Array
(
[text] =>
Chương 340 : Một khi phụ lòng, tùy em xử lý
Tiếng sửng sốt của mọi người lúc này lên bổng xuống trầm như thủy triều vậy.
Lục Đông Thâm đứng đờ ra đó, trong đôi mắt khắc sâu bóng hình của Hạ Trú. Tuy rằng cách cả một biển đầu người, nhưng bóng cô vẫn in dấu sắc nét ở tận sâu nơi đáy mắt anh.
Cô cũng đã từng xuất hiện nổi bật như vậy, như một tinh linh giữa đại dương rộng lớn, từng động tác từng cử chỉ đều chạm tới tâm hồn của người khác. Tối nay, cô vẫn đẹp đến mức khiến người ta khó mà dời mắt, nhưng vây bọc xung quanh là một bầu không khí lạnh lẽo, gần như có thể đóng băng mỗi một góc phòng hội nghị.
Là cái lạnh mang theo cả vạn vật vũ trụ, tới từ trời đất, như thanh kiếm quét một đường lạnh lẽo, đâm thẳng vào trái tim Lục Đông Thâm.
Anh đau lòng.
Hạ Trú chậm rãi tiến lên, theo sau cô là Nhiêu Tôn và Nguyễn Kỳ. Có người bảo vệ nghe thấy động tĩnh vội lên đây, nhưng bị ép phải lùi xa ba bước không dám lại gần vì ánh mắt sắc lẹm của Nhiêu Tôn.
“Phật nói đời người có bảy nỗi khổ: Sinh, lão, bệnh, tử, oán tăng hội, ái biệt ly, cầu bất đắc*.” Giọng cô thanh lạnh, cô tiến lên từng bước. Mọi người phía trước cũng tự động né sang hai bên, nhường ra một con đường.
*Sinh ra là khổ; sống đến cuối đời già nua, yếu đuối; chịu đau đớn của bệnh tật giày vò; chịu hành hạ về tinh thần lúc chết; khổ khi phải tiếp xúc với những thứ mình không hay hoặc oán ghét; khổ khi yêu mà phải ly biệt; khổ khi không được toại nguyện ý mình.
“Sinh lão bệnh tử ta không thể thao túng. Oán tăng hội, ái biệt ly, cầu bất đắc há không phải là những nỗi khổ tự mình chuốc lấy? The last night là diện mạo vốn có của con người khi sống trên đời. Muốn được toại nguyện thì phải sung sướng đến tận cùng, không hỏi dự định, không mong đường về, không còn quá khứ, không còn tương lai. Sinh tử trong khoảnh khắc, điên cuồng trí mạng. Mỗi ngày đều là ngày tận thế, mỗi một khoảnh khắc đều là giây phút cuối cùng.” Trong lúc nói, Hạ Trú đã đi tới trước mặt mọi người.
“Nếu số phận đã định đó là một con đường cụt, thì chi bằng cứ điên cuồng đến cùng.”
Các phóng viên liên tục chĩa ống kính về phía Hạ Trú.
Khi đi ngang qua Lục Đông Thâm, Hạ Trú không dừng bước, chỉ để lại cho anh một vạt hương thoảng qua trên cơ thể. Mùi hương ấy như một sợi dây cực mảnh, đột ngột thít chặt trái tim anh. Một nỗi đau khó mà diễn tả cũng từ đó sinh ra, còn có một dự cảm đến chết anh cũng không muốn thừa nhận đang lan ra như cỏ dại.
Các vệ sỹ tại hội trường cản Hạ Trú lại.
Bấy giờ Hạ Trú mới quay đầu nhìn Lục Đông Thâm.
Ánh nhìn này, không chút cảm xúc.
Lục Đông Thâm đè nỗi đau ngâm ngẩm trong lòng xuống, ra hiệu cho vệ sỹ, họ lại lặng lẽ lùi về vị trí của mình.
Ánh mắt của tất cả mọi người đều rơi xuống người Lục Đông Thâm và Hạ Trú.
Đương nhiên, cả sự xuất hiện của Nhiêu Tôn cũng khiến tâm lý mọi người thấp thỏm. Việc cả ba người họ xuất hiện tại đây quả thực khiến người ta tò mò.
Trần Du thấy Hạ Trú đã đến, âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Cô ấy quét mắt nhìn Thai Tử Tân và càng tự tin hơn. Cô ấy nhường lại vị trí, đứng sang một bên.
Sản phẩm trưng bày đang ở trong tay Hạ Trú.
Đây là việc cô đã từng nhờ cậy Trần Du, muốn tráo đổi sản phẩm trưng bày dưới ánh mắt của biết bao nhiêu người không phải là chuyện dễ dàng, Trần Du cũng đã đánh cược cả tiền đồ để giúp cô rồi.
“Thông qua lần điều chỉnh hương cuối cùng, lọ nước hoa trong tay tôi đây mới là The last night thực sự, sâu sắc, hoang vu và cuồng hoan trí mạng.”
Hạ Trú giơ lọ sản phẩm mẫu đã cầm được trong tay trước khi vào đây ra trước mặt mọi người. Là một chiếc lọ rất đẹp và nhẹ nhàng, bên trong đựng một dung dịch màu tím, chỉ riêng màu sắc của nước hoa đã đẹp đến mê người.
Nhưng ngay sau đó cô chuyển tay đập thẳng chiếc lọ về phía màn hình tinh thể lỏng. Thủy tinh va chạm tạo nên một tiếng vỡ chói tai. Mọi người kêu lên sửng sốt, chẳng bao lâu sau, trong không khí đã lan tỏa một mùi hương đặc biệt.
Mùi hương này thoạt ngửi rất mãnh liệt, giống như sóng biển dìm người ta xuống trong khoảnh khắc, khiến người ta trở tay không kịp. Vậy mà, mùi hương đó xoay chuyển rất kỳ diệu, từ sự dữ dội hoành tráng dần dần chuyển sang dịu dàng mê say, giống như một đêm mùa hạ đầy sao, mát mẻ sảng khoái.
Trong lúc mọi người đang cảm thán, mùi hương chính của nước hoa đã xuất hiện, dài lâu xa xôi, giống như khi người ta được đứng giữa chốn hồng hoang ngày đầu khai thiên lập địa, không trăng sao, không ngày tháng, đứng trên cao nhìn xuống mọi thứ.
Mùi hương này cao cấp đến mức khiến người ta nghiện, có thể khiến trái tim con người bồng bềnh như dòng nước chảy trôi dưới lớp băng mỏng ngày đông, không đóng băng được, càng không tan chảy được, cứ lao mãi không ngừng, sâu xa, nặng nề.
Hạ Trú dùng một cách thức rất thẳng thắn để khiến mọi người trong hội trường được ngửi thử mùi hương.
Vào lúc các phóng viên đang vắt óc suy nghĩ làm sao để hình dung mùi nước hoa này, chỉ có Lục Đông Thâm đứng bất động. Anh nhìn Hạ Trú, sắc mặt bình thản, trong đôi mắt có bóng đen.
Hạ Trú có thể cảm nhận được Lục Đông Thâm đang nhìn mình, cô ngang nhiên nhìn thẳng vào mắt anh, hỏi một câu: “Tổng giám đốc Lục, anh hài lòng với mùi hương này chứ?”
Thanh âm trong hội trường dần dần im lặng trở lại.
Một tiếng “tổng giám đốc Lục” của Hạ Trú đủ để khiến các phóng viên nhạy bén bắt được điểm chính. Vốn là một đôi vợ chồng sắp cưới đã công khai, có ai không biết lúc trước Lục Đông Thâm đã tốn bao nhiêu bút mực, tự tay làm đèn trời gần như làm rực sáng một nửa thành phố Bắc Kinh. Ai ai cũng nói rằng con trưởng của Lục Môn đã rung động rồi, bị con yêu nữ Hạ Trú mê mẩn đến điên đảo thần hồn.
Nhưng bây giờ nhìn lại, kẻ ngốc cũng nhận ra vấn đề.
