Muốn Được Cùng Anh Nắm Tay Khi Về Già – một khắc – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Muốn Được Cùng Anh Nắm Tay Khi Về Già - một khắc

Array
(
[text] =>

– Chan…em rất yêu anh, nhưng cuộc sống này làm em mệt mỏi quá. Em không thể cùng anh sống trong ngôi nhà cũ kỹ này được nữa. Môi trường sống này, cả cái hoàn cảnh tồi tàn này nữa, nó làm em ám ảnh, ám ảnh em về cái quá khứ nghèo hèn mỗi ngày phải lăn lộn ngoài khu chợ cá cực khổ lúc nào chân cũng dính nước sình lầy, người ngợm bẩn thỉu hôi tanh mùi cá, đầu toàn mồ hôi. Dù có tắm táp hay tẩy rửa thế nào cũng không sạch nổi. Rồi những ngày tháng lang thang không nhà, không cha không mẹ tối đến phải nép vào một xó nào đó ngủ tạm, màng trời chiếu đất lạnh đến nỗi chân tay teo cống, những trận đòn thừa sống thiếu chết từ bọn ma cũ, bảo kê chợ. Nó nhơ nhuốc, khiếp đảm vô cùng. Em chịu không được_Big rít lấy mẫu thuốc sắp tàn ngắn đến đầu ngón tay một hơi thật dài, nhắm nghiền đôi mắt lại như muốn tránh đi cái quá khứ mà mình đã khó khăn thế nào mới bước qua được, lại như thể đang hồi ức lại tuổi thơ chính mình, mọi thứ cứ cuồn cuộn mà trở về hệt như một cơn bão nhấn chìm em ấy và cuốn đi hết nỗ lực những hoài bảo xây dựng một tương lai mới, mọi thứ rồi sẽ lại tươi đẹp như tuổi đôi mươi như chúng tôi đã từng nói với nhau.

Tồi tệ làm sao. Tôi chỉ biết ngồi dựa vào tường đưa đôi mắt đầy bất lực nhìn về phía em ấy.

Chúng tôi đã cãi nhau hàng trăm lần về chuyện này, cãi nhau rất nhiều lần nhiều đến mức cả hai đã cảm thấy mệt mỏi và chán nản.

Big chán chường khi nhìn thấy hoá đơn tiền điện, nước mỗi tháng, tiền xăng xe tiền ăn uống. Chúng nó như hút cạn sinh khí của em ấy. Trời mưa là nỗi sợ của hai chúng tôi khi cái mái tôn dột nát cứ liên tục rỉ nước, thau chậu trong nhà đã lấy ra hết để hứng cho khỏi ước sàn, miếng ván ép không ngừng kêu kẻo kẹt mỗi khi có gió lớn, căn phòng nóng nực kéo chúng tôi về lại thực tại sau khi đã cố gắng dỗ mình vào giấc ngủ và hi vọng sẽ có những giấc mơ đẹp. Chúng làm Big phát điên. Tôi hiểu em ấy đang cảm thấy thế nào.

Làm gì có ai chịu được khi mở ví tiền ra lại chỉ có vài đồng lẽ chứ, đến cả bao thuốc lá rẻ tiền hạng bình thường còn không mua được thì phải cảm thấy bản thân mình thất bại cỡ nào. Tôi trải qua rồi, chỉ đành nhét ví lại vào trong túi quần lắc đầu cười gượng bước đi.

– Thế em định làm gì sau khi rời khỏi đây? Tôi hỏi, câu hỏi vô hồn.

– Em sẽ trở về chính gia, tiếp tục làm vệ sĩ cho Khun Kinn, dù có phải làm chân sai vặt cho tên Khun Nủ điên khùng đó cũng được. Em muốn đi khỏi nơi này.

– Điên khùng! Cái nghèo làm em loạn trí rồi phải không Big. Chúng ta đã vật vã như thế nào mới có thể bước chân khỏi cửa chính gia với thân phận người thường, bây giờ em muốn quay lại đó làm việc. Đó không phải là làm việc đâu đó là bán mạng đấy. Thứ họ mua của em chẳng phải là lòng trung thành hay cái gì gọi là kỹ năng bảo vệ đâu. Thứ họ mua của em chính là mạng sống, là tấm lá chắn bằng thịt người, em có hiểu không? Đến cuối cùng khi em chết đi rồi họ chỉ đưa lại cho em một nắm mồ và cục tiền dày cộm vô tri vô giác thôi tỉnh lại Big._ Tôi đứng dậy hét vào mặt em ấy một cách dữ tợn, bàn tay nắm lấy vai bạo lực như cách tôi đã làm với những tên vệ sĩ kém cỏi, tôi hoàn toàn mất khống chế, nổi đóa với em ấy.

