Người Tình Chí Mạng – Ân Tầm [Hoàn] – C130 – C134 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Người Tình Chí Mạng – Ân Tầm [Hoàn] - C130 - C134

Array
(
[text] =>

Chương 130 : Nhìn thấy chưa chắc là sự thật

Trái tim như bị một bàn tay móc ra vậy, chẹt nơi cổ họng rồi nhảy nhót loạn xạ. Tưởng Ly bất ngờ như ngừng thở, sau đó nhịp thở trở nên gấp gáp.

Anh đè quá sát, trong hơi thở của cô toàn là mùi hương của anh, ngay cả môi lưỡi cũng sinh ra ảo giác, tựa hồ thấm đẫm dư vị của anh vậy. Bởi vì cách nhau quá gần nên giọng nói của anh rơi xuống cũng cực kỳ trầm, hệt như một chiếc móc câu, móc trái tim kẹt giữa cổ họng của cô lên rồi cứ thế đung đưa nó.

Nhưng, thứ giống móc câu nhất là đôi mắt của anh.

Giữa quầng sáng mờ mịt, dường như cô lại nhìn thấy chính mình, bóng cô phản chiếu trong con ngươi sâu thẳm của anh. Có những ký ức từng chút từng chút thấm ra khỏi khe hẹp. Đêm say rượu đó, cô đã nhìn thấy mình trong đôi mắt anh. Sau đó, cô nhớ lại nụ hôn mông lung men rượu đó, còn cả lần anh nửa đùa nửa thật nói với cô: Mắng một lần hôn một lần.

Cô nhất thời không rời mắt đi đâu được, tuy rằng, ánh mắt anh nóng rực đến kinh người.

Dáng môi anh gợi cảm, đủ khiến phái nữ cam tâm tình nguyện đắm chìm vào một chuyện tình quên đi bản thân. Rõ ràng là một người đàn ông nguy hiểm, rõ ràng là một người đàn ông không thể chạm vào. Nhưng sự phong tình trong ánh mắt anh, mùi hương trên cơ thể anh đều trở thành một chất độc dụ hoặc, khiến cô quên đi hết thảy, nhấm nháp một chút, chấp nhận mất mạng cũng phải ôm giấc mộng say sưa này mà chết.

Một chút lý trí còn sót lại không ngừng níu kéo, Tưởng Ly lên tiếng, hơi thở gấp gáp tưởng chết: “Anh đừng làm bừa.”

Giống như những sợi tơ mảnh quấn lấy sự dịu dàng của người đàn ông.

Lục Đông Thâm vốn dĩ chỉ định trêu chọc cô một chút, nhưng càng lại gần càng khó kiểm soát bản thân. Khuôn mặt cô ngây thơ, dịu dàng, ánh mắt như chứa những vì sao, trên người lại có mùi hương, thanh thanh thoang thoảng. Chính là mùi hương đêm đó có thể ru anh vào giấc ngủ, nhưng đêm nay mùi hương này lại trở thành bùa mê. Nói thật lòng, anh chưa từng trải qua chuyện này. Ở Lục Môn, sự giáo dục anh nhận được từ nhỏ tới lớn chính là phải bình tĩnh, vững chãi, lịch thiệp, chu đáo, ân cần. Là con trưởng, anh có quá nhiều gánh nặng đè lên vai, không có thời gian để bình thản nhấm nháp một đoạn tình cảm nam nữ như mọi người bình thường.

Anh vẫn có những lúc cần quan hệ tình dục. Trong thế giới của người trưởng thành, anh có thể giữ cho tâm hồn thanh tịnh, tiến lùi nhẹ nhàng, không chút vướng bận. Nguyên nhân là vì anh thích giao thiệp với những người “hiểu ý” hơn. Cái gọi là hiểu ý ở đây, chính là sau chuyện quan hệ hoàn toàn vạch rõ ranh giới, không níu kéo, không dây dưa. Tình dục là tình dục, không liên quan chút nào tới tình yêu.

Thế nên, anh chưa bao giờ ngắm một cô gái tỉ mỉ đến thế dưới bầu trời đêm mơ màng này. Trái tim anh chưa từng hoảng hốt như thế, tư duy trong đầu chưa khi nào hỗn loạn đến vậy. Biết rõ hành động này là cợt nhả, là vô lễ nhưng lại không kìm được muốn trêu chọc cô, rồi lại không kìm lòng được muốn hôn cô. Anh biết rõ bờ môi của cô mềm mại đến mức nào, ấm áp đến mức nào. Trong lòng gào thét anh nuốt chửng cô vào bụng đi, thế là anh đã làm theo những suy nghĩ trong lòng mình.

“Làm bừa?” Lục Đông Thâm nói nhỏ: “Là thế này sao?” Dứt lời, anh cúi đầu hôn xuống môi cô.

Lần này không liên quan đến hơi men.

Cũng không liên quan đến việc trừng phạt cô nói sai.

Chỉ đơn thuần vì cảnh đêm nay quá đẹp, chỉ đơn giản là sự hấp dẫn thuần túy nhất giữa nam và nữ.

Xuất phát từ suy nghĩ tận đáy sâu lòng mình.

Tưởng Ly cũng vòng tay níu lấy cổ anh.

Có một thứ tình cảm bộc phát.

Đối với Tưởng Ly mà nói, thứ tình cảm chung quy vẫn bị cô ấn chặt trong lòng này vừa quen thuộc lại vừa xa lạ. Cô cũng từng trải qua một phần tình cảm như thế này, đến từ Tả Thời. Anh ấy đã từ từ tan vào trong cuộc sống của cô, trở thành suối nguồn cho cô sinh tồn. Tình cảm ấy giống lúc này biết bao, nhưng lại có chút không giống. Lục Đông Thâm là đường hoàng, ngang nhiên xông vào thế giới của cô, không cho cô cơ hội để thở, nhưng lại hoàn toàn tự nhiên như một lẽ đương nhiên.

Như lửa hừng hực, thiêu cháy tất cả.

Loại tình cảm này đến bất ngờ khiến Tưởng Ly vừa thấy lạ lẫm vừa sợ hãi.

Thế nên khi từng ngón tay gầy của Lục Đông Thâm thiêu đốt sống lưng cô, khi cô cảm nhận được rõ ràng cơ thể của người đàn ông đã có biến đổi, cô đột ngột đẩy anh ra.

Kết thúc một lần tình cảm hoang đường, bừa bãi.

Trong giây lát, cả hai kỳ thực đều có phần ngượng ngập.

Lục Đông Thâm nhìn cô, lồng ngực rắn chắc vẫn còn phập phồng lên xuống. Cô nhích người ra phía sau, cách anh một khoảng bằng chỗ của một người, rồi hắng giọng: “À… Thôi được rồi. Chẳng phải là tôi nợ anh ba khoản sao? Trả cho anh là được chứ gì. Nhưng tôi phải nói trước, anh không được viện cớ được nước lấn tới, đề xuất những yêu cầu không hợp lý. Tôi chịu trách nhiệm đối với môi trường nơi anh làm việc và sinh hoạt chứ không phải bảo mẫu của anh.”

Cô co ro ngồi trên sofa, thu lu lại một góc rất nhỏ, nói năng lại logic tới chặt chẽ. Điều này khiến Lục Đông Thâm ít nhiều có cảm giác thất bại, anh nhận ra được cô có ý trốn tránh anh. Anh đè nén dục vọng như đang phi nước đại trong người xuống, nhìn cô một lúc lâu rồi nói: “Được.”

“Trước khi chịu trách nhiệm cho anh, anh phải nói rõ cho tôi biết một chuyện.” Tưởng Ly gập hai chân lên, hai tay vòng qua đầu gối: “Rốt cuộc có bao nhiêu em gái tốt của anh được phép tự do ra vào phòng làm việc của anh vậy?”

Lục Đông Thâm sững người: “Em gái tốt?”

Tưởng Ly lườm nguýt: “Ý của tôi là, ngoại trừ cô người yêu Trần Du của anh ra, còn ai được bước qua cửa phòng làm việc của anh như bước qua cửa thành nữa?”

“Cảnh Ninh và thư ký trợ lý.” Lục Đông Thâm điều chỉnh lại tư thế ngồi, uể oải dựa vào sofa, cánh tay gác lên lưng ghế: “Ngoài những người đó ra, bất kỳ ai đi vào cũng cần thông báo.”

Tưởng Ly vừa nghe anh nói xong, một ngọn lửa nhỏ bùng lên trong lòng. Cô nhìn cánh tay đó của anh kiểu gì cũng thấy ngứa mắt. Cô giơ tay lên bấu anh một cái. Lục Đông Thâm làm sao ngờ được cô bỗng nhiên lại tấn công cơ thể như vậy. Anh đau đớn, cánh tay bật ra: “Tổ tông, tôi lại đắc tội gì với em rồi?”

“Từ nay về sau, anh đã để tôi chịu trách nhiệm rồi, quyền lợi được tự do ra vào phòng anh của Trần Du phải bị thu lại.” Nói tới đây, Tưởng Ly lại giải thích một câu: “Những người khác tôi quản không nổi, dù sao thì Trần Du cũng là nhà điều chế hương.”

Lục Đông Thâm cười khanh khách: “Được.”

Tưởng Ly cảm thấy anh quá dễ thương lượng, không nhịn được hỏi: “Tôi hạn chế quyền của người tình Trần Du nhà anh, anh không trả thù tôi sau lưng đấy chứ?”

Lục Đông Thâm nhìn cô một lúc rồi ngoắc ngoắc ngón tay: “Em qua đây.”

“Có gì thì nói luôn.” Tưởng Ly nghẹn lời nuốt nửa câu sau xuống*.

*Câu nói đầy đủ trong tiếng Trung là: Có gì thì nói luôn, có rắm thì đánh luôn.

“Ban nãy em bấu tôi đau quá, xoa cho tôi đi.”

Xoa cụ nhà anh ấy… Trong lòng Tưởng Ly như có ngàn vạn con tuấn mã chạy qua, rồi lại sợ buông câu này ra sẽ bị anh ghi thù. Cô mím môi: “Lục Đông Thâm, hai chúng ta không thể nói chuyện nghiêm túc một chút ư? Nếu thật sự anh không kiếm được lời nào tử tế để nói thì tôi tiễn khách đó. Đã mấy giờ rồi? Anh mắc chứng mất ngủ nhưng tôi thì không đâu.”

