Ngoại Tình ( Thiên Yết – Song Ngư ) ( Hoàn ) – Phần cuối: Hết bảy tháng rồi, anh ký đi. – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Ngoại Tình ( Thiên Yết – Song Ngư ) ( Hoàn ) - Phần cuối: Hết bảy tháng rồi, anh ký đi.

Array
(
[text] =>

Hiện tại, tôi chỉ cảm thấy rất đau vùng bụng dưới. Phải cố gắng lắm tôi mới có thể mở được mắt, nhưng ngay lập tức phải nhắm lại vì ánh sáng quá chói mắt. Cố động đậy ngón tay một lát sau mới thành công đưa lên che bớt tầm mắt lại. Đến lúc này tôi mới dám từ từ mở mắt ra nhìn xung quanh. Tôi đang nằm trong một căn phòng có màu sắc chủ đạo là trắng tay trái có kim và ống truyền dịch. Vậy chắc là tôi đang trong bệnh viện rồi. Đúng rồi. Tôi vào đây để sinh con mà. Nhưng hình như trước khi mất ý thức tôi có nghe nói là chỉ giữ được một trong hai. Nếu như bây giờ tôi còn sống thì chẳng phải là con tôi đã… Không được. Tôi phải đi tìm người hỏi cho rõ mới được. Chống tay xuống giường để ngồi dậy nhưng dường như cơ thể này như không phải của tôi vậy, chẳng có chút sức lực nào cả. Vừa gượng dậy được một chút đã ngã lại xuống giường, toàn thân đau ê ẩm. Đúng lúc này cánh cửa nhỏ trong phòng mở, anh bê một chậu nước đi ra. Vừa nhìn thấy tôi đã tỉnh anh vui mừng chạy lại để chậu nước cạnh giường rồi đỡ tôi nằm xuống nói:

– Em đã tỉnh lại rồi. Em làm anh lo chết đi được.

Tôi muốn mở miệng hỏi anh về con nhưng lúc này mới phát hiện ra cổ họng mình rất đau. Anh thấy vậy liền đứng dậy rót cho tôi một cốc nước ấm và cắm cái ống hút đưa đến bên miệng tôi nói:

– Em đó! Ngủ liền bốn ngày rồi đấy. Giờ cổ họng chắc khó chịu lắm, uống chút nước đi. Sẽ dễ chịu hơn đó.

Uống nước được một lúc thấy cổ họng dễ chịu hơn nhiều nên thử nói lại lần nữa.

– Thiên Yết, con.. gái của em đâu? Hôm đó, hình như… em nghe nói là chỉ có thể cứu được một người. Nếu vậy thì con… con của em… – Cổ họng vẫn còn đau rát nhưng tôi cố gắng để nói cho rõ ràng.

– Em yên tâm con chúng ta vẫn ổn. Hôm đó, đúng là em sinh khó nhưng cuối cùng vẫn mẹ tròn con vuông, cả hai cùng bình an. Tuy nhiên con mình khá yếu nên bây giờ vẫn đang nằm trong lồng nuôi, chị Thẩm nói hai ba ngày nữa là có thể ra ngoài.

Nghe vậy, tôi thấy yên tâm hơn nhưng vẫn có chút nghi ngờ nên hỏi lại.

– Anh không gạt em đấy chứ?

– Nếu em không tin có thể hỏi chị Thẩm. À đúng rồi. Để anh đi gọi chị Thẩm đến kiểm tra cho em.

Nói xong anh để lại cốc nước lên bàn rồi đứng dậy đi ra ngoài. Năm phút sau, anh trở lại theo sau là chị Thẩm và hai người khác có vẻ là y tá và bác sĩ nội trú. Thấy tôi đã tỉnh chị ấy mỉm cười nói:

– Em cảm thấy thế nào rồi?

Tôi chỉ cười gượng nói một câu đã ổn. Chị Thẩm kiểm tra phần bụng của tôi và hỏi một vài câu hỏi rồi gật đầu quay sang anh nói:

– Thiên Yết! Tình hình của Song Ngư đã ổn, giờ cậu có thể về nhà tắm rửa nghỉ ngơi được rồi đó.

