Array
(
[text] =>
Chương 16: Cha con giao lưu
“Lộ trung tướng…!Sao ngài ở đây? Có vấn đề gì cần nói với tôi sao?” Mạc Thanh tận lực khiến cho giọng mình bình thường, đánh vỡ bầu không khí vi diệu giữa hai người có huyết mạch tương liên kia.
Ông không biết Lộ Nguyên Hầu có nhìn ra cái gì không, nhưng ông cũng sẽ không tự mình làm lộ mọi chuyện.
Lộ Nguyên Hầu dời mắt khỏi đứa nhỏ qua nhìn ông.
Mạc Thanh còn nghĩ hắn sẽ không chú ý đến đứa nhỏ thì nghe hắn nói: “Tôi có thể bế nó không?”
Giọng hắn không có chút gợn sóng nào, chỉ là lời này mẹ nó quá sai. Lộ trung tướng lạnh lùng như tảng đá trước không có bạn đời sau không có con cái lại muốn bế một đứa trẻ…!Mà khoan, hắn có biết bế trẻ con không mà đòi!!?
Nhưng ông cũng không thể từ chối yêu cầu nhìn có vẻ rất bình thường này của hắn, đứa trẻ thật sự khiến người ta nhìn là muốn tiếp xúc gần gũi với nó như vậy mà. Dù đối tượng là Lộ Nguyên Hầu thì nó lại không bình thường.
“Nếu ngài biết cách bế…” Nên ông chỉ đành dùng cách này để hắn biết khó mà lui, dù sao thì đại đa số người sẽ cảm thấy luống cuống tay chân khi đối diện với một sinh linh mềm như bông gòn này.
Thế mà chưa đợi ông nói hết đã thấy người nam nhân cao lớn kia thản nhiên cúi người xuống, dùng đôi bàn tay không biết đã nhuốm máu bao nhiêu người, nhuộm đầy khí tức sát phạt kia cực độ mềm nhẹ cẩn thận mà bế đứa bé vẫn đang mở to hai mắt nhìn hắn lên.
Nhìn…!Còn rất thuần thục khụ…
Mạc Thanh tự nhiên có ý nghĩ có phải Lộ Nguyên Hầu người này đã lén đi học cách bế trẻ con không.
Một tay giữ cổ, một tay bợ mông, ôm lên rồi thì đặt đứa nhỏ trong khủy tay, cùng nó ở khoảng cách gần nhìn nhau.
Mạc Thanh khống chế không được trái tim già đập điên cuồng.
Mẹ cha ơi, nhìn như này càng dễ nhìn ra hai người thật sự rất giống nhau.
Thiết nghĩ Lộ Nguyên Hầu lúc nhỏ chắc cũng là như thế này đi…
Ông cũng chỉ có thể cảm thấy may mắn vì phải là người đứng ngoài nhìn thì mới có thể so sánh, chắc bản thân mỗi người sẽ không nhìn ra đâu đúng không…
Lại nói chuyện bế đứa nhỏ, thật ra Lộ Nguyên Hầu chỉ là nhìn thấy ông bế nó một lần kia nên mới biết thôi.
Lộ Nguyên Hầu vốn đã cảm thấy đứa nhỏ này nhất định là rất mềm mại, bế lên rồi hắn mới biết nó còn mềm hơn vậy nữa, còn có mùi sữa thơm thơm.
Kỳ lạ là…!Hắn không hề ghét mùi này, cũng không ghét bế nó. Giống như lần đầu nhìn thấy nó cũng không hề ghét vậy.
Hắn tuy không có ghét trẻ con nhưng hắn cũng không phải kiểu người thích tiếp xúc với những thứ mong manh dễ vỡ như vậy.
Thời điểm nói ra ý đồ muốn bế đứa nhỏ này hắn còn rất ngạc nhiên mình vậy mà có ý nghĩ này.
Nhưng hắn cũng không ngại thử phóng lao thì theo lao nếu Mạc Thanh cho phép.
Tâm tư hai người lớn lộn xộn, ngược lại Hạ Mễ Thụy thì cực độ đơn thuần.
Lúc nó nằm trong nôi đã rất tò mò với người đàn ông như một ngọn núi lớn tự nhiên xuất hiện trong tầm mắt nó, giờ được người bế lên thì cảm thấy như mình đang ngồi trên đỉnh ngọn núi đó, độ cao nó chưa trải qua bao giờ.
Trong lòng nó tò mò cứ vậy mà mở to đôi mắt tròn xoe ra nhìn đối phương, hai tay nhỏ theo bản năng bám vào cổ áo người ta, giống như bình thường nó cũng đối với ba ba như vậy.
Nhìn một chút nó lại phát hiện quần áo người này rất giống ba ba, bỗng nhiên kích động mà kéo kéo cổ áo đối phương, miệng thì y nha y nha.
Giọng nói non nớt lanh lảnh như chuông bạc nghe vào tai giống như tiếng trời, khiến người rung động.
Ánh mắt Lộ Nguyên Hầu dịu xuống, nói không rõ ôn nhu. Nhưng ánh mắt này dọa hãi Mạc Thanh, chỉ là chưa đợi ông làm gì lại nghe hắn hỏi tiếp.
“Nó tên gì?” Lúc nói lời này hắn ngẩng đầu lên nhìn Mạc Thanh.
Mạc Thanh trộm nuốt một ngụm nước miếng, suy nghĩ rõ ràng rồi mới mở miệng: “Mễ Thụy.”
Lộ Nguyên Hầu nhẩm mấy lần hai chữ này, tuy cảm thấy nó thiếu thiếu gì đó nhưng vẫn không hỏi mà nói: “Tên hay.
Hạt gạo trân quý nhất.”
Chữ Thụy mang tới cát tường, người đặt tên cho đứa nhỏ này muốn nó trở thành trung tâm của tất cả, được người yêu thương.
Nhưng người lại để một chữ Mễ ở phía trước, nhỏ bé nhưng trân quý, nhỏ bé nhưng vẫn tỏa sáng.
Trong lòng người kia nó là ánh sáng mang tới cát tường, cũng chỉ là của riêng mình người đó thôi.
“Lộ trung tướng không có việc gì thật chứ?” Mạc Thanh khiếp sợ trong lòng mà vẫn phải ép mình tỏ ra bình thường, sắp phát bệnh tim đến nơi rồi mà tên này còn lèo nhèo nữa. Ông đành lên tiếng nhắc khéo hắn.
