Array
(
[text] =>
Chương 145 : Anh nói ai không an phận thủ thường?
au khi đưa Tưởng Ly về nhà, Lục Đông Thâm không vội rời đi ngay.
Anh ngồi xuống sofa, lại châm lên một điếu thuốc. Là hộp thuốc lá mẫu được đặt làm mà ban ngày cô để lại trong văn phòng của anh, anh quả thật không còn hút loại thuốc lá chứa quá nhiều nicotin trên thị trường nữa. Sau khi được phân giải và tổ hợp lại, các thành phần trong thuốc lá đã có mùi hương khác, trong sự thanh nhã lại điểm xuýt một chút mùi cỏ và da thuộc, làm tăng thêm sự quyến rũ và hấp dẫn của người đàn ông.
Trên mặt bàn đặt một hộp quà màu xám bạc, Lục Đông Thâm mang vào từ lúc mở cửa và để ở đó. Nhưng sau khi ngồi xuống, anh không mở ra, cũng không bảo Tưởng Ly mở ra.
Không cần đoán cũng biết, bên trong có lẽ là chiếc váy lễ phục dùng để tham dự buổi tiệc tối nay.
Tưởng Ly cũng không hy vọng anh đi về ngay. Nếu không vì cuộc điện thoại của Thương Xuyên, bây giờ có lẽ cô đang khoác tay anh tham dự buổi tiệc. Giây phút này, không khác gì cô đã cho anh leo cây.
Cô ngồi xuống bên cạnh anh, đẩy chiếc gạt tàn cách đây vài ngày ra trước mặt anh rồi khẽ hỏi: “Buổi tiệc đó quan trọng lắm phải không?”
Lục Đông Thâm đưa tay gạt tàn thuốc, ngữ khí nhạt nhòa: “Em không đi thì nó không còn quan trọng.”
“Em xin lỗi, em không nghĩ là lại có việc đột xuất.” Tưởng Ly thật lòng cảm thấy có lỗi, bởi vì xét từ một góc độ nào đó, bữa tiệc tối nay được coi như buổi hẹn hò chính thức lần đầu tiên sau khi cô và anh xác nhận quan hệ.
Lục Đông Thâm nhả ra một làn khói, nhìn cô qua tầng khói trắng mỏng: “Không sao.” Anh giơ tay vuốt tóc cô: “Kể cho anh nghe đi, đã xảy ra chuyện gì?”
Tưởng Ly há hốc miệng ra rồi lại ngậm vào, bao nhiêu lời nói cứ mắc lại cổ họng không sao bật ra được. Cô muốn kể cho anh sự thật, nói rằng cô vì chuyện của Tả Thời. Nhưng cho dù là kẻ ngốc cũng biết, những lời này không khác gì đổ thêm dầu vào lửa.
Cô từng nói với anh mình không buông bỏ được một người, cho dù ngoài miệng Lục Đông Thâm không nói ra nhưng không có nghĩa là anh có thể chấp nhận. Thế nên, cứ động một tý cô lại lấy cái tên Tả Thời ra để chọc tức anh rõ ràng là đang khiêu khích giới hạn của anh.
Trước khi xác định quan hệ đã không thể nói thật toàn bộ mọi chuyện thì sau khi xác định quan hệ cũng chỉ còn cách nuốt hết vào lòng. Thật ra cô hiểu, cô đã bắt đầu lo được lo mất, sợ rằng “theo tình tình phớt” mất rồi.
Cuối cùng, cô nói: “Thật ra cũng không có gì, là một hiểu lầm.”
Lục Đông Thâm cười nhưng trong đôi mắt dường như không có chút nhiệt độ nào. Anh thu tay về: “Thế ư? Chỉ là hiểu lầm thì tốt.”
Tưởng Ly nhìn anh, có một sự kích động muốn được lại gần ôm lấy anh. Nhưng sự kích động ấy giống như bị nguồn sức mạnh nào đó chèn ép. Có lẽ là vì bề ngoài trông anh có vẻ bình thản, thực chất cô luôn nảy sinh một nỗi hoang mang.
Xung quanh anh toát ra một khí thế mạnh mẽ, áp lực, uy nghiêm, khiến người ta muốn lại gần nhưng lại không dám xấc xược.
Ngược lại, Lục Đông Thâm giơ tay về phía cô: “Qua đây.”
Tưởng Ly ghé sát tới bên cạnh anh. Anh nhẹ nhàng ôm lấy cô. Cô theo đà gối đầu lên chân anh rồi nghiêng người nằm xuống. Đôi chân dưới chiếc quần Âu vô cùng rắn rỏi, giống như mỗi một đường nét, mỗi một múi cơ đều ẩn chứa sức mạnh, khiến Tưởng Ly cảm thấy hoàn toàn yên lòng.
Anh dập tắt điếu thuốc, vuốt tay lên vai cô: “Mệt không?”
Mệt.
Thái độ quá mức kiên quyết của Thương Xuyên khiến cô hoang mang, còn cả bóng hình trong đoạn băng nữa, thật ra là giống hệt Tả Thời.
Không, không chỉ là giống.
Dọc đường khi Nhiêu Tôn đưa cô về, cô đã xem đi xem lại đoạn băng kia. Nhân vật Hạng Vũ trên hình khi vung binh khí, cánh tay hơi giơ cao lên.
Đây là thói quen quen thuộc của Tả Thời.
Khi xưa, chẳng biết đã bao nhiêu lần thầy chỉnh sửa cho anh ấy động tác này, nhưng Tả Thời hình như toàn quên. Cũng có thể anh ấy thực sự không có năng khiếu về ca kịch, thế nên thói quen này vẫn luôn được lưu giữ.
Cũng chính động tác này đã khiến Tưởng Ly nghi ngờ. Nếu có người bắt chước, làm sao có thể bắt chước được cả một động tác nhỏ xíu, tinh vi như vậy. Nếu là Tả Thời thì… làm sao có thể?
Như có hàng ngàn con ngựa đang băng băng lao qua đầu, nhưng cô đã không còn bàng hoàng trơ trọi như lúc ở trên xe. Tưởng Ly nói: “Dựa vào anh như thế này là không mệt nữa.”
Người đàn ông trên đỉnh đầu trầm mặc, nhưng tay anh vẫn vỗ về cô từng chút từng chút, mùi hương tỏa ra từ cổ tay áo của anh chính là mùi thuốc lá cô làm. Cô cảm thấy rất nhẹ nhõm, thần kinh căng thẳng dường như cũng dần dần bình tĩnh lại, mí mắt hơi trĩu nặng, có phần buồn ngủ.
Nhưng cô vẫn gượng mở mắt, hơi nghiêng đầu nhìn anh. Cô không cảm nhận được cảm xúc của anh, là vui hay giận. Cảm giác này giống như lần đầu tiên gặp anh ở Thương Lăng vậy, sâu không lường được.
“Sao thế?” Lục Đông Thâm lên tiếng, ngữ khí tuy trầm nhưng khóe miệng vẫn nở nụ cười.
Thấy anh cười, Tưởng Ly ngồi dậy, xoay mặt về phía anh, muốn cụp mắt xuống nhưng lại lên tiếng: “Thật ra… có chuyện này em muốn bàn bạc với anh.”
“Em nói đi.”
“À… Liên quan tới CCTV trong khách sạn Skyline Thương Lăng…”
“Đang ở chỗ anh.” Lục Đông Thâm cất giọng khẽ khàng.
Tưởng Ly ngước nhìn anh, không ngờ anh lại thẳng thừng thừa nhận như vậy.
“Vậy anh có thể…”
“Không được.”