Đến giờ tôi mới để ý anh nhìn thảm hại quá. Thật chẳng khác gì mấy tháng trước gặp anh ở trong bệnh viện khi tôi gọi báo Châu Lộ San bị động thai cả. Viền mắt anh thâm quầng, trong mắt có nhiều tơ máu hẳn là đã lâu rồi không ngủ yên giấc, râu ria cũng đã lún phún do không được cạo mặt mũi thì hốc hác. Nhìn anh như vậy tôi thấy rất đau lòng nên cau mày nói:

– Anh đã mấy ngày rồi chưa nghỉ ngơi vậy? Về nhà nghỉ đi. Nhìn anh thảm quá à.

– Nhưng…

– Nghe lời tôi về nhà đi. Dù sao cũng đã hết ca trực, tôi sẽ chăm sóc Song Ngư giúp cậu. – Nói xong chị quay sang tôi hỏi: – Em có thấy đói không?

Nghe chị nói tôi mới thấy hơi đói nên liền gật đầu.

– Cậu về đi tôi sẽ cho Song Ngư ăn. Đến trưa kêu dì Trần vào đây là được rồi. Cậu để cháo ở đâu vậy?

– Thôi được rồi, cảm ơn chị. Cháo ở trong tủ lạnh để tôi đi hâm nóng lại đã.

Anh định đi nhưng bị chị Thẩm ngăn lại.

– Việc đó tôi làm được. Cậu về đi. Còn hai cô ra ngoài làm việc được rồi đó.

Đợi mọi người đi hết, chị Thẩm đứng dậy đi đến mở cửa tủ lạnh lấy ra một tô cháo bỏ vào lò vi sóng bật lên. Năm phút sau, chị bưng tô cháo lại ngồi cạnh giường tôi nói:

– Em hôn mê đã bốn ngày chắc đói lắm rồi. Mau há miệng ra nào.

Tôi ngoan ngoãn há miệng cho chị ấy đút.

– Em không biết mấy ngày qua Thiên Yết lo cho em thế nào đâu. Cậu ta luôn túc trực bên cạnh em, chăm sóc cho em từng chút một.

Chị Thẩm thổi cho cháo nguội vừa đút tôi ăn vừa nói.

– Chị Thẩm! Chị cho em hỏi một chút. Con của em… – Ăn được hai ba miếng tôi liền hỏi.

– Thiên Yết không cho tôi kể em nghe chuyện này nhưng với cương vị là bác sĩ tôi nghĩ mình nên nói cho em biết. – Chị Thẩm im lặng một lát rồi nhìn tôi nói.

– Đêm hôm trước, tình hình của em đột ngột chuyển xấu, nước ối bị vỡ, có hiện tượng băng huyết, huyết áp tụt. Với tình hình đó tôi đã cố gắng mà vẫn không có chuyển biến gì nên đã nghĩ đến trường hợp xấu nhất, đó là chỉ giữ được một trong hai… – Nghe đến đây tim tôi thắt lại nhưng vẫn im lặng. – Sau khi nói nhanh tình hình cho Thiên Yết biết thì cậu ta tỏ ra kích động rồi cầu xin tôi hãy cố gắng cứu cả hai. Tôi nói rằng mình đã rất cố gắng nhưng tình hình của em đang ngày càng xấu và bắt buộc cậu ta phải lựa chọn. Lúc đầu tôi thấy mắt cậu ta trở nên vô hồn về sau thì dần hồng lên. Cậu ta ghé sát vào bụng em mà thì thầm, những lời đó đến giờ tôi vẫn nhớ rõ. Cậu ta nói: ” Con gái bảo bối của ba. Ba xin lỗi con. Thật sự xin lỗi con. Có lẽ ba con ta kiếp này không có duyên vậy nên đành hẹn nhau kiếp sau vậy. Ba mẹ rất rất yêu con. “. Nói xong cậu ta từ từ đứng thẳng dậy nhìn tôi đầy đau đớn nhưng rất chắc chắn nói bằng mọi giá phải cứu được em. Tôi đã nhắc nhở là cứu con sẽ dễ hơn nhưng cậu ta nói nhất quyết phải cứu em. Sau đó tôi đã đuổi cậu ta ra ngoài để cấp cứu cho em. Nhưng thật kỳ diệu là ngay lúc chuẩn bị bỏ mặc sống chết của đứa bé thì tử cung của em đã có dấu hiệu giảm băng huyết, mạch cũng dần rõ ràng hơn, huyết áp dần dần tăng lên. Thật sự lúc đó tôi đã rất bất ngờ, như vậy là có cơ hội để cứu cả hai. Và tôi đã nhanh chóng tiến hành mổ để cứu đứa bé đồng thời truyền thêm máu cho em. Khi ra ngoài báo tin vui đó cho Thiên Yết, cậu ta cười mấy tiếng rồi lăn đùng ra ngất. Bác sĩ cấp cứu cho cậu ta nói là do căng thẳng quá độ nên ngất, không có gì đáng lo. – Chỉ Thẩm mỉm cười dừng một lát rồi mới nói tiếp. – Tuy đã cứu được hai mẹ con nhưng cả hai đều rất yếu. Đứa bé hiện đang nằm trong lồng ấp có điều dưỡng và bác sĩ chăm sóc 24/24. Còn em thì hôn mê tới tận hôm nay mới tỉnh.

