Nam Chính Từng Bị Tôi Tra Sống Lại – Chước Nhiễm – 002. – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Nam Chính Từng Bị Tôi Tra Sống Lại – Chước Nhiễm - 002.

Omega 2.

Nên trả thù như thế nào đây?

Tác giả: Chước Nhiễm

Edit: Sâm

***

Khi quản gia còn đang xoắn xuýt có nên ngăn hắn lại không thì Lục Từ đã lên tầng.

Lâm Không Lộc biết hắn đi không xa phía sau, lúc cầm tay nắm cửa hắn bỗng nhiên quay đầu lại, không vui: \”Anh đến làm gì?\”

Nhớ lại vừa rồi quản gia hình như nói cha nhờ hắn đến đón mình, cậu ấm hất cằm, ngạo kiều* nói: \”Tôi không cần anh đón, anh về đi. Nhà tôi có tài xế, các trình điều khiển AI phiên bản giới hạn mới nhất đều có, tôi sẽ bảo bọn họ đưa tôi đi.\”

*Ngạo kiều có nghĩa là ngoài mặt tỏ vẻ lạnh lùng ương bướng nhưng bên trong là kiểu người dịu dàng có phần ngại ngùng xấu hổ, có thể hiểu đơn giản là ngoài lạnh trong nóng. Nhưng tui thấy ở đây không phù hợp lắm nên tui cứ giữ nguyên nhé.

Giọng điệu kiêu căng mang theo chút vênh mặt sai khiến, giống như Lục Từ vẫn là thiếu niên năm đó mới tới Thủ Đô Tinh, không hiểu chuyện gì, có thể mặc y sai bảo.

Lục Từ khẽ cười, tiến lại gần vài bước, nhìn vào đôi mắt mèo xinh đẹp của y.

Sự áp chế tự nhiên từ Alpha khiến Lâm Không Lộc cảm thấy hơi khó chịu. Y không kìm được ngẩng đầu, trợn to mắt cố gắng duy trì vẻ hung dữ của mình.

Lục Từ lại cười khẽ. Hắn nhớ rõ kiếp trước khi bị vu oan hãm hại vào tù, hắn cũng từng hận thiếu niên, thậm chí còn tính kế sau khi rời khỏi đây sẽ trả thù như thế nào.

Nhưng thời gian dường như thật sự có thể làm mọi thứ phai mờ, nhất là khi cuộc sống tẻ nhạt cứ lặp đi lặp lại từ ngày này qua ngày khác.

Năm đầu tiên ở tù, hắn tránh được khỏi vô số lần ám sát. Năm thứ hai, hắn trở thành lão đại ở đó. Năm thứ ba, hắn bắt đầu cảm thấy nhàm chán. Năm thứ tư, hắn thậm chí còn rất hiếm khi nhớ đến thiếu niên…

Cho đến năm thứ năm, hắn nghe tin thiếu niên đã chết.

Khi đó là cảm giác gì? Hối hận, bàng hoàng, thương xót?

Sau đó cuối cùng hắn cũng ra tù, rửa sạch tội danh, đánh bại kẻ thù. Cuộc sống từ dưới đáy trở lại đỉnh cao. Nhưng hắn nhận ra, thế giới này đã không còn thứ gì có thể ảnh hưởng đến cảm xúc của mình nữa rồi.

Tận đến khi sống lại, gặp lại người thiếu niên trước mắt này lần nữa, trái tim yên tĩnh của hắn cuối cùng cũng nổi lên gợn sóng.

Thật mới mẻ biết bao. Một vật nhỏ còn sống, có thể chạy nhảy, còn tự cho rằng mình có nanh vuốt sắc nhọn. Kiếp trước không kịp, lần này, hắn nên báo thù như thế nào mới được đây?

Không thể đánh bại trực tiếp, như vậy chẳng có gì thú vị cả.

Điều thú vị nhất khi đi săn là quá trình, chứ không phải một ngụm cắn chết con mồi.

Tựa như đã phát hiện ra mục tiêu mới mẻ nào đó, Lục Từ chậm rãi, từng bước tiến lại gần.

Nỗi bất an tràn ngập trong không khí, thấy Lục Từ càng ngày càng gần, dường như cậu ấm không kiêng nể thứ gì rốt cuộc cũng sợ hãi.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.