Tưởng Ly sững người.
Lục Đông Thâm tựa người ra sau ghế, nụ cười duy nhất dường như đã tan biến: “Thường ngày anh có thể cho phép em ương bướng, nhưng em lợi dụng danh nghĩa của anh để điều tra về quá khứ là không được.”
“Em bất đắc dĩ mới phải mượn danh nghĩa của anh. Về điểm này em rất xin lỗi. Nhưng mà chuyện này đối với em rất quan trọng.”
Lục Đông Thâm bình tĩnh nhìn cô: “Rất quan trọng?” Anh giơ tay giữ lấy cằm cô: “Để anh nói cho em biết chuyện gì mới là rất quan trọng, quên đi quá khứ và cố gắng yêu anh, chỉ đơn giản vậy thôi.”
Tưởng Ly không né tránh tay của anh, nhưng sự cưỡng ép ấy khiến cô không thoải mái: “Em biết, vì muốn em bình an rời khỏi được Thương Lăng, anh đã hy sinh rất nhiều. Nhưng quá khứ của một người sao có thể nói quên là quên được? Vả lại, em có linh cảm, người đứng trước bức Giang sơn đồ đó tuyệt đối không đơn giản. Bây giờ Giang sơn đồ vẫn còn nguyên chứ?”
“Người đó đúng là không đơn giản, Giang sơn đồ cũng đích thực xảy ra vấn đề. Chuyện này anh đang điều tra, em không cần xen vào.”
“Em có thể giúp anh, em…”
“Không cần.” Lục Đông Thâm nghiêm giọng.
Tưởng Ly sốt sắng: “Lục Đông Thâm, em bắt buộc phải xem Giang sơn đồ mới được.”
Lục Đông Thâm nhìn cô chằm chằm, hơi nheo mắt lại, lát sau hỏi: “Giang sơn đồ có liên quan đến Tả Thời không?”
Hơi thở của Tưởng Ly khựng lại, một lúc sau cô đáp: “Có liên quan.” Rồi cô nhìn về phía anh, trịnh trọng nói: “Nhưng, có những chuyện em cũng muốn điều tra rõ ràng.”
“Thế nên, em đã đi gặp Nhiêu Tôn?” Không một chút ấm áp nào hiện lên trong ánh mắt Lục Đông Thâm.
“Em không hề.” Tưởng Ly chỉ cảm thấy ấm ức, trong lòng lại sẵn cơn tức: “Lục Đông Thâm, hôm nay chưa nói lời nào đã lỡ hẹn là lỗi của em, nhưng anh cũng không thể vì thấy anh ấy đưa em về nhà mà nghi ngờ em chứ?”
Bàn tay Lục Đông Thâm vòng ra sau gáy cô, anh hơi dùng sức kéo cô về phía trước, gần như cọ sống mũi mình lên mũi cô: “Trước kia em yêu Tả Thời cũng được, Nhiêu Tôn cũng được, quá khứ đã là quá khứ, anh hoàn toàn không truy cứu nữa. Anh nói rồi, anh không quan tâm quá khứ của em ra sao, anh chỉ quan tâm tới tương lai của em. Bây giờ em là của anh, quên Tả Thời đi và đừng gặp Nhiêu Tôn nữa, an phận thủ thường một chút có khó đến vậy không?”
Nghe xong câu này, Tưởng Ly nổi giận, dùng sức giằng ra khỏi tay anh: “Lục Đông Thâm, anh nói ai không an phận thủ thường? Tả Thời, Nhiêu Tôn, anh còn thiếu một Đàm Diệu Minh nữa. Sao anh không thẳng thừng mắng em là loại đàn bà lẳng lơ dâm đãng, ai cũng yêu được đi?”
Chương 146 : Tiếng thì thầm lúc nửa đêm
Tưởng Ly là một con ngựa hoang, phóng khoáng ngỗ ngược, đồng thời cô lại giống như một đứa trẻ, thẳng thắn nhiệt thành. Chí ít thì, ở trong lòng Lục Đông Thâm, cô là một người như thế. Ngỗ ngược thì định sẵn sẽ chán ghét sự ràng buộc, thẳng thắn sẽ định sẵn có gì nói nấy. Anh thích cá tính của cô, nhưng đồng thời cũng lại hy vọng mình có thể khuất phục được một người con gái như vậy.
Trước đó, Lục Đông Thâm chưa từng tiếp xúc với một cô gái nào như cô, đa phần đều ngoan ngoãn, vâng lời, đứng bên cạnh anh còn không dám thở mạnh. Cũng có người cá tính mạnh, ví dụ như Thai Tử Tân, nhưng hoàn cảnh xuất thân đã quyết định việc cô ấy nói năng hay cư xử đều phải cân nhắc trước sau, kiểm soát cảm xúc là thứ phải học ngay từ nhỏ, dĩ nhiên sẽ không nói chuyện và hành động dữ dội như Tưởng Ly.
Anh chấp nhận vì cô gây dựng một thảo nguyên, với tay hái sao trên trời, để mặc cho cô vui đùa, ngang ngược. Nhưng điều kiện tiên quyết là sự dịu dàng của cô, tình yêu của cô chỉ có thể dành cho anh.
Một đóa hồng có đẹp hay hoang dã đến đâu cũng vẫn có gai, còn thứ anh cần là một bông hồng vừa kiều diễm vừa hoang dại lại không có gai. Anh từ từ ngắt những chiếc gai trên bông hoa ấy xuống. Còn cô, cũng phải cam tâm tình nguyện để anh làm vậy. Thế nên anh không mong cô có thể trở nên dịu dàng như nước trong giây lát, nhưng tuyệt đối cũng không phải trạng thái giương cung bạt kiếm như lúc này.
Lục Đông Thâm nhíu mày.
Tuy rằng không giận dữ, không phẫn nộ nhưng sắc mặt anh bình tĩnh tới đáng sợ, khi nụ cười không còn đong đầy trong ánh mắt thì nơi đó sẽ trở thành một vùng biển sâu không lường được. Anh lên tiếng: “Ai cũng có thể yêu phải không?”
Chưa đợi cho Tưởng Ly kịp có phản ứng gì, anh đã giơ tay ra giữ lấy gáy cô, ngay sau đó đè cô xuống dưới người mình, áp môi xuống. Quá bất ngờ, môi cô như bị anh nghiền đau đớn. Cô định giơ tay ngăn cản nhưng anh đã rút tay về để ghìm chặt hai cổ tay cô.
Tưởng Ly đâu phải là người giơ tay chịu trói? Sau vài lần dùng sức nhưng vẫn phí công vô ích, cô lại càng giãy giụa kịch liệt hơn.
Cô càng như vậy, môi của Lục Đông Thâm càng trở nên nặng nề.
Anh kéo bung cúc áo của cô.
Cô cảm nhận được sức mạnh của anh, cũng nghe thấy tiếng cúc bật ra, văng xuống sàn nhà. Tim cô như ngừng đập, cả người cứng đờ ra.
Lục Đông Thâm vùi mặt vào cổ cô.
Cho đến khi cô cảm nhận được cơn đau nơi lồng ngực, cơ thể dường như mới có phản ứng lại. Đọ sức, cô không bằng anh, không thoát ra được, cô chỉ có thể đả kích bằng miệng: “Lục Đông Thâm, anh làm vậy có khác gì những người đàn ông mà anh nhận định không?”
