Naruto biết mình đang nằm mơ.
Bởi vì chuyện này đã xảy ra lâu rồi.
Cậu thấy mình đang đứng dưới một mái hiên cũ nát, tiếng mưa đập vào mái cũ phát ra một bản nhạc não nề nhức óc. Đưa tầm mắt ra chỉ thấy khung cảnh mờ nhạt xám xịt, đường không một bóng người, chỉ có tiếng gió rít lên từng đợt đẩy tán cây không ngừng quằn quại, cuốn lá bay đi.
– Naruto này, chuyện án tử hình của Sasuke… Tớ…
Y Nhẫn tóc hồng đứng bên cạnh hắn tựa lưng vài tường, ống tay áo ướt nhẹp nước mưa, một lọng tóc ướt theo động tác cúi đầu của cô che đi ánh mắt đang đăm đăm nhìn xuống mặt đất.
Vũng nước dưới chân theo trời mưa không dứt lan càng ngày càng rộng, mép nước cuối cùng cũng chạm đến mép giày của thanh niên.
Naruto rụt chân lại.
– … Không sao đâu, Sakura-chan.
Giọng cậu khàn khàn vang lên.
– Tớ sẽ bảo vệ Sasuke bất cứ giá nào, nhớ không, tớ đã hứa rồi mà dattebayo!
Người bên cạnh cậu lấy hai tay bụm mặt, mảnh vai gầy dưới gió run lên đầy bất lực.
Thực ra cậu cũng không còn nhớ rõ, cảnh trong mơ mờ mờ ảo ảo, chỉ rõ nhất đôi mắt thiếu nữ ngước lên nhìn cậu đẫm nước mắt, miệng không ngừng lẩm bẩm.
Tớ xin lỗi Naruto…
Tớ xin lỗi Naruto…
… Xin lỗi Naruto…
… Naruto…
Naruto
….
Naruto…
Naruto…!
– Naruto!
Naruto mở mắt choàng tỉnh dậy, đập vào mắt là căn phòng sáng sủa, rèm cửa đã được kéo ra, ánh nắng dịu dàng của buổi sáng cũng theo đó chảy vào.
Quay đầu sang phải, cậu đã thấy Sasuke ăn mặc chỉnh tề đứng ở mép giường, thấy cậu đã tỉnh liền quay người đi về phía cửa.
– Tỉnh rồi thì mau lên, có nhiệm vụ.
Dừng một chút, hắn bổ sung:
– Cả ta và cậu.
– Biết rồi, dậy ngay đây dattebayo!
Naruto khua tay, bò dậy, đi thẳng vào phòng tắm, trong lúc ấy vẫn lơ mơ, suýt vấp phải mép thảm, mãi đến khi vặn vòi nước, hứng một tay nước lạnh tạt lên mặt mới tỉnh táo một chút, ngẩng đầu nhìn chính mình ở trong gương.
Một giọt nước lăn xuống, nấn ná vào khoé mắt, lông mi cũng theo đó nhắm lại, tiếng nói trong mơ như vẫn còn văng vẳng bên tai, không ngừng vọng lại, xoáy sâu vào lỗ tai như một nỗi niềm ám ảnh, cậu cứ đứng lặng như vậy gần một phút mới mở mắt ra, nhanh chóng vệ sinh cá nhân, một tay túm lấy áo khoác bên ở giá áo bên cạnh, đi ra khỏi phòng.
Cánh cửa chậm rãi khép lại.
Cụp.
….
Hai bóng người phi như bây trên mái nhà, phương hướng rõ ràng đang chỉ đến toà nhà Hokage, các Ninja khác nhịn không được mà để ý, sau khi thấy rõ hai người đó là ai liền không hẹn cùng chếch đi tuyến đường.