Chị Thẩm kể lại với giọng đều đều có chút thương xót, vừa nói vừa đút cháo cho tôi. Nghe chị kể mà tôi thấy mắt mình cay cay. Thì ra đã có nhiều chuyện xảy ra như vậy mà giờ tôi mới biết.

– Còn một điều nữa mà tôi không biết có nên nói cho với em hay không. – Im lặng một hồi chị Thẩm nói tiếp.

– Có gì chị cứ nói. – Tôi cúi đầu cố ngăn nước mắt chảy ra.

– Sau lần này, tử cung của em bị tổn thương nặng nề có lẽ… từ nay về sau không thể mang thai được nữa. – Lưỡng lự một lúc lâu cuối cùng chị ấy cũng nói ra.

Không thể mang thai được nữa? Vậy là từ giờ tôi không thể tiếp tục có con? Nhưng thôi. Tôi như bây giờ đã mãn nguyện lắm rồi dù không thể mang thai nữa cũng chẳng sao.

Gần trưa dì Trần vào chăm sóc tôi đến tối thì anh và Min tới. Bây giờ nhìn anh đã khá hơn nhiều so với lúc sáng rồi, râu đã được cạo sạch, mắt tuy vẫn thâm nhưng đã hết đỏ. Min vừa thấy tôi đã chạy tới rồi hỏi han đủ thứ. Anh thì vừa đút cháo cho tôi vừa cười tươi nói:

– Em không biết con gái chúng ta đáng yêu thế nào đâu. Con bé giống em lắm.

– Đúng đó mami ạ. Min thấy em đang nằm trong cái phòng kính đằng kia kìa. – Thằng bé chỉ tay ra bên ngoài. – Nhìn em bé xíu thôi à, lúc nào Min cũng thấy em ngủ. Papa nói ngày xưa Min còn ngủ nhiều hơn thế. Có thật không mami?

Tôi chỉ mỉm cười xoa đầu con chứ không nói gì.

– Anh đặt tên cho con chưa? – Chợt nhớ ra nên tôi hỏi luôn.

– Anh đợi đến khi em tỉnh mới đặt. – Anh cười ôn nhu nói.

– Anh đặt đi.

– Ừm… con trai chúng ta là Thiên Minh vậy con gái là Thiên Nguyệt, Vương Thiên Nguyệt. Em thấy sao? – Anh suy nghĩ một chút rồi nói.

Tôi không nói gì chỉ gật đầu coi như đã đồng ý. Thật ra, mấy tháng trước chúng tôi đã đặt tên cho con gái rồi chỉ có điều lúc đó chưa được sự nhất trí của cả hai thôi. Tối đến hai cha con ngủ lại với tôi. Nhưng do anh sợ thằng bé nửa đêm cựa quậy động đến vết mổ của tôi nên hai cha con ngủ giường bên cạnh.