Lục Đông Thâm dừng lại, nhưng vẫn đè chặt lên người cô. Anh ngước lên nhìn cô, ánh mắt vừa như mây mù vừa như trăng đen. Sau một màn giằng co vừa rồi, anh đã vững vàng nắm giữ quyền chủ động, áo sơ mi có phần nhàu nhĩ nhưng hơi thở không hề hỗn loạn. Khiến Tưởng Ly hiểu rằng, mấy chuyện cưỡng ép này thực ra anh khinh thường.
Cô nhìn anh chằm chằm, bả vai hở ra trở nên hơi lạnh.
Anh cũng nhìn cô không chớp mắt, một lúc lâu sau, ngón tay anh chạm lên gò má cô, anh nói từng câu từng chữ: “Nhớ kỹ, đôi diện với người con gái mình thích, đàn ông ai cũng vậy thôi.”
Tưởng Ly ngẩn người.
Nhưng Lục Đông Thâm cũng đã dứng dậy, không làm khó cô nữa. Tưởng Ly cũng bò dậy khỏi sofa, kéo kín áo lại. Cúc áo đã đứt quá nửa, cô chỉ còn cách dùng tay túm chặt cổ áo lại.
Lồng ngực vẫn còn đau rát, nhịp thở chung quy không thể ổn định được.
“Anh chưa bao giờ ép buộc em cả.”
Lục Đông Thâm đứng nhìn cô: “Thế nên, em cảm thấy không việc gì phải sợ, đúng không? Hạ Trú, em thật sự nghĩ rằng anh sẽ không bao giờ cưỡng ép em?”
Giữa hai người nhanh chóng dựng lên một bức tường chắn, không nhìn thấy được, không sờ vào được, nhưng nó thật sự tồn tại, che chặt cả hai.
Im lặng trở thành kẻ thù lớn nhất.
Tưởng Ly không biết phải trả lời như thế nào. Trong suy nghĩ của cô, việc giải quyết những mâu thuẫn kiểu này còn gian khó hơn việc cô trực diện đối mặt với mưa máu gió tanh. Cô bước xuống từ sofa, đi ra mở rộng cửa: “Lục Đông Thâm, em buồn ngủ rồi.”
Lục Đông Thâm trầm mặc một lúc lâu, sau đó với lấy áo khoác rời đi.
Từ lúc anh vào nhà cho đến giờ, anh chưa quát, chưa gào một câu, thậm chí từ biểu cảm bình thản của anh cũng không nhận ra anh đang giận dữ. Cho dù anh rời đi, giây phút cánh cửa đóng lại cũng không phát ra một âm thanh long trời lở đất nào.
Nhưng Tưởng Ly lại cảm thấy lạnh lẽo.
Sự lạnh lẽo này xuất phát từ Lục Đông Thâm.
Xuất phát từ hành động giằng xé ban nãy của anh khi đè lên người cô, xuất phát từ sự im lặng của anh, xuất phát từ thái độ bình thản quá mức so với mọi ngày của anh. Nó khiến cô cảm thấy, thật ra sự lạnh lùng này còn đáng sợ hơn cả một cơn giận bùng nổ.
Tưởng Ly không quay lại phòng khách, cô ngồi ngay ở cửa ra vào. Ngọn đèn trong phòng khách không chiếu được dài đến thế, thế nên cả người cô bị bóng tối trùm kín, chút bóng nhạt nhòa cũng bị nó nuốt mất.
Trong một chuyện tình cảm, những cuộc cãi vã kiểu này khiến Tưởng Ly cảm thấy bối rối và hoang mang. Cô tức, cô giận, giống như có một thứ cảm xúc nào đó không thể bộc phát ra được, cứ chặn lại làm lồng ngực khó chịu, là buồn bã, là đau lòng, là bi thương, là hoảng sợ, là nỗi đau xa lạ mà cô không thể dọn dẹp.
Gò má hơi lạnh.
Cô giơ tay lên, phát hiện ra nước mắt đã chảy xuống…
Nửa đêm xuất hiện tiếng thì thầm.
Chí ít thì âm thanh ấy là không bình thường.
Khi Tưởng Ly choàng tỉnh giấc, ngoài cửa sổ, trời tối đen như mực, không thấy một chút ánh sáng nào, giống như ánh trăng hay ánh sao đều đã rơi vào một cái lỗ cực lớn và cô cũng bị giam hãm trong đó không sao thoát ra được.
Không sao thở nổi, lại cảm thấy xung quanh quấn bện một bầu không khí quỷ quái.
Thế là, cô đã nghe thấy âm thanh ấy.
I i a a, như từng sợi kẹo đường bị kéo tới một phía chân trời nào xa lắm.
Tiếng hát kịch, một âm thanh quen thuộc nhưng cô nhất thời lại không nhớ ra đó là giọng của ai.
Tưởng Ly lần sờ công tắc ở đầu giường, bật đèn nhưng đèn không sáng.
Không có điện, cả căn phòng giống như một nhà giam tối tăm.
Cô tập quen với bóng tối, bước xuống giường, lần tìm về phía có tiếng hát, hình như ở phòng khách dưới nhà. Ngay đầu phòng là cầu thang, cô bước xuống từng bậc. Dưới tầng có chút ánh sáng lấp lánh, giống như một đám đom đóm đang bay lượn.
Mượn chút đốm sáng nhỏ nhoi ấy, Tưởng Ly nhìn thấy có hai người đang di chuyển. Họ mặc trang phục hí kịch, cô gái yêu kiều, người đàn ông cao ráo. Vạt áo nhẹ nhàng tung lên như khói sóng cuộn trào. Cô gái cất giọng thê lương: “Khuyên quân vương ngâm rượu nghe Cơ ca, giải nỗi sầu bằng điệu múa thướt tha…”
Vừa hát cô gái vừa quay mặt lại.
Tưởng Ly đứng trên cầu thang sau khi nhìn kỹ lại thì sợ run lên. Cô thảng thốt, chân mềm nhũn ra, suýt nữa lăn xuống cầu thang.
Cô gái đang hát hóa ra chính là mình.
Chẳng trách giọng hát này nghe quen đến thế, thì ra nửa đêm cô lại nghe thấy giọng của chính mình!
Người đàn ông cũng quay người lại, khuôn mặt thoáng hiện lên qua quầng sáng mập mờ, từng đường nét đều là dáng vẻ cô từng gặp.
Là Tả Thời.
Tưởng Ly bỗng cảm thấy cổ như bị ai bóp chặt, tuyệt nhiên không thở nổi. Cô trợn trừng hai mắt, cả người cứng đờ.
Tả Thời đã vẽ mặt, đang bẻ giọng ra hát, nhưng mắt vẫn nhìn cô trân trân: “Chúng ta ở trong mộ, Hạ Hạ, ngôi mộ của chúng ta do chính tay em xây. Đừng sợ, anh sẽ mãi mãi ở bên cạnh em…”
Dứt lời, anh ấy bỗng tới bên cạnh cô, giơ tay về phía cô: “Anh ở ngay bên cạnh em.”
Đầu tóc Tưởng Ly dựng đứng lên. Cô hoảng hốt bỏ chạy. Nhưng Tả Thời vẫn đuổi theo như hình với bóng, vẫn luôn ở ngay bên cạnh cô. Điệu khúc kia vẫn ám ảnh không rời: Bao năm tình nghĩa ân ái, chớp mắt đã phải cùng người chia xa…
Cô gái vẫn bi thiết đáp lại: Đại vương hùng hồn khúc bi ca khiến người rơi lệ. Đợi thiếp phi ca múa một hồi rồi nói xem làm sao giải khúc sầu?
Tưởng Ly hoảng sợ kêu to: Lục Đông Thâm…
Khi cô kêu đến mức giật mình thức giấc, ngồi kia trời đã sáng trắng.
