Quỷ sững người, quên luôn cả việc bảo vệ sỹ xử lý cô gái.
Tề Cương đứng bên nói: “Đàm gia nói một lời không nói hai, muốn lấy bốn nơi đó là chắc chắn sẽ lấy. Sao anh nói nhiều lời vậy?”.
Vọng Giang Lầu là tửu trang, Thiên Hi Hội là sòng bạc ngầm, Lạc Đô là vũ trường. Ngoài Thiên Thành Phú ra thì ba nơi còn lại đều là sản nghiệp của Long Quỷ, hơn nữa kinh doanh không tệ.
Chẳng khác nào đào đi quá nửa giang sơn của hắn.
“Đàm Diệu Minh!” Long Quỷ nổi giận, đập bàn đứng lên: “Mẹ kiếp, mày tưởng Long Quỷ này dễ bắt nạt lắm sao? Khi tao lăn lộn giang hồ, chẳng biết mày đang còn bú sữa của ai! Ít nhiều gì tao cũng là bậc bề trên của mày, mày không chịu nể mặt chút nào? Nói đòi bốn nơi là đòi bốn nơi? Dựa vào đâu? Tao cảnh cáo mày, làm người đừng có quá đáng như thế, giữ đường lùi cho người khác chính là giữ mạng sống cho mình!”.
Đàm Diệu Minh dùng tay từ từ vân vê đầu thuốc, rồi ném vào trong gạt tàn. Anh đứng dậy, nhìn Long Quỷ và nói: “Thì ra anh cũng biết giữ đường lùi cho người khác là giữ mạng sống cho mình cơ đấy? Thật thú vị”.
Long Quỷ nheo hai mắt lại: “Mày nói vậy là có ý gì?”.
“Ba ngày.” Đàm Diệu Minh cất giọng lạnh nhạt: “Ba ngày sau tôi chưa nhìn thấy hợp đồng chuyển nhượng thì đừng trách tôi không khách khí. Tới lúc đó, sẽ không chỉ đơn giản là lấy đi bốn nơi làm ăn thôi đâu”.
Dứt lời, anh quay người rời đi.
Long Quỷ tức đến mặt co giật.
Đám vệ sỹ cũng lần lượt ra ngoài. Tề Cương đi cuối cùng, nhìn Thiên Dư một cái rồi giơ tay vỗ vỗ lên mặt anh ta, cú vỗ khá mạnh, cất một nụ cười âm u: “Mày chính là Thiên Dư? Nhóc con, cứ đợi đấy”.
Sau khi cả đoàn người đi khỏi, bên này Long Quỷ lật bàn: “Mẹ nó, thế là ý gì? Đàm Diệu Minh vuốt mặt không nể mũi à?”.
Thiên Dư ra hiệu cho đám vệ sỹ đứng bên, chúng tiến tới, quát lên với hai cô gái: “Cút hết ra ngoài!”.
Hai cô gái cũng chỉ muốn đi thật nhanh. Cô gái đang chịu phạt như được cứu sống, quần áo còn chẳng kịp mặc, cứ thế cuống cuồng bỏ chạy.
Trong phòng chỉ còn lại người mình, Thiên Dư cũng nói thẳng.
“Long gia, lần này Đàm Diệu Minh tới, khí thế bừng bừng, có vẻ kỳ lạ, ngài nên đề phòng một chút.”
“Sao? Hắn có mười cái gan cũng không dám làm gì tao!” Long Quỷ cứng miệng: “Chỉ cần dẹp được hắn bên phía thương hội thì sau này gặp tao, đến rắm hắn cũng không dám đánh!”.
Thiên Dư trầm mặc, lòng đầy tâm sự.
Ban nãy Long Quỷ chẳng qua cũng chỉ mạnh miệng. Bao năm qua, không phải hắn không biết thế lực của Đàm Diệu Minh lớn đến cỡ nào. Thậm chí việc làm ăn của Đàm Diệu Minh đã dính tới các thành phố ven biển. Nhưng cảng biển giàu đến chảy mỡ Đàm Diệu Minh nhúng tay vào không ít. Có thể làm tới cảng biển chứng tỏ điều gì? Kinh doanh chính quy thì không có gì để nói, nhưng nếu làm ăn ngầm thì sao? Vậy mà Đàm Diệu Minh vẫn không sợ ai, thì hoặc là thế lực quá mạnh, hoặc là phải có chống lưng.
Dưới sự thúc đẩy của một nguồn lợi khổng lồ, các nguồn sức mạnh phía sau Đàm Diệu Minh lại càng nhiều hơn.
Long Quỷ nghĩ vậy lại cảm thấy hối hận. Bao nhiêu năm nay hắn chỉ làm nhăng làm cuội, giương mắt nhìn một kẻ ít tuổi hơn mình là Đàm Diệu Minh cưỡi lên đầu, dĩ nhiên rất tức giận. Các thành viên chủ chốt trong Thương hội Thương Lăng đều là những người từng cùng hắn lăn lộn giang hồ, xét về giao tình thì còn vượt trên cả Đàm Diệu Minh, nghĩ vậy, Long Quỷ cũng thấy yên tâm hơn phần nào.
Nhưng nhìn thấy biểu cảm của Thiên Dư, chút yên tâm ấy lại tan biến. Hắn vân vê điếu xì gà trong tay, châm lên: “Mày nói xem, thế là có ý gì?”.
“Lúc trước chúng ta chém hắn một nhát, chẳng qua chỉ muốn khiến hắn mất mặt trong thương hội, Hội trưởng thương hội sẽ bị điều tra. Không cần biết vì nguyên nhân gì, cũng sẽ bôi đen danh dự của thương hội. Chuyện này mà đến tai người dân thì uy tiến của Đàm Diệu Minh sẽ đi tong. Nhưng Đàm Diệu Minh này thật kỳ lạ, sao lại chủ động đóng cửa chỗ làm ăn của mình chứ?”