Một tuần sau, tôi cùng con gái được xuất viện. Về đến nhà đã thấy mọi người đều tập trung đầy đủ ở đó kể cả ba mẹ đang đi du lịch nước ngoài của tôi cũng có. Ba tôi vốn là giám đốc một công ty xuất nhập khẩu khá lớn ở phía bắc còn mẹ thì làm hiệu trưởng trường trung học. Hiện giờ sự nghiệp của ba do em trai tôi quản lý còn hai người già này thì dắt nhau đi du lịch khắp nơi. Thật không ngờ hôm nay lại về thăm tôi thế này. Buổi tối, cả hai gia đình tổ chức một bữa tiệc nhỏ ấm áp tại nhà để chào đón đứa cháu gái duy nhất nhà họ Vương và cũng là mừng tôi ra viện.

Sau hôm đó, ba mẹ tôi sống luôn cùng với hai vợ chồng chúng tôi nói là sau khi nào cháu gái đầy tháng sẽ đi Hy Lạp. Suốt một tháng đó nhà tôi lúc nào cũng tràn ngập tiếng cười. Anh hủy hết các buổi tiệc xã giao để về nhà chăm sóc cho tôi và con. Min lúc nào cũng lấy cớ là muốn chơi với em để không phải đi học, thằng bé năm nay học lớp một rồi. Tôi thì được mẹ chăm sóc cho từng chút một. Mẹ chồng tôi cũng thường xuyên sang thăm hỏi và chơi với cháu gái. Thật sự là một tháng này tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc nhưng cuối cùng ngày đầy tháng con gái tôi đã đến.

Sau khi bữa tiệc đầy tháng kết thúc, mọi người ra về ba mẹ tôi lên phòng nghỉ ngơi để mai đi chuyến bay sớm. Con trai cũng đã đi ngủ thì tôi với anh sau khi tiễn mọi người thì cùng nhau về phòng mình. Vào đến phòng đã thấy Nguyệt Nguyệt ngủ say thì tôi quay sang bảo anh:

– Anh đi tắm trước đi.

Anh hôn nhẹ một cái lên má tôi xong thì vào phòng thay đồ lấy quần áo đi tắm. Trong khi chờ đợi anh tắm tôi cũng đi chuẩn bị đồ của mình. Chuẩn bị xong, tôi đi lại bàn trang điểm mở ngăn kéo lấy ra một tập tài liệu để lên mặt bàn. Tôi đã quyết định rồi. Đến hôm nay kỳ hạn bảy tháng của chúng tôi đã hết, cũng đến lúc kết thúc tất cả thôi.

Một lát sau, cửa phòng tắm bật mở anh bước ra ngoài với bộ quần áo ngủ và mái tóc vẫn đang ẩm ướt. Tôi đứng dậy lấy quần áo đi tắm. Nửa tiếng sau tôi bước ra khỏi phòng tắm thấy anh đang nằm trên giường cầm điện thoại. Thấy tôi đi ra anh tiến lại gần bàn trang điểm nhìn tôi cười nhẹ nói:

– Lại đây anh sấy tóc cho.

Tôi không nói gì chỉ yên lặng tiến lại gần rồi ngồi xuống ghế để anh sấy tóc cho. Hơi nóng vừa phải của máy sấy làm tôi thấy thoải mái hơn rất nhiều. Một lát sau tôi mới chầm chậm lên tiếng:

– Thiên Yết à! Em đã thực hiện điều kiện của anh rồi. Đã đến lúc anh làm theo lời hứa của mình rồi đó.

Tôi vừa nói vừa mở tập tài liệu trên bàn ra cho anh xem. Tôi thấy anh liếc nhìn qua một cái liền dừng ngay động tác sấy tóc. Anh đặt máy sấy xuống bàn rồi vươn tay giữ hai vai tôi quay lại đối diện với mình. Anh nhìn thẳng vào mắt tôi một hồi sau mới mở miệng nói:

– Như vậy là sao hả Song Ngư? Sau bảy tháng chung sống em không cảm thấy gì sao?

– Có chứ. Em cảm nhận được sự quan tâm của anh. Em cảm nhận được tình yêu của anh dành cho gia đình này. Em cũng cảm thấy được sự hối hận của anh. – Tôi từ tốn nói.