Trước khi ngủ, cô không kéo rèm cửa, phóng tầm mắt nhìn qua là một ngày nắng gắt. Cô ngẩn người nhìn ánh nắng hắt vào sàn nhà, rất lâu sau mới cảm thấy mình đã sống lại rồi, chỉ có điều cổ họng khản đặc.
Tưởng Ly vùi mặt vào trong chăn.
Mộ.
Không sai, tuy cô sống dưới ánh mặt trời nhưng trái tim lại chôn trong hầm mộ.
Người có thể đưa cô thoát ra khỏi ngôi mộ ấy, tối qua đã bị cô chọc tức bỏ đi rồi. Thế nên, trái tim của cô bị Tả Thời truy sát, nỗi sợ trong mơ há không phải là bóng ma trong lòng cô?
Cô mượn ánh nắng để nhìn lại tay mình, lạnh lẽo.
Di động trên đầu giường đổ chuông đã trở thành phao cứu sinh kéo Tưởng Ly ra khỏi thế giới âm u giá lạnh, cô khao khát đó là giọng của Lục Đông Thâm.
Nhưng lại là Dương Viễn, anh ấy uể oải lên tiếng: “Hạ Trú, hình ảnh CCTV trong khách sạn Skyline Thương Lăng, Lục Đông Thâm đã cho phép cô xem rồi. Ngoài ra, Giang sơn đồ cũng đã được vận chuyển tới công ty, Lục Đông Thâm đã chuyển lời, cho phép cô kiểm tra, cô mau tới đây đi.”
Chương 147 : Thà giết nhầm còn hơn bỏ sót
Khi tới công ty, Tưởng Ly nhạy cảm phát giác ra bầu không khí trên dưới trong công ty đều có phần là lạ, thậm chí các cô gái ở quầy lễ tân đều cúi gằm mặt, không dám thở mạnh.
Bắt gặp Cảnh Ninh từ phòng Hành chính đi ra, cô bèn chào hỏi cô ấy. Tưởng Ly cảm nhận được rõ ràng vẻ nặng nề trên sắc mặt Cảnh Ninh, bèn kéo cô ấy sang một bên hỏi đôi ba câu.
“Việc phát triển tại thị trường Trung Quốc đại lục áp lực không nhỏ. Sau khi tiếp quản, đầu tiên tổng giám đốc phải ‘bôi trơn’ các mối quan hệ với các cơ quan chính quyền. Mảnh đất phủ Thân vương là phương thức bắc cầu tốt nhất. Nhưng vấn đề là phía trước có sói, phía sau có hổ. Thai Quốc Cường có nguồn vốn nước ngoài rót vào, dĩ nhiên sẽ tranh đấu tới cùng với Skyline. Bây giờ lại có thêm một Nhiêu Tôn. Một thái tử gia ở kinh thành muốn chen chân vào một dự án của nhà nước là chuyện quá đỗi đơn giản rồi.” Cảnh Ninh nói rõ ràng: “Nếu không giành được mảnh đất đó, tương lai sau này của Skyline tại Bắc Kinh sẽ không thuận lợi cho lắm. Nhưng dù giành được về thì áp lực đè lên vai tổng giám đốc cũng sẽ không nhỏ.”
Tưởng Ly không hiểu.
Bên cạnh có một vài đồng nghiệp ở các phòng khác đi ngang qua, lên tiếng chào hỏi hai người họ. Cảnh Ninh gật gù coi như đáp lại. Đợi họ rời đi hẳn, cô ấy mới hạ thấp giọng, nói với Tưởng Ly: “Phủ thân vương là một căn nhà ma nổi tiếng, vốn dĩ đã rất hoang lạnh. Đương nhiên mấy lời đồn ma quỷ này có thể không tin, nhưng kết cục của việc có quá nhiều những tin thất thiệt là không dễ giải quyết. E rằng sẽ trở thành một củ khoai lang nóng làm bỏng tay, tới lúc đó tổng giám đốc làm sao giải thích với Lục Môn?”
“Thế nên bây giờ trong tập đoàn, mọi người đều hoang mang?”
“Mọi người hoang mang cũng không hoàn toàn vì việc này.” Cảnh Ninh nói: “Sáng sớm nay tổng giám đốc đã cho một người phụ trách bộ phận thị trường nghỉ việc, là một cán bộ lâu năm trong công ty, nói cho nghỉ là nghỉ luôn, cũng không nể tình chút nào, đồng thời hợp nhất phòng Marketing và phòng Kinh doanh lại, thế nên toàn bộ công ty từ trên xuống dưới đều thấp thỏm lo âu, không ai dám làm sai chuyện gì.”
Tưởng Ly ít nhiều cũng có ấn tượng về nhân viên đó, số nhân viên thuộc quản lý của bộ phận thị trường không nhiều lắm: “Vì sao lại cho nghỉ?”
Cảnh Ninh ngừng một lát rồi nói: “Vì qua lại có hơi thân thiết với người bên tập đoàn Hoa Lực.”
Trái tim Tưởng Ly cũng như dựng đứng lên.
“Thời kỳ nhạy cảm, Nhiêu Tôn lại khí thế bừng bừng, lúc này người đó thân thiết với người của Hoa Lực đích thực sẽ khiến người ta nghi ngờ. Nói một cách khác, bây giờ ai dính líu gì tới Hoa Lực cũng sẽ đều gặp họa.” Nói tới đây, Cảnh Ninh lại bổ sung thêm một câu: “Tổng giám đốc làm việc trước nay luôn là thà giết nhầm còn hơn bỏ sót.”
Tưởng Ly nghe xong, cả người run lên hết đợt này tới đợt khác. Cô chợt nhớ lại lời anh nói đêm qua, rồi bỗng nhiên ý thức được, có lẽ so với Tả Thời, cái tên Nhiêu Tôn càng khiến Lục Đông Thâm khó chịu hơn.
“Anh ấy đâu rồi?”
“Họp với người trên thành phố.”
…
Dương Viễn đích thân mở cửa cho cô.
Khi cánh cửa mở ra, Tưởng Ly vẫn đang giơ một tay lên làm động tác gõ cửa, cả người như đang du đãng vào một không gian nào khác biệt. Dương Viễn đứng tựa bên cạnh cửa, để mặc cho Tưởng Ly coi mình như cánh cửa mà gõ gõ. Cuối cùng không nhịn nổi nữa, anh lấy ngón cái đè lên móng tay của ngón giữa, hà hơi một tiếng rồi hướng về trán cô búng cái “tách”.
Tưởng Ly đau đớn kêu gào, ngay sau đó lập tức tỉnh lại, lạnh lùng trừng mắt với anh: “Anh muốn chết phải không? Đứng đực ở đây như thần giữ cửa làm gì vậy?” Rồi cô đẩy anh ra, xông thẳng vào phòng: “Đoạn băng đâu? Giang sơn đồ đâu?”
Dương Viễn đứng đằng sau tỏ thái độ không vui: “Này, cô đi vào phòng làm việc của tôi như công phá cổng thành quá vậy?”
Đoạn băng đó không quá dài.
Có lẽ chỉ là một đoạn cắt nhỏ từ một đoạn băng dài hơn, khoảng hai phút.
Một người con gái.
Không quay được mặt của cô ta, chỉ có bóng lưng.
Mặc một chiếc áo dài màu trắng, mái tóc dài vắt sang một bên, thoải mái, lười biếng, từ xa trông giống hệt như một cao nhân đã rũ bỏ hồng trần.