Lục Đông Thâm trầm mặc, lúc này anh cũng không biết phải nói gì. Có điều một Hạ Trú quyết tâm tuyệt tình như thế này, anh có thể nghĩ đến, nhưng không ngờ được rằng mình được chứng kiến tận mắt.
Hạ Trú đi từng bước tới trước mặt anh.
Khoảng cách gần trong gang tấc.
Khoảng cách này đã từng là thân mật, bây giờ lại xa xôi như cách cả trăm núi ngàn sông.
Cô hơi cụp mí mắt xuống, che đi ánh mắt sắc lẹm và bức người vừa rồi. Rõ ràng cơ thể vẫn tỏa ra khí lạnh, nhưng chỉ một cái cúi đầu của cô, trái tim Lục Đông Thâm đã giống như bị một bàn tay tàn nhẫn bóp chặt.
“Anh thật sự không định cần em nữa sao?” Cô lẩm bẩm.
Một thanh âm nhỏ bé nhưng có đủ tác dụng phá hủy bức tường trái tim. Lục Đông Thâm chỉ cảm thấy mọi cảm xúc bị đóng băng đều đang sụp đổ. Cô đang ở ngay trước mắt, hỏi anh một câu đáng thương như vậy.
Anh muốn ôm lấy cô.
Cứ thế ôm lấy cô mãi không buông tay.
Nhiêu Tôn đứng ở bên cạnh không nhìn nổi nửa, cắn răng định tiến lên. Cánh tay anh ấy bị Nguyễn Kỳ giữ chặt lại, cô ấy lắc đầu, không cho phép anh ấy hành xử bồng bột.
Lục Đông Thâm không màng tới thái độ giương cung bạt kiếm của Nhiêu Tôn, ngón tay đút trong túi quần âm thầm nắm lại, một tiếng “bé con” còn chưa kịp lên tiếng thì Hạ Trú đã ngẩng đầu.
Trong đôi mắt cô không có lệ càng không có bi thương, chỉ có nụ cười khiêu khích, lạnh nhạt, và một chút chễ giếu.
Lục Đông Thâm sững người.
“Lục Đông Thâm, tôi từng hỏi anh có tình nguyện làm người đàn ông của tôi cả đời này, tin tưởng tôi, bảo vệ tôi không? Anh nói anh đồng ý.” Giọng Hạ Trú rất lạnh.
Lục Đông Thâm nhìn vào gương mặt cô. Phải, anh từng nói.
“Chính anh đã nói với tôi, bất luận trước kia tôi đã làm việc gì, anh cũng không quan tâm. Anh nói sau này mỗi ngày của tôi đều là của Lục Đông Thâm anh.”
Phải, anh từng nói.
“Anh hỏi tôi có yêu anh không, không phải vì cảm kích cũng không phải vì sùng bái, càng không phải vì thói quen, chỉ đơn thuần là yêu anh, thế nên muốn ở bên cạnh anh.”
Lục Đông Thâm âm thầm cắn răng. Phải, anh chỉ hy vọng cô đã yêu anh, thế nên cam tâm tình nguyện dựa dẫm vào anh, tín nhiệm anh.
Hạ Trú lại bước lên thêm một bước, ngẩng đầu nhìn chằm chằm vài mắt anh, nụ cười lạnh tận đáy mắt: “Lục Đông Thâm, anh còn từng nói, chỉ cần là những lời tôi nói ra, anh đều sẽ tin.”
Lục Đông Thâm trầm mặc giây lát rồi lên tiếng, giọng rất thấp rất trầm: “Rời khỏi đây đi, đừng làm loạn nữa.”
Hạ Trú nghe xong câu này càng cười lạnh hơn: “Anh yên tâm, tới đây chỉ để hỏi anh một câu, hỏi rõ ràng rồi tôi sẽ đi, tuyệt đối không làm lỡ dở chuyện tốt đẹp giữa anh và Thai tiểu thư.”
Lục Đông Thâm nhìn cô, nhíu mày rất sâu.
“Anh nói tôi nợ anh ba mạng, thế nên tôi đã đồng ý ba điều kiện để trả nợ anh. Việc đầu tiên là vào Lục Môn làm việc, tôi đã đồng ý. Việc thứ hai là làm bạn gái của anh, tôi đã làm. Việc thứ ba là làm vợ anh, tôi đã đồng ý.” Hạ Trú nói rành mạch, ngữ điệu bình lặng đến không có cảm xúc: “Ngày cầu hôn tôi đã hỏi anh, chúng ta sẽ không chia tay chứ? Anh nói sẽ không. Tôi cũng từng hỏi anh, liệu anh có phụ tôi không, anh nói sẽ không. Nhưng hôm nay tôi hỏi anh, một khi phụ rồi, thì sẽ thế nào?”
Tất cả mọi người như nín thở, nhìn chằm chằm cảnh tượng này.
Ánh mắt Lục Đông Thâm chưa hề rời khỏi khuôn mặt Hạ Trú: “Một khi phụ lòng, tùy em xử lý.”
“Nếu tôi muốn giết chết anh thì sao?” Hạ Trú cười như không cười.
Lục Đông Thâm không hề do dự: “Em vui là được.”
“Được.” Giọng Hạ Trú dứt khoát, một giây sau hành động của cô càng dứt khoát hơn. Cô sờ tay xuống chiếc vỏ da bên hông, mở nắp, rút con dao Phần Lan ra.
Nói thì chậm thực ra rất nhanh, khi mọi người còn chưa kịp phản ứng lại, con dao Phần Lan đã quẹt một đường sắc lẹm trong không trung, ngay sau đó đâm thẳng một cái rất mạnh lên ngực Lục Đông Thâm.
Biến cố bất ngờ xảy đến khiến tất cả đều sững sờ, ngay sau đó là những tiếng kêu thét, gào rú hỗn loạn thành cả đống.
Vệ sỹ lập tức lao lên trước.
Cơ thể cao lớn của Lục Đông Thâm loạng choạng giây lát. Anh cố nhịn đau, khẽ quát đám vệ sỹ: “Lùi cả xuống!”
Chương 341 : Sống chết không gặp
Mũi nhọn sắc bén của con dao Phần Lan xuyên qua da thịt, máu nhanh chóng thấm đẫm áo sơ mi. Lục Đông Thâm mặc chiếc áo sơ mi đậm màu, không nhìn thấy được sắc đỏ kinh người, chỉ nhìn thấy một mảng ướt đẫm.
Vị trí đâm của Hạ Trú rất tinh tế, không đủ lấy mạng người, nhưng cũng không phải là một vết thương nhẹ nhàng, đủ để khiến buổi họp báo phải dừng lại hẳn.
Toàn bộ hội trường đều phát điên.
Tất cả đều là những người trưởng thành trong xã hội văn minh, sao có thể nghĩ sẽ được chứng kiến một màn động dao trước mặt bao nhiêu người như vậy, hơn nữa còn là một cô gái?
Khi nhìn lại Hạ Trú, trong ánh mắt cô không phải là sự tàn độc bình thường. Đôi mắt lạnh lẽo thật sự khiến người ta liên tưởng tới việc Thần chết gõ cửa. Dọa cho một số phóng viên phải bỏ cả máy quay phim, rất lâu sau mới run lập cập cầm lên một lần nữa quay về phía Hạ Trú.
Thai Tử Tân đứng bên cạnh sợ đến mặt tái nhợt như nến.
Một người được giáo dục tốt như Tần Tô, tuy không đến mức trở nên điên rồ, nhưng cũng cực kỳ hoảng hốt. Bà hét lên: “Báo cảnh sát! Gọi cấp cứu, nhanh!”
Bà đang định lao tới thì nghe thấy Lục Đông Thâm hạ giọng quát: “Mẹ!”
Tần Tô khựng lại, hơi thở dồn dập, nhìn chằm chằm Hạ Trú như nhìn một kẻ thù.