Vốn của Đàm Diệu Minh nhiều thế nào không ai nắm rõ. Nhưng họ biết, chỉ riêng việc tố giác không thể động tới gốc rễ của anh. Mà bọn họ cũng không nghĩ đến việc ấy. Chỉ muốn Đàm Diệu Minh ngoan ngoãn lùi khỏi thương hội là được rồi. Đàm Diệu Minh có ngành nghề của riêng mình, có cả những nơi hoạt động ngầm. Nhưng cho dù như vậy, thì cũng không ai dám động vào, cho dù là Hoàng Thiên thì lần nào cũng an toàn vượt qua được những lần quét các ổ mại dâm, ma túy.
Long Quỷ rít xì gà, rồi nhả mạnh khói ra, rất lâu sau mới nói: “Mẹ nó, đúng là thằng cáo giá, biết tàn nhẫn với chính mình, đóng cửa nơi làm ăn của mình, định làm dân lành à?” Nói tới đây, hắn cười khẩy: “Đàm Diệu Minh đổi tính đổi nết ư? Từ khi nào biết sợ hãi, chấp hành phát luật vậy?”.
“Có lẽ… không phải là sợ.” Thiên Dư nét mặt lo lắng.
Long Quỷ sững người, nhìn thẳng vào đôi mắt đăm chiêu của Thiên Dư, chẳng hiểu sao, sống lưng lại lạnh toát…
Chương 53 : Chúng ta lạc đường rồi
Núi Kỳ Thần, lúc bình minh.
Lục Đông Thâm và Tưởng Ly không nghỉ ngơi một giây phút nào, chỉ thu dọn hành lý một cách đơn giản rồi bắt đầu hành trình trở về.
Bộ răng sắc nhọn của con thú đó đã phá nát túp lều duy nhất giúp họ tránh mưa tránh gió. Trước khi đi, Tưởng Ly còn ngồi xổm xuống đất, quan sát cả một lỗ hổng cực lớn trên miếng bạt chắn gió, chỗ rộng chất phải lên tới hai mét, thể hiện thành từng đường dạng răng cưa, hoàn toàn không còn sử dụng được nữa.
Lục Đông Thâm thấy cô quan sát đến thất thần bèn hỏi cô đang nghĩ gì. Cô chống tay lên cằm, ngước nhìn anh một lúc rất lâu rồi hỏi một cách nghiêm túc: “Anh có thể chế tạo kiểu cung tên nguyên thủy nhất để bắt thỏ, chắc việc vá lại lều không làm khó được anh chứ?”.
Lục Đông Thâm thấy câu hỏi của cô không nghiêm túc nên cũng mặc kệ.
Cô đi theo phía sau anh, ra sức trêu chọc: “Anh thử sợi chỉ bằng tơ tằm đi, nhiều nghề thì sống lâu mà”.
Không còn lều nữa cũng tốt, dọc đường quả thật nhẹ nhàng hơn không ít.
Màn đêm và bình minh đang ra sức lôi kéo lẫn nhau, giống như một lần hồi sinh trong đau đớn. Từng chút ánh sáng nơi đường chân trời đang cố gắng kéo rách một góc của bóng đêm ra, sau đó, ánh sáng và bóng tối đan cài, chồng chéo lên nhau, thẩm thấu vào nhau từ từ.
Chỉ có điều, trong rừng sâu nhiều chướng khí, trời tối đen xì, chút ánh sáng yếu ớt của buổi bình minh chẳng thể xuyên thấu được âm u, chỉ lờ mờ như phủ lên một cái bóng vô hồn. Nhưng ngàn dặm có tầng mây. Sự giao thoa giữa tối và sáng giống như tầng tầng lớp lớp vảy cá, vảy màu đen nhưng rìa lại tỏa ra chút ánh sáng.
Suốt dọc đường, Tưởng Ly đánh dấu không ít ký hiệu. Đương nhiên, loại ký hiệu này không thể đơn giản là một sợi dây đỏ, vài viên đá xếp tầng gì đó. Một là sẽ để lại manh mối cho những kẻ có mưu đồ bất chính, hai là sẽ bị các loài thú phá hoại. Ký hiệu mà cô để lại đã được cải biên thông qua những ký hiệu tiêu chuẩn khi đi thám hiểm nơi hoang dã, vừa kín đáo vừa chuyên nghiệp, hình thành nên một loại ký hiệu bản thân mình có thể hiểu được.
Như vậy, trong mắt người khác chẳng qua chỉ là một đống tạp nham, nhưng người có kinh nghiệm dã ngoại cực kỳ phong phú vẫn có thể nhìn ra được tính quy luật của nó. Đây cũng chính là nguyên nhân Tưởng Ly nghi ngờ Lục Đông Thâm.
Đường về đã dễ đi hơn nhiều, chí ít thì sau khi đi một lượt là có thể tự động né tránh nguy hiểm. Thế nên tâm trạng Tưởng Ly lần này cũng nhẹ nhõm hơn.
“Tôi kể cho anh một truyền thuyết trước bình minh nhé?” Tưởng Ly một tay khuơ ngọn đuốc làm bằng gỗ tùng hương, con dao Phần Lan vẫn luôn dắt sẵn ở thắt lưng.
Phía trước không sáng sủa, vẫn còn bị màn đêm bao trùm, chướng khí ít nhiều làm cản trở hô hấp, dính nhơm nhớp lên mũi.
Lục Đông Thâm ở bên cạnh mở đường, sau khi nghe xong bèn hỏi cô thế nào gọi là truyền thuyết trước bình minh?