Tưởng Ly nhìn chằm chằm người con gái trong hình, sắc mặt nặng nề. Ngược lại, Dương Viễn thể hiện thái độ khá tò mò, dán sát khuôn mặt tuấn tú của anh lên màn hình máy tính. Nhìn một lúc lâu, anh lại ngước lên ngó Tưởng Ly: “Giống cô quá nhỉ nhưng cô không thể xuất hiện ở Thương Lăng được.”
Thế nên mới có vấn đề.
Đối phương cố tình ăn mặc giống hệt cô là có mục đích gì?
Giang sơn đồ được sắp xếp để trong kho của công ty.
Dọc đường, Dương Viễn kể lại sơ bộ cho cô nghe đầu đuôi câu chuyện.
Thì ra cách đây không lâu, đường ống nước tại quán bar của khách sạn Skyline Thương Lăng bị vỡ, gây họa cho Giang sơn đồ. Ban quản lý khách sạn lo sợ bức tranh bị thiệt hại đã tìm một họa sỹ chuyên nghiệp tới, tiến hành sữa chữa phục hồi. Nhưng sau khi kết thúc quá trình phục hồi, họ cũng không dám đảm bảo Giang sơn đồ lúc này đã hoàn hảo không còn tỳ vết. Thế nên họ đã gửi tranh tới tổng bộ của Skyline, một là có thể bố trí lại, hai là cần có sự kiểm tra kỹ lưỡng.
Đợi Dương Viễn giải thích tường tận mọi việc xong, Tưởng Ly cũng kiểm tra Giang sơn đồ một lượt rồi cất giọng lạnh lẽo: “Còn tìm lại được người họa sỹ ấy không?”
Dương Viễn nói: “Việc này phải yêu cầu phía Skyline Thương Lăng kiểm tra.”
Giang sơn đồ được dựng ở góc tường, Tưởng Ly ngồi sụp xuống kiểm tra cẩn thận, cho tới khi tay cô chạm vào một trong số các góc của bức tranh, cọ nhẹ một cái, rồi ngửi thử ngón tay mình, cô mới lại lên tiếng: “Không cần kiểm tra nữa.” Cô đứng dậy giật lấy một tờ giấy lau sạch tay rồi giận dữ buông một câu: “Cho dù điều tra cũng không ra được, đám người ở Skyline Thương Lăng đúng là đồ bỏ đi!”
Nghe xong, Dương Viễn bàng hoàng: “Giang sơn đồ bị người ta động tay động chân ư?”
“Bên trong Giang sơn đồ không phải là nguyên liệu bình thường, càng là loại nguyên liệu vẽ kiểu này càng đòi hỏi sự tỉ mẩn. Một danh họa lưu truyền đời đời mà màu vẽ vẫn còn nguyên vẹn, không suy suyển qua thời gian là vì thứ nguyên liệu hiếm gặp của nó.” Tưởng Ly nhìn chằm chằm bức Giang sơn đồ và nói: “Các nguyên liệu này đều xuất phát từ các loại khoáng vật trong núi sâu. Có những loại khoáng vật ngày nay đã không còn tìm lại được nữa. Thế nên Giang sơn đồ mới quý giá đến mức đó. Tay họa sỹ kia đã ăn trộm một trong số các nguyên liệu, sau đó lại phủ lên một lớp nguyên liệu tầm thường nhất trên thị trường.”
“Sao có thể khẳng định là trộm chứ? Phía Thương Lăng nói lúc đó Giang sơn đồ đã bị dính nước, thế nên việc nguyên liệu bị tổn thất cũng là bình thường mà, phải không?” Dương Viễn bình tĩnh phân tích.
Tưởng Ly quay đầu nhìn anh, nhìn đến nỗi Dương Viễn nổi da gà.
Cô nhấn mạnh từng câu từng chữ: “Loại nguyên liệu bị thiếu hụt ấy không sợ nước.”
Dương Viễn giật mình, rất lâu sau mới hỏi: “Đối phương cần lấy nguyên liệu làm gì chứ?”
Tưởng Ly trầm mặc.
“Chuyện này e là Lục Đông Thâm vẫn chưa biết.” Dương Viễn đăm chiêu suy nghĩ.
Tưởng Ly phản ứng lại, nói ngay: “Tạm thời đừng nói với anh ấy.”
Dương Viễn nhìn cô, ánh mắt hơi nghi hoặc.
“Một là bây giờ anh ấy phân thân không xuể. Hai là đây chẳng qua chỉ là một bức tranh, đừng nói là nguyên liệu tổn thất, cho dù bị mất, bị hủy hoại anh ấy cũng chưa chắc đã để tâm. Chuyện nhỏ thôi mà, đừng làm phiền anh ấy.” Tưởng Ly nói thoảng nhẹ như mây.
Dương Viễn đứng dựa vào bàn, khoanh tay trước ngực, nhìn cô cười: “Cô coi tôi là đứa trẻ ba tuổi dễ đùa bỡn phải không? Cô lo lắng cho Giang sơn đồ đến mức này, bên trong chắn chắn có vấn đề.”
“Có chuyện gì cũng chẳng liên quan đến anh, sao anh nhiều chuyện thế hả?” Tưởng Ly cãi lại: “Chuyện này tôi sẽ tìm một thời gian thích hợp để nói với Lục Đông Thâm.”
Dương Viễn không tức giận vì bị cô cãi. Anh là một người bắng nhắng đã thành thói quen, thế nên cũng chẳng hơi đâu so đo tính toán với Tưởng Ly. Tuy rằng trước đó, hai người họ không vui vẻ gì cho cam: “Chuyện tôi hóng hớt không chỉ có Giang sơn đồ đâu.”
Tưởng Ly che một lớp khăn trăng lên bức tranh: “Xem ra phó tổng giám đốc Dương cũng thật hao tâm tổn sức.”
“Hao tâm tổn sức thì không dám nhận. Tôi chỉ cực kỳ tò mò cô đã thuyết phục Lục Đông Thâm để cô nhúng tay vào chuyện của Thương Lăng bằng cách nào vậy?” Dương Viễn uể oải đứng dựa vào bàn: “Nể tình bạn bè, tôi nhắc cô một câu, sáng nay trong buổi họp, sắc mặt của tên đó không dễ coi lắm đâu.”
Chương 148 : Thế nào gọi là phải lòng tôi rồi?
Khi nói tới đây, Dương Viễn hơi ngừng lại một chút, rồi nhìn cô chăm chú, cố làm ra vẻ ngạc nhiên: “Kỳ lạ thật đấy, sắc mặt cô hôm nay hình như cũng không được khá lắm thì phải.”
Không cần anh ấy nhiều lời, Tưởng Ly cũng biết sắc mặt mình tệ đến mức nào. Qua những giấc mơ lộn xộn, sau khi tỉnh dậy, cô nhìn chằm chằm chiếc gạt tàn trên bàn uống nước một lúc rất lâu. Trong gạt tàn vẫn còn tàn thuốc, là do anh hút xong để lại.
Anh đã đi như thế.
Không nói thêm dù chỉ một câu, từ đó đến bây giờ cũng không có lấy một cuộc điện thoại.
Anh nói anh chỉ yêu cầu cô cố gắng yêu anh.
Yêu một người cần có “vốn”. Chuyện ba năm trước đã rút cạn kiệt toàn bộ vốn liếng của cô, những gì không thể thẳng thắn nói ra chính là “số vốn” cô đã hết sạch. Nút thắt trong lòng cô đâu phải chỉ của một mình cô? Một khi cô thật sự kể hết toàn bộ mọi chuyện cho Lục Đông Thâm thì cuối cùng nút thắt đó sẽ là của hai người.