Lộ Nguyên Hầu nghe ông hỏi thì bế đứa bé đến ngồi xuống ghế sofa trong phòng, mặc kệ đứa nhỏ trong lòng đang vui vẻ nghịch cổ áo quân trang của mình, bắt đầu nói chuyện công việc.
“Tôi thấy tố chất tâm lý của Cố Thiệu có phần yếu ớt quá, sợ hắn không chịu nổi tra khảo.” Hắn còn chưa nói câu nào đã mất bình tĩnh, như vậy cũng rất khó nói chuyện à.
Còn không phải ngài kích thích người ta! Mạc Thanh ở trong lòng trợn mắt nhìn người đàn ông trên sofa, đi tới ngồi vào bàn làm việc của mình.
“Thế chứng tỏ tâm lý hắn không mạnh như miệng của hắn, không phải là dễ lấy khẩu cung hơn sao?” Ý ông chính là người như vậy dễ công phá hơn, có điểm yếu thì càng dễ nói, dễ làm.
“Hắn như thế rất dễ cá chết rách lưới. Nếu có thể ở thời điểm tâm lý hắn yếu ớt thôi miên hắn rồi hỏi sẽ rất tốt.” Lộ Nguyên Hầu làm bộ như lơ đãng, thật chất là đang hỏi tính khả thi của chuyện này.
Chuyện sử dụng thôi miên để lấy khẩu cung không phải là không có, chỉ là hắn chưa bao giờ làm.
Dù sao hắn cũng không phải cảnh sát. Hắn chỉ là từng học qua tâm lý học, đã thấy cách làm này, cũng có thể làm đơn giản.
Nhưng cách làm này yêu cầu đối với người bị thôi miên phải không có phòng bị. Ý chính là như Cố Thiệu hiện tại. Nhưng cũng phải tránh việc hắn chó cùng dứt dậu.
Mạc Thanh liếc mắt nhìn hắn, trong lòng có chút kỳ quái. Không nghĩ hắn lại có thể nói ra hai chữ thôi miên này.
Giống như việc Vệ Kiêu cảm thấy phong cách hành xử của Lộ Nguyên Hầu thay đổi, Mạc Thanh chẳng hiểu rõ hắn cũng thấy người như hắn nên dùng một hình thức trực tiếp hơn để moi được tin tức mình muốn.
Nhưng chính là bản thân Lộ Nguyên Hầu không hề có ý thức này, hắn chỉ là ở trong hoàn cảnh đặc biệt thì dùng cách đặc biệt.
Nếu không thể dùng cách bình thường thì sao phải lãng phí thời gian.
Tìm ra phương pháp phù hợp để đánh úp địch, tại sao không thể dùng âm mưu mà phải dùng dương mưu? Chỉ có thể nói bọn họ không hiểu rõ Lộ Nguyên Hầu.
Giống như thân thế của Lộ Nguyên Hầu Vệ Kiêu cũng không biết, hắn cũng không nói.
“Nếu ngài muốn làm như vậy thì ta có thể hỗ trợ. Thuốc an thần dùng nhiều có thể làm giảm sự cảnh giác của hắn xuống, nhưng phải xem ngài có nắm bắt được cơ hội mà dùng thôi miên hay không.” Mạc Thanh không phản đối.
Ông cũng muốn Lộ Nguyên Hầu phá vụ án này. Còn về nguyên tắc của thầy thuốc, ông cũng không có làm gì để phải áy náy.
Thuốc an thần dùng là vì Cố Thiệu bị Lộ Nguyên Hầu chọc kích động, không phải ông tự tiện cho.
Lộ Nguyên Hầu ừm một tiếng, xem như chấp nhận, tay không nhanh không chậm mà kéo đứa nhỏ không để ý một chút đã muốn cúi đầu há miệng muốn ngậm cổ áo của hắn ra.
“Bẩn.” Hắn nghiêm túc nhìn đứa nhỏ giảng, cũng không nghĩ nó hiểu hay không hiểu.
———————-
Chương 17: Cách một cánh cửa
“Không được cái gì cũng cho vào miệng. Hiểu?” Hắn còn sợ không đủ cho nó khó hiểu mà nói thêm một câu.
“Phụt…” Mạc Thanh vội vàng che miệng, né tránh ánh mắt mà ai kia ném tới.
Mẹ cha ơi, người này còn có mặt đáng yêu như vậy. Đừng trách ông sao lại không nhịn được cười.
Lộ Nguyên Hầu dọa lui kẻ đang muốn cười nhạo hắn lại bị đứa nhỏ trong lòng làm cho giật mình. Mạc Thanh cũng kinh ngạc chẳng kém.
Chính là thời điểm Lộ Nguyên Hầu ngẩng đầu lên nhìn Mạc Thanh, vừa cúi xuống đã bị nó rướn người tới, hai tay nhỏ vịn mặt hắn hôn cái bẹp lên má hắn.
Hôn xong rồi khuôn mặt nhỏ kia còn rất đắc ý, mi mắt cong cong nhìn hắn.
Đáy lòng Lộ Nguyên Hầu như có cái lông vũ mềm mại quét qua, vị trí bị hôn còn có chút ướt nhẹp.
Thế nhưng kỳ quái hắn lại không thấy khó chịu, còn cảm thấy muốn được nhiều hơn.
“Ừm, chỗ này không bẩn.” Hắn đàng hoàng trịnh trọng hướng đứa nhỏ nói, khuôn mặt không cảm xúc như tảng đá kia đối lập hoàn toàn với lời hắn nói, đặc biệt muộn tao.
Mạc Thanh ở trong lòng sặc một cái, còn có ghen tỵ to lớn. Đứa nhỏ kia còn chưa hôn ông bao giờ đâu, vậy mà cái tên đàn ông không có trách nhiệm kia lại được hôn, quá không có thiên lý.
Cái này là sức mạnh ma quỷ của huyết mạch đi…
…
Hạ Mễ Chúc lê tấm thân tàn tạ trở lại ký túc xá, mệt đến mức muốn ngủ quên trong nhà vệ sinh nhưng vẫn gắng gượng tắm cho xong.
Buổi học chiều bắt đầu từ một giờ, hiện tại là mười hai giờ nhưng cậu chỉ mới trở về, cơm còn chưa có ăn. Cậu quyết định trước không ăn, đến bệnh viện thăm Hạ Mễ Thụy rồi tranh thủ ăn gì đó trước khi vào học. Dù sao buổi chiều chỉ ngồi trong lớp, rất nhẹ nhàng.
Trước khi kết thúc buổi học sáng còn phải chạy bộ năm vòng, cộng thêm mệt mỏi trong buổi học, hiện tại còn chưa có sao, ngủ qua một đêm đảm bảo là toàn thân đau nhức. Sợ rằng buổi chạy sớm mai sẽ không dễ dàng.
