Array
(
[text] =>
Câu nói ấy, ban đầu Minjun còn tin. Bé gật đầu, ngoan ngoãn đi ngủ, rồi sáng hôm sau lại hỏi “Bố có gọi về không ba?” bằng ánh mắt lấp lánh hy vọng.
Nhưng bảy ngày… rồi mười ngày trôi qua, những lần hỏi thưa dần, cho đến buổi sáng ngày thứ mười lăm, Minjun chỉ ngồi lặng im, mắt nhìn chằm chằm ra cửa như đang đếm từng giây trôi đi.
Bé không còn hỏi nữa. Nhưng sự im lặng đó còn đau hơn gấp bội.
Minjun năm tuổi, không còn quá nhỏ để không nhận ra những thay đổi trong ngôi nhà. Không còn tiếng cười trầm vang nơi bếp mỗi sáng. Không còn ai bế bé đặt lên vai, chạy vòng vòng khắp nhà mỗi khi bé dỗi ăn. Không còn tiếng gọi “Chiến sĩ nhí đâu rồi, bố chuẩn bị chiến dịch gãi lưng đây” khiến bé cười ngặt nghẽo.
Bé nhớ bố.
Nỗi nhớ của một đứa trẻ năm tuổi không phức tạp. Nó là chiếc áo không ai mặc cùng. Là ly sữa buổi sáng chỉ còn một người pha. Là cái ôm đã không còn. Là giấc ngủ đêm cứ chập chờn vì không còn bàn tay xoa lưng quen thuộc.
Công tác gì mà không một lần gọi điện? Không một tin nhắn, không lời chúc ngủ ngon?
Minjun không ngốc. Bé chỉ đang cố gắng làm người lớn hài lòng. Nhưng trong lòng, từng chút một, bé đã bắt đầu nghi ngờ: cái gọi là công tác ấy chỉ là một điều gì đó buồn bã và rất xa. Một lời nói dối dịu dàng mà ai cũng đồng tình giữ im lặng, như thể nếu không nói ra, nỗi mất mát sẽ bớt sắc bén hơn.
Và vào mỗi tối, khi Jimin ngồi bên giường, đọc lại câu chuyện cổ tích quen thuộc, giọng cậu nghèn nghẹn đến mức đôi khi không thể đọc hết một câu, Minjun lại quay sang hỏi nhỏ
“Ba ơi… Bố con có về nữa không?”
Và Jimin chỉ biết mỉm cười thật dịu, hôn lên trán con, thì thầm như một lời nguyện cầu
“Có chứ con… Bố sẽ về. Nhưng… chưa phải bây giờ.”
Cuối cùng, sau cả buổi sáng kiên nhẫn dỗ dành trong bất lực, Jimin cũng chỉ khiến Minjun chịu uống được một hộp sữa trái cây nhỏ. Cậu quỳ xuống trước mặt Minjun, tay dịu dàng chải lại nếp tóc mềm rối bù rồi cài nút áo đồng phục mẫu giáo cho con. Ngón tay cậu run nhẹ khi gắn lên ngực áo con một huy hiệu nhỏ xíu hình ngôi sao bạc, thứ từng được gắn lên vai áo Jungkook trong ngày lễ thăng chức cuối cùng.
“Ba cài cho Minjun huy hiệu của bố, được không?”
Jimin hỏi, giọng nghèn nghẹn nhưng vẫn cố giữ vững, cố mỉm cười trong khi mắt đã hoe đỏ.
“Hôm nay, bố sẽ cùng Minjun đến lớp nhé…”
Minjun ngước lên nhìn Jimin, đôi mắt bé lấp lánh nước. Bé không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Một cái gật đầu ngoan ngoãn đến nao lòng. Bé dụi mắt bằng mu bàn tay, rồi lò dò chạy ra cửa, tự xỏ giày lấy dù chân nọ quàng chân kia, bộ dạng vụng về nhưng đầy quyết tâm. Trong miệng còn lẩm bẩm, nhỏ xíu như nói cho riêng mình
“Con lớn lên… sẽ làm cảnh sát. Làm cảnh sát giống như bố. Để bảo vệ ba… bảo vệ chị… và bảo vệ mọi người.”