Cô không phải là người lương thiện, nhưng vì thích anh, ham muốn được có anh nên cô đã giấu đi tất cả những điều kinh khủng của mình, cải trang thành dáng vẻ thích hợp nhất với anh. Chuyện tình yêu này giống như một ly rượu độc. Cô si mê chìm đắm vào nó, nhưng trong lòng hiểu rõ, rồi sẽ có một ngày mọi lớp vỏ bọc bên ngoài sẽ bị xé rách. Tới lúc đó, liệu anh còn có thể chấp nhận một kẻ xấu xa, đáng khinh như cô không?
Quá dè dặt thận trọng, đây là điều trước nay cô chưa từng làm.
Đánh răng rửa mặt xong, cô đứng trước gương trong phòng tắm.
Xương quai xanh đỏ rực một mảng, rõ nét nhất phải nói là dấu hôn trên ngực trái, giống hệt như một đóa hoa đỏ tươi trên nền ngọc trắng muốt. Lúc đó khi ngậm lấy đầu ngực cô, anh khá dùng sức, khiến cô cảm nhận được đau đớn trong cơn thỏa mãn.
Nỗi đau ấy khảm vào lồng ngực, ngay vị trí của trái tim.
Chung quy anh vẫn không làm khó cô phần nào, để cô được xem đoạn băng ghi hình và Giang sơn đồ, có phải có nghĩa là anh đã nhường cô một bước không?
“Trước kia anh nói Lục Đông Thâm không dễ nổi nóng, nhưng một khi nổi giận là rất đáng sợ, đúng không?” Tưởng Ly khoanh hai tay trước ngực. Thật ra vị trí vết đỏ trên ngực rất thấp, người ngoài không thể nhìn thấy được, nhưng cô luôn cảm thấy đôi mắt ấy của Dương Viễn giống như một chiếc móc câu, luôn phát hiện ra được điều gì đó. “Lúc nổi nóng trông anh ấy như thế nào?”
Dương Viễn liếc nhìn cô: “Không quát tháo, không kêu gào, không đập đồ, không chửi bậy, chỉ hành động thôi.”
Tưởng Ly giật mình: “Giống như việc đuổi nhân viên sáng nay?”
“Cô cũng nghe nói rồi hả?” Dương Viễn cười: “Đối phương tiếp xúc với phía Nhiêu Tôn ngay trong thời điểm này đích thực đã giẫm chân lên vạch giới hạn của Lục Đông Thâm. Đương nhiên vẫn còn những nguyên nhân khác. Người đó trong bảng báo cáo của mình đã giở trò, bị Lục Đông Thâm phát hiện ra, đây mới là điểm mấu chốt. Cậu ấy là người làm ăn, làm gì cũng xếp lợi ích lên hàng đầu. Đối phương đụng chạm vào lợi ích của cậu ấy, dĩ nhiên cậu ấy sẽ ra tay. Không chỉ đơn giản là đuổi việc đâu, cậu ấy sẽ khiến cho người đó vĩnh viễn không sống nổi trong giới kinh doanh nữa.”
Nghe anh ấy nói xong câu đó, Tưởng Ly bắt đầu cảm thấy an tâm hơn một chút. Tối qua Lục Đông Thâm không nói không rằng, theo miêu tả của Dương Viễn về hậu quả nổi giận có thù tất báo của anh, chắc là hôm nay cô không thể nào được xem đoạn băng và Giang sơn đồ.
Vậy phải chăng có thể chứng tỏ, thật ra anh không giận cô?
“Những lời đồn đại về phủ Thân vương cực kỳ không tốt, Skyline có cần phải tranh đấu tới cùng với Hoa Lực và Trường Thịnh không?”
Dương Viễn nhìn cô chăm chú, cười mà như không cười. Tưởng Ly cảm thấy phiền nhất là dáng vẻ nửa chính nửa tà này của anh ấy. Tuy rằng anh ấy cũng khá đẹp trai đấy, nhưng thi thoảng cô lại muốn văng một cú đấm lên khuôn mặt kia. “Có gì thì nói luôn đi!”
Dương Viễn nhe răng cười: “Trong vườn hoa có hàng ngàn hàng vạn bông hoa khác quyến rũ, yêu kiều, sao Lục Đông Thâm lại phải lòng cô được nhỉ?”
Ngoài miệng, dĩ nhiên Tưởng Ly quyết không thừa nhận: “Thế nào gọi là phải lòng tôi?”
“Hai người tán tỉnh ve vãn nhau trong vòng tròn bạn bè, cô tưởng tôi mù à?” Dương Viễn đổi tư thế, chuyển sang dựa nghiêng người: “Đây có lẽ là lần yêu đương nghiêm túc đầu tiên của Lục Đông Thâm, lần đầu tiên chủ động theo đuổi một cô gái, thế nên cái vòng tròn bé tý đó không đủ để cậu ấy thỏa mãn đâu, cậu ấy chỉ hận không thể công bố cho toàn dân thiên hạ biết. Trước đây làm gì có chuyện ấy? Toàn là phía nữ chủ động sát lại, kính nể. Người ở bên cạnh cậu ấy lâu nhất hình như là Trần Du thì phải, cũng chưa thấy cậu ấy tốn tâm tốn sức như thế bao giờ.”
Tâm trạng của Tưởng Ly như sống dậy.
“Về lý mà nói, mấy chuyện này tôi chẳng hơi đâu nói với cô, cũng không nên kể với cô, cô có bối cảnh phức tạp, hành xử và nói năng thì thô lỗ bạo lực. Nhưng hết cách thôi, cô là người phụ nữ của Lục Đông Thâm, tôi ít ra cũng nên có chút biểu hiện ‘yêu ai yêu cả đường đi’, phải không?” Anh ấy hắng giọng, sau khi nói một loạt những lời phí phạm thì quay trở lại chuyện chính: “Phủ thân vương nằm ở khu đất hoàng kim trong thành phố Bắc Kinh, nhưng lại chịu lời đồn có ma, kinh tế của cả một khu vực xung quanh đó đều không thể vực lên được. Mấy chuyện đồn đại này không phải cứ kiện tụng ra tòa là có thể giải quyết được vấn đề, nhưng cũng không thể để mặc cho nó phát triển được. Thế nên Chính phủ quyết định gây dựng khu đất ấy, lấy phủ Thân vương làm trung tâm, xây lên các con đường du lịch thương mại khắp bốn phía xung quanh, triệt để làm sống dậy khu đất chết đó. Nếu không phải là một dự án của Chính phủ, sẽ chẳng ai nhận lấy phủ Thân vương vô tích sự đó làm gì. Nhưng nay đã có Chính phủ trợ giúp, làm chỗ dựa, ý nghĩa sẽ hoàn toàn khác biệt. Skyline là tiền tiêu quan trọng của Lục Môn tại Trung Quốc, giành được dự án khu đất phủ Thân vương cũng đồng nghĩa với việc Lục Môn đã trực tiếp móc nối được với Chính phủ, điều này là rất quan trọng đối với tương lai phát triển của Skyline.”
Thì ra là vậy.
Sau khi nghe chuyện có ma trong phủ Thân vương, cô đã lên mạng tra cứu, quả thật tin đồn này lưu truyền đã lâu, nhưng mà…
“Mảnh đất đó kéo dài tới bây giờ mới được khai thác, có lẽ không đơn thuần chỉ vì chuyện ma quỷ phải không?”
Dương Viễn gật đầu: “Trong việc này đích thực có không ít chuyện phiền phức, thế nên đã đồng loạt quy về vấn đề ma quỷ. Nhưng dù thế nào, bây giờ có Chính phủ dẫn dắt thì có nghĩa rằng Chính phủ đã hạ quyết tâm động vào khu đất đó rồi.”