Tưởng Ly khuơ ngọn đuốc, ánh lửa soi rõ một bên gương mặt người đàn ông. Đường nét rắn rỏi sáng sủa lại càng được khắc sâu hơn. Anh mải miết nhìn về phía trước, vừa nghiêm túc lại vừa cảnh giác.
“Là truyền thuyết về ngọn núi Kỳ Thần này.” Tưởng Ly cảm thấy có anh ở bên, cũng yên tâm hơn rất nhiều: “Ai ai cũng nói núi Kỳ Thần này thật ra chính là Côn Luân, không phải núi Côn Luân mà chúng ta thường nói đâu nhé, là Côn Luân được nhắc đến trong Sơn hải kinh. Côn Luân là nơi thượng thần ngự trị, và cũng vì ảnh hưởng của thần lực mà có thêm nhiều yêu ma quỷ quái. Cũng có người nói chúng do thượng thần tạo ra. Những yêu quái với tiên khí cao đó là loại nửa người nửa thú, giống như Nữ Oa, Khoa Phụ; Những yêu quái với tiên khí thấp khi màn đêm buông xuống sẽ hiện nguyên hình, chỉ khi gặp ánh sáng mới biến thành người. Ai cũng nói trước bình minh là bóng đêm, nhưng những con yêu quái trên núi Kỳ Thần lại mong chờ bóng đêm trước bình minh, vì đó là thời cơ tuyệt nhất để chúng biến thành hình người”.
Trong lúc nói, chân của cô bị cành cây quấn vào, Lục Đông Thâm kịp thời đưa bàn tay dài ra đỡ. Cô nói một câu cảm ơn, rồi giẫm vài cái san bằng đám cành cây phiền toái. Trong bụng cô thầm nghĩ, trong tình cảnh lúc sáng lúc tối này mà anh vẫn phát hiện ra những việc nhỏ nhặt này, sức quan sát quả là tỉ mỉ.
“Lục gian…”
Cô vừa định lên tiếng thì Lục Đông Thâm đã đánh mắt nhìn qua. Dưới ánh sáng mờ mờ, đôi mắt anh rất sắc bén, như đang có ý cảnh cáo.
Tưởng Ly là một cô gái thông minh nhanh nhạy, cô lập tức sửa lại: “Anh Lục, anh có thích nghe truyền thuyết tôi kể không?”.
“Nghe tạm cũng được, kể tiếp đi.” Lục Đông Thâm quay đầu đi, tiếp tục tiến bước.
Vẫn chỉ là nghe tạm cũng được thôi sao? Trong bóng tối, Tưởng Ly thầm bĩu môi.
Vì con đường phía trước vẫn còn dài dằng dặc, cô bèn kể tiếp.
“Những người có tuổi từng trèo lên núi Kỳ Thần, dĩ nhiên là mười phần chết chín. Những ai may mắn giữ lại được mạng sống kể rằng núi Kỳ Thần lúc bình minh là nguy hiểm nhất, nguy hiểm tới từ các yêu quái. Chúng hoạt động năng nổ nhất chính vào lúc này, càng thích trêu chọc người qua đường. Nhưng có những loại yêu quái không chỉ đơn thuần là trêu chọc, chúng còn biến thành người để hút đi dương khí, như vậy càng dễ ổn định hình người hơn. Nghe nói khi chúng hút dương khí thì vô cùng khủng khiếp, lúc là mặt thú, lúc lại là mặt người, hình dạng cơ thể càng kỳ quái hơn, ví dụ như động vật nhiều chân, có thể một lúc biến ra rất nhiều tay, nhiều chân, mọc ở khắp các bộ phận trên cơ thể, sau đó sẽ từ từ tan biến.” Tưởng Ly say mê kể, ngọn đuốc trong tay lại càng được khuơ hăng như múa.
“Những loài yêu quái hay gặp là gấu, mèo, chuột, sư tử gì đó, dĩ nhiên là cả các loài côn trùng. Tóm lại là rất nhiều, rất nhiều loài động vật có thể là yêu quái, ví dụ như con thú dưới đầm đã bị tôi giết chết. Ai biết được thứ nằm dưới đất bây giờ là gì chứ.”
Lục Đông Thâm đang mở đường phía trước chợt dừng bước, quay đầu nhìn cô, nửa đùa nửa thật: “Vậy cô là gì? Hồ ly tinh hả?”.
“Anh mắng ai là hồ ly tinh vậy?” Tưởng Ly không vui, vòng qua anh đi thẳng về phía trước.
Cổ tay cô bị Lục Đông Thâm giữ lại, khống chế cho tốc độ của cô ngang bằng với anh. Anh cười nói: “Sao nói trở mặt là trở mặt ngay thế? Chẳng phải thời nay nói con gái là hồ ly tinh thường có ý khen sao?”.
Tưởng Ly nhướng mày, vô cùng nghịch ngợm: “Này, trường anh cho giáo viên Thể dục qua dạy Văn đấy hả? Từ này có ý khen ngợi từ khi nào thế? Tôi là hồ ly tinh? Tôi hãm hại anh chuyện gì? Tôi mà là hồ ly tinh thật thì tôi sẽ…”.
“Cô sẽ làm sao?”
Dưới ánh sáng là đôi mắt anh nhìn cô, ngoài sự cao cao tại thượng, còn có một dư vị khác nữa. Vì có ánh sáng che giấu nên đôi mắt anh giống một dòng sông ngân hà khiến người ta chìm đắm. Nhưng mê hoặc nhất phải kể tới nụ cười của anh, bờ môi mỏng khẽ rướn thành một đường cong tuyệt đẹp, có chút đùa cợt lại có chút cố tình.
Hơi thở của Tưởng Ly như ngừng lại. Càng lúc cô càng cảm giác trong đôi mắt anh chính là một chiếc móc câu. Vào thời khắc giao thoa của đêm và ngày, nó cũng nhuốm bạc, lấy đi toàn bộ linh hồn của cô khiến cô không sao nhúc nhích được.