“Không được phép báo cảnh sát, không cần gọi xe cấp cứu!” Trán Lục Đông Thâm tấm tấm mồ hôi lạnh, mặt cũng nhợt nhạt, nhưng anh vẫn cố nhẫn nhịn ra lệnh.
Trong lúc nói, anh vẫn chỉ nhìn Hạ Trú chằm chằm. Con dao này của cô đâm xuống, ngược lại khiến anh nhẹ nhõm. Ánh mắt anh nhìn cô đã có thêm nhiều dịu dàng.
Cô gái của anh, người con gái của anh, quyết tâm tuyệt tình như vậy là rất tốt.
Nhiêu Tôn cũng sững sờ. Ban nãy anh ấy đứng rất gần Hạ Trú, nhưng không thể ngăn cản tình huống này xảy ra. Từ lúc cô rút dao đến lúc cầm lên chỉ khoảng một, hai giây. Đây là tốc độ gì, quyết tâm gì?
Anh ấy biết nếu Hạ Trú bị ép đến đường cùng thì sẽ rất tàn nhẫn. Cô chưa bao giờ là một người biết nghe theo số trời, chắc chắn sẽ phải phản kích, nhưng cũng không thể ngờ cô tàn nhẫn đến mức này.
Cục diện nhất thời rơi vào thế bí. Ngoài việc thảng thốt ra, anh ấy còn phải nghĩ tiếp theo đây sẽ bảo vệ Hạ Trú an toàn rút lui bằng cách nào. Nói thật lòng, việc đã đến nước này, bắt anh ấy đoán ra hết mọi suy nghĩ của Hạ Trú, anh ấy không làm được nữa. Anh ấy cũng không ngờ chuyện tình này đã khiến Hạ Trú cuồng điên như vậy.
Ánh mắt Hạ Trú dời khỏi gương mặt Lục Đông Thâm, nhìn về phía một Tần Tô đang phẫn nộ và lo lắng: “Lục phu nhân, tôi từng hứa với bà, cả đời này tôi sẽ không dùng mùi hương để hại Lục Đông Thâm. Hạ Trú tôi sẽ không dùng chuyên ngành của mình để hại người. Mấy thủ đoạn hèn hạ, Hạ Trú này cũng không thèm dùng. Nếu tôi muốn giết anh ấy, thì sẽ giống như bây giờ, dao kiếm sẵn sàng.”
Tần Tô giật mình trong lòng, hạ giọng: “Cô Hạ, có lẽ việc điều tra của chúng tôi đã khiến cô oan uổng. Cô đừng kích động như vậy, có chuyện gì chúng ta từ từ nói.” Bà thật sự sợ rằng cô lại vung một dao lên, mà nhát sau có thể đâm trúng chỗ hiểm ai mà nói trước được. Hạ Trú yêu hận rất phân minh.
Từ từ nói ư? Hạ Trú cười, còn cần phải vậy không?
Cô nhìn về phía Lục Đông Thâm.
Ánh mắt Lục Đông Thâm từ đầu tới cuối không có oán hận, không có trách móc. Cô cứ thế nhìn sâu vào đáy mắt của anh, bàn tay cầm dao đột ngột rút mạnh. Con dao được rút ra. Lục Đông Thâm kêu hự một tiếng, khóe miệng giật một cái. Vào lúc mọi người nghĩ rằng cô chuẩn bị bồi thêm nhát nữa trút giận thì thấy Hạ Trú quay ngược tay chuyển hướng mũi dao!
“Bé con…”
“Hạ Hạ…”
Lục Đông Thâm và Nhiêu Tôn gần như đồng thời buột miệng. Khi Nhiêu Tôn lao tới, Lục Đông Thâm càng nhanh tay hơn, một tay túm lấy con dao Hạ Trú cầm. Nhưng đồng thời hành động ấy cũng đã chạm vào vết thương của anh. Trong khoảnh khắc anh yếu đi, cổ tay Hạ Trú dùng lực, mũi dao Phần Lan cứ thế đâm xuống.
Lần này cô đâm chính mình, cùng một vị trí với Lục Đông Thâm, thậm chí bàn tay Lục Đông Thâm còn phủ lên bàn tay cô. Cô cũng mặc màu đen, nhưng lần này mọi người đã nhìn thấy rõ màu máu đỏ rực. Dòng máu ấy theo lưỡi dao chảy ra ngoài, thấm vào tay Lục Đông Thâm.
Bàn tay Lục Đông Thâm run lên. Anh đang định ôm lấy cô thì bị Nhiêu Tôn giành mất. Anh ấy ôm chặt Hạ Trú vào lòng, đôi mắt long lên như sắp bốc lửa, giận dữ gào to: “Em đang làm gì vậy? Hạ Trú, em đúng là đồ điên!”
Lục Đông Thâm cảm thấy ngón tay mình như xuyên qua một tầng băng đá. Là máu của cô. Lưỡi dao này đâm xuống còn đau hơn cả lưỡi dao đâm vào chính anh. Anh nhìn thấy đôi mắt cô như thấm băng lạnh, muốn ôm cô vào lòng, cũng muốn giận dữ mắng cô như Nhiêu Tôn vậy, cho dù cô đâm anh thêm vào nhát cũng được, đừng tổn thương bản thân như thế.
Mọi câu nói đều tắc nghẹn trong cổ họng. Máu của cô khiến anh đau đến không nói nên lời. Không phải anh chưa từng nhìn thấy máu tươi, không phải chưa từng trải qua lúc ngàn cân treo sợi tóc. Nhưng duy chỉ có máu của Hạ Trú khiến anh đau tưởng chết. Sắc mặt anh tái mét, lồng ngực phập phồng dữ dội, cuối cùng khó khăn lắm anh mới nói lên lời: “Cảnh Ninh…”
Gọi xe cấp cứu. Anh hiểu được lưỡi dao ấy sắc bén nhường nào. Cô là con gái, da thịt dày dặn cũng không chịu nổi.
Cảnh Ninh cũng không cần Lục Đông Thâm nói nhiều, lập tức đi gọi điện thoại.
Hạ Trú mặc kệ những lời kêu gào của Nhiêu Tôn, đẩy anh ra, loạng choạng lùi ra sau một bước. Khuôn mặt cô vốn đã trắng, bây giờ vì đau đớn mà càng nhợt nhạt hơn. Nhưng đôi môi cô thì càng lúc càng đỏ, đỏ như máu vậy. Trán cô cũng bắt đầu túa đầy mồ hôi.
“Lục Đông Thâm…” Giọng cô rất thấp, nhưng rất tuyệt tình: “Lưỡi dao này đâm xuống, chúng ta không ai nợ ai nữa. Từ nay về sau, anh đi đường anh, tôi đi đường tôi… Không yêu đương, không thù hận, chỉ làm người dưng, sống chết không gặp!”
Sự quyết tâm này khiến tất cả mọi người có mặt đều thảng thốt. Sống chết không gặp! Điều này còn khiến người ta tuyệt vọng hơn cả đi vào đường cùng.
Cơ thể Lục Đông Thâm lảo đảo giây lát. Anh phải chống vào ghế khách mời bên cạnh mới có thể miễn cưỡng đỡ được cơ thể, một tay ấn chặt vết thương. Nhưng nỗi đau thật sự không phải do thương tích. Lời Hạ Trú nói còn dữ dội hơn dao kiếm, đâm xuyên qua đỉnh đầu anh, chọc thẳng vào trái tim anh.
Cảnh tượng kinh hồn bạt vía này khiến không ai dám thở mạnh.
Hạ Trú rút dao ra, đau đớn nhưng không nhíu mày lấy một cái. Cô cắn răng, liều mạng giữ vững hơi thở, ném thứ ở trong túi lên mặt bàn, rồi ngay sau đó cũng đâm con dao Phần Lan lên bàn.
Lục Đông Thâm nhìn qua.
Lưỡi dao sắc xuyên qua chiếc nhẫn, ghim chuẩn xác sợi dây chuyền lại.
Là sợi dây ngọc thạch anh tặng cô và chiếc nhẫn đính hôn, cô đã trả lại anh bằng cách ấy.