Lục Đông Thâm cố nhịn cười: “Được rồi.”

Mắt cô sáng lên, vậy là anh quyết định ra về rồi sao.

Ngay sau đó, anh chuyển chủ đề: “Vậy chúng ta sẽ nói chuyện nghiêm túc một chút.”

Tưởng Ly hận nghiến răng nghiến lợi, có ai nói chuyện ngắt nghỉ dài hơi như anh không?

“Đầu tiên, tôi không phải là người tâm địa hẹp hòi, thù nhỏ cũng báo. Nếu người khác có đắc tội với tôi, tôi sẽ thẳng thừng chặn đường sống trước mặt đối phương, chứ giở trò sau lưng người ta tôi không làm được.” Dưới màn đêm, Lục Đông Thâm gợi cảm một cách lười biếng. Nhưng câu này anh nói ra ngắn gọn dứt khoát, khiến người ta phải lạnh sống lưng. “Thứ hai, ai nói với em Trần Du là người yêu của tôi?”

Đầu óc Tưởng Ly ngây ra trong giây lát nhưng cô cũng tiếp lời rất nhanh: “Từ trên xuống dưới trong tập đoàn có ai không biết chuyện này? Hơn nữa mắt tôi sáng lắm đấy.” Không phải quan hệ tình yêu, liệu ở Thương Lăng anh có bảo vệ Trần Du như vậy không?

“Nào, để tôi ngắm thử mắt em nào.” Lục Đông Thâm lại nổi tính nghịch ngợm. Một chiếc sofa có to cách mấy cũng to được đến đâu? Anh vươn cánh tay dài, kéo cô lại. Cô muốn giãy giụa, anh liền đưa tay giữ chặt khuôn mặt cô, cười nói: “Còn ngọ ngoạy là tôi hôn em đó.”

Tưởng Ly lập tức ngồi yên.

Anh hài lòng mỉm cười. Lát sau, ngón tay anh cọ lên xương mày của cô. Lần này, ngữ khí hoàn toàn nghiêm túc: “Có những lúc nghe vào tai cũng có thể là giả, mắt nhìn thấy cũng chưa chắc là thật. Em muốn phân biệt thật hay giả, không thể dựa vào đôi tay hay đôi mắt, phải dựa vào chính trái tim của mình…”

Chương 131 : Tôi tin em

Giống như một lời bóng gió nhưng Tưởng Ly bỗng cảm thấy anh đã giải thích mối quan hệ với Trần Du. Trong chuyện này vẫn còn điều gì đó cô chưa biết, đúng không? Chợt nghĩ tới chuyện nghe mọi người đồn thổi trong nhà vệ sinh liên quan đến việc Trần Du đỏ mắt chạy ra khỏi phòng làm việc của Lục Đông Thâm, trong lòng cô chợt nảy sinh chút hớn hở nho nhỏ. Cô không thừa nhận nhưng nó vẫn tồn tại.

“Tai nghe thấy có thể làm giả, mắt nhìn thấy cũng có thể là sự thực đã bị che đậy nhưng những gì khứu giác ngửi thấy thường sẽ luôn là chân tướng. Từ trước tới nay, thứ tôi tin tưởng nhất chỉ có chiếc mũi của mình. Trên đời này có quá nhiều thứ có thể làm giả, duy có mùi hương là chân thực nhất.” Tưởng Ly nhẹ nhàng đẩy anh ra, lần này anh buông tay.

“Trong các phụ gia tạo mùi cho nước tẩy rửa, sự kết hợp giữa cam túc và cỏ huân y đích thực có thể khiến người ta an thần. Anh không thích mùi hương của những loại hoa này, Trần Du đã sử dụng loại nước khử mùi hương gỗ với các thành phần chủ yếu là trắc bách, đỗ tùng, trúc bách lá dài. Loại nước khử mùi cô ta sử dụng cũng không có vấn đề gì. Mùi hương của ba loại thực vật này đúng là cũng có thể làm cho thần kinh được thả lỏng, đầu óc thảnh thơi. Nhưng ngoài ba loại thành phần hương gỗ kể trên ra, thì trong nước khử mùi còn có mùi của một loại cây tên Cường tâm thảo. Cường tâm thảo là một loại cỏ không rễ mọc ở nơi ẩn khuất nhất giữa các khe núi đá, giống như loài Chi dứa râu*, cho dù không tiếp xúc với thổ nhưỡng vẫn có thể tồn tại giữa không khí. Rất hiếm có người sử dụng tới Cường tâm thảo, bởi vì số lượng ít, lại khó hái lượm. Bản thân Cường tâm thảo mùi rất thanh, nhưng lại có tác dụng phân giải mùi hương cực mạnh. Khi sử dụng nó trong nước khử mùi sẽ nhanh chóng can dự vào tác dụng của cỏ huân y và cam túc trong nước tẩy rửa, đồng thời cũng làm yếu đi ba loại mùi gỗ trong nước khử mùi. Nói một cách khác, loại nước khử mùi và nước tẩy rửa hiện tay đang sử dụng không có quá nhiều công dụng trong việc an thần cũng như thúc đẩy giấc ngủ cho anh.”

*Vì vậy tên tiếng Anh của loài cây này là Air plants.

Nếu đã thật lòng muốn lo những chuyện của anh, cô cảm thấy tốt hơn hết vẫn nên nói rõ ràng đầu đuôi mọi chuyện. Cho dù có một số vấn đề vẫn chỉ nằm trong suy đoán của cô.

Lục Đông Thâm có phần đăm chiêu: “Nhưng điều em nghi ngờ không chỉ có thế, phải không?”

“Phải. Nếu chỉ là sự tương khắc giữa các mùi hương trong nước tẩy rửa và nước khử mùi thì đều không đủ gây ra ảnh hưởng gì cho anh. Nhưng, thuốc lá của anh có vấn đề.” Tưởng Ly kéo một chiếc gối, ôm vào lòng, rồi dựa ra sau ghế sofa, một tay chống lên má, khuỷu tay đặt lên gối.

“Thuốc lá?”Lục Đông Thâm khẽ nhíu mày. Anh nhớ lại hộp thuốc lá đặt làm trên mặt bàn: “Em từng ngửi loại thuốc lá đó rồi.”

“Ừm, có thể là một người nào đó quá khao khát có được anh thế nên khi đặt thuốc lá cho anh đã gia tăng thêm Hoàng lan có tác dụng kích tình. Nhưng lượng rất ít, chỉ có một ít, chỉ đủ để khiến anh vui vẻ thoải mái. Một người tâm tính kiên định sẽ không bị ảnh hưởng. Còn cả mùi nhục đầu khấu, cũng được coi là một loại mùi khá mờ ám. Ngoài ra còn có mùi hồ tiêu được chiết tách, khiến cho cả điếu thuốc khi châm lên mùi hương sẽ ngọt và nồng.” Tưởng Ly phì cười: “Đương nhiên, trọng điểm tôi muốn nói không phải việc đối phương muốn thông qua mùi thuốc lá để khiến cuộc sống của anh thêm chút tình thú. Điều tôi muốn nói là hồ tiêu trong thuốc lá.”

Lúc trước khi hút loại thuốc lá đó, Lục Đông Thâm cảm thấy mùi hương ngào ngạt thơm phức, đồng thời cũng lại có một chút mạnh mẽ, cường tráng, thuần khiết hơn thuốc lá thông thường khi được đốt lên một chút. Nhưng về sau anh chỉ hút thuốc lá bình thường, đã lâu lắm rồi không động vào hộp thuốc lá đó nữa. Sao lại có cả hồ tiêu chứ?

“Tôi tưởng món ấy chỉ dùng làm gia vị.”

“Tác dụng của hồ tiêu rất lớn, không hoàn toàn chỉ dùng làm gia vị.” Tưởng Ly chống cằm cũng đã mệt, cô thẳng thừng dựa đầu lên lưng ghế sofa: “Vào thời Trung thế kỷ, hồ tiêu được mệnh danh là vàng đen, ban đầu được sử dụng để trị liệu Cái chết đen*, sau này mới được sử dụng rộng rãi trong nấu ăn. Nhưng trên thực tế, cho đến tận bây giờ, hồ tiêu cũng là loại thuốc giảm sung huyết tốt nhất, rất hữu hiệu trong việc trị liệu các căn bệnh đường hô hấp, nhất là hen suyễn. Nguồn gốc loại hồ tiêu trong thuốc lá của anh nếu tôi không phân tích nhầm thì xuất phát từ phía Nam Ấn Độ, mùi vị thuần cay. Tác dụng của nó khi sử dụng trong thuốc lá: Một là có thể làm dịu bớt hậu quả của khói thuốc lá đối với hệ hô hấp sau khi rít khói vào phổi, hai là khi hòa trộn cùng Hoàng lan và Nhục khấu mùi hương lại càng rắn rỏi, rất phù hợ, càng phù hợp với nam giới hơn. Loại thuốc lá đặc biệt ấy vốn không có gì phải chú ý, cùng lắm chỉ thể hiện dã tâm của người chế tạo ra nó mà thôi. Nhưng khi hồ tiêu chiết xuất cháy lên tỏa ra mùi hương mà gặp mùi Cường tâm thảo thì tính chất sẽ thay đổi.”

*Cái Chết Đen là tên gọi của một đại dịch xảy ra ở châu Á và châu Âu trong thế kỷ XIV mà đỉnh điểm là ở châu Âu từ năm 1348 đến năm 1350. Cái Chết Đen được coi là một trong những đại dịch chết chóc nhất trong lịch sử nhân loại, ước tính nạn dịch này đã giết chết từ 30 tới 60% dân số của châu Âu và giảm dân số toàn cầu từ khoảng 450 triệu người xuống còn từ 350 đến 375 triệu người vào năm 1400.

Tưởng Ly nói tới đâythì hơi rướn người về phía trước, nhìn Lục Đông Thâm rồi nói rành mạch từng từ từng chữ: “Hai mùi hương này kết hợp lại sẽ hình thành nên một loại chất là Lycorin (C16H17NO4), có thành phần độc hại. Không chỉ khiến thần kinh của người hít phải bị suy yếu mà còn khiến các chức năng trong cơ thể suy kiệt dần rồi tử vong.”