Cô đã nói là người đàn ông này rất nguy hiểm mà.
Nguy hiểm trên thương trường, mà tình trường lại càng nguy hiểm.
Thế nên, cô nói theo đúng suy nghĩ trong lòng mình: “Tôi sẽ thử quyến rũ anh xem sao, để xem có thật là anh với Trần Du nhà anh tình cảm sâu đậm, đến chết không lìa không?”.
Nói xong câu này, cô bỗng cảm thấy hơi kỳ lạ. Đang lúc gượng gạo thì cô nghe thấy Lục Đông Thâm khẽ cười rồi nói: “Vậy cô có thể thử xem sao”.
“Khiêu khích?” Tưởng Ly hừ hừ hai tiếng từ mũi.
“Hoặc có thể nói theo một cách khác, ví dụ như… mong chờ.”
Tưởng Ly nghe thấy tiếng màng nhĩ bị trái tim va đập vào rất mạnh. Còn chưa kịp phản kích, Lục Đông Thâm đã nắm chặt bàn tay cầm đuốc của cô và nói: “Đi thôi, đừng quên tôi chỉ cho cô thời gian bảy ngày”.
Xét từ thái độ của anh, ban nãy chỉ giống như một câu nói đùa, vừa thản nhiên nhẹ nhàng vừa tùy ý. Nhưng sao cô lại cảm giác trái tim mình không yên phận nhỉ? Nó đang nhảy nhót loạn xạ trong lồng ngực giống như con thỏ anh bắt về. Nhất thời cô cũng không rút tay về, mặc cho anh nắm tay mình tiến thẳng.
Bóng cây trùng trùng, xung quanh hầu như yên ắng.
Nhưng càng yên ắng trong tai lại càng bắt được nhiều âm thanh hơn. Tiếng gió thổi qua làm lá cây xào xạc, tiếng cỏ khô quẹt nhẹ vào mặt đất, thi thoảng lại có đôi ba tiếng đập cánh của con chim nào. Xa hơn nữa còn thi thoảng nghe thấy tiếng chim cuốc kêu ran. Nguy hiểm ẩn nấp trong khu rừng này toàn bộ đều được giấu dưới những thanh âm, còn cả những nguy hiểm không nghe được thấy tiếng, ví dụ như chưa biết chừng sau lưng họ đang có hổ hay sư tử ẩn nấp.
Sắc trời dần sáng, ban mai đang cố gắng xuyên qua tầng tầng khí độc. Tưởng Ly ngẩng đầu lên nhìn trời, đoán chừng đi thêm khoảng một tiếng nữa là trời sẽ sáng bừng lên, cũng chính là thời cơ thuận lợi để ra khỏi dãy núi chính.
Lúc tới thận trọng bao nhiêu là vì chưa quen thuộc gì với Kỳ Thần, nhưng khi về thì lại dễ hơn bao nhiêu, nếu cứ đi không nghỉ ngơi như thế này có thể chỉ mất một nửa thời gian của lúc đến.
Đang nghĩ vậy, cô chợt thấy Lục Đông Thâm dừng bước.
Tưởng Ly ở bên cạnh hỏi anh có chuyện gì.
Anh không trả lời, mà đi thẳng tới một gốc cây gỗ linh sam phía trước, dừng bước, trầm mặc. Tưởng Ly không hiểu, cũng tiến lên theo.
“Cô nhìn đi.” Lục Đông Thâm nói.
Tưởng Ly đánh mắt qua với vẻ hồ nghi. Chỉ là một cây gỗ linh sam thôi mà, nó gần như cao vút tận trời. Những loại cây cổ kiểu này ở Kỳ Thần đâu đâu cũng có. Nhưng không đúng, có thể thu hút sự chú ý của Lục Đông Thâm, chắc chắn nó không đơn giản.
Cô tỉ mỉ quan sát, đánh giá, rồi nhanh chóng phát hiện ra đầu mối, thảng thốt hét lên một tiếng.
Lục Đông Thâm sắc mặt nặng nề: “Chúng ta lạc đường rồi”.
Chương 54 : Tất cả đều trở nên không bình thường
Lạc đường là điều cấm kỵ hàng đầu khi đi thám hiểm, nhất là ở những nơi như núi Kỳ Thần. Trước mắt là từng khoảng từng khoảng gỗ linh sam dày đặc. Tưởng Ly đánh mắt quan sát, không hề cảm thấy quá lạ lẫm, cô có ấn tượng về nơi này.
Nói một cách khác, con đường này họ đã từng đi qua trước đó.
Tưởng Ly không hề hoảng loạn, cô đi xung quanh quan sát và kiểm tra một lượt. Trên một vài cành cây khô cô từng đánh dấu ký hiệu, chỉ cần tìm được ký hiệu là có thể đi ra khỏi “mê cung” này.
Thông thường, những người đánh dấu ký hiệu hay thích dùng cách “đường nối chồng”, cũng tức là sẽ lợi dụng ba điểm một đường để duy trì tính chính xác của phương hướng, nhưng Tưởng Ly đổi ba đường thành năm đường, như vậy sẽ càng tỉ mỉ và chính xác hơn.
Đối với cách thức đánh dấu ký hiệu của cô, Lục Đông Thâm cũng đã tìm ra được manh mối từ lâu, nếu không thì suốt dọc đường anh đã chẳng thể tự động tiến bước một cách thuận lợi như thế. Nhưng khi đi tới trước một trong số những gốc linh sam đáng nhẽ phải có ký hiệu, Tưởng Ly bỗng phát hiện ký hiệu bên trên đã hoàn toàn biến mất!