– Vậy tại sao em còn muốn ly hôn? – Giọng anh hơi lớn một chút. Dường như nhận ra được mình đã quá to tiếng, anh liền hít sâu một hơi rồi hạ giọng nói tiếp: – Song Ngư! Bảy tháng qua, anh đã mang toàn bộ tình yêu dành cho mẹ con em. Làm tất cả những điều đó chỉ mong em thấy được sự chân thành của anh để có thể tha thứ cho lỗi lầm anh đã phạm phải trong quá khứ. Anh chỉ mong em có thể tiếp tục ở bên anh. Vậy tại sao em thấy tất cả mà vẫn muốn ly hôn chứ? Tại sao hả Song Ngư?

Tôi thấy giọng anh đang khàn đi và mắt cũng hơi hồng lên rồi. Thấy vậy tôi cũng đau lòng lắm chứ.

– Thiên Yết! Vết sẹo trong tim em vẫn còn anh ạ. Nó vẫn nhói lên dù không được nhắc đến. Đã hơn một lần em định tha thứ cho anh nhưng rồi vẫn không làm được. Để rồi đến hôm nay, thời hạn bảy tháng đã hết, anh ký vào đây đi. – Tôi nói rồi chỉ vào chỗ chữ ký người chồng và đưa cho anh cây bút. – Em xin lỗi. Con sẽ do em nuôi khi nào muốn anh đều có thể đến thăm chúng. – Nói rồi tôi quay mặt đi không dám nhìn anh nữa.

Anh không những không cầm bút mà còn xé cái đơn đi.

– Anh không ký cái gì hết. Anh sẽ không ly hôn với em. Hàn Song Ngư sẽ mãi mãi là vợ của Vương Thiên Yết này.

Thấy vậy lúc đầu tôi khá ngạc nhiên nhưng sau chỉ mỉm cười rồi mở ngăn kéo lấy ra mấy tờ giấy khác.

– Không sao. Em chuẩn bị nhiều lắm. Anh thích thì cứ xé.

Anh ngây ngốc đứng nhìn tôi. Khoảng mười phút sau, anh mới mở miệng nói, nhưng giọng lại thật thương tâm.

– Tại sao tôi lại yêu một người phụ nữ không tim không phổi như vậy chứ?

– Anh sai rồi. Nếu như em không tim không phổi thì làm sao mà sống được để anh yêu, làm sao có thể đau khi bị anh phản bội. – Tôi mạnh mẽ phản bác. – Thôi anh ký nhanh đi. – Nói rồi tôi lại một lần nữa đưa anh cây bút.

Sau một hồi anh mới đưa bàn tay đang run run nhận lấy cây bút. Nắm cây bút trong tay anh nhìn tôi tha thiết nói:

– Đây là quyết định của em?

– Đúng vậy.

– Sẽ không thay đổi?

– Đã là quyết định thì sẽ không thay đổi. – Tôi nói với giọng điệu chắc chắn.

– Được rồi.

Nói rồi anh cúi người xuống, tay cầm bút run run bắt đầu ký tên. Bỗng nhiên tôi nhìn thấy một giọt nước rơi xuống trang giấy. Nhìn lên tôi thấy mắt anh đỏ hoe trên mi còn ươn ướt. Lẽ nào…

– Anh đang khóc đấy à?

– Làm gì có. – Anh nhanh chóng đưa tay lên lau nước mắt, tay cầm bút vẫn đang run run viết họ.

Tôi đưa tay lau nhẹ nước mắt cho anh vừa đau lòng lại vừa buồn cười nói:

– Thiên Yết, em xin lỗi. Em thật không ngờ anh lại có phản ứng như vậy. Mà cũng tại anh đó. Chẳng chịu đọc gì đã ký. Chẳng lẽ đi ký hợp đồng với đối tác anh cũng cứ thế mà ký? Nếu vậy thì Vương tổng à! Vương Thị chẳng mấy mà phá sản dưới tay anh mất thôi. – Tôi cố nhịn cười mà nói.

Anh đứng ngây ra một lúc rồi mới cầm tờ giấy lên đọc. Thật ra đó là một bản cam kết chung thủy do anh Tuấn Kiệt thảo ra giúp tôi, vấn đề ở chỗ không đúng tên mà thôi. Anh Tuấn Kiệt nói lúc tôi đề nghị ly hôn anh chắc chắn sẽ chỉ nhìn tên chứ không đọc nội dung nên có thể lừa được. Quả nhiên anh bị lừa thật.