Hạ Mễ Chúc một thân sạch sẽ nhưng mệt mỏi rã rời lết đến bệnh viện.
Bởi vì buổi chiều phải học nên cậu vẫn mặc một thân quân trang, giày ống cậu chỉ kịp lau chùi phần thân trên, phần đế giầy dính thật nhiều bùn đất.
Cậu sợ làm bẩn sàn bệnh viện nên phải đứng ở bên ngoài giậm chân cho bùn đất rơi xuống hết mới đi vào.
Lộ Nguyên Hầu đứng trên ban công tầng một nghe âm thanh nhìn xuống thì thấy cảnh này. Hắn lập tức nhận ra đây là nam sinh lúc sáng mém bị xe hắn tông phải. Lúc này vào bệnh viện là bởi lúc sáng ra vết thương?Không đợi Lộ Nguyên Hầu suy nghĩ rõ ràng thì nam sinh đã đi vào bệnh viện, rời khỏi tầm mắt của hắn.
Hạ Mễ Chúc không biết gì cả, vội vàng lên thang máy rồi như một cơn gió chạy thẳng vào văn phòng của Mạc Thanh.
Ban công lầu một cách thang máy một đoạn nhỏ nằm bên phía tay trái. Bước chân cộp cộp, tiếng giày ống ma sát với sàn nhà Lộ Nguyên Hầu đã sớm quen, vừa nghe tiếng đã quay đầu nhìn lại.
Khi nhìn đến nam sinh kia hắn cũng không bất ngờ, nhưng mày lại động đậy khi nhìn thấy nam sinh chạy thẳng một mạch vào một văn phòng khá quen. Hắn nhanh chóng nhận ra đó là nơi nào.
Không hiểu rõ tình huống là tốt hay xấu, Mạc Thanh lúc này có trong phòng hay không hắn cũng không biết, thế nhưng bên trong còn có một đứa nhỏ…!Lộ Nguyên Hầu quyết định đi xem. Tất nhiên hắn sẽ không nghĩ rằng ban ngày ban mặt lại có người dám vào bệnh viện quân y cướp trẻ con.
Lộ Nguyên Hầu sải đôi chân dài thẳng tắp mạnh mẽ nhưng không gây ra một tiếng vang đi về phía văn phòng của Mạc Thanh, còn chưa đến nơi đã nghe thấy một tràng tiếng cười đùa, tiếng ngân như chuông bạc của đứa nhỏ.
Hắn không đi vào mà đứng bên ngoài nhìn xem, giống như lần đầu tiên hắn đi tìm Mạc Thanh, có điều tâm tình lúc này có chút vi diệu hắn không hiểu lắm…!
“Bảo bối có nhớ ba ba không!?”
Hạ Mễ Chúc ôm đứa nhỏ dụi đầu vào cần cổ mềm mại của nó cù lét, nghe đứa nhỏ cười mà toàn thân khoan khoái, mệt mỏi tiêu tan.
“A nha nha! Ba a!” Đứa nhỏ vui vẻ ôm đầu cậu kêu y a.
“Nhớ ba thì hôn một cái nha!”
Ba Chúc thừa thắng xông lên, dụ dỗ đứa nhỏ hôn lên má mình một cái.
Kết quả đứa nhỏ cũng hôn nhưng vì phấn khích mà cho cậu một nụ hôn tràn ngập nước miếng.
“Ai con nha! Có phải lại muốn mọc răng rồi không?” Hạ Mễ Chúc vừa bực mình vừa buồn cười lấy khăn giấy lau mặt mình, sau đó nhẹ vạch hàng lợi nhỏ chỉ mới có bốn cái răng cửa của đứa bé ra xem thử.
Quả nhiên cậu nhìn thấy một cái răng nhỏ đang nhú lên, chỉ mới có một chút xíu xiu. Khác với nhiều đứa nhỏ mọc răng sẽ sốt cao, khó chịu, quấy khóc, thậm chí là biếng ăn, Hạ Mễ Thụy lại chỉ có chảy nước miếng, ngứa răng, thật sự khiến cậu bớt lo.
Cậu không nghĩ nổi nếu con bị bệnh, sốt cao khi mọc răng thì cậu phải làm sao.
Lúc trước cũng không có sư phụ ở bên cạnh như vậy, bốn cái răng kia của con đều là một mình cậu trông mà mọc ra. Mạc Thanh đã nói qua Hạ Mễ Thụy rất khỏe mạnh, này không thể không kể đến công lao của Hạ Mễ Chúc.
Nếu không có cậu dù đói cũng phải cho đứa nhỏ no trước, dù rét lạnh cũng phải để đứa nhỏ ấm hầm hập thì có khi mọi thứ đã không tốt đẹp như bây giờ.
Hạ Mễ Thụy thì trắng trẻo mập mạp, Hạ Mễ Chúc lại ốm yếu gầy còm.
Mới đầu nhìn thấy ông còn tưởng Hạ Mễ Chúc ôm con của nhà giàu nào về.
Hai ba con ở bên trong hỗ động, Lộ Nguyên Hầu ở bên ngoài tâm tư loạn chuyển. Giờ hắn xem như rõ đứa bé này là con ai, cặp mắt vừa to vừa sáng kia thật sự là một khuôn đúc ra. Có điều hắn không nghĩ nam sinh gầy nhỏ kia, rõ ràng là một Beta, tuổi còn chưa tới hai mươi lại là ba của một đứa nhỏ.
Xã hội phân chia thành ba giới tính đặc thù: Alpha giống như con đầu đàn thừa hưởng hết cái tốt đẹp, thống trị mọi mặt của xã hội nhưng tử cung tiêu nhỏ thậm chí là biến mất, không thể sinh, có uy áp có thể ép chết Alpha cấp bậc thấp, Beta và Omega; Omega yếu ớt mềm mại dễ chết nhưng lại thích hợp để dụng d.ục sinh mệnh, là chủ lực giúp duy trì nòi giống, có tuyến thể nổi lên nơi phần gáy sau cổ; Omega và Alpha đều có pheromone mang hương thơm giúp họ quyến rủ lẫn nhau và kỳ phát tình giúp tăng khả năng sinh sản; Beta ở giữa hai loại người trên lại thành nhân tố không thừa chẳng thiếu nhưng số lượng đông nhất xã hội, tuyến thể đặc biệt chìm, không có pheromone thu hút bạn đời, không kỳ phát tình, có tử cung nhưng không thích hợp sinh d.ục bằng Omega.