Jimin nghe thế, chỉ mỉm cười, nhưng không nói gì. Cậu cúi xuống, xoa nhẹ đầu con, lòng đau như có ai siết chặt từ bên trong. Một lúc sau, tiếng còi xe buýt của nhà trẻ vang lên ngoài cổng. Minjun bước lên xe, ngoái lại vẫy tay với cậu, miệng vẫn còn hơi mếu. Jimin vẫy tay, cố giữ nụ cười đến khi xe khuất hẳn sau ngã rẽ.
Buổi sáng bắt đầu bằng một thứ ánh sáng nhạt màu trải đều qua ô cửa sổ, len lỏi qua rèm, chạm khẽ lên những món đồ trong căn hộ. Nhưng dù mặt trời có lên, có chiếu sáng bao nhiêu, căn nhà vẫn phủ một lớp tĩnh lặng nặng nề đến nghẹt thở, như thể ánh sáng cũng đành bất lực trước sự vắng mặt của một người.
Jimin khép cửa lại sau lưng bằng một tiếng cạch nhỏ. Âm thanh vang lên rất khẽ, nhưng trong sự im lặng ấy, nó lại dội vào lòng cậu như một hồi chuông đánh thức nỗi đơn độc kéo dài suốt những ngày qua.
Cậu đứng im nơi ngưỡng cửa, ánh mắt trôi theo những tia nắng rải trên mặt sàn gỗ. Mọi thứ trông chẳng có gì thay đổi, ghế sofa vẫn nằm đó, chậu cây cạnh cửa sổ vẫn xanh mướt, những bức ảnh gia đình vẫn được treo thẳng hàng trên tường trắng, nhưng tất cả dường như đã đánh mất hơi ấm vốn có. Mọi thứ đúng chỗ, nhưng người từng mang lại sự sống cho căn nhà này thì không còn nữa.
Jimin bước vào. Tiếng chân cậu dẫm nhẹ lên sàn gỗ, không vang thành tiếng, như thể chính cậu cũng không muốn phá vỡ cái yên lặng buốt giá này. Một tay cậu chạm nhẹ vào thành ghế sofa, nơi Jungkook từng ngồi mỗi sáng đọc báo, mắt dõi theo Minjun chạy vòng quanh. Cái chạm nhẹ ấy, như một thói quen đã cũ, và như một cách để tìm lại hình bóng người đàn ông mà cậu nhớ đến quay quắt.
Trên móc áo gần cửa vẫn treo chiếc áo sơ mi trắng mà Jungkook thích mặc vào những sáng cuối tuần. Trên bàn ăn, cốc cà phê sứ in hình ngôi sao bạc vẫn đặt đúng chỗ như thể chỉ cần vài phút nữa thôi, hắn sẽ từ trong phòng bước ra, mỉm cười hỏi
“Hôm nay vợ anh muốn ăn trứng ốp hình trái tim hay hình ngôi sao đây?”
Nhưng không ai bước ra cả, cũng không có câu hỏi nào cả. Chỉ có ánh nắng vẫn từ từ bò qua sàn nhà, và trái tim Jimin thì ngày một nặng hơn.
Căn hộ trong buổi sáng ấy giống như một chiếc vỏ rỗng. Một lớp vỏ từng chứa đầy tiếng cười, hơi thở, và sự sống. Giờ đây, chỉ còn lại những dấu tích của quá khứ, đẹp đẽ, ngọt ngào, nhưng cũng quá đỗi đau lòng.
Jimin chậm rãi ngồi xuống ghế sofa. Tay cậu khẽ chạm vào tấm hình gia đình treo ngay ngắn phía đối diện. Trong khung ảnh, nụ cười của Jungkook tỏa nắng như một buổi sáng đẹp trời đầy ấm áp, tin tưởng, và bình yên. Nhưng nụ cười đó giờ đây chỉ còn lại trên tấm ảnh, không còn vang vọng trong căn nhà này nữa.