Cô thật sự làm được rồi, chỉ là người xa lạ, sống chết không gặp.
Hạ Trú không nói thêm một câu nào nữa, loạng choạng đi ra ngoài. Nhiêu Tôn thấy vậy cũng khẩn trương dìu phía sau cô, lần này Hạ Trú không đẩy anh ấy ra. Nguyễn Kỳ đã chứng kiến toàn bộ mọi chuyện, không nói gì hết, lập tức đi theo.
Khi họ đi ra gần tới cửa lớn của phòng hội nghị, Lục Đông Thâm quay đầu quát một tiếng: “Nhiêu Tôn!”
Nhiêu Tôn dừng bước, một tay ôm ghì Hạ Trú. Anh ấy quay đầu nhìn Lục Đông Thâm chằm chằm, một lúc lâu sau mới nói: “Nhà họ Lục các người giỏi lắm, dám lấy chuyện buồn nhất của cô ấy ra để chọc vào nỗi đau của cô ấy, các người đủ tàn nhẫn.” Sau đó anh ấy quét mắt nhìn hội trường một lượt, cất giọng lạnh lẽo: “Từ nay về sau, đắc tội với Hạ Trú là đắc tội với Nhiêu Tôn tôi, tôi xem còn ai dám không màng sống chết, tôi nhất định sẽ không tha cho kẻ đó!”
Chương 342 : Cô ấy thật sự đã chia tay với cậu?
Cứ như thế, ba người họ rời khỏi phòng hội nghị.
Những người khác vây tới, mồm năm miệng mười quan tâm tới vết thương của Lục Đông Thâm.
Lục Đông Thâm không nhúc nhích, cũng chẳng đoái hoài tới những người ấy. Sau khi quay về, anh cứ nhìn chòng chọc lên mặt bàn khách. Mũi dao đâm sâu xuống ba phân. Con dao Phần Lan này là thứ cô thích nhất. Cô luôn dương dương tự đắc nói với anh: Không bột đố gột nên hồ, dù em có bản lĩnh lên trời xuống đất đi chăng nữa thì vẫn phải có một vũ khí sắc bén. Cầm con dao này trong tay, em có thể lên trời ôm trăng, xuống biển bắt cá mập.
Còn có viên ngọc máu anh đã nhìn thấy trong một cửa hàng đồ sưu tầm ở Ý, kín đáo, lặng lẽ. Chỉ có những người tinh mắt và thật sự hiểu về ngọc mới nhìn ra được giá trị to lớn của nó. Nha đầu đó chắc chắn sẽ thích, điều kiện tiên quyết là không nói cho cô biết giá tiền. Còn chiếc nhẫn khi tặng cô anh cũng rất căng thẳng, chỉ sợ cô từ chối, sợ rằng cô sẽ nói: Đông Thâm, em vẫn chưa yêu anh tới mức phải lấy anh bằng được.
Ai ngờ cô lại nói: Viên kim cương to thế này làm sao mà đeo?
Lục Đông Thâm chống một tay lên mép bàn, móng tay đâm đến đau nhói.
Sống chết không gặp.
Đêm đó, trong bầu không khí đượm mùi café.
Cô áp mặt lên ngực anh và nói: Đông Thâm, em chỉ còn anh thôi. Em không sợ rút hết chân tình ra để đối xử với một người, thậm chí chọc mù hai mắt để tin tưởng một người. Nhưng một khi bị phụ bạc, em sẽ tuyệt đối không tha thứ.
Anh nói: Đồ ngốc, sao anh đành lòng phụ bạc em chứ?
***
Dư luận đã hoàn toàn bùng nổ.
Đám quần chúng hóng chuyện đều thể hiện thái độ, vào một mùa thu nhiều chuyện như thế này, người ta không thể nào hóng hết được mọi chuyện, thậm chí còn không cần quan tâm tới thị phi của showbiz cũng đã đủ no rồi.
Buổi họp báo tung tóe máu của Hạ Trú trở thành tâm điểm.
Ý kiến của mọi người không đồng nhất với nhau.
Có người cảm thấy thật sự là đời không thiếu ân oán tình thù, có người cảm thấy trong cốt tủy của cô gái này ẩn chứa sự tàn nhẫn; Có người mắng rằng đây là kết cục của những kẻ thay lòng đổi dạ, có người phản đối: Ai dám chắc có thể đi bên ai đến suốt cuộc đời? Có người cảm thấy hai người này yêu sâu sắc, hận tột cùng. Có người còn tính giúp họ cả ngũ hành bát quái, xem họ có tướng phu thê thật hay không.
Vào lúc cư dân mạng đang tranh giành chức anh hùng bàn phím thì không ngờ rằng khoảng thời gian này có vài chuyện đã được định đoạt.
Thứ nhất, việc Lục Đông Thâm và Thai Tử Tân có thể sẽ công khai quan hệ hay hôn sự mà người ta vẫn nghĩ đã lặng lẽ bị dập xuống, nói cách khác, chuyện này tương lai còn xa xôi.
Thứ hai, hành động chủ động xuất hiện tại buổi họp báo của Thai Tử Tân khiến cô ấy giữ vững được giá cổ phiếu trong một khoảng thời gian nhất định, hình thành thế đối kháng và cân bằng với thế lực đang âm thầm nuốt trọn cổ phiếu của Trường Thịnh.
Thứ ba là sản phẩm mới của thương hiệu H bán rất chạy.
Việc này thật sự phải nhờ cú đập của Hạ Trú.
Rất nhiều công ty trong quá trình ra mắt sản phẩm mới, có lúc thì để phóng viên ngửi thử tại chỗ, hoặc là thẳng thừng gửi thông cáo báo chí cho phóng viên. Kiểu khiến hội trường ngập tràn mùi hương như Hạ Trú là chưa từng có. Cô đập rất kiên quyết, mọi người cũng ngửi thấy rõ ràng.
Sản phẩm mới của thương hiệu H giống như một liều thuốc độc cho thế giới nước hoa, khiến người trúng độc trong khoảnh khắc, không thể thoát ra.
Những người mua loại nước hoa này đều là nữ giới, cho dù là nam giới bỏ tiền ra thì cũng để làm quà. Hành động của Hạ Trú trong buổi họp báo không những không khiến người tiêu dùng chùn bước, ngược lại càng khiến họ thêm tò mò về loại nước hoa này, nhất thời đơn đặt hàng tới ùn ùn. Cho họ biết rõ đây chỉ là sản phẩm giới hạn, nhưung họ vẫn liên tục đặt trước, mong một vận may rơi xuống đầu mình.
Thị trường dường như lúc nào cũng khó kiểm soát như vậy, nhưng cũng lại giống như luôn bị một bàn tay vô hình thao túng, nắm chắc.
Dương Viễn dựa vào cửa sổ, ôm iPad, bên ngoài là cảnh người xe nườm nượp. Đèn đường vừa lên, cảnh tượng phồn hoa rực rỡ đều bị ngăn cách bên ngoài lớp kính cường lực. Anh ấy quẹt tay lên màn hình, từng bức ảnh hiện trường lần lượt hiện lên, chép miệng liên tục: “Đáng tiếc quá, tôi đi công tác nên không được xem màn kịch hay này. Em gái Hạ Trú của tôi đúng là yêu hận rõ ràng, nữ trung hào kiệt mà.”
Lục Đông Thâm chỉ vùi đầu vào giải quyết công việc.
Từ sau khi buổi họp báo kết thúc, anh cũng chưa về nhà, đồng thời từ chối đến bệnh viện. Anh bảo bác sỹ riêng xử lý vết thương, vậy là xong. Ban ngày làm việc, buổi tối nghỉ ngơi cũng ở ngay tại phòng 3601 của Skyline. Nhưng vấn đề là, cho dù về đến phòng, anh vẫn làm việc, dường như lại trở về với Lục Đông Thâm của quá khứ, cả đêm không ngủ.