“Không đúng.” Tưởng Ly cố gắng trầm mặc để bình tĩnh lại, lúc này càng hoang mang sẽ càng nguy hiểm.
Hai người cố gắng tìm kiếm một lượt theo cách thức đánh dấu trước đó của cô, cố tìm ra bằng được ký hiệu đánh dấu lối ra, đường thứ năm. Nhưng kỳ quái là đường thứ năm đã biến mất.
Trước tiên, Tưởng Ly loại trừ suy nghĩ cô quên không đánh dấu. Khi đi thám hiểm, cô thường rất cẩn trọng, việc đánh dấu ký hiệu là việc quan trọng hàng đầu, có ký hiệu là bảo toàn được mạng sống. Cuối cùng, cô đưa ra kết luận: Ký hiệu của cô đã bị phá hoại.
Bị phá hoại mang theo hai hàm nghĩa: Do con người và không phải do con người.
Ký hiệu của cô được khắc trên cây. Nếu do người nào đó phá hoại thì chỉ có thể là quẹt nó đi hoặc chặt bỏ cả gốc cây. Có thể ư?
Tưởng Ly cho rằng khả năng này rất thấp.
Một là nơi này không một bóng người, nếu có người nào bám đuôi, thì cô và Lục Đông Thâm đều không phải dạng vừa, dĩ nhiên sẽ phát hiện ngay ra điều bất thường; Hai là cho dù chặt cả gốc cây hoặc làm mờ ký hiệu thì kiểu gì cũng để lại dấu vết, vậy chẳng phải nói quá rõ ràng cho cô biết vị trí của đường thứ năm bị phá hoại hay sao?
Vậy thì chỉ còn lại khả năng cuối cùng.
“Không phải do con người.” Cô khẽ lên tiếng.
Lục Đông Thâm trước giờ vẫn rất lý trí, anh tỏ thái độ hoài nghi đối với lý do này của cô: “Không phải do con người? Ý cô là trong khu rừng này thật sự có yêu tinh tác oai tác quái?”.
Tưởng Ly cắn môi, suy nghĩ một lúc lâu rồi nói: “Ý của tôi là thật ra ký hiệu vốn vẫn tồn tại, chỉ là chúng ta không nhìn thấy nó”.
“Thuật che mắt?”
“Hay khoa học gọi là ảo giác.” Tưởng Ly nói.
Lục Đông Thâm nhíu mày, lát sau lên tiếng: “Kiểu gì cũng ra ngoài được thôi”.
Tưởng Ly biết, một người như anh sẽ không tin vào các câu chuyện mê tín. Thật ra cô cũng không tin, nhưng ký hiệu cứ vô duyên vô cớ biến mất trước mắt, việc này khiến cô không thể không bắt đầu sợ hãi truyền thuyết lạc đường trên núi Kỳ Thần. Nghe những người cao tuổi kể rằng, lạc đường trên Kỳ Thần không khác nào tự sát, thế nên nhất định phải cảnh giác cao độ mới được.
Lục Đông Thâm bỏ la bàn ra, nhưng phát hiện kim la bàn đã bị hỏng, nó đứng im như bị dính chặt vào mặt la bàn vậy.
Tưởng Ly nhìn thấy cảnh ấy, bất giác có một linh cảm, đó chính là trong trận địa ảo giác này, mọi phương thức khoa học, đo lường mà họ sử dụng đều không có tác dụng.
Lạc đường khi đi thám hiểm, cách thức đơn giản nhất chính là nhìn mặt trời, lợi dụng mặt trời để phân biệt vị trí là cách dễ dàng thành công nhất. Nhưng trong rừng quá nhiều chướng khí, ánh nắng gần như không thể chiếu xuống được. Tưởng Ly vốn dĩ suy đoán khoảng một tiếng sau là trời sẽ bừng sáng, vậy mà, họ giống như bị giam hãm trong một đống băng dính, thời gian cứ trôi qua từng giây từng phút mà trước mắt vẫn hoàn toàn hỗn độn.
Không thể lợi dụng ánh sáng để phân biệt vị trí vậy thì chỉ có thể lợi dụng các địa vật đặc trưng, ví dụ như các cây gỗ độc lập thông thường mặt phía Nam lá sẽ mọc um tùm rập rạm, da lá trơn bóng, vòng năm trên thân cây thường sẽ là phía Nam thưa, phía Bắc dày. Nếu gặp mô đất, thì mặt phía Nam các cây cỏ sẽ mọc dầy hơn, phía Bắc thì hay mọc rêu xanh…
Đại loại như vậy.
Mà Lục Đông Thâm cũng đang kiểm tra lần lượt, phàm những thứ gì có tác dụng đều đã được sử dụng hết. Nhưng nơi họ đang đứng giống như một vùng cấm vậy, không tìm thấy bất cứ manh mối nào.
Ngay cả điện thoại vệ tinh để dựa dẫm cũng mất đi tác dụng.
Tưởng Ly càng lúc càng cảm thấy không bình thường, đây vốn không phải là một vấn đề mà những người hay đi thám hiểm thường gặp.
Hai người cố gắng đi thêm một đoạn đường nữa, nhưng khi lại nhìn thấy gốc linh sam kia, cuối cùng họ cũng hiểu mình hoàn toàn không thể thoát ra được.
Tưởng Ly đi tới trước gốc linh sam đó, ngồi xuống, dựa đầu vào thân cây, ngẩng lên nhìn trời. Lục Đông Thâm không nghỉ ngơi, vẫn đang nghĩ đủ cách để có thể thoát ra.
“Tôi nghĩ là…” Tưởng Ly thấy anh vẫn khá bình tĩnh, trong lòng quả thực khâm phục vô cùng. Nhưng có một phát hiện cô buộc phải nói, tuy rằng sẽ rất đả kích tới thái độ tích cực của anh.