Jimin khẽ xoay tay nắm cửa, đẩy cánh cửa phòng ngủ mở ra. Bản lề khẽ phát ra một tiếng cót két nhỏ, vang lên giữa khoảng không yên tĩnh đến mức dường như có thể nghe rõ cả tiếng tim mình đập. Ánh sáng nhạt buổi sáng len lỏi qua tấm rèm màu kem, phủ một lớp vàng nhạt mỏng manh lên từng vật dụng trong phòng, như một lớp bụi nắng chạm vào ký ức đã cũ.
Mọi thứ vẫn nằm yên như trước, không xô lệch, không thay đổi.
Bộ cảnh phục được treo ngay ngắn bên ngoài cánh tủ quần áo, nếp gấp sắc nét như thể người chủ của nó chỉ vừa mới rời đi đâu đó và sẽ sớm quay về. Chiếc mũ cảnh sát với ngôi sao danh dự sáng ánh bạc được Jimin đặt ngay ngắn trên gối của Jungkook, nằm bên cạnh chiếc gối của chính cậu. Như một phần nghi thức câm lặng mà Jimin vẫn lặp lại mỗi sáng suốt mấy tuần qua.
Cậu bước tới, đôi chân nhẹ như thể sợ phá vỡ không gian yên tĩnh đang bao trùm. Bàn tay cậu đưa ra, khẽ chạm vào vai áo đồng phục. Vải lạnh và thô, nhưng lại khiến trái tim cậu nghẹn lại.
Từng buổi sáng, Jimin đều thức dậy sớm, khi trời còn chưa rõ sáng, cẩn thận là phẳng từng nếp áo như Jungkook từng làm. Những ngón tay run rẩy cài lên ngực áo chiếc huy hiệu cảnh sát, rồi nhẹ nhàng gắn thêm bảng tên quen thuộc, miếng kim loại nhỏ, sắc cạnh nhưng ánh lên trong ánh sáng dịu của ban mai.
Jeon Jungkook.
Từng nét khắc trên bảng tên đều rõ ràng và sắc sảo, như muốn khẳng định người mang nó đã từng tồn tại, đã từng sống, từng cười, từng yêu cậu, từng che chở cho cậu bằng cả trái tim.
Jimin ngồi xuống mép giường, ánh mắt lặng lẽ trôi về phía gối bên cạnh. Hắn không còn ở đó nữa, không còn hôn lên trán cậu mỗi sáng, không còn thở khẽ bên tai hay lười biếng níu tay cậu lại trong những ngày mưa lạnh để nán lại giường thêm vài phút.
Nhưng cậu vẫn giữ nguyên mọi thứ. Từng cái gấp gọn quần áo, từng vị trí của bàn chải đánh răng, thậm chí cả tách cà phê sứ màu xanh Jungkook hay dùng vẫn được đặt cạnh kệ đầu giường. Như thể, chỉ cần Jimin không thay đổi điều gì… thì một chiều nào đó, cánh cửa của căn hộ sẽ lại mở ra, bước vào là bóng dáng quen thuộc với ánh mắt cười khẽ và giọng nói trầm ấm
“Anh về rồi.”
Thế nhưng, dù Jimin có cố gắng đến đâu, sâu trong thẳm tim, cậu vẫn biết sự thật, sẽ chẳng có ngày đó nữa. Không có bước chân vội vã trở về, không có bữa tối muộn được hâm nóng lại, không có cái ôm từ phía sau lưng khiến mọi nỗi mệt mỏi trong cậu tan biến.
Jimin siết chặt mép ga giường, ngón tay trắng bệch vì cố gắng kìm nén. Cậu biết rõ điều đó. Biết rõ mọi thứ đã kết thúc, rằng Jungkook chồng cậu sẽ không bao giờ quay lại nữa.