Lục Đông Thâm sững người.

“Có một loại thuốc Nam tên là Sâm cau, không biết anh có biết nó không. Cổ nhân thường nói dùng Sâm cau lâu ngày sẽ trường sinh, thật ra hoàn toàn không chính xác. Dùng một ít Sâm cau quả thực có thể gia tăng tinh huyết, tăng cường dương khí cho cơ thể, nhưng dùng quá liều hoặc dùng lâu năm sẽ trúng độc mà chết. Nguyên nhân là vì trong Sâm cau có thành phần Lycorin, tích lũy quá nhiều trong cơ thể sẽ dẫn tới tử vong. Chỉ cần anh hút loại thuốc lá đặc biệt đó trong phòng làm việc, sẽ cùng với mùi hương còn sót lại trong không khí, hình thành nên Lycorin. Thành phần này sẽ kết đọng lại trong cơ thể anh. Cho dù sau này anh không hút thuốc nữa…”

Lục Đông Thâm thấy cô ngập ngừng, ngữ khí trở nên nghiêm túc: “Nói tiếp đi.”

“Trong sữa tắm và xà phòng trong phòng tắm cũng có mùi cỏ huân y. Một ít cỏ huân y sẽ có tác dụng tốt cho giấc ngủ, nhưng mùi hương quá nồng ngược lại sẽ càng khiến người ta mất ngủ. Cộng với việc bên trong lại có thêm thành phần tinh dầu Long quỳ. Xét từ một góc độ nào đó, Long quỳ có tác dụng giống như hồ tiêu, đều có thể tăng thêm tính mạnh mẽ trong mùi hương, nhưng lại vượt trên hồ tiêu trong tác dụng kích thích sự hưng phấn thần kinh. Thế nên, thuốc lá anh có thể không hút, nhưng kiểu gì vẫn sẽ dùng sữa tắm và xà phòng. Một khi anh sử dụng, mùi hương của Long quỳ sẽ thay thế cho hồ tiêu, vẫn cứ hình thành Lycorin. Ban đầu, tôi nghi ngờ có người cố tình khiến thần kinh của anh suy nhược dẫn đến mất ngủ triền miên. Nhưng bây giờ nghĩ lại có lẽ không đơn giản như vậy. Nếu anh đã mất ngủ từ rất lâu trước đó rồi thì mục đích của đối phương chính là lấy mạng anh.”

Lục Đông Thâm đứng dậy, đi từ từ tới trước cửa sổ, trầm mặc một lúc lâu. Anh lần tìm ra một điếu thuốc, ngậm lên miệng, đang định châm lên thì anh lại bỏ điếu thuốc ra, quay đầu ra hiệu với Tưởng Ly: “Có ngại không?”

Tưởng Ly lắc đầu.

Lục Đông Thâm quay lại mở một khe hẹp bên cửa sổ ra. Khi anh châm thuốc, anh hơi nghiêng đầu một chút. Khói thuốc chậm rãi lan tỏa. Anh nheo mắt lại, rồi im lặng ngắm nhìn bầu trời đêm bên ngoài.

Gió đêm len lỏi vào trong từ khe hẹp ấy, làm nhiễu loạn hình dáng của khói thuốc.

Dưới bóng trăng, bóng lưng anh thẳng tắp. Tưởng Ly không nhìn được biểu cảm của anh, cũng không biết anh đang nghĩ gì. Nhưng cứ nhìn tấm lưng của anh như vậy, chẳng hiểu sao trái tim cô lại bất ngờ xao xuyến.

Là sự cô đơn.

Từ bả vai rộng dài ấy, từ cái bóng hắt xuống của anh, và từ sự im lặng dài đằng đẵng…

“Không có ai chú ý quá nhiều đến sự ảnh hưởng của mùi hương. Nhưng trên thực tế, phòng làm việc của anh chính là nơi mùi hương tương sinh tương khắc một cách điển hình. Nước tẩy rửa, nước khử mùi, thuốc lá, sữa tắm, xà phòng… tất cả những loại này xem đại bất kỳ một loại nào cũng đều không có vấn đề. Nhưng một khi mùi hương phát tác sẽ có điểm trí mạng. Cường tâm thảo trong nước khử mùi và hồ tiêu trong thuốc lá hoặc Long quỳ trong sữa tắm xung đột nhau và đều tạo thành Lycorin. Lycorin lại kích thích vào mùi huân y trong nước tẩy rửa và sữa tắm.” Tưởng Ly cầm một quả quýt lên, vừa bóc vỏ vừa đi tới bên cạnh anh.

“Mùi hương đan vào nhau thành từng móc xích một. Một sự sắp xếp tinh vi như vậy chỉ có thể là do người làm. Một tâm tư tỉ mỉ như vậy, cho dù vấn đề của những mùi này thật sự bị điều tra ra thì cùng lắm cũng chỉ tra ra nó gây bệnh mất ngủ. Dù thật sự nhắm vào mạng người như lời tôi nói thì kẻ đứng đằng sau cũng dễ dàng thoát tội. Bởi vì tất cả thành phần trong các sản phẩm này đều không độc hại. Các cơ quan kiểm tra khi kiểm tra đều tập trung chủ yếu vào các thành phần thực sự, chưa chắc đã điều tra ra được sự tương khắc của mùi hương.” Dứt lời, cô đẩy một lớp vỏ quýt ra trước mặt cho anh làm gạt tàn.

Lục Đông Thâm gạt tàn thuốc rồi quay lại nhìn cô.

Trong quầng sáng âm u, cô nhỏ bé vô cùng, nhưng những lời cô nói lại khiến người ta lạnh sống lưng. Ở trong phòng họp, cô chỉ lấy một cái cớ sứt sẹo để phản bác Dương Viễn. Người không hiểu cô dĩ nhiên sẽ cho là cô ngang ngược, không nói lý lẽ. Nhưng anh hiểu cô, khi đối mặt với các vấn đề chuyên ngành cô không bao giờ là người qua quýt lấy lệ. Thế nên cô không nói, ắt phải có lý do của riêng mình.

Bây giờ anh đã hiểu điều cô lo lắng.

Mùi hương tương sinh tương khắc quả thật rất phức tạp, ngay cả các cơ quan giám định cũng chưa chắc đều có thể tra ra được. Tới lúc đó, e là sẽ chuốc họa vào người. Đừng tưởng thường ngày cô tùy tiện thoải mái. Sau việc ở Thương Lăng, Lục Đông Thâm biết rõ thực chất tư duy của cô rất sắc bén, luận về toan tính hay gan dạ đều không thua kém nam giới. Thế nên, những gì có thể hiểu được cô đã hiểu cả.

“Tôi không biết trước kia anh đã từng trải qua chuyện gì, nhưng mùi hương tương khắc có thể giết người trong vô hình, còn tàn độc hơn cả việc giết bằng dao súng trực diện.” Tưởng Ly khẽ nói.

Ánh mắt Lục Đông Thâm rơi xuống điếu thuốc kẹp giữa ngón tay: “Mùi hương tương khắc, giết người trong vô hình, tôi từng được lĩnh giáo.”

Tưởng Ly run lên.

“Thế nên tôi mới càng cần em.” Lục Đông Thâm giơ tay lên xoa đầu cô. Anh không cười, nét mặt cũng hoàn toàn nghiêm túc: “Nhưng không có nghĩa là tôi sẽ đẩy em vào hố lửa. Bé con, tôi sẽ bảo vệ em.”

Tưởng Ly bỗng dưng cảm thấy nghẹt thở. Cô bỗng sợ anh nói như vậy. Đàm Diệu Minh cũng đã từng nói đúng một câu như thế.

“Tôi sẽ tự bảo vệ chính mình.”

Lục Đông Thâm cười, dập tắt quá nửa điếu thuốc hút dở vào trong miếng vỏ quýt: “Bảo vệ làm sao đây? Dựa vào một con dao Phần Lan ư? Lục Môn thâm sâu, không đơn giản như vậy đâu. Sửa công thức pha chế trông có vẻ chỉ là chuyện nhỏ nhưng những sợi dây lợi ích động chạm đến là tầng tầng lớp lớp. Thế nên ở trong buổi họp tôi mới hỏi em rằng em đã suy nghĩ kỹ chưa.”

“Tôi chưa bao giờ cho rằng đây là một chuyện dễ dàng.” Tưởng Ly ngước mắt nhìn anh. Thứ cô động vào đâu chỉ là quyền lợi của riêng Quý Phi? Chưa kể đến việc Quý Phi có bao nhiêu mối quan hệ thân thiết trong Lục Môn, ngay một Hội văn thuật đằng sau lưng cô ta thôi nếu muốn nghiền nát Tưởng Ly cũng là chuyện dễ như trở bàn tay.

Đôi mắt Lục Đông Thâm đen sẫm lại: “Thế nên, chỉ cần em muốn làm thì cứ làm, tôi sẽ cố gắng hết sức để dọn đường cho em. Một khi mùi hương cũng trở thành công cụ để người ta lợi dụng thì người chịu ảnh hưởng sao có thể là một mình tôi?”

Tưởng Ly hiểu rồi.

Cô vô thức nhớ tới Thai Quốc Cường.

Trái tim cô nặng trình trịch, bị đè rất chặt, không biết phải cất phần nặng nề này vào đâu.

“Tôi sẽ khẩn trương đưa ra phương án pha chế. Chỉ có điều dẫu sao phòng thực nghiệm cũng có hạn, về mặt thời gian sẽ hơi khó khăn. Trước mắt, việc quan trọng nhất vẫn là loại bỏ Lycorin. Anh mất ngủ dai dẳng, tôi sẽ nghĩ ra một phương pháp khác. Khoảng thời gian này anh đừng uống trà, nhất là loại của cô người yêu…” Nói tới đây, Tưởng Ly ngừng lại, sửa chữa: “Nhất là trà Trần Du chuẩn bị cho anh. Trà vốn đã là loại nước khiến người không dễ ngủ rồi, hơn nữa trong cơ thể anh lại đang có Lycorin tích tụ, sẽ càng ảnh hưởng nặng nề tới chất Theophylline có trong trà.”