Lục Đông Thâm quay đầu nhìn cô.
Tưởng Ly chỉ tay lên đỉnh đầu: “Cái cây này rất giống cây giả, cành lá không hề rung rinh, ngay cả quả trên cây cũng sắp xếp rất có trật tự. Cả xung quanh đây nữa, một chút âm thanh cũng không có. Trước kia ít nhiều gì cũng có thể nghe thấy tiếng côn trùng bò hay tiếng chim kêu. Còn cả chướng khí trước mặt nữa, đã qua cả tiếng đồng hồ rồi vẫn không tan đi, giống như là…”.
Cô cố gắng tìm một từ ngữ thích hợp để giải thích.
Lục Đông Thâm thay cô nói nốt những gì cô đang suy nghĩ: “Giống như là chúng ta đang bị vây hãm trong một không gian không thuộc về núi Kỳ Thần”.
Tưởng Ly gật đầu, nét mặt nặng nề.
Nếu cô suy đoán không sai, thì bây giờ họ đang đứng ở đâu? Khi tới, cô nhớ rất rõ rằng đã đi qua rừng linh sam này, nó dài miên man hàng trăm dặm. Nhưng bây giờ, vẫn là linh sam lại không phải là không gian lúc họ tới.
Bất chợt có khí lạnh từ đâu như bò dọc sống lưng.
Cô co chân lại, vùi mặt giữa hai đầu gối.
Nếu không thoát ra ngoài được thì cô nên làm sao? Sẽ chết ở đây sao? Vậy thì sẽ phải rất lâu mới có người phát hiện ra xương cốt của cô. Hay là, ngay cả xác cô cũng sẽ bị chôn vùi. Linh hồn của cô sẽ như bị trừng phạt, mãi mãi, vĩnh viễn phiêu đãng trong không gian này?
Giống như giấc mơ của cô vậy.
Tòa thành dưới nước đó trôi nổi những thi thể chết không nhắm mắt. Họ đang im lặng, đang tuyệt vọng, không nhìn thấy ánh sáng mặt trời, không chạm được vào ấm áp.
Tưởng Ly cảm thấy xung quanh thật lạnh lẽo. Cô ngẩng đầu lên, chỉ thấy mình như đang nằm giữa hồ lạnh giá, không thấy có đàn cá nào lại qua, chỉ có bóng tối vô tận.
Nhưng tận cùng của bóng tối có một chút ánh sáng nhỏ nhoi, trong quầng sáng ấy dường như ẩn chứa một bóng người. Cái bóng đó được kéo dài ra từng chút một, giống như Lục Đông Thâm, lại không giống.
Anh dường như đang bước về phía cô.
Quầng sáng quá chói chang, anh bước ngược sáng, khiến cô không nhìn được thấy khuôn mặt anh.
Nhưng dường như trong chớp mắt anh đã tới bên cạnh cô, chạm tay lên gương mặt cô, từng ngón tay ấm nóng đang nhẹ nhàng vuốt ve gò má cô.
Tưởng Ly cố gắng mở to hai mắt, bấy giờ mới nhìn rõ người đàn ông trước mặt.
Mái tóc cắt ngắn giống như nhuộm đầy ánh sáng. Đôi mắt anh ấm áp, chan chứa nụ cười, giống như một nguồn sức mạnh chưa bao giờ có, lại đủ sức khiến cô quen thuộc và yên tâm.
“Tả Thời…” Tưởng Ly không dám tin vào mắt mình, giọng nói cũng run rẩy.
Nhưng khi cô muốn nhìn rõ một lần nữa thì khuôn mặt trước mắt lại trở nên mơ hồ. Cô giơ tay ra muốn chạm vào mặt anh, nhưng bỗng chốc vồ hụt.
Tưởng Ly đứng phắt dậy, muốn đuổi theo bóng anh nhưng cái bóng trước mặt càng lúc càng mỏng manh, mơ hồ.
Không!
Cô liều mạng, dốc hết sức ôm chặt cái bóng trước mặt, cái ôm lần này thì cô đã thực sự chạm được vào.
Tả Thời… Tả Thời, là anh đúng không?
Cô ôm gắt gao người đàn ông trước mặt, lồng ngực vừa vững chãi vừa ấm áp. Đây chính là Tả Thời của cô, Tả Thời mà cô sẽ không bao giờ buông tay nữa.
Bao năm nay, anh có biết là cô rất nhớ anh không?
“Tưởng Ly.”
Bên tai có người gọi tên cô, giọng nói rót vào tai vô cùng trầm thấp, giống như có ai đó đang kéo một cây đàn violon-cen, dày dặn, êm tai.
Nhưng thanh âm ấy cũng đã đánh thức Tưởng Ly bừng tỉnh. Cô bất ngờ nhìn lại, bấy giờ mới bàng hoàng phát hiện ra mình đang ở trong lòng Lục Đông Thâm. Anh đang cúi đầu nhìn cô, ánh mắt có chút lo lắng…
Chương 55 : Quỷ bát tự
Tưởng Ly bàng hoàng trong giây lát.
Người cô nhìn thấy rõ ràng là Tả Thời, sao lại trở thành Lục Đông Thâm chứ? Cô ra sức nhắm mắt lại, cố mọi khả năng có thể để xoa dịu cảm giác căng phình, choáng váng trong đầu. Khi mở mắt ra lần nữa, người đàn ông trước mặt đã rõ ràng là Lục Đông Thâm.
Nhưng ngay bản thân Lục Đông Thâm lúc này cũng không khá khẩm hơn là bao. Vầng trán rộng của anh lấm tấm mồ hôi, đầu mày hơi nhíu lại, có thể anh cũng như cô, chẳng biết đang phải trải qua sự nghi hoặc nào.