– Vậy thì đã làm sao? Anh nghĩ em hoàn toàn ngu ngốc để tin vào cái thứ gọi là lòng trung thành? Em biết họ cần gì từ em chứ. Những con người cần tiền không cần mạng, có thể giúp họ làm thứ mà xã hội cấm đoán ghê tởm, pháp luật nghiêm cấm, những con người đó sẵn sàng chết đi vì họ và đảm bảo họ không cần chịu một chút trách nhiệm hay sự làm phiền của pháp lý, người nhà của những con người đó không thể vặn vẹo hay tìm ra bất kỳ lỗi nào làm ảnh hưởng đến họ. Họ không bị đe doạ hay mất đi bất cứ lợi ích gì, đó là thứ họ muốn mua từ em đấy không hơn không kém và chính em cũng đang bán cái đảm bảo ấy._Big gầm lên,mắt trợn hung dữ, đúng vậy sao em ấy có thể không biết chứ, em ấy cũng rõ mà, người đặt bút ký vào bản hợp đồng là em ấy mà.

Sao tôi lại quên mất vì sao tôi và em ấy gặp nhau nhỉ? Vì chúng tôi cùng là những tên vệ sĩ.

Có lẽ khoảng thời gian hạnh phúc bên em làm tôi quên mất. Nhưng em thì chưa bao giờ quên, vẫn bất an như những ngày đầu.

Ánh mắt sợ sệt lại một lần xuất hiện như ngày tôi gặp em, làm ơn đừng vì sợ hãi mà quyết định dại dột có được không.

– Thế tại sao em còn muốn đâm đầu, em muốn chết hả? Muốn nằm xuống với một cơ thể không lành lặn với toàn vết dao găm và đạn dược à. Hay là bia tập bắn cho lũ buôn hàng trắng qua lại với Chính gia. Em sẽ chết đấy, cái chết hoàn toàn căm lặng mà ngay cả anh cũng không thể biết được. Em không thể đi đầu thai với cái thân thể tàn ma thế đâu.

– Đó đã làm sao đâu hả Chan. Nếu em chết thì đã làm sao, nó không ảnh hưởng ai cả. Nhưng nếu em chết đi rồi số tiền đó sẽ chuyển về cho anh, phần đời còn lại sau này anh sẽ không phải suy nghĩ nữa._ cái lý lẽ ấy làm tôi phát điên.

– Anh thì làm sao, anh sẽ sống như nào nếu không có em đây. Đừng mà Big đừng đi, đừng quay lại nơi đó. Anh xin em, đời em sẽ một lần nữa bị đem ra đánh cược giữa khẩu súng và toan tính. Anh cần số tiền ấy sao? Anh có thể sử dụng nó một cách thanh thản như không biết gì sao? Đừng ích kỷ như vậy nữa._tôi gần như muốn quỳ xuống cầu xin em ấy.

– Không làm như vậy thì làm thế nào được, làm gì để tôi và anh thoát ra khỏi cái mớ hỗn độn rối bòng bong này đây. Anh nhìn đi bây giờ tôi và anh có còn là hình ảnh đẹp đẽ hào nhoáng như ngày xưa nữa đâu, bộ vest đen của anh biến mất đi đâu rồi, chiếc áo sơ mi được là đến thẳng tắp của tôi nó đang nằm ở đâu. Hộp thuốc lá được sản xuất thủ công mà anh thích nhất nó rỗng tuếch, đã bao lâu anh không được hút một hơi thật dài, đôi giày tây được đánh xi đen bóng bây giờ đến bóng cũng chẳng nhìn được. Đừng chìm đắm trong tình yêu mình tự tưởng tượng ra nữa làm ơn đi. Tôi đã tỉnh mộng bao lâu nay rồi sao anh vẫn còn ở đó hả? Chan! Tôi không sợ chết nhưng tôi sợ cái nghèo, sợ hơn cả cái lúc có người dí súng vào đầu tôi. Tại sao anh lại muốn tôi sống với nó. Anh mới là người ích kỷ._ Big bùng nổ có lẽ em ấy đã chịu đựng quá đủ.

– Cho nên…_tôi lạc cả giọng gần như muốn khóc, cố xác định lại ý định của em, xin đừng nói lời đó ra.

– Chúng ta dừng lại đi, mệt rồi.

– Phải làm tới mức này sao?

– Ừ._em ấy mệt mỏi thở dài.

Big xách túi hành lý đi ra khỏi cửa, không vội vã cũng luyến tiếc. Tôi không biết ngày tháng sau này phải sống làm sao nữa.

Cái nghèo làm tình yêu chết dần chết mòn, khô héo tột độ. Sao tôi lại không hiểu sớm hơn rằng đây đâu phải là cái thời buổi một túp lều tranh hai quả tim vàng, là cái thời lạc hậu không chấp nhận tình yêu khác biệt. Đây vốn là cái thời đại chấp nhận mọi thứ nhưng không có tiền thì mọi thứ đều trở lại số không ban đầu.

Phải rồi…

Hi vọng khi em về lại Chính gia vẫn được trọng dụng như ngày nào, sẽ có được cuộc sống mà em mong muốn.

Sao hôm nay, căn phòng quen thuộc này rộng rãi, lạnh lẽo đến thế. Nó không như mọi ngày, không phải chỉ là căn phòng vào mét vuông mà tôi với Big chỉ đi vào bước là đụng nhau. Tiếng trẻ con đùa bỡn hôm nay cũng im bặt, tiếng vợ chồng chửi bới, lời nói thô tục cũng tan mất. Tôi không nghe được gì cả.

Mọi thứ trống trải bất ngờ…

Muốn Được Cùng Anh Nắm Tay Khi Về Già - một khắc

[text_hash] => 69450ac5
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.