Lục Đông Thâm dựa vào cửa sổ: “Được, café đen có được uống không?”

Tưởng Ly cũng bắt chước điệu bộ của anh, dựa vào bên kia, hai tay khoanh trước ngực: “Lục đại thúc à, với sức chiến đấu như của chú đây còn cần café đen để chống buồn ngủ hay sao? Lại còn đòi uống café đen, không uống là anh đã hưng phấn khỏi ngủ rồi.”

Lục Đông Thâm cười, giơ tay bấu má cô: “Em gọi tôi là gì hả?”

Cảm thấy nụ cười của anh có phần xấu xa, cô đẩy anh ra sau: “Ý của tôi là, trong khoảng thời gian này anh tốt nhất nên uống nước lọc hoặc nước chanh tươi.” Nghĩ một chút, cô lại nói: “Mà thôi, bỏ đi, anh uống cái gì để tôi pha chế luôn cho nhanh. Này Lục Đông Thâm, tôi phát hiện con người anh lắm chuyện thật đấy, cao quý như vàng ngọc luôn. Bình thường anh dùng cái gì sao cứ phải tỉ mỉ vậy? Lại còn phải đặt làm riêng. Anh tự nhìn đi, xảy ra chuyện rồi đấy, thấy chưa?”

Lục Đông Thâm cố nín cười: “Cũng đâu phải tôi không dùng loại đặc biệt là không được. Uống trà nhạt ăn cơm hẩm tôi cũng ăn được mà.”

“Anh ấy hả?” Tưởng Ly phì cười: “Chắc gì anh từng vào mấy quán ruồi muỗi.”

Lục Đông Thâm hơi nhướng mày: “Quán ruồi muỗi? Quán ăn phải ruồi muỗi? Sao bây giờ vẫn còn người chịu ngồi ăn ruồi muỗi vậy?” Anh chỉ mới nghe qua một số vùng miền có sở thích ăn côn trùng thôi.

Tưởng Ly nghe xong hơi sững người giây lát sau đó phì cười thành tiếng. Lục Đông Thâm thấy cô cười, dĩ nhiên trong lòng cũng vui vẻ hơn: “Nói rõ ràng ra đã rồi cười nào.”

Tưởng Ly lúc này đã bị anh chọc đến phát điên. Anh đúng là người lớn lên ở nước ngoài, có tinh thông Hán ngữ đến đâu cũng không thể bằng người bản địa được: “Đúng đúng đúng, chính là quán mà vào ngồi ăn ruồi nhặng đó.”

Lục Đông Thâm nghe xong là biết không như lời cô nói, nhưng cũng rất hưởng thụ khoảng thời gian được trò chuyện cùng cô: “Được thôi, có em bảo đảm, có gì không dám ăn chứ.”

Tưởng Ly mím môi, giơ tay chọc chọc lên ngực anh. Ngực anh rất rắn chắc, cũng rất vững chãi, thế nên sau một hồi chọc đau ngón tay, cô thu tay về: “Về thuốc lá, nếu thích hút loại riêng biệt thì anh phải đợi một chút.”

“Cũng chưa chắc cứ phải hút loại đặc biệt, loại bây giờ tôi hút cũng không tệ.” Lục Đông Thâm giải thích một câu.

Tưởng Ly hơi nghiêng đầu rút bao thuốc lá anh đặt bên cạnh ra. Không tốt được sao. Loại đắt nhất của Hoàng Hạc Lâu, giá cũng “đẹp”.

“Điểm có lợi của thuốc lá đặt làm chính là hạn chế lượng nicotin. Để tôi pha chế cho anh. Nhưng trước hết anh phải nói cho tôi biết anh thích mùi gì đã.”

Lục Đông Thâm nhìn cô: “Mùi hương trên người em.” Còn cả mùi hương trong phòng cô nữa, giống hệt với mùi hương trên người cô, luôn khiến anh có thể bình tĩnh lại.

Tưởng Ly nghe xong câu ấy là trở nên ngang bướng ngay: “Loại đó ngàn vàng khó kiếm đấy.”

“Không khó kiếm.” Lục Đông Thâm mỉm cười nhìn cô: “Giữ em lại bên cạnh tôi là được rồi.”

Một câu nói khiến nhịp tim Tưởng Ly đập rất nhanh: “Vậy tôi phải yêu cầu tăng lương đó.”

Lục Đông Thâm cười khẽ từ đầu tới cuối: “Được.”

Khi tiễn anh ra khỏi cửa, chẳng hiểu sao Tưởng Ly lại có lòng riêng. Thật ra, cô vẫn muốn biết nhiều hơn một chút.

“Này…” Buột miệng sau, cô lập tức hối hận.

Lục Đông Thâm dừng bước, đứng trước cửa ra vào, nhìn cô qua chút ánh sáng yếu ớt.

Cô liếm liếm môi. Đằng nào cũng đã gọi giật anh lại rồi, vậy thì đường hoàng mà hỏi đi.

“Anh có tin tưởng Trần Du không?” Có thể để cô ta tự do ra vào phòng làm việc của anh, chắc là anh rất tín nhiệm cô ta chăng? Đây là phân tích của cô, nhưng cô vẫn muốn nghe chính anh nói.

Nhưng Lục Đông Thâm lại trả lời rất dứt khoát: “Không tin.”

Tưởng Ly sững người, ngước mắt nhìn anh, một lát sau mới hỏi: “Vậy tức là anh thích cô ta, thế nên bao dung hết thảy.”

Cô ta xinh đẹp, đàn ông ai chẳng thích phụ nữ đẹp.

Nhưng Lục Đông Thâm lại cười: “Không, cô ta không phải mẫu người mà tôi thích.”

“Vậy anh thích mẫu người nào?” Cô chỉ hỏi đại một câu, sau đó cảm thấy mình hơi thần kinh.

Ánh mắt Lục Đông Thâm kiên định nhìn thẳng vào mặt cô: “Em nói xem?”

Trái tim Tưởng Ly nhất thời hoảng loạn. Có một dự cảm đang xoay vần trong lòng nhưng cô chần chừ không dám lấy ra kiểm tra. Cô ngước lên nhưng lại va phải ánh mắt anh, bèn vội vàng né tránh. “Anh thích mẫu người nào làm sao tôi biết được, bên cạnh anh lắm ong bướm như vậy kia mà.”

Lục Đông Thâm nghe xong, chỉ biết cười khó xử, nhưng cũng không giải thích thêm gì.

“Vậy anh có tin tôi không?” Đây là một câu hỏi nghiêm túc. Anh giao toàn bộ tính mạng và sức khỏe của mình vào tay cô. Lẽ nào anh không sợ có một ngàycô sẽ trở mặt thành thù?

“Tôi tin em.” Từng đường nét trên khuôn mặt Lục Đông Thâm đều toát lên sự chân thật. Anh giơ tay vân vê cằm cô: “Hơn nữa…”

Anh cúi đầu, phủ môi mình lên môi cô.

Câu nói sau đó toàn bộ đều bị chìm khuất sau nụ hôn ấy…

Chương 132 : Chính thức tuyên chiến

Bắc Kinh là nơi hoa nở đón xuân sớm nhất. Vừa ấm lên một chút sau mùa đông giá rét mà đã vàng rực cả một khoảng trời. Nhưng phong cảnh đó cũng chỉ tồn tại được vài ngày. Tử đinh hương cũng vội vã đuổi theo nhịp bước đón xuân. Ánh nắng mùa xuân ấm áp, khắp các đường lớn ngõ nhỏ đều thấm đẫm hương thơm thanh ngọt của tử đinh hương.

Sắc mặt Nhiêu Tôn không dễ coi lắm. Anh đọc xong tập tài liệu trong tay đến trang cuối cùng, đầu mày khóe mắt đã lạnh như sương. Cao Toàn vẫn đợi suốt ở bên cạnh. Đợi Nhiêu Tôn xem xong, cậu ta nói: “Bây giờ chỉ có thể điều tra được từng đây thôi, tiếp tục điều tra thêm e là không khác gì mò kim đáy biển.”

Anh đang điều tra vụ chiếc khăn tay màu đen.

Không thuận lợi chút nào.

Trích xuất camera giám sát thì đúng là rất dễ dàng tìm được người chuyển gói hàng tới, nhưng đối phương chẳng qua cũng chỉ làm theo lệnh người khác, nói là đã nhận một khoản tiền lớn để giao hàng. Lần theo camera tìm kiếm tiếp thì rất mất công mất sức. Họ lần lượt kiểm tra khắp phố lớn ngõ nhỏ, cuối cùng chỉ xác định được một bóng hình rất mơ hồ.

Không nhìn ra được là nam hay nữ, CCTV cũng không quay được toàn bộ, chỉ như một bóng ma vậy. Nhiêu Tôn không tin rằng trên đời này có ma, lệnh Cao Toàn tiếp tục điều tra. Cao Toàn lại cùng các cơ quan liên quan nỗ lực thêm vài ngày, cuối cùng tuyên bố thất bại. Quá mờ ảo, muốn tiến hành làm các kỹ thuật chỉnh sửa đều khó khăn.

Nói tới đây, Cao Toàn suy nghĩ một chút rồi đề nghị: “Tôn thiếu, nếu không tra ra được kẻ này, em thấy chi bằng anh cứ sắp xếp một vài người cho Hạ tiểu thư, cho dù chỉ trông chừng nơi ở của cô ấy thôi thì cũng có thể bảo vệ an toàn cho cô ấy.” Cậu ta đã đưa ra một phương án trù bị thứ hai. Nhiêu Tôn tính cách ngang bướng, làm việc trước nay cũng tùy tâm tùy hứng. Cậu ta chỉ sợ Nhiêu Tôn lại lên cơn thịnh nộ thì đúng là phải đi mò kim đáy bể. Vậy thì sẽ dây dưa nhiều hơn đến các cơ quan chấp pháp, đây chẳng phải là khiến cho người ta chửi bới sao?

Nhiêu Tôn nắm chặt tập tài liệu trong tay, lát sau mới ngẩng đầu lên: “Cử khoảng năm, sáu người qua âm thầm theo dõi.”