Tưởng Ly cố gắng điều chỉnh nhịp thở, nhưng sau khi bình tĩnh lại, cô mới phát giác ra điều bất thường.
Có mùi hương thoảng qua mũi.
Ban nãy hoàn toàn không cảm nhận được, bây giờ đã có một thứ mùi cực nhạt thoáng qua.
Tưởng Ly lập tức quay qua lục tìm mặt nạ chống độc trong ba lô, tiếc rằng trước đó nó đã tan nát trong trận đại chiến với bầy sói, không sử dụng được nữa. Lục Đông Thâm thấy vậy dường như cũng nghĩ ra điều gì, lục tìm chiếc mặt nạ chống độc của mình. Điều không may mắn là, nó cũng đã bị con thú dưới đầm sâu cắn nát.
“Là thế trận sương mù?” Anh bất thình lình nhớ tới lời của Đàm Diệu Minh.
Sau khi anh dứt lời, chỉ cảm thấy mùi hương xung quanh càng đậm hơn, nhưng không đến mức nồng nặc, chỉ khiến người ta bay bay, nhẹ nhàng chìm đắm vào đó.
Tưởng Ly giơ cánh tay lên cố gắng bịt chặt mũi, rồi gật đầu: “Có mùi hương lạ, có lẽ là tử nhung hương và đàm bát hương”.
“Có độc ư?” Lục Đông Thâm không hiểu những loại mùi cô nói.
“Thứ có độc là Quỷ bát tự. Quỷ bát tự này là sát thủ ở trong rừng, bình thường không có mùi, gặp ẩm ướt mới có thể phát huy một thứ mùi cực nhạt. Mùi hương thì không thể hại được người, nhưng có thể chi phối trí tưởng tượng của não bộ, giống như loại cỏ ảo giác trước kia tôi từng cho anh dùng. Nhưng ảo giác mà nó tạo ra sẽ khiến người ta tin là thật, không phân biệt được thật giả.”
Giống như việc ban nãy cô nhìn thấy Tả Thời, một hình ảnh chân thật của anh ấy xuất hiện trước mắt.
Cô đoán rằng Lục Đông Thâm cũng đã trúng chiêu rồi, chỉ không biết ban nãy anh đã nhìn thấy ai mà thôi.
Trong lúc nói chuyện, mùi hương lạ bên mũi càng nồng hơn một chút. Đầu óc Tưởng Ly bắt đầu sáng tỏ dần lên. Cô nhìn chằm chằm con đường nhỏ nằm giữa hai gốc cây linh sam đã bị từng vòng dây leo phong kín, lát sau, kiên quyết đi về phía đó.
Lục Đông Thâm lập tức giữ tay cô lại: “Không thể đi con đường này được, có thể sẽ có dã thú xuất hiện”.
Tuy rằng hiếm có ai đi lên núi Kỳ Thần, cũng không phân tích một con đường cố định nhưng những nguyên tắc cơ bản sẽ không bao giờ thay đổi. Có những con đường không phải là đường cho người đi, ví dụ như con đường trước mắt đây. Trên qua bằng mắt thường, nửa người trên sẽ chạm vào dây leo nhưng dưới đất lại bằng phẳng không có dây leo, chứng tỏ nơi đây thường xuyên có thú dữ xuất hiện, phải lập tức quay đầu đi theo hướng ngược lại.
Nhưng Tưởng Ly lại cho anh một lý do khác.
“Mùi hương tương sinh tương khắc, mùi của Quỷ bát tự rất nhạt, trong vô thức sẽ khiến chúng ta chìm đắm mãi trong ảo giác, không thể thoát ra được. Nhưng hiện tại mùi hương của Quỷ bát tự đã bị tử nhung hương và đàm bát hương che lấp. Độ nồng đậm của hai loại mùi này sẽ phá giải công hiệu của Quỷ bát tự. Hiện giờ chúng ta đã có thể tỉnh táo quay trở lại hiện thực, chứng tỏ hai loại hương này chính là thuốc giải của Quỷ bát tự. Ở trong rừng là như vậy, có độc là có thuốc giải, như vậy mới duy trì được sự cân bằng của tự nhiên.” Cô chỉ tay về phía con đường nhỏ bên trong: “Mùi hương tỏa ra từ trong đó, tôi phải tìm được tử nhung và đàm bát, như vậy mới phòng được trường hợp lại gặp Quỷ bát tự”.
Lục Đông Thâm hiểu rằng cô cũng liều mạng rồi. Anh suy nghĩ rồi nói: “Tôi đi cùng cô”.
Tưởng Ly nhìn anh: “Anh có thể đứng nguyên tại đây đợi tôi, lỡ như…”.
Lỡ như trong đó thật sự có thú dữ hoặc chuyện nào khác nguy hiểm hơn, lỡ như lần này cô phán đoán sai lầm, lỡ như…
“Không có lỡ như, tôi tin cô.” Lục Đông Thâm nhìn ra trong lòng cô chất chứa vô vàn lo lắng. Anh giơ tay về phía cô: “Đi thôi”.
Trái tim cô chợt rung động.
Khi đối mặt với tình cảnh này, hoặc là sống, hoặc là chết.
Nếu con đường kia thật sự dẫn tới một thứ nguy hiểm chưa rõ tên, vậy thì Lục Đông Thâm theo cô đi vào trong cũng chắc chắn là đường chết. Một người lý trí như anh, cẩn trọng như anh, sao có thể không biết cân nhắc đến điều đó? Biết đâu ở lại đây còn có cơ hội sống sót mong manh, chỉ cần đợi cho chướng khí tan đi, mặt trời chiếu rọi, chưa biết chừng vẫn có thể thoát khỏi hoàn cảnh khốn đốn này.
Nhìn bàn tay lớn trước mặt, cô chợt do dự trong khoảnh khắc.