Anh bỏ ngoài tai những lời nói của Dương Viễn, nhưng tập tài liệu trong tay có vẻ đã một lúc lâu không giở trang nào. Dương Viễn nhìn thấy hết. Hôm nay Lục Đông Thâm ăn mặc khá thoải mái, cổ áo hơi mở có thể nhìn rõ vết thương ở hõm vai, nó được băng bó, ngày nào cũng thay thuốc một lượt.
Sắc mặt anh cũng không tốt, thiếu sự hồng hào. So với trước khi Dương Viễn đi công tác thì anh đã gầy rộc hẳn đi, gò má lại càng thêm góc cạnh.
Dương Viễn tiến lên, đặt thẳng iPad ra trước mặt Lục Đông Thâm. Lục Đông Thâm nhìn xuống, chính là cảnh Hạ Trú đâm bị thương chính mình. Chỉ một cái nhìn như vậy, Lục Đông Thâm lại cảm thấy xương cốt khắp người đều đau nhức.
“Cô ấy chia tay cậu thật à?” Dương Viễn chỉ muốn làm dịu đi bầu không khí quá bí bách này.
Lục Đông Thâm giơ tay tắt màn hình, trầm mặc một lúc rồi hỏi Dương Viễn: “Người đến Bắc Kinh rồi chứ?”
“Đến từ lâu rồi, tôi làm việc mà cậu còn không yên tâm à?” Dương Viễn dựa vào cạnh bàn, chậm một điếu thuốc: “Thằng nhóc đó vừa nghe được chuyện này đã tích cực vô cùng, nhảy chân sáo mà tới ấy chứ. Nhưng Đông Thâm à, tôi thực sự không hiểu, nhất định phải làm tới cùng như vậy sao?”
“Người tuyệt tình không phải tôi.” Lục Đông Thâm không nhìn tài liệu nữa, dựa người ra sau ghế. Vết thương lại hơi nhức, sau đó anh liền nhớ tới vết thương của Hạ Trú. “Dương Viễn, cậu hiểu tôi nhất mà, trước kia tôi sống ra sao.”
Dương Viễn im lặng, lại rít mạnh một hơi thuốc.
Anh ấy hiểu rõ những ngày tháng trước kia của Lục Đông Thâm, như đi trên dây thép mỏng. Trong tay càng nắm nhiều lợi ích thì khả năng bị người ta đẩy ngã sẽ càng cao. Ai nói xã hội văn minh là không thấy máu? Một khi có bóng của máu, thì còn đáng sợ hơn giới giang hồ.
“Kê cao gối ngủ”, cụm từ này chưa bao giờ được dành cho người như Lục Đông Thâm.
“Hồi nhỏ Nam Thâm từng bị bắt cóc, sau đó cứu được về cũng coi như may mắn. Nhưng mấy người được may mắn như nó? Lục Thần Dương qua đời nhiều năm trước, cậu tưởng chỉ là tai nạn à? Nếu Thần Dương vẫn còn, chắc cũng tầm tuổi Nam Thâm bây giờ rồi.” Lục Đông Thâm nói câu này với giọng rất nhẹ, cũng giống như bất lực.
Lục Thần Dương là con cháu con bác của anh, cùng thuộc Lục Môn. Tuy không phải là người thân trực tiếp, nhưng Nam Thâm và Thần Dương rất thân nhau. Nhưng có một ngày Thần Dương vô duyên vô cớ chết đuối, khi đưa được tới bệnh viện cấp cứu thì đã quá muộn. Thần Dương thông minh, là nam đinh duy nhất trong nhà vị chú bác kia. Sau khi nó qua đời, chi của nhà đó cũng hoàn toàn mất đi quyền phát biểu trong Hội đồng quản trị, thậm chí cũng không còn tâm tư quan tâm đến chuyện của Lục Môn, dần dần cũng nhạt ra khỏi tầm mắt của mọi người.
“Trên đời này, ngoài chuyện sống và chết thì những chuyện khác đều là chuyện nhỏ. Đứng trước sống chết nói gì cũng không quá, có thể bảo đảm mình được sống mới là chuyện quan trọng, vì chỉ khi còn sống mới còn cơ hội.”
Dương Viễn không phản bác lời nói của Lục Đông Thâm. Lục Đông Thâm giống như một quái thú trong rừng rậm từ nhỏ đã hiểu rõ quy luật sinh tồn. Khi thật sự gặp chuyện lớn, những suy nghĩ của anh cũng phần nhiều dành cho đại cục. Khi chỉ còn nửa điếu thuốc, Dương Viễn lên tiếng: “Thế nên, việc cổ phần của Trường Thịnh bị nuốt, cậu đã sớm biết kẻ đứng phía sau rồi đúng không?”
“Lục Khởi Bạch.” Lục Đông Thâm không giấu giếm, chỉ giơ tay về phía Dương Viễn.
Dương Viễn cố tình làm vẻ không hiểu: “Gì hả?”
“Cho xin điếu thuốc.”
Dương Viễn đặt xa bao thuốc bên cạnh ra một chút: “Chẳng phải bác sỹ đã dặn cậu không được hút thuốc nữa sao?”
“Nói phí lời làm gì?” Nói rồi, Lục Đông Thâm giơ tay với lấy bao thuốc, không cẩn thận chạm vào vết thương khiến anh nhíu mày vì đau.
Thấy vậy Dương Viễn lập tức giật trước, chỉ rút ra một điếu: “Được được được, đại thiếu gia à, cho cậu là được chứ gì, cậu nghỉ một lát đi.” Rồi anh ấy nhét điếu thuốc vào miệng anh, bổ sung thêm một câu: “Có cần tôi phục vụ châm thuốc không?”
“Cút.” Lục Đông Thâm miệng ngậm điếu thuốc, cẩn thận lần tìm bật lửa. Ngọn lửa vừa bén lên, thuốc đã cháy.
Dương Viễn cũng hiểu tâm trạng của Lục Đông Thâm chắc chắn không tốt. Người bên cạnh nhìn thấy Lục Đông Thâm thì tim đập chân run, ai cũng nói sau lưng rằng Lục Đông Thâm mà im lặng là lúc cực kỳ đáng sợ. Bây giờ anh cũng coi như có thể diện, còn được nghe Lục Đông Thâm chửi người nữa. Không dám nhiều lời thêm, anh ấy quay về chuyện chính: “Xem ra lần này Lục Khởi Bạch định chọc thủng lớp cửa sổ giấy đây.”
Lục Đông Thâm nhả ra một làn khói: “Mục đích của cậu ta rất đơn giản, nắm chắc được việc sản xuất thuốc và công nghệ sinh học là nắm được yết hầu của Lục Môn.”
Chương 343 : Người nhà họ Lục các cậu thật lợi hại
Công nghệ sinh học và sản xuất dược phẩm là một trong những chuyên ngành quan trọng của Lục Môn. Ngoài dây chuyền công nghệ sinh học, sau lưng còn là kỹ thuật gen mà toàn cầu đang chú ý, động tới sinh học chính là động vào cả một ngành. Lục Khởi Bạch đã từng thua Lục Đông Thâm trong cuộc chiến giành giật ngành năng lượng, thế nên anh ta chắc chắn sẽ sống chết giữ lấy công nghệ sinh học.
Mà đúng vào lúc này, thế lực của Lục Đông Thâm đang trên đà thâm nhập sâu vào công nghệ sinh học.
“Lục Khởi Bạch có lòng nuốt trọn Trường Thịnh, tôi có thể hiểu. Dẫu sao thì con lạc đà gầy nhom cũng to hơn con ngựa. Trường Thịnh có sóng gió bão bùng hơn nữa cũng có gốc gác quốc tế. Nhưng mà…”
Dương Viễn quay trở lại ngồi xuống sofa, hai chân gác lên bàn uống nước, làm một tư thế bại liệt chán đời bất chấp hình tượng: “Có thể cắt chuẩn điểm thấp của cổ phiếu Trường Thịnh rồi thu mua ồ ạt, gan của cậu ta thật sự khiến người ta phải nhìn bằng ánh mắt khác đấy.”