Cao Toàn đang định thở phào nhẹ nhõm, không ngờ Nhiêu Tôn lại nói: “Mà thôi, cô ấy không thích đâu.” Tuy rằng việc làm này là muốn tốt cho cô nhưng chưa chắc cô đã chịu nể tình. Nếu cô biết được hằng ngày ra ra vào vào luôn có người túc trực, chắc chắn sẽ nổi điên. Đến nước này, việc anh có thể làm chỉ là đợi chờ mà thôi.

Cao Toàn nhìn thấy biểu cảm bứt rứt nhưng lại không đành lòng của anh.

“Gần đây Lục Đông Thâm có động thái khá lớn nhỉ?” Nhiêu Tôn lấy ra một điếu xì gà.

Cao Toàn thấy anh đã đổi chủ đề, cũng biết lần này anh thỏa hiệp với Hạ tiểu thư rồi, bèn nói: “Vâng. Tuy rằng Lục Đông Thâm chỉ vừa tiếp quản Skyline chưa lâu, nhưng việc quản lý, vận hành các khách sạn trực thuộc không hề gặp vấn đề. Các trung tâm thương mại trước đó không lâu lại được hai thương hiệu sản phẩm hàng cao cấp hàng đầu thế giới ký hợp đồng đại lý. Nghe nói còn do đích thân Lục Đông Thâm thương lượng và ký hợp đồng dài hạn, chí ít thì trong vòng năm năm tới họ sẽ giật được không ít hạn ngạch của các trung tâm thương mại hàng đầu. Ngoài ra, hội quán dành riêng cho khách hàng VIP của Skyline sắp được khởi công. Lục Đông Thâm đã nhắm vào phủ Thân Vương. Thương hiệu H đã thâm nhập vào thị trường Trung Quốc đại lục, đồng thời còn khai thác các sản phẩm mới có tính chất cạnh tranh. Các cửa hàng thương hiệu và các cửa hàng đại lý dường như cũng đang rầm rộ chuẩn bị. À, đúng rồi, Thương Xuyên đã ký hợp đồng với Hoàn Gia Media.”

Nhiêu Tôn hơi nhướng mày: “Chẳng phải cậu ta đang quay bộ phim của Hoàn Gia sao?”

Cao Toàn tiếp lời: “Nghe nói lần này Thương Xuyên đã ký hợp đồng lâu dài với Hoàn Gia. Vài bộ phim sắp tới đều sẽ hợp tác cùng Hoàn Gia. Với tình hình này, Thương Xuyên có lẽ đang nhắm vào vị trí gương mặt đại diện cho dòng sản phẩm H. Xem ra Skyline đã đưa ra một điều kiện hậu hĩnh cho anh ta.”

Nhiêu Tôn rơi vào trầm tư.

Cao Toàn lại nói: “Khoảng thời gian trước, từ Trường Thịnh đồn ra một số thông tin. Thai Tử Tân lần lượt gặp mặt với Giám đốc của bốn ngân hàng lớn, lại đích thân bay sang Hoa Kỳ, xem ra chuyện vốn vay đã chắc được đến tám, chín phần. Điều thú vị là, Skyline vừa đàm phán xong dự án “Giang Nam xuân” ở Hàng Châu, ở bên kia, Thai Tử Tân lại bắt đầu giành quyền khai thác Trường hồ gần đây của Giang Nam xuân. Về phía Bắc Kinh, Lục Đông Thâm có ý thu mua lại Đại Hằng, mục đích chính là giành được quyền khai thác khu đất trung tâm thương mại của Đại Hằng. Có người đang âm thầm đấu với Lục Đông Thâm trong bóng tối, chắc chắn không tránh khỏi có liên quan đến Thai Tử Tân. Cô gái đó trên thương trường cũng lắm mưu mô thủ đoạn vô cùng.”

Nhiêu Tôn châm điếu xì gà lên, rồi nhả ra một làn khói mù mịt, lát sau mới nói: “Skyline có cả một Lục Môn chống lưng, tài nguyên quốc tế dĩ nhiên không thể thiếu. Thế nên cạnh tranh tài nguyên quốc tế, Skyline chắc chắn sẽ vượt lên đầu tiên. Lục Đông Thâm vẫn còn khá lạ lẫm đối với ngân hàng trong nước, nhưng muốn giành tài nguyên quốc tế lại dễ như trở bàn tay. Tuy vậy tài nguyên trong nước là thế mạnh của chúng ta. Cũng trùng hợp thật, dự án mà Skyline và Trường Thịnh nhắm vào, anh cũng có hứng thú. Cao Toàn, cậu hẹn tổng thư ký Lưu và bộ trưởng Cao của bộ Kế hoạch đầu tư. Cứ nói là Tôn thiếu gần đây rảnh rỗi, muốn hẹn hò một bữa tụ tập.”

***

Tưởng Ly dồn hết tâm sức vào việc khai phá một công thức mới và pha chế mùi hương. Ngoài việc này ra, cô còn bác bỏ phương án điều chỉnh hương nước hoa bản giới hạn của thương hiệu H tại thị trường Trung Quốc đại lục.

Việc này khiến Trần Du rất khó chịu. Cô ta truy hỏi nguyên nhân. Tưởng Ly không giải thích quá nhiều, thẳng thừng đưa cho cô danh sách một loạt các nhóm khách hàng của thương hiệu H, yêu cầu cô ta làm dịch vụ hậu mãi với từng nhóm một.

Đây vốn dĩ là công việc của bộ phận thị trường nhưng lại bị đẩy cho Trần Du. Trần Du vốn đã bất mãn chuyện Tưởng Ly tước quyền của mình, thế nên nhất thời nổi đóa. Tưởng Ly gửi một email trong nội bộ tập đoàn, ngoài việc phân rõ phạm vi quyền và nghĩa vụ của các nhà điều chế hương trong nhóm của cô ra cũng nói thẳng: Nếu có bất kỳ sự bất mãn nào về phân công công việc, có thể nộp đơn xin nghỉ việc cho bộ phận Nhân sự bất kỳ lúc nào.

Ý tứ rất rõ ràng: Đây chính là công việc, không có chỗ để cò kè mặc cả. Nếu không ưng ý thì khỏi làm nữa.

Tất cả các sản phẩm vệ sinh hằng ngày, bao gồm cả thuốc lá đặt riêng trong phòng nghỉ của Lục Đông Thâm đều được Tưởng Ly dọn sạch sẽ, yêu cầu nhân viên vệ sinh trước khi chưa có công thức pha chế cụ thể thì chỉ được phép lau rửa bằng nước bình thường.

Đồng thời cô cũng xin được chìa khóa nhà của Lục Đông Thâm. Nhưng phần vì anh cũng không hay về nhà nên Tưởng Ly cũng chưa vội tới kiểm tra một lượt.

Bên kia tổng bộ có phản hồi là chuyện cô và Lục Đông Thâm đã sớm dự liệu được. Tuy rằng Tưởng Ly chỉ động tới công thức của Trung Quốc đại lục nhưng thái độ phía tổng bộ cũng rất cương quyết. Phần cương quyết này tới từ ai, Tưởng Ly không cần nghĩ cũng biết.

Cả Dương Viễn cũng biết trước sẽ có chuyện này xảy ra. Anh ấy gọi điện thẳng cho Tưởng Ly, không vòng vo mào đầu, nói thẳng: Ý kiến mà tổng bộ đưa ra là: Động vào công thức cũng được thôi, nhưng phải được thông qua việc kiểm tra của cơ quan kiểm tra chứng minh công thức cũ có vấn đề mới được.

Sau khi suy nghĩ một hồi, Tưởng Ly gọi điện cho Cảnh Ninh. Cô muốn hỏi ý kiến của Lục Đông Thâm. Cảnh Ninh trả lời rằng tổng giám đốc ra ngoài họp, vẫn chưa về công ty, đề nghị cô gọi thẳng cho anh.

Tưởng Ly nghe xong câu này cảm thấy rất kỳ lạ. Theo đúng quy trình làm việc của công ty, cô không nên gọi thẳng cho Lục Đông Thâm mới phải. Cảnh Ninh mỉm cười thông báo: “Đây là ý của tổng giám đốc, sau này dù chuyện công hay chuyện tư đều không cần thông qua thư ký truyền đạt, gọi thẳng cho anh ấy là được.”

Đặt điện thoại xuống, mặt cô hơi nóng. Tuy rằng cô bận rộn công việc nhưng nụ hôn tối hôm đó của anh vẫn thi thoảng nhảy ra ngoài. Mối quan hệ này dường như đang cách một lớp giấy mỏng. Lục Đông Thâm có ý chọc rách, còn cô cố tình né tránh.

Cô gọi điện thoại qua, đầu kia rất im ắng, quả thật là đang họp. Lát sau, cô nghe thấy Lục Đông Thâm xin ngừng một chút rồi hỏi cô có chuyện gì. Cô nói với anh quyết định mà tổng bộ vừa thông báo. Lục Đông Thâm trầm ngâm giây lát rồi hỏi: “Em có muốn chấp nhận việc kiểm tra không?”

“Chắc là phải làm thôi…”

“Em đang lo lắng điều gì?” Giọng Lục Đông Thâm qua sóng điện thoại cứ trầm trầm, rất êm tai.

Tưởng Ly thở dài: “Quyết định này chắc chắn là do Quý Phi làm. Cô ta tự tin như thế, e là sự tình không hề đơn giản.”

“Không sao cả, em chỉ cần đồng ý để kiểm tra.” Lục Đông Thâm cười khẽ: “Những chuyện sau đó còn có tôi cơ mà.”

Đặt di động xuống rồi, trái tim Tưởng Ly vẫn đập thình thịch, thình thịch, bên tai còn văng vẳng câu nói đó của Lục Đông Thâm: Còn có tôi cơ mà…

Cô trả lời lại tổng bộ, lúc ký tên ở cuối cùng, cô suy nghĩ rất lâu rồi đánh vào hai chữ “Hạ Trú”.

Đây là lần đầu tiên cô phản hồi lại tổng bộ.

Hạ Trú.

Cô chính thức dùng danh nghĩa của Hạ Trú để tuyên chiến với Quý Phi.