Nhưng Lục Đông Thâm vô cùng kiên nhẫn, mãi vẫn không rút tay về, anh đang đợi cô nắm tay mình. Ngón tay anh mảnh dẻ, rất đẹp. Đây có lẽ là người có bàn tay đẹp nhất trong số những người đàn ông cô từng gặp, các khớp xương rõ ràng tách biệt, đường vân tay in đậm, khắc sâu, đủ để thấy đây là một người theo phong cách cứng rắn, uy quyền.
Tưởng Ly đưa tay ra, nhưng khi ngón tay sắp sửa chạm vào lòng bàn tay anh, cô vô cớ nhớ tới Đàm Diệu Minh, bèn thay đổi suy nghĩ, chuyển sang đập tay vào lòng bàn tay anh rốt rút về ngay. Cô phóng khoáng ngẩng đầu lên: “Đi thôi!”.
Tử nhung hương xuất phát từ trầm hương, là một trong số các loại hương tan nhanh, tính chất vô cùng mỏng manh. Sở dĩ được gọi là tử nhung hương là vì loài thực vật này hoàn toàn mang một màu tím thuần, lấy ngoại hình để đặt tên. Còn hình dáng của loài cây mang đàm bát hương gần giống một cây hoa quế loại nhỏ, lá lại có màu đỏ rực, thoạt nhìn trông rất giống lá phong mùa thu.
Hai loại thực vật này đều rất hiếm gặp, thế nên người biết phân biệt chúng vốn không nhiều.
Tưởng Ly phổ cập suốt dọc đường, Lục Đông Thâm cũng lắng nghe rất tỉ mỉ, đồng thời giúp cô tìm đường đi.
Con đường nhỏ càng sâu thì mùi hương càng nồng.
Không nhìn thấy có dã thú nguy hiểm nào, chắc vì trời cũng đã sáng. Nếu lúc này là đêm tối, không nhìn thấy mặt người thì chắc chắn họ sẽ trở thành mồi ngon cho chúng.
Vì dọc đường có rất nhiều xác động vật nhỏ, trên hài cốt vẫn còn nguyên vết cào cấu, cắn xé của dã thú gây ra.
Cứ như vậy, họ đi ra ngoài thêm vài dặm.
Trước mắt là một khoảng rộng rãi, sáng sủa.
Tuy rằng vẫn có linh sam nhưng đã xen kẽ những cây gỗ cao khác. Xa xa lại có thể nhìn thấy được dáng núi, điều này đủ để chứng tỏ phán đoán ban nãy của Tưởng Ly hoàn toàn chính xác. Thứ mê hoặc họ chính là Quỷ bát tự, khiến họ mơ hồ không nhìn ra được đường về.
Giữa bóng cây trùng trùng điệp điệp chợt có bóng nhà.
Một mái nhà dựng bằng cỏ gianh, không vườn, chỉ cô độc, lẻ loi đứng đó. Nó không lớn, giống như được khảm vào lớp cây cỏ xanh rì. Phía Nam của căn nhà còn có một đám thực vật màu đỏ au, nhìn từ xa trông giống như một dòng sông máu.
Sương đã mỏng hơn một chút.
Hai người lại gần căn nhà nhỏ đó. Tưởng Ly đứng trước cửa tỉ mỉ quan sát. Lục Đông Thâm thấy trước cửa nhà không có cỏ dại, suy nghĩ giây lát: “Đáng lý ra ở những nơi thế này không nên có người ở”.
Chẳng ai lại vào nơi rừng sâu núi Kỳ Thần để ở, cho dù thật sự có người muốn ở ẩn thì cũng sẽ chẳng chọn nơi này. Thật ra Tưởng Ly cũng suy nghĩ như vậy, nhưng cũng hiểu thật ra Lục Đông Thâm nói câu ấy mới chỉ nói một nửa.
Cô không nói không rằng lập tức đẩy cửa vào.
Kết cấu của căn nhà hoàn toàn đập vào mắt.
Một chiếc giường đá, bên trên có trải cỏ, một chiếc bếp lò tròn nằm ngay chính giữa nhà. Trong bếp không có lửa, nhưng có tro muội. Lục Đông Thâm tiến lên, thử vân vê muội tro, lại thấy bên trong có lác đác vài nhánh cây khô chưa cháy hết. Góc phía Bắc của căn nhà có chiếc bàn đá, dưới bàn là chiếc ghế đá hình tròn đứng trơ trọi.
Một ô cửa sổ nhỏ, không lớn, được mở ra từ vách tường.
Có chút ánh sáng mỏng manh hắt vào, rơi xuống tấm da hổ được mở rộng, đóng đinh trên bức tường đối diện. Lục Đông Thâm nhìn tấm da hổ đó, thấy nó cũng đã có một độ tuổi nhất định rồi, màu lông đã rất khô và nhạt nhòa. Ở miệng hổ còn có một vết rách dài khoảng mười mấy phân, trên vết rách đó còn dính chút máu.
“Trông giống như nơi dừng chân của thợ săn.” Tưởng Ly nói một câu.
Kiểu nhà nhỏ này trước kia rất hay gặp.
Khi kinh tế còn chưa phát triển như bây giờ, rất nhiều người dân ở các thôn bản hầu như đều dựa núi mà ăn, một trong những công việc hằng ngày quan trọng của họ chính là săn bắn. Nhưng theo sự phát triển của xã hội, chính sách của nhà nước cũng hạn chế săn bắn, việc này gần như không còn tồn tại nữa. Cho dù có thì cũng phải là những vùng rừng núi cực kỳ lạc hậu, kiểu thành phố trọng điểm như Thương Lăng là không thể nào có.
Quan trọng hơn cả là, ai lại to gan dám săn bắn ngay trên núi Kỳ Thần chứ?
[text_hash] => c091df78
)