“Chẳng có chuyện gì ngẫu nhiên, mọi sự trên đời có nguyên nhân mới có kết quả.” Lục Đông Thâm kéo gạt tàn thuốc lá qua, lúc vươn dài cánh tay lại chạm một chút vào vết thương. Một tay anh kẹp điếu thuốc, một tay ấn lên vị trí vết thương để xoa dịu nó.
Dương Viễn nhìn thấy hết, nhất thời cũng cảm thấy cả lồng ngực đều dấy lên cơn đau. Sau đó anh ấy mới cảm thấy sợ hãi, nghĩ bụng lúc trước mình rất hay giương oai giễu võ trước mặt Hạ Trú, dáng vẻ mỗi lần gặp cô như vênh ngược lên tận trời. Cũng may cô đại nhân đại lượng không đâm một dao vào người anh ấy.
Thật tàn nhẫn, cô gái này, quá tàn nhẫn, tàn nhẫn với Lục Đông Thâm và cũng tàn nhẫn với chính mình. Về điểm này có thể nói thật sự giống Lục Đông Thâm đến kỳ lạ, có thể nói là “vật họp theo loài, người phân theo nhóm”.
Câu nói tiếp theo của Lục Đông Thâm đã ngắt ngang dòng suy nghĩ lộn xộn của Dương Viễn: “”Thương Xuyên rơi xuống đất tử vong, Thai Quốc Cường trúng độc, Hà Tư Nghi ngồi tù, Thai Tử Tân bị kiểm soát, bây giờ Thai Nghiệp Dương lại bị phán tội. Một loạt những chuyện này, cậu nói không có quan hệ tôi cũng không tin. Sự tình phát triển từng bước từng bước đến ngày hôm nay, rốt cuộc ai là kẻ đứng sau thao túng Thai Nghiệp Dương, thậm chí thao túng cả nhà tạo hương của Trường Thịnh nhìn là biết rõ.”
Dương Viễn miệng ngậm điếu thuốc, để mặc cho khói thuốc tạo thành những dây mỏng bay ngoằn ngoèo trên đỉnh đầu, đôi mắt hơi nheo lại. Câu nói này của Lục Đông Thâm giống một gáo nước dội xuống đầu, lập tức khiến anh hiểu ra ngay.
Sự dây dưa về lợi ích khiến quan hệ giữa con người với con người chẳng qua là sự lợi dụng và bị lợi dụng. Mà thời cơ có thể lợi dụng là cực kỳ mấu chốt, yêu cầu người lợi dụng có một kế hoạch, mưu tính chặt chẽ.
Thai Quốc Cường cắn ngược nhà họ Hà, khiến cho Hà Tư Nghi hận Thai Quốc Cường tận xương tủy, tiến hành hãm hại ông ta bằng mùi hương trong sản phẩm dưỡng da suốt bao năm. Người có thể phối hợp với bà ta chính là Vệ Bạc Tôn sau này qua lại rất thân thiết. Nhìn từ việc này thì sự tình rất đơn giản, chính là Vệ Bạc Tôn nảy sinh lòng trắc ẩn với Hà Tư Nghi, thay bà ta trả thù Thai Quốc Cường.
Nếu tiến sâu thêm một bước thì sao?
Nhìn từ phản ứng sau này của Thai Nghiệp Dương, quá khứ của Thai Quốc Cường và tình hình nhà họ Hà, anh ta chắc chắn biết hết. Có lẽ do anh ta tự điều tra ra, hoặc có lẽ do chính Hà Tư Nghi tiết lộ. Tóm lại, anh ta đã để mặc Thai Quốc Cường trúng độc, chỉ là không ngờ Thai Quốc Cường sẽ chết, có lẽ anh ta cảm thấy khả năng cao nhất là khống chế được Thai Quốc Cường.
Xét về tâm lý này, Thai Nghiệp Dương thật ra cũng giống với Hà Tư Nghi, đều hận Thai Quốc Cường, nhưng lại không muốn ông ta chết mà muốn lợi dụng tình trạng còn sống những không thể tự chủ của ông ta để đoạn lấy quyền lợi lớn nhất trong công ty, triệt để kìm kẹp Thai Tử Tân.
Nói một cách khác, thật ra Vệ Bạc Tôn đã lợi dụng bàn tay của Hà Tư Nghi và sự nhẫn tâm của Thai Nghiệp Dương, hạ độc Thai Quốc Cường một cách nghiêm trọng trong tình huống cả hai bọn họ đều không ngờ đến.
Nhà tạo hương của Trường Thịnh ngoài mặt có vẻ như là người của Hà Tư Nghi, nhưng lại gián tiếp kiểm soát Thai Nghiệp Dương, vậy anh ta rốt cuộc là người của ai?
Của Lục Khởi Bạch.
Thương Xuyên mất mạng, người có thể khiến Hà Tư Nghi cam tâm tình nguyện chịu tội chắc chắn là Thai Nghiệp Dương, mà trước đó Thai Nghiệp Dương đích thực cũng từng tới tìm Thương Xuyên, đồng thời từ bên trong gây hấn mối quan hệ giữa Thương Xuyên và Skyline.
Nghĩ tới đây, Dương Viễn lại gặp điều khó hiểu: “Nhưng mà, Thai Nghiệp Dương rốt cuộc đã nói gì với Thương Xuyên mà khi đó khiến Thương Xuyên kiên quyết đòi hủy hợp đồng với Skyline?”
Dương Viễn hỏi câu này hoàn toàn dựa theo trình tự suy đoán của bản thân, thế nên vừa lên tiếng đã là một câu hỏi nghe có vẻ không đầu không cuối như vậy. Nhưng Lục Đông Thâm vẫn hoàn toàn bắt được nhịp, chỉ nhẹ nhàng đáp một câu: “Thương Xuyên quan tâm nhất là sự sống chết của Tả Thời. Chỉ cần khiến cậu ta biết cái chết ấy có liên quan đến Hạ Trú, cậu ta ắt sẽ phát điên.”
Dương Viễn dĩ nhiên là một người nhạy bén, hơn nữa chuyện lúc trước anh ấy cũng đã nghe nói ít nhiều. Có rất nhiều manh mối bị đứt khi liên kết lại đã trở thành một bức tranh toàn diện.
Anh ấy bàng hoàng tỉnh ngộ, gật gù. Chẳng trách…
Thai Nghiệp Dương chắc chắn không có bản lĩnh điều tra ra việc này, phía sau chắc chắn phải có kẻ đầu sỏ. Sau này Thương Xuyên hòa giải với Skyline, việc này lại càng không ảnh hưởng được tới dự án phủ Thân vương hay việc đại diện phát ngôn cho sản phẩm mới của thương hiệu H. Thế nên kế hoạch bất thành, Thai Nghiệp Dương dứt khoát làm tới cùng.
Ban đầu Hạ Trú suy đoán không sai, một mực khăng khăng hung thủ chính là Thai Nghiệp Dương. Về sau phía cảnh sát chứng thực điều này. Ai có thể mang Quỷ tương tới cho Thai Nghiệp Dương? E là chỉ có Vệ Bạc Tôn. Nhưng vì sao Thai Nghiệp Dương không khai ra Vệ Bạc Tôn? Có lẽ Vệ Bạc Tôn đã sớm có những chuẩn bị khiến Thai Nghiệp Dương không thể chỉ điểm mình.
Nếu Vệ Bạc Tôn một lòng vì Hà Tư Nghi và Thai Nghiệp Dương thì hiện trường vụ án tuyệt đối sẽ không có Quỷ tương xuất hiện. Vì Quỷ tương chỉ cần xuất hiện là sẽ có người chết. Vệ Bạc Tôn rõ ràng không một mực bảo vệ tập đoàn Trường Thịnh.