Chương 133 : Thời gian lập wechat

Lúc gần tới trưa, chuông di động của Tưởng Ly vang lên.

Là một số điện thoại từ nước ngoài.

Số điện thoại không nằm trong danh bạ của Tưởng Ly, hoàn toàn xa lạ.

Tưởng Ly cầm di động lên tay, nhìn chằm chằm vào con số đang nhấp nháy, âm thầm có một dự cảm nảy sinh.

Cô bắt máy.

Đối phương không nói gì, cô không giục giã, cũng không lên tiếng.

Trong điện thoại chỉ có sự trầm mặc như đang trói chặt cả hai phía. Chỉ còn những tiếng thở khẽ khàng, giống như sự đọ sức trong thinh lặng, lại giống như một cuộc dằn vặt ấu trĩ.

Tưởng Ly ngồi thẳng người, đến nỗi sống lưng cũng hơi đau nhức. Dự cảm xoay tròn trong lòng càng lúc càng trở nên mãnh liệt. Tuy rằng đối phương kiên quyết không lên tiếng nhưng cô cảm giác được, đây là một người mình thân thuộc.

Cứ như vậy, cuộc đối đầu trong màn im lặng chết chóc kéo dài hơn một phút. Cuối cùng đối phương cũng lên tiếng, giọng nói rất nhỏ: “Hạ Trú?”

Đập vào tai là một âm thanh không thể quen hơn, làm đau đôi tai cô. Như gần lại có vẻ như bị ngăn cách bởi trăm núi ngàn sông. Tưởng Ly cảm thấy lồng ngực tắc nghẹn lại. Những chuyện đã qua, những tình cảm đã cũ đều trở thành gông cùm đè thẳng vào người khiến cô không sao thở nổi.

Rất lâu sau cô mới bật ra một âm thanh: “Phải.”

Hơi thở của người ở đầu kia hơi gấp lên một chút, nhưng người ấy không nói thêm gì nữa.

Bên này, Tưởng Ly đã kìm chế lại cảm xúc, khi lên tiếng, thanh âm cực kỳ lạnh lẽo: “Quý Phi, món nợ giữa hai chúng ta cần được tính toán rồi.”

Sau khi cuộc điện thoại kết thúc, Tưởng Ly một tay đè chặt di động, một tay đặt lên giữ lấy lồng ngực. Giống như có một lưỡi dao sắc lẹm cứa qua vậy, khi máu đã ngừng chảy mới là khi cơn đau xé da thịt xông lên.

Trong đầu cô vang lên những tiếng cười đùa giỡn chơi ngày nào.

“Thời cổ có ba huynh đệ kết nghĩa vườn đào, nay có chúng ta bốn anh em kết nghĩa dưới thung lũng…”

“Tiểu Hạ, Tiểu Hạ, mình nhận được tháng lương đầu tiên trong cuộc đời rồi. Đi nào, mình mời cậu ăn món đào mật nhập khẩu cậu thích nhất.”

“Phi Phi, cậu cố tình làm mình thèm chết phải không? Mình dị ứng với lông đào mà.”

“Yên tâm đi, mình tuyệt đối sẽ rửa thật sạch đào cho cậu, một cọng lông cũng không còn…”

“Thế còn nghe được.

“Mình tốt quá chứ hả?”

“Cậu là tốt nhất luôn.”

Tưởng Ly cố gắng hít sâu thở đều, như vậy mới có thể đè nén được nỗi buồn đang dâng lên làm đỏ rực đôi mắt. Khi ngước lên nhìn, đã sớm cuộn chặt tay lại, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay…

***

Bởi vì buổi chiều còn phải quay về phòng thực nghiệm kiểm tra sản phẩm mẫu đã được nâng cấp và mở cuộc họp thảo luận về việc xây dựng mùi đặc trưng cho không gian cửa hàng đại lý của thương hiệu H đồng thời xây dựng lại mùi hương cho sản phẩm nước hoa chính của hãng, nên buổi trưa Tưởng Ly không ra ngoài ăn mà chọn luôn căng tin của công ty.

Tầng hầm B1, B2 của tòa nhà là căng tin của công ty. Một diện tích tròn hai tầng, được mở thông từ tầng trên xuống tầng dưới, hai bên có cầu thang dẫn lên theo hình xoáy. Ngọn đèn thủy tinh rủ xuống ở chính giữa. Thứ khiến người ta thấy lung linh nhất là một màn hình khổng lồ cao gần 6 mét xuyên qua hai tầng lầu. Trừ khi cả tòa nhà văn phòng đều tan ca, còn không nó sẽ được bật suốt cả ngày. Có lúc nó sẽ phát phim điện ảnh, có lúc là clip ca nhạc, lại có lúc sẽ đăng các thông tin mới nhất về các công ty con dưới quyền quản lý của Skyline.

Tưởng Ly gọi vài món ăn đơn giản. Sau khi ngồi xuống, cô ngẫm nghĩ rồi cầm di động lên, chụp lại bàn ăn của mình và đăng trạng thái lên vòng tròn bạn bè: Tự dưng là một căng tin có đầy đủ các món ăn ngon nhất của châu Á thế mà lê giày đi khắp một vòng vẫn không tìm được rượu. Nằm dưới chân Thiên tử mà một chai bia Yến Kinh cũng không có. Rate 1 sao.

Sau đó cô tiện tay sang “tường nhà” Lục Đông Thâm xem sao. Anh đúng là lười kinh điển, gần như không đăng bài viết. Tưởng Ly kéo thẳng một mạch xuống cuối cùng. Anh tổng cộng chỉ đăng đúng ba bài, lại còn toàn là chia sẻ các bài báo liên quan đến ngành của mình.

Cô nhìn thời gian đăng bài viết đầu tiên, không xa xôi lắm.

Thời gian anh lập nick wechat…

Tưởng Ly ngẫm nghĩ một lúc lâu, cuối cùng cũng nhớ ra, chính là ngày cô vừa tới công ty và thông tin về nick wechat của cô đã bay khắp nơi.

Trong lòng dấy lên một sự khác lạ.

Cô tìm đến bài đăng mới nhất, bình luận một câu: Thứ mọi người muốn xem là tình trạng cá nhân của anh gần đây, chứ ai thích đọc mấy bài viết cổ vũ ý chí cho ngành nghề thế này?

Vừa gửi xong, thì bỗng có một đám đồng nghiệp nữ ùa tới bàn cô, ngồi vây xung quanh cô, ríu rít ồn ào. Tưởng Ly nhìn kỹ lại: Có người của phòng Hành chính, có người của phòng Nhân sự, có người của phòng Truyền thông, tất cả đều hội tụ đầy đủ.

Từ sau buổi nói xấu sau lưng lần trước của họ trong nhà vệ sinh, địa vị của cô trong mắt các đồng nghiệp nữ trở nên vô cùng quan trọng. Nhất là sau khi cô gái hay mọc mụn trên mặt và dạ dày yếu kia có chuyển biến tốt, danh xưng “thần y” của cô đã lan truyền khắp nơi.

Cho dù trước mắt cô vẫn còn khá nhiều tin đồn không hay.

Ví dụ như lần này cô cử Trần Du đi điều tra khách hàng rồi lại gửi một email thông báo toàn công ty, đã có người xì xầm bàn tán rằng cô lấy danh nghĩa việc công để đối phó với bạn gái cũ của tổng giám đốc Lục.

Có lẽ trong mắt rất nhiều người ở công ty, Lục Đông Thâm nghiễm nhiên đã thay lòng. Còn cô chính là kẻ thứ ba xen vào giữa chuyện tình cảm của anh và Trần Du.

Nhưng việc này không làm ảnh hưởng tới sự gần gũi của họ đối với cô. Ví như bây giờ đây, tất cả đều bày tỏ những vấn đề của cơ thể với cô. Chẳng qua là làm sao để xinh hơn, làm sao để da trắng hơn, làm sao để có thân hình chữ S…

Con người Tưởng Ly có một tật xấu cực lớn.

Cô không hề kiên nhẫn với phái nam nhưng lại hết sức kiên nhẫn với phái nữ, vượt qua đàn ông rất nhiều. Nhất là khi đối diện với một đám các cô gái trẻ trung, xinh đẹp. Thế nên, khi cô gái xinh nhất phòng Hành chính thỏ thẻ hỏi cô xem làm thế nào để làn da của mình căng mọng hơn thì Tưởng Ly đã mỉm cười, véo cằm cô ấy và nói: Da cô đẹp lắm rồi mà, còn cần căng hả?

Làm cho cô gái đỏ mặt, nũng nịu nói: Thì người ta cũng muốn được như giám đốc Hạ mà. Chị xem da dẻ chị mềm mại cứ như đậu phụ non ấy.

Các cô gái khác cũng đồng thanh hùa theo, rồi lại càng dính sát vào người cô.

Bàn của cô chính là bàn ồn ào nhất.

Trần Du vừa đi xuống ăn cơm liền nhìn thấy cảnh này, nghiến răng quay ngoắt đầu ngồi sang chỗ khác, không tiến lên.

Sau khi giải quyết xong khúc mắc của các cô gái, Tưởng Ly hỏi thêm về chuyện của Thương Xuyên. Cô gái phòng Truyền thông nói: “Chuyện của Thương Xuyên do bên Đóa Á phụ trách, tình hình cụ thể tôi cũng không rõ lắm. Nhưng nghe Đóa Á nói từ ngày Thương Xuyên nhận bộ phim này thì tính tình trở nên rất kỳ cục. Hôm qua lại nổi đóa lên với mấy người bên phía chúng ta.”

Đóa Á chính là cô gái từng bị cô kín đáo mắng trong nhà vệ sinh.

Tưởng Ly rơi vào đăm chiêu.

Đang mải nghĩ thì nghe thấy tiếng ai hú lên ngay gần đó. Tưởng Ly quay mặt qua nhìn theo, phát hiện trên màn hình cực lớn kia đang phát một tin tức khiến mọi người chú ý.

Thật ra là một bản tin buổi trưa. Ý tứ đại khái là: Sợi huyết ngọc được một nhà sưu tầm người Ý cất giữ hơn hai trăm năm nay gần đây đã được một người nào đó đấu giá thành công với con số ngất ngưởng. Rồi họ còn giới thiệu rằng nhìn từ cách gia công điêu khắc thì sợi huyết ngọc này thuộc về Hoàng thất Trung Quốc, có lẽ là một tác phẩm từ đời nhà Tống.