Beta nữ vẫn sinh nở bình thường dù khó khăn nhiều rủi ro hơn Omega, nhưng Beta nam hầu hết đều sinh hoạt như Alpha, hầu hết sẽ cưới Beta nữ để sinh con đẻ cái. Còn tự mình sinh…!Nguy hiểm cao chứ không nói là không thể thụ thai được.
Beta nam phải được bồi dưỡng thân thể thật tốt may ra mới có thể dựng d.ục sinh mệnh. Nhưng nam sinh trước mặt này một chút cũng không phù hợp với yêu cầu đó.
“Lộ trung tướng, lại có chuyện gì sao?” Âm thanh này đánh động cả hai người lớn một trong một ngoài.
Người trước thì kinh hãi, người sau lại bình tĩnh mà ngẩng đầu lên nhìn Mạc Thanh.
“Có người tự ý vào phòng bác sĩ, tôi xem một chút.” Lộ Nguyên Hầu thản nhiên đáp lời, trên mặt không có biểu hiện chột dạ, lời lẽ còn rất chính đáng. Mà hắn nói thật, mục đích mới đầu là vậy.
Mạc Thanh nghe thì đã biết hắn muốn nói ai, nhưng cũng vì vậy mà ông càng thêm kinh hãi, vẻ mặt sắp không giữ được bình tĩnh đến nơi..
——————-
Chương 18: Chính thức đối mặt
Hạ Mễ Chúc ôm con đứng bật dậy khỏi ghế sofa so với ông càng bàng hoàng hơn.
Lộ trung tướng!!!? Là người kia sao…! Làm sao đây!? Làm sao đây!? Không không!! Phải bình tĩnh! Hạ Mễ Chúc, ngươi phải bình tĩnh!!
Mạc Thanh chậm rì rì đi vào phòng, lòng không ngừng hô hoán, hy vọng Hạ Mễ Chúc nhanh chóng tổ chức lại ngôn ngữ, đừng để lộ cái gì, còn có điên cuồng chào hỏi Lộ Nguyên Hầu rốt cuộc vì cái gì bây giờ còn ở bệnh viện.
Người này chẳng lẽ không trở lại quân bộ ăn trưa? Tính cắm dùi ở bệnh viện luôn? Mặc kệ là nguyên nhân gì, quan trọng là phải xử lý tình huống này sao cho hoàn mỹ nhất. Ôi trái tim già của ông…
Lộ Nguyên Hầu đến nước này không thể lại ở bên ngoài nữa, còn có mang chút tâm tư khác thường mà đi theo Mạc Thanh vào phòng.
Nhưng khi vô tình chạm vào đáy mắt hoảng loạn của ba đứa nhỏ kia, dây thần kinh Alpha của hắn kịch liệt nhảy ra, nhắc nhở hắn ở nơi nào đó, yêu cầu hắn làm rõ. Lộ Nguyên Hầu hơi hơi nheo mắt.
Hạ Mễ Chúc vô tình chạm mắt với người kia cũng bàng hoàng muốn chết vội gục đầu xuống.
Cậu nhanh chóng ép mình bình tĩnh lại, cậu như vậy là không nên. Vậy là cậu ở trong lòng nhắc nhở mình ngàn vạn lần, sau đó bình tĩnh ngẩng đầu lên lại lần nữa.
“Lộ trung tướng khỏe.” Cậu một tay ôm con, một tay làm lễ quân nhân với người đàn ông kia, đôi mắt nhìn thẳng vào người kia cũng xem như gặp nguy không loạn.
Lộ Nguyên Hầu trong lòng ồ lên một tiếng, ngoài mặt lại không cảm xúc nào gật đầu đáp lại, biểu hiện được xem là bình thường nhất của trung tướng Lộ Nguyên Hầu trong mắt người khác.
Chỉ có mỗi hắn biết trong lòng mình đang có một ác ma nhỏ không ngừng đánh bàn tính lộp cộp.
“Ngươi tên gì?” Hắn không đợi cho hai sư đồ kia giao lưu cái gì đã hỏi trước, ánh mắt sắc bén như thường nhìn nam sinh trước mặt, còn có không tiếng động bắt lấy khí lưu khác thường nổi lên khi hắn hỏi câu này trong phòng.
“Thưa trung tướng, tôi tên Hạ Mễ Chúc.” Hạ Mễ Chúc cật lực đấu tranh tâm lý, không chút run rẩy nói hết câu.
Thế nhưng phản ứng tâm lý mạnh mẽ cùng với cái bụng đang đói, thân thể mệt mỏi khiến dạ dày cậu khó chịu lên, mặt cậu cũng vì vậy mà trở nên trắng bệch.
“A…!Vậy nó gọi Hạ Mễ Thụy…!Cẩn thận!” Lộ Nguyên Hầu nói chưa hết đã bất ngờ hô lên, cơ bắp toàn thân chuyển động, mạnh mẽ giữ lại thân hình đơn bạc đang lung lay muốn đổ sụp xuống của Hạ Mễ Chúc.
Nhưng hắn không biết khi hắn chạm vào thân thể của người trong lòng, đối phương còn run rẩy kịch liệt hơn, chỉ là hắn không biết nguyên nhân là do hắn. Hạ Mễ Chúc được hắn giữ lấy, thoát khỏi kết cục ngã xuống đất, thậm chí là làm rơi mất Hạ Mễ Thụy khiến lòng cậu sợ hãi gần chết, mặt còn trắng đến dọa người hơn.
Mạc Thanh đang run sợ vì nghĩ cũng may buổi sáng ông không có bịa đặt họ của đứa nhỏ cũng bị biến cố này dọa hoảng, ông vội vàng chạy tới.
“Trung tướng! Cho nó ngồi xuống!” Ông nhất thời quên mất thân phận của người kia, giọng điệu cứng rắn nói.
Lộ Nguyên Hầu không tính toán với ông, cẩn thận đặt Hạ Mễ Chúc đang giống như cọng cỏ dại trước gió không ngừng run rẩy kia ngồi xuống sofa bên cạnh.
“Đưa nó cho tôi.” Hắn còn không quên mở miệng đòi đứa bé bị cậu ôm cứng trong ngực theo bản năng đến không khống chế được sức mạnh.
Giọng hắn bình thản không chút xúc động lên xuống nào, thế nhưng ý tứ không cho phép nghi ngờ khiến cho Hạ Mễ Chúc dù sợ hãi cũng không thể phản kháng mà buông tay cho hắn ôm đứa nhỏ đi.