Cuối cùng Tưởng Ly cũng hiểu lý do vì sao Hoa Lực và Trường Thịnh cắn chặt không tha dự án này. Nếu chỉ là một phủ Thân vương, cũng chẳng cần tranh đến mức một mất một còn như thế. Nhưng giá trị của cả một con đường thương mại thì lại là chuyện khác. Quan trọng hơn, đây còn là dự án móc nối trực tiếp với Chính phủ.
Trước khi ra khỏi cửa, Tưởng Ly hỏi Dương Viễn: “Trước kia Lục Đông Thâm chưa từng yêu ai thật sao?”
Dương Viễn phá lên cười: “Một người đàn ông vì muốn theo đuổi phụ nữ mà vác về cả tá sách triết lý tình yêu như thế, cô nghĩ cậu ấy có giống một người từng yêu rồi không?” Dứt lời, anh ấy lại dặn dò thêm một câu: “Cô nghe thì biết vậy thôi, tay Lục Đông Thâm đó da mặt mỏng lắm, tính khí lại còn gia trưởng, cô đừng có mang câu này đi hỏi cậu ấy.”
Bấy giờ Tưởng Ly mới chợt nhớ lại cuộc đối thoại lần đó. Khi ấy cô hỏi anh đã có kinh nghiệm yêu đương gì chưa, trông anh cũng khá ngượng ngập.
“Này…” Dương Viễn bỗng gọi giật cô lại: “Ở trên thương trường, Lục Đông Thâm từ lâu đã luyện được thái độ nhẹ như gió thoảng, bình tĩnh trước mọi cám dỗ rồi. Tất cả mọi người chỉ cần động chạm tới cậu ấy ba phần là cậu ấy sẽ trả đủ bảy phần. Nhưng trong tình yêu, lúc cậu ấy giận hờn liệu có giống trạng thái bình thường hay không thì tôi không thể nói chính xác được, bởi vì tôi thực sự chưa thấy cậu ấy giận một cô gái bao giờ.”
Nghe xong câu nói này, chút an tâm khó khăn lắm mới nảy sinh trong lòng Tưởng Ly lại tan tành thành mây khói.
Dọc đường trở về phòng làm việc, trái tim Tưởng Ly cứ thấp thỏm bất an. Qua lời nói của Dương Viễn, bây giờ cô lại nghĩ, có lẽ mình đoán sai rồi. Không phải anh tha thứ cho cô, mà anh đã từ bỏ, thế nên anh không quan tâm cô điều tra cái gì nữa. Thích tra gì thì tra, anh mặc kệ.
Suy đoán này bất ngờ khiến cô không sao thở nổi, và bỗng xuất hiện một tia lo sợ.
Cô muốn gọi điện thoại cho Lục Đông Thâm, nhưng lại không biết gọi rồi thì nên nói gì. Xin lỗi ư? Nhưng cô lại cảm thấy mình làm vậy có hơi khúm núm. Cảm ơn ư? Vấn đề là, Lục Đông Thâm có nể tình không?
Trên cửa thang máy in khuôn mặt nhợt nhạt của cô, giống như một đóa hoa sen trắng khảm lên nền kim loại.
Rất nhanh, cửa thang máy bật mở.
Tưởng Ly vừa ngước mắt lên, chợt sững người…
Chương 149 : Nhất định phải đợi anh
Trong tháng máy có khoảng bốn, năm người.
Lục Đông Thâm vừa như mặt trăng giữa những ngôi sao sáng, vừa như hạc giữa bầy gà, tuấn tú, thẳng tắp. Anh vẫn mặc nguyên một bộ vest, vô cùng nghiêm túc, nhất là chiếc cà vạt được thắt không một chút sai sót, không còn nhàu nhĩ, rối loạn như đêm qua nữa.
Anh không nói gì, ánh mắt hướng thẳng về phía cô, khuôn mặt như một mặt hồ phẳng lặng, không dấy lên một gợn sóng nào. Ngược lại, giám đốc phòng Kinh doanh đứng bên cạnh thì chào hỏi cô rất nhiệt tình.
Tưởng Ly bị ánh mắt của Lục Đông Thâm dồn ép, tưởng chừng như lùn đi còn một mẩu. Trái tim hỗn loạn, cô lên tiếng: “Tôi ấn nhầm, ấn nhầm rồi, tôi định đi lên cơ, mọi người xuống trước đi ạ.”
Gót chân đang chuẩn bị chuồn lẹ thì Lục Đông Thâm giơ tay giữ thang máy lại, khẽ quát: “Vào đi.”
Da đầu Tưởng Ly căng ra, huyệt thái dương cũng giật lên từng cơn đau đớn.
Cô cảm thấy nếu đúng như những gì cô suy đoán, cách tốt nhất bây giờ chính là né tránh không gặp mặt Lục Đông Thâm, cho dù dùng điện thoại trao đổi cũng tốt hơn là gặp mặt trực tiếp. Cô sợ nhất anh sẽ nói câu: Hạ Hạ, sau này em thích làm gì thì cứ làm đi, mọi chuyện của em đều không liên quan gì tới anh nữa.
Con người ta thật là kỳ lạ.
Dù là ba năm trước hay ba năm sống ở Thương Lăng, cô vẫn ghét nhất là bị người ta gò ép. Tả Thời không bao giờ can dự vào những quyết định của cô. Nhiêu Tôn quyền thế là vậy nhưng lần nào cũng chịu lép vế. Cả Đàm Diệu Minh cũng dung túng cô hết mức.
Chỉ có mình Lục Đông Thâm, vừa nuông chiều cô lại đồng thời trói buộc cô.
Cô bỗng quen với sự can dự của anh trong mọi việc.
Lục Đông Thâm vẫn đang ấn thang máy, không có bất kỳ hành động nào khác, vững vàng đứng đó, ánh mắt bình tĩnh, hơi lạnh. Bên cạnh toàn là các cán bộ cấp cao của công ty, tất cả đều đang mắt tròn mắt dẹt chứng kiến cảnh tượng này. Tưởng Ly không còn cách nào khác, đành bấm bụng bước vào thang máy.
Vừa bước vào thì cánh cửa thang máy cũng khép lại ngay tức khắc.
Bên cạnh và đằng sau lưng Lục Đông Thâm đều đã có người. Tưởng Ly không còn chỗ nào khác, đành phải đứng trước mặt anh. Diện tích trong thang máy có to cách mấy cũng to được đến đâu? Cộng thêm việc vóc dáng Lục Đông Thâm thuộc hàng cao to, tuy rằng cô quay lưng về phía anh nhưng thật ra vẫn dựa rất sát, hoàn toàn cảm nhận được rõ nét hơi thở của anh phả xuống.
Nặng nề, ấm nóng.
Làm nóng rẫy gáy cô rồi lại theo đường của từng lỗ chân lông, len lỏi vào trong thiêu đốt huyết mạch cô.
Cô nhớ lại cảnh tượng anh đè lên người mình tối qua.
Khuôn mặt anh vùi sâu vào mái tóc, hõm cổ và áp lên má cô, bờ môi nóng rực cứ thế men dần xuống. Anh thở dốc những tiếng trầm thấp, hơi thở nặng nhọc ấy dường như vẫn còn văng vẳng bên tai cô.
Trong vô thức, Tưởng Ly cảm thấy trái tim mình rung rinh nhè nhẹ, giống như giây phút tối qua khi anh ngậm chặt lấy ngực cô.
Nó cứ thế làm bỏng cả trái tim cô.