Sau đó trên màn hình lại chiếu hình ảnh của sợi huyết ngọc kia: Hình dáng bên ngoài giống một viên ngọc, trong ngọc lại có những đường vân như máu. Đường vân đó được hình thành một cách tự nhiên, lại còn theo đúng hình một bông hoa lan.

Khi nhắc đến nhà đấu giá nọ thì cuối cùng họ chỉ nói đó là một thương nhân bí ẩn.

Tưởng Ly ngồi im cắn đũa, nửa cọng rau vẫn đang đung đưa bên khóe miệng. Cô nhìn trân trân vào màn hình, càng nhìn càng cảm thấy sợi dây chuyền đó sao mà quen quá.

Cho tới khi có người chỉ tay lên cổ cô, hồ nghi nói: “Giám đốc Hạ, sợi dây chuyền mà chị đeo… là sợi trên màn hình vừa nói sao?”

Tưởng Ly đột ngột tỉnh ra. Động tác đầu tiên chính là đưa tay lên che chặt lấy sợi dây chuyền, sau đó trong đầu cô vụt qua câu nói của Lục Đông Thâm: Không đắt.

Lục Đông Thâm, cụ nhà anh, đã lên cả bản tin rồi, còn gọi là không đắt hả?

Cô ngước lên, vô tình bắt gặp ánh mắt của Trần Du.

Cô ta cũng vừa xem xong tin tức kia, hơn nữa vì chuyện điều tra khách hàng, cô và cô ta còn từng mặt đối mặt đối chọi nhau. Thế nên, sợi dây chuyền trên cổ cô đương nhiên đã khắc sâu trong trí óc của Trần Du.

Trần Du nhìn cô chằm chằm, trong ánh mắt vừa có bàng hoàng vừa có phẫn nộ. Tưởng Ly thì cảm thấy, sự phẫn nộ chiếm phần nhiều hơn cả…

Chương 134 : Uống trà hay ăn đòn

Buổi chiều, liên tục bận rộn tới tận ba giờ, Tưởng Ly còn không có thời gian kịp uống hớp nước. Diện tích phòng thực nghiệm có hạn, thiết bị cũng có hạn, rất nhiều kết quả cần phải chờ đợi, hoàn toàn làm thuyên giảm nghiêm trọng hiệu suất làm việc.

Bên phía tổng bộ cũng khá dứt khoát. Nhắm vào việc trong email cô nhắc đến chuyện công thức pha chế cũ có Cường tâm thảo, họ cũng bắt đầu tiến hành kiểm tra. Khi đề cập tới chuyện thay đổi công thức pha chế dành cho các sản phẩm vệ sinh cá nhân hằng ngày của các khách sạn trực thuộc Skyline, Tưởng Ly trình bày không quá phức tạp, nhưng càng không dùng lý do cô vứt cho Dương Viễn để qua mặt tổng bộ. Nhắc đến Cường tâm thảo, một là để tiện giám sát công việc của cơ quan kiểm tra; hai là cho dù người ngoài ngành không nắm rõ, thì người trong ngành cũng hiểu ra ý của cô.

Thế nên Quý Phi mới điên cuồng tiến hành phản kích. Sau khi nhận được email thông báo của cô, cô ta cũng đưa ra phản biện, rằng khi lên công thức pha chế, cô ta đã tuân thủ nghiêm ngặt các quy tắc ngành, không sợ bị kiểm tra.

Ở bên kia, thế trận ầm ĩ náo loạn đến mức nào, Tưởng Ly không quan tâm. Ngược lại, có không ít đồng nghiệp nhắn tin wechat, hỏi cô chuyện Cường tâm thảo là thế nào, ai nấy đều thể hiện thái độ tò mò vô cùng.

Cô giả chết không trả lời. Phổ cập kiến thức chuyên ngành ư? Đừng đùa nữa. Việc mọi người muốn hóng hớt hơn cả là cô sẽ trở mặt đấu lại Quý Phi như thế nào. Đây là một căn bệnh chung của những con người sống ở thành phố thời hiện đại. Có ai quan tâm tới chân tướng sự thật là gì? Mấy thông tin lá cải phía sau mới đáng để người ta theo dõi.

Thế rồi, cô mới chợt nhớ lại dòng trạng thái mình đăng trưa nay lúc ở trong căng tin.

Không ít người giơ ngón cái, ấn like cho cô, cũng không ít người để lại bình luận muốn mời cô đi uống rượu. Còn lần này, Lục Đông Thâm không like cho cô. Anh thẳng thừng bình luận: Rượu uống ở chỗ khác, nếu giày đi mòn rồi tôi sẽ mua cho em đôi khác.

Tưởng Ly nhìn chằm chằm dòng bình luận của anh, giống như khẩu khí thường ngày nhưng tuyệt đối không được tỉ mỉ đọc và ngẫm nghĩ. Vì một khi đi sâu nghiên cứu sẽ có thể nghiền ngẫm ra vài phần mờ ám.

Sau đó cô nghĩ, liệu có bao nhiêu người có thể đọc được dòng bình luận này*?

*Chức năng của wechat là chức năng bảo mật. Chỉ khi bạn là bạn bè của cả người đăng và người bình luận, bạn mới đọc được bình luận.

Ngẫm nghĩ một lát, cô lại sang tường nhà Lục Đông Thâm xem sao. Không ngờ anh vừa mới đăng một dòng trạng thái mới, không còn là kiểu chia sẻ các bài báo nữa mà là một bức ảnh của anh.

Xem ra là ảnh chụp buổi họp ngày hôm nay. Anh mặc áo vest quần Âu, ngồi ngay ngắn nghiêm chỉnh, ánh mắt vô cùng nghiêm nghị. Chỉ là một góc nghiêng nhưng cũng đủ để toát lên sức quyến rũ của một người đàn ông khi nghiêm túc làm việc.

Ở dưới phần bình luận, anh còn tự để lại một câu: Cuộc sống thường nhật như thế này có thích xem không?

Tưởng Ly sững sờ nhìn trân trân bài viết của anh. Thế này là… đáp ứng yêu cầu của cô sao?

Cô không nhịn được, bỗng mừng thầm.

Nghĩ tới chuyện một con người như anh lại đăng bài viết, thật ra cũng hài hước lắm. Cô và anh có lẽ là không có nhiều bạn chung, bởi vì cô không đọc được bình luận của ai khác, chỉ có mình Dương Viễn để lại một câu: Cuộc sống thường ngày của cậu ngoài họp hành ra thì là đi công tác, ai muốn xem chứ? Ngoài ra, bức ảnh này vừa nhìn là biết bị chụp trộm rồi.

Tưởng Ly sống chết khinh thường thái độ lạnh nhạt xa cách của Dương Viễn đối với mình thời gian qua. Cô tiện tay trả lời bình luận của anh: Ảnh này là để cho tôi coi hả? Sau này nếu định đăng cho tôi xem thì có thể @ nick của tôi. Nếu không thì hậu cung của tôi có ba ngàn giai nhân mỹ lệ, tôi rất khó có thể cưng chiều tất cả như nhau.

Đăng xong dòng trạng thái này, cô lập tức rút về tường nhà mình, ngón tay lướt nhanh xuống, đọc các bài viết mới để giải trí. Ai ngờ, cô nhìn thấy một dòng trạng thái của cô trợ lý phòng thư ký: Đa tạ tổng giám đốc tha mạng. Nhưng em vẫn phải nói một câu, góc nghiêng của tổng giám đốc đẹp chết người!

Bên dưới là cả đống bình luận, các cô gái ai nấy đều bùng nổ.

Lúc lướt vòng tròn bạn bè, Tưởng Ly đang ngồi uống nước. Thế là, cô lập tức giơ cao cốc nước lên không trung, nhìn chằm chằm dòng trạng thái đó một lúc lâu. Sau khi đặt cốc nước xuống, cô cuống cuồng quay lại tìm bài viết của Lục Đông Thâm, muốn xóa bình luận của mình đi.

Nhưng đã muộn.

Lục Đông Thâm trả lời gần như trong tích tắc: Được, tôi biết rồi.

Ngay sau đó là một dòng bình luận của cô trợ lý thư ký kia: Tổng giám đốc, tôi nhất định sẽ giữ bí mật.

Tưởng Ly bỗng cảm thấy sấm chớp đầy đầu.

Cô đã tổng kết được đại khái đầu đuôi câu chuyện rồi. Cô trợ lý thư ký trước nay vẫn chịu trách nhiệm ghi chép nội dung cuộc họp. Có lẽ sau khi cô bé này chụp trộm ảnh anh đã bị Lục Đông Thâm phát hiện ra. Sau đó anh giả vờ lấy danh nghĩa việc công để tịch thu bức ảnh này, sau đó đăng lên vòng tròn bạn bè?

Nhưng theo cách nói của cô bé kia, có lẽ việc chụp trộm đã không chỉ là lần một, lần hai nữa. Vậy thì những bức ảnh khác bình thường sau khi bị phát hiện đều được Lục Đông Thâm xử lý lạnh lùng. Lần này, có lẽ cô gái ấy nhìn thấy anh đăng ảnh lên mạng, trái tim hoang mang bấy lâu cuối cùng cũng yên tâm, nếu không đã chẳng nói câu “đa tạ tha mạng”.

Tưởng Ly cảm thấy mình đúng là loại ngứa tay, sao không lướt vòng tròn bạn bè của mình trước rồi hẵng đi bình luận chứ? Bạn bè chung không cần nhiều, có một cô trợ lý đó là quá đủ rồi. Rõ ràng mọi người đều đã nhìn ra vấn đề.

Chắc là Lục Đông Thâm cũng vì muốn xin ảnh nên mới kết bạn với người ta chứ gì.

Tưởng Ly cảm thấy đầu óc sắp nổ tung tới nơi. Anh bị ngớ ngẩn hả? Bảo cô bé ấy gửi ảnh cho Cảnh Ninh rồi để Cảnh Ninh gửi cho anh là xong rồi.

Đợi đã…

Vì sao cô phải sốt sắng bực bội chứ?