– Thiên Yết à! Nhìn anh như vậy thật sự em không yên tâm giao hạnh phúc nửa đời còn lại của mình và các con cho anh chút nào. – Tôi giả bộ chép miệng thở dài nói.

– Hàn Song Ngư! Em lừa anh. – Anh sau khi đọc xong cái ” đơn xin ly hôn ” thì tức giận nhìn tôi quát.

– Suỵt! Nhỏ tiếng thôi. Con đang ngủ kìa. – Tôi đưa ngón trỏ lên miệng suỵt một cái kêu anh nhỏ tiếng rồi nói tiếp. – Ai kêu anh ngày trước đem điều kiện uy hiếp em làm chi. Anh có biết để trả thù em đã tốn bao nhiêu tâm trí mới nghĩ ra được cách này không?

– Em được lắm Song Ngư. Em có biết em làm anh đau lòng muốn chết không? Anh phải trừng phạt em mới được.

Nói rồi anh bế tôi lên đi đến giường rồi thả xuống. Tôi có dự cảm không lành lên hỏi luôn.

– Anh định làm gì đó?

– Em thông minh nghĩ ra cách ác độc như vậy thì làm sao không nghĩ ra anh định làm gì. – Anh nói rồi đè tôi xuống dưới thân.

– Khoan đã. Bản cam kết kia anh có ký không? – Tôi nhanh chóng nghĩ cách để thoát.

– Có. Mai ký cũng được mà còn giờ thì cứ để đó đi. – Anh cúi xuống hôn tôi nói.

– Không được. Anh phải ký ngay bây giờ. – Tôi cứng rắn đáp.

Anh cau có nhưng vẫn đứng dậy đi ra bàn trang điểm cầm bút viết cho xong cái họ tên. Trong thời gian đó tôi nhanh chóng đứng dậy để chuồn nhưng cuối cùng vẫn bị anh bắt lại. Lần này có vẻ không thoát được rồi.

– Thiên Yết đừng làm vậy. Trong này còn có con mà. – Tôi cố gắng nói khi đang bị anh hôn lên cổ.

– Nó đang ngủ mà. – Anh vừa hôn vừa nói, giọng đã khàn đi rất nhiều.

– Nhưng nó sẽ thức dậy đó. – Tôi thấy trong người mình đang dần nóng lên nhưng vẫn cố nói.

Anh lầm bầm chửi thề một tiếng rồi lại đứng lên lần nữa. Lần này anh đi ra ngoài và không quên chốt cửa lại. Ba phút sau anh quay lại với dì Trần theo sau. Dì Trần vào phòng chào tôi một tiếng rồi bế Nguyệt Nguyệt đi. Sau khi dì Trần đi anh liền chốt cửa quay lại giường nói.

– Giờ em yên tâm rồi chứ.

– Nhưng…

– Thôi nào Song Ngư! Anh đã phải nhịn gần một năm rồi đó. Em không thương anh sao? – Anh dùng môi để chặn lời phản kháng của tôi một lát sau mới buông ra nói.

– Nhưng em vừa sinh xong, cơ thể còn yếu lắm. – Tôi phản kháng yếu ớt dần.

– Yên tâm. Anh hứa là sẽ nhẹ nhàng mà. – Anh thủ thỉ bên tai tôi rồi hôn dọc từ đó xuống.

Nhẹ nhàng sao? Tôi chính là rất rất không tin lời hứa đó của anh. Và sự thật chứng minh, tối đó tôi ngất đi ngất lại không dưới ba lần và ngày hôm sau đến bốn giờ chiều tôi vẫn chưa thể xuống khỏi giường. Tôi thề là từ nay sẽ không bao giờ tin mấy lời hứa kiểu đó của anh nữa.

~~ THE END ~~

Dạ truyện au đến đây kết thúc. Các bạn muốn ngoại truyện về anh Yết không ? Nếu thì au sẽ viết chỉ không biết là khi nào đăng thôi .

P/s: Au đã đăng trước dự tính rồi đấy , ủng hộ nhiệt tình nha. Au thích cảnh cuối lắm không dám tả kỹ giới hạn lứa tuổi. Buồn ghê. Tiếc thế. T_T

[text_hash] => 76db0a21
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.