Vào lúc Thai Nghiệp Dương đang dương dương đắc ý thì gặp nạn lao tù, rơi từ thiên đường xuống địa ngục chỉ trong chớp mắt. Mà người “ngư ông đắc lợi” đã thành Lục Khởi Bạch. Nghĩ như vậy, việc kẻ đứng sau Vệ Bạc Tôn là Lục Khởi Bạch không còn phải nghi ngờ nữa.
Mua chuộc Vệ Bạc Tôn, rồi lợi dụng lòng riêng của Thai Nghiệp Dương và Hà Tư Nghi để đạt được mục đích. Tâm tư này của Lục Khởi Bạch quả thật là sâu như biển.
“Xem ra, khi cậu đón Hạ Trú từ Thương Lăng về đây, Lục Khởi Bạch đã lên kế hoạch rồi.” Dương Viễn cười khẩy.
Lục Đông Thâm khẽ gạt tàn thuốc, nhưng nghĩ còn xa hơn: “Không, từ lúc Hạ Trú giả thần giả quỷ trong Skyline Thương Lăng, là cậu ta đã bắt đầu rồi.”
Vừa nghe xong câu này, Dương Viễn lập tức ngồi bật dậy, sống lưng thẳng tắp, nhìn Lục Đông Thâm chằm chằm một lúc lâu, rồi mới nói: “Tôi phát hiện người nhà họ Lục các cậu lợi hại thật đấy. Ngoài mặt thì hiền lành vô hại, thực chất thủ đoạn của người này tàn nhẫn hơn người kia, khả năng của người này cao hơn người kia.”
Lục Đông Thâm nhìn chăm chăm vào đầu thuốc lá, im lặng.
Phải, hồi nhỏ chẳng cảm nhận được gì, sau này lớn lên lòng người đều đã thay đổi. Thế nên, anh chưa bao giờ dám khinh suất, vì đối thủ của anh chưa bao giờ là những kẻ ngờ nghệch.
Mà ở sâu trong nội tâm, anh thà một mình đối diện với cả bầy sói, cũng không muốn liều sống liều chết với người của Lục Môn. Có lẽ Lục Môn đã chịu một lời nguyền, dù ghét tranh đấu nhưng vẫn buộc phải cầm vũ khí lên.
“Lục Khởi Bạch ẩn nấp phía sau Trường Thịnh, tính toán từng bước, có thể thấy cậu ta hiểu rất rõ về tình hình của Trường Thịnh.” Dương Viễn thở dài: “Một người nham hiểm như Thai Nghiệp Dương mà cũng bị cậu ta chơi đùa trong lòng bàn tay, nói chi tới chuyện điều tra Hạ Trú.”
Lục Đông Thâm cũng đang lo lắng, chỉ không biết Lục Khởi Bạch có thể điều tra được đến đâu. Giữa đường xuất hiện một Cận Nghiêm, đã phơi bày toàn bộ quá khứ của Hạ Trú không sót chút nào, thậm chí còn điều tra được cả nguyên nhân cái chết của Tả Thời và quá khứ trong bệnh viện tâm thần mà anh còn không điều tra ra, năng lực dĩ nhiên không thể xem thường.
Cuối cùng, anh dựa người ra sau lưng ghế, để mặc cho đầu thuốc lá lặng lẽ bung nở trên ngón tay, cháy rụi: “Nhưng mong là Lục Khởi Bạch sẽ không có ý đồ gì với Hạ Trú nữa.”
Chương 344 : Anh thà rằng cô cứ dứt tình bạc ý
Dương Viễn nghe được câu này, giật mình thon thót: “Cận Nghiêm đã bóc trần Hạ Trú đến tan nát rồi, bóc tiếp thì còn cái gì?”
“Có chuyện này tôi chưa từng kể với cậu.” Lục Đông Thâm hút thuốc mà tâm tư mơ màng, giống như đang nhìn thấy Hạ Trú đứng trước mặt anh bịt mũi nhăn mặt, anh giơ tay dập tắt nó. “Hạ Trú từng chữa trị cho bố tôi.”
“Là ân nhân cứu mạng của bác trai.” Dương Viễn thở dài sửng sốt.
“Cũng là ân nhân cứu mạng của tôi.”
“Hả?”
“Ba năm trước nếu không gặp được Hạ Trú, tôi đã chết từ lâu rồi.” Lục Đông Thâm khẽ thở dài.
Dương Viễn bàng hoàng, chỉ tay vào anh, ấp úng mãi không nói lên lời. Sau đó anh ấy vỗ đùi cái đét, sắp xếp lại những ý tứ mình muốn biểu đạt: “Nói một cách khác chính là, bố mẹ cô ấy suýt hại cậu đi chầu Diêm Dương, còn cậu thì lại được cô ấy cứu… Ông trời ơi, đây là cái thể loại oái ăm gì?”
Vừa dứt lời, một suy nghĩ lại lóe lên trong đầu anh ấy. Anh ấy tiếp tục đập tay cái rầm xuống bàn uống nước. Lục Đông Thâm bực bội nhăn mày: “Cậu có thể nói chuyện trong yên lặng không hả?”
“Chẳng phải vì tôi quá kinh ngạc sao?” Dương Viễn dập tắt điếu thuốc, đứng lên, tay chống hông đi đi lại lại, rồi hết vò đầu lại bứt tai, sau đó trở về bên cạnh bàn, chống hai tay lên mép bàn nhìn Lục Đông Thâm.
“Tôi hiểu ý của cậu rồi, cậu nghi ngờ người đứng đằng sau dự án năm đó là Lục Khởi Bạch?”
Nhưng nghĩ lại thấy không đúng.
“Năm đó Lục Khởi Bạch không có năng lực lớn đến vậy chứ? Thò tay được sang cả Trung Quốc?”
Ánh mắt Lục Đông Thâm tối đi, anh nhấn mạnh từng câu từng chữ: “Năm đó Lục Khởi Bạch đúng là không có năng lực lớn đến thế. Người thật sự móc nối với Hạ Vận Thành là chú hai của tôi, Lục Chấn Danh.”
Dương Viễn trợn tròn mắt, miệng há hốc, đủ để bỏ lọt một quả trứng gà.
“Bố tôi và chú hai tôi tranh giành quyền lực, đó mới thật sự là anh em tương tàn. Tuy không thấy máu nhưng còn đáng sợ hơn cả thấy máu. Năm xưa chú hai tôi chỉ thiếu một bước nữa là ngồi lên được chiếc ghế quyền lực. Bao năm nay, cậu tưởng chú ấy thật sự đã tịnh tâm như nước hay sao?”
Dương Viễn chỉ cảm thấy sống lưng lạnh toát, mồ hôi lạnh như bị ép ra qua từng câu nói của Lục Đông Thâm, rất lâu không thể thở bình thường trở lại. Anh ấy hoàn toàn không ngờ được, đằng sau câu chuyện tai nạn năm xưa là những âm mưu sâu xa đến vậy.
“Cậu điều tra rõ ràng hết rồi sao? Danh tiếng của Hạ Vận Thành khi còn sống là rất tốt, hơn nữa ông ta còn là cấp dưới ưu ái của Nhiêu Cẩn Hoài.” Dương Viễn vẫn không thể tin nổi.
Vết thương của Lục Đông Thâm lại vô duyên vô cớ nhói lên, cực kỳ nóng rát, nếu cảm nhận kỹ thì nó không giống một vết thương mà giống như đang bị một ngọn lửa thiêu đốt. Lại giống như là nhiệt độ nước mắt của Hạ Trú, cô đã từng tựa vào ngực anh mà khóc.
Cô gái của anh rất ít khóc, nhưng một khi đã khóc, anh sẽ rất đau lòng.
“Điều tra rất rõ ràng. Nhiêu Cẩn Hoài hoàn toàn không biết Hạ Vận Thành âm thầm vận hành dự án ở phía sau. Con người ai cũng có lòng riêng, có những người tốt cũng không đọ lại được sự thúc đẩy của thời gian.” Lục Đông Thâm giơ tay khẽ ấn lên vết thương: “Nhưng chưa biết chừng sau này Lục Khởi Bạch chó cùng bứt giậu, lấy dự án tự kinh doanh của Hạ Vận Thành ra để hướng dao về phía Hạ Trú.”