Nhưng cũng chính vì biết rõ như vậy, Jimin lại càng không thể buông xuôi. Không thể để mọi thứ rơi vào quên lãng, không thể để cái tên Jeon Jungkook chỉ còn là một kỷ niệm.
Căn phòng vẫn vẹn nguyên. Trái tim Jimin, cũng vậy, vẹn nguyên nỗi nhớ, vẹn nguyên tình yêu, và vẹn nguyên sự day dứt khôn cùng.
Jungkook đã sống cả cuộc đời với lý tưởng giản đơn mà kiên định: bảo vệ người khác, dù có phải đánh đổi tất cả. Từ những ngày đầu bước vào lực lượng, đến tận giây phút cuối cùng, hắn chưa từng lùi bước. Jimin hiểu điều đó. Cậu biết, trong tim Jungkook, không chỉ có gia đình mà còn là nghĩa vụ, là lý tưởng, là những con người ngoài kia đang cần được bảo vệ.
Và rồi, hắn đã không tiếc… đã trao cả mạng sống của mình để giữ bình yên cho người khác. Không một lời oán trách, không một sự do dự.
Jimin tự hào, một niềm tự hào sâu sắc đến nghẹn ngào. Dù nỗi đau vẫn còn đấy, âm ỉ như một vết thương chưa kịp lành, cậu vẫn không thể ngăn được dòng xúc cảm ấm áp khi nghĩ đến chồng mình. Một người anh hùng. Một người chồng. Một người cha.
Cậu đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào chiếc mũ đặt trên gối. Vành mũ cảnh sát đã hơi phai màu theo thời gian, nhưng vẫn giữ nguyên vẻ nghiêm trang, cứng cáp. Trên mũ, ngôi sao danh dự lấp lánh ánh bạc trong ánh sáng buổi sáng dịu nhẹ, như vẫn tỏa ra hào quang từ người đã từng đội nó mỗi ngày.
Bàn tay Jimin run nhẹ khi đầu ngón tay lướt qua ngôi sao đó, như thể chỉ cần chạm vào, cậu có thể cảm nhận được hơi ấm còn sót lại từ bàn tay của Jungkook. Nhưng nơi này đã trở nên quá yên tĩnh. Chiếc giường rộng hơn trước. Không còn tiếng thở đều đều bên cạnh mỗi đêm, không còn cái nhăn mặt lười biếng vào mỗi sáng khi Jimin kéo chăn dậy gọi đi làm.
Cậu hít một hơi thật sâu, rồi chậm rãi ngồi xuống mép giường. Nhìn qua bên cạnh, Jimin có thể tưởng tượng ra bóng hình của Jungkook ngồi đó, lặng lẽ chỉnh lại mũ, cài lại áo sơ mi, xỏ giày, quay lại cười với cậu, mắt nheo nheo đầy dịu dàng.
Nhưng hình ảnh ấy chỉ còn là một ký ức.
Cậu sẽ sống thay phần Jungkook chưa kịp sống.
Cậu sẽ thay hắn ở bên cạnh các con, dắt Minjun đến lớp mỗi sáng, lắng nghe Jiwoo kể về những áp lực tuổi mới lớn, cùng các con trưởng thành. Jimin sẽ bù đắp những mất mát mà sự ra đi của Jungkook để lại, không thể thay thế, nhưng có thể chữa lành.
Giọng cậu khẽ vang lên trong không gian yên lặng, dịu dàng và chắc chắn như một lời thề
“Anh yên tâm… Đừng lo lắng gì cả…”
Jimin chạm một lần cuối lên vành mũ, lòng run lên như sóng nhỏ dội vào tim. Rồi cậu mỉm cười nhẹ, nước mắt chưa kịp rơi đã bị chính ý chí mạnh mẽ của mình ngăn lại.
“Còn em…”
“Em vẫn ở đây.”
———Hết sạch rồi nhaa———
[text_hash] => 56251609
)