Mạc Thanh biết lúc này Hạ Mễ Chúc cũng không thể bế đứa nhỏ, tình huống kia không chỉ dọa bản thân Hạ Mễ Chúc, dọa ông, mà còn dọa cả Lộ trung tướng mặt than kia nữa.
Nhưng mà Hạ Mễ Chúc đưa con cho hắn cũng không ngừng đưa mắt nhìn theo, giống như sợ con bị ôm đi.
Lộ Nguyên Hầu buộc lòng phải ngồi xuống bên cạnh, để đứa nhỏ ngồi trên đùi mình, mặt hướng về phía cậu.
Ở khoảng cách này Hạ Mễ Chúc có thể dễ dàng vươn tay ra chạm vào đứa nhỏ, mà cậu cũng làm như vậy.
“Xin lỗi bảo bối…!Mém thì rớt con rồi…” Giọng cậu run rẩy như dây đàn, tay cầm tay đứa nhỏ cũng run không kém.
“Ê a…”
Hạ Mễ Thụy không biết gì cả, một tay bám vào tay người đang ôm nó, một bị ba ba nắm trong tay còn không ngừng vung vẫy, miệng kêu loạn lên, như không tim không phổi .
Mạc Thanh lắc đầu ngồi xổm bên chân cậu, nắm lấy tay cậu bắt mạch. Ban đầu ông nghĩ cậu vì hoảng sợ mới xảy ra phản ứng như vậy, nhưng bắt mạch xong ông đã biết nguyên nhân không chỉ có một.
“Thân thể mệt mỏi, còn để bụng đói. Con nghĩ con là sắt đá sao Hạ Mễ Chúc!!?” Ông thiếu điều chỉ vào mũi cậu trách mắng, giọng cũng nghiêm khắc đến mức dọa Hạ Mễ Chúc run mạnh một cái.
Ông còn không có nói một trong những nguyên nhân khiến cho dạ dày Hạ Mễ Chúc phản ứng mạnh như vậy là do sợ hãi, nhưng Hạ Mễ Chúc vẫn biết mà tự động bổ sung vào.
“Xin lỗi sư phụ…!Không phải con không định ăn cơm, trước khi vào lớp con sẽ ăn mà. Nhất định đó!” Hạ Mễ Chúc yếu ớt thề thốt, đôi mắt mở to long lanh, cộng thêm mặt mày tái nhợt trông lại càng thêm đáng thương.
Mạc Thanh tức mà không thể đánh mắng, chỉ có thể bất lực ngẩng đầu nhìn trời. Hai thầy trò hỗ động quên mất bên cạnh còn ngồi một người, người kia sự tồn tại rõ ràng rất lớn vậy mà lúc này lại giống như tàng hình, khí thế sát phạt như bị che mất, im lặng nhìn nam sinh gầy nhỏ, không biết là đang suy nghĩ cái gì.
Dư quang hắn nhìn xuống đứa nhỏ trên đùi, vừa lúc nhìn thấy nó lôi kéo tay ba ba nó, muốn cắn.
“Không thể.” Giọng hắn rất nhẹ nhưng quyết không cho phép phản bác.
Hai thầy trò kia bị âm thành này làm bừng tỉnh, cùng lúc quay đầu nhìn qua, vừa lúc nhìn thấy người đàn ông dùng tay đẩy đầu đứa nhỏ trở về.
Hạ Mễ Thụy bị bất ngờ nên ngây ngốc một chút, sau đó ngẩng đầu lên nhìn người đàn ông.
Lộ Nguyên Hầu nhìn dòng nước miếng chảy ròng của nó, đã hiểu vì sao nó muốn gặm tay ba nó.
Nhưng hắn vẫn không đồng tình với nó mà trước vươn tay lấy khăn giấy bên bàn muốn lau miệng cho nó, có điều vì không kịp thời lại thêm hành động di chuyển của hắn làm nước miếng rớt xuống ống tay áo quân trang.
Ba người lớn: “…”
Hạ Mễ Chúc sợ chết khiếp, nhìn khuôn mặt không cảm xúc của người đàn ông, rất sợ hắn bất ngờ ném đứa nhỏ đi.
Mạc Thanh cũng sợ chẳng kém.
Ngược lại là Lộ trung tướng của chúng ta, sau một giây ngẩn người thì động tác trên tay vẫn tiếp tục, rút khăn giấy, lau miệng cho đứa nhỏ.
Hành động lưu loát dứt khoát, không cho túi nước miếng kia nhỏ ra một giọt nào nữa cả.
“Nó ngứa răng, có cái gì để cắn hay không?” Hắn quay đầu qua hỏi hai vị người thân của đứa nhỏ, giọng điệu bình thản, lời nói kinh người.
“Có. Đúng là lúc sáng ta đã kiểm tra, nó đang mọc răng nên đã tranh thủ xuống căn-tin bệnh viện mua một cái núm cao su.” Mạc Thanh tỉnh hồn trước tiên, đứng dậy đi lấy núm cao su ông đã tiêu độc trước, đang được phơi khô.
“Đây, nhóc con.” Ông trở lại nhét cái núm vào miệng đứa nhỏ.
Cái núm khiến cho khuôn mặt nhỏ của Hạ Mễ Thụy trong có vẻ hài hước hẳn.
Đứa nhỏ có thứ để nhai cũng không rảnh miệng muốn gặm tay ai nữa, ngoan ngoãn ngồi trong lòng người đàn ông nó mới quen còn ẵm nó hai lần, chơi bàn tay của hắn.
Nhưng có lẽ là bởi vì duyên cớ mọc răng, thấy cái gì cũng muốn cho vào miệng, dù trong miệng có thứ khác nó vẫn không nhớ, lâu lâu lại nắm ngón tay hắn lên muốn cho vào miệng.
—————–
Chương 19: Khởi đầu như vậy là tốt hay xấu
Mạc Thanh kháng cự hình ảnh quá đỗi hài hòa này, vừa lúc nhìn thấy hộp cơm trên bàn thì mới nhớ ra Hạ Mễ Chúc còn chưa ăn cơm.
“Con ăn trước đi. Ta lại đi mua cái khác.” Ông đẩy hộp cơm qua, còn không quên mở ra, đưa đũa dùng một lần cho cậu.
“Con…!Dạ….” Hạ Mễ Chúc còn muốn từ chối trực tiếp bị ánh mắt hung dữ của ông dọa ngược, ngoan ngoãn vâng lời, nhận đũa bắt đầu ăn.