“Lục Khởi Bạch đi từng bước, đánh một ván cờ như ý, một tay kiểm soát chuyện sản phẩm mới của thương hiệu H chuẩn bị khiến cậu đánh mất uy tín trước mặt Hội đồng quản trị, một tay lại thao túng giá cổ phiếu của Trường Thịnh, nhân cơ hội để thu mua, làm sao có thể ngờ được Hạ Trú có thể tạo ra một sản phẩm mới khác trong thời gian ngắn và bán thành công. Còn Thai Tử Tân lại mượn cậu để ổn định giá cổ phiếu. Ngoài mặt giống như cậu đang giúp Thai Tử Thân, thực ra chiêu này của cậu là phản công lại thế gọng kìm của Lục Khởi Bạch.”
Sau khi phân tích xong, sắc mặt Dương Viễn trở nên nặng nề: “Bây giờ cậu đẩy Hạ Trú ra chưa chắc đã là chuyện tốt, lỡ như bây giờ cậu ta chó cùng bứt giậu…”
“Bây giờ cậu ta không dám động vào Hạ Trú đâu.” Lục Đông Thâm nhẹ nhàng ngắt lời anh ấy: “Hôm qua Nhiêu Tôn đã nói thẳng, Hạ Trú sẽ tạm thời an toàn. Hơn nữa Thương Lăng không phải địa bàn của Lục Khởi Bạch, cậu ta muốn động vào thế lực ở Thương Lăng là quá khó. Tôi nói rồi, Hạ Trú sẽ là quân cờ cuối khi Lục Khởi Bạch bị ép tới đường cùng, thế nên bây giờ cậu ta sẽ không cùng chết. Bây giờ việc chúng ta cần làm chính là khiến Lục Khởi Bạch tự động bỏ cờ.”
“Thông qua chuyện lần này ư? Cậu nghĩ cậu ta sẽ chủ động bỏ cờ?”
Lục Đông Thâm lắc đầu: “Tôi quá hiểu Lục Khởi Bạch. Cậu ta có một sự nhạy cảm rất mãnh liệt. Chuyện lần này cậu ta sẽ chỉ ngập ngừng. Nhưng dù cậu ta tin hay không tin, tôi đều muốn bảo vệ Hạ Trú nhanh hơn cậu ta một bước.”
Chuyện mượn đao giết người Lục Khởi Bạch cũng làm được, hơn nữa còn khiến người ta không nắm được chứng cứ. Nếu cậu ta thật sự muốn đối phó với Hạ Trú thì Hạ Trú sẽ đứng bên bờ vực nguy hiểm. Mục đích của cậu ta là lợi ích của Lục Môn, đằng sau còn có Lục Chấn Danh. Mặc dù bây giờ Lục Chấn Danh tỏ ra giữ tâm hồn thanh tịnh, nhưng đằng sau còn có lính đánh thuê
Năm xưa anh gần như chín chết một sống, ngoài việc “nhờ ơn” của Hạ Vận Thành ra, còn nhờ cả đám lính đánh thuê lén lút nhập cảnh đó nữa. Nếu không lần tìm tới tận ngọn nguồn, anh sẽ không thể điều tra ra những chuyện này.
Thế nên, muốn diệt binh phải phá doanh trại trước. Ba năm trước anh không chết trong tay chú hai, đây có lẽ chính là ý trời.
Dương Viễn trầm mặc rất lâu: “Tôi cảm thấy, chí ít thì hiện tại Lục Khởi Bạch đang tin tưởng. Hạ Trú có thể nói là đã dùng dao nói chuyện, nếu ngay cả hành động này cũng khiến Lục Khởi Bạch nghi ngờ thì chẳng phải máu của cậu và cô ấy đều chảy hoài chảy phí sao?”
Nghe xong Lục Đông Thâm sững người, ngay sau đó trái tim anh cũng cuộn trào dữ dội. Sau đó anh nhớ lại lời nói của Thai Tử Tân: Hạ Trú là một cô gái rất thông minh…
Tuyệt đối không thể.
Nhưng Dương Viễn lại nhất quyết chọc vào nỗi lo của anh: “Chưa biết chừng Hạ Trú cũng đang giúp cậu thôi.”
Thấy sắc mặt Lục Đông Thâm trở nên khó coi, Dương Viễn hắng giọng: “Chẳng lẽ cậu lại không ngờ đến? Lục Khởi Bạch không hiểu Hạ Trú, nhưng cậu phải rất hiểu cô ấy chứ. Phải, Hạ Trú ngang bướng, có lúc còn không nói đạo lý, nhưng tuyệt đối là một cô gái biết phân biệt nặng nhẹ. Làm sao biết được, khi nào đó cô ấy đột ngột nghĩ thông suốt, đâm một dao để giúp màn kịch của cậu diễn đến cùng.”
“Không thể nào.” Hơi thở của Lục Đông Thâm hơi dồn dập, vết thương lại nhói đau.
Dương Viễn thở dài, thẳng thừng ngồi lên mặt bàn: “Lục Đông Thâm, có lẽ chính bản thân cậu không cảm thấy, nhưng tôi thì nhìn thấu hết. So với trước đây, sự tàn nhẫn của cậu đã không còn triệt để nữa, nhất là khi đối mặt với Hạ Trú. Xét về độ tàn nhẫn, thật ra cậu chưa bằng cô ấy. Tuy rằng hôm đó tôi không có mặt tại buổi họp báo, nhưng tôi cũng có thể nghĩ ra được khi đối mặt với Hạ Trú, cậu chắc chắn động lòng trắc ẩn. Nếu Hạ Trú không quyết tâm làm đến cùng thì màn kịch này sẽ bị cậu một tay hủy hoại.”
Lần này đến lượt Lục Đông Thâm rơi vào trầm mặc, đáy mắt còn dấy lên sự lo lắng sâu sắc.
“Đương nhiên, đây chỉ là suy đoán của tôi. Tôi chỉ cảm thấy Hạ Trú cũng là một cô gái đã trải nhiều sóng gió, đáng nhẽ phải rất nhạy cảm với chuyện này mới đúng, biết tiến biết lùi, biết từ bỏ.” Dương Viễn khẽ nhíu mày: “Nhưng tôi vẫn còn một điểm chưa nghĩ thông suốt. Nếu cô ấy thật sự xuất phát từ khổ nhục kế, thì với kế hoạch của cậu, cô ấy chắc chắn sẽ không quay về Thương Lăng. Nhưng, nếu cô ấy quay về đó thật thì sao? Cô ấy định làm gì? Trừ phi nhát dao hôm họp báo của cô ấy thật sự là vì đã bị tổn thương đến tận cùng.”
Nói tới đây, Dương Viễn lại nhìn về phía Lục Đông Thâm: “Cậu xem, đến cậu cũng không phân biệt được là thật hay giả, thế nên Lục Khởi Bạch càng không dám chắc. Dù thế nào, mục đích của cậu cũng đã đạt được rồi, chí ít Hạ Trú tạm thời an toàn.”
Những phân tích như bị mây núi che chặt của Dương Viễn quả thực khiến trái tim Lục Đông Thâm như bị khuấy đảo loạn lên. Anh trầm ngâm giây lát rồi nói: “Thế nên cô ấy bắt buộc phải có mặt tại Thương Lăng.”
Anh đã từng vượt bao khó khăn để đưa cô ra khỏi Thương Lăng, vì lúc đó Thương Lăng không chứa được cô. Bây giờ thì khác, chỉ cần cô quay về Thương Lăng cũng là quay về với phạm vi bảo vệ của anh. Cùng lắm thì, có chuyện gì anh cũng biết được ngay lập tức.
Thế nên, anh thà rằng thái độ của Hạ Trú hôm họp báo ấy phải là vô duyên vô cớ, phải là dứt tình bạc ý…
[text_hash] => 776fbf42
)