Lục Đông Thâm vẫn đang bình chân như vại, sao cô phải bày ra cái vẻ như bị bắt gian vậy? Vốn dĩ cô và anh cũng đâu có chuyện gì mờ ám, đúng không?

Có người gõ cửa.

Tưởng Ly run tay đánh rơi chiếc di động xuống mặt bàn.

Là Julia. Cô ấy gõ cửa vào thông báo với cô lịch trình tới thăm đoàn làm phim đã xong xuôi cả rồi. Mười phút nữa tài xế sẽ có mặt để đón. Sau khi nói xong các công việc chính, Julia vốn dĩ đã gần ra khỏi cửa bỗng dưng quay lại, thò đầu vào hỏi chuyện lá cải.

“Giám đốc Hạ, sợi dây chị đeo trên cổ có phải là sợi Huyết ngọc mà tổng giám đốc đấu giá cao mang về từ Italia không?”

***

“Phù sinh” là một bộ phim truyền hình đã có tuổi, vào những năm 80 đã nổi tiếng khắp Nam Bắc.

Bộ phim kể về bối cảnh Trung Quốc cuối thời Thanh đầu thời dân quốc, một câu chuyện tình yêu giữa một anh chàng ham mê hí kịch Duật Sinh và nữ nhi phủ Thân vương Phù Dao. Nhưng việc bộ phim này có thể được coi là kinh điển, quan trọng hơn là phản ánh được sự phát triển của hí kịch thời điểm đó cùng với những bi hoan ly hợp giữa những con người theo nghiệp sân khấu, có thể ví như một bộ sử thi thời đại của hí kịch.

Một tác phẩm kinh điển được làm lại, khiến rất nhiều công ty điện ảnh đều rục rịch. Cuối cùng Hoàn Gia giành được quyền làm phim với giá bản quyền rất cao, hơn nữa còn tiến hành dựng lại từng cảnh phim theo đúng nguyên tác trong căn dinh thự phủ Thân Vương đã được nhắc đến. Chỉ riêng việc dựng bối cảnh cũng đã đủ thấy sự tâm huyết.

Thương Xuyên vào vai Duật Sinh, một người ham mê hí kịch.

Khi Tưởng Ly đến đoàn làm phim thì đúng lúc tới một cảnh của Thương Xuyên. Duật Sinh trong phim vào vai một Chính đán*. Sân khấu ở trên cao, Thương Xuyên vào vai Duật Sinh đang nhẹ nhàng tung vạt áo, ca lên một chất giọng luyến láy, dịu dàng, tư thế vô cùng lả lướt.

*Tên gọi cũ của vai Thanh y trong hí kịch của Trung Quốc.

Có nhân viên đoàn phim đứng bên cạnh nói: “Đoạn phim này của Thương Xuyên không cần tìm diễn viên lồng tiếng nữa, cậu ấy hát đã quá hay rồi.”

Điệu khúc trong trẻo vang vọng khắp sân khấu.

Tưởng Ly nghe rất tỉ mỉ, Thương Xuyên đang hát đoạn của Trương Sinh trong vở kinh kịch “Hồng nương”.

Đoạn phim này chỉ cần quay một đúp, đủ thấy khả năng diễn xuất và khả năng ca hát của Thương Xuyên tốt đến mức nào.

Việc thay trang phục giữa giờ được thực hiện trong một phòng nghỉ dựng lên tạm thời. Việc trang điểm cho diễn viên kinh kịch mất thời gian bao nhiêu thì việc tẩy trang cũng mất thời gian bấy nhiêu. Khi Tưởng Ly đi tới trước cửa, Thương Xuyên ở trong gương đã rửa mặt tới lần thứ ba rồi, thay lên người một bộ áo dài màu xanh kiểu thời đầu dân quốc. Gương mặt sáng sủa, tuấn tú, phi phàm, có lẽ đang chuẩn bị cho cảnh quay tiếp theo.

Cô đang ngẫm nghĩ xem có nên vào hay không thì nghe thấy một tiếng quát từ bên trong vọng ra: “Thứ gì mà lại khó uống thế này? Mang ngay đi cho tôi, nhìn là thấy chướng mắt.”

Sau đó là tiếng ly vỡ tan.

Chẳng bao lâu sau, có một cô gái từ bên trong đi ra. Tưởng Ly nhìn kỹ lại, cô gái đó chính là Đóa Á. Cô ấy cúi gằm xuống, đôi mắt đỏ sọng, đầu ngón tay còn rớm máu. Có lẽ là vì ban nãy đã nhặt mảnh vỡ.

Sau khi nhìn thấy Tưởng Ly, cô ấy sửng sốt rồi nghẹn ngào chào cô một tiếng: “Chào giám đốc Hạ.”

Tưởng Ly thấy cô ấy nước mắt như mưa cũng không đành lòng tính toán món nợ trong nhà vệ sinh nữa. Cô hất cằm về phía bên trong: “Thường xuyên như vậy sao?”

Đóa Á gật đầu, còn có chút bực bội: “Tôi là người của công ty bên A, chứ có phải trợ lý của anh ta đâu. Anh ta có quyền gì to tiếng quát nạt tôi chứ?”

Tưởng Ly suy nghĩ giây lát: “Cô đợi tôi một chút.”

Đóa Á không hiểu chuyện gì xảy ra.

Khi Tưởng Ly quay trở lại, trong tay đã có thêm một tách trà. Cô đưa cả tách trà và khay cho Đóa Á: “Mang vào cho cậu ta uống.”

“Vẫn mang trà?” Đóa Á liên tục lắc đầu: “Tôi không vào đó ăn mắng nữa đâu. Diễn viên nổi tiếng thì ghê gớm chắc, tôi không hầu hạ nữa là được chứ gì?”

“Còn trẻ tuổi, mới bị mắng có vài câu mà đã không chịu được rồi sao? Vậy thì sau này còn nhiều chuyện ấm ức hơn nữa đang đợi cô đấy. Hay cô vẫn định phủi tay không làm?” Nói rồi, Tưởng Ly vỗ vai cô ấy: “Vào trong đi, tôi đảm bảo lần này cậu ta không mắng nổi nữa đâu.”

Đóa Á nghi hoặc, nhưng thấy cô chắc chắn vô cùng, cộng thêm địa vị lại cao hơn mình nên cũng chỉ còn cách nghe theo lệnh, bê trà vào trong.

Bên này, Thương Xuyên đã chuẩn bị ra diễn rồi. Nhưng trợ lý đạo diện đã mấy lần thúc giục, anh ta vẫn ngồi yên trước gương, dáng vẻ xem ra rất bực dọc. Nữ chính là cô diễn viên vừa lên hàng Hoa đán. Tuy rằng rất nổi tiếng nhưng ở đây Thương Xuyên vẫn là lớn nhất, thế nên dù sốt ruột cũng không dám lên tiếng.

Trong lúc bầu không khí đang nóng, Đóa Á bước vào.

Thương Xuyên nhìn thấy cô ấy lại bê trà thì đột nhiên nhíu mày: “Tôi đã nói là sẽ không uống trà do đoàn phim chuẩn bị rồi, cô nghe không hiểu hả?”

Đóa Á dứt khoát đặt ngay trước xuống mặt anh ta: “Đây là ý của giám đốc Hạ bên chúng tôi.”

“Giám đốc Hạ? Giám đốc Hạ nào chứ?” Thương Xuyên cao giọng, gần như muốn đập bàn đứng lên.

Trợ lý đạo diện lập tức đi tới, ra hiệu bằng ánh mắt với Đóa Á, tỏ ý bảo cô ấy mang trà ra ngoài. Đóa Á đau đầu, không mang đi sẽ bị ăn mắng mà mang ra lại không biết ăn nói sao với giám đốc Hạ.

Đang đúng lúc cô ấy không biết làm sao thì Tưởng Ly đẩy cửa đi vào, nói một câu: “Có hai sự lựa chọn, hoặc là uống hớp trà để bình tĩnh lại, khẩn trương quay xong và đóng máy. Hoặc là ra ngoài kia đánh một trận đã đời với tôi, đánh đến khi nào cậu hết nóng tính thì thôi.”

Người trong phòng nghỉ không ít. Nghe xong câu này, ai nấy đều giật mình, tất cả đồng loạt quay về phía Tưởng Ly.

Thương Xuyên cũng nhìn theo và chợt sững người.

Trợ lý của Thương Xuyên phản ứng nhanh nhất, nhíu mày quát: “Cô là ai hả? Sao dám ăn nói với anh Xuyên như vậy chứ?”

Tưởng Ly hoàn toàn không coi người trợ lý ra gì. Cô đi tới trước mặt Thương Xuyên, khoanh hai tay trước ngực, hỏi: “Cậu chọn đi, uống trà hay ăn đòn?”

Đóa Á thấy khí thế này, bỗng chốc cảm thấy sùng bái Tưởng Ly chưa từng thấy, cảm nhận được một vẻ đẹp trai khủng khiếp từ cô. Cô ấy lập tức trốn ra sau lưng Tưởng Ly, hắng giọng nói với Thương Xuyên: “Vị này chính là giám đốc Hạ mới tới tập đoàn của chúng tôi.”

Thương Xuyên ra sức mím chặt môi, nhìn chằm chằm Tưởng Ly một hồi lâu, sau đó bê tách trà lên, mở nắp trước cái nhìn bàng hoàng của mọi người. Hương trà thanh nhã tỏa lan trong không khí.

Anh ta ngừng lại một chút, sau đó uống cạn tách trà.

Sau khi anh ta đặt tách trà xuống, Tưởng Ly cầm lấy bộ đàm, quả quyết và dứt khoát thông báo: “Đạo diễn, năm phút nữa Thương Xuyên sẽ bắt đầu quay.”

Đạo diễn ở đầu kia cũng ngây ra, một lúc lâu sau mới đáp: “Được.”

Tưởng Ly quay lại nhìn Thương Xuyên và hỏi: “Bây giờ còn có vấn đề gì không?”

Thương Xuyên lắc đầu.

Tưởng Ly ném chiếc bộ đàm vào trong tay anh ta rồi quay người rời khỏi phòng nghỉ.

[text_hash] => b523f945
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.