Thế nhưng đồ ăn còn chưa đưa được đến miệng đã cảm thấy bên cạnh có hai ánh mắt đặt biệt mãnh liệt nhìn mình, cậu cứng đờ quay đầu…
Một lớn một nhỏ nhìn ở góc độ này lại giống như một khuôn đúc ra, thần thái còn giống nhau đến thái quá. Hai ánh mắt đều hội tụ tại miếng trứng trên đũa của cậu.
“Lộ…!Trung tướng, ngài đã ăn trưa chưa…” Cậu trực tiếp bỏ qua đứa nhỏ, lúng túng hỏi đứa lớn, ánh mắt nhìn hắn có chút khiếp đảm.
Lộ Nguyên Hầu đã quen với những ánh mắt như vậy, chỉ có lần đâu tiên đối phương nhìn hắn mang theo tình tự khác lạ bị hắn nắm bắt được, như không có chuyện gì thu hồi tầm mắt, còn ôm đứa nhỏ đứng dậy. Hai thầy trò bị hành động của hắn làm cho khó hiểu, đều đưa mắt ngẩng đầu nhìn hắn.
“Tôi xuống căn-tin, sẵn tiện mua cho bác sĩ Mạc một phần luôn.”
Hắn thản nhiên nói, lúc ra đến cửa mới nhớ tới đứa bé trong ngực cũng vẻ mặt ngơ ngác nhìn mình, lại thả thêm một câu: “Đứa nhỏ tôi bế đi luôn, tránh cho nó chịu tội vì phải nhìn người khác ăn mà mình không được ăn.”
“Ai nha! Di di!”
Hạ Mễ Thụy còn tưởng hắn dẫn mình ra ngoài chơi, miệng còn nha nha ngọng nghịu thúc dục, phấn khích vô cùng, hận không thể tự mình đi.
Hai thầy trò bị bỏ lại sững cả người, đến lúc phản ứng lại thì một lớn một nhỏ kia đã biến mất khỏi phòng, chẳng còn bóng dáng.
“Sư phụ…” Hạ Mễ Chúc mếu máo nhìn Mạc Thanh.
“Khụ…!Trung tướng không đến nổi sẽ bắt cóc trẻ con đi, không sợ. Con mau ăn đi, còn trở về đi học.” Mạc Thanh ho khan một chút, vừa trấn an vừa nhắc nhở cậu.
Hạ Mễ Chúc đương nhiên biết người kia sẽ không làm chuyện như vậy, nhưng mà trong lòng cậu vẫn lo lắng, còn có kháng cự…!Nãy giờ cậu vẫn cật lực bỏ qua cảm giác hoảng loạn trong lòng, trời biết lúc bị người đó chạm vào cậu đã kinh hoàng cỡ nào.
Ký ức đêm đó như ùa về, làm cậu vỡ vụn. Kinh hãi, đau đớn, bất lực…!Còn có tủi thân…
Mạc Thanh không rõ chuyện đó, nhưng nhìn cậu như vậy, nghĩ đến phản ứng thái quá kia của cậu, lại nhìn thân thể mảnh mai đối lập hoàn toàn với người đàn ông như núi kia…!Hạ Mễ Chúc còn không phải Omega có thiên phú có thể chịu được xâm phạm của Alpha mà chỉ là Beta ốm yếu.
Còn có, lúc đó Lộ Nguyên Hầu còn say rượu, đảm bảo đó không phải ký ức tốt đẹp gì đâu, còn có thể để lại bóng ma tâm lý cho Hạ Mễ Chúc.
“Con ngoan đừng sợ.” Mạc Thanh thở dài sờ đầu cậu trấn an.
Hạ Mễ Chúc đáng thương nhìn ông.
“Tuy ta không hiểu đêm đó sao lại như vậy, thế nhưng con người của Lộ Nguyên Hầu ta cũng biết đôi chút. Tất nhiên, việc hắn đã làm ra là không thể phủ nhận, sai là sai, còn không chịu đổ vỏ…!Khụ, thế nhưng con yên tâm, vẫn còn có sư phụ. Sư phụ sẽ không để con chịu khổ nữa.” Ông lựa lời mà an ủi cậu.
Nói tới chuyện này, ông thật sự có ý định tìm cơ hội hỏi thử Lộ Nguyên Hầu, làm sao mà một Alpha như hắn lại có thể say rượu đến mức mất trí làm loạn, nói sao cũng thật kỳ quái.
“Ăn đi, đừng nghĩ nữa. Dù chuyện có lộ thì cũng có sư phụ, sẵn tiện tính cả vốn lẫn lãi với hắn luôn.” Ông vỗ vỗ đầu cậu, lời nói nghiêm túc vậy mà nghe rất buồn cười.
Gì mà tính cả vốn lẫn lời với Lộ Nguyên Hầu chứ…!Có nước hai thầy trò cậu ôm đứa nhỏ bỏ chạy thì có. Nhưng Hạ Mễ Chúc thật sự được ông trấn an, ít nhất cũng bình tâm ăn cơm.
Hiện tại đã tiếp xúc với nhau, tình huống cũng không quá bê bét.
Ít nhất sau này có gặp thì cậu cũng không đến mức thất thố không giữ được bình tĩnh như hôm nay.
Chuyện sau này…!Đến đâu hay đến đó đi…
…
Lúc Lộ Nguyên Hầu ôm đứa bé cùng hai hộp cơm trở về thì Hạ Mễ Chúc đã ăn cơm xong, ôm hôn đứa nhỏ một cái rồi trở lại trường luôn, ít nhất không phải tiếp tục cùng người đàn ông áp lực mười phần kia ở chung một chỗ nữa.
Sau đó Lộ Nguyên Hầu ở lại văn phòng của Mạc Thanh bao lâu, lại giao lưu tình cảm với con cậu bao lâu cậu cũng không biết, chỉ biết lần gặp lại sau đó đứa nhỏ đã quen thuộc hắn đến mức muốn đòi hắn bế từ trong tay cậu…
Đương nhiên, đó cũng là chuyện sau này.
Hiện tại cậu lo cắm đầu chạy một mạch về trường, trước khi chuông reo an ổn ngồi bên cạnh Giang Tấn bắt đầu buổi học chiều.
Môn chuyên ngành của họ không nhiều, nhưng một buổi học bốn tiết, một tuần học sáu ngày là hai bốn tiết, chia đều cho mười hai môn, một môn một tuần có hai tiết.
Nhưng chỉ có nửa là tri thức cần thiết như chính trị, lịch sử, khả năng sinh tồn…; Còn lại là những cái khá đặc thù bắt buộc phải đạt loại giỏi mới có thể tốt nghiệp như khả năng chịu đựng uy áp của Alpha, khả năng khống chế pheromone khi gặp tình huống đặc biệt như có Omega phát tình.