Ngực trái hình như lại nhói đau rồi, hơi thở của cô trở nên gấp gáp.
Người đàn ông này đúng là một loại kịch độc trí mạng, cũng là liều thuốc giúp người ta hồi sinh.
Cho dù anh không làm gì cả, chỉ đứng ở đó cũng đủ khiến người ta rung động không thôi.
Khiến cô nhớ tới con rắn trong Vườn địa đàng, là nguồn gốc tai họa, là đáy vực sâu thẳm mê hoặc chúng sinh.
“Tìm anh có việc gì sao?” Bất thình lình, Lục Đông Thâm lên tiếng sau lưng cô.
“Hả?” Tưởng Ly quay đầu lại nhìn anh, thấy anh vẫn đang im lặng chờ câu trả lời từ cô. Lúc này cô chợt hiểu ra, ban nãy cô nói mình định đi lên… Ở trên đầu Dương Viễn làm gì còn ai nữa? Chỉ còn phòng làm việc của tổng giám đốc thôi. Lời đã nói ra như bát nước đổ đi, dù có sầu não thì cũng không thể cứu vãn được gì nữa, cô đành hứng gió tiến lên: “Cũng không phải, không còn chuyện gì nữa.”
Lục Đông Thâm trầm mặc nhìn cô, đôi mắt mơ hồ như đựng sương, không thể nhìn thấu tâm tư bên trong.
Cô quay đầu lại, chấp nhận làm một con đà điểu. Lát sau, cô lại không kìm được lòng mình lén lén liếc nhìn lên cửa thang máy. Bóng người đàn ông in lên lớp kim loại vẫn đang nhìn cô chằm chằm.
Cô vội vàng quay mặt đi, trái tim đập thình thịch.
Thang máy từ từ đi xuống.
Tưởng Ly cảm thấy mồ hôi lạnh nơi sống lưng cũng đang chảy từ từ. Cô cụp mắt nhưng vẫn cảm nhận được Lục Đông Thâm đang nhìn mình. Có lẽ là ảo giác của mình, cô chỉ còn biết tự an ủi bản thân như vậy, nhưng cũng không dám ngẩng đầu lên nhìn.
Chẳng biết đã qua bao lâu, cô lại nghe thấy Lục Đông Thâm nói một câu: “Tối nay anh có buổi tiếp khách với người của thành phố, tan làm em tự ăn cơm đi, không cần đợi anh.”
Cả người Tưởng Ly căng ra, trong đầu như có ngàn vạn quả bom ẩn vừa nổ tung. Sau đó cô nhạy bén nghe thấy tiếng xuýt xoa vang lên tứ phía.
Cô thầm nghĩ trong lòng: Lục Đông Thâm, anh làm vậy là đâm đầu vào chỗ chết à?
Cô vẫn luôn cho rằng Lục Đông Thâm có thể bất chấp như vậy trong vòng tròn bạn bè chẳng qua là vì anh cậy mình không có nhiều bạn, nhưng bây giờ…
Cô đang mải nghĩ thì cánh cửa thang máy bật mở, đã xuống tới tầng một.
Bấy giờ Tưởng Ly mới bàng hoàng, sao cô không ấn tầng của mình mà lại đi theo xuống tầng một thế này?
Ngoài cửa thang máy cũng có một vài người đứng, hầu hết đều là nhân viên của Skyline, nhưng Lục Đông Thâm thì vẫn bất động. Anh không nhúc nhích, những người ở phía sau cũng không dám đi ra. Người bên ngoài nhìn thấy tổng giám đốc đứng bên trong lại càng không tiện chen vào.
Nhất thời, thang máy cứ bị mắc lại tại đó.
Xung quanh bắt đầu có người rì rầm to nhỏ.
Cuối cùng, vẫn đến lượt Giám đốc phòng Kinh doanh nhỏ giọng nhắc nhở một câu: “Tổng giám đốc Lục, tới rồi ạ.”
Lục Đông Thâm đánh mắt nhìn cô, hơi mím môi lại, không nói thêm gì nữa, đi ngang qua bên cạnh cô, chỉ để lại một mùi da thuộc trộn lẫn hương gỗ cực nhạt.
Những người bên trong thang máy lục tục bước ra, cả cô cũng thẫn thờ đi ra trong lúc mải nhìn theo bóng Lục Đông Thâm. Sau khi cửa thang máy đóng lại sau lưng, chẳng hiểu sao trong lòng chợt dấy lên một cảm xúc khác lạ, thứ cảm xúc ấy gọi là dũng khí.
“Ấy!” Cô buột miệng kêu lên.
Rõ ràng là một tiếng kêu rất nhỏ, chí ít thì bản thân cô cảm thấy vậy. Giữa một đại sảnh công ty người qua người lại tấp nập, bất kỳ một tiếng giày cao gót nào ngang qua cũng có thể dìm chết âm thanh của cô. Thế nhưng, Lục Đông Thâm đã nghe thấy.
Anh dừng bước, quay người nhìn về phía cô.
Tưởng Ly rảo bước tiến lên, khẩn trương lên tiếng trước khi ngừng thở.
“À… đoạn băng đó em đã xem rồi, cả Giang sơn đồ em cũng đã kiểm tra, cảm ơn anh.” Cô đứng trước mặt anh, vẫn không dám nhìn thẳng vào mắt anh.
“Ừm.” Trên đầu vang lên một tiếng rất lạnh nhạt.
Tưởng Ly ngước mắt lên, thấy ánh mắt anh quả nhiên lạnh lùng y như tiếng nói. Cô bấm bụng hỏi: “Anh vẫn còn giận à?”
“Ừm.” Lục Đông Thâm lại hững hờ buông ra một chữ, nhưng có vẻ dịu dàng hơn tiếng ban nãy một chút.
“Vậy tức là tối qua chúng ta đã cãi nhau?”
“Ừm.”
Tưởng Ly ngẫm nghĩ: “Thế thì anh đừng giận nữa.”
“Vì sao chứ?” Cái miệng vàng ngọc của Lục Đông Thâm nói thêm được vài tiếng.
Tưởng Ly ngó nhìn đám người đằng sau đang đứng đợi anh, hít sâu một hơi rồi ghé sát lại: “Anh cúi thấp đầu xuống một tý, cao quá đi.”
Khóe miệng Lục Đông Thâm khẽ giật giật. Anh không nói gì nhưng vẫn cúi đầu.
Cô áp miệng vào tai anh, thì thầm: “Sau anh em tuyệt đối sẽ không chủ động gặp gỡ Nhiêu Tôn đâu, em đảm bảo với anh đấy.”
Lục Đông Thâm nghe xong, đã hơi rướn môi lên. Anh ngẩng đầu, ngữ khí cũng ôn hòa hơn nhiều: “Được rồi.”
“Vậy anh đi công việc đi.” Sự áp lực trong lòng Tưởng Ly phút chốc tan biến, khóe miệng không giấu nổi nụ cười.
“Đợi đã.” Lục Đông Thâm gọi giật cô lại.
Tưởng Ly xoay người.
Lục Đông Thâm tiến thêm hai bước, đứng lại trước mặt cô: “Tối nay anh sẽ cố gắng kết thúc sớm, dù có muộn đến mấy, em cũng phải đợi anh cùng ăn cơm.”
Tưởng Ly ngạc nhiên: “Ban nãy anh còn nói không cần đợi anh mà.”
“Ban nãy là ban nãy, bây giờ anh đổi ý rồi.” Lục Đông Thâm giơ tay véo má cô, ánh mắt đong đầy nụ cười: “Nhất định phải đợi anh đấy.”
[text_hash] => f07a55c0
)