Những môn này chỉ có Alpha và Beta học tập vì dù sao họ cũng là chủ lực trực tiếp có mặt trên chiến trường.
Beta tuy không có pheromone, không bị pheromone của Alpha và Omega ảnh hưởng, thế nhưng uy áp của Alpha lại ảnh hưởng đến họ, dù không nhiều như Alpha với nhau.
Giống như khi Hạ Mễ Chúc ở gần Lộ Nguyên Hầu, dù hắn chẳng làm gì cậu cũng thấy áp lực, nhìn một cái là khiến cậu run sợ rồi.
Này còn do cậu là Beta nên ảnh hưởng còn nhỏ, phải biết rằng Lộ Nguyên Hầu là Alpha cấp S, không dọa cậu nhũn chân là may rồi.
Nếu ở trên chiến trường kẻ địch bùng nổ uy áp mà không chịu nổi thì làm nên cái gì nữa.
Ngoài ra còn có học tập phương pháp sử dụng súng, đạn…! Tất cả được chia ra trong một buổi học mỗi ngày.
Buổi còn lại toàn là huấn luyện cơ năng. Những cái khác không nói, tập bắn súng, sử dụng đạn dược và tri thức sinh tồn được Hạ Mễ Chúc quan tâm hơn cả.
Buổi tối cậu còn theo sư phụ học tri thức y học, cực kỳ bận rộn.
….
“Bệ hạ!”
Lão quản gia từ bên ngoài đi vào đối với nam nhân tuổi ngũ tuần đang ngồi phía sau bàn làm việc thật lớn kích động gọi, thế nhưng âm thanh lại bị ông cố tình ép xuống nên nghe có chút đè nén quái dị.
Trong tay ông còn cầm một phần công văn được bộc cẩn thận, niêm phong kỹ càng giống như hồ sơ tuyệt mật vậy. Nam nhân trung niên tầm mắt rời khỏi phần tài liệu đang xen, ngẩng đầu lên nhìn lão quản gia.
Khuôn mặt góc cạnh rõ ràng như được gọt đẽo mà thành nhưng lại không sắc xảo, cặp mắt phượng trên khuôn mặt chữ điền lại khiến cho người ta cảm thấy thật đáng tin cậy, muốn dựa vào.
Bởi vì được bảo dưỡng tốt, ăn sung mặt sướng nên nhìn chẳng lớn như tuổi, còn tràn đầy mị lực nam nhân.
Người này chính là Quốc vương của Tây quốc Nguyên Dực.
Bốn quốc gia có biên giới gần nhau phân biệt là Tây quốc, Hồ quốc, Hầu quốc, Ninh quốc.
Riêng Ninh quốc và Hầu quốc áp dụng chế độ tư sản lấy thủ tướng cầm đầu, thủ tướng mỗi năm năm nhiệm kỳ bầu một lần; Còn Tây quốc và Hồ quốc vẫn áp dụng chế độ quân chủ lấy Quốc vương đúng đầu, ở dưới lại chia thành Công tước, Hầu tước, Bá tước, Tử tước.
—————-
Chương 20: Thản nhiên như ruồi
Đại tướng quân tương đương với Công tước, thế nhưng từ thượng tướng trở xuống lại dựa vào quân công đặc thù để được phong tước.
Có điều từ thiếu tướng đến thượng tướng đều có danh hàm Bá tước, Hầu tước còn phải xem tình huống.Tuy nhiên trong quân bộ không gọi tước vị, chỉ xem quân hàm.
Lại nói lão quản gia bên người Quốc vương mang đến cái gì mà kích động như vậy, Nguyên Dực nhìn dấu niêm phong trên hồ sơ thì đã biết.
“Sau này không nên mất bình tĩnh như vậy nữa.” Nguyên Dực mắt nhìn công văn, miệng lại quở trách lão quản gia.
“Vâng bệ hạ, còn không phải đã quá lâu rồi không nhìn thấy tin tức có liên quan đến đại gia sao?”
Lão quản gia miệng thì đáp ứng nhưng vẫn chứng nào tật nấy.
Nguyên Dực chỉ biết lắc đầu chứ không nói gì nữa.
Lão quản gia có vẻ rất quan tâm tin tức về vị “đại gia” kia gửi tới, giao công văn xong cũng không có rời đi, đứng bên cạnh hóng hớt.
“Cái kia…!Bệ hạ, đại gia có nhắc gì tới chuyện trở về không?” Nhìn vẻ mặt của Quốc vương ông không có nhận ra sự kích động gì, nhịn không được mà hỏi.
Nguyên Dực nghe mà đau đầu, có phải ông quá dung túc cho lão già này?
“Nó chẳng nhắc một chữ.”
Nguyên Dực ăn ngay nói thật.
Mà người trong miệng hai người không thể nào thông qua việc công nói đến cái chủ đề này.
Trong công văn hoàn toàn là chuyện quân bộ, chữ chữ lạnh lùng như băng.
Hầy…
“Ấy…!Vậy, đại gia nói cái gì?” Lão quản gia thất vọng ra mặt, nhưng vẫn quan tâm đại gia sẽ nói cái gì.
Phải biết rằng đại gia rất ít khi gửi cái gì về, dù là vì việc công.
Lời lão hỏi thật sự đã vượt quá thân phận của lão rồi, thế nhưng lão lại là người duy nhất dám hỏi Quốc vương của Tây quốc chuyện cơ mật.
Nguyên Dực cũng rất thản nhiên mà trả lời. “Nó muốn đối đầu với quý tộc cả đế quốc. Lão nói xem, ta có nên chấp nhận?”
Ông vừa nói vừa đưa công văn cho lão quản gia xem, bản thân dựa vào ghế cao, hai ngón tay dây dây trán lạnh mặt hỏi. Lão quản gia ngờ vực nhận công văn, càng đọc càng trợn mắt.
Đương lúc Nguyên Dực nghĩ lão sẽ cho ra lời nói đúng đắn nào thì…
“Quá hay rồi! Bệ hạ, đại gia nói thật đúng…” Lão quản gia y như fan cuồng mà hô lên, chỉ hận không đưa mười ngón tay lên đồng ý.
Nói đến một nữa bị lại Nguyên Dực nhìn đến không nói hết được lời muốn nói.
“Ầy…!Đại gia như vậy là không nên, đắc tội quá nhiều người đi, rất không tốt cho việc lôi kéo sự ủng hộ của quý tộc đế quốc sau này.” Lão chân chó mà lập tức đổi lại, còn dám ở trước mặt Quốc vương một nước bàn luận cái việc lôi kéo phe đảng, thật chỉ có lão dám nói.
“Thế nhưng mà bệ hạ, đại gia cũng vì nghĩ cho đế quốc. Hơn nữa nếu suy nghĩ kỹ lại thì không phải là đắc tội hết đâu. Chưa biết chừng…!Bọn họ còn vui vẻ nữa a…” Nhưng mà lão vẫn nghiêm túc ngầm ủng hộ đại gia trong miệng lão.
Nguyên Dực không biết có phải bị lão nói động hay không mà im lặng không lên tiếng phản bác.
“Ủa mà không được đâu.” Bỗng nhiên lão quản gia lại hô lên lần nữa, hô đến Nguyên Dực đang nhắm mắt dưỡng thần cũng phải mở mắt ra nhìn lão, sắc mặt chẳng đẹp chút nào, cặp mắt cực kỳ sắc bén.
Ý tứ chính là, nếu không nói được lời nào đúng đắn sẽ bị đem ra lăng trì. Thế mà lão quản gia vẫn xem như không thấy, đầu óc vẫn còn chìm đắm trong ý nghĩ vừa hiện lên trong đầu.
“Bệ hạ, không phải vài hôm trước nhị gia và tam gia nói muốn vào quân khu Tây Hoang rèn luyện sao? Không biết có rèn luyện hay không, nhưng kéo bè kéo cánh là chắc rồi. Nếu giờ mà để đại gia đắc tội với đám quý tộc, không phải tạo điều kiện cho nhị gia và tam gia à?” Lão nghĩa chính liêm từ nói, hoàn toàn không nhớ được đại gia, tam gia hay nhị gia trong miệng mình đều là hoàng tử của đế quốc, con trai của Quốc vương trước mặt lão đây, đều là người có khả năng trở thành Quốc vương tiếp theo.
Nguyên Dực liếc trắng mắt nhìn lão, có xúc động muốn đuổi lão ra khỏi phòng.
“Vậy lão cũng phải xem nó có muốn cái ghế này hay không đã?” Ông nhịn không được nhăn mặt nói.
Lão quản gia nghe mà ngẩn ra.
“Hình như là có chuyện này…”
Lão như quả bóng xì hơi, yểu xìu đáng thương.
Nguyên Dực bất lực.
“Nó không muốn làm thì thôi. Làm một tướng quân cũng được.”
Ông thở dài nói.
“Bệ hạ…” Lão quản gia cũng hận thép không thành sắt đối với đại gia, cảm thấy đồng tình sâu sắc đối với quân chủ một nước như Nguyên Dực, có đứa con trai ưu tú lại không có dã tâm…!Nhưng mà lão vẫn nhớ còn có vấn đề chưa giải quyết, thế là lại nhắc: “Vậy bệ hạ có thông qua ý kiến này của đại gia không?”
“Thông qua. Vừa lúc ta cũng muốn xem hai đứa kia có thể tranh thủ đến mức nào. Dù sao cũng phải đào tạo dự bị chứ.”
Nếu không ai sẽ thay thế ông?
Lão quản gia lại không cho rằng như vậy. Nhưng lão cũng không nói gì thêm. Trong thâm tâm của lão, bệ hạ chỉ có đại gia là có tiền đồ, nhị gia và tam gia một chút cũng không được.
…
Lộ Nguyên Hầu từ phòng bệnh đi ra, không có lấy một biểu hiện gì cho thấy bản thân hắn vui vẻ vì đã lấy được tình báo mà hắn muốn.
Dù đã liệu trước tình huống sẽ rất xấu, nói sao thì cũng trải qua mấy chục năm, cái mạng nhện này sao có thể không dày?
“Nguyên Hầu!” Vệ Kiêu từ phía xa đi tới, bộ dạng vẫn không đứng đắn như vậy.
Một đường chẳng dài mà hắn còn không quên trêu chọc y tá hộ sĩ đến đỏ mặt tai hồng.
“Cậu đến đây làm gì?” Lộ Nguyên Hầu mặt than nhưng sự ghét bỏ vẫn hiển lộ không sót chút nào.
“Tới xem cậu tiến triển đến đâu rồi chứ sao. Nếu không được thì để tôi thay cậu đến.” Vệ Kiêu rõ ràng là muốn nhìn xem cái Cố Thiệu kia là người thế nào mà khiến cho lão Lộ này thay đổi biện pháp khảo tra, vậy mà còn miệng còn viện cớ đến là đàng hoàng.
Chỉ là đàng hoàng không được hai câu đã lộ nguyên hình: “Tôi sợ cậu bị yêu ma quỷ quái mê tâm.”
Lộ Nguyên Hầu chán chẳng muốn phản ứng hắn.
“Người ở trong, thích thì tới.”
Hắn thả lại một câu rồi lướt qua Vệ Kiêu bỏ đi, một chút cũng không nói bản thân đã lấy được khẩu cung.
“Ấy! Cậu đi đâu?” Vệ Kiêu nhìn theo bóng lưng Lộ Nguyên Hầu vừa hô hoán.
Không nghe được câu trả lời của anh nhưng lại thấy Lộ Nguyên Hầu đi vào một căn phòng.
Hắn nheo mắt lại nhìn bảng hiệu treo phía trên, bốn chữ “Bác sĩ Mạc Thanh” hiện lên trong mắt, đã hiểu.
Hắn vẫn biết Mạc Thanh là bác sĩ phụ trách Cố Thiệu tên tội phạm này, nhưng muốn lấy khẩu cung cũng không cần đến một bác sĩ chứ.
Thôi đi, vẫn là hắn nhận việc ra tay thu phục cái tên yêu tinh dám quyến rũ Lộ trung tướng của chúng ta đi. Vệ Kiêu đến trước phòng bệnh, đẩy cửa bước vào.
Bên kia Lộ Nguyên Hầu đã ôm lấy đứa nhỏ từ tay Mạc Thanh một cái bình thản, tựa như đã quen thuộc lắm vậy.
Mạc Thanh tâm không cam tình nguyện mà đưa đứa nhỏ cho hắn, không dưới n lần hoài nghi hắn đã biết cái gì rồi nên mới tích cực gần gũi với Hạ Mễ Thụy như vậy.
Nhưng ông là oan uổng Lộ trung tướng của chúng ta thôi. Hắn chỉ là đơn thuần rảnh rỗi lại thuận tiện, lại thêm một chút ưa thích đứa bé mềm mại linh động thơm ngát này thôi..
[text_hash] => db8bd70b
)